Vạn vật không lên tiên - Chương 256: Khúc Bi Ca Từ Lò Rèn
Ánh tà dương rực rỡ buổi chiều dần ngả trên những ngọn đồi thoai thoải, nhuộm vàng cả một vùng đất rộng lớn. Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Cửu đã rời khỏi xưởng điêu khắc hoang phế, nơi bi kịch của chiếc đục nhỏ bé vẫn còn in đậm trong tâm trí hắn. Lời của Tiểu Cửu về sự cám dỗ của "thăng cấp" và nguồn gốc của những khát vọng sai lầm vang vọng trong tai hắn, khiến hắn càng cảm thấy nặng trĩu. Mảnh vỡ của chiếc đục, giờ nằm gọn trong túi áo, là một minh chứng câm lặng cho cái giá của sự "thoát ly bản chất" mù quáng.
Hắc Phong khẽ cọ đầu vào tay hắn một lần nữa, tiếng gừ gừ trầm thấp như muốn xua đi sự u ám trong lòng Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn về phía trước, nơi những làn khói xám xịt đang cuồn cuộn vươn lên bầu trời, che khuất cả vầng dương đang lặn. Đó là dấu hiệu của một khu công xưởng khổng lồ, nơi kim loại được tôi luyện, nơi ý chí của vạn vật kim loại đang bị thử thách đến cực điểm. Tiểu Cửu khẽ nhảy lên vai Tần Mặc, bộ lông trắng muốt của nàng phản chiếu ánh nắng cuối ngày, đôi mắt tinh quái nheo lại, nhìn chằm chằm vào những làn khói đen.
"Con đường đó... chắc chắn không dễ dàng," nàng đã nói như vậy. Và quả thực, mỗi bước chân của Tần Mặc giờ đây đều dẫn hắn đến gần hơn với những thử thách khắc nghiệt hơn, nơi khát vọng "thăng cấp" không còn là một ý niệm mơ hồ mà đã trở thành một quy trình công nghiệp tàn bạo, được thúc đẩy bởi sự cuồng vọng của nhân loại.
***
Tần Mặc, Hắc Phong và Hồ Ly Tinh (Tiểu Cửu) đứng trước một cảnh tượng hùng vĩ nhưng cũng đầy khắc nghiệt. Trước mắt họ là khu Công Xưởng Huyết Hỏa khổng lồ, một quần thể kiến trúc đồ sộ làm từ đá đen và sắt thép, vươn mình sừng sững dưới ánh nắng gay gắt buổi trưa. Những ống khói khổng lồ tua tủa như những ngón tay gầy guộc vươn lên bầu trời xanh thẳm, không ngừng nhả ra những cuộn khói đen đặc quánh, tạo thành một tầng mây nhân tạo che phủ cả một vùng. Từ xa, đã có thể nghe thấy một bản giao hưởng ồn ào của âm thanh công nghiệp: tiếng búa rèn vang vọng như sấm, tiếng lửa cháy bùng gầm gừ từ những lò nung khổng lồ, tiếng than nổ lép bép, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, và tiếng bánh răng nghiến ken két từ những cỗ máy thô sơ nhưng mạnh mẽ.
Không khí nơi đây đặc quánh mùi sắt nung nồng nặc, xen lẫn mùi than cháy khét lẹt, khói bụi mịt mù và cả mùi mồ hôi chua chát của vô số công nhân. Bầu không khí nóng bức đến ngột ngạt, dù chưa bước vào sâu bên trong, Tần Mặc đã cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Đây là một nơi năng động, một biểu tượng của sự tiến bộ và chế tạo của Kỷ Nguyên Hiền Giả, nhưng đồng thời cũng là một lò luyện của sự khắc nghiệt và đau khổ.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhẹ, đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên vẻ khó chịu rõ rệt. Nó lùi lại một chút, bộ lông đen tuyền khẽ dựng đứng, dường như cảm nhận được sự hỗn loạn và bất an đang lan tỏa trong không khí. Là một linh thú sống gần gũi với thiên nhiên, nó bản năng bài xích những nơi nhân tạo đầy rẫy sự cưỡng ép và nỗi đau này.
