Vạn vật không lên tiên - Chương 260: Làn Sóng Ý Chí Cổ Xưa: Tiếng Vọng Từ Kỷ Nguyên Hiền Giả
Tần Mặc đứng dậy, phủi bụi trên y phục. Con đường phía trước đầy chông gai, và thách thức của Cổ Kiếm Hồn giờ đây càng trở nên rõ ràng và phức tạp hơn bao giờ hết. Nhưng Tần Mặc không hề nao núng. Hắn đã thấy sự khởi đầu, và hắn sẽ tìm cách mang lại sự cân bằng. Hắn sẽ đối mặt với Cổ Kiếm Hồn, không phải để hủy diệt nó, mà để lắng nghe, để thấu hiểu, và để dẫn dắt nó trở về với bản chất chân thật của chính mình, nơi nó có thể là một thanh kiếm vĩ đại, không cần phải "thăng tiên" bằng cái giá của sự tồn tại. Ánh mắt hắn kiên định, hướng thẳng về phía trung tâm Vạn Kiếm Thành, nơi những "tiếng gọi" mạnh mẽ hơn đang chờ đợi, và nơi một cuộc đối đầu định mệnh đang dần hé mở.
Hắn vừa dứt lời, một làn sóng dị cảm lại bất ngờ ập đến, mạnh mẽ hơn bất kỳ ảo ảnh nào trước đây, không phải là một "tiếng vọng" đơn thuần, mà là một sự "khải thị" trực tiếp, cuốn phăng ý thức của Tần Mặc vào một dòng chảy lịch sử. Lần này, không gian xung quanh không chỉ trở nên mờ ảo mà hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một khung cảnh rực rỡ, sống động như thật. Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Cửu đứng giữa một phiên bản Vạn Kiếm Thành cổ kính, tráng lệ hơn nhiều so với những tàn tích hoang phế mà họ vừa rời khỏi.
Nơi đây là một thế giới của thép và lửa, của ý chí và khát vọng. Âm thanh búa rèn vang vọng không ngừng từ vô số lò rèn, mỗi tiếng đập như một nhịp tim đồng điệu của cả tòa thành. Tiếng kiếm va chạm chan chát trong các bãi tập, nơi vô vàn kiếm sĩ đang miệt mài luyện tập, mồ hôi ướt đẫm y phục. Tiếng hô hào vang dội, khí thế ngút trời, trộn lẫn với mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy khét lẹt và mùi mồ hôi của những người thợ rèn, những chiến binh đang tôi luyện cả thân thể lẫn ý chí. Không khí nơi đây nghiêm nghị, tráng kiện, tràn ngập khí phách thượng võ, như một binh đoàn khổng lồ đang chuẩn bị cho một cuộc chiến vĩ đại.
Tần Mặc nhắm mắt lại, toàn tâm toàn ý "lắng nghe ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh. Hắn cảm nhận được "làn sóng ý chí" mạnh mẽ từ hàng ngàn, hàng vạn thanh kiếm, từ những phôi thép thô sơ đang nằm trong lò lửa đến những lưỡi kiếm sắc lẹm đã hoàn thành, được treo trên giá hoặc nằm trong tay các kiếm sĩ. Ban đầu, ý chí đó thuần khiết đến lạ lùng. Hắn cảm thấy khao khát được tôi luyện, được định hình, được trở nên sắc bén, bền bỉ, và quan trọng nhất, là được phục vụ. Một thanh kiếm khao khát chém, một lưỡi dao mong muốn cắt, một mũi dùi muốn xuyên phá – đó là "vật tính" nguyên bản, là mục đích cao cả nhất của chúng. Chúng không tìm kiếm danh vọng hay quyền năng, chỉ đơn giản là muốn hoàn thành "bản chức" của mình một cách hoàn hảo nhất.
Tần Mặc cảm nhận được một thanh kiếm đang được rèn trong lò lửa, ý chí của nó như một ngọn lửa nhỏ, run rẩy nhưng kiên định, khao khát được nung chảy, được đập, được uốn nắn thành hình hài hoàn chỉnh, để rồi có thể vung lên trong tay một chiến binh. Hắn "nhìn thấy" một thanh kiếm khác, đã hoàn thành, nằm yên trên giá, nhưng ý chí của nó không hề tĩnh lặng. Nó khao khát được rút ra khỏi vỏ, khao khát được vung lên, khao khát được thử thách, được chứng minh giá trị của mình trong một trận chiến. Đó là một ý chí trong sáng, không hề vướng bận tạp niệm, một sự hòa hợp tuyệt đối giữa hình hài vật chất và khát vọng tinh thần.
