Vạn vật không lên tiên - Chương 254: Tiếng Vọng Thăng Tiên: Mầm Mống Biến Đổi
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh phủ khắp Cổ Đô Thanh Phong. Tần Mặc bước ra khỏi tiệm may, trong lòng vẫn còn vương vấn những lời của Thợ May Vân. Hắn không khỏi suy tư về "sự cân bằng" mà nàng nhắc đến, một khái niệm tưởng chừng giản dị nhưng lại ẩn chứa chân lý sâu xa, đối lập hoàn toàn với con đường "thăng tiên" cực đoan mà Huyền Vực đang truy cầu. Hắc Phong theo sát gót, bộ lông đen tuyền ẩn mình trong bóng tối, chỉ có đôi mắt hổ phách là sáng rực, như hai đốm lửa dẫn đường.
Cái bụng đói réo gọi sau một ngày dài lang thang và chiêm nghiệm. Tần Mặc quyết định tìm một quán trà nhỏ để nghỉ chân, tiện thể nạp lại chút năng lượng. Họ rẽ vào một con hẻm nhỏ, xuyên qua những dãy phố nhộn nhịp dần chìm vào tĩnh lặng, cuối cùng dừng lại trước một bảng hiệu gỗ cổ kính đề bốn chữ "Quán Trà Vọng Nguyệt".
***
Quán trà nằm khuất trong một con ngõ yên bình, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của phố thị. Kiến trúc nơi đây mang vẻ đẹp mộc mạc nhưng tinh tế, với những bức tường gỗ nâu trầm ấm, mái hiên rộng vươn ra che phủ một khoảng sân nhỏ. Bên trong sân, một ao cá nhỏ với vài chú cá chép vàng đang bơi lượn uốn lượn, phản chiếu ánh trăng non đầu tháng. Tiếng nước chảy róc rách từ một thác nước nhân tạo đổ xuống ao, hòa cùng tiếng nói chuyện rì rầm của vài vị khách còn nán lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xua tan mọi mệt mỏi. Không khí nơi đây ngập tràn mùi trà thơm thoang thoảng, dịu nhẹ như hương hoa nhài tinh khiết, mang đến một cảm giác bình yên, tĩnh lặng đến lạ. Từng làn gió nhẹ thổi qua, mang theo cái se lạnh của đêm, nhưng lại được xua đi bởi sự ấm cúng toát ra từ những chiếc đèn lồng giấy treo cao, tỏa ánh sáng vàng dịu.
Tần Mặc và Hắc Phong tìm một góc khuất, cạnh cửa sổ nhìn ra ao cá. Hắn gọi một ấm trà Long Tỉnh và vài món điểm tâm thanh đạm. Hắc Phong, sau khi đã tìm được chỗ thoải mái dưới gầm bàn, khẽ gầm gừ một tiếng, như một câu hỏi lơ lửng trong không gian yên tĩnh. Đôi mắt hổ phách của nó hướng về Tần Mặc, chất chứa sự khó hiểu, sự tò mò không lời về những gì mà hắn đã "nghe" được suốt cả ngày hôm nay.
Tần Mặc nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi, làm dịu đi những suy tư đang cuộn xoáy trong tâm trí. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên đầu Hắc Phong, cảm nhận sự mềm mại từ bộ lông đen tuyền. "Ngươi muốn hỏi về những 'tiếng gọi' ta đã nghe được hôm nay sao, Hắc Phong?"
Hắc Phong khẽ cụp tai, đáp lại bằng một tiếng gừ trầm, đầy vẻ xác nhận. Tiếng gầm của nó không mang sự hung hãn, mà chỉ là biểu hiện của một trí tuệ vượt xa loài vật bình thường, một ý niệm muốn thấu hiểu. Nó đã đồng hành cùng Tần Mặc qua bao nhiêu vùng đất, chứng kiến hắn giao tiếp với đá tảng, cây cỏ, với những linh thú ẩn mình trong tự nhiên. Những "ý chí tồn tại" đó, dù đôi khi có phức tạp, nhưng đều xoay quanh vòng tuần hoàn sinh diệt, sự phát triển bản năng, sự tự do của một sinh linh. Nhưng những gì Tần Mặc cảm nhận được từ các vật phẩm trong Cổ Đô Thanh Phong này lại hoàn toàn khác biệt, khiến ngay cả một linh thú thông tuệ như Hắc Phong cũng cảm thấy lạc lối.
