Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 268: Vũ Khí Thở Than: Nơi Linh Hồn Bị Ép Buộc

Tần Mặc mở mắt. Thế giới ảo ảnh của Tàng Khí Các trở lại, nhưng giờ đây nó đã khác. Hắn vẫn cảm nhận được luồng áp lực mạnh mẽ từ những Kiếm Linh khác, vẫn nghe được những lời thầm thì của khát vọng “thăng cấp”. Nhưng giờ đây, những âm thanh ấy không còn quá choáng ngợp. Hắn đã tìm thấy một điểm tựa, một minh chứng cho niềm tin của mình.

Hắc Phong và Tiểu Cửu nhìn Tần Mặc, đôi mắt chúng đầy vẻ dò hỏi. Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm và kiên định. Hắn nhẹ nhàng rút tay khỏi thanh kiếm gỉ sét, nhưng sự kết nối vẫn còn đó, một sợi dây vô hình của sự thấu hiểu.

“Không phải mọi vật đều muốn trở thành thần tiên, Tiểu Cửu, Hắc Phong,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, đầy thuyết phục. “Có những vật chỉ muốn là chính mình, sống trọn vẹn với bản chất của mình. Và đó, mới chính là sự vĩ đại đích thực.”

Ánh mắt Tần Mặc quay trở lại nhìn sâu vào bóng tối, nơi luồng áp lực kia đang ngự trị. Con đường phía trước vẫn đầy chông gai, nhưng hắn đã có thêm một tia hy vọng, một niềm tin vững chắc hơn. Nhiệm vụ của hắn không phải là chống lại sức mạnh, mà là thức tỉnh bản chất. Con đường để cứu lấy vạn vật, để cứu lấy chính ý nghĩa của sự tồn tại, chính là con đường cân bằng, nơi mà mọi vật đều có thể vươn cao mà không cần phải đánh đổi chính mình.

Tần Mặc biết, Kiếm Gỉ Sét này chính là chìa khóa. Nó là lời thì thầm của quá khứ, là lời nhắc nhở về một con đường đã bị lãng quên. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người mang lời nhắc nhở đó đến với Cổ Kiếm Hồn, đến với toàn bộ Vạn Kiếm Thành, và hơn thế nữa, đến với cả Huyền Vực đang chìm đắm trong sự mù quáng của khát vọng “thăng tiên” cực đoan. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với thử thách.

Với một quyết tâm mới, Tần Mặc dẫn Hắc Phong và Tiểu Cửu tiếp tục len lỏi qua các kệ chứa kiếm cổ trong Tàng Khí Các. Không gian nơi đây vẫn mang một vẻ uy nghiêm, cổ kính, nhưng đối với Tần Mặc, nó đã không còn hoàn toàn tĩnh lặng. Mùi sắt nồng, mùi dầu bảo quản đặc trưng của binh khí cổ xưa và một làn linh khí dồi dào, lạnh lẽo vẫn bao trùm. Tuy nhiên, qua từng bước chân, Tần Mặc cảm nhận rõ hơn sự biến đổi trong những “ý chí tồn tại” mà hắn thu nhận. Những tiếng kêu ai oán, những lời thì thầm của khát vọng “thăng cấp” không còn là một tạp âm hỗn loạn, mà dần tách bạch thành những tiếng nói cá thể, mỗi tiếng nói mang một nỗi đau riêng, một sự giằng xé riêng.

Hắc Phong đi sát bên Tần Mặc, bộ lông đen tuyền khẽ dựng lên từng sợi. Nó liên tục gầm gừ thấp giọng, tiếng gầm như một luồng gió lạnh lướt qua những thanh kiếm đang ngủ yên trên giá. Đôi mắt đỏ rực của nó đảo quanh, đầy vẻ cảnh giác và bất an, như thể có vô số cặp mắt vô hình đang dõi theo chúng từ trong bóng tối. Thỉnh thoảng, nó lại rụt rè cúi đầu, dùng mũi khịt khịt vào tay Tần Mặc như muốn thúc giục hắn rời đi, hoặc là một lời cảnh báo về sự nguy hiểm tiềm tàng.

