Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 248: Hồi Ức Thanh Vân và Dấu Chân Cô Độc

Con đường phía trước còn dài, nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng. Hắn sẽ tiếp tục hành trình của mình, một hành trình đơn độc nhưng không hề cô đơn, bởi hắn mang theo niềm tin vào vạn vật, và sự thấu hiểu sâu sắc về "ý chí tồn tại" – cội nguồn của tất cả. Đây là sự khởi đầu của một giai đoạn mới, nơi Tần Mặc sẽ phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, những chân lý sâu xa hơn, để thực sự trở thành người dẫn dắt Huyền Vực trở về với sự cân bằng vốn có của nó.

***

Mây mù lãng đãng bao phủ đỉnh núi Thanh Vân, như một tấm lụa trắng vắt ngang nền trời xanh thẳm. Gió lạnh từ khe núi rít lên từng hồi, mang theo hơi ẩm của sương và mùi ngai ngái của đá cổ, lướt qua những tòa điện thờ nguy nga, những tháp tu luyện sừng sững được xây bằng đá cẩm thạch trắng sáng. Mái ngói lưu ly xanh biếc phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, chạm khắc tinh xảo hình mây và rồng, tựa như những sinh vật thần thoại đang ẩn mình giữa tầng không. Tô Lam bước qua cổng núi, từng bước chân nàng đều mang theo một vẻ trầm tĩnh, khác hẳn với dáng vẻ vội vã của những đệ tử vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về.

Từng âm thanh, từng mùi hương nơi đây đều vô cùng thân thuộc. Tiếng chuông chùa ngân vang từ Đại Điện Thanh Vân, vọng xa trong không gian tĩnh mịch, như lời hiệu triệu thức tỉnh tâm linh. Tiếng kiếm khí vút qua trong các bãi tập, những đệ tử trẻ tuổi hăng say luyện kiếm, kiếm quang chói lòa xé tan màn sương. Xa hơn nữa, tiếng kinh văn tụng niệm đều đều từ các tháp tu luyện, hòa cùng tiếng gió núi, tạo nên một bản giao hưởng vừa trang nghiêm, vừa hùng vĩ. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thuốc thảo mộc thoang thoảng từ Luyện Đan Phong, xen lẫn hương hoa cỏ núi thoảng đưa trong gió lạnh, tất cả đều là những mảnh ghép quen thuộc của Thanh Vân Tông. Nhưng tâm trạng của Tô Lam giờ đây đã hoàn toàn khác biệt. Nàng nhìn những tòa tháp cổ kính, những vườn cây cảnh được chăm sóc tỉ mỉ, những hồ nước trong vắt phản chiếu bóng mây trời, nhưng trong tâm trí nàng lại không ngừng vang vọng lời nói của Tần Mặc. Mỗi câu chữ, mỗi triết lý về "ý chí tồn tại" và "cân bằng bản chất" đều như những hạt giống gieo mầm trong tâm khảm, giờ đây đang nảy nở, tạo nên một thế giới quan hoàn toàn mới mẻ, đối lập với những gì nàng đã được học và tin tưởng bấy lâu.

Đúng lúc đó, một bóng người uy nghi xuất hiện, đó là Trần Trưởng Lão. Râu tóc bạc phơ, dáng vẻ ông lão toát lên sự trang nghiêm và quyền lực. Ánh mắt sắc sảo của y như chim ưng, dò xét từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt Tô Lam.

"Tô Lam, con đã về." Giọng Trần Trưởng Lão trầm ấm nhưng mang theo một sự kiểm soát vô hình, "Chuyến đi thế nào?"

Tô Lam khẽ cúi đầu, đáp lời, giọng nàng nghe có chút xa cách, không còn vẻ nhiệt thành như trước kia. "Vẫn tốt, Trưởng Lão. Con đã học được nhiều điều." Nàng không nói rõ là những điều gì, hay học từ ai, chỉ là một câu trả lời chung chung, đủ để y không thể đào sâu thêm. Ánh mắt nàng khẽ lướt qua vẻ mặt Trần Trưởng Lão, nhận ra một tia nghi ngại thoáng qua trong đôi mắt già nua ấy. Có lẽ, y đã cảm nhận được sự thay đổi nào đó trong nàng, nhưng chưa thể gọi tên.

