Vạn vật không lên tiên - Chương 273: Tiếng Vọng Ngàn Năm: Bí Mật Cổ Kiếm Hồn
Tần Mặc dừng lại, ánh mắt không rời khỏi thanh kiếm ánh sáng, thứ mà hắn biết chính là Cổ Kiếm Hồn trong ảo ảnh. Một luồng áp lực vô hình, nặng nề đến mức khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại, nhấn chìm cả quảng trường cổ kính. Đây không phải là áp lực của sức mạnh thuần túy, mà là của một ý chí kiên cường, một khát vọng được hun đúc qua hàng thiên niên kỷ, giờ đây hiện hữu dưới hình hài một thanh kiếm chói lọi nhưng lạnh lẽo. Ánh sáng từ nó rực rỡ đến đau mắt, tựa như hàng vạn vì tinh tú cô đọng lại thành một thể, nhưng lại mang một vẻ cao ngạo, xa cách, như thể nó đã vượt thoát khỏi mọi ràng buộc của thế tục. Từng đường nét tinh xảo, hoàn mỹ đến khó tin, một minh chứng sống động cho sự theo đuổi cực đoan của vẻ đẹp và sức mạnh. Tần Mặc cảm nhận được sự cổ xưa của nó, không phải là sự cổ xưa của một vật thể đã tồn tại hàng ngàn năm, mà là sự cổ xưa của một ý niệm, một khát vọng đã nhen nhóm từ thuở ban sơ của Kỷ Nguyên Hiền Giả, len lỏi vào tâm trí vạn vật, biến đổi chúng.
“Cổ Kiếm Hồn...” Hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng, gần như hòa vào tiếng gió rít thê lương đang thổi qua quảng trường. Một sự thấu hiểu sâu sắc xen lẫn chút xót xa len lỏi trong lòng hắn. “Ngươi đã ở đây, và khát vọng của ngươi đã bắt đầu từ rất lâu...” Hắn nhận ra, đây chính là Cổ Kiếm Hồn, nhưng không phải là Cổ Kiếm Hồn trong thực tại, đã bị gỉ sét và chìm vào giấc ngủ ngàn năm. Đây là Cổ Kiếm Hồn trong ký ức của Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi nó bắt đầu nuôi dưỡng khát vọng 'thoát ly' bản chất của một thanh kiếm thông thường, khao khát trở thành một thần binh tối thượng, một ý chí vĩnh hằng, vượt lên trên mọi định nghĩa của vật chất.
Hắc Phong, vốn dũng mãnh và không biết sợ hãi, giờ đây cũng đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân run rẩy, đôi mắt đỏ rực cụp xuống, không dám đối diện trực tiếp với luồng ý chí kia. Áp lực từ thanh kiếm ánh sáng quá lớn, khiến linh giác của nó bị đè nén đến mức gần như tê liệt. Từ trong áo Tần Mặc, Tiểu Cửu chỉ dám hé mắt nhìn trộm, thân hình nhỏ bé nép chặt vào hắn, như thể chỉ có hơi ấm từ hắn mới có thể bảo vệ nàng khỏi sự đè nén của khát vọng vĩ đại nhưng đáng sợ này. Nàng rù rì trong tâm trí Tần Mặc, một tiếng kêu nhỏ bé, đầy sợ hãi: *“Khí tức này... thật nặng nề. Nó muốn nuốt chửng tất cả.”*
Tần Mặc cảm nhận được sự mãnh liệt và cổ xưa của khát vọng 'thoát ly' từ Cổ Kiếm Hồn. Nó không đơn thuần là muốn mạnh hơn, mà là muốn trở thành một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt, vượt lên trên mọi định nghĩa về "kiếm". Đây là một sự kiên định đến mức cố chấp, một sự ám ảnh với "thăng cấp" đến mức sẵn sàng từ bỏ cả bản chất nguyên thủy của mình. Hắn chợt hiểu rõ hơn về lời cảnh báo của Thổ Địa Công, về sự "truy cầu vô độ" đã làm mờ mắt vạn vật. Khát vọng này, đã nhen nhóm từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, chính là nền móng cho tư tưởng cực đoan mà Thiên Diệu Tôn Giả và phe phái của hắn đang ra sức khuếch đại trong thực tại. Hắn tự hỏi liệu triết lý của mình, về sự cân bằng bản chất, về quyền được là chính mình của vạn vật, có đủ sức cảm hóa một ý chí mạnh mẽ và kiên định đến vậy hay không. Đây không phải là một Kiếm Linh yếu ớt, dễ lay động. Đây là nguồn cội, là ý chí thượng cổ đã định hình nên cả một thời đại.
