Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 257: Tiến Sâu Vào Vạn Kiếm Thành: Rung Động Của Kim Thạch

Gió cuốn bụi đường, mang theo chút hơi lạnh của hoàng hôn đang dần buông xuống. Tần Mặc bước đi vững chãi trên con đường mòn gồ ghề, phía sau hắn là Hắc Phong với bộ lông đen tuyền uy dũng, và Tiểu Cửu, bộ y phục trắng muốt khẽ bay trong gió, đôi mắt tinh quái lấp lánh như ẩn chứa ngàn vạn điều bí ẩn. Bãi phế liệu tang thương của những mảnh kim loại bị hủy hoại đã lùi lại phía sau, nhưng dư âm của khúc bi ca vẫn còn vọng mãi trong tâm trí Tần Mặc. Hắn hướng về phía chân trời, nơi Vạn Kiếm Thành sừng sững hiện ra, một pháo đài thép và đá đang tắm mình trong ánh tà dương rực rỡ.

Họ dừng chân trên một gò đất cao, nơi có thể bao quát toàn bộ Vạn Kiếm Thành. Phía xa xa, bức tường thành kiên cố vươn cao ngút ngàn, dựng lên từ những khối đá xám khổng lồ, vững chãi như một ngọn núi nhân tạo. Hàng loạt tháp canh vút nhọn hiên ngang đứng gác, những lá cờ vải gai màu xám tro phấp phới phần phật trong gió mạnh, mang theo khí thế hào hùng của một quân thành. Các tòa nhà bên trong thành phố cũng được xây dựng bằng đá, mang vẻ thô mộc nhưng kiên cố, những mái ngói xám xịt xếp chồng lên nhau như vảy rồng. Dù còn cách một quãng đường, Tần Mặc đã cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" mãnh liệt, một sức sống cuộn trào không ngừng nghỉ từ sâu bên trong thành phố.

Tiếng búa rèn, dù còn xa xăm, nhưng đã vọng đến tai Tần Mặc, không phải là tiếng rèn đơn điệu của một xưởng nhỏ, mà là một bản giao hưởng hùng tráng, liên tục, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ bằng kim loại. Tiếng búa đập thép, tiếng lửa cháy bùng, tiếng mài kiếm xèn xẹt, và cả tiếng hô hào từ các bãi tập luyện vọng lại như một lời tuyên ngôn về sức mạnh và ý chí chiến đấu. Tần Mặc hít sâu một hơi, mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy, mùi da thuộc và một chút mùi mồ hôi mằn mặn của con người đã lan tỏa trong không khí, hòa quyện với gió bụi, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, mạnh mẽ và thô ráp của Vạn Kiếm Thành. Bầu không khí nơi đây nghiêm nghị, tráng kiện, tràn ngập khí phách của kiếm sĩ và tinh thần thượng võ, đôi khi ồn ào nhưng không hỗn loạn, mà là một sự ồn ào có trật tự, có mục đích.

Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe rõ hơn. Hắn cảm nhận được không chỉ ý chí của những người thợ rèn, của các kiếm sĩ đang luyện tập, mà còn là vô số "ý chí tồn tại" của chính những vật vô tri. Những bức tường đá khao khát sự kiên cố vĩnh cửu, những thanh thép mong muốn trở thành lưỡi kiếm sắc bén nhất, những chiếc đe khát khao gánh chịu mọi đòn búa mà không hề suy suyển. Chúng không chỉ đơn thuần là muốn làm tốt chức năng của mình, mà là muốn *vượt lên* trên chức năng đó, muốn trở thành "thần" trong chủng loại của mình. Một thanh kiếm không chỉ muốn chém sắc, mà muốn chém đứt cả không gian; một bức tường không chỉ muốn đứng vững, mà muốn trường tồn cùng nhật nguyệt. "Một thành phố... của những khát vọng không ngừng nghỉ," Tần Mặc lẩm bẩm, giọng hắn trầm khẽ, như đang nói với chính mình, nhưng cũng như một lời thì thầm với cả Vạn Kiếm Thành đang dần chìm vào bóng tối.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, bộ lông đen tuyền trên gáy nó khẽ dựng lên nhè nhẹ, đôi mắt đỏ rực cảnh giác nhìn về phía thành phố. Nó dường như cũng cảm nhận được sự hỗn loạn, sự khao khát mãnh liệt đến mức có phần điên cuồng đang tỏa ra từ đó. Tiểu Cửu ngồi xuống một phiến đá cạnh Tần Mặc, bộ lông trắng muốt của nàng phản chiếu ánh chiều tà cuối cùng. Nàng nheo mắt nhìn về phía thành phố, trên môi ẩn hiện một nụ cười khó đoán, nhưng ánh mắt lại có phần thấu hiểu và u buồn. "Ngươi cảm thấy rồi chứ? Những tiếng gọi của thép và đá... Chúng muốn nhiều hơn là chỉ là chính chúng." Giọng nàng không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà thay vào đó là một sự trầm lắng, như thể nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch từ những khát vọng tương tự. Nàng vuốt nhẹ chiếc đuôi trắng muốt, đôi mắt tinh quái quan sát biểu cảm của Tần Mặc, như đang chờ đợi sự lĩnh hội của hắn.

