Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 279: Bên Thềm Điện Thờ: Lắng Nghe Tiếng Gọi Từ Ngàn Xưa

Tần Mặc vẫn quỳ đó, thân thể run rẩy, tâm trí chìm trong biển cả của những tiếng vọng cổ xưa. Đôi mắt hắn đờ đẫn, nhưng sâu thẳm trong đó, một dòng chảy ký ức và cảm xúc đang cuộn trào dữ dội. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của nền đá dưới đầu gối, nhưng nội tâm hắn lại bùng cháy bởi một sự thật đau đớn vừa được phơi bày. Tiếng gầm thét của Cổ Kiếm Hồn, khao khát thoát ly khỏi xiềng xích của vật chất để trở thành tối thượng, vẫn vang vọng như một lời nguyền rủa, một bản tuyên ngôn của sự tha hóa.

Tô Lam vẫn siết chặt lấy hắn, vòng tay nàng là điểm tựa duy nhất giữa cơn bão tinh thần đang càn quét. Nàng không thể nào thấu hiểu toàn bộ những gì Tần Mặc đang trải qua, nhưng nàng cảm nhận được sự thống khổ, sự giằng xé trong từng thớ thịt, từng sợi linh hồn của hắn. Nỗi lo lắng hiện rõ trong đôi mắt phượng, nhưng sự kiên định trong nàng không hề lay chuyển. Nàng biết, Tần Mặc không phải kẻ yếu đuối, hắn đang đối mặt với một cuộc chiến mà chỉ hắn mới có thể chiến thắng, một cuộc chiến ở tận cùng bản nguyên của vạn vật.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền như bóng đêm, nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma mị. Tiếng gầm gừ trầm thấp của nó không phải là sự sợ hãi, mà là sự cảnh giác tối cao, là lời thách thức gửi đến bất kỳ thế lực vô hình nào dám xâm phạm chủ nhân. Linh Trùng trên vai Tần Mặc, sau một hồi run rẩy dữ dội, giờ đây ánh sáng xanh lục của nó đã trở nên ổn định hơn một chút, dù vẫn phập phù như ngọn nến trước gió. Nó đang cố gắng hấp thụ, cố gắng đồng điệu với dòng chảy ý chí hỗn loạn mà Tần Mặc đang phải tiếp nhận, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chia sẻ gánh nặng.

Dần dần, hơi thở của Tần Mặc trở nên đều đặn hơn. Cơn đau đầu dữ dội như được xoa dịu bởi sự kiên cường của ý chí hắn. Hắn không chống cự lại những tiếng vọng, không cố gắng đẩy lùi chúng. Thay vào đó, hắn mở lòng, đón nhận tất cả, như một dòng sông rộng lớn đón nhận mọi con suối đổ về. Hắn để những mảnh ký ức, những cảm xúc, những khát vọng cổ xưa ấy hòa tan vào tâm hồn mình, thấu hiểu chúng từ tận cội rễ. Hắn cảm nhận được sự bi tráng của những Hiền Giả đã cố gắng cảnh báo, sự bất lực của Thiên Đạo khi chứng kiến vạn vật tự bẻ cong bản chất, và cả sự cô độc của Cổ Kiếm Hồn khi nó theo đuổi một con đường mà không ai có thể thấu hiểu hoàn toàn.

“Tần Mặc…” Tô Lam khẽ gọi, giọng nói mang theo sự lo lắng nhưng cũng chất chứa niềm tin. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong hắn, một sự thay đổi sâu sắc hơn cả những vết thương thể xác.

Tần Mặc từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt hắn không còn đờ đẫn, mà thay vào đó là một ánh sáng sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ sau cơn bão. Hắn đã thấy, đã nghe, đã thấu hiểu. Gánh nặng của lịch sử vẫn còn đó, nhưng không còn là gánh nặng đè nát, mà là gánh nặng của trách nhiệm, của sự lựa chọn. Hắn không còn quỳ gối, mà từ từ đứng dậy, thân hình vẫn hơi gầy nhưng toát lên một vẻ kiên định đến lạ.