Tiếng gió rít thê lương, mang theo vài hạt mưa phùn lạnh buốt, táp vào mặt Tần Mặc. Mặc dù vậy, trong sâu thẳm tâm hồn hắn, một ngọn lửa quyết tâm vẫn bùng cháy. Hắn biết, đây chính là thử thách lớn nhất từ trước đến nay. Nếu hắn có thể thấu hiểu và cảm hóa được Cổ Kiếm Hồn trong ảo ảnh này, hắn sẽ có chìa khóa để đối mặt với nó trong thực tại. Khả năng hắn có thể 'nghe' và 'hiểu' được ý chí nguyên thủy của nó, ngay cả khi nó đang ở đỉnh cao của khát vọng cực đoan, báo hiệu một tia hy vọng mong manh.
Đột nhiên, một tiếng gầm giận dữ vọng lại từ phía xa, xuyên qua tiếng gió và tiếng mưa. "Ma đầu! Ngươi không thể trốn thoát!" Đó là giọng của Giám Sát Viên Trưởng Long Uy, tràn đầy sự phẫn nộ và kiên quyết. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng va chạm của áo giáp và binh khí vang lên, càng lúc càng gần. Họ đã phát hiện ra vị trí của Tần Mặc.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, từng luồng khí lạnh lẽo nhưng trong lành lấp đầy lồng ngực. Hắn nhìn thẳng vào thanh kiếm ánh sáng, không một chút nao núng. Hắn biết mình không thể đối mặt trực diện với cả Long Uy và Cổ Kiếm Hồn cùng lúc. Chìa khóa để thoát khỏi ảo ảnh này, và để hiểu rõ hơn về Cổ Kiếm Hồn thực sự, nằm ở việc khám phá nguồn gốc của ý chí cực đoan này.
Hắn khẽ quay đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn Hắc Phong và Tiểu Cửu. Một ý niệm rõ ràng truyền đến trong tâm trí chúng: *“Ý chí này... nó cổ xưa hơn ta nghĩ. Không chỉ là một linh hồn, mà là một nền tảng tư tưởng. Hắc Phong, Tiểu Cửu, các ngươi hãy lẩn đi, tìm kiếm những nơi mà ý chí này đã gieo rắc ảnh hưởng sâu đậm nhất. Lò Rèn Cự Lực, Tàng Khí Các... bất cứ nơi nào có dấu vết của sự ám ảnh thăng cấp. Ta cần biết nó đã bén rễ sâu đến mức nào.”*
Hắc Phong gầm gừ một tiếng nhỏ, ánh mắt đỏ rực lộ vẻ cảnh giác cao độ. *“Nguy hiểm, chủ nhân. Chúng đang đến gần!”* Nó không muốn rời khỏi Tần Mặc, nhưng hiểu rõ mệnh lệnh của hắn không thể kháng cự. Tiểu Cửu run rẩy, nhưng cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt tinh quái lóe lên sự quyết đoán hiếm thấy.
"Đi đi," Tần Mặc nhẹ nhàng nói, nhưng giọng điệu không cho phép phản đối. "Ta sẽ cầm chân chúng ở đây một thời gian."
