Vạn vật không lên tiên - Chương 265: Hàng Triệu Lời Thầm Nguyền: Bước Chân Vào Vạn Kiếm Thành Cổ
Tần Mặc bước ra khỏi quán rượu, ánh chiều tà phủ lên dáng hình hắn một vầng hào quang bi tráng, hệt như những gì hắn cảm nhận được từ Vạn Kiếm Thành cổ kính này. Hắc Phong theo sát gót, những bước chân nặng nề nhưng vững chãi, đôi mắt đỏ rực vẫn không ngừng quét ngang dọc, cảnh giác với từng bóng người, từng thanh âm vẩn vương trong không khí. Tiểu Cửu vẫn rúc mình trong vạt áo của Tần Mặc, thỉnh thoảng lại hé đôi mắt tinh quái nhìn ra, như một linh hồn nhỏ bé đang tìm kiếm sự an toàn giữa dòng chảy của những khát vọng điên cuồng. Họ đi men theo những con đường lát đá xám, vượt qua những dãy phố tấp nập, nơi mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của cuộc sống đều thấm đẫm mùi sắt, mùi mồ hôi và một khát khao mãnh liệt đến đáng sợ.
Khi mặt trời dần chìm về phía tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Vạn Kiếm Thành hiện lên sừng sững, hùng vĩ nhưng cũng tràn đầy vẻ u uẩn. Các tháp canh cao vút rạch ngang nền trời, những bức tường thành dày đặc như những chiến binh bất diệt, và bên trong, hàng ngàn ngọn lửa từ các lò rèn vẫn bập bùng cháy, biến bóng đêm thành một vũ điệu của ánh sáng và bóng tối. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng, không còn là những âm thanh đơn lẻ mà hòa quyện thành một bản giao hưởng cuồng loạn, một tiếng gọi mời gọi sự biến đổi, sự thăng hoa. Tần Mặc cảm nhận được, không khí trong thành phố này không chỉ đơn thuần là không khí, mà là một hỗn hợp đặc quánh của ý chí, của khao khát.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa chạm đến đỉnh tháp cao nhất của Vạn Kiếm Thành, Tần Mặc cùng Hắc Phong và Tiểu Cửu đã đứng trước một cánh cổng khác, cánh cổng dẫn vào khu vực trung tâm, nơi được cho là trái tim của mọi khát vọng. Gió mạnh táp vào mặt, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi kim loại nồng nặc. Bầu trời quang đãng, một màu xanh thẳm đến vô tận, nhưng dường như không thể xua đi cái không khí nặng nề đang bao trùm lấy thành phố.
Hắn hít sâu một hơi, để luồng không khí lạnh lẽo lướt qua phổi, cố gắng trấn tĩnh tâm trí. Hắc Phong, cảm nhận được sự căng thẳng vô hình, khẽ gầm gừ, bộ lông đen tuyền dựng đứng lên từng sợi. Tiểu Cửu rúc sâu hơn vào vạt áo, chỉ dám hé mắt nhìn ra, run rẩy truyền đến Tần Mặc một ý niệm sợ hãi và kinh hãi: "Sợ quá... quá nhiều... chúng muốn biến đổi..."
Tần Mặc khẽ vỗ về Tiểu Cửu, bàn tay chạm nhẹ vào tấm áo thô của mình, nơi con hồ ly nhỏ đang tìm kiếm sự an toàn. Hắn nhìn Hắc Phong, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. "Đừng sợ, ta ở đây." Hắn truyền ý niệm đó cho cả hai, một lời trấn an vô thanh nhưng đầy sức nặng.
Khi Tần Mặc bước qua cánh cổng đá đồ sộ, một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ lập tức ập đến, không phải là sức mạnh vật lý có thể thấy được, nhưng lại đủ để khiến lồng ngực hắn như bị bóp nghẹt. Đó là sự cộng hưởng của hàng triệu, hàng tỉ ý chí. Không chỉ là những thanh kiếm được đặt trang trọng trong các bảo các, không chỉ là những binh khí được các kiếm khách trân quý, mà ngay cả những vật tầm thường nhất cũng đang gào thét.
