Vạn vật không lên tiên - Chương 267: Hồi Ức Gỉ Sét: Khát Vọng Đơn Thuần
Trong Tàng Khí Các rộng lớn, nơi hàng vạn linh kiếm cất lên tiếng ca của khát vọng, Tần Mặc di chuyển chậm rãi, từng bước chân như muốn hòa vào dòng chảy của thời gian. Không gian nơi đây không chỉ đơn thuần là kiến trúc đá kiên cố, mà còn là một biển ý chí cuồn cuộn, một vũ trụ thu nhỏ của khao khát và giằng xé. Ánh sáng yếu ớt từ những khe hở trên vòm đá cao vút chỉ đủ để phác họa những đường nét uốn lượn của giá treo vũ khí, của tủ kính trưng bày, nơi những bảo kiếm thượng cổ nằm yên, tựa như những vị thần đang say ngủ, chờ ngày thức giấc.
Mùi sắt nồng nặc, hòa quyện với hương dầu bảo quản thoang thoảng và một luồng linh khí dồi dào, tạo nên một bầu không khí nghiêm nghị, lạnh lẽo, nhưng cũng đầy uy áp. Tần Mặc nhắm nhẹ mắt, lắng nghe. Hàng ngàn, hàng vạn tiếng nói đồng loạt vang lên trong tâm trí hắn, không ngừng nghỉ, như một bản hợp xướng hùng tráng của sự vươn lên. "Mạnh hơn!", "Sắc bén hơn!", "Bất diệt!", "Thần binh!". Đó là những lời thì thầm của khát vọng, của sự truy cầu tột đỉnh. Chúng là minh chứng sống động nhất cho tư tưởng "thăng cấp" đã ăn sâu vào Kỷ Nguyên Hiền Giả, biến mọi vật thành những kẻ truy cầu quyền năng vô độ.
Thế nhưng, giữa dòng thác lũ ý chí cuồng nhiệt ấy, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một thanh âm khác biệt. Một tiếng vọng ai oán, trầm buồn, như một nốt nhạc lạc lõng trong bản giao hưởng vĩ đại. Nó không phải là sự yếu đuối, cũng không phải là sự từ bỏ, mà là một nỗi buồn ẩn chứa trong chính khát vọng. Nỗi buồn của sự đánh đổi, của sự mất mát bản ngã trên con đường vươn tới cái gọi là "vĩ đại".
"Hàng vạn ý chí, nhưng lại có một giọng điệu khác biệt... một nỗi buồn ẩn chứa trong khát vọng," Tần Mặc thầm nhủ, ánh mắt hắn lướt qua từng hàng kiếm, từng giá treo, tìm kiếm nguồn gốc của thanh âm bi thương ấy. Hắn biết, đó không phải là một Kiếm Linh yếu ớt đang sợ hãi, mà là một ý chí đã từng trải, đã nhìn thấu cái giá phải trả của con đường "thăng cấp" cực đoan. Đó là tiếng lòng của một tồn tại bị giằng xé, giữa khao khát được trở nên mạnh mẽ và nỗi sợ hãi mất đi chính mình.
Hắc Phong, đồng hành cùng Tần Mặc, cũng cảm nhận được sự bất thường. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực không ngừng cảnh giác. Nó gầm gừ khe khẽ, tiếng gầm như một lời cảnh báo, hướng về một góc tối sâu thẳm bên trong Tàng Khí Các. Luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo nhưng mạnh mẽ đến nghẹt thở, từ góc khuất đó không ngừng lan tỏa, khiến không khí trong toàn bộ không gian càng thêm căng thẳng. Hắc Phong liếm nhẹ mu bàn tay Tần Mặc, như một hành động trấn an, nhưng cũng là để nhắc nhở chủ nhân về sự nguy hiểm tiềm tàng.
Tiểu Cửu, hoàn toàn thu mình vào trong vạt áo của Tần Mặc, run rẩy. Đôi mắt tinh quái thường ngày giờ mở to, đầy vẻ lo lắng. Nàng không dám hé mắt ra nhìn, chỉ khẽ rên lên một tiếng, tựa như một linh thú non nớt đang đối mặt với một thế lực vượt quá sức chịu đựng. Năng lượng nơi đây quá hỗn loạn, quá mãnh liệt, vượt xa khỏi những gì nàng từng cảm nhận được ở Vô Tính Thành hay trên hành trình.