Tần Mặc gật đầu, môi mím chặt. Hắn không khỏi liên tưởng đến những mảnh phế liệu vô hồn trong bãi xưởng kim loại vừa qua. Chúng cũng từng có những khát vọng, dù là nhỏ bé, nhưng rồi lại bị đẩy đến giới hạn và tự hủy hoại. Vạn Kiếm Thành này, với quy mô và sự tập trung của những "ý chí tồn tại" mãnh liệt như vậy, liệu có đang đi trên cùng một con đường, chỉ là ở một cấp độ lớn hơn, tinh vi hơn? Hắn cảm thấy một nỗi lo lắng sâu sắc dấy lên trong lòng. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo của chân lý thất lạc lại vang vọng, giờ đây càng thêm phần nặng nề. Không chỉ linh vật, mà cả những vật vô tri cũng đang bị cuốn vào vòng xoáy của khát vọng "thăng cấp" mù quáng này. Sự mất cân bằng không chỉ dừng lại ở sinh linh, mà đã ăn sâu vào cả cấu trúc và chức năng của vạn vật.

***

Trong ánh sáng nhập nhoạng của sập tối, Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Cửu tiến sâu hơn vào khu vực ngoại ô Vạn Kiếm Thành. Tiếng búa rèn vẫn vang vọng, nhưng giờ đây rõ ràng hơn, mang theo âm thanh chát chúa của kim loại bị đập nén, tiếng rít của đá mài, và hơi nóng hầm hập của những lò lửa đang cháy bùng. Mùi sắt nồng nặc và than cháy trở nên gay gắt hơn, quyện vào không khí đặc quánh. Họ đi qua những con đường nhỏ lát đá, hai bên là những xưởng rèn, xưởng đúc san sát nhau, khói bay nghi ngút từ những ống khói cao vút.

Tại một lò rèn nhỏ khuất trong con hẻm, ánh lửa từ lò nung hắt ra soi rõ bóng một người đàn ông vạm vỡ đang cặm cụi làm việc. Đó là Thúc Thợ Rèn (Mã Đại Lực), với thân hình cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt lấm lem tro bụi và bộ râu quai nón rậm rạp. Hắn đang cau mày kiểm tra một cái đe lớn, thứ vốn phải là biểu tượng của sự kiên cố và bền bỉ trong lò rèn. Nhưng giờ đây, nó lại nứt toác một cách khó hiểu, một vết nứt dài chạy dọc thân đe, sâu hoắm và sắc lẹm.

"Lại nữa rồi! Lại một cái đe nữa!" Mã Đại Lực than thở, giọng hắn đầy vẻ bối rối và mệt mỏi. "Cái đe này... tự nhiên nứt toác. Ta đã dùng nó cả đời, từ khi còn là đồ đệ học nghề, chưa từng thấy vật nào 'nổi loạn' như vậy. Nó vốn là một khối đá đen nguyên khối, được gia cố bằng kim loại thượng hạng, vậy mà..." Hắn lắc đầu, lấy một chiếc búa nhỏ gõ nhẹ vào vết nứt, âm thanh nghe thật khô khốc và yếu ớt. Hắn đã từng là một thợ rèn lừng danh, có thể cảm nhận được ý chí của kim loại, nhưng với những chiếc đe "nổi loạn" này, hắn hoàn toàn bất lực.