Tiểu Cửu, vẫn đậu trên vai Tần Mặc, nheo đôi mắt tinh quái, nhưng trong ánh nhìn của nàng giờ đây lại pha lẫn một sự suy tư hiếm thấy. Nàng không còn vẻ trêu chọc thường ngày, mà thay vào đó là một sự trầm tĩnh, như thể nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch tương tự trong dòng chảy của thời gian.
Tần Mặc đưa tay lên thái dương, nhắm mắt lại. Hắn cố gắng lọc bỏ những tiếng ồn vật lý đinh tai nhức óc để "nghe" được những âm thanh vô hình, những "ý chí tồn tại" đang vật vã bên trong những khối kim loại đồ sộ. Ngay lập tức, một làn sóng dữ dội của nỗi đau, sự kháng cự và tuyệt vọng ập đến tâm trí hắn, mạnh mẽ hơn gấp vạn lần so với tiếng than vãn của chiếc đục điêu khắc.
"Đây không chỉ là tiếng búa đập, đây là một bản giao hưởng của nỗi đau," Tần Mặc cất giọng trầm thấp, tiếng nói của hắn gần như bị nuốt chửng bởi tiếng ồn xung quanh, nhưng lại mang một sự nặng nề, u uất. Hắn cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ những vật thể xung quanh, mỗi tiếng búa đập xuống một mảnh kim loại, mỗi tiếng bánh răng nghiến ken két đều như một tiếng thét thống khổ bị bóp nghẹt.
Tiểu Cửu khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ bẫng giữa không gian ồn ào. "Những kẻ tham lam không bao giờ biết đủ, ngay cả với kim loại vô tri. Chúng muốn biến mọi thứ thành 'tiên', nhưng lại quên mất giá trị của việc là chính nó." Nàng nói, ánh mắt quét qua những công trình khổng lồ đang phun khói, rồi dừng lại trên khuôn mặt trầm tư của Tần Mặc. "Ngươi thấy đó, Tần Mặc. Cái tư tưởng 'thăng cấp' này không chỉ ảnh hưởng đến những vật phẩm nhỏ bé, mà nó đã lan rộng thành một quy trình, một ngành công nghiệp. Từ những nguyên liệu thô sơ nhất cho đến những cỗ máy tinh vi nhất, tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy này."
Tần Mặc gật đầu, lòng hắn nặng trĩu. Hắn có thể cảm nhận được sự khác biệt giữa 'ý chí tồn tại' của những tảng đá, những gốc cây cổ thụ mà hắn từng gặp, và 'ý chí tồn tại' của những khối kim loại này. Những thứ tự nhiên kia mang một sự bình yên, một sự vững chãi trong bản chất của chúng. Còn những vật phẩm nơi đây, chúng đầy rẫy sự giằng xé, một mặt muốn duy trì hình dạng nguyên thủy, mặt khác lại bị ép buộc phải biến đổi, phải "tiến hóa" theo một khát vọng không thuộc về chúng. Điều này không giống như sự phát triển tự nhiên của vạn vật, mà là một sự bẻ cong, một sự cưỡng ép tàn bạo.
Hắn nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng thấu hiểu sâu hơn. Hắn cảm nhận được ý chí của những thanh sắt thô, chúng vốn dĩ muốn được là một phần của đất, của đá, hoặc được định hình thành một công cụ đơn giản phục vụ cuộc sống. Nhưng giờ đây, chúng đang bị nung chảy, bị đập nát, bị uốn cong thành những hình thù kỳ dị, để phục vụ cho cái gọi là "pháp bảo", "linh khí" – những thứ mang một "vật tính" hoàn toàn xa lạ với bản chất kim loại nguyên thủy của chúng. Mỗi tiếng búa giáng xuống như một cú đánh vào linh hồn, mỗi luồng nhiệt bỏng rát như đang thiêu đốt đi bản ngã.
"Chúng không muốn trở thành 'thần binh', không muốn trở thành 'linh khí'," Tần Mặc thì thầm, giọng nói tràn đầy sự đau xót. "Chúng chỉ muốn được là chính mình, được tồn tại theo cách mà chúng được tạo ra. Nhưng con người đã áp đặt lên chúng những khát vọng vô độ, biến chúng thành công cụ để truy cầu quyền năng, để 'thăng tiên'."
