Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 285: Tiếng Thét Từ Ngàn Kiếm: Sự Giằng Xé Của Kiếm Hồn

Sau lời khẳng định đầy nội lực của Tần Mặc, không gian trung tâm Vạn Kiếm Thành như bị một bàn tay vô hình siết chặt, trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng lá cây xào xạc. Sự tĩnh lặng ấy không phải là yên bình, mà là sự lắng đọng trước cơn bão tố. Cổ Kiếm Hồn, nằm sâu trong điện thờ, không còn chỉ run rẩy. Nó bắt đầu gào thét.

Không phải tiếng gầm rú thô tục, mà là một làn sóng ý niệm hỗn loạn, một tiếng kiếm minh vô hình nhưng lại có sức công phá kinh hoàng, vang vọng sâu thẳm trong tâm trí mỗi sinh linh có mặt. Áp lực vô hình từ điện thờ bùng nổ, không phải là linh lực đơn thuần, mà là sự giao thoa của hàng vạn năm khát vọng, hàng vạn năm nỗi sợ hãi, và giờ đây là nỗi giằng xé tột cùng.

"Uỳnh!"

Một tiếng động vang vọng như sấm sét, không phải từ trên trời, mà từ sâu trong lòng đất, như chính bản thể Vạn Kiếm Thành đang rên xiết. Hàng ngàn thanh kiếm, từ những thanh binh khí cổ xưa được treo trang trọng trong các miếu đường, những thanh trường kiếm sáng loáng đeo bên hông các tu sĩ, cho đến những thanh đoản kiếm gỉ sét nằm dưới đáy kho, tất cả đều đồng loạt rung chuyển. Tiếng kiếm minh vang lên, ban đầu chỉ là một âm thanh lẻ tẻ, rồi nhanh chóng hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn loạn, sắc lạnh, xé tai, như hàng vạn linh hồn đang cùng lúc than khóc hoặc giận dữ. Cả Vạn Kiếm Thành bỗng chốc biến thành một biển kiếm đang nổi cơn thịnh nộ.

Trần Trưởng Lão, với bộ râu bạc phơ và đạo bào lụa, không còn giữ được vẻ uy nghi. Y lảo đảo lùi lại mấy bước, khuôn mặt tái xanh như tờ giấy. Thanh trường kiếm "Phục Long" y đang mang bên hông, một thanh thần binh cấp cao, cũng đang run bần bật, lưỡi kiếm phát ra tiếng ngân lanh lảnh, như muốn thoát khỏi vỏ. Y phải dùng hết sức bình sinh mới có thể giữ chặt chuôi kiếm, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng. "Vô lý! Tuyệt đối vô lý!" Y gào lên, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, vừa hoảng sợ vừa phẫn nộ. "Hắn đã làm gì? Kẻ phàm nhân không linh căn này làm sao có thể khơi dậy sự phẫn nộ của Cổ Kiếm Hồn đến mức này?"

Long Hổ và các tu sĩ Vạn Kiếm Thành khác cũng không khá hơn. Họ chật vật giữ chặt binh khí của mình, nhiều người không khống chế được, để kiếm của mình tự động bay ra khỏi vỏ, rồi va vào nhau lanh canh trong không trung, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có. Ánh mắt họ, ban đầu là cảnh giác, giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng và bối rối. Họ không hiểu. Giáo điều của họ dạy rằng Cổ Kiếm Hồn là biểu tượng của sự thăng cấp, của sự siêu việt, là mục tiêu tối thượng mà mọi kiếm khách phải theo đuổi. Vậy mà giờ đây, nó lại đang biểu lộ sự giằng xé, sự đau khổ, và cả một nỗi phẫn nộ vô cớ đối với một kẻ phàm trần không chút linh lực.

