Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 264: Trọng Trường Khát Vọng: Vạn Kiếm Thành Cổ

Vạn Kiếm Thành sừng sững dưới ánh trăng mờ ảo, không phải là một thành trì bình thường, mà là một thực thể sống động được dệt nên từ những khát vọng biến dạng. Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Cửu ẩn mình trong bóng tối lùm cây cổ thụ, cách cổng thành một khoảng. Những bức tường thành cao vút, được xây dựng từ đá xám kiên cố và gia cố bằng kim loại đen kịt, toát lên vẻ uy nghi đến nghẹt thở. Mỗi khối đá, mỗi thanh sắt đều không ngừng thì thầm, không ngừng đòi hỏi, không ngừng khao khát được "thăng cấp", được trở thành một phần của một thần binh khổng lồ, bất hoại.

Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh buốt và một thứ mùi hỗn tạp của sắt, than cháy, và một thứ linh khí nồng nặc đến khó chịu. Ánh trăng yếu ớt cố gắng xuyên qua màn mây mỏng, chỉ đủ để phủ lên Vạn Kiếm Thành một vầng sáng bạc ma mị, càng làm nổi bật những tháp canh vươn cao như những lưỡi kiếm khổng lồ chọc thẳng lên bầu trời. Tần Mặc nhắm mắt lại, đôi mắt đen láy ẩn sau hàng mi khép hờ, tập trung toàn bộ giác quan vào việc lắng nghe "ý chí tồn tại" của nơi này.

Một trường năng lượng khổng lồ, hỗn loạn và cuồng nhiệt ập thẳng vào tâm trí hắn, mạnh mẽ hơn bất cứ điều gì hắn từng cảm nhận. Nó không phải là một dòng sông, mà là một đại dương cuộn trào của những khát vọng. Mỗi viên đá lát đường dưới chân thành muốn trở nên cứng rắn hơn cả thép, mỗi phiến đá xây tường muốn trở thành một lớp giáp không thể xuyên thủng, mỗi cây cột cổng muốn trở thành một thanh kiếm khổng lồ để trấn giữ. Những tháp canh không chỉ muốn làm nhiệm vụ phòng thủ, chúng muốn có linh hồn, muốn tự mình vung kiếm bảo vệ, muốn trở thành những "thần binh hộ thành" biết suy nghĩ, biết chiến đấu. Khát vọng ấy không chỉ dừng lại ở sự bền vững, mà còn vươn tới sự bất hoại, sự vĩnh cửu, sự toàn năng. Một sự bóp méo bản chất đến mức kinh hoàng.

Hắc Phong, con sói đen tuyền, rên rỉ khẽ, một âm thanh trầm đục vang lên từ lồng ngực nó. Bộ lông dày của nó dựng đứng một cách vô thức, như thể đang phản ứng với một dòng điện vô hình. Đôi mắt đỏ rực của nó quét khắp những bức tường thành, không ngừng dò xét, cảnh giác. Nó cào nhẹ xuống đất bằng móng vuốt sắc nhọn, sự bồn chồn hiện rõ trong từng cử chỉ. Hắc Phong không thể hiểu được những "ý chí tồn tại" phức tạp và biến dạng này, nhưng bản năng của nó, bản năng của một linh thú thuần khiết, mách bảo rằng nơi đây là một mối nguy hiểm khôn lường, một nơi đi ngược lại quy luật tự nhiên, nơi sự sống bị ép buộc phải biến chất. Sự khó chịu của nó không chỉ là nỗi sợ hãi đơn thuần, mà là sự phản kháng của bản chất tự nhiên trước một sự tha hóa quá lớn.