Tiểu Cửu thì hoàn toàn khác. Nàng hồ ly bé nhỏ rụt rè nép sát vào lưng Tần Mặc, bộ lông trắng muốt khẽ run lên từng đợt. Đôi mắt tinh quái thường ngày giờ đây mở to, ánh lên vẻ sợ hãi và kinh hoàng. Nàng không ngừng truyền ý niệm lo lắng vào tâm trí Tần Mặc, những hình ảnh chập chờn về những linh hồn bị giằng xé, những tiếng kêu thét không thành lời.

“Suỵt, không sao đâu. Chúng ta sắp đến rồi,” Tần Mặc khẽ trấn an, giọng nói trầm ổn, cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi của Tiểu Cửu và sự bất an của Hắc Phong. Hắn đặt nhẹ bàn tay lên lưng Tiểu Cửu, cảm nhận từng đợt run rẩy nhỏ qua lớp lông mềm mượt. Trong thâm tâm, Tần Mặc hiểu rõ nỗi sợ hãi của hai người bạn đồng hành. Năng lượng áp bức ở đây không phải là thứ có thể dễ dàng chịu đựng. Nó là sự tổng hòa của hàng vạn khát vọng bị bóp méo, hàng vạn ý chí bị cưỡng bức, tạo thành một áp lực vô hình nhưng nặng nề, đè nén lên tâm hồn mọi sinh linh.

Càng đi sâu, không gian càng trở nên tĩnh mịch, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng của họ và tiếng gầm gừ bất an của Hắc Phong. Những giá kiếm nơi đây không còn được sắp xếp ngay ngắn, mà ngổn ngang, đổ vỡ, như thể một trận chiến vô hình đã từng diễn ra. Bụi bặm dày đặc phủ lên mọi thứ, tạo nên một màn sương mờ ảo, càng tăng thêm vẻ huyền bí và u tịch. Dưới lớp bụi thời gian, những thanh kiếm vẫn lấp lánh một cách ma mị, mỗi thanh kiếm là một câu chuyện bị lãng quên, một linh hồn bị giam cầm. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng hơn luồng dẫn dắt từ “Kiếm Linh” mạnh mẽ nhất mà hắn đã theo dõi – một linh hồn không chỉ kêu than mà còn mang theo một sự phẫn uất sâu sắc, một sự chống cự dai dẳng.

Trong tâm trí Tần Mặc, tiếng kêu ai oán của các Kiếm Linh không còn là một giai điệu đau thương đơn lẻ. Hắn như thấy được những hình ảnh chập chờn, những mảnh ký ức vụn vỡ của chúng. Một thanh kiếm rỉ sét, nằm nghiêng ngả trên đất, than thở về sự vô dụng của bản thân khi không được tôi luyện. Một thanh trường kiếm khác, bị kẹt trong một khe đá, rên rỉ về nỗi đau bị lãng quên, không được chủ nhân gọi tên. Và nhiều, rất nhiều linh hồn khác, bị giằng xé giữa khát vọng được “thăng cấp” để tồn tại, để không bị vứt bỏ, và nỗi sợ hãi mất đi chính “vật tính” nguyên thủy, mất đi bản chất đã định hình nên chúng.

“Chủ nhân, ở đây có rất nhiều thứ khó chịu… Nó làm Tiểu Cửu đau đầu,” Tiểu Cửu truyền ý niệm, giọng nàng run rẩy, đôi tai cụp xuống. Nàng không phải là một chiến binh, nàng là một hồ ly tinh, một linh vật sống nhờ vào sự tinh túy của thiên nhiên và sự tự do của bản thân. Nàng nhạy cảm với sự tha hóa, với những ý chí bị bóp méo, và môi trường này đối với nàng chẳng khác nào một địa ngục trần gian.

Tần Mặc nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Cửu, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn hiểu rằng, để cứu vãn thế giới này khỏi sự sụp đổ, hắn cần phải hiểu rõ căn nguyên của sự tha hóa. Và nơi đây, chính là một trong những trung tâm của căn nguyên đó, là nơi mà tư tưởng "thăng cấp" cực đoan đã biến những linh hồn thuần túy thành công cụ, thành món đồ chơi trong tay con người. Hắn siết chặt lấy chuôi kiếm của mình, một thanh kiếm bình thường, không linh hồn, không khao khát, chỉ đơn thuần là một vật chất. Nhưng trong tay hắn, nó là một minh chứng, một lời nhắc nhở về sự cân bằng.