Tần Mặc thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn ra mặt ao gợn sóng dưới ánh trăng. "Những tiếng gọi đó... quả thực không giống như cỏ cây hay đá tảng. Chúng mang theo một khát vọng lạ lẫm, Hắc Phong. Chúng muốn 'tốt hơn', muốn 'hiệu quả hơn', muốn 'bền bỉ hơn', thậm chí là muốn 'được công nhận' bởi con người." Hắn dừng lại, suy ngẫm từng lời, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép của một bức tranh phức tạp. "Đó là khát vọng của chúng khi gắn liền với con người và xã hội loài người. Một cái đèn đường muốn chiếu sáng hơn, bền bỉ hơn để phục vụ phố phường. Một cây kim muốn sắc bén hơn, dẻo dai hơn để giúp người thợ may tạo nên y phục đẹp đẽ. Một chiếc cống rãnh muốn sạch sẽ hơn, thoát nước tốt hơn để giữ gìn vệ sinh cho thành phố. Thậm chí cả những bức tường thành cũng muốn vững chãi hơn, kiên cố hơn để bảo vệ cư dân."
Hắc Phong ngẩng đầu lên, đôi mắt càng thêm khó hiểu. Trong thế giới tự nhiên mà nó và Tần Mặc từng sinh sống, một cái cây chỉ đơn thuần muốn vươn mình đón nắng, một tảng đá chỉ muốn lặng lẽ nằm yên giữa dòng chảy thời gian, một con suối chỉ muốn chảy mãi không ngừng. Sự "tốt hơn" của chúng là sự phát triển tự nhiên, là sự hoàn thiện bản chất vốn có, không bị áp đặt bởi bất kỳ yếu tố ngoại lai nào. Nhưng ở đây, khát vọng của vạn vật lại dường như bị định hình bởi nhu cầu và mục đích của con người.
"Ngươi thấy đấy, Hắc Phong," Tần Mặc tiếp lời, giọng nói trầm tư. "Những khát vọng ấy ban đầu không xấu. Ai mà không muốn trở nên tốt hơn? Một người thợ rèn muốn chiếc búa của mình cứng cáp hơn, một người nông dân muốn chiếc cuốc của mình sắc bén hơn. Đó là sự tiến bộ tự nhiên của vạn vật khi chúng tương tác với con người, khi chúng được sử dụng và được trân trọng. Nó giống như lời của Thợ May Vân vậy, là giúp vạn vật 'phát huy hết vẻ đẹp vốn có', 'hoàn thiện bản chất' mà không cần thoát ly khỏi chính mình. Chính sự trân trọng và khát khao ấy của con người đã định hình nên 'ý chí tồn tại' của những vật phẩm này."
Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận sự ấm nóng lan tỏa trong cơ thể. "Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, khi sự 'tốt hơn' ấy bị đẩy đến cực đoan, khi nó trở thành một áp lực phải 'thăng cấp', phải 'thoát ly' khỏi bản chất ban đầu để đạt được một mục đích cao hơn mà con người đặt ra, đó chính là lúc mầm mống của sự mất cân bằng bắt đầu nảy sinh."
Tần Mặc đưa tay lên vuốt ve mảnh Thạch Bi trong tay áo, cảm nhận được một sự rung động mơ hồ từ nó, như một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm, thì thầm về những chân lý đã bị lãng quên. Mảnh Thạch Bi dường như cũng đang đồng cảm với những suy tư của hắn, với sự lo lắng về con đường mà Huyền Vực đang bước đi. "Những gì chúng ta đang chứng kiến ở Cổ Đô Thanh Phong này, Hắc Phong, chính là khởi đầu của một tư tưởng đã len lỏi vào tâm trí vạn vật từ rất lâu. Một tư tưởng được gọi là 'tối ưu hóa', 'nâng cấp', và cuối cùng là 'thăng tiên'."