Tần Mặc vỗ nhẹ lên đầu Hắc Phong, rồi khẽ xoa lưng Tiểu Cửu. Hắn hiểu nỗi bất an của chúng. Luồng áp lực mà Hắc Phong cảm nhận được không chỉ là sự hỗn loạn của hàng triệu khát vọng, mà là một sự tập trung khủng khiếp, một "ý chí" duy nhất, mạnh mẽ đến mức có thể bóp méo cả không gian và thời gian. Hắn biết, đó chính là trung tâm của Vạn Kiếm Thành cổ đại, nơi mà khát vọng "thăng cấp" đã đạt đến đỉnh điểm, nơi mà có lẽ, Cổ Kiếm Hồn trong thực tại đã được hình thành. Năng lượng này không chỉ là khát vọng, mà còn là nỗi đau, sự giằng xé, và sự cô độc của hàng tỷ "ý chí tồn tại" đã bị đồng hóa.
Hắn hít một hơi thật sâu, dùng toàn bộ tâm lực của mình để lắng nghe, để phân biệt. Giữa hàng vạn lời thầm nguyện xáo động, tiếng ai oán kia càng lúc càng rõ ràng hơn, tựa như một tiếng chuông buồn bã ngân vang từ xa xăm, dẫn lối cho hắn. Từng bước, từng bước, Tần Mặc tiến sâu hơn vào bóng tối, nơi mà ánh sáng bị nuốt chửng, nơi mà những lời thì thầm của khát vọng thăng cấp dường như cũng trở nên yếu ớt hơn, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng u hoài. Hắn đi qua những dãy kiếm sáng lóa, những bảo khí linh quang rực rỡ, nhưng không dừng lại. Ánh mắt hắn chỉ hướng về phía trước, về nơi mà "tiếng ai oán" đang gọi mời.
Hắn biết, đây chính là cơ hội để hắn hiểu sâu hơn về bản chất của sự tha hóa này. Để tìm ra một lối thoát, một con đường cân bằng cho Huyền Vực. Con đường mà hắn đang theo đuổi, con đường mà hắn tin rằng sẽ cứu lấy ý nghĩa của sự tồn tại.
***
Tần Mặc cuối cùng cũng dừng bước. Hắn đã đến một góc khuất sâu nhất trong Tàng Khí Các, nơi ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để thấy những bóng đổ lờ mờ, nơi mà hơi thở của thời gian dường như đã ngưng đọng. So với sự hào nhoáng, lấp lánh của những bảo kiếm được trưng bày ở khu vực chính, nơi đây như một thế giới hoàn toàn khác. Mùi gỉ sắt nồng hơn, hòa với mùi gỗ mục ẩm mốc và bụi bặm, tạo nên một không khí nặng nề của sự lãng quên. Tiếng kim loại va chạm nhẹ, tiếng gió nhẹ lướt qua các giá kiếm, hay những lời thầm thì của các Kiếm Linh khác vọng đến đây đều trở nên mờ nhạt, xa xăm, tựa như từ một thế giới khác, một kỷ nguyên đã qua.
Ở đó, nằm trên một giá đỡ bằng gỗ mục đã mục ruỗng, là một thanh kiếm. Nó không có hào quang rực rỡ, không có linh khí bốc lên nghi ngút, cũng không có vẻ uy nghiêm hay sắc bén của một vũ khí đỉnh cao. Nó chỉ là một thanh kiếm gỉ sét, bị bỏ quên. Lưỡi kiếm sứt mẻ, loang lổ những vệt gỉ màu nâu đỏ, tựa như những vết sẹo của thời gian và trận mạc. Chuôi kiếm bọc vải đã sờn rách, lộ ra phần lõi gỗ bên trong đã bạc màu. Nó không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào, chỉ có một sự tĩnh lặng u hoài, một vẻ bi thương đã thấm đẫm vào từng thớ kim loại.