Chưa kịp để Trần Trưởng Lão nói thêm, một bóng người nhanh nhẹn lướt tới. Đó là Lâm Phong, thanh niên tuấn tú với khí chất hăng hái, trên tay vẫn cầm thanh kiếm dài, bộ đồng phục tông môn phẳng phiu, ánh mắt rực lửa nhiệt huyết. "Sư tỷ!" Lâm Phong reo lên, nét mặt tràn đầy phấn khởi. "Đệ vừa đột phá cảnh giới mới! Thanh Vân Kiếm Quyết quả nhiên là mạnh nhất!" Y nói với một niềm tin son sắt, không chút hoài nghi.

Tô Lam chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua môi. "Chúc mừng sư đệ." Trong tâm trí nàng, một câu hỏi khác lại vang lên, tựa như tiếng vọng từ sâu thẳm linh hồn: *Mạnh nhất sao... hay chỉ là một con đường đã định sẵn?* Nàng khẽ chạm vào chuôi kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng bên trong lại là một dòng chảy suy tư không ngừng. Bước chân nàng chậm rãi, ánh mắt vẫn miên man nhìn các đệ tử đang luyện kiếm, nhìn những kiến trúc quen thuộc, nhưng tâm hồn nàng lại đang lơ lửng ở một nơi rất xa, nơi có những triết lý hoàn toàn mới mẻ đang dần định hình. Mây mù càng lúc càng dày đặc, gió lạnh se sắt hơn, cuốn lấy bóng hình nàng, tựa như đang ôm trọn những băn khoăn và đấu tranh nội tâm của một người đang đứng giữa ngã ba đường.

***

Đêm khuya, ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Tàng Kinh Các, rọi xuống hàng vạn quyển sách cổ chất cao đến tận trần. Tòa tháp đá cao vút, nhiều tầng, được bảo vệ bằng những trận pháp cổ xưa, giờ đây chìm trong sự tĩnh mịch tuyệt đối. Bên trong, các giá sách gỗ lim đen cao vút, chứa đựng vô số tri thức của Thanh Vân Tông, tỏa ra một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực và gỗ mục, hòa quyện với hương trầm nhẹ nhàng vẫn còn vương vấn. Chỉ có tiếng lật trang sách khe khẽ, tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tô Lam và tiếng thở đều đều của nàng vang vọng trong không gian trang nghiêm, đầy tri thức và linh khí dồi dào này.

Tô Lam ngồi giữa hàng đống kinh điển của tông môn, ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu lay động trên trang giấy. Nàng lật giở những cuốn sách cổ xưa, từ "Thiên Đạo Luận", "Khai Linh Chân Kinh" cho đến "Thăng Tiên Bí Pháp". Từng dòng chữ quen thuộc, từng giáo lý đã được khắc sâu vào tâm trí nàng từ thuở ấu thơ, giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác biệt. Nàng đọc đi đọc lại những đoạn văn về việc "khai linh" cho vạn vật, về "thăng tiên" như một mục tiêu tối thượng, về việc "chinh phục tự nhiên" để đạt đến cảnh giới siêu phàm.

*“Vạn vật đều có linh, nhưng không phải vạn vật đều phải lên tiên.”* Lời của Tần Mặc lại vang vọng trong tâm trí nàng, rõ ràng và đầy sức nặng, như một tiếng sét đánh thẳng vào nền tảng tín ngưỡng của nàng. *“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”* Câu nói đó như một lời cảnh báo, một lời tiên tri về tai họa, khiến nàng rùng mình.

Nàng khẽ nhíu mày khi đọc một đoạn kinh văn: "Người tu hành phải vứt bỏ phàm tục, siêu thoát bản thân, hòa mình vào thiên đạo. Chỉ có như vậy mới thoát khỏi luân hồi, đạt đến trường sinh bất tử." Nàng đặt cuốn sách xuống, đưa tay xoa xoa vầng trán. *Nhưng "thiên đạo" đó, có phải là "thiên đạo" mà hắn nói đến không?* Trong lời Tần Mặc, "thiên đạo" không phải là một con đường ép buộc vạn vật phải thay đổi bản chất để vươn tới một hình thái cao hơn, mà là một sự cân bằng tinh tế, nơi mỗi "vật tính" đều được tôn trọng, đều có quyền được là chính nó.