Tần Mặc bước đến gần, ánh mắt hắn dán chặt vào vết nứt trên chiếc đe. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của nó, nhắm mắt lại, cố gắng "lắng nghe". Hắn cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" vô cùng mạnh mẽ, nhưng lại giằng xé và mâu thuẫn. Chiếc đe không chỉ muốn là một chiếc đe vững chắc, nó muốn trở nên *cứng rắn hơn cả kim cương*, muốn *bất hoại*, muốn *vượt qua giới hạn của mọi vật chất*. Nó khao khát trở thành nền tảng tối thượng, không gì có thể làm lay chuyển. Nhưng đồng thời, nó lại không hiểu được giới hạn của bản thân, không hiểu rằng bản chất của một chiếc đe là để gánh chịu, để hấp thụ lực tác động, để trở thành điểm tựa vững chắc, chứ không phải để tự mình trở nên cứng rắn đến mức không thể dung nạp bất kỳ sức mạnh nào khác.

Sự mâu thuẫn giữa khát vọng tối thượng và bản chất tự thân đã tạo ra một áp lực khổng lồ từ bên trong, khiến chiếc đe tự phá hủy chính nó. Tần Mặc có thể cảm nhận được nỗi đau và sự thất vọng của nó, một nỗi thất vọng sâu sắc khi không thể đạt được mục tiêu "tối thượng" mà nó tự đặt ra. Hắn khẽ thở dài, bàn tay vẫn đặt trên vết nứt. "Nó muốn trở thành một thứ gì đó vĩnh cửu, vượt qua sự hữu hạn của đá và sắt... nhưng lại quên mất bản chất của mình là để gánh chịu, chứ không phải để tự phá vỡ." Giọng Tần Mặc trầm khẽ, như đang giải thích cho Mã Đại Lực, nhưng cũng như đang tự nhắc nhở chính mình về bài học này.

Hắc Phong đứng cạnh, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Mã Đại Lực, rồi lại liếc nhìn chiếc đe, như thể nó cũng hiểu được bi kịch của vật vô tri này. Nó khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, một hành động an ủi thầm lặng.

Tiểu Cửu, với ánh mắt phức tạp, buông lời bình phẩm: "Khát vọng... có thể là một ngọn lửa soi đường, nhưng cũng có thể là liều thuốc độc, nếu không biết cách kiểm soát. Đặc biệt là khi ngọn lửa đó bị thổi bùng bởi những lời hứa hẹn về 'thăng cấp', về 'vượt qua bản chất'. Những kẻ muốn định hình lại vạn vật theo ý mình đã gieo rắc quá nhiều ảo tưởng." Nàng liếc nhìn Tần Mặc, như muốn nhấn mạnh rằng những gì Mã Đại Lực đang chứng kiến chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn, của sự tha hóa đang lan rộng khắp Huyền Vực, mà Thiên Diệu Tôn Giả là kẻ đứng sau, lợi dụng những khát vọng đơn thuần để biến chúng thành tín ngưỡng cực đoan.

Mã Đại Lực lắc đầu, thở dài một hơi nặng nề, tiếng thở hòa lẫn với mùi khói than còn vương vấn trong lò rèn. Hắn bắt đầu dọn dẹp các mảnh vỡ nhỏ từ vết nứt, khuôn mặt lộ rõ vẻ bất lực. Hắn đã chứng kiến quá nhiều "tai nạn" kỳ lạ tương tự trong những năm gần đây, không chỉ với đe mà còn với cả búa, kìm, và các dụng cụ khác. "Thật là quái lạ... xưa nay chưa từng có. Cứ như là chúng... tự làm khó mình vậy." Hắn không thể hiểu được cái "ý chí tồn tại" phức tạp mà Tần Mặc cảm nhận được, nhưng hắn cảm nhận được sự bất ổn, sự thay đổi không thể giải thích được đang diễn ra với những vật dụng quen thuộc hàng ngày của mình.

