Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 278: Cộng Hưởng Cổ Kiếm: Tiếng Vọng Từ Kỷ Nguyên Hiền Giả

Tần Mặc bước đi giữa những con phố lát đá xám cổ kính của Vạn Kiếm Thành, mỗi bước chân đều mang theo sự thận trọng và một nỗi thấu cảm mơ hồ. Phía sau hắn, Tô Lam khẽ khàng theo sát, ánh mắt phượng luôn quét quanh, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình trong bóng tối những con hẻm hẹp, sải bước uy dũng nhưng vô thanh, đôi mắt đỏ rực không ngừng dò xét. Linh Trùng trên vai Tần Mặc vẫn xanh lục yếu ớt, nhưng đôi khi nó lại lay động nhẹ, như một sợi dây vô hình kết nối hắn với những rung động tinh tế nhất của thế giới xung quanh.

Thành phố này quả thực là một kỳ quan kiến trúc, nhưng cũng là một minh chứng cho sự cuồng tín đến cực đoan. Tường thành cao vút, vững chắc bằng đá thô ráp, được gia cố bởi vô số tháp canh sừng sững vươn lên chạm trời, như những lưỡi kiếm khổng lồ trấn giữ biên cương. Các tòa nhà bên trong thành cũng được xây dựng bằng đá kiên cố, mang vẻ thô mộc nhưng chắc chắn, thể hiện sự bền bỉ và ý chí bất khuất. Đường phố rộng rãi, đủ để cả một đạo quân di chuyển, nhưng giờ đây lại tấp nập những thợ rèn, kiếm sĩ và tu sĩ.

Sáng sớm, nhưng không khí đã trở nên sôi động. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn lớn nhỏ san sát nhau, tạo thành một bản giao hưởng kim loại trầm hùng. Mỗi nhát búa như gõ vào tâm can, như một lời thề nguyện không ngừng nghỉ. Tiếng kiếm va chạm choang choang trong các bãi tập vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng hô hào dứt khoát của binh lính đang huấn luyện. Tiếng ngựa hí lẫn tiếng gió rít qua các tháp canh cao vút, mang theo mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy khét, mùi mồ hôi mằn mặn của binh lính và kiếm sĩ, và cả mùi da thuộc đặc trưng từ các cửa hàng áo giáp. Tất cả hòa quyện lại, tạo nên một sự kết hợp của những mùi hương mạnh mẽ, đặc trưng của một thành phố quân sự, một pháo đài sống động.

Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, để năng lực "ý chí tồn tại" của hắn lan tỏa. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ hàng ngàn, hàng vạn thanh kiếm xung quanh. Mỗi thanh kiếm, dù mới hay cũ, dù sắc bén hay cùn mòn, đều ẩn chứa một khát vọng nguyên thủy, một mong muốn được mài giũa, được chiến đấu, được 'thăng cấp' lên một cảnh giới cao hơn. Đó không chỉ là ý chí của kim loại, mà là ý chí của những linh hồn đã được thổi vào chúng bởi bàn tay con người và niềm tin mù quáng.

Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, giọng nàng khe khẽ, nhưng đủ để hắn nghe rõ qua những âm thanh ồn ã: “Càng vào sâu, ý chí kiếm càng trở nên thuần túy và mạnh mẽ. Ngươi có cảm nhận được không, Tần Mặc?” Nàng nhìn hắn, đôi mắt phượng phản chiếu sự kiên định nhưng cũng ẩn chứa một chút lo lắng. Nàng hiểu rằng, với năng lực của hắn, mỗi bước chân vào sâu hơn thành phố này cũng đồng nghĩa với việc hắn phải gánh chịu thêm một gánh nặng tâm linh.

Tần Mặc khẽ gật đầu, đồng thời mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự trầm tư. “Không chỉ là sức mạnh, Tô Lam,” hắn nói, giọng khàn khàn, “mà là một khao khát... cháy bỏng. Cứ như thể, không thăng cấp thì không tồn tại.” Hắn không chỉ nghe, hắn còn cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn sâu dưới lớp khao khát cuồng nhiệt ấy. Sự tuyệt vọng khi không thể đạt được mục tiêu, sự sợ hãi khi bị bỏ lại phía sau trong cuộc đua vô tận đến 'thăng tiên'.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những bóng người hối hả. Bộ lông đen của nó dựng đứng lên đôi chút, cảm nhận được sự căng thẳng vô hình trong không khí. Nó là một con thú, bản năng mách bảo nó rằng nơi đây tràn ngập một loại năng lượng cuồng bạo, một sự ám ảnh có thể nhấn chìm bất cứ sinh linh nào không đủ kiên định. Nó trung thành đi cạnh Tần Mặc, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào.

