Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 266: Lời Nguyền Thăng Cấp: Hồn Kiếm Ai Oán

Đêm dần buông xuống, khu vườn nhỏ chìm vào tĩnh lặng hoàn toàn, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động cành lá và tiếng nước chảy rì rầm. Tần Mặc vẫn ngồi đó, bên cạnh Linh Quy cổ kính, cảm nhận sự bình yên hiếm có này. Hắn thấu hiểu rằng, dù cho Cổ Kiếm Hồn trong thực tại có mạnh mẽ và biến dạng đến đâu, dù cho tư tưởng 'thăng cấp' có ăn sâu vào lịch sử đến mức nào, thì vẫn luôn có một con đường khác, một sự lựa chọn khác. Nhiệm vụ của hắn không phải là tiêu diệt khát vọng, mà là dẫn dắt vạn vật tìm thấy sự cân bằng, để chúng có thể phát triển mà không cần phải đánh đổi bản chất của mình.

Mặt trăng dần nhô lên, ánh sáng bạc chiếu rọi xuống khu vườn, vẽ nên những bóng đổ dài. Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm thấy một sự bình yên nội tại hiếm có, một sự tĩnh lặng đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà hắn đã chứng kiến. Hắn đã nhìn thấy cội nguồn của sự ám ảnh, sự khởi đầu của một tư tưởng đã lan rộng khắp Huyền Vực. Hắn đã cảm nhận được nỗi đau của vạn vật khi bản chất của chúng bị cưỡng bức. Và giờ đây, hắn cũng đã thấy một tia sáng, một con đường dẫn lối. Dù con đường đó có cô độc đến đâu, Tần Mặc biết, hắn không thể dừng lại. Hắn sẽ phải tìm một con đường, một con đường không chỉ để cứu lấy vạn vật, mà còn để cứu lấy chính ý nghĩa của sự tồn tại.

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua tán cây cổ thụ, đánh thức khu vườn nhỏ khỏi giấc ngủ, Tần Mặc chậm rãi đứng dậy. Hắc Phong và Tiểu Cửu, tựa hồ đã tìm thấy sự an ủi trong giấc ngủ yên bình bên cạnh hắn, cũng cùng lúc thức giấc. Linh Quy vẫn tĩnh lặng như một pho tượng đá, đôi mắt khép hờ như chưa từng mở ra, nhưng trí tuệ thâm sâu của nó đã khắc sâu vào tâm trí Tần Mặc. Hắn biết, ảo ảnh này chưa kết thúc, và hành trình khám phá Vạn Kiếm Thành cổ đại mới chỉ thực sự bắt đầu.

Tạm biệt Linh Quy bằng một cái cúi đầu kính cẩn, Tần Mặc dẫn Hắc Phong và Tiểu Cửu trở lại con đường chính. Càng tiến sâu vào trung tâm Vạn Kiếm Thành, cảnh vật càng trở nên sống động và ồn ào. Tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, sừng sững như những người khổng lồ canh gác, được gia cố bằng vô số tháp canh cao ngất và các trận pháp phòng ngự cổ xưa, dù trong ảo ảnh, vẫn toát lên vẻ uy nghiêm đáng sợ. Những tòa nhà bên trong thành phố cũng được xây dựng bằng đá kiên cố, mang vẻ thô mộc nhưng chắc chắn, thể hiện sự bền bỉ và tính ứng dụng cao của một thành trì quân sự.

Các con phố dần trở nên đông đúc hơn, với các cửa hàng rèn kiếm lớn nhỏ san sát nhau, liên tục tỏa ra khói và âm thanh. Ánh sáng mặt trời phản chiếu lấp lánh trên vô số lưỡi kiếm được trưng bày trên các giá gỗ, những thanh kiếm đủ mọi hình dạng và kích cỡ, từ những đoản kiếm nhỏ bé đến những trường kiếm uy dũng. Không khí nơi đây tràn ngập một bản giao hưởng kỳ lạ: tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn xa gần, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập huấn luyện kiếm sĩ, tiếng hô hào dứt khoát của binh lính khi tập luyện, tiếng vó ngựa dồn dập trên đường, và cả tiếng gió rít qua các tháp canh cao ngất, như một lời thì thầm của thời gian.

Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy khét lẹt, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ đang hăng say rèn luyện, mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp – tất cả hòa quyện lại, tạo nên một sự kết hợp của các mùi hương mạnh mẽ, đặc trưng của một thành phố quân sự cổ đại. Bầu không khí nơi đây nghiêm nghị, tráng kiện và đầy khí phách của kiếm sĩ, luôn tràn ngập tinh thần thượng võ và sẵn sàng chiến đấu. Tần Mặc bước đi giữa dòng người tấp nập, đôi mắt đen láy sâu thẳm lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ ý thức của mình.

*“Mỗi bước chân ta đi, là một tiếng thét câm lặng khác. Không còn là một dòng chảy mênh mông, mà là hàng triệu dòng chảy riêng biệt, đau đớn, mỗi dòng mang một câu chuyện, một khát vọng riêng, nhưng tất cả đều hướng về một điểm... thăng cấp, thành thần binh,”* Tần Mặc thầm nghĩ, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ những thanh kiếm treo trên tường, những con dao của người bán thịt đang thái thịt, hay thậm chí là cái móc áo bằng sắt trên một cửa tiệm. Mỗi vật phẩm, dù vô tri đến đâu, đều mang trong mình một "ý chí tồn tại," một khao khát không ngừng vươn lên, vượt thoát khỏi bản chất ban đầu của nó.

Hắc Phong, vốn đã cảnh giác từ khi bước vào thành, giờ đây càng tỏ rõ sự khó chịu. Nó khẽ gầm gừ, đôi tai cụp xuống, bộ lông đen tuyền hơi dựng đứng. Bước chân nó trở nên nặng nề hơn, mỗi bước đều như đang cố gắng chống lại một lực vô hình nào đó. "Chủ nhân," tiếng gầm gừ của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, mang theo một nỗi lo lắng rõ rệt, "năng lượng này... nó đang ăn mòn mọi thứ. Cả ta cũng cảm thấy khó chịu. Nó như một cơn sốt, một sự bức bách không ngừng."

Tiểu Cửu, vốn tinh quái và hiếu động, giờ đây lại bám sát Tần Mặc. Nó rúc sâu vào vạt áo hắn, run rẩy nhẹ. "Nó... nó muốn ăn thịt con..." Tiểu Cửu thỏ thẻ qua ý niệm, giọng nói run rẩy, đôi mắt tinh quái giờ đây ánh lên vẻ sợ hãi tột độ. Nó không chỉ sợ hãi năng lượng áp bức, mà còn sợ hãi cái khát vọng điên cuồng đến mức muốn nuốt chửng cả bản thân và mọi thứ xung quanh.

Tần Mặc đưa tay vuốt ve bộ lông đen mượt của Hắc Phong, rồi lại khẽ chạm vào lưng Tiểu Cửu, trấn an chúng bằng một ý niệm bình tĩnh. Đôi mắt hắn vẫn lướt qua những thanh kiếm treo trên tường, những nhát búa của thợ rèn vang lên từng hồi, từng nhịp đập đều như một lời thì thầm, một lời mời gọi, một lời nguyền rủa. Hắn nhận ra, sự khó chịu của Hắc Phong và Tiểu Cửu không phải là vô căn cứ. Năng lượng khát vọng 'thăng cấp' ở đây đã đạt đến một mức độ cực đoan, không chỉ ảnh hưởng đến vật chất mà còn đến cả tinh thần, bóp méo nhận thức và đẩy vạn vật vào một cuộc đua không hồi kết. Hắn cảm thấy một nỗi đau âm ỉ, như thể hàng triệu trái tim đang cùng đập trong một nhịp điệu cuồng loạn, nhưng lại không thể tìm thấy sự bình yên. Đây không còn là sự cân bằng, mà là một sự mất kiểm soát toàn diện, một cuộc chạy trốn khỏi chính bản thân.

***

Đi sâu hơn vào thành, Tần Mặc dẫn đồng hành đến một khu vực tập trung nhiều lò rèn. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ vô số ống khói, nhuộm đen một phần bầu trời trưa, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa đầy áp lực. Trong số đó, một xưởng rèn khổng lồ nổi bật hơn cả, với những bức tường đá dày dặn, mái cao vút và những ống khói lớn nhất, liên tục phun ra những cột khói dày đặc. Đó chính là Lò Rèn Cự Lực, cái tên đã vang vọng trong tâm trí Tần Mặc từ những "ý chí tồn tại" xung quanh.