Tiểu Cửu, với khuôn mặt nhỏ nhắn trắng muốt, lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ. Nàng co rúm lại, ép sát vào chân Tần Mặc, bộ lông trắng muốt khẽ run rẩy từng hồi. Đôi mắt tinh quái thường ngày của nàng giờ mở to, phản chiếu hình ảnh Vạn Kiếm Thành sừng sững, nhưng trong đó không phải là vẻ tráng lệ mà là một nỗi kinh hoàng vô định. Một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra khỏi cổ họng nàng, yếu ớt như tiếng gió thoảng. "Thật đáng sợ, Mặc ca ca... nó không giống một thành phố chút nào. Nó... nó giống như một thanh kiếm khổng lồ, một thanh kiếm đang thở, và đang đòi hỏi..." Giọng nàng run rẩy, những lời nói ngây thơ của nàng lại càng làm nổi bật sự thật tàn khốc mà Tần Mặc đang cảm nhận. Nàng không hiểu sâu xa về "vật tính", nhưng cái bản năng sinh tồn nhạy bén của một linh thú đã giúp nàng nhận ra sự bất thường tột độ của nơi này.

Tần Mặc không đáp lời, chỉ siết chặt tay Tiểu Cửu, nhẹ nhàng đặt bàn tay còn lại lên đầu Hắc Phong, vuốt ve bộ lông dựng đứng của nó. Hắn muốn trấn an chúng, nhưng chính bản thân hắn cũng đang phải vật lộn với áp lực khủng khiếp từ trường ý chí này. Hắn ngước nhìn Vạn Kiếm Thành sừng sững trong ánh trăng, đôi mắt đen láy phản chiếu sự bi tráng và một quyết tâm kiên định đến cùng cực. "Đây chính là cội nguồn của sự ám ảnh," hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng như tiếng vọng từ ngàn xưa, tan vào trong gió. "Một thành phố được xây dựng từ khát vọng biến dạng. Một minh chứng sống động cho lời cảnh báo: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới'."

Hắn đã thấy sự khởi đầu của nó trong ảo ảnh Kỷ Nguyên Hiền Giả, những nghi thức tàn bạo của 'tế kiếm', những lời thì thầm bi thương của các linh kiếm bị ép buộc. Giờ đây, hắn nhìn thấy kết quả của nó trong hiện tại, hay đúng hơn là một phiên bản cổ xưa của 'hiện tại' này, một thành phố huy hoàng, nhưng lại bị đè nặng bởi một khát vọng điên loạn, nơi mọi vật phẩm đều tự phủ nhận bản chất của mình, nơi mọi sinh linh đều bị cuốn vào vòng xoáy của sự "thăng cấp" vô độ. Sự tha hóa của các vật phẩm hàng ngày thành "thần binh" mà hắn vừa chứng kiến ở ngoại ô, từ cái cuốc, viên gạch, đến cái rìu, tất cả đều báo hiệu rằng Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành hiện tại không chỉ là một linh vật mạnh mẽ, mà sẽ là biểu tượng cao nhất, là đỉnh điểm của khát vọng này. Tần Mặc biết hắn sẽ phải đối mặt với một ý chí cực kỳ mạnh mẽ, biến dạng, và có lẽ là đã ăn sâu đến mức không thể cứu vãn.

Bối cảnh Kỷ Nguyên Hiền Giả đã chứng tỏ rằng Thiên Diệu Tôn Giả không phải là người tạo ra tư tưởng "thăng cấp" mà là người kế thừa và đẩy nó đến mức cực đoan. Điều này làm cho cuộc chiến của Tần Mặc trở nên phức tạp hơn, không chỉ là chống lại một cá nhân hay một tổ chức, mà là chống lại một tư tưởng đã ăn sâu vào lịch sử, một nền văn hóa đã bị biến chất qua hàng ngàn năm. Cảnh tượng Vạn Kiếm Thành cổ đại như một pháo đài "thần binh" khổng lồ trong ảo ảnh, và giờ đây là Vạn Kiếm Thành hiện tại, sừng sững và đầy áp lực, cho thấy mức độ nghiêm trọng của sự mất cân bằng đã bắt đầu từ rất sớm. Và Tần Mặc biết, nếu không có ai ngăn chặn, những hậu quả mà Huyền Vực sẽ phải gánh chịu sẽ là khôn lường.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của đêm và sự nặng nề của khát vọng xung quanh. Đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng kiên định. Tần Mặc biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, và hắn sẽ phải đối mặt với những ý chí mạnh mẽ nhất, những khát vọng biến dạng nhất. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, hắn là người duy nhất có thể nghe thấy tiếng nói của vạn vật, người duy nhất có thể cho chúng một con đường khác, một con đường trở về với bản chất, trở về với sự cân bằng. Vạn Kiếm Thành, ngươi đã đứng đó hàng ngàn năm, như một minh chứng cho khát vọng của kẻ mạnh. Nhưng Tần Mặc sẽ bước vào, không phải với thanh kiếm trong tay, mà với sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, để tìm kiếm một con đường khác, cho ngươi, và cho cả Huyền Vực.