“Ta đã thấy… nguồn cơn của nó,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc như vừa trải qua một cuộc hành trình dài qua sa mạc của thời gian. “Không phải là ác niệm thuần túy, Lam. Mà là một khao khát… bị bóp méo đến tận cùng.”

Tô Lam buông Tần Mặc ra, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi hắn, như sợ hắn sẽ tan biến vào hư không. Nàng gật đầu, hiểu rằng lời Tần Mặc nói chứa đựng một sự thật mà nàng chưa thể chạm tới. “Ngươi đã thấy gì?” nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như sợ làm vỡ tan bầu không khí linh thiêng bao trùm lấy Tần Mặc.

Tần Mặc hít sâu một hơi, để không khí lạnh lẽo của Vạn Kiếm Thành tràn vào lồng ngực, giúp hắn lấy lại sự tỉnh táo. “Ta đã thấy Kỷ Nguyên Hiền Giả… và lời cảnh báo của Thiên Đạo. Ta đã thấy sự hình thành của Chân Lý Thất Lạc… và cả ý chí sơ khai của Cổ Kiếm Hồn. Nó không muốn chỉ là một thanh kiếm, Lam. Nó muốn trở thành ‘khái niệm kiếm’… siêu việt hơn tất cả. Một sự ‘thăng cấp’ không ngừng, đến mức từ bỏ cả bản chất nguyên thủy của mình.”

Hắn liếc nhìn thanh kiếm đen khổng lồ vẫn sừng sững ở phía xa, giờ đây, trong mắt hắn, nó không còn là một biểu tượng của quyền năng và sự áp đặt, mà là một thực thể cô độc, bị mắc kẹt trong vòng xoáy của khát vọng tự hủy diệt. “Nó không còn đơn thuần là một thanh kiếm, cũng không còn là một linh hồn. Nó là một ý chí… một niềm tin. Một niềm tin rằng chỉ có ‘thoát ly’ mới là con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn mỹ.”

Tô Lam trầm ngâm, lời của Tần Mặc đã xác nhận những gì nàng đã nghi ngờ bấy lâu. “Vậy thì… chúng ta phải làm gì?”

Tần Mặc quay lại nhìn nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một sự quyết đoán. “Chúng ta phải nói chuyện với nó. Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu. Bằng cách cho nó thấy… có một con đường khác.”

Hắn biết, con đường này đầy chông gai và hiểm nguy. Để lay chuyển một ý chí đã tồn tại hàng ngàn năm, được nuôi dưỡng bởi sự ám ảnh của vô số sinh linh, không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng Tần Mặc tin vào năng lực của mình, tin vào bản chất của vạn vật, tin rằng dù đã bị bẻ cong đến đâu, thì hạt giống của sự cân bằng vẫn luôn tồn tại, chờ đợi để được đánh thức. Hắn phải khiến Cổ Kiếm Hồn nhận ra rằng, sự “thăng cấp” không phải là từ bỏ bản chất, mà là sự phát triển bản chất một cách hài hòa. “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới,” lời cảnh báo ấy lại vang vọng trong tâm trí hắn, giờ đây, nó không còn là một bí ẩn, mà là một lời hiệu triệu, một sứ mệnh.

“Được,” Tô Lam đáp, giọng nói nàng kiên định như lưỡi kiếm sắc bén. Nàng tin Tần Mặc, tin vào con đường của hắn, dù cho nàng không thể nhìn thấy toàn bộ bản đồ. Nàng chỉ biết rằng, nếu có ai đó có thể mang lại sự cân bằng cho thế giới Huyền Vực, thì đó chính là Tần Mặc.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, như thể tán đồng với chủ nhân. Linh Trùng trên vai Tần Mặc cũng khẽ nhúc nhích, ánh sáng xanh lục của nó nhấp nháy, như một tín hiệu của sự sẵn sàng.

Họ không nán lại lâu ở khu vực ngoại vi đó. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong bắt đầu di chuyển sâu hơn vào Vạn Kiếm Thành, hướng về khu vực linh thiêng nhất, nơi Cổ Kiếm Hồn được thờ phụng. Chạng vạng tối đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm bao trùm lấy thành phố, nhưng ánh sáng vàng cam từ những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng các con phố, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá xám.