Hắc Phong lại gầm gừ một tiếng trầm thấp, tiếng hú nhỏ đầy bất an khẽ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời cảnh báo cuối cùng. Tần Mặc gật đầu, hiểu ý. Luồng năng lượng áp bức từ “Kiếm Linh” mạnh mẽ nhất đang dẫn họ tới một nơi mà mọi sự thật tàn khốc sẽ được phơi bày. Hắn hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần đối mặt với những gì sắp đến.

Len lỏi qua một dãy kệ kiếm đổ nát, Tần Mặc phát hiện một cánh cửa đá ẩn sau một tấm màn nhung cũ kỹ, đã bạc màu và rách nát theo thời gian. Màn nhung nặng nề, nhuốm màu đen kịt của bụi bặm, che khuất gần như hoàn toàn cánh cửa, khiến nó trở nên vô cùng bí ẩn, như một vết sẹo trên khuôn mặt u tối của Tàng Khí Các. Khi Tần Mặc vén tấm màn sang một bên, một luồng không khí nóng bức, nặng mùi sắt nung và khói bụi cuộn trào ra, xộc thẳng vào mũi.

Cảnh tượng hiện ra sau cánh cửa khiến Tần Mặc chết lặng. Đây không phải là một lò rèn bình thường, nơi những người thợ rèn miệt mài, mồ hôi nhễ nhại, tạo ra những thanh binh khí sắc bén. Đây là một đại sảnh rộng lớn, ngập tràn ánh sáng đỏ rực và âm thanh chói tai, tựa hồ một phiên bản méo mó của Lò Rèn Cự Lực mà hắn từng nghe nói. Không phải tiếng búa đập thép vang vọng trong nhịp điệu dứt khoát, mà là những tiếng va chạm kim loại khô khốc, những âm thanh rít lên đầy đau đớn, xen lẫn tiếng lửa cháy bùng bùng dữ dội và tiếng than nổ lép bép không ngừng.

Thay vì những người thợ rèn với đôi tay chai sần và ánh mắt tập trung, Tần Mặc thấy hàng chục tu sĩ mặc đạo bào trắng, đứng vây quanh những trận pháp phức tạp đang phát sáng rực rỡ. Khuôn mặt họ lạnh lùng, vô cảm, ánh mắt chỉ chứa đựng sự tập trung cao độ vào những dòng linh khí đang cuộn chảy. Họ không phải đang rèn kiếm, mà đang cưỡng ép những Kiếm Linh hấp thụ linh khí, đẩy nhanh quá trình “tiến hóa” của chúng.

Những thanh kiếm, đủ mọi hình dáng, kích cỡ, từ đoản kiếm nhỏ nhắn đến trường kiếm đồ sộ, không nằm trên giá hay được rèn trên đe, mà đang treo lơ lửng trong không trung, được giữ chặt bởi những luồng linh lực vô hình. Mỗi thanh kiếm đều phát sáng rực rỡ, nhưng thứ ánh sáng đó không phải là vẻ đẹp của thần binh mà là sự bùng nổ của nỗi đau. Chúng rung lên bần bật, từng chút một biến dạng, kéo giãn, hoặc co rút lại, như thể đang trải qua một cơn co giật kịch liệt.

Trong tâm trí Tần Mặc, tiếng kêu ai oán, giằng xé của các Kiếm Linh giờ đây trở nên rõ ràng và kinh hoàng hơn bao giờ hết. Chúng không còn là những tiếng than thở mơ hồ, mà là những lời van xin, những tiếng thét xé lòng.

*“Đau quá… ta không muốn… ta chỉ muốn cùng chủ nhân chiến đấu… đừng ép ta…”* Một thanh kiếm nhỏ bé đang phát sáng xanh lục thảm thiết kêu lên trong ý niệm của Tần Mặc. Nó vặn vẹo trong không trung, cố gắng thoát khỏi luồng linh khí đang ép buộc nó.

*“Dừng lại! Linh hồn của ta… nó đang bị đốt cháy! Bản chất của ta đang tan rã!”* Một thanh trường kiếm khác, bao phủ bởi ánh lửa đỏ rực, gào thét, thân kiếm cong đi một cách đau đớn.

Mùi sắt nung, than cháy và khói bụi nồng nặc trong không khí, hòa lẫn với một mùi hương rất đặc biệt: mùi linh khí tinh thuần nhưng lại mang theo một chút cháy khét, một chút tanh nồng thoang thoảng, như mùi máu từ một vết thương vô hình. Nó là mùi của sự ép buộc, của linh hồn bị tổn thương. Bầu không khí nóng bức, ồn ào và đầy năng lượng, nhưng không phải là năng lượng của sự sống, mà là năng lượng của sự tàn bạo, của sự tước đoạt.

