Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 247: Ngã Ba Vạn Dặm: Lời Hứa Với Bản Thân

Ánh nắng cuối buổi sáng trải dài trên con đường đất, nhuộm vàng những hạt bụi li ti còn vương vấn trong không khí. Tần Mặc đứng đó, nhìn nụ cười rạng rỡ của Tô Lam, nụ cười không còn chút vương vấn hay sợ hãi, chỉ có sự kiên định và hy vọng. Vầng hào quang của quyết tâm bao bọc lấy nàng, khiến bóng dáng mảnh mai ấy trở nên kiên cường đến lạ. Hắn biết, khoảnh khắc này đã định, con đường của họ, dù chung một lý tưởng, nhưng lại phải rẽ lối. Sự trưởng thành của Tô Lam không chỉ là sự giác ngộ về đạo lý, mà còn là sự chấp nhận gánh vác một trọng trách lớn lao, một sứ mệnh mà nàng phải tự mình phụng sự.

**Cảnh 1: Ngã Ba Định Mệnh**

Sáng hôm sau, khi sương đêm còn lãng đãng vương trên những tán cây xanh biếc, Tần Mặc và Tô Lam đã đứng đối diện nhau tại một ngã ba của Đường Cổ Đạo Thương Gia. Con đường này, vốn là huyết mạch của Huyền Vực, chứng kiến bao cuộc hợp tan, bao chuyến viễn du và hồi hương. Giờ đây, nó lại trở thành nơi chứng giám cho một cuộc chia ly, một khởi đầu mới. Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng vàng óng ánh nhảy múa trên mặt đường đất nhuốm màu thời gian. Không khí se lạnh, trong lành của buổi sớm mai như xoa dịu nỗi lòng, nhưng cũng phảng phất một nỗi trầm tư khó gọi tên.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình trong bóng râm của một cây cổ thụ, lẳng lặng ngồi dưới chân Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó chớp nhẹ, dường như thấu hiểu mọi biến động vô hình trong không gian. Nó không rên rỉ, không kêu than, chỉ đơn thuần là một sự hiện diện trung thành, một điểm tựa vững chãi cho Tần Mặc trong khoảnh khắc định mệnh này. Xung quanh, không gian yên ắng lạ thường, chỉ có tiếng gió khẽ xào xạc qua tán lá phong, và tiếng lòng người đang giao thoa, đang khắc ghi những lời cuối cùng. Mùi đất ẩm sau sương đêm hòa quyện cùng hương thảo mộc thoang thoảng từ những lùm cây ven đường, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của tự nhiên, như muốn níu giữ thời gian, kéo dài thêm khoảnh khắc chia ly.

Tô Lam đưa mắt nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời, không còn vẻ băn khoăn hay e ngại của những ngày đầu. Thay vào đó là một sự kiên định sắt đá, một ngọn lửa bừng cháy của lý tưởng. Nàng đã tìm thấy con đường của mình, một con đường mà Tần Mặc đã thắp sáng, nhưng nàng sẽ tự mình bước đi, bằng đôi chân và ý chí của riêng mình.

"Tần Mặc," giọng nàng vang lên, thanh thoát nhưng chứa đựng một sức nặng phi thường, "Ta sẽ không phụ lòng tin của ngươi. Con đường này, con đường của 'cân bằng bản chất', con đường để 'vạn vật được là chính nó', ta sẽ tự mình bước đi." Nàng ngừng một chút, ánh mắt lướt qua Hắc Phong, rồi lại tập trung vào Tần Mặc. "Ta sẽ dùng tất cả tâm huyết và trí tuệ của mình để truyền bá đạo lý này, để những 'ý chí tồn tại' đang lầm đường lạc lối có thể tìm lại cội nguồn chân chính của chúng. Dù cho Huyền Vực có cuồng loạn đến đâu, dù cho 'thăng tiên' có trở thành ảo ảnh mê hoặc đến nhường nào, ta cũng sẽ đứng vững."

Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi, tựa như tia nắng yếu ớt của buổi sớm. Hắn hiểu, Tô Lam giờ đây đã thực sự trưởng thành. Nàng không còn là người theo sau, mà là một người dẫn đường, một ngọn hải đăng cho những linh hồn lạc lối. Hắn đã gieo một hạt giống, và giờ đây, hạt giống ấy đã đâm chồi nảy lộc, sẵn sàng vươn mình đón gió bão.