Thế nhưng, khi Tần Mặc lắng nghe sâu hơn, hắn bắt đầu nhận ra một sự biến đổi tinh vi, một sự chuyển dịch dần dần nhưng không thể đảo ngược. Trong ý chí tập thể của hàng vạn thanh kiếm, một tham vọng bí ẩn bắt đầu nhen nhóm, một khao khát muốn "thoát ly" khỏi giới hạn vật chất, muốn trở thành "thần binh" vượt trên mọi quy tắc. Nó không còn chỉ là khao khát được sắc bén hay bền bỉ, mà là khao khát được "có linh", được "khai linh", được "thăng cấp" để sở hữu sức mạnh siêu việt, để tự mình quyết định số phận, không còn phụ thuộc vào người sử dụng.
Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong ý chí của một thanh kiếm đang dần "khai linh". Một phần của nó vẫn muốn là một thanh kiếm chân chính, hoàn thành sứ mệnh chém giết, bảo vệ. Nhưng một phần khác, lớn dần lên, lại khao khát thoát khỏi định nghĩa "kiếm", muốn trở thành một tồn tại cao cấp hơn, một thực thể có ý thức, thậm chí là một "tiên binh" có thể tự do bay lượn, tự do chiến đấu, không bị ràng buộc bởi vật chất thô sơ.
Tần Mặc cảm thấy một sự nặng trĩu trong lòng. "Đây là... tiếng gọi của sự vượt thoát? Ngay cả trong thời đại này, khát vọng đó đã nảy mầm sâu sắc đến vậy sao?" Hắn không khỏi tự hỏi, ý thức rằng mình đang chứng kiến những hạt mầm đầu tiên của tai họa mà Chân Lý Thất Lạc đã cảnh báo.
Hắc Phong, đang nằm dưới chân Tần Mặc, bỗng gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ khó chịu. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong "năng lượng" của không gian, sự hỗn loạn trong "ý chí" của vạn vật. Nó cọ đầu vào tay Tần Mặc, như muốn cảnh báo, muốn kéo hắn ra khỏi dòng chảy suy tư nặng nề đó.
"Những kẻ muốn thay đổi bản chất của vạn vật... đã bắt đầu từ rất lâu rồi," Tiểu Cửu thì thầm, giọng nàng bất ngờ trở nên trầm lắng. Đôi mắt tinh quái thường ngày của nàng giờ đây ánh lên vẻ ưu tư sâu sắc. Nàng đứng lặng lẽ bên Tần Mặc, như một cái bóng, nhưng sự hiện diện của nàng lại mang đến một cảm giác vững chãi lạ lùng trong biển ý chí hỗn loạn này.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng ghi nhớ và thấu hiểu mọi thứ. Hắn nhắm chặt mắt, để làn sóng ý chí kia cuộn trào qua mình, như muốn khắc sâu vào tâm trí từng cung bậc chuyển biến của khát vọng "thoát ly". Hắn cố gắng tìm kiếm, tìm kiếm một lời giải đáp, một tia hy vọng trong sự hỗn loạn này, nhưng tất cả những gì hắn cảm nhận được chỉ là sự trỗi dậy không ngừng của tham vọng, của khao khát vượt lên trên chính mình, dù phải trả giá bằng việc đánh mất bản chất. Cảm giác nóng rực từ các lò rèn, tiếng búa đập vang dội, ánh sáng lóa mắt từ kim loại nóng chảy, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hùng tráng của sự tạo tác và cả sự tha hóa. Tần Mặc cảm thấy hơi nóng phả vào mặt, ngửi thấy mùi khói và thép nồng nặc, nhưng tâm trí hắn lại lạnh như băng khi nhận ra mức độ sâu sắc của vấn đề. Đây không phải là một sai lầm nhất thời, mà là một quá trình tiến hóa sai lầm, một niềm tin đã ăn sâu vào cốt lõi của cả một nền văn minh.