Họ bước vào bên trong. Một làn hơi nóng hầm hập phả vào mặt, mang theo mùi sắt nung, than cháy, khói và mồ hôi đặc trưng của một lò rèn hoạt động hết công suất. Âm thanh ở đây vang dội đến mức gần như át đi mọi giác quan khác: tiếng búa khổng lồ đập vào thép nung đỏ vang vọng như tiếng trống trận, tiếng lửa trong các lò nung bùng lên dữ dội, tiếng than nổ lép bép không ngừng. Bầu không khí nóng bức, ồn ào nhưng cũng đầy sức sống, một sức sống cuồng nhiệt được tạo nên từ sự lao động không ngừng nghỉ và khát vọng cháy bỏng.

Tần Mặc đứng lặng giữa khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy trật tự của lò rèn. Hàng chục thợ rèn lực lưỡng, mình trần, mồ hôi nhễ nhại, đang hăng say làm việc bên những bệ rèn và lò nung rực lửa. Mỗi nhát búa giáng xuống, mỗi tiếng leng keng của kim loại, Tần Mặc đều cảm nhận rõ rệt sự tập trung cao độ của "ý chí tồn tại" từ những thanh kiếm đang được tôi luyện. Không chỉ có một mà hàng trăm, hàng ngàn "ý chí" đang cùng nhau hòa quyện, nhưng không phải là một sự hòa hợp mà là một sự giằng xé nội tại.

*“Mạnh hơn! Sắc bén hơn! Phải thành thần binh! Ta phải vượt qua mọi giới hạn! Ta phải là duy nhất!”* một "ý chí" mạnh mẽ từ một thanh trường kiếm đang được nung đỏ rực trong lò, cuộn xoáy trong tâm trí Tần Mặc. Nhưng ngay sau đó, một "ý chí" khác yếu ớt hơn, đầy nỗi sợ hãi, lại xuất hiện, xen lẫn vào dòng suy nghĩ kia: *“Nhưng... ta là ai? Ta sẽ mất đi điều gì? Sức mạnh này... có phải là ta không, hay chỉ là một lớp vỏ bọc mới? Bản chất của ta, là một lưỡi dao bình thường, liệu có thể chịu đựng được sự biến đổi này mà không tan biến?”*

Đây chính là bi kịch mà Linh Quy đã ám chỉ. Các linh kiếm ở đây không chỉ khao khát sức mạnh, mà chúng còn sợ hãi cái giá phải trả cho sức mạnh đó: sự mất đi bản ngã, sự biến dạng đến mức không còn nhận ra chính mình. Chúng bị mắc kẹt giữa khao khát vô độ và nỗi sợ hãi tột cùng.

Hắc Phong, không chịu nổi sức nóng và áp lực tinh thần, lùi lại vài bước, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào những thanh kiếm đang được tôi luyện. "Nóng... rất nóng... và... đau đớn," nó gầm gừ, tiếng gầm mang theo sự khó chịu rõ rệt. Bộ lông nó dựng đứng hoàn toàn, như muốn xù lông bảo vệ chính mình khỏi năng lượng đang ăn mòn này. Tiểu Cửu hoàn toàn trốn vào trong vạt áo của Tần Mặc, chỉ dám hé mắt nhìn ra ngoài, thân thể nhỏ bé run rẩy từng chập.

Tần Mặc đứng lặng trước một thanh kiếm đang được thợ rèn tôi luyện. Thanh kiếm, vẫn còn đỏ rực sau khi nhúng vào nước lạnh, đang bốc khói nghi ngút. Hắn cảm nhận rõ rệt từng rung động của nó, từ khao khát mạnh mẽ muốn vươn lên thành thần binh, đến nỗi sợ hãi sâu thẳm về việc đánh mất bản chất kim loại ban đầu. Nỗi sợ hãi này không phải là sự yếu đuối, mà là một sự nhận thức bi thảm về cái giá của sự vĩ đại.

*“Họ muốn đạt tới đỉnh cao, nhưng lại sợ hãi vực thẳm của sự trống rỗng. Một bi kịch của sự lựa chọn bị ép buộc,”* Tần Mặc thầm nghĩ, cảm thấy một nỗi chua xót. Hắn hiểu rằng, không ai muốn mãi mãi là một lưỡi dao tầm thường, nhưng cũng không ai muốn trở thành một thứ gì đó hoàn toàn xa lạ với chính mình. Đây không phải là sự tự nguyện phát triển, mà là một cuộc chạy đua bị thúc ép bởi một tư tưởng đã ăn sâu vào Huyền Vực, một tư tưởng hứa hẹn vinh quang nhưng lại che giấu nỗi đau và sự đánh đổi. Tần Mặc biết, những linh kiếm này không hề tự do. Chúng là nạn nhân của một hệ tư tưởng, bị lôi kéo vào một con đường mà chúng không hiểu hết cái giá phải trả. Và đó chính là sự tha hóa kinh hoàng nhất. Hắn nắm chặt tay, cảm thấy trách nhiệm nặng nề đè lên vai.

