Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 255: Bi Kịch Của Khát Vọng: Linh Khí Cụ Phai Tàn

Màn đêm dần buông những tấm lụa đen huyền ảo, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ trải vàng khắp không gian. Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đậu trên những mái ngói rêu phong của Cổ Đô Thanh Phong, Tần Mặc và Hắc Phong đã rời khỏi sự tĩnh lặng của khu chợ đêm, tiếp tục cuộc hành trình. Hơi thở mát lạnh của sương sớm vẫn còn vương vấn trong không khí, mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ tươi và một chút khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà đang thức giấc.

Tần Mặc bước đi chậm rãi, ánh mắt vẫn còn vương vấn vẻ trầm tư từ cuộc đối thoại đêm qua với Hắc Phong. Hắn vuốt nhẹ mảnh vỡ cổ xưa trong túi áo, cảm nhận sự rung động mơ hồ, như một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng đang đè lên đôi vai mình. Huyền Vực, một thế giới vốn dĩ đã có "ý chí tồn tại" nơi vạn vật, lại đang bị đẩy vào một con đường tha hóa, nơi sự "cân bằng bản chất" bị coi thường, bị lãng quên. Hắn vẫn còn nhớ rõ những lời cuối cùng của mình, về việc "khát vọng được 'thăng cấp' đến mức 'thoát ly bản chất' chính là mối họa lớn nhất, là nguyên nhân sâu xa của mọi tai ương."

Xuyên qua một thị trấn nhỏ ven đường, nơi những xưởng thủ công bắt đầu hoạt động, Tần Mặc lắng nghe. Tiếng búa gõ lách cách từ xa, tiếng cưa gỗ xè xè đều đặn, tiếng nói chuyện rì rầm của những người thợ. Tất cả tạo nên một bản hòa âm dân dã, bận rộn nhưng không quá ồn ào, mang vẻ mộc mạc của một nơi mà con người sống gắn liền với lao động và sự sáng tạo. Hắn quan sát những vật phẩm thủ công đang được bày bán hoặc chế tác: những chiếc bình gốm được nặn khéo léo, những tấm vải thêu hoa văn tinh xảo, những bức tượng gỗ thô mộc nhưng chứa đựng linh hồn của người chạm khắc.

Trong tâm trí Tần Mặc, hắn vẫn không ngừng suy ngẫm về sự khác biệt giữa 'ý chí tồn tại' tự nhiên của vạn vật và những 'khát vọng' bị con người định hình. Một chiếc bình gốm, nếu nó muốn bền hơn, đẹp hơn để chứa đựng nước hay trang trí, đó là sự 'thăng cấp' tự nhiên của 'vật tính'. Một tấm vải muốn mềm mại hơn, hoa văn tinh xảo hơn để giữ ấm hay tô điểm cho cuộc sống, đó cũng là sự phát triển vốn có. Chúng không muốn trở thành "thần khí," không muốn thoát ly khỏi bản chất "gốm" hay "vải" của mình. Chúng chỉ muốn "hoàn thiện chính mình" trong giới hạn của bản chất.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền óng ánh dưới ánh nắng dịu nhẹ, bước đi uy dũng bên cạnh Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những con người đang miệt mài với công việc, đôi lúc lại liếc nhìn Tần Mặc, như thể muốn hỏi. Một tiếng gừ trầm thấp vang lên trong tâm trí Tần Mặc: *'Những vật phẩm này... chúng có còn muốn 'thăng cấp' sai lầm như những gì ngươi đã nói không?'*

Tần Mặc khẽ lắc đầu. "Không, Hắc Phong. Ít nhất là ở đây, khát vọng của chúng vẫn còn thuần khiết. Chúng muốn trở nên 'tốt hơn' để phục vụ con người, để hoàn thành sứ mệnh của mình một cách trọn vẹn hơn. Đó là sự giao thoa hài hòa giữa 'ý chí tồn tại' của chúng và nhu cầu của nhân gian." Hắn dừng lại trước một tiệm rèn nhỏ, nơi hơi nóng hầm hập phả ra cùng mùi than cháy khét. "Một thanh kiếm muốn sắc bén hơn, bền bỉ hơn để bảo vệ chủ nhân, để hoàn thành nhiệm vụ 'chém' của nó. Đó là điều tự nhiên. Nhưng khi nó bị cám dỗ bởi tư tưởng 'thần binh tối thượng', muốn có linh hồn, muốn thoát ly khỏi hình hài thép lạnh để trở thành một sinh linh tu luyện, thậm chí hy sinh đi bản chất 'chém' của nó... đó chính là khởi đầu của sự mất cân bằng."