Hắc Phong, như hiểu được nỗi lòng của chủ nhân, khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, tiếng gừ gừ trầm thấp mang một sự cảm thông sâu sắc. Linh thú này, vốn là một phần của tự nhiên hoang dã, càng cảm nhận rõ ràng hơn sự đối nghịch giữa sự sống tự do và sự giam cầm, ép buộc.
Tiểu Cửu nhảy xuống khỏi vai Tần Mặc, đi vòng quanh hắn một lượt rồi lại ngẩng đầu lên. "Và đây mới chỉ là bên ngoài, Tần Mặc. Càng vào sâu bên trong, ngươi sẽ càng thấy rõ hơn bi kịch này. Những kẻ muốn 'định hình lại vạn vật theo ý mình' đã thành công trong việc gieo rắc ý niệm 'thăng cấp' vào mọi ngóc ngách của thế giới này. Ngay cả những thợ rèn, những người từng chỉ muốn tạo ra những vật phẩm bền bỉ, hữu ích, giờ đây cũng bị cuốn vào vòng xoáy của việc 'tinh luyện' và 'khắc ấn', cố gắng biến kim loại thành một thứ gì đó 'cao hơn', 'mạnh hơn', mà quên mất rằng, đôi khi, sự mạnh mẽ không nằm ở việc biến đổi, mà ở sự kiên định với bản chất của mình."
Tần Mặc siết chặt nắm tay, mảnh vỡ cổ xưa trong túi áo khẽ cựa quậy, như muốn nhắc nhở hắn về "chân lý thất lạc". Hắn không thể để thế giới này tiếp tục biến thành một bãi phế liệu khổng lồ của những ý chí bị bóp méo. Hắn phải đi sâu vào, phải lắng nghe, phải thấu hiểu. Dù nỗi đau có lớn đến đâu, hắn cũng phải đối mặt.
Với một hơi thở sâu, Tần Mặc mở mắt. Ánh nhìn của hắn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn gật đầu với Tiểu Cửu, rồi ra hiệu cho Hắc Phong. Cả ba cùng bước vào cánh cổng lớn của Công Xưởng Huyết Hỏa, nơi tiếng ồn ào và khói bụi cuồn cuộn nuốt chửng họ vào bên trong. Càng tiến sâu, hơi nóng càng trở nên bỏng rát, và những "tiếng than vãn" vô hình của vạn vật kim loại càng trở nên thống thiết, rõ ràng hơn. Đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy cam go, nơi hắn sẽ phải đối mặt với một quy mô bi kịch lớn hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng.
***
Càng tiến sâu vào bên trong Công Xưởng Huyết Hỏa, không khí càng trở nên bỏng rát và ngột ngạt. Tiếng ồn ào từ bên ngoài đã biến thành một bản hợp xướng điên cuồng của kim loại và lửa. Tiếng búa đập thép vang vọng như sấm, không ngừng nghỉ, dội vào màng nhĩ, xuyên thẳng vào tâm can. Những lò luyện khổng lồ rực cháy, phun ra những luồng lửa cam đỏ, vàng rực, soi sáng cả một khu vực rộng lớn như một địa ngục trần gian. Tiếng bánh răng nghiến ken két từ vô số cỗ máy thô sơ nhưng mạnh mẽ trộn lẫn với tiếng than cốc nổ lép bép, tiếng xì xèo của nước làm nguội kim loại nóng, tạo nên một âm thanh hỗn độn, choáng váng.
Mùi kim loại nóng chảy, than cốc cháy dở, dầu máy và mồ hôi của hàng trăm thợ rèn bốc lên nồng nặc, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Hơi nước nóng bốc lên từ những thùng làm nguội, tạo thành những làn sương mỏng, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo. Dưới ánh sáng lập lòe của lửa lò, hàng trăm công nhân và tu sĩ đang hối hả di chuyển, khuôn mặt lấm lem khói bụi, mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt họ lại bừng bừng một ngọn lửa cuồng nhiệt, một sự tập trung gần như mù quáng vào công việc của mình.
Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Cửu lách qua những hàng người đang hối hả, những cỗ máy đang hoạt động không ngừng nghỉ. Hắc Phong liên tục gầm gừ nhẹ, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh, rõ ràng nó không hề thoải mái trong môi trường này. Bộ lông của nó xù nhẹ lên, như một phản ứng tự nhiên trước sự hỗn loạn và áp lực. Tiểu Cửu thì nheo mắt quan sát mọi thứ với vẻ tinh quái, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt nàng vẫn ẩn chứa một sự trầm tư, một nỗi u buồn của kẻ đã chứng kiến quá nhiều sự lặp lại của bi kịch.
Ở trung tâm khu vực này, được gọi là Khu Luyện Kim, có một cảnh tượng khiến Tần Mặc phải dừng bước. Một thanh thép khổng lồ, dài hơn ba trượng, đang được nung đỏ rực trong một lò luyện lớn nhất, phát ra thứ ánh sáng chói chang đến mức khó nhìn thẳng. Thanh thép rung lên bần bật, như một sinh vật sống đang vật lộn trong cơn đau đớn tột cùng. Sau khi đạt đến độ nóng nhất định, nó được những cỗ máy và hàng chục công nhân to lớn dùng xích sắt kéo ra, đặt vào một cỗ máy kỳ lạ nằm ở trung tâm. Cỗ máy này không phải là lò rèn thông thường, mà là một tổ hợp phức tạp của các bánh răng, đòn bẩy và những tấm bia đá khắc đầy phù văn cổ xưa.
Các tu sĩ mặc đạo bào màu xám, tay cầm những pháp khí lấp lánh, thay phiên nhau đứng quanh cỗ máy, không ngừng niệm chú và dùng linh lực "khắc ấn" lên thanh thép đang nóng chảy. Xen kẽ là những thợ rèn lão luyện, tay cầm những chiếc búa khổng lồ, thay phiên nhau giáng những cú đập mạnh mẽ xuống, mỗi cú đập đều tạo ra một tiếng nổ lớn và những tia lửa tóe ra rực rỡ. Khuôn mặt của Thợ Rèn Lão Luyện gần nhất đỏ bừng vì nhiệt độ và sự gắng sức, mồ hôi như suối chảy dài trên khuôn mặt lấm lem khói than, nhưng ánh mắt ông ta vẫn đầy vẻ tập trung và quyết liệt.
Tần Mặc tiến đến gần hơn, cố gắng chạm tay vào thân cỗ máy, cảm nhận sự rung động của nó. Ngay lập tức, một luồng "ý chí tồn tại" hỗn loạn, đau đớn và tuyệt vọng ập đến tâm trí hắn. Đó là ý chí của thanh thép khổng lồ, nó đang gào thét trong câm lặng, kháng cự lại sự biến đổi tàn bạo. Nó không muốn trở thành một "thần khí", không muốn bị khắc ấn những phù văn xa lạ, không muốn bị bẻ cong bản chất kim loại nguyên thủy của mình. Nó chỉ muốn được là thép, bền bỉ và mạnh mẽ theo cách riêng của nó.
"Khát vọng của nó không phải là điều này... Nó đang bị ép buộc," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm thấp, đầy đau xót. Hắn cảm nhận được rằng, mỗi cú đập của thợ rèn, mỗi lần linh lực của tu sĩ khắc ấn, đều như những lưỡi dao sắc bén đang xé toạc linh hồn của thanh thép.
Thợ Rèn Lão Luyện gần đó, một người đàn ông vạm vỡ với bộ râu quai nón bạc phơ và đôi tay chai sần như đá, đang đổ mồ hôi nhễ nhại, không hề để ý đến Tần Mặc. Ông ta gầm lên, giọng khàn đặc vì khói và nhiệt: "Nhanh lên! Linh khí sắp tan chảy, phải nắm bắt thời cơ để tinh luyện! Đừng để ý chí của nó kháng cự! Khắc ấn! Tinh luyện!"
Tiểu Cửu khẽ nhảy lên một thanh dầm sắt cao hơn, đôi mắt tinh ranh của nàng quét qua cảnh tượng hỗn loạn bên dưới. "Họ muốn biến một thứ bình thường thành phi thường, nhưng lại không hiểu rằng chính sự bình thường đó đã là một kỳ tích," nàng nói, giọng pha lẫn sự mỉa mai và u buồn. "Thanh thép này, nếu được để yên, sẽ là một khối vật liệu tuyệt vời, bền bỉ và đáng tin cậy. Nhưng họ lại muốn nó mang một ý nghĩa khác, một sức mạnh khác, một 'vật tính' không thuộc về nó. Và rồi, cái giá phải trả là sự đau đớn, là sự mất đi bản thân."