***

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ những làn khói từ các lò rèn, Tần Mặc rời khỏi Lò Rèn Cự Lực. Hắc Phong và Tiểu Cửu dường như thở phào nhẹ nhõm khi thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt đó, dù sự khó chịu vẫn còn vương vấn. Tần Mặc tìm đến một khu v��c yên tĩnh hơn của thành phố, một nơi mà hắn cảm nhận được những "ý chí tồn tại" cổ xưa và cô đọng hơn. Cuối cùng, họ dừng chân trước một tòa kiến trúc đồ sộ, cổ kính, ẩn mình giữa những con hẻm nhỏ, với những bức tường đá rêu phong và cánh cửa gỗ lim nặng nề. Đây có lẽ là một phần của Tàng Khí Các, nơi cất giữ những thanh kiếm cổ xưa.

Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà len lỏi qua những khe hở trên mái vòm và những ô cửa sổ nhỏ, chiếu xuống những dãy kệ cao ngất chứa đầy kiếm. Không khí nơi đây dịu đi đôi chút so với lò rèn, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo và tĩnh mịch kỳ lạ, pha lẫn mùi kim loại cũ, bụi bặm và một thứ hương vị khó tả của thời gian. Tiếng ồn ào của thành phố dường như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng của nơi này, chỉ còn lại tiếng gió lạnh khẽ rít qua những kẽ hở, tạo nên những âm thanh như tiếng thở dài của lịch sử.

Tại đây, những "tiếng nói" trong tâm trí Tần Mặc trở nên rõ ràng và cô đọng hơn, không còn là sự hỗn loạn của hàng ngàn khát vọng chồng chéo, mà là những bản trường ca ai oán, những lời tự sự của những linh kiếm đã tồn tại qua hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm. Hắn bước chậm rãi giữa các dãy kệ, đôi mắt tìm kiếm một thanh kiếm cụ thể, một thanh kiếm mà hắn cảm nhận được "ý chí tồn tại" của nó mạnh mẽ và bi thương nhất.

Hắn dừng lại trước một thanh kiếm cũ kỹ, rỉ sét, nằm im lìm trên một giá gỗ đã mục nát. Thanh kiếm này không có vẻ ngoài hoa mỹ, thậm chí còn không có tên, một Vô Danh Kiếm đích thực. Nó không có những hoa văn tinh xảo hay những viên ngọc quý nạm trên chuôi, chỉ là một lưỡi kiếm thẳng tắp, đơn giản, nhưng toát lên một vẻ cổ kính và một trường năng lượng đặc biệt. Tần Mặc đưa tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm. Cảm giác lạnh buốt của kim loại truyền đến lòng bàn tay, nhưng bên trong, hắn cảm nhận được một dòng chảy ý chí mạnh mẽ và sâu sắc đến tận cùng.

*“Ta đã từng là một lưỡi gươm bảo vệ... mang theo lời thề trung thành, máu và nước mắt của chủ nhân. Ta đã chém tan kẻ thù, bảo vệ sinh linh. Ta là một phần của chiến công, của lịch sử. Ta đã từng là chính ta, một thanh kiếm...,”* tiếng vọng của Kiếm Linh Cổ Xưa vang lên trong tâm trí Tần Mặc, rõ ràng và đầy bi thương, như một lời thì thầm từ vực sâu thời gian. *“Giờ đây, ta chỉ là một khao khát... một khao khát vô tận. Khao khát mạnh hơn, sắc bén hơn, vĩnh cửu hơn. Ta bị cuốn vào vòng xoáy của 'thăng cấp', của 'thần binh'. Nhưng liệu có còn là ta không? Bản chất của ta, linh hồn của ta... đã bị hòa tan vào cái khát vọng đó. Ta có còn là lưỡi kiếm đã từng bảo vệ, hay chỉ là một hình hài trống rỗng, bị điều khiển bởi một niềm tin mù quáng?”*

Nỗi ai oán của Kiếm Linh Cổ Xưa này không phải là sự yếu đuối, mà là sự minh triết của một tồn tại đã chứng kiến quá nhiều, đã trải qua quá nhiều bi kịch. Nó khao khát sức mạnh để thực hiện mục đích của mình, nhưng nó cũng sợ hãi sự đánh đổi, sợ hãi việc mất đi cái "là chính mình" trên con đường đó.