Quán trà dần vắng khách, tiếng nói chuyện rì rầm cũng thưa thớt đi, chỉ còn lại tiếng nước chảy róc rách và tiếng chim hót nhẹ ngoài cửa sổ. Ánh trăng đã lên cao hơn, chiếu rọi vằng vặc xuống ao cá, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tĩnh mịch. Tần Mặc cảm nhận được gánh nặng của việc thấu hiểu sự mất cân bằng sâu sắc này. Vấn đề không chỉ nằm ở các tu sĩ mù quáng truy cầu sức mạnh, mà còn ở chính "ý chí tồn tại" của vạn vật, đang dần bị tha hóa bởi những khát vọng bị định hình sai lệch. Hắn phải tìm cách giải thích một khái niệm phức tạp như "áp lực thăng tiên" này, không chỉ cho Hắc Phong mà còn cho chính bản thân mình, để củng cố niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn.
***
Đêm đã khuya, Tần Mặc và Hắc Phong rời Quán Trà Vọng Nguyệt. Cổ Đô Thanh Phong giờ đây đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua những con hẻm vắng. Họ rảo bước trên những con đường lát đá cổ kính, dưới ánh trăng vằng vặc chiếu rọi. Bầu không khí mát mẻ dễ chịu của đêm khuya ôm lấy họ, mang theo chút hương hoa dại từ kẽ tường và mùi đá cũ ẩm mốc. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, như những bản nhạc giao hưởng của tự nhiên, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng của không gian.
Tần Mặc dừng lại bên một cột đèn đá đã cũ, phủ đầy rêu phong. Cột đèn cao lớn, vững chãi, đã đứng đó qua biết bao thăng trầm của thời gian, chứng kiến bao thế hệ cư dân Cổ Đô. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên bề mặt thô ráp của nó, nhắm mắt lại, lắng nghe "ý chí tồn tại" đang chảy trong từng thớ đá. Hắn cảm nhận được khát khao được đứng vững, được chiếu sáng, được là một phần không thể thiếu của thành phố này. Đó là một khát vọng chân thành, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo sợ mơ hồ về sự mục nát, sự lãng quên nếu không "phục vụ" đủ tốt.
"Những vật phẩm này, Hắc Phong," Tần Mặc chậm rãi nói, giọng hắn hòa vào tiếng gió đêm, trầm lắng như một lời thì thầm. "Chúng không có ý chí tự thân để 'thăng tiên' như sinh linh. Chúng không mơ ước về một cảnh giới siêu phàm, hay một cuộc sống trường sinh bất tử. Nhưng con người đã gieo vào chúng tư tưởng đó, một cách vô thức hay hữu ý." Hắn vuốt ve mặt đá lạnh lẽo, như đang an ủi một sinh linh đang chịu đựng. "Từ một mong muốn đơn giản là 'tốt hơn', 'hữu dụng hơn', nó dần biến thành áp lực phải 'thăng cấp', phải 'thoát ly' khỏi bản chất ban đầu để phục vụ một mục đích cao hơn mà con người đặt ra."
Hắc Phong, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự suy tư sâu sắc. Một tiếng gừ trầm vang lên trong tâm trí Tần Mặc, mang theo ý niệm: *'Vậy là... con người đã dạy chúng khát vọng sai lầm?'*
Tần Mặc lắc đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không rời cột đèn đá. "Không hẳn là sai lầm, Hắc Phong. Mà là một khát vọng bị uốn nắn, bị đẩy đến cực đoan. Ngươi thử nghĩ xem, một thanh kiếm, bản chất của nó là để chém, để sắc bén. Một thanh kiếm muốn sắc bén hơn, bền bỉ hơn để hoàn thành tốt sứ mệnh của nó, đó là điều tự nhiên, là sự phát triển vốn có của 'vật tính'." Hắn ngừng lại, hít sâu hơi thở mát lạnh của màn đêm. "Nhưng nếu một thanh kiếm lại muốn trở thành 'thần binh tối thượng', muốn có linh hồn, muốn thoát ly khỏi hình hài thép lạnh để trở thành một sinh linh tu luyện, thậm chí hy sinh đi bản chất 'chém' của nó... đó chính là khởi đầu của sự mất cân bằng. Đó là lúc nó bị dẫn dắt bởi một khát vọng vượt quá giới hạn bản chất, bị tha hóa bởi tư tưởng 'thăng tiên' mà con người gieo rắc."