Dứt lời, Tần Mặc ra hiệu. Hắc Phong, với thân pháp nhanh nhẹn dù thân hình đồ sộ, lập tức hóa thành một bóng đen, lướt qua những cột đá đổ nát, biến mất vào một con hẻm tối tăm. Tiểu Cửu cũng nhanh chóng rời khỏi áo hắn, thoắt ẩn thoắt hiện giữa những kẽ hở của các tòa nhà cổ kính, theo sát Hắc Phong. Tần Mặc nhắm mắt lại một lần nữa, cố gắng thiết lập giao tiếp sâu hơn với Cổ Kiếm Hồn ảo ảnh, trong khi tiếng bước chân của Long Uy và các tu sĩ giám sát ngày càng vang dội hơn, báo hiệu một cuộc chạm trán không thể tránh khỏi. Quảng trường rộng lớn, chỉ còn Tần Mặc và thanh kiếm ánh sáng, như hai cực đối lập giữa một vũ trụ mênh mông, chờ đợi khoảnh khắc bùng nổ của ý chí và triết lý.
***
Hắc Phong và Tiểu Cửu len lỏi qua những con đường vắng vẻ, đầy gió của Vạn Kiếm Thành ảo ảnh. Cơn mưa phùn đã ngớt, nhưng những đám mây đen kịt vẫn lơ lửng trên nền trời, khiến cảnh vật càng thêm u ám và tĩnh mịch. Tiếng gió rít qua những khe hở của các kiến trúc cổ kính tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của ngàn vạn linh hồn bị mắc kẹt. Vạn Kiếm Thành trong ảo ảnh này hiện lên một vẻ vừa hùng vĩ vừa hoang tàn, những tòa nhà cao ngất trời được chạm khắc tinh xảo, nhưng lại phủ đầy rêu phong và bụi thời gian, như những chứng nhân câm lặng của một quá khứ huy hoàng nhưng đầy bi kịch. Mùi ẩm mốc của đá cũ, xen lẫn mùi sắt nồng nặc từ những vết gỉ sét trên các công trình, phảng phất trong không khí.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng đêm, di chuyển như một bóng ma. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua từng ngóc ngách, từng viên gạch lát đường, tìm kiếm những dấu vết vô hình của ý chí. Khứu giác và thính giác nhạy bén của một thần thú khiến nó có thể 'đọc' được những tàn dư cảm xúc, những tiếng vọng của ý chí đã lắng đọng qua hàng ngàn năm. Tiểu Cửu, thân hình nhỏ bé hơn, thoắt ẩn thoắt hiện bên cạnh Hắc Phong, đôi mắt tinh quái không ngừng quan sát, cảnh giác với bất kỳ động tĩnh nào từ phía tu sĩ giám sát.
"Bọn chúng đang ở khắp nơi," Tiểu Cửu rù rì trong tâm trí Hắc Phong, giọng nói đầy lo lắng. "Khí tức của chúng... rất mạnh."
Hắc Phong khẽ gầm gừ, ra hiệu cho Tiểu Cửu im lặng. Nó đang tập trung. Càng đi sâu vào lòng thành, luồng ý chí của Cổ Kiếm Hồn càng trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn, không chỉ từ thanh kiếm trên quảng trường, mà dường như từ chính bản chất của thành phố này. Nó không còn là một ý chí cô lập, mà là một mạng lưới phức tạp, bám rễ sâu vào từng vật thể, từng con người đã từng sống và làm việc tại đây.
Chúng nhanh chóng đến Lò Rèn Cự Lực, một kiến trúc đồ sộ với những ống khói khổng lồ vươn lên trời, nay chỉ còn là phế tích. Tiếng búa đập thép, tiếng lò nung gầm gừ, mùi than cháy, mùi mồ hôi và bụi bặm của những thợ rèn cổ đại, tất cả đã chìm vào hư vô, nhưng Hắc Phong vẫn có thể 'nghe' được những tiếng vọng của chúng. Nó nhắm mắt lại, linh giác khuếch tán, cố gắng thấu hiểu.