Tần Mặc quay sang nhìn Tiểu Cửu, lòng hắn nặng trĩu. Hắn có thể hình dung ra Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đứng sau đã gieo rắc tư tưởng này như thế nào. Từ việc "tối ưu hóa" vật phẩm để chúng "tốt hơn", đến việc biến chúng thành "linh khí", "pháp bảo", và cuối cùng là ép buộc chúng "thăng tiên", "thoát ly bản chất". Đó là một con đường trượt dài của sự cuồng vọng, mà điểm cuối cùng là sự hủy hoại.
"Chúng đang mất đi hình dạng, mất đi ý chí... mất đi chính mình," Tần Mặc lặp lại, cảm nhận nỗi đau của thanh thép đang ngày một mãnh liệt. Hắn thấy những phù văn ma mị dần hiện lên trên bề mặt đỏ rực của thanh thép, như những vết sẹo đáng sợ. Ý chí của nó đang dần bị bóp méo, bị định hình lại theo một khuôn mẫu xa lạ. Nó không còn là thép nữa, mà đang bị cưỡng ép trở thành một thứ gì đó khác, một "thần khí" có thể, nhưng là một "thần khí" được sinh ra từ sự tra tấn và cưỡng bức.
Hắc Phong lại gầm gừ mạnh hơn, đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào những tu sĩ đang ra sức khắc ấn, như muốn lao tới xé xác bọn họ. Nó cảm nhận được sự bất công tột độ đang diễn ra. Tiểu Cửu thì lắc đầu nhẹ, ánh mắt nghiêm nghị hiếm thấy, như đã quá quen thuộc với cảnh tượng này. "Họ tin rằng họ đang ban cho nó một cuộc sống mới, một 'vật tính' cao hơn. Nhưng thực chất, họ đang giết chết bản chất của nó, để tạo ra một con rối phục vụ cho khát vọng ích kỷ của mình."
Tần Mặc tiến sát hơn nữa, chạm tay vào thanh thép đang rung lên bần bật. Cảm giác nóng rát xuyên qua lòng bàn tay, nhưng hắn không lùi lại. Hắn muốn thấu hiểu, muốn cảm nhận từng chút nỗi đau cuối cùng của nó. Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong thanh thép: một phần nhỏ bé vẫn cố gắng bám víu vào bản chất nguyên thủy, nhưng phần lớn đã bị linh lực và những cú đập búa mạnh mẽ bóp méo, tẩy xóa. Hắn thấy một tương lai bi thảm cho nó: nếu thành công, nó sẽ trở thành một "thần khí" mạnh mẽ, nhưng chỉ là một công cụ vô hồn, không còn ý chí tự do. Nếu thất bại, nó sẽ bị vứt bỏ, trở thành một mảnh phế liệu vô dụng, như chiếc đục điêu khắc kia.
Cảnh tượng này là một minh chứng hùng hồn cho sự lan rộng của tư tưởng "thoát ly bản chất". Không chỉ là những vật phẩm nhỏ bé, mà ngay cả những khối kim loại khổng lồ, những nguyên liệu cơ bản nhất cũng bị cuốn vào vòng xoáy của sự "thăng cấp" mù quáng. Tần Mặc cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Sứ mệnh của hắn không chỉ là cứu rỗi những ý chí bị tha hóa, mà còn là chống lại một tư tưởng đã ăn sâu vào cả một kỷ nguyên, một nền văn minh. Hắn phải tìm ra con đường, không chỉ cho những "thần binh" tương lai, mà cho cả thế giới Huyền Vực này.
***
Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ những làn khói đen cuồn cuộn từ các ống khói của Công Xưởng Huyết Hỏa, Tần Mặc dẫn Hắc Phong và Tiểu Cửu rời xa khu Luyện Kim ồn ào. Hắn không thể chịu đựng thêm nữa tiếng gào thét câm lặng của những khối kim loại đang bị tra tấn. Cái nóng vẫn còn dai dẳng trong không khí, nhưng càng đi về phía rìa công xưởng, tiếng ồn ào càng yếu ớt dần, nhường chỗ cho một sự tĩnh mịch u ám hơn.