Mỗi viên gạch lát đường dưới chân hắn, mỗi cánh cửa gỗ sạm màu bởi thời gian, mỗi thanh sắt trang trí trên lan can, mỗi mảnh đá vụn rơi rớt từ bức tường thành cổ kính… tất cả đều như đang thét lên khao khát được trở thành 'thần binh'. Chúng muốn sắc bén hơn, cứng cáp hơn, vĩnh cửu hơn. Chúng muốn thoát ly khỏi định mệnh của một viên gạch chỉ để lót đường, một cánh cửa chỉ để che chắn, một thanh sắt chỉ để trang trí. Chúng muốn được nâng tầm, được biến đổi, được trở thành một phần của sự vĩ đại, sự bất diệt.
Tần Mặc dừng lại, nhắm mắt lại, để cho dòng thác ý chí cuộn chảy qua tâm trí mình. Hắn không cố gắng chống lại, mà cố gắng hấp thụ và phân tích nó, như một dòng sông đang nuốt trọn phù sa. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy mình như một mảnh gỗ nhỏ trôi nổi giữa đại dương mênh mông của khát vọng. "Hàng triệu lời thầm nguyền… tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất," hắn thầm nghĩ. Đó không còn là lời nguyền rủa, mà là một lời cầu nguyện, một lời thỉnh cầu được thoát ly khỏi bản chất, được siêu việt hóa.
Hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy giờ đây ánh lên một vẻ trầm tư sâu sắc, pha lẫn chút bi ai. Trước mắt hắn, Vạn Kiếm Thành không còn là một đô thị thông thường, mà là một thực thể sống khổng lồ, mỗi tế bào của nó đều đang rung động bởi một khát vọng duy nhất. Các tòa nhà cao vút, được xây dựng bằng đá kiên cố, không chỉ là kiến trúc mà còn là biểu tượng của sự kiên cường và khát vọng vươn cao. Đường phố rộng rãi, sạch sẽ, nhưng lại mang một vẻ nghiêm nghị, như thể mỗi bước chân trên đó đều phải mang theo một mục đích, một sự tập trung cao độ.
Những người dân trong thành, từ những kiếm khách vạm vỡ đến những người buôn bán nhỏ, tất cả đều mang một khí chất khác biệt. Họ không có vẻ vội vã hay huyên náo như những đô thị khác mà Tần Mặc từng thấy trong ảo ảnh. Thay vào đó, một sự tập trung cao độ, một ý chí kiên định được thể hiện qua từng ánh mắt, từng cử chỉ. Họ là những người thừa kế, những người gìn giữ và cũng là những người thúc đẩy khát vọng 'thần binh hóa' này.
Tần Mặc nhìn thấy một cụ già đang quét dọn trước cửa hàng của mình, chiếc chổi tre trong tay cụ đã mòn vẹt. Hắn "nghe" thấy ý chí của nó, một tiếng thì thầm yếu ớt nhưng không ngừng nghỉ: "Sắc bén hơn… để quét sạch bụi trần… để trở thành một thanh kiếm tinh thần…" Một chiếc bát sứt mẻ nằm trong tay một đứa trẻ đang ăn cháo, ý chí của nó lại là "Kiên cố hơn… để không vỡ nát… để bảo vệ thức ăn khỏi mọi sự xâm phạm, trở thành một lá chắn bất diệt…"
Đây là một sự biến dạng đến tận cùng, một sự tha hóa mà ngay cả những vật vô tri vô giác nhất cũng không thể thoát khỏi. Chúng không còn muốn là chính mình, mà bị cuốn theo một dòng chảy khổng lồ, một ý chí tập thể của toàn bộ thành phố. Sự "thoát ly bản chất" này không chỉ dừng lại ở những thanh kiếm hay binh khí, mà đã ăn sâu vào mọi ngóc ngách của cuộc sống, biến đổi cả những điều nhỏ bé và giản dị nhất.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả. Hắn đã từng chứng kiến sự mất cân bằng ở nhiều nơi, nhưng chưa bao giờ thấy một nơi nào mà ý chí tồn tại lại bị bóp méo đến mức này. Nó không chỉ là sự ép buộc từ bên ngoài, mà đã trở thành một niềm tin ăn sâu vào cốt lõi của vạn vật, một niềm tin rằng chỉ có "thăng cấp" mới là con đường duy nhất để tồn tại, để đạt được sự vĩnh cửu. Và bi kịch chính là ở chỗ, chúng không hề nhận ra rằng, trong quá trình đó, chúng đang đánh mất chính bản chất, đánh mất đi ý nghĩa nguyên thủy của sự tồn tại của mình.