Họ tiếp tục di chuyển, len lỏi qua những con đường phụ, tránh né những nơi tập trung đông người và những ánh mắt soi mói. Đúng như Tô Lam đã dự đoán, những khu vực lò rèn, dù nồng đậm ý chí 'thăng cấp' nhất, lại là nơi ít gây chú ý nhất. Các thợ rèn, với đôi tay chai sạn và khuôn mặt lấm lem khói than, hoàn toàn chìm đắm trong công việc của mình. Tiếng búa đập thép, tiếng lửa reo, tiếng mài dũa xé tai, tất cả đều là biểu hiện của một khát vọng duy nhất: tạo ra những thanh kiếm mạnh mẽ hơn, sắc bén hơn, có thể 'thăng cấp' thành thần khí.

Tần Mặc đi qua một lò rèn lớn, nơi một thợ rèn già, thân hình vạm vỡ như một bức tường đồng, đang miệt mài nung đỏ một khối kim loại. Hắn cảm nhận được ý chí của thợ rèn ấy, một ý chí kiên định đến mức gần như mù quáng, tin rằng mỗi nhát búa của mình là đang góp phần vào việc hoàn thiện 'vật tính' của thanh kiếm, giúp nó tiến gần hơn đến ngưỡng 'thăng tiên'. Và hắn cũng cảm nhận được ý chí của khối kim loại đang bị nung chảy, bị đập búa, bị rèn giũa. Nó không còn là một khối quặng vô tri, mà là một thực thể đang gào thét, đau đớn nhưng cũng tràn đầy hy vọng, khao khát được biến đổi, được trở thành một thứ gì đó vĩ đại hơn bản thân nó.

Tâm trí Tần Mặc như một bãi chiến trường, nơi hàng ngàn tiếng nói, hàng ngàn khát vọng va đập vào nhau. Hắn phải dùng toàn bộ ý chí để giữ vững sự thanh tịnh, để không bị cuốn trôi bởi dòng chảy điên cuồng của sự cuồng tín. Tô Lam liếc nhìn hắn, thấy trán hắn lấm tấm mồ hôi, đôi môi mím chặt. Nàng biết hắn đang phải chịu đựng điều gì, và trong lòng dâng lên một sự thán phục sâu sắc. Không phải ai cũng có thể đối diện với sự tha hóa ở cấp độ này mà vẫn giữ được sự tỉnh táo.

“Chúng ta sắp đến nơi,” Tô Lam thì thầm, chỉ về phía trước. “Hãy giữ vững tâm trí, Tần Mặc. Nơi đó, ý chí của Cổ Kiếm Hồn sẽ còn mãnh liệt hơn gấp vạn lần.”

***

Họ cuối cùng cũng đến một quảng trường rộng lớn, nơi ánh nắng sáng sớm không thể chiếu rọi hoàn toàn. Bầu không khí ở đây trở nên ngột ngạt, nặng nề, như thể hàng ngàn linh hồn kiếm đang cùng nhau thở dốc. Đây không phải là một quảng trường bình thường, mà là một khu rừng kiếm khổng lồ, một nghĩa địa tráng lệ của những lưỡi kiếm từng một thời vang danh. Hàng ngàn thanh kiếm cổ đại, từ những lưỡi kiếm gỉ sét đã mục nát theo thời gian đến những pháp kiếm linh quang chói lọi vẫn còn nguyên vẹn, được cắm thẳng đứng vào lòng đất. Chúng tạo thành một cảnh tượng kỳ vĩ và rợn người, mỗi thanh kiếm như một bia mộ, một cột mốc đánh dấu một cuộc đời, một khát vọng đã qua.