Tần Mặc biết rằng những "tai nạn" này không phải là ngẫu nhiên. Chúng là triệu chứng của một căn bệnh lớn hơn, một sự mất cân bằng đã ăn sâu vào cả linh hồn của vạn vật. Chiếc đe này, dù chỉ là một vật vô tri, nhưng lại là một lời cảnh báo rõ ràng về hậu quả thảm khốc nếu những "khát vọng thoát ly bản chất" này không được định hướng đúng đắn, không được cân bằng. Nếu ngay cả một chiếc đe cũng có thể tự hủy hoại mình vì khát vọng mù quáng, thì những linh hồn kiếm, những thành linh mạnh mẽ hơn ở Vạn Kiếm Thành sẽ phải đối mặt với bi kịch lớn đến nhường nào?

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm bao trùm Vạn Kiếm Thành, chỉ còn ánh sáng leo lét từ những ngọn đèn lồng và lửa lò rèn hắt ra từ các con hẻm. Gió đêm bắt đầu mạnh hơn, lạnh dần, mang theo hơi sương ẩm ướt và mùi sắt gỉ đặc trưng. Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Cửu tiếp tục hành trình, đi qua những con đường vắng vẻ hơn, hướng về phía rìa khu công nghiệp. Cuối cùng, họ dừng lại trước một bãi phế liệu lớn nằm khuất sau những lò rèn.

Bãi phế liệu này là một cảnh tượng hỗn độn và tang thương. Hàng đống kim loại chất chồng lên nhau, cao ngất như những ngọn núi nhỏ. Dưới ánh trăng yếu ớt và ánh đèn le lói từ các xưởng xa xa, Tần Mặc có thể thấy rõ những vật phẩm kim loại bị hỏng hóc, biến dạng một cách kỳ lạ. Có những thanh kiếm đã "tinh luyện" quá đà đến mức giòn gãy thành từng mảnh, lưỡi kiếm sắc bén nhưng lại không còn độ dẻo dai cần thiết. Có những tấm giáp trụ, từng được rèn để bảo vệ, giờ lại trở nên quá nặng nề, mất đi sự linh hoạt, không thể cử động, hoặc các mối nối bị biến dạng, không còn khớp với nhau. Một chiếc cuốc, thay vì giữ nguyên hình dáng để đào đất, lại tự bẻ cong một cách méo mó, như thể nó đã cố gắng "biến hình" thành một chiếc rìu thần nhưng không thành công, rồi sụp đổ trong chính khát vọng của mình.

Tần Mặc bước đi giữa những đống phế liệu, chân khẽ chạm vào những mảnh kim loại sắc nhọn, lạnh lẽo. Hắn cảm nhận được vô số "ý chí tồn tại" thất bại, những khát vọng "thăng cấp" đã biến chúng thành những khối kim loại vô dụng, những tàn tích của sự mù quáng. Nơi đây không chỉ là bãi chứa rác, mà là một nghĩa địa của những ý chí bị hủy hoại. Mỗi mảnh vỡ đều vang vọng một khúc bi ca thầm lặng, một nỗi hối tiếc sâu sắc khi đã cố gắng vượt qua giới hạn của bản chất.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh giáp vỡ. Nó là một phần của tấm giáp ngực, nhưng giờ đây đã bị biến dạng đến mức không thể nhận ra hình dáng ban đầu. Bề mặt kim loại xù xì, gồ ghề, từng đường nét gia công tinh xảo đều bị phá hủy bởi chính quá trình "thăng cấp" cưỡng ép. Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi đau của nó: khát khao trở nên bất khả xâm phạm, cứng rắn đến mức không gì có thể xuyên thủng. Nhưng khi bị ép buộc, nó đã trở nên cứng nhắc và giòn tan, không còn khả năng uốn lượn theo cơ thể, mất đi chức năng bảo vệ cơ bản nhất của mình. "Chúng muốn trở thành thứ khác, không phải là chính chúng... và cái giá phải trả là sự tồn tại của chúng," Tần Mặc nói khẽ, giọng hắn đầy vẻ đau lòng. Hắn siết chặt mảnh giáp vỡ trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và vô hồn của nó.

Hắc Phong khẽ gầm gừ nhẹ, như đồng cảm với nỗi đau mà Tần Mặc đang cảm nhận. Nó ngửi ngửi những mảnh kim loại rỉ sét, đôi mắt đỏ rực phản chiếu ánh trăng, như đang cố gắng thấu hiểu.