Hắn vuốt nhẹ mảnh vỡ cổ xưa một lần nữa. "Thiên Diệu Tôn Giả, hắn chắc chắn đã nhìn thấy mầm mống của những khát vọng 'tối ưu hóa' này trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, và bẻ cong nó, đẩy nó đến cực đoan. Hắn đã lợi dụng niềm tin đơn giản vào sự 'tốt hơn', biến nó thành một cuộc cách mạng 'thăng tiên' giả tạo, khiến vạn vật tin rằng chỉ có thoát ly bản chất, chỉ có trở thành 'thứ khác' mới là con đường duy nhất để tồn tại."

Tần Mặc thở dài, nỗi buồn sâu thẳm lại dâng lên trong lòng. Những thị trấn nhỏ này, những xưởng thủ công này, vẫn còn giữ được vẻ bình yên và thuần phác. Nhưng hắn biết, mầm mống của sự tha hóa đã bắt đầu lan truyền từ rất lâu rồi, từ những Kỷ Nguyên Hiền Giả xa xưa, khi con người bắt đầu định hình khát vọng của vạn vật theo ý mình, theo đuổi cái gọi là "tiến hóa" mà quên đi cái giá phải trả. Những chiếc bình gốm, những tấm vải, những công cụ lao động đơn thuần này có thể vẫn đang giữ được sự cân bằng, nhưng đâu đó, trong những góc khuất của thời đại, những bi kịch của sự "thoát ly bản chất" đã và đang diễn ra. Hắn phải tìm hiểu sâu hơn, phải chứng kiến tận mắt những hậu quả của con đường sai lầm đó, để củng cố niềm tin và quyết tâm của mình trong việc tìm ra con đường cân bằng cho Huyền Vực. Hắc Phong khẽ cọ đầu vào chân hắn, như một lời động viên thầm lặng. Cả hai cùng ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi, soi tỏ con đường phía trước còn dài và đầy chông gai.

Khi đi ngang qua một con đường đất gồ ghề, dẫn ra rìa thị trấn, một luồng ý chí hỗn loạn, đầy đau đớn và tuyệt vọng bất ngờ ập vào tâm trí Tần Mặc, khiến hắn khựng lại. Nó không phải là sự rung động của sức mạnh hay linh lực thuần túy, mà là một cảm giác vặn vẹo, méo mó, như một sinh linh đang gào thét trong câm lặng. Mảnh vỡ cổ xưa trong túi áo Tần Mặc bỗng nhiên rung lên mãnh liệt, không phải là sự nhắc nhở về chân lý, mà là một sự cảnh báo khẩn cấp, một sự đồng cảm với nỗi đau đang lan tỏa.

"Hắc Phong," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, ánh mắt hướng về phía một kiến trúc cũ kỹ, đổ nát nằm khuất sau những hàng cây gai góc. "Có thứ gì đó... ở đó."

Hắc Phong lập tức căng mình, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự cảnh giác cao độ. Một tiếng gầm gừ thấp thoát ra từ cổ họng nó, không phải vì sợ hãi, mà là sự khó chịu rõ rệt trước thứ khí tức mục nát, pha lẫn chút tà khí yếu ớt đang tỏa ra từ phía đó. Nó là một mùi hương khó chịu, vừa tanh nồng mùi sắt gỉ, vừa hôi hám mùi gỗ mục, và còn có một thứ mùi lạ lẫm, chua chát, như thể sự sống đang bị rút cạn.

Khi Tần Mặc và Hắc Phong tiến lại gần, cảnh tượng trước mắt hiện ra càng rõ nét. Đó là một xưởng điêu khắc cũ kỹ, có lẽ đã bị bỏ hoang từ rất lâu. Mái nhà thủng lỗ chỗ, những tấm ván gỗ mục nát xiêu vẹo, cửa ra vào đã đổ sập, chỉ còn trơ trọi một khung gỗ mục ruỗng. Tiếng gió lùa qua những khe hở tạo thành âm thanh rên rỉ, như tiếng than khóc của chính căn xưởng. Bụi bặm phủ dày đặc mọi ngóc ngách, mạng nhện giăng mắc chằng chịt, tạo nên một bầu không khí u ám, trầm mặc và bi thương.