***

Đêm khuya dần trôi qua trong sự trầm tư của Tần Mặc và sự bồn chồn của hai linh thú. Khi những tia sáng đầu tiên của rạng đông bắt đầu xé toạc màn đêm, nhuộm hồng phía chân trời, Tần Mặc quyết định đã đến lúc tiến vào thành. Gió đêm đã dịu đi, mang theo hơi ẩm nhẹ của sương sớm. Những bức tường thành khổng lồ giờ hiện rõ hơn dưới ánh sáng yếu ớt của bình minh, những đường nét kiến trúc mạnh mẽ, thô mộc nhưng kiên cố hiện lên đầy uy nghi.

Hắc Phong, mặc dù vẫn giữ sự cảnh giác, nhưng dường như đã bớt căng thẳng hơn một chút. Nó đi sát bên cạnh Tần Mặc, cơ thể căng cứng nhưng không còn rên rỉ liên tục. Đôi mắt đỏ rực của nó vẫn không ngừng quét dọc hai bên đường, từng sợi lông trên lưng nó vẫn dựng đứng như những kim châm, báo hiệu sự bất ổn trong môi trường xung quanh. Tiểu Cửu vẫn ẩn mình trong tà áo thô của Tần Mặc, chỉ dám hé đôi mắt tinh quái ra nhìn trộm thế giới bên ngoài. Nàng co rúm lại mỗi khi một cơn gió mạnh thổi qua, như thể gió mang theo những tiếng thì thầm đáng sợ từ những bức tường thành.

Ngay khi Tần Mặc bước qua cổng thành, một luồng ý chí mạnh mẽ hơn, như một cơn sóng thần, ập thẳng vào tâm trí hắn. Nó không còn là một biển ý chí hỗn loạn từ xa, mà là hàng triệu dòng chảy riêng biệt, hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng điên cuồng của khát vọng. Những con đường lát đá dưới chân không chỉ muốn cứng rắn, chúng muốn trở thành xương sống của một thần binh, dẫn dắt sức mạnh. Những bức tường đá cao vút không chỉ muốn bảo vệ, chúng muốn trở thành lớp giáp của một chiến thần, tự mình cảm nhận và phản kháng. Những mái nhà ngói xám không chỉ muốn che mưa chắn nắng, chúng muốn trở thành vảy rồng, sáng bóng và sắc bén. Thậm chí cả không khí cũng dường như đang "gào thét" khát vọng "thăng cấp", muốn trở nên đặc quánh, sắc bén như lưỡi kiếm, ngưng tụ thành linh khí tinh thuần.

Tần Mặc bước đi chậm rãi trên con đường lát đá rộng rãi, đôi mắt hắn sắc bén quan sát từng chi tiết nhỏ. Dọc hai bên đường, những tòa nhà bằng đá kiên cố, mang vẻ thô mộc nhưng chất chứa một khí phách mạnh mẽ. Các cửa hàng vũ khí, lò rèn lớn nhỏ san sát nhau, liên tục tỏa ra khói đen và âm thanh chói tai. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn, đặc biệt là từ phía xa, nơi có một lò rèn khổng lồ mà Tần Mặc nhận ra chính là "Lò Rèn Cự Lực" được nhắc đến trong các câu chuyện. Âm thanh ấy như tiếng tim đập của cả thành phố, một nhịp điệu không ngừng nghỉ của sự tôi luyện và khao khát. Tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tiếng ngựa hí và tiếng gió rít qua các tháp canh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của chiến tranh và rèn luyện, mang đậm không khí thượng võ và sẵn sàng chiến đấu.

Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy khét lẹt, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một mùi hương đặc trưng của Vạn Kiếm Thành, vừa mạnh mẽ, vừa khó chịu. Tần Mặc lướt nhìn những tu sĩ cổ đại và người dân đi lại trên đường. Nét mặt họ, dù là kiếm khách kiêu hãnh hay thợ rèn lam lũ, đều mang một vẻ kiêu hãnh pha lẫn sự ám ảnh lạ thường. Trong ánh mắt họ, Tần Mặc đọc được một niềm tin sắt đá, một khát vọng cháy bỏng muốn nâng cao mọi thứ, muốn biến mọi vật phẩm thành "thần binh", muốn biến mọi sinh linh thành "tiên giả".

"Họ không chỉ muốn kiếm thành thần binh... mà muốn cả thành phố này là một thần binh khổng lồ..." Tần Mặc thầm nghĩ, một cảm giác nặng nề dâng lên trong lòng. Hắn nhìn những đứa trẻ chạy nhảy trên phố, chúng cũng cầm những thanh kiếm gỗ nhỏ, mô phỏng động tác của kiếm khách, nhưng trong ý chí của những thanh kiếm gỗ ấy, Tần Mặc lại nghe thấy khát vọng được cứng rắn hơn, được sắc bén hơn, được trở thành "thật". Sự ám ảnh này đã ăn sâu vào mọi ngóc ngách của cuộc sống, từ những vật phẩm lớn nhất đến những món đồ chơi nhỏ bé nhất. Cả thành phố này là một minh chứng sống động cho sự lan truyền của tư tưởng "thoát ly bản chất", một tư tưởng đã biến chất và trở thành một nỗi ám ảnh tập thể. Sự vĩ đại của Vạn Kiếm Thành cổ kính giờ đây không còn là niềm ngưỡng mộ, mà là một bi kịch ẩn giấu, một cái giá phải trả cho việc truy cầu "thăng cấp" đến mức cực đoan.

***

Khi mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng xuống Vạn Kiếm Thành, Tần Mặc quyết định tìm một nơi để quan sát và lắng nghe kỹ hơn. Hắn dẫn Hắc Phong và Tiểu Cửu đến một quán rượu nhỏ tên là "Quán Rượu Kiếm Khách", nơi những kiếm khách cổ đại thường tụ tập. Quán rượu được xây bằng đá xám, với những bàn gỗ thô mộc và những giá treo kiếm trang trí khắp nơi. Không khí bên trong náo nhiệt nhưng không quá ồn ào, mang đậm khí phách của những người luyện kiếm.

Tần Mặc chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi hắn có thể quan sát cả bên trong quán và con phố bên ngoài. Hắn gọi một chén trà nóng, hương trà thanh khiết phần nào làm dịu đi sự nồng nặc của mùi rượu, mùi sắt và mồ hôi đang tràn ngập không gian. Hắc Phong nằm dưới chân hắn, đôi mắt vẫn mở, cảnh giác nhưng có vẻ đã bình tĩnh hơn. Tiểu Cửu, vẫn ẩn mình trong áo Tần Mặc, thỉnh thoảng lại ló đầu ra, tò mò nhìn những kiếm khách xung quanh.

Tiếng cụng chén vang lên lanh canh, tiếng cười nói rộn rã, tiếng kiếm va chạm nhẹ từ những kiếm khách đang thị phạm hoặc so chiêu nhỏ, tiếng nhạc từ các nhạc công đang chơi những bản anh hùng ca hào hùng. Mùi rượu nồng, mùi thức ăn thơm lừng, mùi da thuộc từ áo giáp, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí đặc trưng của một quán rượu trong thành phố chiến binh.

Tần Mặc lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Các kiếm khách say sưa kể về những thanh thần binh huyền thoại, những trận chiến vĩ đại mà chúng đã tham gia, và cách để tôi luyện kiếm của mình đạt đến cảnh giới cao hơn.

"Thanh Huyết Ảnh Kiếm của ta, chỉ cần thêm một lần rèn nữa, chắc chắn sẽ phá vỡ giới hạn phàm trần!" Một kiếm khách với bộ râu quai nón hùng hồn tuyên bố, tay vỗ vào thanh kiếm được đặt trang trọng trên bàn. "Ta đã dành ba mươi năm để tìm kiếm linh thiết, chỉ để nó có thể hấp thụ linh khí của chín ngọn núi lửa. Sẽ không còn gì có thể sánh bằng nó!"