Họ đến một bãi phế liệu khổng lồ, nằm khuất sau những dãy nhà xưởng cao lớn. Nơi đây, tiếng ồn từ trung tâm công xưởng vọng lại chỉ còn là một âm thanh ù ù xa xăm, như tiếng ong vỡ tổ. Mùi rỉ sét nồng nặc, trộn lẫn với mùi dầu mỡ cũ và một chút mùi ngai ngái của sự mục nát, bao trùm không gian. Bầu không khí ở đây lạnh lẽo hơn nhiều so với sự bỏng rát của khu Luyện Kim, mang một cảm giác bị bỏ rơi và thất bại.
Trước mắt Tần Mặc là những ngọn đồi sắt thép rỉ sét chất đống ngổn ngang. Hàng ngàn, hàng vạn mảnh kim loại đủ hình dạng, kích cỡ, từ những thanh kiếm gãy, những tấm giáp méo mó, những bánh răng vỡ nát cho đến những mảnh vỡ không thể nhận dạng, nằm chất chồng lên nhau như những bộ hài cốt khổng lồ. Chúng là những vật phẩm đã bị hư hại, biến dạng, hoặc quan trọng hơn, là những vật phẩm không đạt yêu cầu "thăng cấp". Chúng đã thất bại trong quá trình biến đổi thành "linh khí" hay "thần binh", và giờ đây, chúng bị vứt bỏ không thương tiếc.
Tần Mặc ngồi xuống giữa đống phế liệu lạnh lẽo, chạm nhẹ vào một mảnh kim loại méo mó, han gỉ. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng "lắng nghe" những tàn dư ý chí từ chúng. Một lần nữa, những làn sóng đau đớn, tuyệt vọng và cả sự trống rỗng ập đến. Chúng không còn là những tiếng gào thét kháng cự như thanh thép đang bị tinh luyện, mà là những tiếng thở dài cuối cùng, những tiếng than vãn yếu ớt, những tiếng khóc thầm trong câm lặng. Ý chí của chúng đã bị bóp méo, bị hủy hoại, không còn hình dạng ban đầu và cũng không thể trở thành thứ mà con người muốn. Chúng chỉ còn là những mảnh vụn vô hồn, minh chứng bi thảm cho một khát vọng sai lầm.
"Chúng đã mất đi chính mình... chỉ vì một khát vọng không phải của chúng, một khát vọng được áp đặt," Tần Mặc nói, giọng hắn buồn bã đến tột cùng. Hắn nhặt lên một mảnh kim loại hình lưỡi kiếm bị gãy đôi, bề mặt nó loang lổ những vết rỉ sét và những phù văn khắc dở dang. Rõ ràng, đây là một thanh kiếm đã từng được cố gắng "khắc ấn" và "tinh luyện", nhưng đã thất bại, và giờ đây, nó chỉ còn là một đống sắt vụn vô dụng. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng từ nó, một sự mất mát không thể bù đắp.
Hắc Phong khẽ cọ đầu vào tay Tần Mặc, như một lời an ủi thầm lặng. Nó nằm xuống bên cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào những mảnh phế liệu, dường như cũng cảm nhận được sự đau khổ của chúng.
Tiểu Cửu ngồi xuống đối diện Tần Mặc, bộ lông trắng muốt của nàng nổi bật giữa sắc xám xịt của kim loại rỉ sét. "Đây là cái giá của sự 'tiến hóa' mù quáng, là bi kịch của những kẻ muốn thay đổi định luật tự nhiên," nàng nói, giọng nàng giờ đây hoàn toàn không còn vẻ tinh quái, mà chỉ còn sự trầm buồn và thấu hiểu. "Họ đã tin rằng có thể tạo ra 'thần', nhưng thứ họ tạo ra chỉ là phế liệu, là những ý chí bị hủy hoại. Họ muốn 'thăng cấp' vạn vật, nhưng lại không hiểu rằng mỗi vật đều có một cảnh giới riêng, một sự hoàn hảo riêng trong bản chất của nó. Cố gắng vượt qua giới hạn đó, một cách cưỡng ép, chỉ dẫn đến sự mục nát và tiêu vong."