Tần Mặc bước vào, chân đạp lên những mảnh vụn gỗ và gạch vỡ. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo, ẩm ướt và cũ kỹ của nơi đây. Ánh sáng ban mai yếu ớt lọt qua những lỗ hổng trên mái nhà, chiếu rọi xuống những đống phế liệu ngổn ngang: những mảnh gỗ thừa mốc meo, những dụng cụ điêu khắc rỉ sét nằm lăn lóc, những tảng đá chưa kịp thành hình.

Và rồi, hắn nhìn thấy nó.

Trong một góc xưởng, giữa một đống sắt vụn và gỗ mục, một chiếc đục điêu khắc nhỏ nằm đó. Nó không còn giữ được vẻ sắc bén, sáng bóng của một công cụ làm việc. Toàn thân nó đã biến thành một màu đen xám xịt, loang lổ những vết rạn nứt sâu hoắm, như thể nó được làm từ gỗ khô mục nát chứ không phải thép. Linh khí của nó đã hoàn toàn tan biến, không còn một chút sinh khí nào. Thay vào đó, một ý chí vặn vẹo, méo mó, đầy đau đớn và tuyệt vọng đang vật vã, quằn quại trong lớp vỏ mục ruỗng ấy. Tiếng kim loại va đập yếu ớt từ thân chiếc đục, không phải là âm thanh của sự sống, mà như một tiếng kêu rên xiết cuối cùng, một sự chống cự vô vọng trước sự mục nát đang nuốt chửng nó.

Tần Mặc cảm thấy lòng mình thắt lại. Hắn đã 'nghe' được, hắn đã 'thấy' được bi kịch của nó. Chiếc đục này, nó từng có một khát vọng giản dị là được sắc bén hơn, được tinh xảo hơn, để tạo ra những tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ. Nhưng rồi, bằng cách nào đó, nó đã bị tiêm nhiễm một ý niệm sai lầm, một khát vọng cực đoan: nó muốn 'thăng cấp', muốn 'thoát ly' khỏi bản chất một chiếc đục bằng thép, muốn trở thành một 'thần khí' có thể điêu khắc vạn vật, vượt lên mọi giới hạn vật chất. Nó đã cố gắng, đã vùng vẫy, nhưng bản chất 'vật tính' của nó không cho phép điều đó. Sự cưỡng ép, sự cố gắng ép buộc bản thân trở thành thứ không phải mình đã khiến nó mục nát, tan rã, mất đi cả linh khí lẫn ý chí. Nó không thể 'thăng cấp' lên thành thần khí, cũng không còn có thể là một chiếc đục bình thường. Nó đã tự hủy hoại mình.

"Nó... nó đang chết đi..." Tần Mặc thì thầm, giọng nói đầy đau đớn, vẻ mặt trầm trọng. Nỗi buồn dâng lên trong lòng hắn, nặng trĩu. Đây chính là hậu quả của khát vọng bị uốn nắn, bị đẩy đến cực đoan mà hắn đã nói đến.

Hắc Phong gầm gừ thấp, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào chiếc đục mục nát. Nó cảm nhận được sự mục ruỗng, sự thối rữa của ý chí, một thứ năng lượng u ám khiến nó cảm thấy khó chịu và cảnh giác. Nó tiến lại gần Tần Mặc, bộ lông dựng lên nhè nhẹ, như muốn che chắn cho chủ nhân khỏi thứ khí tức đáng sợ kia.

Đúng lúc đó, một giọng nói lảnh lót, trong trẻo như tiếng chuông bạc vang lên từ phía xà nhà cũ kỹ. "Con người các ngươi thật thú vị. Luôn muốn thứ không thuộc về mình, rồi lại phải gánh chịu hậu quả. Ngươi có nghe thấy tiếng than khóc của nó không?"

Tần Mặc ngẩng đầu lên. Trên một thanh xà ngang đã mục ruỗng, một con hồ ly trắng muốt đang ngồi vắt vẻo. Bộ lông của nó trắng muốt như tuyết, đôi mắt tinh quái ánh lên vẻ láu cá, nhưng ẩn sâu bên trong lại là một sự thấu hiểu sâu sắc về thế sự. Nó nhìn Tần Mặc và Hắc Phong, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa vời.