***
Ảo ảnh nhẹ nhàng chuyển dịch, như một tấm màn lụa vô hình đang được kéo ra, mang theo mùi sắt nồng nặc và tiếng búa rèn vang dội, thay thế bằng một khung cảnh hoàn toàn khác biệt. Tần Mặc cảm thấy một làn gió biển mặn mà vuốt ve khuôn mặt, nghe thấy tiếng sóng vỗ bờ không ngừng, nhịp nhàng và êm đềm, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt của Vạn Kiếm Thành. Hắn mở mắt, thấy mình đang đứng trên bờ cát vàng của một làng chài nhỏ, dưới ánh nắng vàng nhạt cuối buổi chiều.
Ở đây, không khí nồng nặc mùi muối biển, mùi cá tươi được phơi trên những chiếc thuyền gỗ, mùi lưới ẩm ướt và rong rêu. Tiếng chim biển kêu vang vọng trên nền trời xanh thẳm, tiếng nói chuyện ồn ào nhưng thân mật của ngư dân, tiếng trẻ con nô đùa trên bãi cát. Cảnh tượng này mang một vẻ đẹp mộc mạc, gần gũi, tràn đầy sức sống của những người dân lao động, những con người sống hòa mình vào nhịp thở của tự nhiên. Không có khát vọng "thăng cấp" hay "khai linh" nào được cảm nhận, chỉ có sự chấp nhận và hòa hợp.
Tần Mặc hướng ánh nhìn về phía một ông lão đang ngồi trên một tảng đá lớn, miệt mài vá lưới. Lưng ông còng, tóc bạc trắng như cước, làn da nhăn nheo, sạm nắng theo thời gian và những chuyến đi biển đầy gian khó. Đôi mắt ông hiền từ nhưng ẩn chứa sự từng trải của biển cả, sự bình yên của người đã chứng kiến bao thăng trầm của đời người và của tự nhiên. Đó chính là Già Làng, một hình tượng mà Tần Mặc chưa từng gặp nhưng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc, như thể ông chính là biểu tượng sống của "Chân Lý Thất Lạc".
Tần Mặc không cảm nhận được bất kỳ luồng linh lực mạnh mẽ nào từ Già Làng, ông không phải là một tu sĩ. Nhưng từ ông, hắn lại cảm nhận được một "ý chí tồn tại" vĩ đại, đó là "ý chí của biển cả". Một ý chí bao dung, chấp nhận mọi thăng trầm, không tìm cách "thoát ly" khỏi bản chất của nước. Biển có thể dữ dội với những cơn bão tố, có thể bình yên với những con sóng nhẹ nhàng, nhưng nó luôn là biển, không bao giờ cố gắng trở thành sông suối hay đất liền. Nó chấp nhận sự thay đổi, nhưng không bao giờ thay đổi bản chất cốt lõi của mình.
Già Làng ngước nhìn ra biển, đôi mắt xa xăm dõi theo những con thuyền đang dần trở về bờ, những cánh buồm căng gió như những cánh chim khổng lồ. Ông khẽ khàng cất lời, giọng nói trầm ấm, khàn khàn như tiếng sóng vỗ vào bờ cát, mỗi từ đều chứa đựng sự khôn ngoan của năm tháng và sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật. "Biển cả có lúc dữ dội, có lúc bình yên, nhưng luôn là chính nó. Con người cũng vậy, vật cũng vậy, có thể mạnh mẽ, có thể yếu mềm, nhưng phải là chính mình."
Tần Mặc lắng nghe từng lời, từng chữ, cảm thấy một sự rung động sâu sắc trong tâm hồn. "Sự khôn ngoan này... nó đơn giản nhưng lại chạm đến cốt lõi của 'Chân Lý Thất Lạc'," hắn thầm nghĩ. Lời của Già Làng không hoa mỹ, không chứa đựng linh lực, nhưng lại có sức mạnh hơn bất kỳ thần thông quảng đại nào mà hắn từng chứng kiến. Đó là sức mạnh của sự thật, của sự hài hòa.
Hắn quan sát Già Làng mải miết vá từng mắt lưới bị rách, từng động tác đều chậm rãi, cẩn trọng, như thể ông đang vá lại chính linh hồn của biển cả. Mỗi sợi dây, mỗi nút thắt đều được thực hiện với sự tôn trọng tuyệt đối đối với vật liệu, đối với công dụng của nó. Ông không cố gắng biến tấm lưới thành một thứ gì khác, chỉ đơn thuần là phục hồi nó, để nó có thể tiếp tục hoàn thành "vật tính" của mình – bắt cá, nuôi sống con người.