Tần Mặc khẽ gật đầu. Hắn cảm thấy một sự đau lòng tột độ khi đối mặt với quy mô của sự mất mát này. Hàng trăm, hàng ngàn, thậm chí hàng triệu vật phẩm đã phải chịu chung số phận. Điều này khiến hắn nhận ra mức độ phổ biến của việc "thoát ly bản chất" và sự bất lực của một cá nhân nhỏ bé như hắn trước nỗi đau hàng loạt của vạn vật. Liệu một mình hắn có thể chống lại một tư tưởng đã ăn sâu vào cả một thời đại, một khát vọng đã trở thành tín ngưỡng của vô số tu sĩ và thợ rèn?
Hắn siết chặt mảnh vỡ cổ xưa trong túi áo. "Chân lý thất lạc" đã cảnh báo: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Giờ đây, hắn không chỉ thấy một vật muốn thành tiên, mà cả một thế giới đang bị ép buộc phải "thăng cấp", để rồi biến thành một nghĩa địa của những ý chí bị hủy hoại.
"Nhưng không phải tất cả đều vô vọng," Tiểu Cửu đột nhiên lên tiếng, kéo Tần Mặc ra khỏi dòng suy nghĩ u tối. Nàng nhìn về phía chân trời đang đỏ rực bởi ánh hoàng hôn, nơi một vài vì sao đã bắt đầu lấp lánh. "Ngươi có thể lắng nghe, Tần Mặc. Ngươi có thể thấu hiểu. Đó là thứ mà những kẻ cuồng vọng kia không bao giờ có được. Ngay cả giữa đống phế liệu này, vẫn có những ý chí nhỏ bé đang chờ được lắng nghe, chờ được chỉ dẫn để tìm lại bản chất của mình. Hoặc ít nhất, là để được ra đi một cách thanh thản."
Lời của Tiểu Cửu như một tia sáng nhỏ nhoi xuyên qua màn đêm u tối trong lòng Tần Mặc. Đúng vậy, hắn không thể cứu rỗi tất cả, nhưng hắn có thể cố gắng. Hắn có thể là người lắng nghe, người thấu hiểu, người mang đến một lựa chọn khác cho vạn vật.
Tần Mặc đứng dậy, mảnh vỡ lưỡi kiếm gãy vẫn nằm trong tay. Nó lạnh lẽo, vô hồn, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa khác đối với hắn. Đây không chỉ là một minh chứng bi thảm, mà còn là một lời nhắc nhở, một lời cảnh báo. Khúc bi ca từ công xưởng kim loại này là một tín hiệu mạnh mẽ cho những gì hắn sẽ phải đối mặt ở Vạn Kiếm Thành, nơi khát vọng "thần binh" của Cổ Kiếm Hồn sẽ là đỉnh điểm của sự "thoát ly bản chất" trong binh khí. Và lời của Tiểu Cửu về "những kẻ muốn định hình lại vạn vật theo ý mình" càng củng cố hình ảnh Thiên Diệu Tôn Giả như kẻ chủ mưu đằng sau sự mất cân bằng này. Sự thất bại và biến dạng của những vật phẩm trong bãi phế liệu này cũng là lời cảnh báo về hậu quả thảm khốc nếu Cổ Kiếm Hồn và Thiết Giáp Thành Linh không được hắn cảm hóa thành công.
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lặn hẳn, để lại một dải màu tím than và cam đỏ. Hắc Phong khẽ rúc đầu vào tay hắn một lần nữa, như một lời động viên và cam kết đồng hành. Dù con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều gian nan và bi kịch đang chờ đợi, Tần Mặc biết hắn không đơn độc. Hắn phải giữ vững niềm tin, kiên định trên con đường mà mình đã chọn, không chỉ để thức tỉnh "ý chí tồn tại" của vạn vật, mà còn để giúp chúng tìm lại con đường "cân bằng", con đường "hoàn thiện chính mình" mà không cần phải chạy trốn khỏi bản chất.
Với một quyết tâm mới, Tần Mặc quay lưng lại với bãi phế liệu, bước đi vững vàng về phía trước, nơi Vạn Kiếm Thành đang chờ đợi, và nơi những "khát vọng thoát ly bản chất" sẽ còn mãnh liệt và hùng vĩ hơn nhiều.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.