***
Tần Mặc tiếp tục bước sâu hơn vào Vạn Kiếm Thành, theo sau là Hắc Phong và Tiểu Cửu đang cố gắng thích nghi với áp lực vô hình từ trường năng lượng ý chí xung quanh. Mặt trời đã lên cao, những tia nắng gay gắt chiếu rọi xuống những con đường lát đá, khiến không khí trở nên oi ả hơn. Tiếng búa rèn từ các lò rèn Cự Lực vang lên không ngừng, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ, đập liên hồi và không mệt mỏi. Mùi sắt nung, mùi than cháy, và mùi mồ hôi của những thợ rèn trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng mà Tần Mặc đã dần quen thuộc.
Hắn đi qua những con phố tấp nập, nơi các kiếm khách cổ đại hăng say luyện kiếm. Họ không chỉ luyện những chiêu thức hoa mỹ, mà còn luyện cả tinh thần, cả ý chí. Mỗi tiếng kiếm va chạm, mỗi tiếng hét vang lên đều mang theo một khát vọng cháy bỏng, khát vọng được mạnh hơn, được sắc bén hơn, được trở thành một phần của huyền thoại. Ánh mắt của họ đầy nhiệt huyết, nhưng cũng ẩn chứa một sự điên cuồng, một nỗi ám ảnh không thể dứt bỏ.
Tần Mặc dừng lại trước một lò rèn Cự Lực, nơi ngọn lửa đỏ rực bập bùng như muốn nuốt chửng cả không gian. Tiếng búa đập thép vang dội đến nhức óc, nhưng hắn không cảm thấy khó chịu. Thay vào đó, hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ đang cuộn trào từ bên trong lò rèn. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào bức tường đá thô ráp, cảm nhận rõ rệt sự rung động của sắt thép đang bị tôi luyện. Ý chí của những khối kim loại ấy không ngừng gào thét, đòi hỏi sự biến đổi, đòi hỏi được "thăng cấp". Chúng muốn thoát khỏi hình hài thô kệch, muốn trở thành một thanh linh kiếm, một thanh thần binh có thể tung hoành thiên hạ.
"Sắc bén hơn! Phải sắc bén hơn nữa!" Một kiếm khách với thân hình vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, đang vung một thanh đại kiếm lên xuống không ngừng trong sân tập gần đó, miệng gầm lên những tiếng đầy kiên quyết. Hắn không chỉ luyện kiếm, mà dường như đang hòa mình vào thanh kiếm, truyền tải tất cả khát vọng của mình vào nó.
Tần Mặc lướt mắt qua những vật phẩm xung quanh lò rèn. Một cái búa rèn nặng nề nằm ở góc, ý chí của nó khao khát được đập mạnh hơn, được truyền tải nhiều linh lực hơn vào những khối thép. Một cái kìm gắp than bị cháy xém, ý chí của nó lại là "Nắm giữ chắc chắn hơn… không bao giờ buông lỏng… để trở thành một phần của sự sáng tạo vĩ đại này…"
Hắn thậm chí còn nhìn thấy một thanh Linh Kiếm Bỏ Xó, đã từng xuất hiện trong ảo ảnh trước đó, nằm cô độc trong một góc tối, bên cạnh đống sắt vụn. Nó gỉ sét, mòn vẹt, nhưng ý chí của nó vẫn còn đó, yếu ớt nhưng dai dẳng, một tiếng thì thầm đầy tuyệt vọng: "Thần binh… ta muốn trở thành thần binh… nhưng ta đã kiệt quệ rồi…" Sự khao khát ấy đã biến thành nỗi ám ảnh, ăn mòn cả bản chất lẫn hình hài của nó. Nó không còn muốn là một thanh kiếm, mà muốn là một biểu tượng, một vật bất diệt, nhưng quá trình truy cầu ấy đã cướp đi tất cả của nó.
Tần Mặc cảm thấy một làn sóng đau đớn dâng lên trong lòng. Hắn đã từng nghe những ý chí tồn tại của vạn vật, nhưng chưa bao giờ chứng kiến sự tha hóa và bi kịch lại rõ ràng đến thế. Những kiếm khách tin rằng họ đang giúp kiếm của mình "tiến hóa", nhưng thực chất, họ đang ép buộc chúng từ bỏ bản chất, truy cầu một sự tồn tại không thuộc về mình. Sự "thăng cấp" cực đoan này luôn đi kèm với cái giá phải trả và sự mất mát bản chất. Những thanh kiếm khao khát sức mạnh, nhưng lại đánh mất đi sự bình yên của một vật thể đơn thuần, đánh mất đi ý nghĩa ban đầu của mình.