Hắc Phong nằm dưới chân Tần Mặc, hít thở không khí mặn mà của biển. Nó không gầm gừ, không khó chịu như khi ở Vạn Kiếm Thành. Thay vào đó, nó nằm yên bình, đôi mắt đỏ rực khẽ nheo lại, như đang tận hưởng sự tĩnh lặng và hài hòa của nơi đây. Đôi khi, nó lại cọ mũi vào tay Tần Mặc, một cử chỉ dịu dàng, như muốn chia sẻ sự bình yên mà nó cảm nhận được.
Tiểu Cửu bay lượn nhẹ nhàng trên không, bộ lông trắng muốt lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà. Nàng không nói gì, chỉ im lặng quan sát, như đang ghi nhớ từng khoảnh khắc, từng nét mặt của Già Làng, từng con sóng vỗ bờ, từng lời nói thấm đẫm triết lý. Ánh mắt tinh ranh thường ngày của nàng giờ đây ánh lên một vẻ trầm tư sâu sắc, như thể nàng cũng đang chiêm nghiệm về ý nghĩa của sự "là chính mình". Nàng đậu xuống vai Tần Mặc, khẽ cọ má vào tóc hắn, một sự ủng hộ thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa.
Tần Mặc cảm thấy một sự đối lập gay gắt đến tột cùng. Một bên là Vạn Kiếm Thành, nơi khát vọng "thoát ly" đã ăn sâu vào từng thanh kiếm, từng viên đá, từng linh hồn. Một bên là làng chài Hải Phong, nơi con người và vạn vật sống dung dị, thuận theo tự nhiên, không truy cầu điều gì vượt quá bản chất của mình. Hắn nhận ra rằng "Chân Lý Thất Lạc" không phải là một điều gì đó cao siêu, bí ẩn, mà nó hiển hiện ngay trong cuộc sống thường ngày của những người dân chài này, trong sự an nhiên tự tại của Già Làng. Sự thật bị lãng quên không phải vì nó quá khó hiểu, mà vì con người đã cố tình lãng quên nó, chạy theo những ảo ảnh của sức mạnh và sự "thăng cấp" vô độ.
***
Bối cảnh xung quanh lại một lần nữa trở nên mờ ảo, huyền ảo, như một giấc mộng đang tan dần. Tiếng sóng vỗ bờ hòa lẫn với tiếng búa rèn xa xăm, tiếng chim biển trộn lẫn với tiếng kiếm va chạm, tạo thành một bản giao hưởng kỳ lạ, vừa an nhiên vừa hỗn loạn. Mùi muối biển mặn mà pha trộn với mùi sắt nung nồng nặc, mùi than cháy và mùi cá tươi, tạo nên một hương vị phức tạp của tham vọng và bình yên, của sự sống và sự hủy hoại. Tần Mặc cảm thấy mình đang đứng giữa hai thái cực, giữa Vạn Kiếm Thành rực lửa và làng chài bình yên, giữa khát vọng "thoát ly" mãnh liệt và triết lý "là chính mình" sâu sắc. Ánh sáng cam vàng của hoàng hôn trong ảo ảnh bao trùm lấy hắn, khiến khung cảnh trở nên huyền bí, mơ hồ nhưng lại nặng trĩu suy tư.
Hắn cảm nhận rõ sự đối lập gay gắt giữa hai luồng "ý chí tồn tại": một bên là khát vọng bùng cháy, muốn vượt lên trên mọi giới hạn, muốn trở thành "thần binh" vượt xa bản chất của một thanh kiếm; một bên là sự tĩnh tại, chấp nhận, hòa hợp với vòng tuần hoàn của tự nhiên, không màng danh lợi, chỉ cầu được sống đúng với bản chất của mình. Tần Mặc hiểu rằng "Thiên Đạo Cảnh Báo" và "Chân Lý Thất Lạc" không phải là những lời nói suông, không phải là những truyền thuyết xa vời, mà là sự đúc kết từ hàng ngàn năm quan sát, từ những hạt mầm "thoát ly" đầu tiên đã gieo rắc bi kịch cho Huyền Vực. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự khởi đầu của nó, sự biến chuyển từ thuần khiết sang tham vọng, từ tự nhiên sang cưỡng ép.