Tần Mặc đứng đó, vẫn dáng vẻ gầy gò, áo vải thô, nhưng lại như một ngọn núi vững chãi giữa tâm bão. Hắn ôm lấy Tô Lam đang kiệt sức, dùng thân mình che chắn cho nàng khỏi làn sóng chấn động vô hình đang cuộn trào. Thanh kiếm cổ của Tô Lam, dù cũng đang rung lên bần bật, nhưng lại không hề có ý định rời khỏi tay chủ nhân, ngược lại, nó như đang cố gắng tựa sát vào nàng, truyền cho nàng chút hơi ấm và sự kiên định. Tô Lam, dù môi tái mét, nhưng vẫn ngước đôi mắt phượng mệt mỏi nhìn Tần Mặc, một niềm tin tuyệt đối không hề lay chuyển.

Hắc Phong, con sói khổng lồ, đã gầm lên một tiếng dài đầy uy dũng. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào điện thờ. Nó không hiểu ý niệm hay triết lý, nhưng nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang bao trùm Tần Mặc và Tô Lam. Nó nhe nanh, sẵn sàng chiến đấu, dù kẻ thù là một thứ vô hình, một ý chí cổ xưa đang nổi cơn thịnh nộ. Tiếng gầm của nó, dù bị át đi bởi tiếng kiếm minh, vẫn như một lời tuyên bố về lòng trung thành và ý chí bảo vệ.

Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận trọn vẹn từng luồng ý niệm đang va đập, từng làn sóng phẫn nộ và đau đớn đang dội thẳng vào tâm hồn hắn. Hắn không chống cự, mà đón nhận. Hắn hiểu. Sự giằng xé này, chính là kết quả của hàng vạn năm kiên định theo đuổi một con đường sai lầm, giờ đây bị lung lay bởi một chân lý khác. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định đến cùng cực, nhưng cũng chất chứa một lòng trắc ẩn khó tả.

Trong tâm trí, hắn không nói, nhưng ý niệm của hắn lại vang vọng, xuyên qua làn sóng hỗn loạn của Cổ Kiếm Hồn, chạm đến bản nguyên của nó: *“Ngươi sợ hãi điều gì, Cổ Kiếm Hồn? Sợ hãi bản chất của chính mình sao? Hay sợ hãi sự yếu đuối, sự lãng quên mà ngươi từng trải qua, và tin rằng chỉ có ‘thăng cấp’ mới có thể cứu rỗi ngươi khỏi điều đó?”*

Áp lực càng lúc càng tăng, như một bàn tay khổng lồ đang cố gắng đè bẹp Tần Mặc. Không khí xung quanh hắn dường như bị bóp méo, tạo thành những gợn sóng vô hình. Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành gần đó bị đẩy lùi, lảo đảo ngã xuống, khuôn mặt họ nhợt nhạt, hoảng sợ. Thanh kiếm trong tay họ không chỉ rung, mà còn phát ra những tiếng kêu như rên rỉ, như thể chúng cũng đang chịu đựng một sự tra tấn khủng khiếp. Mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy từ các lò rèn xa xa, mùi mồ hôi của sự sợ hãi, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.

"Chuyện gì đang xảy ra?" Trần Trưởng Lão lại gào lên, y không thể tin vào mắt mình. Tần Mặc vẫn đứng đó, gầy gò và đơn giản, nhưng lại như một bức tường thành không thể lay chuyển. Áp lực từ Cổ Kiếm Hồn mạnh đến mức y, một trưởng lão đã tu luyện hàng ngàn năm, cũng phải chật vật chống đỡ. Y không hiểu tại sao một kẻ không linh lực lại có thể chịu đựng được áp lực này, và tại sao Cổ Kiếm Hồn lại có thể bị kích động đến mức độ này. Niềm tin của y, của cả Vạn Kiếm Thành, đang lung lay tận gốc rễ.