Hắc Phong khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, một tiếng gầm gừ nhỏ xíu vang lên, như muốn hỏi liệu có thể làm gì để giảm bớt gánh nặng mà hắn đang cảm nh���n. Tiểu Cửu lại hé mắt ra, nhìn thanh linh kiếm bỏ xó, rồi rúc sâu hơn, như thể không muốn đối mặt với một tương lai mà khát vọng có thể biến đổi mình đến mức đau đớn như vậy.
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của Hắc Phong, rồi khẽ chạm vào vạt áo nơi Tiểu Cửu đang ẩn mình. Hắn biết, đây chính là bi kịch của Huyền Vực, một bi kịch đã bắt đầu từ rất lâu, từ Kỷ Nguyên Hiền Giả này. Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành hiện tại, linh hồn kiếm đã hấp thụ toàn bộ khát vọng này, chắc chắn sẽ là một thực thể phức tạp và đầy bi kịch. Nó không chỉ là một ý chí mạnh mẽ, mà là một ý chí đã bị bóp méo, bị biến dạng đến tận cùng. Và đây chính là điều hắn phải đối mặt, không chỉ trong ảo ảnh này, mà còn trong thực tại.
Hắn quay người, tiếp tục hành trình của mình, mang theo nỗi suy tư nặng trĩu. Hắn phải tìm ra một con đường, một con đường để vạn vật có thể tu luyện, có thể phát triển, nhưng vẫn giữ được bản chất của mình, không bị ép buộc phải "thăng cấp" theo cách điên cuồng và hủy hoại này.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cam cả những ngóc ngách của Vạn Kiếm Thành, Tần Mặc đã tìm thấy một nơi yên bình đến lạ lùng. Giữa những tòa nhà đồ sộ, những lò rèn nghi ngút khói và tiếng búa rèn vang vọng, hắn phát hiện một khu vườn nhỏ, ẩn mình như một ốc đảo tĩnh lặng. Nơi đây, tiếng búa rèn chỉ còn là một âm thanh xa xăm, tiếng kiếm va chạm đã tắt hẳn, thay vào đó là tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ, và mùi đất ẩm cùng rêu phong dịu mát.
Ở trung tâm khu vườn là một hồ nước nhỏ, mặt hồ tĩnh lặng như một tấm gương phản chiếu bầu trời đang chuyển màu. Và bên bờ hồ, một con Linh Quy cổ kính đang nằm tĩnh dưỡng. Mai rùa của nó phủ đầy rêu phong xanh biếc, như thể nó đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của thế gian. Đôi mắt của nó chậm rãi mở ra, nhìn Tần Mặc bằng một ánh nhìn sâu thẳm, nhưng không hề có sự sắc bén hay điên cuồng như những ánh mắt hắn đã thấy trong thành. Đó là một ánh mắt bình thản, chứa đựng sự thông thái của thời gian và một nỗi buồn khó gọi tên.
Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Linh Quy, một ý chí hoàn toàn khác biệt. Nó không khao khát thăng cấp, không cầu mong sức mạnh hay sự bất diệt. Nó chỉ muốn tồn tại bình yên, quan sát thế giới trôi chảy, và giữ vững bản chất của mình. Giữa tất cả những khát vọng điên cuồng đang bủa vây Vạn Kiếm Thành, sự tồn tại của Linh Quy như một nốt trầm, một lời nhắc nhở về một con đường khác, một sự lựa chọn khác.
Tần Mặc tiến đến gần Linh Quy, cúi mình ngồi xuống trên thảm cỏ xanh mướt. Hắc Phong và Tiểu Cửu, vốn đang cảnh giác cao độ, cũng dường như cảm nhận được sự bình yên từ Linh Quy. Hắc Phong khẽ cụp tai xuống, nằm phục bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt vẫn mở nhưng đã bớt đi vẻ căng thẳng. Tiểu Cửu, sau một thoáng ngập ngừng, cũng từ từ chui ra khỏi vạt áo, rón rén bò đến bên Tần Mặc, rồi nép mình vào cánh tay hắn, đôi mắt tinh quái giờ đây ánh lên sự tò mò và một chút an tâm.
Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào mai rùa của Linh Quy. Cảm giác lạnh lẽo, thô ráp từ lớp mai rêu phong truyền đến lòng bàn tay hắn, nhưng bên trong, hắn cảm nhận được một luồng sinh khí mạnh mẽ, một ý chí kiên định.