*“Nỗi sợ hãi này... nó sâu sắc hơn ta nghĩ. Họ không muốn từ bỏ sức mạnh, mà là sợ hãi đánh mất chính mình trên con đường đó,”* Tần Mặc thầm thì, giọng nói trầm tư. Hắn hiểu rằng, đây là một nỗi sợ hãi chính đáng, một sự giằng xé nội tâm mà không phải ai cũng có thể vượt qua. Những linh kiếm này, chúng không chỉ muốn trở thành thần binh, mà còn muốn *là chính mình* khi trở thành thần binh. Nhưng con đường 'thăng cấp' cực đoan mà Huyền Vực đang theo đuổi lại không cho phép điều đó. Nó đòi hỏi sự hy sinh bản chất, sự hòa tan cá thể vào một khát vọng lớn lao hơn, một "ý chí chung" của sự vĩ đại.

Hắc Phong, đứng cạnh Tần Mặc, đột nhiên thở dốc. Đôi mắt đỏ rực của nó mở to, nhìn chằm chằm về một vùng tối sâu thẳm bên trong Tàng Khí Các, nơi những dãy kệ kiếm cổ xưa nhất ẩn mình trong bóng đêm. Một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo nhưng mạnh mẽ đến nghẹt thở, bắt đầu lan tỏa, khiến không khí trong Tàng Khí Các trở nên căng thẳng. "Chủ nhân... áp lực này... nó đang tăng lên. Nơi này... không ổn," Hắc Phong gầm gừ, giọng nói đầy cảnh báo. Bộ lông đen của nó dựng đứng hoàn toàn, như một chiếc áo giáp gai nhọn. Tiểu Cửu hoàn toàn thu mình vào trong vạt áo Tần Mặc, không dám hé mắt ra nhìn.

Tần Mặc cảm nhận được luồng áp lực đó. Nó không phải là sự hỗn loạn của những khát vọng nhỏ lẻ, mà là một sự tập trung khủng khiếp, một "ý chí" duy nhất, mạnh mẽ đến mức có thể bóp méo cả không gian và thời gian. Hắn biết, đó chính là trung tâm của Vạn Kiếm Thành cổ đại, nơi mà khát vọng 'thăng cấp' đã đạt đến đỉnh điểm, nơi mà có lẽ, Cổ Kiếm Hồn trong thực tại đã được hình thành. Năng lượng này không chỉ là khát vọng, mà còn là nỗi đau, sự giằng xé, và sự cô độc của hàng tỷ "ý chí tồn tại" đã bị đồng hóa.

Tần Mặc nhìn sâu vào bóng tối, nơi luồng áp lực kia đang ngự trị. Hắn hiểu rằng, sự giằng xé giữa khao khát thăng cấp và nỗi sợ mất bản ngã của các Kiếm Linh này chính là điểm yếu, cũng là cơ hội. Cổ Kiếm Hồn, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể thoát khỏi bi kịch này. Năng lượng áp bức ngày càng mạnh mẽ mà Hắc Phong cảm nhận được không chỉ là sự tích tụ của khát vọng, mà còn là sự hiện diện của một nguồn sức mạnh đang điều khiển, đang khai thác những khát vọng đó, đẩy chúng vào một con đường không lối thoát. Đây chính là cội nguồn của sự mất cân bằng, một lời nguyền đã đeo bám Huyền Vực từ Kỷ Nguyên Hiền Giả.

Tần Mặc hít sâu một hơi. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng hắn đã nhìn thấy tia hy vọng. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của sự ám ảnh này, và hắn biết mình phải làm gì. Nhiệm vụ của hắn không phải là chống lại sức mạnh, mà là thức tỉnh bản chất. Con đường để cứu lấy vạn vật, để cứu lấy chính ý nghĩa của sự tồn tại, chính là con đường cân bằng, nơi mà mọi vật đều có thể vươn cao mà không cần phải đánh đổi chính mình. Ánh mắt hắn kiên định, như một lưỡi kiếm đã được tôi luyện, sẵn sàng đối mặt với thử thách phía trước.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free