Tần Mặc không màng đến những lời la hét của Trần Trưởng Lão. Hắn chỉ tập trung vào Cổ Kiếm Hồn, vào ý chí tồn tại đang giằng xé trong nó. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi nguyên thủy của nó, nỗi sợ bị lãng quên, bị bỏ rơi, bị coi là vô dụng. Nỗi sợ đó đã đẩy nó vào con đường cực đoan, con đường "thăng cấp" bằng mọi giá, biến đổi bản chất của mình để trở nên "vĩ đại hơn", "mạnh mẽ hơn". Nhưng Tần Mặc biết, sự vĩ đại thực sự không nằm ở sự thay đổi bản chất, mà nằm ở việc phát huy bản chất đến tột cùng.

Hắn nhìn Tô Lam, nàng vẫn kiên cường tựa vào hắn, ánh mắt vẫn hướng về phía trước. Thanh kiếm của nàng, dù rung động, nhưng vẫn giữ được vẻ thanh thoát, sắc bén. Đó chính là minh chứng. Một thanh kiếm, vẫn là một thanh kiếm, nhưng lại ẩn chứa một ý chí không gì có thể lay chuyển.

***

Trong khi trung tâm Vạn Kiếm Thành chìm trong cơn hỗn loạn của tiếng kiếm minh và áp lực vô hình, tại Quán Rượu Kiếm Khách, bầu không khí náo nhiệt thường ngày bỗng chốc vỡ tan. Quán là một nhà gỗ lớn, sàn và tường làm từ gỗ cây cổ thụ, toát lên vẻ thô mộc và kiên cố. Những chiếc bàn ghế nặng trịch được sắp xếp ngổn ngang, trên đó là những chén rượu nồng, những đĩa thức ăn còn đang bốc khói. Mùi rượu nồng đậm, mùi thịt nướng cháy xém, mùi mồ hôi và da thuộc của các kiếm khách, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không gian đậm chất giang hồ.

Trong một góc khuất của quán, nơi ánh sáng từ ngọn đèn lồng màu đỏ cam không thể chiếu tới trọn vẹn, một ông lão gầy gò, tóc bạc phơ, đang ngồi trầm ngâm bên cây đàn tì bà. Đôi mắt ông, dù đã hằn sâu những vết chân chim của thời gian, vẫn sáng quắc, như hai vì sao đang dõi theo những kiếm khách đang say sưa cụng chén, cười nói, và đôi khi là những tiếng kiếm va chạm nhẹ khi họ thử kiếm hoặc tỉ thí vui vẻ trong sân nhỏ phía sau. Ông chính là Người Kể Chuyện, một lão nhân vẫn thường lui tới Vạn Kiếm Thành, đôi khi gảy đàn mua vui, đôi khi lại kể những câu chuyện cổ xưa, những truyền thuyết về kiếm đạo, về vật tính.

Đôi tay gầy guộc của ông đang nhẹ nhàng lướt trên dây đàn, tạo ra những âm điệu trầm bổng, du dương, như dòng nước chảy qua khe đá, hòa mình vào tiếng ồn ào, náo nhiệt của quán rượu. Bất chợt, một âm thanh sắc lạnh, chói tai, xuyên thấu qua mọi tiếng ồn ào, như một mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ. Đó là tiếng kiếm minh. Không phải một, mà là hàng ngàn tiếng kiếm minh cùng lúc, hòa thành một tiếng thét dài, thê lương và đầy đau đớn, vang vọng khắp Vạn Kiếm Thành.

"Keng! Keng! Rắc!"

Các thanh kiếm trang trí trên tường quán rượu, những thanh kiếm cũ kỹ đã trải qua biết bao trận chiến, bỗng rung lên bần bật. Một thanh đại kiếm cổ xưa, chuôi kiếm chạm khắc hình rồng, đã rơi khỏi móc treo, va mạnh xuống sàn gỗ, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Các kiếm khách trong quán, đang vui vẻ cụng chén, bỗng giật mình, chén rượu trên tay rơi xuống loảng xoảng, vỡ vụn. Khuôn mặt họ từ say sưa chuyển sang hoảng sợ tột độ.