Tần Mặc cảm nhận rõ hơn sự rung động từ mảnh vỡ cổ xưa trong túi. Nó không phải là một sự rung động của sức mạnh hay linh lực, mà là một sự rung động của ký ức, của những chân lý đã bị che lấp. Mảnh vỡ này, tự nó đã trải qua biết bao thăng trầm, chứng kiến sự biến đổi của vạn vật dưới tác động của tư tưởng "thăng tiên" giả tạo. Nó dường như đang nhắc nhở Tần Mặc về nguồn gốc sâu xa của sự hỗn loạn, về cái giá phải trả khi vạn vật đều muốn thoát ly khỏi chính mình.
"Thiên Diệu Tôn Giả," Tần Mặc khẽ thì thầm, cái tên ấy như một lời nguyền rủa vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Hắn chắc chắn đã nhìn thấy mầm mống của những khát vọng 'tối ưu hóa' này trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, và bẻ cong nó, đ���y nó đến cực đoan. Hắn đã lợi dụng niềm tin đơn giản vào sự 'tốt hơn', biến nó thành một cuộc cách mạng 'thăng tiên' giả tạo, khiến vạn vật tin rằng chỉ có thoát ly bản chất, chỉ có trở thành 'thứ khác' mới là con đường duy nhất để tồn tại."
Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những viên ngọc trai rải rác trên tấm lụa đen. Hắn cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm, một gánh nặng vô hình đè lên vai. Huyền Vực, một thế giới mà vạn vật vốn dĩ đã có "ý chí tồn tại", lại đang bị đẩy vào một con đường tha hóa, nơi sự "cân bằng bản chất" bị coi thường, bị lãng quên. Khát vọng được "thăng cấp" đến mức "thoát ly bản chất" chính là mối họa lớn nhất, là nguyên nhân sâu xa của mọi tai ương.
Hắn siết chặt mảnh vỡ cổ xưa trong lòng bàn tay, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo của nó. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại sức mạnh của các tu sĩ, mà còn là một cuộc chiến để thức tỉnh "ý chí tồn tại" của vạn vật, để giúp chúng tìm lại con đường "cân bằng", con đường "hoàn thiện chính mình" mà không cần phải chạy trốn khỏi bản chất. Cột đèn đá vẫn đứng đó, vững chãi và lặng lẽ, như một minh chứng cho sự kiên cường, cho khát vọng tồn tại một cách chân thật. Tần Mặc biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, với những "vật" hùng mạnh như Cổ Kiếm Hồn hay Thiết Giáp Thành Linh đang bị tha hóa chờ đợi hắn. Nhưng hắn cũng đã tìm thấy những tia hy vọng, những chân lý giản dị từ những nơi không ngờ tới, như từ lời của Thợ May Vân, hay từ chính khát vọng thầm lặng của một cột đèn đá. Hắn phải giữ vững niềm tin, kiên định trên con đường mà mình đã chọn.
Hắc Phong khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, như một lời động viên không tiếng nói. Cả hai cùng ngước nhìn lên vầng trăng treo lơ lửng giữa trời, nơi ánh sáng bạc chiếu rọi xuống Cổ Đô Thanh Phong, như một lời nhắc nhở rằng ngay cả trong màn đêm tăm tối nhất, vẫn luôn có ánh sáng dẫn lối cho những ai biết trân trọng và tìm kiếm sự cân bằng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.