Một kiếm khách khác, trông trẻ hơn, ánh mắt đầy nhiệt huyết, xen lẫn chút điên cuồng, tiếp lời: "Huynh đài nói đúng! Kiếm không chỉ là vũ khí, nó là bạn đồng hành, là một phần của ta! Nó cũng có khát vọng, khát vọng được mạnh hơn, được thăng hoa! Ta sẽ không ngừng tôi luyện, cho đến khi thanh Thanh Long Kiếm của ta có thể hóa rồng, bay lượn trên trời xanh!"

Tần Mặc lặng lẽ nhấp trà, ánh mắt lướt qua những thanh kiếm được đặt trang trọng trên bàn hoặc đeo bên hông các kiếm khách. Hắn cảm nhận được sự pha trộn phức tạp giữa niềm đam mê chân chính với kiếm đạo và một khát vọng "thoát ly" bị đẩy đến mức cực đoan. Khát vọng ấy đã biến chất thành sự ám ảnh muốn "thần binh hóa" mọi thứ. Hắn "nghe" thấy những thanh kiếm ấy, ý chí của chúng không ngừng gào thét về sức mạnh, về sự bất diệt, về việc phá vỡ mọi giới hạn của vật chất. Chúng muốn trở thành "linh", muốn có ý thức, muốn tự mình vươn tới cảnh giới "thần", "tiên". Nhưng trong tiếng gào thét ấy, Tần Mặc cũng cảm nhận được một nỗi đau đớn thầm kín, một sự giằng xé nội tại. Chúng khao khát được "thăng cấp", nhưng đồng thời cũng bị giằng xé bởi bản chất ban đầu của mình, bản chất của một thanh kiếm chỉ cần sắc bén, bền bỉ, và phục vụ chủ nhân.

Đây chính là bi kịch ẩn giấu đằng sau sự vĩ đại của Vạn Kiếm Thành cổ. Những kiếm khách ấy tin rằng họ đang giúp kiếm của mình "tiến hóa", nhưng thực chất, họ đang ép buộc chúng từ bỏ bản chất, truy cầu một sự tồn tại không thuộc về mình. Sự "thăng cấp" cực đoan này luôn đi kèm với cái giá phải trả và sự mất mát bản chất. Tần Mặc hiểu rằng, Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành hiện tại, linh hồn kiếm đã hấp thụ toàn bộ khát vọng này, chắc chắn sẽ là một thực thể phức tạp và đầy bi kịch. Nó không chỉ là một ý chí mạnh mẽ, mà là một ý chí đã bị bóp méo, bị biến dạng đến tận cùng.

Tần Mặc đặt chén trà xuống, một tiếng động nhẹ nhàng nhưng lại vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đã nhìn thấy cội nguồn của sự ám ảnh, sự khởi đầu của một tư tưởng đã lan rộng khắp Huyền Vực. Hắn đã cảm nhận được nỗi đau của vạn vật khi bản chất của chúng bị cưỡng bức. Và hắn biết, sứ mệnh của mình không chỉ là ngăn chặn một cá nhân, mà là đối đầu với một tư tưởng đã ăn sâu vào lịch sử, một nền văn hóa đã bị biến chất qua hàng ngàn năm.

Một sự tĩnh lặng bao trùm tâm trí Tần Mặc, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng dậy, cùng Hắc Phong và Tiểu Cửu rời khỏi quán rượu. Bên ngoài, mặt trời đã lên đến đỉnh, chiếu rọi những tia nắng chói chang xuống Vạn Kiếm Thành, khiến những bức tường đá và kim loại trở nên rực rỡ, nhưng trong mắt Tần Mặc, sự rực rỡ ấy lại mang một vẻ bi tráng đến lạ lùng. Hắn sẽ phải tìm một con đường, một con đường không chỉ để cứu lấy vạn vật, mà còn để cứu lấy chính ý nghĩa của sự tồn tại.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free