"Cái gì thế này? Kiếm của ta... nó đang đau đớn!" Một kiếm khách trẻ tuổi, tay ôm chặt thanh trường kiếm của mình, gào lên. Thanh kiếm trong tay y không chỉ rung, mà còn phát ra những luồng linh khí hỗn loạn, như một sinh vật đang bị tra tấn. Y cố gắng giữ chặt, nhưng dường như thanh kiếm đang cố gắng thoát khỏi tay y, hoặc đang quằn quại trong đau đớn.

Cả quán rượu chìm vào hỗn loạn. Tiếng kêu la hoảng sợ, tiếng kiếm va chạm, tiếng đồ vật rơi vỡ, tất cả tạo nên một cảnh tượng kinh hoàng. Mùi rượu nồng bị xua tan bởi mùi sắt tanh, mùi khét nhẹ của linh khí xáo động, và mùi mồ hôi lạnh của sự sợ hãi.

Người Kể Chuyện, giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Đôi tay ông dừng lại trên dây đàn, nhưng đôi mắt ông lão vẫn sáng quắc, dõi theo khung cửa sổ lớn của quán rượu, nơi có thể nhìn thấy một phần Vạn Kiếm Thành đang chìm trong sự xáo động. Những ngọn tháp canh cao vút, những mái ngói xanh lam, giờ đây đều bị bao phủ bởi một làn sương mù linh khí hỗn loạn, và tiếng kiếm minh vẫn không ngừng vang vọng, như một lời than khóc từ chính linh hồn của thành phố.

Ông lão khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang đầy triết lý và sự thấu hiểu. Ông không hoảng sợ, không kêu la, chỉ chậm rãi đặt cây đàn tì bà xuống bên cạnh, đôi mắt vẫn không rời khỏi khung cảnh bên ngoài. Ông lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng, như tiếng gió thì thầm qua những tán cây cổ thụ, nhưng lại có một sức nặng khó tả, đủ để những ai vô tình nghe thấy phải suy ngẫm: *“Mỗi câu chuyện đều có linh hồn của nó... Và linh hồn của Vạn Kiếm Thành đang thét lên vì giằng xé...”*

Một kiếm khách đã bỏ chạy ra ngoài, nhưng ngay lập tức bị một làn sóng áp lực vô hình đánh bật trở lại, va vào bàn ghế, ngã lăn ra đất. Thanh kiếm của y, vừa mới thoát khỏi tay, đã bay lượn hỗn loạn trong không trung, rồi đâm sầm vào một cột gỗ, vỡ vụn. Cảnh tượng đó càng khiến sự hoảng loạn trong quán tăng lên gấp bội.

Người Kể Chuyện nhìn những mảnh vụn của thanh kiếm trên sàn, rồi lại đưa mắt nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi tiếng kiếm minh dường như phát ra mạnh mẽ nhất. Trong tâm trí ông lão, ông không chỉ nghe thấy tiếng kiếm, mà còn nghe thấy tiếng lòng của những vật vô tri. Ông biết, một cuộc chiến không phải bằng máu thịt, mà bằng ý chí, đang diễn ra. Và cuộc chiến đó, có thể sẽ thay đổi vĩnh viễn số phận của Vạn Kiếm Thành, và có lẽ, cả Huyền Vực. Ông lão nhắm mắt lại, một nụ cười khổ hiện lên trên khóe môi. *“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới...”* Lời cảnh báo cổ xưa bỗng vang vọng trong tâm trí ông, rõ ràng hơn bao giờ hết.

***

Quay trở lại trung tâm Vạn Kiếm Thành, nơi trận chiến ý chí đang diễn ra ác liệt. Tần Mặc vẫn đứng im lìm, như một bức tượng đá sừng sững giữa cơn phong ba bão táp. Trường lực áp chế từ Cổ Kiếm Hồn đã đạt đến đỉnh điểm, không khí xung quanh Tần Mặc đặc quánh lại, nặng nề đến mức ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng từng luồng xung động của ý chí, từng mảnh vỡ của nỗi sợ hãi và phẫn nộ từ Cổ Kiếm Hồn đang va đập vào mình.