Đây chính là nguồn gốc của tiếng ai oán. Tần Mặc cảm nhận được điều đó một cách rõ ràng. Ý chí của thanh kiếm này không phải là sự cuồng nhiệt, không phải là khao khát cháy bỏng để trở thành thần binh. Nó là một luồng ý niệm trầm lắng, sâu sắc, mang theo nỗi buồn của sự cô độc và hoài niệm.
"Nó... không giống bất kỳ thanh kiếm nào khác. Ý chí của nó không phải là sự cuồng nhiệt," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm tư. Hắn tiến lại gần hơn, ánh mắt chăm chú quan sát thanh kiếm. Dưới ánh sáng yếu ớt, những vết gỉ sét kia lại càng hiện rõ, như những mạch máu đã hóa đá, kể câu chuyện về một quá khứ đầy biến động nhưng giờ đã chìm vào quên lãng.
Hắc Phong đứng bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực giờ không còn vẻ cảnh giác dữ dội như trước, mà thay vào đó là sự tò mò và một chút thấu hiểu. Nó khẽ gầm gừ, tiếng gầm nhỏ hơn, trầm lắng hơn, tựa như đang giao tiếp với chính Tần Mặc, hoặc với thanh kiếm vô tri kia. Bộ lông đen của nó vẫn dựng đứng nhẹ, nhưng không còn là sự phản ứng với nguy hiểm, mà là sự nhạy cảm của một linh thú đối với một ý chí tồn tại đặc biệt.
Tiểu Cửu, vẫn còn nép mình trong vạt áo của Tần Mặc, nhưng nàng đã hé mắt ra một chút. Đôi mắt tinh quái của nàng lướt qua thanh kiếm gỉ sét, rồi lại nhìn lên khuôn mặt trầm tư của Tần Mặc. Nàng không hiểu được những gì Tần Mặc đang cảm nhận, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự tĩnh lặng dị thường của góc khuất này, khác hẳn với sự hỗn loạn của bên ngoài. Nàng khẽ cựa quậy, tựa như muốn hỏi, nhưng lại không dám phá vỡ sự tập trung của Tần Mặc.
Tần Mặc nhẹ nhàng vươn tay ra. Các ngón tay hắn chậm rãi chạm vào bề mặt gỉ sét của thanh kiếm. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại lan truyền qua đầu ngón tay, nhưng không phải cái lạnh buốt giá của một vật vô tri, mà là cái lạnh của sự trường tồn, của một ý chí đã trải qua biết bao thăng trầm. Hắn không dùng linh lực để thâm nhập, không dùng bất kỳ thủ đoạn cường ngạnh nào. Hắn chỉ đơn thuần là chạm vào, là lắng nghe bằng cả trái tim, bằng năng lực thấu hiểu "ý chí tồn tại" độc đáo của mình.
Ngay khi ngón tay Tần Mặc tiếp xúc với thanh kiếm, một luồng ý niệm cổ xưa, trầm lắng nhưng mạnh mẽ, bỗng nhiên ùa vào tâm trí hắn, tựa như một dòng sông ký ức bị lãng quên bỗng tìm thấy con đường để chảy. Cả thế giới xung quanh Tần Mặc dường như tan biến, chỉ còn lại hắn và ý chí của thanh kiếm gỉ sét. Hắc Phong và Tiểu Cửu đứng yên như những pho tượng, chỉ có đôi mắt dõi theo Tần Mặc, như đang dõi theo một người lữ khách đang bước vào một giấc mộng cổ xưa. Không ai dám phá vỡ khoảnh khắc linh thiêng ấy, khoảnh khắc mà một con người đang giao cảm với một vật, lắng nghe câu chuyện về sự tồn tại của nó.
***
Ngay khi Tần Mặc chạm vào thanh kiếm gỉ sét, một luồng cảm xúc và ký ức mãnh liệt nhưng vô cùng rõ ràng ùa vào tâm trí hắn, như một dòng chảy xiết của thời gian. Không gian Tàng Khí Các mờ dần, nhường chỗ cho một thế giới khác, một không gian trong tâm trí Tần Mặc, nơi hắn giao tiếp trực tiếp với Kiếm Linh. Hắn không còn thấy những giá kiếm hay bóng tối mờ ảo, mà chỉ còn là những mảnh ký ức lờ mờ, chập chờn như ánh nến trong gió.