Tại đây, Hắc Phong cảm nhận được một sự ám ảnh kỳ lạ. Không phải là ám ảnh của nỗi sợ hãi hay giận dữ, mà là của sự theo đuổi không ngừng nghỉ. Những thợ rèn ở đây, dường như đã bị cuốn vào một vòng xoáy điên cuồng của sự hoàn mỹ. Hắc Phong 'thấy' được những hình ảnh mờ ảo: những khuôn mặt lấm lem mồ hôi, ánh mắt rực lửa bám chặt vào từng thanh thép đang nung đỏ, từng nhát búa dứt khoát. Khát vọng của họ không chỉ là tạo ra những thanh kiếm sắc bén, mà là "thần binh" – một vật thể có thể vượt qua giới hạn của kim loại, trở thành một thứ gì đó sống động, có ý chí, có linh hồn, và quan trọng nhất, có thể 'thăng cấp' đến cảnh giới tối thượng.
*“Họ... họ muốn tạo ra một thứ hoàn mỹ,”* Hắc Phong truyền đạt ý niệm đến Tiểu Cửu, giọng nói trong tâm trí nó trầm khàn. *“Nhưng không phải hoàn mỹ theo bản chất của nó, mà là hoàn mỹ theo một ý niệm được gieo rắc. Như những con rối... bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình.”* Hắc Phong cảm nhận được rằng ý niệm về "thần binh" này, về sự "thăng cấp" này, không phải tự nhiên sinh ra trong tâm trí những thợ rèn. Nó là một hạt giống đã được gieo, một lời thì thầm liên tục, một khát vọng được khuếch đại. Và nguồn gốc của nó, không nghi ngờ gì nữa, chính là Cổ Kiếm Hồn.
Tiểu Cửu rụt rè tiến lại gần một bệ đá nứt nẻ, nơi từng đặt một chiếc đe. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo tỏa ra, chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực của những năm tháng lao động không ngừng nghỉ, nhưng cũng đầy sự kiên định mù quáng. *“Khí tức này... giống như một giấc mơ không bao giờ tỉnh lại,”* nàng nói khẽ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không.
Rời khỏi Lò Rèn Cự Lực, Hắc Phong và Tiểu Cửu tiếp tục hành trình đến Tàng Khí Các, một tòa tháp cao vút, uy nghi, từng là nơi cất giữ hàng ngàn thanh kiếm quý giá. Giờ đây, nó chỉ còn là một đống đổ nát, nhưng linh giác của Hắc Phong vẫn cảm nhận được vô số ý chí kiếm linh còn vương vấn.
Tại đây, áp lực càng trở nên dữ dội hơn. Hắc Phong 'nghe' được tiếng vọng của hàng ngàn kiếm hồn, một bản hợp xướng của khao khát "thăng cấp". Chúng không còn là những tiếng gầm gừ đơn lẻ, mà là một làn sóng ý chí cuồn cuộn, tất cả đều hướng về một điểm, một nguồn duy nhất – Cổ Kiếm Hồn trên quảng trường. Mọi ý chí, mọi khát vọng, mọi giấc mơ về sự vượt thoát đều như những dòng sông nhỏ đổ về một đại dương mênh mông.
*“Mọi thứ... đều bị nó ảnh hưởng. Như một mạng lưới rễ cây khổng lồ, bám sâu vào mọi tấc đất,”* Hắc Phong truyền đạt, giọng nó nặng nề hơn bao giờ hết. Nó cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn giấu dưới lớp vỏ của sự truy cầu. Nhiều kiếm linh, vì quá khao khát "thăng cấp" mà đã từ bỏ bản chất của mình, trở nên méo mó, mất đi sự sắc bén vốn có, chỉ còn lại sự ám ảnh. Một số khác thì trở nên điên loạn, tự hủy hoại mình trong quá trình cố gắng "thoát ly".
Tiểu Cửu nép sát vào Hắc Phong, thân hình khẽ run lên. Nàng cảm thấy những ý chí này như những xúc tu vô hình, cố gắng vươn tới, bám víu vào nàng, lôi kéo nàng vào cùng một vòng xoáy điên cuồng. *“Khí tức này... thật nặng nề. Nó muốn nuốt chửng tất cả,”* nàng lặp lại, nhưng lần này với một sự sợ hãi rõ ràng hơn.