Một cuộc chiến nội tâm dữ dội diễn ra trong Tô Lam. Một bên là niềm tin đã được xây dựng từ nhỏ, từ những lời dạy của sư phụ, từ những truyền thuyết về các vị tổ sư đã thăng tiên, từ sự hào nhoáng của linh lực và sức mạnh mà Thanh Vân Tông đại diện. Một bên là những chân lý mới mẻ, đầy sức nặng mà Tần Mặc đã gieo vào lòng nàng, những lời nói mộc mạc nhưng lại chạm đến tận cùng bản chất của sự tồn tại. Nàng nhớ lại ánh mắt bình thản của Tần Mặc khi hắn nói về một thanh kiếm muốn chém, một con thú muốn chạy trốn, một tòa thành đang mục nát. Hắn không phán xét, không ép buộc, chỉ lắng nghe và thấu hiểu.

*Chẳng lẽ, những gì tông môn dạy, không phải là con đường duy nhất, hay thậm chí là... sai lầm?* Suy nghĩ này khiến nàng lạnh sống lưng. Một đệ tử của Thanh Vân Tông, một người được coi là thiên tài kiếm đạo, lại dám nghi ngờ nền tảng giáo lý của tông môn mình, đó là điều không thể chấp nhận được. Nhưng những lời Tần Mặc nói không phải là những lời giáo điều suông, chúng được chứng minh bằng chính sự thấu hiểu sâu sắc của hắn đối với "ý chí tồn tại" của vạn vật. Nàng đã tận mắt chứng kiến cách hắn giao tiếp với một hòn đá, một cành cây, một dòng suối, và cách chúng "phản hồi" lại hắn.

Tô Lam lấy ra một mảnh giấy nhỏ, một cây bút lông và nghiên mực. Nàng bắt đầu ghi chú những câu hỏi, những suy tư của mình. "Mục đích thực sự của tu hành là gì? Có phải chỉ là thăng cấp, đạt đến cảnh giới cao hơn, hay là thấu hiểu và hoàn thiện bản thân, giữ vững 'vật tính'?" "Liệu 'khai linh' có phải là ban phước, hay là một sự áp đặt, bẻ cong 'ý chí tồn tại' tự nhiên của vạn vật?" "Sức mạnh có phải là mục đích tối thượng, hay chỉ là phương tiện để bảo vệ sự cân bằng?"

Nàng thở dài, khẽ lắc đầu. Dưới ánh đèn dầu leo lét, bóng nàng đổ dài trên nền nhà, trông thật cô độc. Nàng biết, con đường mà nàng đang dần nhận ra này sẽ không dễ dàng. Nó sẽ đối đầu với toàn bộ tín ngưỡng của Huyền Vực, đối đầu với chính tông môn của nàng. Nhưng một khi chân lý đã được khai mở, rất khó để giả vờ không nhìn thấy. Nàng cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai, một trách nhiệm phải tìm hiểu, phải khám phá, và có thể là phải thay đổi. Không khí trong Tàng Kinh Các vẫn tĩnh mịch, nhưng trong lòng Tô Lam, một cơn bão tư tưởng đang cuộn trào, dự báo cho một sự chuyển mình mạnh mẽ trong tương lai.

***

Trong khi Tô Lam đang vật lộn với những chân lý mới mẻ giữa lòng Thanh Vân Tông, Tần Mặc và Hắc Phong đã tiếp tục cuộc hành trình trên con Đường Cổ Đạo Thương Gia. Nắng ấm trải dài trên con đường đất, gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi bụi đường và hương cỏ dại. Con đường giờ đây đã vắng vẻ hơn rất nhiều, không còn bóng dáng Tô Lam, không còn những lời chia ly vừa rồi. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn tiếng bước chân trầm ổn của Tần Mặc và tiếng thở đều đều của Hắc Phong. Hắc Phong điềm đạm theo sau, bóng dáng đồ sộ của nó như một người vệ sĩ thầm lặng, thỉnh thoảng khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, như một lời nhắc nhở rằng hắn không hề đơn độc.

Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm không một gợn mây, rồi lại nhìn xuống những hạt cát bụi dưới chân. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một sự trầm tư sâu sắc. Hắn không chỉ đi bằng đôi chân, mà còn đi bằng tâm hồn, bằng sự thấu hiểu "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh. Hắn "nghe" tiếng gió hát qua những cành cây khô, không phải là tiếng gió vô tri, mà là một lời than thở về sự vô thường, về vòng tuần hoàn của sinh lão bệnh tử. Hắn "nghe" tiếng cây cỏ xào xạc dưới chân, không phải là âm thanh ngẫu nhiên, mà là khát khao được vươn lên đón nắng, được bám rễ sâu vào lòng đất mẹ. Hắn "nghe" tiếng đất đá rung động, cảm nhận được sự vững chãi, kiên định của chúng, một "vật tính" không muốn thay đổi, chỉ muốn giữ nguyên bản chất của mình.

"Tô Lam đã chọn con đường của nàng," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, nh��ng Hắc Phong dường như cũng cảm nhận được, khẽ gầm gừ nhẹ một tiếng. "Ta cũng vậy. Con đường này không có ai đi cùng, nhưng vạn vật vẫn ở đây, vẫn lắng nghe." Sự cô độc không làm hắn yếu lòng, trái lại, nó càng củng cố niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn. Con đường của hắn là con đường của sự lắng nghe, của sự thấu hiểu, của sự tôn trọng, một con đường đi ngược lại với dòng chảy "thăng tiên" cực đoan đang thống trị Huyền Vực.

Hắn dừng lại bên một gốc cây cổ thụ đã cằn cỗi, vỏ cây nứt nẻ, đầy rêu phong. Hắn đặt tay lên thân cây, cảm nhận từng thớ gỗ sần sùi, cảm nhận được "ý chí tồn tại" mạnh mẽ của nó. Không phải là khát khao biến thành linh mộc, thành yêu quái, mà là sự kiên cường tồn tại qua bao phong ba bão táp, sự bao dung che chở cho chim chóc, côn trùng. Đây là một "vật tính" thuần túy, không bị vấy bẩn bởi sự truy cầu vô độ.

Hắc Phong lẳng lặng đi cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực của nó luôn dõi theo chủ nhân. Nó không nói thành lời, nhưng sự hiện diện của nó là một lời khẳng định về sự trung thành tuyệt đối, một nguồn an ủi vô giá. Tần Mặc khẽ vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong. "Chúng ta sẽ đi xa hơn, Hắc Phong. Để hiểu rõ hơn, để bảo vệ những gì cần được bảo vệ." Hắn biết, hành trình này sẽ đưa hắn đến những nơi chưa từng đến, gặp gỡ những "vật" chưa bị ô nhiễm bởi ảo ảnh "thăng tiên" mù quáng, hoặc những "vật" đang đau khổ vì bị bẻ cong bản chất của mình.

Mỗi khi hắn nhắm mắt lại, hắn có thể cảm nhận được mạng lưới "ý chí tồn tại" phức tạp đang dệt nên thế giới này. Từ cơn gió thoảng qua, hạt bụi li ti, đến ngọn núi sừng sững, dòng sông cuồn cuộn, tất cả đều có "tiếng lòng" riêng. Và hắn là người duy nhất có thể nghe thấy chúng, thấu hiểu chúng. Điều này không phải là một gánh nặng, mà là một đặc ân, một sứ mệnh. Mặt trời dần ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời, bóng hình một người và một thú dần khuất xa trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, hòa mình vào sự hoang sơ của thiên nhiên, mang theo một lý tưởng thầm lặng nhưng kiên định.

***

Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, đổ xuống mặt đất một màu bạc huyền ảo. Tần Mặc và Hắc Phong dừng chân bên một con suối nhỏ ven Đường Cổ Đạo Thương Gia. Nước suối trong vắt, chảy róc rách qua những tảng đá cuội, tạo nên một bản nhạc êm đềm giữa màn đêm tĩnh mịch. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tất cả đều hòa quyện, tạo nên một bức tranh thanh bình, thoát tục.