"Giữa tất cả những khát vọng điên cuồng này, vẫn còn tồn tại sự bình yên… Nhưng liệu nó có thể giữ vững được bao lâu?" Tần Mặc thầm nghĩ, truyền ý niệm đó đến Linh Quy.
Linh Quy chậm rãi mở mắt hoàn toàn, nhìn thẳng vào Tần Mặc. Trong tâm trí hắn, một giọng nói trầm thấp, như tiếng nước chảy qua đá, vang vọng lên, không hề có sự vội vã hay ép buộc: "Thời gian sẽ trả lời tất cả. Nhưng vội vã chỉ mang lại hủy diệt, không phải vĩnh cửu. Bản chất là cội nguồn, cưỡng ép chỉ là hoa phù du."
Tần Mặc cảm thấy như một tảng đá trong lòng mình vừa được gỡ bỏ. Lời nói của Linh Quy, dù là qua ý niệm, lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc, khẳng định lại những gì hắn đã luôn tin tưởng. "Nhưng liệu sự bình yên này có thể chống lại cơn sóng của khát vọng đó?" Tần Mặc đáp lại bằng ý niệm, trong lòng vẫn còn những băn khoăn. Hắn biết, trong một thế giới mà khát vọng 'thăng tiên' đã trở thành tín ngưỡng, sự bình yên và chấp nhận bản chất là một con đường đầy chông gai, thậm chí là cô độc.
Linh Quy khẽ nhắm mắt lại, như đang lắng nghe tiếng vọng của thời gian, rồi một ý niệm khác lại truyền đến Tần Mặc, đầy sự suy ngẫm: "Cơn sóng sẽ đến rồi đi. Bản chất là dòng sông ngầm, dù sóng có dữ dội đến đâu, dòng sông vẫn chảy. Quan trọng là giữ được dòng chảy của mình, không bị cuốn trôi."
Lời nói đó như một ngọn hải đăng giữa biển khơi hỗn loạn của những khát vọng. Tần Mặc nhìn Linh Quy, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Nó không thuyết giảng, không ra lệnh, chỉ đơn thuần chia sẻ trí tuệ của mình, trí tuệ đã được tôi luyện qua hàng ngàn năm quan sát.
Hắn biết, sự xuất hiện của Linh Quy trong ảo ảnh này không phải ngẫu nhiên. Nó là một dấu hiệu, một lời khẳng định rằng ngay cả trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, khi khát vọng 'thăng cấp' đã bắt đầu ăn sâu vào vạn vật, vẫn có những tồn tại giữ vững được bản chất, không bị cuốn theo dòng chảy điên cuồng đó. Đây là một tia hy vọng, một minh chứng cho thấy con đường cân bằng mà hắn đang tìm kiếm không phải là không thể.
Đêm dần buông xuống, khu vườn nhỏ chìm vào tĩnh lặng hoàn toàn, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động cành lá và tiếng nước chảy rì rầm. Tần Mặc vẫn ngồi đó, bên cạnh Linh Quy cổ kính, cảm nhận sự bình yên hiếm có này. Hắn thấu hiểu rằng, dù cho Cổ Kiếm Hồn trong thực tại có mạnh mẽ và biến dạng đến đâu, dù cho tư tưởng 'thăng cấp' có ăn sâu vào lịch sử đến mức nào, thì vẫn luôn có một con đường khác, một sự lựa chọn khác. Nhiệm vụ của hắn không phải là tiêu diệt khát vọng, mà là dẫn dắt vạn vật tìm thấy sự cân bằng, để chúng có thể phát triển mà không cần phải đánh đổi bản chất của mình.
Mặt trăng dần nhô lên, ánh sáng bạc chiếu rọi xuống khu vườn, vẽ nên những bóng đổ dài. Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm thấy một sự bình yên nội tại hiếm có, một sự tĩnh lặng đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà hắn đã chứng kiến. Hắn đã nhìn thấy cội nguồn của sự ám ảnh, sự khởi đầu của một tư tưởng đã lan rộng khắp Huyền Vực. Hắn đã cảm nhận được nỗi đau của vạn vật khi bản chất của chúng bị cưỡng bức. Và giờ đây, hắn cũng đã thấy một tia sáng, một con đường dẫn lối. Dù con đường đó có cô độc đến đâu, Tần Mặc biết, hắn không thể dừng lại. Hắn sẽ phải tìm một con đường, một con đường không chỉ để cứu lấy vạn vật, mà còn để cứu lấy chính ý nghĩa của sự tồn tại.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.