Họ ẩn mình trong một con hẻm tối, nằm khuất sau những bức tường cao vút, vững chắc bằng đá xám. Kiến trúc của Vạn Kiếm Thành càng vào sâu càng trở nên đồ sộ và uy nghiêm hơn. Các tháp canh cao vút như những người khổng lồ đứng gác, những trận pháp phòng ngự vô hình tỏa ra một áp lực vô hình. Từ xa, tiếng búa rèn vẫn vang vọng không ngừng từ các lò rèn lớn nhỏ, hòa cùng tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tạo thành một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của chiến tranh và rèn luyện. Tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tiếng ngựa hí, và tiếng gió rít qua các tháp canh tạo nên một bầu không khí nghiêm nghị, tráng kiện và đầy khí phách của kiếm sĩ.

Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự kết hợp của các mùi hương mạnh mẽ, đặc trưng của một thành phố quân sự. Không khí se lạnh của đêm khuya càng làm tăng thêm cảm giác căng thẳng, nhưng Tần Mặc không màng. Hắn nhắm mắt, hít sâu, để những mùi hương, những âm thanh ấy thẩm thấu vào mình, như một phần của cuộc sống, một phần của bản chất.

“Nơi này, càng gần trung tâm, áp lực linh khí càng mạnh. Ngươi có chắc không, Tần Mặc?” Tô Lam khẽ thì thầm, giọng nàng vang lên giữa tiếng ồn ào xa xăm, nhưng vẫn đủ rõ ràng để Tần Mặc nghe thấy. Nàng đứng cạnh hắn, tay đặt hờ lên chuôi Vô Danh Kiếm, đôi mắt phượng quét một vòng cảnh giác xung quanh. Những bóng người lướt qua trên phố chính, có thể là những tu sĩ canh gác, có thể là những kẻ tuần tra, và mỗi một bóng dáng ấy đều có thể là một mối đe dọa tiềm tàng.

Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh mắt hắn lại hướng về phía trước, nơi những tòa nhà cao lớn hơn, cổ kính hơn hiện ra lờ mờ trong màn đêm. “Ta đã thấy nguồn cơn của nó. Giờ là lúc ta phải lắng nghe trực tiếp.” Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói đều mang một trọng lượng nhất định, một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn đã nhìn thấy sự thật đằng sau khát vọng cực đoan của Cổ Kiếm Hồn, và giờ đây, hắn phải đối mặt với nó, phải chạm vào nó, phải lắng nghe tiếng nói sâu thẳm nhất của nó.

Hắn ngồi xuống, không phải vì mệt mỏi, mà là để tập trung tâm trí, để hòa mình vào dòng chảy ý chí của thành phố. Hắn nhắm mắt, hít thở sâu, cố gắng đẩy lùi những tạp niệm, những tiếng ồn ào từ bên ngoài, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của tâm hồn và sự nhạy bén của năng lực. Tô Lam vẫn đứng cạnh, dáng người nàng thẳng tắp như một thanh kiếm, bảo vệ hắn khỏi mọi ánh nhìn tò mò, mọi hiểm nguy tiềm tàng. Nàng biết, Tần Mặc không chỉ đang chuẩn bị cho một cuộc đối thoại, mà là cho một cuộc chiến của ý chí, một cuộc chiến mà phần thắng không thể định đoạt bằng sức mạnh vật chất.

Hắc Phong lẳng lặng nằm phục dưới chân Tần Mặc, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối. Đôi mắt đỏ rực của nó vẫn dõi theo mọi chuyển động dù là nhỏ nhất, không bỏ sót bất kỳ một dấu hiệu bất thường nào. Nó là người bảo vệ trung thành, một bức tường thịt và xương, sẵn sàng đối đầu với bất kỳ kẻ nào dám tiếp cận chủ nhân của mình trong khoảnh khắc dễ tổn thương này. Linh Trùng trên vai Tần Mặc cũng thu mình lại, ánh sáng xanh lục của nó giờ đây chỉ còn là một đốm sáng nhỏ, như một vì sao cô độc trong vũ trụ của Tần Mặc.