Tiểu Cửu ngồi xuống một phiến đá lớn, bộ lông trắng muốt của nàng nổi bật giữa sắc xám xịt của phế liệu. Nàng nhìn Tần Mặc với ánh mắt phức tạp, vừa thấu hiểu vừa có chút suy tư. "Con người cũng vậy thôi. Khi họ khao khát thứ không thuộc về mình, họ cũng tự hủy hoại bản chất. Vật và người, đôi khi thật giống nhau." Lời của nàng mang một tầng ý nghĩa sâu sắc, không chỉ nói về những vật phẩm vô tri này, mà còn về chính những kẻ đã gieo rắc tư tưởng "thăng cấp" mù quáng, những kẻ đã tự đánh mất bản chất con người trong cuộc truy cầu quyền năng.

Tần Mặc ngước nhìn lên bầu trời đêm đầy sao, rồi lại nhìn xuống những tàn tích của sự tham lam và mù quáng. "Sự cân bằng... là điều quan trọng nhất. Làm sao để chúng hiểu được giá trị của việc là chính mình, mà vẫn có thể mạnh mẽ?" Câu hỏi của hắn không chỉ dành cho những vật vô tri này, mà còn cho cả những linh vật, những tu sĩ, và cho toàn bộ Huyền Vực đang đứng trước bờ vực của sự hỗn loạn. Hắn nhận ra rằng con đường mà hắn đang đi không chỉ là để cảm hóa những linh vật có ý chí mạnh mẽ, mà còn là để thức tỉnh nhận thức về "cân bằng bản chất" trong cả những vật vô tri, những thứ mà con người thường coi là đơn giản và dễ điều khiển.

Những "tai nạn" kỳ lạ mà Mã Đại Lực chứng kiến, những đống phế liệu tang thương này, tất cả đều là lời cảnh báo. Chúng báo hiệu mức độ ám ảnh và sự tha hóa sẽ còn lớn hơn nhiều khi Tần Mặc đối mặt với Cổ Kiếm Hồn, những linh hồn kiếm mạnh mẽ khác, và cả Thiết Giáp Thành Linh – những thực thể đã bị khát vọng "thoát ly bản chất" ăn sâu vào cốt tủy. Bình luận của Tiểu Cửu về "những kẻ muốn định hình lại vạn vật" một lần nữa củng cố hình ảnh Thiên Diệu Tôn Giả như kẻ chủ mưu đứng sau tất cả, kẻ đã gieo mầm cho sự mất cân bằng này.

Với một quyết tâm lặng lẽ nhưng kiên định, Tần Mặc đứng thẳng dậy. Hắn biết rằng Vạn Kiếm Thành không chỉ là một pháo đài của thép và đá, mà còn là một pháo đài của những khát vọng, của những niềm tin sai lầm. Nhưng chính trong những tàn tích này, hắn lại tìm thấy lý do để tiếp tục, để trở thành người lắng nghe, người thấu hiểu, người mang đến một lựa chọn khác cho vạn vật, không phải là "lên tiên" mù quáng, mà là "hoàn thiện chính mình" trong bản chất vốn có. Con đường phía trước đầy gian nan, nhưng Tần Mặc không đơn độc. Hắn có Hắc Phong trung thành, có Tiểu Cửu sắc sảo đồng hành, và quan trọng hơn cả, hắn có niềm tin vào chân lý đã bị thất lạc – chân lý của sự cân bằng.

Hắn nhìn về phía trung tâm Vạn Kiếm Thành, nơi những ngọn lửa lò rèn vẫn bùng cháy dữ dội, như những đốm lửa của khát vọng không ngừng nghỉ. Đêm nay, Tần Mặc sẽ không thể ngủ yên. Hắn sẽ phải chuẩn bị cho những cuộc đối thoại, không phải bằng lời nói, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất với "ý chí tồn tại" của những vật mạnh mẽ nhất nơi đây. Vạn Kiếm Thành đang chờ đợi, và Tần Mặc, bằng tất cả sự trầm tư và kiên định của mình, đã sẵn sàng đối mặt với những "khát vọng thoát ly bản chất" đang vang vọng khắp nơi.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free