Tần Mặc ngồi xuống bên bờ suối, ánh mắt dõi theo dòng nước chảy. Hắn nhìn một viên đá cuội nằm gọn trong dòng nước, bề mặt của nó nhẵn thín, được mài dũa qua hàng ngàn năm bởi dòng chảy không ngừng. Hắn khẽ nhắm mắt, lắng nghe. Hắn "nghe" được "ý chí tồn tại" của nó – không phải là một khao khát thăng cấp thành linh thạch, thành ngọc quý, hay hóa thành tinh linh. Mà là sự yên bình khi được dòng nước vỗ về, sự kiên định khi chống chọi với dòng chảy mạnh mẽ, sự bền bỉ khi nằm im lìm hàng vạn năm mà không hề phàn nàn. *Ngươi không cần phải biến thành ngọc, cũng không cần phải hóa thành tinh linh. Ngươi chỉ cần là đá, và ngươi đã là tuyệt mỹ.* Hắn nghĩ thầm, trong lòng dâng lên một sự thấu hiểu sâu sắc.

Rồi, hắn lại lắng nghe "tiếng lòng" của dòng suối. Dòng suối không khao khát biến thành đại dương, cũng không muốn trở thành một dòng sông lớn. Nó chỉ muốn tự do tuôn chảy, mang theo sự sống, nuôi dưỡng vạn vật đôi bờ, thanh lọc những tạp chất. Đó là "ý chí tồn tại" thuần túy của nước, của sự vận động, của sự cho đi.

Những suy ngẫm này không chỉ là về vạn vật xung quanh, mà còn là về chính hắn, về bản chất của khát vọng "thăng tiên" của con người. Liệu "thăng tiên" có phải luôn là sự ép buộc bản thân và thế giới phải thay đổi, phải biến mình thành một thứ không còn là chính mình? Hay "thăng tiên" chân chính là thấu hiểu và hoàn thiện bản chất của mình đến mức cao nhất, mà vẫn giữ được cái "vật tính" cốt lõi?

Tần Mặc vốc nước suối lên tay, để dòng nước mát lạnh chảy qua kẽ tay. Cảm giác sảng khoái lan tỏa, xua tan đi những mệt mỏi trên đường. Hắn nhìn Hắc Phong đang nằm cuộn tròn bên cạnh, đôi mắt đỏ rực của nó khẽ mở, nhìn hắn với vẻ tin cậy tuyệt đối. Hắc Phong, một con sói, không muốn trở thành linh thú, không muốn biến thành nhân hình. Nó chỉ muốn là một con sói mạnh mẽ, trung thành, tự do lang thang cùng chủ nhân. Đây chính là "cân bằng bản chất", là sự tôn trọng "ý chí tồn tại".

Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên cao. Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn, như đã tìm thấy một phần câu trả lời cho những băn khoăn của mình. "Thăng tiên... là trở thành một thứ không còn là chính mình, hay là thấu hiểu và hoàn thiện bản thân đến mức cao nhất mà vẫn giữ được bản chất?" Hắn thì thầm, nhưng không còn là một câu hỏi mà là một lời khẳng định đang dần hình thành trong tâm trí.

Con đường của hắn, không phải là chống lại sự thăng tiên, mà là chống lại sự ép buộc thăng tiên, chống lại việc bẻ cong "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn muốn cho vạn vật quyền được lựa chọn, quyền được là chính nó, quyền được sống một cuộc đời trọn vẹn với "vật tính" của mình. Đó là một lý tưởng vĩ đại, một con đường đơn độc nhưng không hề cô đơn, bởi hắn có vạn vật làm bạn đồng hành, có "ý chí tồn tại" làm kim chỉ nam. Đêm dần về khuya, tiếng suối vẫn róc rách, trăng vẫn sáng, và trong lòng Tần Mặc, một niềm tin kiên định đã được củng cố, sẵn sàng cho những thử thách và khám phá mới đang chờ đợi ở phía trước.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free