Tần Mặc nấp sau một cột đá lớn, thân hình hắn gần như hoàn toàn hòa vào bóng tối. Đôi mắt hắn mở to, ánh lên sự bàng hoàng và đau khổ. Hắn đã từng nghe nói về việc các tu sĩ cưỡng ép vật tính, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được cảnh tượng lại tàn khốc đến mức này. Đây không phải là tôi luyện, đây là hủy diệt. Hủy diệt ý chí, hủy diệt bản chất, chỉ để tạo ra một thứ "sức mạnh" trống rỗng.

“Nhanh lên, Kiếm Linh này vẫn chưa đạt đến cảnh giới ‘Thiết Hồn’. Phải tăng cường linh khí!” Một trong những tu sĩ, với vẻ mặt lạnh lùng và giọng nói sắc lạnh, ra lệnh cho những người khác. Hắn giơ tay lên, một luồng linh lực mạnh mẽ hơn tuôn ra từ lòng bàn tay, đổ thẳng vào một thanh kiếm đang rên rỉ trong không trung. Thanh kiếm đó lập tức phát sáng dữ dội hơn, những đường nét trên thân kiếm biến dạng một cách đáng sợ, như thể nó đang bị nung chảy và uốn nắn một cách thô bạo.

Hắc Phong gầm gừ thấp giọng, bộ lông đen tuyền dựng đứng. Nó siết chặt hàm răng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào các tu sĩ với vẻ căm phẫn. Con sói khổng lồ muốn lao ra, muốn xé nát những kẻ đang gây ra nỗi đau này. Bản năng bảo vệ và sự phẫn nộ trước sự tàn bạo trỗi dậy mạnh mẽ trong nó.

Tiểu Cửu thì đã hoàn toàn co rúm lại, vùi mặt vào lưng Tần Mặc, thân thể nàng run rẩy không ngừng. Nàng không dám nhìn, chỉ cảm nhận những luồng ý niệm đau khổ xuyên thấu tâm trí, những hình ảnh kinh hoàng về các linh hồn bị giằng xé. Đối với một linh vật thuần túy như nàng, cảnh tượng này là một cơn ác mộng.

“Đây không phải là tôi luyện… đây là hủy diệt,” Tần Mặc lẩm bẩm, giọng hắn khản đặc, như thể mỗi từ thốt ra đều mang theo một sự đau đớn tột cùng. Hắn đã từng nghĩ rằng sự "thăng cấp" chỉ đơn thuần là việc vật tính bị thay đổi, bị bóp méo. Nhưng giờ đây hắn nhận ra, đó là một quá trình tàn khốc hơn nhiều, một quá trình bóc lột và tiêu diệt hoàn toàn "ý chí tồn tại" nguyên thủy, để rồi đúc kết nên một thứ sức mạnh giả tạo, vô hồn.

Cảnh tượng này đối lập hoàn toàn với thanh kiếm gỉ sét mà hắn đã gặp trước đó. Một bên là khát vọng đơn thuần, bền bỉ, dù bị lãng quên nhưng vẫn giữ nguyên bản chất. Một bên là sự cưỡng ép tàn bạo, nơi "ý chí tồn tại" bị nghiền nát, bị cưỡng đoạt để tạo ra một thứ "sức mạnh" theo định nghĩa của con người. Tần Mặc cảm nhận một luồng phẫn nộ dâng trào trong lồng ngực, một sự phẫn nộ không phải vì bản thân hắn bị đe dọa, mà vì sự tàn bạo đang diễn ra trước mắt hắn, vì những linh hồn vô tội đang bị biến thành công cụ. Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay hằn sâu vào da thịt. Hắn biết, hắn phải làm gì đó. Hắn không thể đứng nhìn.

Tần Mặc ép mình phải giữ bình tĩnh, mặc dù trong lòng hắn đang dậy sóng. Hắn khẽ đặt tay lên đầu Hắc Phong, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông cứng cáp của nó, cố gắng trấn an con sói đang sục sôi phẫn nộ. Hắn hiểu sự tức giận của Hắc Phong, bởi bản thân hắn cũng cảm thấy không kém. Tuy nhiên, sự liều lĩnh lúc này chỉ mang lại tai họa. Hắn cần phải quan sát, cần phải hiểu rõ hơn về quy trình tàn bạo này.