"Bản chất không cần phải chứng minh, chỉ cần được tôn trọng, Tô Lam," Tần Mặc đáp lời, giọng hắn trầm ấm, vang vọng như tiếng suối ngàn, mang theo sự thấu triệt của vạn vật. "Ngươi đã thấu hiểu điều đó, đã cảm nhận được tiếng gọi từ sâu thẳm của 'vật tính'. Vậy thì, hãy làm theo cách mà trái tim ngươi mách bảo. Đừng sợ hãi sự cô độc, bởi lẽ, mỗi một 'ý chí tồn tại' được ngươi thức tỉnh, đều sẽ là một người đồng hành thầm lặng trên con đường của ngươi." Hắn đưa tay khẽ vuốt nhẹ đầu Hắc Phong, chú sói khổng lồ dụi đầu vào lòng bàn tay hắn, như một lời xác nhận. "Con đường của nàng, dù gian truân, nhưng sẽ là con đường của chân lý."

Tô Lam hít sâu một hơi, để không khí trong lành tràn ngập lồng ngực. Nàng cảm thấy một sức mạnh vô hình đang bùng lên trong huyết quản, không phải là linh lực cuồng bạo, mà là sức mạnh của niềm tin và lý tưởng. "Huyền Vực sẽ thay đổi, Tần Mặc," nàng quả quyết, đôi mắt rực sáng. "Ta tin chắc điều đó, và ta sẽ là một phần của sự thay đổi ấy. Không phải là một cuộc cách mạng đẫm máu, mà là một sự thức tỉnh từ bên trong, một sự trở về với cội nguồn đã bị lãng quên." Nàng nhìn con đường phía trước, con đường trải dài về phía đông, nơi có những vùng đất xa lạ, những con người chưa từng nghe đến khái niệm "vật tính". Đó sẽ là điểm khởi đầu cho hành trình của nàng.

**Cảnh 2: Tín Vật Của Bản Chất**

Không gian lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lướt qua những ngọn cỏ dại ven đường, và tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của tự nhiên. Tần Mặc khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự nhẹ nhõm và một chút u hoài. Hắn đã tìm thấy một người thực sự có thể gánh vác lý tưởng của mình, nhưng sự chia ly là điều tất yếu. Để Tô Lam có thể trưởng thành, nàng phải tự mình đối mặt với thế giới.

Tần Mặc đưa tay vào trong túi áo vải thô, lấy ra một vật nhỏ. Đó là một viên đá cuội bình thường, không có vẻ gì đặc biệt, nhưng đã được hắn mài nhẵn qua bao ngày tháng lang thang, và khắc lên đó một ký hiệu đơn giản – một vòng tròn tượng trưng cho sự trọn vẹn, và một chấm nhỏ ở giữa, biểu trưng cho "ý chí tồn tại" cốt lõi. Viên đá mang một màu xám tro, nhưng dưới ánh nắng ban mai, nó lại ánh lên một vẻ đẹp mộc mạc, bền bỉ. Hắn đặt nó vào lòng bàn tay Tô Lam.

Hơi lạnh từ viên đá thấm vào da thịt nàng, nhưng lòng nàng lại dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường. Tô Lam cúi đầu nhìn viên đá, rồi lại ngước lên nhìn Tần Mặc, đôi mắt ánh lên sự thấu hiểu và lòng biết ơn sâu sắc. Nàng không nói thành lời, nhưng ánh mắt ấy đã nói lên tất cả. Đây không chỉ là một kỷ vật, mà là một tín vật, một lời nhắc nhở về cội nguồn, về đạo lý mà họ cùng theo đuổi.

"Hãy nhớ, Tô Lam," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm như tiếng suối chảy, gột rửa mọi ưu tư. "Dù đi đến đâu, dù gặp phải phong ba bão táp nào, bản chất của ngươi vẫn là ngọn nguồn sức mạnh. Đừng bao giờ đánh mất nó, đừng để những phù phiếm bên ngoài làm lu mờ. Viên đá này, nó không có linh lực, không có pháp tắc, nhưng nó là chính nó, bền bỉ và vĩnh cửu. Hãy để nó nhắc nhở nàng về sự đơn giản và chân thật của 'vật tính'." Hắn ngừng một lát, ánh mắt quét nhìn con đường phía trước, nơi Huyền Vực đang chờ đợi nàng. "Nó không phải là một vật trấn áp tà ma, cũng không phải là một linh bảo hộ mệnh. Nó chỉ là một viên đá, một minh chứng cho sự tồn tại nguyên bản."

Tô Lam siết chặt viên đá trong lòng bàn tay, cảm nhận sự thô ráp nhưng vững chắc của nó. Nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Tần Mặc. "Ta sẽ không, Tần Mặc. Và ta cũng sẽ không quên những gì ngươi đã dạy. Mỗi một lời, mỗi một hành động của ngươi đều đã thức tỉnh ta, đã soi sáng con đường cho ta. Ta sẽ giữ gìn viên đá này như giữ gìn chính bản chất của mình." Nàng hít thở sâu, trái tim nàng đập mạnh mẽ, tràn đầy nhiệt huyết. Nàng cảm thấy như viên đá đang truyền cho nàng một nguồn năng lượng tĩnh lặng, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.