Tô Lam, dù đã kiệt sức, vẫn cố gắng đứng vững bên cạnh Tần Mặc, thanh kiếm cổ của nàng phát ra một vầng sáng xanh nhạt, như cố gắng chống lại áp lực khủng khiếp. Nàng đã dùng hết chút linh lực còn sót lại để bảo vệ bản thân và Tần Mặc, nhưng thứ giữ nàng đứng vững hơn cả linh lực, chính là ý chí kiên định và niềm tin tuyệt đối vào Tần Mặc. Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực không rời khỏi điện thờ, bộ lông đen tuyền của nó như đang hấp thụ những làn sóng áp lực, bảo vệ hai chủ nhân của mình.

Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành, bao gồm cả Trần Trưởng Lão, đều đã bị đẩy lùi xa hơn, nằm rải rác trên mặt đất hoặc chật vật chống đỡ. Khuôn mặt họ tái mét, hoảng sợ tột độ. Họ ôm chặt binh khí của mình, nhưng những thanh kiếm ấy vẫn không ngừng rung lên, phát ra tiếng kêu rên, như thể chúng đang bị một thứ gì đó vô hình tra tấn. Không ai dám hành động. Họ chỉ có thể nhìn Tần Mặc, kẻ mà họ coi là dị giáo, là kẻ báng bổ, đang đứng vững vàng trong tâm bão, như thể mọi áp lực đều vô nghĩa trước hắn.

Tần Mặc không nói thành lời, nhưng ý niệm của hắn lại vang vọng, xuyên qua làn sóng ý chí hỗn loạn, trực tiếp chạm đến bản nguyên của Cổ Kiếm Hồn. Giọng nói trong tâm trí hắn nhẹ nhàng, trầm lắng, nhưng mỗi chữ lại mang một sức nặng không thể lay chuyển, như từng giọt nước nhỏ xuyên qua đá: *“Thần binh vô tri, hay kiếm sắc bén có chủ? Ngươi chọn con đường nào? Sức mạnh đích thực nằm ở bản chất, không phải sự tha hóa. Ngươi là kiếm. Ngươi không cần phải trở thành ‘cái gì đó khác’ để vĩ đại. Vĩ đại nằm ở việc ngươi là chính ngươi, một thanh kiếm, và phát huy kiếm tính của mình đến cực hạn.”*

Ngay lập tức, một làn sóng ý niệm khác dội lại, mạnh mẽ hơn, hỗn loạn hơn, pha lẫn cả sự phẫn nộ và một nỗi đau đớn tột cùng. Đó là tiếng lòng của Cổ Kiếm Hồn, một tiếng thét từ ngàn năm cô độc và nỗi sợ hãi: *“Ngươi không hiểu! Sự yếu đuối! Ta không muốn là một thanh kiếm tầm thường! Ta đã từng bị lãng quên, bị bỏ rơi, bị coi là vô dụng! Chỉ có ‘thăng cấp’, chỉ có trở thành ‘thứ khác’, ta mới có thể tồn tại, mới có thể thoát khỏi số phận bị mục nát, bị quên lãng!”*

Lời phản bác của Cổ Kiếm Hồn không chỉ là ý niệm, mà còn là một làn sóng xung kích vật lý. Mặt đất dưới chân Tần Mặc rạn nứt, những viên đá lát sàn bắn tung tóe. Cả điện thờ rung chuyển dữ dội, những phiến đá trên tường rơi lả tả. Một luồng sáng xanh nhạt từ thanh kiếm cổ xưa trong điện thờ bùng lên, rồi co rút lại, tập trung thành một điểm sáng chói mắt, như một trái tim đang đập mạnh mẽ, dữ dội.