Tần Mặc nhìn kỹ hơn. Có những thanh kiếm đã hoàn toàn mất đi vẻ ngoài ban đầu, chỉ còn là những mảnh vụn kim loại loang lổ. Nhưng ý chí của chúng, dù yếu ớt, vẫn còn đó, quẩn quanh, tiếc nuối cho một khát vọng 'thăng cấp' dang dở. Lại có những thanh kiếm, dù thân thể đã mục nát, nhưng linh khí vẫn còn dồi dào, như một ngọn lửa leo lét nhưng bất diệt, chờ đợi một ngày được tái sinh, được tiếp tục con đường 'thăng tiên' mà chúng đã bị gián đoạn.

Ở trung tâm của khu rừng kiếm ấy, một thanh kiếm khổng lồ, đen tuyền, đứng sừng sững, cao vút chạm trời. Nó không lấp lánh, không phản chiếu ánh sáng, mà dường như hút hết mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh, tạo nên một vùng tĩnh lặng đáng sợ. Đó là một thanh kiếm cổ xưa đến mức không ai còn nhớ rõ nguồn gốc, chỉ biết rằng nó đã ở đó từ rất lâu, là trái tim, là linh hồn của Vạn Kiếm Thành này. Nó mang vẻ đẹp của sự uy nghi và một nỗi cô độc đến rợn người. Toàn bộ không gian xung quanh nó như bị bóp méo, bị cuốn vào một trường lực vô hình mà chỉ những linh hồn nhạy cảm như Tần Mặc mới có thể cảm nhận được. Đây chính là nơi Cổ Kiếm Hồn ngự trị.

Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí vô cùng cổ xưa, mạnh mẽ và cực đoan, bao trùm toàn bộ không gian này. Nó không chỉ là ý chí của một thanh kiếm, mà là sự tổng hòa của hàng vạn, hàng triệu ý chí kiếm khác, tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất: sự siêu việt, sự 'thăng cấp' đến cảnh giới tối thượng, sự 'thoát ly bản chất' để trở thành một thứ gì đó không còn là vật chất tầm thường.

Tô Lam thì thầm, giọng nàng run rẩy đôi chút, đôi mắt mở to vì kinh ngạc và sợ hãi. Nàng là một kiếm sĩ, nàng hiểu kiếm hơn ai hết, nhưng nàng chưa bao giờ cảm nhận được một luồng ý chí kiếm mãnh liệt và thống trị đến như vậy. “Đây... đây chính là nơi Cổ Kiếm Hồn cư ngụ. Sức mạnh này... thật đáng sợ.” Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, như thể có hàng ngàn lưỡi kiếm đang chĩa vào nàng.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa hơi thở đang trở nên khó khăn. Tâm trí hắn như muốn vỡ tung dưới sức ép của ý chí khổng lồ này. “Không chỉ là sức mạnh, Tô Lam...” hắn nói, giọng khàn đặc, “Mà là một khao khát... đã tồn tại quá lâu, đã ăn sâu vào mọi thứ. Nó đã trở thành một phần không thể tách rời của bản chất... của thành phố này, của tất cả những thanh kiếm này.” Hắn có thể cảm nhận được nỗi ám ảnh, sự cố chấp, và cả sự đau đớn của Cổ Kiếm Hồn, một nỗi đau đã được nuôi dưỡng qua hàng ngàn năm bởi khát vọng cực đoan.

Hắc Phong khẽ rít lên một tiếng nhỏ, không phải tiếng gầm uy dũng thường thấy, mà là một âm thanh bồn chồn, bất an. Nó không thể hiểu được những gì Tần Mặc đang cảm nhận, nhưng nó có thể cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng, một loại nguy hiểm không đến từ thể xác mà đến từ tinh thần. Nó dùng mũi cọ cọ vào chân Tần Mặc, như muốn trấn an, như muốn nhắc nhở hắn về sự hiện diện của mình.

Tần Mặc bước thêm một bước về phía thanh kiếm khổng lồ ở trung tâm. Mỗi bước chân là một sự đấu tranh, như thể hắn đang bước vào một dòng xoáy ngược chiều của thời gian và ý chí. Hắn cảm nhận được sự kháng cự từ không khí, từ những hạt bụi li ti, từ chính nền đất dưới chân. Tất cả đều như muốn đẩy hắn ra xa, muốn bảo vệ sự tĩnh lặng, sự cô độc của Cổ Kiếm Hồn.