Hắc Phong, như một cái bóng trung thành, dụi đầu vào chân Tần Mặc, rồi khẽ ngẩng lên, đôi mắt đỏ rực nhìn Tô Lam một cách trìu mến, như muốn nói lời từ biệt. Nó khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, không phải là tiếng đe dọa, mà là một âm thanh trầm đục của sự thấu hiểu, của một lời chúc phúc thầm lặng. Sau đó, nó lại liếm nhẹ lên tay Tần Mặc, như để an ủi, để khẳng định rằng dù Tô Lam rời đi, nó vẫn sẽ mãi bên cạnh chủ nhân của mình.

"Con đường phía trước có thể cô độc, Tô Lam," Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt hắn xa xăm, nhưng giọng nói vẫn đầy sức nặng. "Sẽ có những lúc nàng cảm thấy đơn độc giữa biển người cuồng loạn, sẽ có những lúc nàng phải đối mặt với sự vô minh và cố chấp. Nhưng hãy nhớ, nàng không đơn độc trong lý tưởng này. Mỗi một vật, mỗi một sinh linh đang khao khát được là chính nó, đều là đồng minh của nàng. Và ta, Tần Mặc, sẽ luôn dõi theo con đường của nàng, dù cho chúng ta không còn bước chung." Hắn đưa tay khẽ xoa đầu Hắc Phong, cảm nhận sự ấm áp từ bộ lông của nó. "Hãy đi đi, và hãy gieo những hạt mầm của chân lý. Một ngày nào đó, chúng sẽ nở hoa, và Huyền Vực sẽ lại tìm thấy sự cân bằng vốn có của mình."

**Cảnh 3: Bóng Dáng Khuất Xa**

Những lời cuối cùng của Tần Mặc như một lời ban phước, một nguồn động lực vô biên dành cho Tô Lam. Nàng gật đầu, khắc ghi từng chữ vào tận sâu thẳm tâm hồn. Nàng biết, đã đến lúc phải rời đi. Thời khắc chia ly không thể kéo dài mãi.

Tô Lam quay lưng lại với Tần Mặc, đôi chân nàng khẽ nhấc lên, bước đi dứt khoát, không một chút do dự hay ngoảnh lại. Nàng hiểu rằng, nếu nàng quay đầu dù chỉ một lần, nàng có thể sẽ yếu lòng, và điều đó sẽ làm lu mờ đi lý tưởng kiên định mà nàng đã chọn. Bóng dáng mảnh mai của nàng, trong bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, dần dần nhỏ lại, hòa vào con đường cổ đạo trải dài vô tận về phía đông. Chiếc trâm ngọc cài tóc của nàng, dưới ánh nắng ban trưa, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ đang dần tan biến vào chân trời. Tiếng bước chân nàng nhẹ nhàng trên nền đất, như một khúc nhạc chia ly trầm bổng, rồi cũng dần chìm vào sự tĩnh lặng của không gian rộng lớn.

Tần Mặc đứng yên tại chỗ, như một pho tượng đá cổ xưa, ánh mắt hắn dõi theo bóng dáng Tô Lam cho đến khi nàng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, chỉ còn lại những đợt bụi mỏng manh bay lên rồi tan vào không trung. Hắn cảm thấy một khoảng trống vắng mênh mông trong lồng ngực, một nỗi cô độc thoáng qua khi một người đồng hành thực sự thấu hiểu mình rời đi. Cảm giác này không phải là sự yếu đuối, mà là một sự chấp nhận, một phần tất yếu của hành trình. Hắn đã quen với sự đơn độc, nhưng Tô Lam là một ngoại lệ, một ngọn lửa đã sưởi ấm tâm hồn hắn trong một thời gian. Giờ đây, ngọn lửa ấy lại được thắp sáng ở một nơi khác, và hắn phải chấp nhận điều đó.

Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi bụi đường và lá khô, vuốt ve khuôn mặt Tần Mặc. Hắn nắm chặt tay lại, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình. Con đường của hắn, cũng như con đường của Tô Lam, là một con đường gian truân, đầy thử thách. Hắn không thể mãi mãi là người đứng trong bóng tối, chỉ dẫn dắt người khác. Hắn cũng phải tiếp tục hành trình của riêng mình, khám phá những góc khuất chưa được biết đến của Huyền Vực, và đối mặt với những k�� vẫn còn cố chấp với ảo ảnh "thăng tiên" cực đoan.