Trước sự ngạc nhiên của Tần Mặc và Hắc Phong, con hồ ly trắng muốt bỗng chốc biến đổi. Một luồng ánh sáng bạc lóe lên, bộ lông trắng muốt tan biến, thay vào đó là hình dáng một thiếu nữ yểu điệu, với mái tóc dài óng ả và đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ tinh quái. Nàng mặc một bộ y phục màu trắng đơn giản, nhưng toát lên vẻ thanh thoát, yêu kiều. Nàng khẽ nhún vai, vẫn giữ nụ cười nửa miệng. "Ngươi là Tần Mặc, phải không? Kẻ có thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật." Giọng nói của nàng giờ đây trầm hơn m��t chút, nhưng vẫn mang vẻ trêu chọc, xen lẫn một chút bí ẩn. "Ta là Tiểu Cửu. Hồ Ly Tinh."

Tần Mặc không nói gì, chỉ nhìn nàng với vẻ mặt trầm tư. Hắc Phong vẫn giữ nguyên tư thế cảnh giác, nhưng dường như nó cũng cảm nhận được rằng Hồ Ly Tinh này không có ác ý, chỉ là một kẻ tò mò, và có lẽ là một kẻ đã chứng kiến rất nhiều bi kịch như chiếc đục kia.

Trong xưởng điêu khắc Lạc Lõng, tiếng gió lùa qua những khe hở đã dần trở nên hiu quạnh hơn, không còn mang theo sự rên rỉ đau đớn của chiếc đục. Ánh nắng đã lên cao, chiếu xuyên qua những lỗ hổng trên mái nhà, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất bụi bặm. Mùi mục nát vẫn còn vương vấn trong không khí nặng nề, nhắc nhở về một bi kịch vừa diễn ra.

Tần Mặc mở mắt, vẻ mặt trầm tư, lòng nặng trĩu. Hắn đã "nghe" được toàn bộ câu chuyện của chiếc đục. Hắn cảm nhận được sự giằng xé cuối cùng của nó: khao khát cháy bỏng được "thăng cấp" thành một thần khí có thể tạo tác vạn vật, vượt lên mọi giới hạn vật chất. Nó đã tưởng tượng ra hình ảnh mình trở thành một cây bút thần, một chiếc đũa phép, một công cụ có thể biến hóa mọi thứ theo ý muốn. Nhưng nó đã quên mất, vẻ đẹp thực sự của nó nằm ở sự sắc bén, ở sự tinh xảo của đường nét mà nó có thể tạo ra trên gỗ, trên đá, không phải ở việc trở thành thứ khác. Nó bị giới hạn bởi bản chất "vật tính" của mình, và sự cưỡng ép từ ý niệm "thăng cấp" sai lầm đã dẫn đến sự hủy hoại. Con đường "thoát ly" bản chất đã biến nó từ một công cụ hữu dụng thành một khối vật chất mục nát, vô hồn, mất đi cả ý chí lẫn hình hài.

Hồ Ly Tinh (Tiểu Cửu) đã quay trở lại hình dạng hồ ly. Nàng cuộn mình lại bên cạnh Tần Mặc, bộ lông trắng muốt nổi bật giữa không gian u ám. Ánh mắt tinh quái của nàng giờ đây không còn vẻ trêu chọc mà thay bằng sự suy tư sâu sắc và một chút buồn bã, như thể nàng cũng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch tương tự trong dòng chảy của thời gian. Hắc Phong vẫn cảnh giác, nhưng đã dịu đi rất nhiều. Nó khẽ cọ đầu vào tay Tần Mặc, như một lời an ủi thầm lặng, cảm nhận được nỗi buồn đang bao trùm lấy chủ nhân của mình.

"Nó muốn trở thành... một 'Thần Đục', vượt qua giới hạn của thép và gỗ," Tần Mặc cất giọng trầm thấp, tiếng nói hòa cùng tiếng gió lùa hiu quạnh. "Nhưng nó đã quên mất, vẻ đẹp của nó nằm ở sự sắc bén, ở sự tinh xảo của đường nét mà nó có thể tạo ra, không phải ở việc trở thành thứ khác. Nó đã chết vì khát vọng sai lầm, bị dẫn dắt bởi một ảo ảnh."