Hắn "thấy" một thời đại xa xưa, một kỷ nguyên mà con người còn dũng mãnh, còn trung thành với lý tưởng. Hắn "thấy" một người chiến binh trung thành, thân hình vạm vỡ, đôi mắt kiên nghị, tay nắm chặt lấy thanh kiếm này. Đó là một người chủ nhân mạnh mẽ, nhưng không hề kiêu ngạo, một người luôn đứng vững trên chiến trường, bảo vệ những gì mình trân quý. Tần Mặc cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt giữa người và kiếm, một sự đồng điệu hiếm có, không phải dựa trên sự truy cầu sức mạnh vô độ, mà dựa trên sự tin tưởng và phụng sự.
Hắn "nghe" được tiếng vọng của những trận mạc cổ xưa, tiếng gầm của dã thú, tiếng thét xung trận của binh sĩ, tiếng kim loại va chạm chan chát trong những cuộc chiến khốc liệt. Thanh kiếm gỉ sét, trong ký ức của nó, từng là một lưỡi gươm sắc bén, chém tan kẻ thù, bảo vệ sinh linh. Nó là một phần của chiến công, của lịch sử, của những giọt mồ hôi và máu của chủ nhân. Nó đã từng là chính nó, một thanh kiếm, mang trong mình lời thề trung thành, mang trong mình ý chí được chiến đấu, được bảo vệ.
*“Ta... chỉ muốn cùng chủ nhân... chiến đấu. Chỉ cần vậy. Không cần trở thành... bất tử. Chỉ cần là chính mình,”* tiếng vọng của Kiếm Linh vang lên trong tâm trí Tần Mặc, rõ ràng và đầy bi thương, như một lời thì thầm từ vực sâu thời gian. *“Khi chủ nhân còn sống, ta là lưỡi kiếm của Người. Khi Người ngã xuống, ta vẫn mong được chôn cùng, để tiếp tục bảo vệ Người ngay cả trong cõi vĩnh hằng. Khát vọng của ta không phải là sức mạnh vô hạn, không phải là sự trường tồn vĩnh cửu. Mà chỉ là được trọn vẹn với bản chất của một thanh kiếm, được phụng sự người chủ nhân của mình, được chiến đấu khi cần, được nằm yên khi không có chiến tranh.”*
Nỗi ai oán của nó, Tần Mặc giờ đây đã hiểu, không phải vì nó không thể "thăng cấp" hay trở thành thần binh. Nỗi ai oán của nó là vì bị bỏ quên, vì bị tách rời khỏi mục đích tồn tại nguyên thủy của mình. Nó không còn cơ hội để cùng chủ nhân chiến đấu, không còn cơ hội để phụng sự, để là chính mình. Nó bị kẹt lại trong một ảo ảnh của Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi mà mọi thứ đều bị cuốn vào vòng xoáy của "thăng cấp", nơi mà khát vọng đơn thuần của nó bị coi là yếu đuối, là lạc hậu.
Trong không gian tâm trí ấy, Tần Mặc cảm nhận được sự tĩnh lặng u hoài của thanh kiếm. Nó không hối tiếc về sự lựa chọn của mình, không khao khát những hào quang giả tạo của "thần binh". Nó chỉ tiếc nuối vì không còn được sống trọn vẹn với bản chất.
*“Vậy ra, không phải tất cả đều khao khát vô độ. Có những vật chỉ muốn trọn vẹn với bản chất của mình,”* Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói đầy suy ngẫm. Sự thật này như một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn hắn, xua tan đi phần nào sự nặng nề của vô vàn ý chí hỗn loạn bên ngoài. Hắn đã từng tin rằng, dưới sức ép của Kỷ Nguyên Hiền Giả và tư tưởng "thăng cấp" cực đoan, mọi vật đều đã bị tha hóa, đều đã đánh mất đi bản chất nguyên thủy. Nhưng thanh kiếm gỉ sét này, nó là một minh chứng sống động rằng vẫn còn những tồn tại kiên định, vẫn còn những khát vọng đơn thuần, không bị cuốn theo vòng xoáy của sự truy cầu vô độ.