Thời gian trôi qua, chầm chậm như dòng suối đêm. Tiếng búa rèn dần thưa thớt, tiếng hô hào của binh lính cũng im bặt. Thành phố chìm vào một sự yên tĩnh hơn, chỉ còn lại tiếng gió rít qua các khe đá cổ kính, và tiếng bước chân lướt nhẹ của những kẻ tuần tra không mỏi. Tần Mặc vẫn ngồi đó, tâm trí hắn như một tấm gương phản chiếu, cố gắng nắm bắt từng sợi ý chí, từng luồng cảm xúc đang lan tỏa trong không khí. Hắn cảm nhận được sự khao khát mạnh mẽ, sự ám ảnh về ‘thăng cấp’, nhưng ẩn sâu trong đó, hắn cũng cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ, nỗi sợ hãi về sự tan biến, về sự vô nghĩa nếu không đạt được mục tiêu tối thượng đó.

Hắn mở mắt. Đã đến lúc. Hắn đứng dậy, gật đầu với Tô Lam. Nàng hiểu ý, thu Vô Danh Kiếm vào vỏ, nhưng tay vẫn đặt hờ lên chuôi kiếm, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Họ tiếp tục di chuyển, càng lúc càng gần khu vực trung tâm, nơi áp lực linh khí trở nên dày đặc đến nghẹt thở. Không khí ở đây trở nên lạnh lẽo hơn, mang theo một mùi sắt cổ và hương trầm dịu nhẹ, xen lẫn với mùi ozone đặc trưng của linh khí nồng đậm.

Họ cuối cùng đã đến lối vào điện thờ Cổ Kiếm Hồn. Đó là một kiến trúc cổ kính đến mức dường như đã tồn tại từ thuở hồng hoang, được chạm khắc từ những khối đá đen khổng lồ. Trên các bức tường, hàng vạn hình ảnh thanh kiếm, lớn nhỏ, cổ xưa và hiện đại, đan xen vào nhau, tạo thành một bức phù điêu đồ sộ, kể lại câu chuyện về khát vọng kiếm đạo qua hàng thiên niên kỷ. Mỗi đường nét, mỗi vết chạm khắc đều toát lên một vẻ uy nghiêm, một sự ám ảnh về sự hoàn mỹ của lưỡi kiếm.

Cánh cửa điện thờ khép hờ, hé lộ một không gian sâu thẳm, tĩnh mịch bên trong. Một áp lực vô hình bao trùm toàn bộ khu vực, không phải là sát khí của kẻ thù, mà là một sự hiện diện mạnh mẽ đến mức khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại. Áp lực này khiến ngay cả Hắc Phong cũng phải rụt rè, đôi tai nó cụp xuống, tiếng gầm gừ trong cổ họng nhỏ dần, nhưng đôi mắt đỏ rực vẫn không rời khỏi cánh cửa. Linh Trùng trên vai Tần Mặc cũng run rẩy dữ dội hơn, ánh sáng xanh lục của nó chập chờn như muốn tắt lịm.

“Sát khí này… không phải của người. Cổ Kiếm Hồn quả nhiên là một thực thể đáng sợ,” Tô Lam thì thầm, giọng nàng mang theo một chút kinh ngạc và sự thận trọng cao độ. Nàng có thể cảm nhận được sức mạnh tinh thần kinh khủng ẩn chứa bên trong điện thờ, một sức mạnh có thể dễ dàng nghiền nát ý chí của những tu sĩ yếu kém. Nàng rút Vô Danh Kiếm khỏi vỏ một cách nhẹ nhàng, tiếng kim loại cọ xát vào bao kiếm vang lên khẽ khàng trong không gian tĩnh mịch, như một lời cảnh báo. Ánh kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ xa, tạo thành một vệt sáng bạc trong bóng tối.

Tần Mặc bước đến gần hơn cánh cửa điện thờ, ánh mắt hắn kiên định, không hề nao núng trước áp lực kinh khủng đang đè nặng. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí, sự nồng nặc của linh khí, và cả sự rung động từ bên trong điện thờ, như một trái tim khổng lồ đang đập. “Đây không chỉ là sát khí, Lam,” hắn đáp, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian vắng lặng. “Đây là nỗi đau… là khát vọng đã bị bóp méo qua hàng ngàn năm.” Hắn đã nhìn thấy nguồn cơn của nó, đã thấu hiểu nỗi bi ai của một ý chí vĩ đại nhưng lại lạc lối.

Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào cánh cửa đá đen lạnh lẽo. Từng đường vân trên cánh cửa dường như đang kể một câu chuyện, một bản hùng ca về kiếm và khát vọng. Qua lớp đá thô ráp, Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ như sóng thần, nhưng sâu thẳm trong đó, hắn cũng nhận ra một sự cô độc tột cùng, một sự trống rỗng mà không có bất kỳ sự “thăng cấp” nào có thể lấp đầy. Đó là nỗi đau của một thực thể đã từ bỏ bản chất của mình, nhưng lại không tìm thấy sự thanh thản ở đích đến.

Tô Lam lùi về phía sau một chút, tạo thành một vòng bảo vệ quanh Tần Mặc. Thanh Vô Danh Kiếm trong tay nàng khẽ rung lên, ánh sáng bạc từ lưỡi kiếm chiếu sáng một phần nhỏ không gian. Nàng đưa mắt quét một vòng, không chỉ cảm nhận áp lực từ bên trong điện thờ, mà còn cảnh giác với bất kỳ sự can thiệp nào từ bên ngoài. Nàng biết, Vạn Kiếm Thành không phải là nơi yên bình, và sự hiện diện của họ ở đây, đặc biệt là gần điện thờ, có thể đã bị phát hiện. Nàng cảm nhận được những luồng khí tức ẩn hiện trong bóng tối, những ánh mắt vô hình đang theo dõi họ từ xa.

Hắc Phong gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên trong đêm tối, nhìn chằm chằm vào những bóng dáng lướt qua trong tầm nhìn của nó, những kẻ rình rập vô hình mà chỉ nó và Tần Mặc mới có thể cảm nhận được. Tiếng bước chân lướt nhẹ, tiếng áo giáp khẽ chạm vào nhau từ xa, tất cả đều báo hiệu rằng họ đang bị theo dõi, rằng cuộc đối thoại với Cổ Kiếm Hồn có thể sẽ không diễn ra trong yên bình. Thủ Vệ trưởng Long Hổ, hay những kiếm sĩ trung thành khác của Cổ Kiếm Hồn, chắc chắn sẽ không ngồi yên khi có kẻ lạ mặt tiến vào thánh địa của họ.

Tần Mặc không quay lại nhìn Tô Lam, nhưng hắn cảm nhận được sự cảnh giác của nàng, sự sẵn sàng chiến đấu của Hắc Phong. Hắn biết, họ đang đối mặt với nguy hiểm, cả từ bên trong điện thờ lẫn từ bên ngoài. Nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn đã chạm đến tận cùng bản chất đã bị tha hóa này, không phải để phá hủy, mà để thức tỉnh. Sự thức tỉnh ấy, trước tiên, là một gánh nặng khổng lồ của lịch sử và bi kịch. Nhưng hắn tin rằng, thông qua sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, hắn có thể lay chuyển được ý chí đã tồn tại hàng ngàn năm này, tìm lại con đường cân bằng bản chất cho Cổ Kiếm Hồn.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi đẩy nhẹ cánh cửa đá đen. Tiếng kẽo kẹt trầm đục vang lên, như một lời than vãn từ quá khứ xa xăm. Một luồng linh khí cổ xưa, thuần túy nhưng cũng đầy áp lực, ập thẳng vào mặt hắn, mang theo mùi của sự hoài niệm và khát vọng cháy bỏng. Bên trong điện thờ, một không gian rộng lớn hiện ra, chìm trong bóng tối, chỉ có một luồng sáng yếu ớt từ một nguồn không xác định hắt lên, đủ để lộ ra bóng dáng sừng sững của một vật thể ở trung tâm. Đó chắc chắn là Cổ Kiếm Hồn, đang chờ đợi.

Con đường phía trước, Tần Mặc biết, sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, bởi vì để lay chuyển một ý chí đã tồn tại hàng ngàn năm, hắn cần không chỉ là sự thấu hiểu, mà là cả một phép màu. Và phép màu ấy, hắn phải tự mình tạo ra, bằng chính trái tim và ý chí của mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free