Hắc Phong nhìn lên bầu trời, nơi những đám mây đen đang vần vũ, che khuất dần ánh sáng mặt trời. Cảm giác mệt mỏi từ việc liên tục lẩn trốn, cộng thêm áp lực từ những ý chí cổ xưa, khiến nó cũng thấy sức lực hao mòn. Nhưng nó biết, thông tin này là tối quan trọng đối với Tần Mặc. Nó phải trở về.
***
Quảng trường Vạn Kiếm Thành, giờ đây chìm trong ánh sáng chạng vạng mờ ảo, nhuốm một màu xám xịt buồn bã. Những đám mây đen đã kéo đến dày đặc, che khuất hoàn toàn mặt trời, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đổ xuống. Tiếng gió rít dữ dội hơn, cuốn theo bụi đất và lá khô xoáy tròn trên nền đá cổ kính. Ánh sáng lờ mờ dần của ảo ảnh khiến mọi thứ trở nên siêu thực và đáng sợ hơn.
Tần Mặc vẫn đứng trước bệ đá, đối diện với thanh kiếm ánh sáng chói lọi. Hắn đã nhắm mắt, đắm chìm trong dòng chảy của ý chí, cố gắng thấu hiểu sâu hơn về Cổ Kiếm Hồn. Qua từng khắc, từng phút trôi qua, hắn càng nhận ra rằng sự 'thoát ly' cực đoan này không phải là tự nhiên. Nó không phải là một sự tiến hóa thuần túy, mà là một sự 'bóp méo' bản chất theo một mục đích cao cả nhưng sai lầm. Hắn cảm nhận được nỗi đau ẩn chứa bên trong khát vọng mãnh liệt đó: nỗi đau của sự cô độc, nỗi đau của sự không được hiểu, và nỗi đau của việc không ngừng theo đuổi một mục tiêu mà nó tin là đúng đắn, dù phải từ bỏ chính mình.
Ý chí của Cổ Kiếm Hồn như một dòng sông lớn, chảy xiết, mang theo cả nỗi sợ hãi bị lãng quên, nỗi khao khát được công nhận là "tối thượng", và sự tuyệt vọng khi không thể đạt được điều đó. Nó đã chứng kiến hàng ngàn năm, hàng vạn linh hồn binh khí khác cũng chìm đắm trong khát vọng tương tự, và nó tự cho rằng mình phải là ngọn hải đăng, là người dẫn lối cho tất cả. Sự "thăng cấp" mà nó theo đuổi không phải là để mạnh hơn, mà là để "tồn tại" một cách vĩnh hằng, không bị ràng buộc bởi sự mục nát của thời gian hay sự vô thường của vật chất.
*“Ngươi không cần phải trở thành thần binh vô tri. Sức mạnh của ngươi nằm ở sự sắc bén, sự trung thành, và ý chí muốn bảo vệ,”* Tần Mặc thầm nói, ý niệm của hắn nhẹ nhàng nhưng kiên định, len lỏi vào dòng chảy ý chí cuồn cuộn của Cổ Kiếm Hồn. Hắn không phủ nhận khát vọng của nó, nhưng muốn chỉ ra một con đường khác, một sự cân bằng khác.
Đúng lúc đó, một bóng đen khổng lồ lướt đến, theo sau là một bóng trắng nhỏ bé. Hắc Phong và Tiểu Cửu đã trở lại. Chúng nhanh chóng áp sát Tần Mặc, vẻ mặt đầy căng thẳng. Hắc Phong lập tức truyền đạt những gì nó đã 'nghe' và 'thấy' được.