Tần Mặc đưa tay ra, một hành động đầy rủi ro và gần như là điên rồ. Bàn tay hắn, không mang theo chút linh lực nào, nhưng lại như một bàn tay thấu hiểu, muốn chạm vào chính bản chất của sự đau khổ và giằng xé ấy. Hắn không sợ hãi. Hắn biết, đây không phải là một đòn tấn công thù địch, mà là một lời thách thức, một sự bùng nổ của nỗi giằng xé nội tâm.

Khi bàn tay Tần Mặc vươn ra, trường lực của Cổ Kiếm Hồn bỗng co rút lại một cách đột ngột. Nó không còn lan tỏa khắp thành phố nữa, mà tập trung toàn bộ áp lực vào một điểm duy nhất: chính Tần Mặc. Như một sinh vật khổng lồ đang thử thách kẻ dám đối mặt với nó, nó muốn xem Tần Mặc có thể chịu đựng được đến đâu. Áp lực đó không còn là làn sóng, mà là một bức tường vô hình, một khối lượng khổng lồ đang đè nén lấy Tần Mặc.

Tần Mặc chịu đựng. Từng thớ thịt, từng mạch máu, từng tế bào trong cơ thể hắn đều cảm nhận được sức nặng kinh hoàng. Mồ hôi túa ra như tắm, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắn không lùi bước, không hoảng sợ. Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ "ý chí tồn tại" của mình, không phải để chống lại, mà để thấu hiểu, để cảm nhận, để đáp lại lời thét gào của Cổ Kiếm Hồn.

*“Đó không phải yếu đuối,”* ý niệm của Tần Mặc lại vang lên, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, xuyên qua bức tường áp lực dày đặc. *“Đó là bản chất. Nỗi sợ hãi là một phần của sự tồn tại. Nhưng ngươi có thể chọn cách đối mặt với nó, không phải bằng cách chạy trốn khỏi bản chất của mình, mà bằng cách chấp nhận và phát huy nó. Ngươi là kiếm. Vậy hãy là một thanh kiếm, không phải một ‘thần’. Một thanh kiếm có thể không còn bén, nhưng ý chí của nó vẫn bất diệt. Một thanh kiếm không cần phải biến thành chim để bay, nó có thể chặt đứt cả ngọn núi chỉ bằng một nhát chém. Vấn đề không phải là ‘cái gì’, mà là ‘như thế nào’.”*

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn dường như hòa làm một, bị giam cầm trong một không gian riêng biệt của ý chí và nỗi sợ hãi. Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành, bao gồm cả Trần Trưởng Lão, dù đã quen với sự hùng mạnh của Cổ Kiếm Hồn, nhưng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào kỳ dị và đầy giằng xé đến vậy. Họ bối rối, sợ hãi, và bắt đầu nghi ngờ mọi thứ họ từng tin tưởng. Một kẻ phàm nhân không linh lực, một kẻ dị giáo, lại đang đối đầu với linh hồn của Vạn Kiếm Thành, không bằng bạo lực, mà bằng một sự thấu hiểu sâu sắc đến kinh ngạc.

Cổ Kiếm Hồn im lặng. Không còn những làn sóng ý niệm hỗn loạn, không còn những tiếng kiếm minh giận dữ. Nó chỉ đơn thuần tập trung áp lực vào Tần Mặc, như đang lắng nghe, như đang suy xét. Luồng sáng xanh trong điện thờ bỗng mờ đi, rồi lại bùng lên, yếu ớt hơn, nhưng lại mang một vẻ gì đó trầm tư hơn.

Tần Mặc biết, hắn đã gieo được hạt mầm. Hạt mầm của sự nghi ngờ, của sự thấu hiểu, của một con đường khác. Trận chiến lớn nhất, không phải là cuộc chiến giữa hai thực thể, mà là cuộc chiến trong chính linh hồn của một tồn tại cổ xưa. Và Tần Mặc, bằng sự kiên định và lòng trắc ẩn của mình, đang dần dần dẫn lối cho nó.

Cơn bão vẫn chưa tan, nhưng một tia sáng yếu ớt đã len lỏi qua đám mây đen, báo hiệu một sự thay đổi đang đến.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free