Hắn nhận ra rằng, sự giằng xé giữa khao khát thăng cấp và nỗi sợ mất bản ngã của các Kiếm Linh mà hắn cảm nhận được trước đó, có lẽ không phải là sự mâu thuẫn thuần túy. Mà là sự tồn tại của những tiếng nói như thanh kiếm gỉ sét này, những tiếng nói muốn giữ lại bản chất, nhưng lại bị áp đảo bởi luồng ý chí "thăng cấp" khổng lồ. Cổ Kiếm Hồn, thực thể mạnh mẽ nhất của Vạn Kiếm Thành trong thực tại, có thể cũng mang trong mình một xung đột tương tự. Nó có thể đã hấp thụ hàng tỷ ý chí, nhưng sâu thẳm bên trong nó, vẫn có thể còn tồn tại những mảnh vỡ của "bản chất" nguyên thủy, những khát vọng đơn thuần bị chôn vùi.
Việc Tần Mặc tìm thấy một Kiếm Linh không khao khát "thăng cấp" cực đoan báo hiệu rằng Cổ Kiếm Hồn trong thực tại cũng có thể có những phần sâu thẳm vẫn còn giữ được "bản chất" nguyên thủy, tạo cơ hội cho Tần Mặc cảm hóa nó. Sự đa dạng trong "ý chí tồn tại" của các vật phẩm, ngay cả trong môi trường bị tha hóa nặng nề, gợi ý rằng Tần Mặc sẽ tìm thấy nhiều đồng minh bất ngờ trên hành trình của mình. Khát vọng đơn thuần "được chiến đấu" của Kiếm Gỉ Sét có thể là một manh mối cho Tần Mặc về cách điều hướng Cổ Kiếm Hồn, không phải phủ nhận sức mạnh mà là định hướng lại mục đích của nó. Tần Mặc nhận ra rằng "thoát ly bản chất" không phải là con đường duy nhất, điều này sẽ củng cố niềm tin của hắn khi đối mặt với những thế lực lớn hơn như Thiên Diệu Tôn Giả.
Tần Mặc mở mắt. Thế giới ảo ảnh của Tàng Khí Các trở lại, nhưng giờ đây nó đã khác. Hắn vẫn cảm nhận được luồng áp lực mạnh mẽ từ những Kiếm Linh khác, vẫn nghe được những lời thầm thì của khát vọng "thăng cấp". Nhưng giờ đây, những âm thanh ấy không còn quá choáng ngợp. Hắn đã tìm thấy một điểm tựa, một minh chứng cho niềm tin của mình.
Hắc Phong và Tiểu Cửu nhìn Tần Mặc, đôi mắt chúng đầy vẻ dò hỏi. Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và kiên định. Hắn nhẹ nhàng rút tay khỏi thanh kiếm gỉ sét, nhưng sự kết nối vẫn còn đó, một sợi dây vô hình của sự thấu hiểu.
"Không phải mọi vật đều muốn trở thành thần tiên, Tiểu Cửu, Hắc Phong," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, đầy thuyết phục. "Có những vật chỉ muốn là chính mình, sống trọn vẹn với bản chất của mình. Và đó, mới chính là sự vĩ đại đích thực."
Ánh mắt Tần Mặc quay trở lại nhìn sâu vào bóng tối, nơi luồng áp lực kia đang ngự trị. Con đường phía trước vẫn đầy chông gai, nhưng hắn đã có thêm một tia hy vọng, một niềm tin vững chắc hơn. Nhiệm vụ của hắn không phải là chống lại sức mạnh, mà là thức tỉnh bản chất. Con đường để cứu lấy vạn vật, để cứu lấy chính ý nghĩa của sự tồn tại, chính là con đường cân bằng, nơi mà mọi vật đều có thể vươn cao mà không cần phải đánh đổi chính mình.
Tần Mặc biết, Kiếm Gỉ Sét này chính là chìa khóa. Nó là lời thì thầm của quá khứ, là lời nhắc nhở về một con đường đã bị lãng quên. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người mang lời nhắc nhở đó đến với Cổ Kiếm Hồn, đến với toàn bộ Vạn Kiếm Thành, và hơn thế nữa, đến với cả Huyền Vực đang chìm đắm trong sự mù quáng của khát vọng "thăng tiên" cực đoan. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với thử thách.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.