*“Chủ nhân, nó... nó đã là 'chúa tể' của mọi ý chí kiếm trong thành này từ rất lâu! Mọi khát vọng 'thăng cấp' đều bắt nguồn từ nó!”* Hắc Phong truyền đạt, ý niệm của nó đầy vẻ kinh ngạc và cấp bách. *“Những thợ rèn, những kiếm linh... tất cả đều bị ảnh hưởng bởi nó, bị dẫn dắt bởi ý niệm 'thoát ly' này. Nó đã gieo rắc một tư tưởng, một niềm tin, rằng phải 'thăng cấp' mới là con đường duy nhất để tồn tại và trở nên vĩ đại.”*
Tiểu Cửu cũng bổ sung, giọng nói trong tâm trí Tần Mặc run rẩy. *“Nó... nó như một cái lưới khổng lồ, bao phủ cả thành phố. Không ai có thể thoát khỏi ảnh hưởng của nó. Những ý chí yếu ớt thì bị nó nuốt chửng, những ý chí mạnh mẽ thì bị nó bẻ cong.”*
Tần Mặc mở mắt. Ánh nhìn của hắn giờ đây không còn chỉ là sự trầm tư, mà là một sự hiểu biết sâu sắc, pha lẫn một chút xót xa. Hắn đã tổng hợp tất cả: nỗi đau của Cổ Kiếm Hồn, khát vọng cực đoan của nó, và sự ảnh hưởng sâu rộng mà nó đã tạo ra trong ảo ảnh này. Đây không phải là một Kiếm Hồn đơn lẻ, mà là một hệ tư tưởng sống, một biểu tượng của sự truy cầu vô độ đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật. Long Uy và những tu sĩ khác chỉ là những người thừa hưởng và tiếp tục duy trì hệ tư tưởng đó.
Nhưng đúng lúc sự thấu hiểu đạt đến đỉnh điểm, một tiếng gầm giận dữ vang vọng, xé tan sự tĩnh lặng của quảng trường.
"Tần Mặc! Ngươi không thể trốn thoát!" Giám Sát Viên Trưởng Long Uy, thân hình uy nghi trong bộ giáp cổ, xông vào quảng trường, theo sau là hàng chục tu sĩ giám sát. Khuôn mặt y đỏ bừng vì tức giận, ánh mắt sắc lạnh như những lưỡi kiếm. "Ma đầu, ngươi dám thách thức đại đạo của Huyền Vực! Ngươi dám can thiệp vào ý chí thăng tiên của thần binh! Ngươi là kẻ phá hoại trật tự!"
Các tu sĩ giám sát nhanh chóng dàn trận, binh khí sáng loáng trong ánh chiều tà. Vòng vây siết chặt Tần Mặc, Hắc Phong và Tiểu Cửu. Tiếng gió rít, tiếng binh khí va chạm, và tiếng gầm giận dữ của Long Uy hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự đối đầu. Cảm giác mệt mỏi từ việc liên tục lẩn trốn và áp lực tinh thần giờ đây dồn nén đến đỉnh điểm.
Tần Mặc không trả lời Long Uy ngay lập tức. Hắn quay lại, đối mặt với y, ánh mắt kiên định không hề dao động. Trong lòng hắn, một quyết định đã được đưa ra. Để thoát khỏi ảo ảnh này, để thực sự hiểu và cảm hóa Cổ Kiếm Hồn trong thực tại, hắn không thể chỉ chạy trốn. Hắn phải đối mặt.
"Hắc Phong, Tiểu Cửu," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ổn đến lạ, "Hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ không chạy nữa."
Hắc Phong gầm gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự cảnh giác cao độ, nhưng cũng đầy quyết tâm. Tiểu Cửu nép chặt vào vai Tần Mặc, nhưng không còn run rẩy. Chúng biết, cuộc chiến thực sự, không chỉ là của sức mạnh, mà còn là của ý chí, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Tần Mặc nhìn thẳng vào thanh kiếm ánh sáng, rồi lại nhìn về phía Long Uy đang phẫn nộ. Chìa khóa để phá vỡ ảo ảnh này không phải là tiêu diệt, mà là thấu hiểu và cảm hóa, ngay cả khi đối diện với ý chí cố chấp nhất.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.