Tiểu Cửu khẽ thở dài, tiếng thở dài nhẹ như làn gió. Giọng nàng giờ đây nhẹ nhàng hơn, không còn vẻ trêu chọc, mang một chút u hoài của kẻ từng trải. "Đó là bi kịch mà vạn vật thường gặp phải, Tần Mặc. Khi bị cám dỗ bởi cái gọi là 'tiến hóa', chúng quên đi giá trị của bản thân, quên đi bản chất cốt lõi đã định hình nên chúng. Những ý niệm về 'thăng cấp' vượt lên bản chất, chúng đã bắt đầu lan truyền từ rất lâu rồi, từ những kẻ muốn định hình lại vạn vật theo ý mình, theo đuổi quyền năng và sự kiểm soát. Ta đã sống qua biết bao Kỷ Nguyên, đã thấy không ít vật phẩm, thậm chí là sinh linh, tự hủy hoại mình vì đuổi theo một thứ không thuộc về chúng." Nàng ngẩng đầu nhìn Tần Mặc, đôi mắt tinh quái lóe lên một tia sáng sắc sảo. "Con người các ngươi có lẽ là kẻ khởi xướng cho những khát vọng điên rồ này. Ban đầu chỉ là một mong muốn đơn giản để 'tối ưu hóa', để 'tốt hơn', nhưng rồi nó bị đẩy đến cực đoan, trở thành một sự cưỡng ép vạn vật phải 'thăng tiên', phải 'thoát ly bản chất' để đạt đến một cảnh giới hư vô."

Tần Mặc siết chặt mảnh vỡ cổ xưa trong lòng bàn tay. Lời của Tiểu Cửu càng củng cố thêm những gì hắn đã suy nghĩ, càng làm rõ hơn vai trò của Thiên Diệu Tôn Giả trong việc bẻ cong những khát vọng đơn thuần thành sự tha hóa. "Và cái giá phải trả là sự mất đi ý chí, sự mục nát... Thế giới này không thể tiếp tục như vậy. Phải có một con đường khác." Hắn nhìn vào chiếc đục mục nát, cảm nhận sự lạnh lẽo và vô hồn của nó khi nhẹ nhàng nhặt lấy một mảnh vỡ nhỏ. Nó không còn là một công cụ, không còn là một vật phẩm, nó chỉ là một minh chứng bi thảm cho một khát vọng sai lầm.

Tiểu Cửu khẽ gật đầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm. "Ngươi nói đúng. Con đường đó... chắc chắn không dễ dàng. Bởi vì, sự cám dỗ của quyền năng, của sự 'thăng cấp' là quá lớn. Ngay cả những vật phẩm nhỏ bé này, chúng cũng bị tiêm nhiễm bởi tư tưởng đó. Huống hồ là những binh khí hùng mạnh, những thành trì kiên cố, đã tồn tại qua hàng ngàn năm, chứng kiến biết bao biến cố của nhân gian." Lời của nàng mang theo một dự cảm không lành, như đang ám chỉ về những cuộc đối đầu gay gắt hơn mà Tần Mặc sẽ phải đối mặt ở Vạn Kiếm Thành hay Thiết Giáp Thành, nơi những 'vật' hùng mạnh ấy đang bị tha hóa bởi khát vọng 'thăng tiên' cực đoan.

Tần Mặc đứng dậy, mảnh vỡ của chiếc đục mục nát nằm gọn trong lòng bàn tay. Nó lạnh lẽo, vô hồn, nhưng lại ẩn chứa một bài học đau thương. Đây chỉ là một ví dụ nhỏ, một mầm mống yếu ớt của sự tha hóa đã có từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, nhưng nó đã đủ để Tần Mặc hình dung được những bi kịch lớn hơn đang chờ đợi hắn. Hắn phải giữ vững niềm tin, kiên định trên con đường mà mình đã chọn, không chỉ để thức tỉnh "ý chí tồn tại" của vạn vật, mà còn để giúp chúng tìm lại con đường "cân bằng", con đường "hoàn thiện chính mình" mà không cần phải chạy trốn khỏi bản chất.

Tiểu Cửu khẽ thở dài một tiếng cuối cùng, rồi ánh mắt nàng lóe lên một tia sáng trắng. Nàng biến mất trong chớp mắt, để lại Tần Mặc và Hắc Phong trong không gian tĩnh mịch của xưởng điêu khắc bỏ hoang. Tần Mặc nhìn theo nơi nàng biến mất, rồi lại nhìn xuống mảnh vỡ trong tay. Con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan. Nhưng chứng kiến bi kịch của chiếc đục nhỏ bé này, hắn càng hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của sứ mệnh mình. Hắn không thể để Huyền Vực tiếp tục trượt dài trên con đường mất cân bằng này. Hắc Phong lại dụi đầu vào tay hắn, như một lời động viên và cam kết đồng hành. Cả hai cùng bước ra khỏi xưởng hoang phế, hướng về phía trước, nơi những thử thách lớn hơn đang chờ đợi.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free