Hắc Phong, như thể cảm nhận được nỗi lòng của chủ nhân, khẽ cọ vào chân Tần Mặc, bộ lông mềm mại mang theo sự ấm áp. Đôi mắt đỏ rực của nó ngước nhìn hắn, như muốn nhắc nhở rằng hắn không hề đơn độc. Sự trung thành của Hắc Phong là một điểm tựa vững chắc, một lời khẳng định rằng dù thế gian có biến động ra sao, vẫn có những thứ bất biến, chân thật. Tần Mặc khẽ cúi xuống, bàn tay vuốt ve bộ lông của Hắc Phong, cảm nhận từng thớ thịt săn chắc dưới lớp lông dày. Đây là một sự an ủi không lời, một sự kết nối sâu sắc giữa hắn và người bạn đồng hành trung thành của mình. Hắn hít sâu, để những cảm xúc phức tạp lắng đọng, để sự cô độc ban đầu tan biến, nhường chỗ cho một ý chí kiên định hơn.

**Cảnh 4: Hướng Tới Vô Định**

Mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống con đường cổ đạo. Không khí trở nên khô ráo hơn, mang theo hơi nóng của đất và đá. Sau một hồi lâu, khi hình bóng Tô Lam đã hoàn toàn biến mất, và cả những dấu vết nhỏ nhất của nàng cũng đã tan vào không trung, Tần Mặc cuối cùng cũng quay người. Hắn ngước nhìn ngã ba đường một lần nữa, nơi một con đường rẽ về phía tây, một con đường đi thẳng về phía bắc, và con đường Tô Lam vừa đi về phía đông.

Hắn không chọn con đường đã định sẵn, không đi theo lối mòn của bất kỳ ai. Tần Mặc đưa tay xoa đầu Hắc Phong, cảm nhận sự tin cậy tuyệt đối từ người bạn đồng hành. Rồi, hắn chậm rãi quay sang hướng khác, một con đường mòn ít người qua lại hơn, dẫn sâu vào những cánh rừng nguyên sinh, nơi có lẽ ít dấu chân con người, nhưng lại dồi dào "ý chí tồn tại" của vạn vật. Đó là con đường của sự khám phá, của những điều chưa biết, nơi hắn có thể gặp gỡ những "vật" chưa bị ô nhiễm bởi sự truy cầu "thăng tiên" mù quáng, hoặc những "vật" đang đau khổ vì bị bẻ cong bản chất của mình.

Mỗi bước chân của Tần Mặc đều mang theo sự trầm ổn và một niềm tin sâu sắc vào con đường mà hắn đã chọn. Bước đi của hắn không vội vã, nhưng cũng không chần chừ, tựa như dòng sông chảy xiết nhưng vẫn giữ được sự bình thản của mình. Ánh mắt hắn quét nhìn khung cảnh rộng lớn xung quanh, những ngọn núi xa xa ẩn hiện trong màn sương mỏng, những cánh rừng xanh thẳm trải dài vô tận. Hắn không nhìn về phía sau, không hoài niệm về những gì đã qua, mà chỉ hướng về phía trước, nơi những thử thách và cơ hội mới đang chờ đợi.

"Thế giới này rộng lớn, Hắc Phong," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn và người bạn đồng hành nghe thấy. "Và vạn vật vẫn đang chờ đợi để tìm lại chính mình. Đây chỉ là khởi đầu." Hắn biết, con đường của hắn sẽ không dễ dàng. Hắn là kẻ thách thức tín ngưỡng, kẻ đi ngược lại dòng chảy của cả một Huyền Vực. Nhưng hắn không hề sợ hãi. Trái lại, trong tim hắn, một ngọn lửa kiên cường đang cháy, ngọn lửa của lý tưởng "cân bằng bản chất", của sự tôn trọng "ý chí tồn tại" của mọi sinh linh.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, như một lời đáp, rồi trung thành theo sau Tần Mặc, bóng dáng đồ sộ của nó như một người vệ sĩ thầm lặng. Hai bóng hình, một người một thú, dần khuất vào con đường mòn, hòa mình vào sự hoang sơ của thiên nhiên. Con đường phía trước còn dài, nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng. Hắn sẽ tiếp tục hành trình của mình, một hành trình đơn độc nhưng không hề cô đơn, bởi hắn mang theo niềm tin vào vạn vật, và sự thấu hiểu sâu sắc về "ý chí tồn tại" – cội nguồn của tất cả. Đây là sự khởi đầu của một giai đoạn mới, nơi Tần Mặc sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những chân lý sâu xa hơn, để thực sự trở thành người dẫn dắt Huyền Vực trở về với sự cân bằng vốn có của nó.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free