Khi hắn chạm đến ngưỡng của vùng ảnh hưởng mạnh nhất của Cổ Kiếm Hồn, một luồng năng lượng khổng lồ ập đến. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một cú sốc tinh thần, một cơn lũ của ký ức và cảm xúc ập thẳng vào tâm trí hắn. Tâm trí Tần Mặc bị cuốn vào một vòng xoáy hỗn loạn của 'ý chí kiếm', của hàng ngàn năm khát vọng tích tụ, của những lời nguyền và lời thề, của những giọt máu và nước mắt đã đổ xuống vì con đường 'thăng tiên'. Hắn không còn là Tần Mặc của hiện tại, mà là một kẻ lữ hành bị kéo vào dòng chảy xiết của lịch sử, của một quá khứ mà hắn chưa từng biết đến.

***

Trong trạng thái xuất thần, Tần Mặc không còn nhìn thấy quảng trường kiếm hay Tô Lam nữa. Hắn 'nhìn thấy' những cảnh tượng rời rạc, như những mảnh vỡ của một tấm gương thời gian. Bầu trời nứt vỡ, không phải là mây đen hay giông bão, mà là những vết rạn nứt màu tím biếc, như thể chính không gian đang bị xé toạc. Một 'Thiên Đạo Cảnh Báo' vang vọng khắp Huyền Vực, không phải bằng âm thanh, mà bằng một cảm giác rung động sâu thẳm trong mọi vật chất, mọi linh hồn. Đó là một lời cảnh tỉnh, một lời nguyền, một sự thật đau đớn mà không ai muốn lắng nghe.

Hắn thấy những 'vật' cổ xưa, những thanh kiếm đầu tiên được rèn từ những quặng tinh túy nhất của thế giới, những tòa thành đầu tiên được dựng lên từ những khối đá nguyên thủy. Chúng không vô tri như bây giờ, mà tràn đầy sức sống, tràn đầy sự thuần khiết của 'vật tính' ban sơ. Nhưng rồi, hắn thấy chúng bị lay động bởi một ý niệm lạ lùng, một khát vọng 'thoát ly bản chất', khao khát 'thăng cấp' mãnh liệt. Hắn cảm nhận nỗi đau của chúng khi chúng tự bẻ cong mình, tự ép buộc mình phải thay đổi, phải trở thành một thứ gì đó không còn là chính nó. Những thanh kiếm tự rèn giũa sắc bén đến mức tự hủy hoại, những tòa thành tự vươn cao đến mức sụp đổ.

Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau của những 'Hiền Giả Cổ Đại', những người đã nhìn thấy trước thảm họa này. Hắn thấy họ, những thân ảnh mờ ảo nhưng tràn đầy trí tuệ, cố gắng ghi lại 'Chân Lý Thất Lạc' lên những 'Chân Lý Thạch Bi' khổng lồ. Những lời cảnh báo, những lời tiên tri, những chân lý về sự cân bằng bản chất, tất cả đều được khắc ghi cẩn thận. Nhưng rồi, dòng chảy của lịch sử quá mạnh mẽ, niềm tin mù quáng của vạn vật quá cuồng nhiệt. Những Chân Lý Thạch Bi ấy bị lãng quên, bị đập vỡ, bị chôn vùi dưới lớp đất đá của thời gian, bị niềm tin 'thăng tiên' che lấp. Ý chí của những Hiền Giả ấy, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể chống lại làn sóng của sự cuồng tín.

Hắn đặc biệt cảm nhận được sự hình thành của 'ý chí' Cổ Kiếm Hồn. Nó không chỉ là ý chí của một thanh kiếm đơn lẻ, mà là sự tổng hòa của hàng ngàn năm khát vọng cực đoan, của những thanh kiếm đã 'thăng cấp' thành công, của những thanh kiếm đã thất bại và tan biến, của cả những tu sĩ đã hiến dâng cả đời mình cho con đường kiếm đạo. Nó là một thực thể sống, được nuôi dưỡng bởi sự ám ảnh, bởi niềm tin rằng chỉ có 'thăng cấp' mới là con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn mỹ. Nó là một sự tồn tại vừa vĩ đại, vừa bi tráng.