Hắn nấp sâu hơn vào bóng tối, đôi mắt không rời khỏi cảnh tượng trước mặt. Trái tim Tần Mặc đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau âm ỉ, một sự đồng cảm sâu sắc với những Kiếm Linh đang phải chịu đựng. Hắn cảm nhận được từng đợt sóng linh khí cuộn trào, từng tiếng rên rỉ vô hình, từng mảnh vỡ của "vật tính" đang tan chảy.

Các tu sĩ, với vẻ mặt tập trung và những động tác dứt khoát, liên tục niệm chú. Những dòng linh khí tinh thuần, được thu thập từ đâu đó, tuôn chảy không ngừng vào những trận pháp bao quanh các thanh kiếm. Những trận pháp này không chỉ đơn thuần là truyền dẫn linh khí, mà còn có tác dụng ép buộc, nén ép, và tái cấu trúc ý chí của Kiếm Linh. Ánh sáng từ các trận pháp hòa lẫn với ánh sáng đỏ rực từ lò rèn, tạo nên một cảnh tượng vừa rực rỡ vừa đáng sợ, như một nghi lễ hiến tế vĩ đại.

Mùi linh khí nồng nặc đến mức ngột ngạt, hòa lẫn với mùi cháy khét và mùi kim loại nung đỏ. Thỉnh thoảng, một tiếng nổ nhỏ vang lên khi một dòng linh khí quá mạnh, hoặc một Kiếm Linh cố gắng chống cự quá dữ dội, khiến một góc trận pháp chập chờn. Nhưng các tu sĩ dường như đã quen với điều đó, họ chỉ lạnh lùng điều chỉnh, tiếp tục duy trì quy trình tàn bạo.

Tần Mặc tiến gần hơn một chút nữa, thận trọng từng bước chân, bị thu hút bởi một trận pháp lớn nhất ở trung tâm đại sảnh. Trận pháp này rộng hơn, phức tạp hơn, và phát sáng dữ dội hơn bất kỳ trận pháp nào khác. Ở giữa nó, một thanh kiếm cổ xưa, màu sắc xám xịt và mang vẻ ngoài thô mộc, đang vùng vẫy dữ dội. Đây chính là "Kiếm Linh" mạnh mẽ nhất mà Tần Mặc đã cảm nhận được, một linh hồn không chịu khuất phục.

Thanh kiếm đó vặn vẹo trong không trung, những dòng linh khí màu tím sẫm cuộn quanh nó như những sợi xích vô hình. Nó cố gắng chống lại sự cưỡng ép, những luồng ý niệm phẫn nộ, chống cự và tuyệt vọng liên tục truyền đến tâm trí Tần Mặc. Nó không muốn bị thay đổi, nó muốn giữ lại bản chất nguyên thủy của mình, bản chất của một vũ khí đã trải qua hàng ngàn trận chiến, thấm đẫm mồ hôi và máu của chủ nhân, mang trong mình câu chuyện của một thời đại.

Nhưng sự chống cự của nó dường như vô ích. Linh khí được bơm vào nó không ngừng, liên tục, với một cường độ khủng khiếp. Thanh kiếm bắt đầu phình to, những đường nét thô mộc của nó dần biến dạng, lớp xám xịt bong tróc ra từng mảng nhỏ, để lộ ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo, vô hồn bên trong. Nó không ngừng rung chuyển, phát ra những tiếng rên rỉ, những tiếng thét im lặng mà chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy.

Rồi, trong một khoảnh khắc kinh hoàng, khi linh khí đạt đến đỉnh điểm, thanh kiếm cổ xưa đó đột nhiên vỡ vụn. Không phải là tan biến, mà là nổ tung thành hàng ngàn mảnh kim loại nhỏ bé, lấp lánh trong không trung như bụi tinh thể. Một tiếng kêu thét đau đớn, xé lòng, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, một tiếng thét của sự hủy diệt bản ngã, của nỗi tuyệt vọng tột cùng.