"Khát vọng... nó bắt đầu từ đâu? Từ những vật vô tri khao khát mục đích, hay từ những người thúc đẩy chúng? Và làm sao để thay đổi một thứ đã ăn sâu vào cốt lõi của thời gian?" Tần Mặc tự hỏi, gánh nặng của lịch sử và sự phức tạp của vấn đề đè nặng lên vai hắn. Hắn nhận ra rằng cuộc chiến của mình không chỉ là chống lại một thế lực tu sĩ hay một linh hồn kiếm cụ thể, mà là chống lại một tư tưởng, một niềm tin đã ăn sâu vào vạn vật từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, một niềm tin đã định hình nên toàn bộ Huyền Vực.
Sự ám ảnh "thăng cấp" của Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành hiện tại giờ đây không còn là một hiện tượng đơn lẻ, mà là đỉnh điểm của một quá trình lâu dài, một kết quả tất yếu của những "ý chí kiếm" cổ xưa mà Tần Mặc vừa cảm nhận. Điều này khiến nhiệm vụ cảm hóa Cổ Kiếm Hồn trở nên khó khăn hơn gấp bội, bởi hắn không chỉ phải đối mặt với ý chí của một cá thể, mà là với cả một dòng chảy lịch sử, một di sản của khát vọng bị bóp méo.
Tuy nhiên, triết lý của Già Làng về việc chấp nhận và hài hòa với bản chất lại trở thành một tia sáng, một kim chỉ nam quan trọng. Tần Mặc hiểu rằng con đường mà hắn đang theo đuổi – con đường của sự cân bằng bản chất – không phải là một ý tưởng mới mẻ hay viển vông, mà nó đã từng tồn tại, từng được thực hành bởi những người khôn ngoan từ rất lâu về trước. Nó chính là lời giải đáp cho sự mất cân bằng hiện tại, là chìa khóa để dẫn dắt các linh vật trở về với bản ngã chân thật của mình, bao gồm cả Cổ Kiếm Hồn và có thể là cả Thiết Giáp Thành Linh sau này.
Việc "Chân Lý Thất Lạc" đã được nhận ra từ Kỷ Nguyên Hiền Giả nhưng vẫn bị lãng quên cho thấy sự cố chấp của thế giới tu luyện, sự mù quáng của những kẻ chỉ biết truy cầu sức mạnh và sự "thăng cấp" vô độ. Điều này dự báo một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt mà Tần Mặc sẽ phải đối mặt, một cuộc chiến không dùng binh đao nhưng lại quyết định vận mệnh của cả Huyền Vực.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng ghi nhớ và thấu hiểu mọi thứ. Hắn cảm thấy mình đã trải qua hàng ngàn năm lịch sử chỉ trong một khoảnh khắc, đã chứng kiến sự khởi đầu và sự biến thiên của một niềm tin. Hắc Phong, vẫn nằm bên cạnh hắn, khẽ cọ mũi vào tay hắn, một cử chỉ ấm áp, như muốn chia sẻ gánh nặng đang đè nặng lên tâm trí hắn. Tiểu Cửu đậu trên vai Tần Mặc, im lặng, đôi mắt nàng dõi theo ánh hoàng hôn đang dần lặn xuống, như thể nàng cũng đang chiêm nghiệm về những chân lý cổ xưa.
Tần Mặc không còn cảm thấy mơ hồ hay bất an. Thay vào đó, một sự kiên định mới, một quyết tâm vững vàng hơn bao giờ hết, dâng trào trong lòng hắn. Hắn đã thấy sự khởi đầu của tai họa, và hắn cũng đã tìm thấy một phần của lời giải đáp. Con đường phía trước vẫn còn xa và đầy chông gai, nhưng giờ đây, Tần Mặc đã có một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về gốc rễ của vấn đề. Hắn không còn là một thiếu niên đơn độc với năng lực dị thường, mà là người mang trong mình gánh nặng lịch sử, gánh nặng của "Chân Lý Thất Lạc", và hy vọng của một Huyền Vực đang đứng trên bờ vực thẳm. Hắn sẽ đối mặt với Cổ Kiếm Hồn, không chỉ bằng "ý chí tồn tại" của mình, mà còn bằng sự thấu hiểu về dòng chảy của thời gian và bản chất chân thật của vạn vật. Ánh mắt hắn kiên định, hướng về phía trước, nơi trung tâm Vạn Kiếm Thành đang ẩn hiện trong màn đêm, nơi một cuộc đối đầu định mệnh với khát vọng "thăng cấp" đang chờ đợi.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.