Trong sâu thẳm tâm trí hắn, một tiếng vọng cổ xưa vang lên, như một lời nguyền, một lời tiên tri bi ai: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới...” Đó là tiếng vọng của Chân Lý Thất Lạc, là lời cảnh báo mà hàng ngàn năm trước đã bị lãng quên, nhưng giờ đây lại hiện hữu rõ ràng trong tâm trí Tần Mặc.

Rồi, một ý chí mạnh mẽ hơn, sắc bén hơn, vang dội như tiếng sấm trong ký ức của hắn. Đó là ý chí của chính Cổ Kiếm Hồn, trong những thời khắc đầu tiên của sự thức tỉnh: “Ta phải trở thành... tối thượng! Thoát ly... thoát ly khỏi xiềng xích của vật chất!” Nó là một tiếng gầm thét của khao khát, của sự từ bỏ, của một quyết tâm không thể lay chuyển. Cổ Kiếm Hồn không muốn chỉ là một thanh kiếm, nó muốn trở thành bản thân của khái niệm 'kiếm', siêu việt hơn tất cả.

Tần Mặc ôm đầu, quỳ sụp xuống nền đá lạnh lẽo. Ý chí của hắn bị kéo căng đến cực hạn bởi dòng chảy ký ức và cảm xúc cổ xưa. Hắn cảm nhận được nỗi đau của vạn vật khi bị bẻ cong bản chất, sự cuồng loạn của những linh hồn kiếm, và cả gánh nặng của lịch sử đã bị lãng quên. Đầu óc hắn quay cuồng, như thể hàng ngàn lưỡi kiếm đang cùng nhau xoáy vào tâm trí hắn, cố gắng xé nát sự thanh tịnh của hắn.

Tô Lam kịp thời lao đến, đỡ lấy thân hình đang run rẩy của hắn. Nàng lo lắng nhìn vào đôi mắt đang mở trừng trừng của Tần Mặc, đôi mắt ấy dường như đang nhìn thấy một thế giới khác, một thế giới mà nàng không thể chạm tới. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ Tần Mặc, và cả sự hỗn loạn tinh thần đang giày vò hắn. Nàng biết, hắn đang trải qua một điều gì đó vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng, một sự kết nối sâu sắc với bản chất của vạn vật, với những bí mật của thời gian.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm thấp, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào thanh kiếm đen khổng lồ. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang bao trùm lấy chủ nhân của mình, và nó sẵn sàng xông lên, dù biết rằng sức mạnh vật lý của nó có thể vô ích trước một ý chí mạnh mẽ đến nhường này. Linh Trùng trên vai Tần Mặc run rẩy dữ dội, ánh sáng xanh lục của nó lúc mờ lúc tỏ, như một ngọn nến đang đứng trước cơn bão táp. Nó cũng đang cảm nhận được sự chấn động, sự hỗn loạn của 'ý chí tồn tại' đang vặn vẹo trong tâm trí chủ nhân.

Tô Lam siết chặt lấy Tần Mặc, vòng tay nàng như một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão tinh thần đang càn quét hắn. Nàng không thể hiểu hết những gì Tần Mặc đang trải qua, nhưng nàng hiểu được gánh nặng mà hắn đang phải chịu đựng. Nàng biết, con đường mà Tần Mặc đã chọn, con đường của sự thấu hiểu và cân bằng bản chất, không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi sự hy sinh, sự chịu đựng, và một trái tim đủ rộng lớn để ôm chứa nỗi đau của cả một thế giới.

Tần Mặc vẫn quỳ đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía trước, nơi thanh kiếm đen khổng lồ vẫn sừng sững, im lìm. Nhưng trong tâm trí hắn, những tiếng vọng của Kỷ Nguyên Hiền Giả vẫn không ngừng vang lên, lời cảnh báo của Thiên Đạo vẫn không ngừng rung chuyển, và ý chí cực đoan của Cổ Kiếm Hồn vẫn không ngừng gào thét. Hắn đã chạm đến tận cùng bản chất đã bị tha hóa này, không phải để phá hủy, mà để thức tỉnh. Nhưng sự thức tỉnh ấy, trước tiên, lại là một sự choáng váng, một gánh nặng khổng lồ của lịch sử và bi kịch. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, bởi vì để lay chuyển một ý chí đã tồn tại hàng ngàn năm, hắn cần không chỉ là sự thấu hiểu, mà là cả một phép màu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free