Nhưng đó không phải là kết thúc. Ngay sau khi vỡ vụn, hàng ngàn mảnh vỡ đó lại bắt đầu hội tụ. Linh khí lại một lần nữa cuộn trào, ép buộc chúng kết dính lại với nhau, tái tạo thành một hình dạng mới. Lần này, nó không còn là thanh kiếm cổ xưa thô mộc nữa. Nó là một thanh kiếm mới, bóng loáng, sắc lạnh, với những đường nét hoàn hảo đến mức vô tri, không còn một chút dấu vết nào của sự thô ráp, của lịch sử, của "vật tính" nguyên thủy. Nó phát ra một luồng linh lực mạnh mẽ đến kinh người, nhưng đó là một thứ sức mạnh lạnh lẽo, trống rỗng, không hề mang theo chút sinh khí hay ý chí nào. Đây là một “thần binh” vô hồn, một bản thể đã mất đi “vật tính” nguyên thủy, chỉ còn lại vỏ bọc của sức mạnh.

“Thành công! Một Kiếm Hồn mới đã được sinh ra. Dù hơi tốn kém, nhưng kết quả là xứng đáng. Sức mạnh này sẽ giúp chúng ta chinh phục mọi thứ,” một tu sĩ dáng người thanh lịch, cao ráo, với mái tóc trắng như tuyết được búi cao gọn gàng, cất tiếng. Y là người đứng đầu nhóm tu sĩ này, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực, nhưng cũng ẩn chứa một sự lạnh lẽo đáng sợ. Y mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, biểu tượng của sự thuần khiết và quyền năng tối thượng, nhưng lời nói của y lại tràn đầy sự tự mãn và thiếu lòng trắc ẩn. Ánh mắt y lướt qua thanh kiếm mới với vẻ hài lòng, hoàn toàn không nhận ra nỗi đau mà y đã gây ra.

Tần Mặc cảm thấy như một tảng đá khổng lồ vừa đè nặng lên lồng ngực. Hắn siết chặt nắm đấm đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Trong ý niệm của hắn, một tiếng gầm giận dữ vang lên. *“Không thể nào… Đây không phải là thăng cấp… Đây là xóa sổ…”* Hắn đã tận mắt chứng kiến sự hủy diệt của một "ý chí tồn tại", sự phá bỏ hoàn toàn bản chất nguyên thủy chỉ để đổi lấy một thứ sức mạnh vô tri, một bản thể chỉ còn là công cụ.

Cảnh tượng này như một lời cảnh báo rợn người về tương lai của Huyền Vực nếu tư tưởng "thăng tiên" cực đoan này tiếp tục hoành hành. Nếu mọi vật đều bị ép buộc "tiến hóa" theo cách này, đánh đổi linh hồn để lấy sức mạnh, thì thế giới sẽ không còn là thế giới nữa. Nó sẽ trở thành một tập hợp những vật thể vô hồn, những công cụ phục vụ cho sự truy cầu sức mạnh không đáy của con người. Hắn chợt nghĩ đến Cổ Kiếm Hồn trong thực tại, một thực thể mạnh mẽ được tạo nên từ hàng ngàn, hàng vạn Kiếm Linh. Liệu nó có phải cũng đã trải qua quá trình tàn khốc này? Liệu nó có phải cũng là một tổng hòa của những linh hồn bị cưỡng bức, bị đánh mất bản chất?

Hắc Phong không thể kiềm chế hơn nữa. Nó đã chứng kiến đủ. Cảnh tượng Kiếm Linh bị giày vò, tiếng kêu thét trong ý niệm của Tần Mặc, và cả sự lạnh lùng tàn nhẫn của các tu sĩ đã chạm đến giới hạn của nó. Một tiếng gầm đầy phẫn nộ, uy dũng và dữ tợn bỗng vang lên, xé toang sự tĩnh mịch giả tạo của lò rèn. Tiếng gầm vang dội khắp đại sảnh, khiến những tu sĩ đang tập trung niệm chú giật mình, quay phắt lại. Đôi mắt đỏ rực của Hắc Phong lóe lên một tia hung tợn, sẵn sàng lao lên xé xác bất cứ kẻ nào dám làm tổn thương đến những linh hồn yếu ớt.

Sự chú ý của tất cả các tu sĩ đều đổ dồn về phía cột đá nơi Tần Mặc và đồng hành đang ẩn nấp. Họ đã bị phát hiện. Khung cảnh im lặng trong giây lát, rồi một luồng sát khí lạnh lẽo bắt đầu lan tỏa khắp không gian, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Tần Mặc biết, thử thách thực sự đã bắt đầu.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free