Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 294: Chân Lý Cổ Xưa và Khát Vọng Hiện Tại

Gió vẫn thổi, bụi vẫn bay, nhưng bước chân của họ vẫn không ngừng nghỉ, hướng về phía trước, hướng về một thử thách mới, một hy vọng mới cho Huyền Vực.

Bình minh vừa ló rạng, những tia nắng vàng óng len lỏi qua rặng cây cổ thụ ven đường, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường cổ đạo đã nhuốm màu thời gian. Đây là con đường thương gia huyết mạch, nối liền các thành trì lớn trong Huyền Vực, tuy không còn tấp nập như xưa nhưng vẫn còn giữ lại được sự hoang sơ, hùng vĩ của nó. Bụi đất mịn màng bay lượn trong không khí, phản chiếu ánh sáng ban mai như những hạt kim tuyến li ti, tạo nên một cảnh tượng vừa thực vừa ảo. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền như màn đêm, sải bước vững chãi trên con đường mòn, mỗi nhịp chân đều mang theo một lực đạo mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng êm ái. Đôi mắt đỏ rực của nó cảnh giác quét qua từng lùm cây, từng tảng đá ven đường, không bỏ sót bất kỳ động tĩnh nào, tựa hồ là một linh vật hộ vệ trung thành.

Trên lưng Hắc Phong, Tần Mặc và Tô Lam ngồi cạnh nhau. Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư, như đang đọc thấu vạn vật xung quanh, lắng nghe những ý chí vô hình mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận. Hắn khẽ vuốt nhẹ bờm Hắc Phong, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng từ cơ thể cường tráng của nó. Tâm trí hắn vẫn còn đọng lại những dư âm từ Vạn Kiếm Thành, từ sự thức tỉnh của Cổ Kiếm Hồn và những hạt giống hoài nghi đã được gieo rắc trong lòng các tu sĩ. Hắn biết, hành trình này không chỉ là một cuộc du hành vật lý, mà còn là một cuộc khám phá sâu sắc hơn về bản chất của vạn vật và sự thật ẩn giấu đằng sau khát vọng thăng tiên.

Tô Lam ngồi bên cạnh hắn, dung nhan thanh tú của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị thường thấy, mà thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, đôi lúc lại có vài sợi tơ vương nhẹ trước gió. Nàng chăm chú nhìn Tần Mặc, ánh mắt phượng sáng ngời, dường như muốn đọc thấu những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí hắn. Nàng đã chứng kiến sự chuyển biến kỳ diệu của Cổ Kiếm Hồn, chứng kiến một ý chí ngàn năm bị lạc lối đã tìm lại được bản chất thực sự của mình, không còn truy cầu sự "thăng cấp" vô độ. Điều đó đã gieo vào lòng nàng những hạt mầm nghi ngờ về con đường tu luyện mà nàng đã theo đuổi bấy lâu nay, về những giáo điều mà sư môn đã dạy dỗ.

"Cổ Kiếm Hồn... nó đã thực sự thay đổi. Nhưng... liệu những ý chí khác có chấp nhận dễ dàng như vậy?" Tô Lam khẽ cất lời, giọng nàng trong trẻo nhưng mang theo một chút băn khoăn. Nàng nhớ lại hình ảnh những thanh kiếm trong Vạn Kiếm Thành đã ngân lên bản giao hưởng thức tỉnh, không còn là tiếng gào thét của sự khát máu hay truy cầu sức mạnh. "Nó đã tìm thấy sự cân bằng, sự hoàn thiện trong bản chất sắc bén của chính mình, không cần phải trở thành một thần binh vô tri hay thoát ly khỏi định nghĩa của một thanh kiếm. Nhưng không phải vật nào cũng đơn thuần như Cổ Kiếm Hồn, đúng không?"

Tần Mặc khẽ mở mắt, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi hùng vĩ sừng sững, ẩn hiện trong làn sương sớm. Hắn cảm nhận được hương hoa dại thoang thoảng trong gió, nghe thấy tiếng chim hót líu lo từ những tán lá xanh um, và cả tiếng suối chảy róc rách từ khe núi gần đó. Mọi vật đều có ý chí của riêng mình, và mỗi ý chí đều mang một câu chuyện, một khát vọng. "Mỗi vật đều có sự cố chấp riêng, Lam," hắn đáp, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Vạn Kiếm Thành là khởi đầu, một bài học quý giá về sự thức tỉnh của một ý chí đơn thuần, tập trung vào một thuộc tính duy nhất: sự sắc bén. Cổ Kiếm Hồn, dù kiên cố, nhưng khát vọng của nó vẫn là của một thanh kiếm."

Hắn quay sang nhìn Tô Lam, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu thị. "Nhưng Thiết Giáp Thành sẽ là một thử thách khác. Sức mạnh của nó không chỉ nằm ở bản thân thành trì, mà còn ở ý chí bảo vệ đã ăn sâu vào cốt lõi của nó. Một thành trì không chỉ là đá và thép, nó là một pháo đài, một nơi trú ẩn, một biểu tượng của sự kiên cố. Ý chí của nó phức tạp hơn, đa diện hơn. Nó muốn bảo vệ, nhưng lại bị cám dỗ bởi con đường 'thăng cấp' để trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm, một thần binh vô tri, quên đi rằng sự bảo vệ thực sự nằm ở sự cân bằng và ý nghĩa của những gì nó đang gìn giữ, chứ không phải ở sức mạnh tuyệt đối."

Tô Lam gật đầu, nàng hiểu. Nàng đã nhìn thấy sự khác biệt giữa các loại "ý chí vật thể" mà Tần Mặc đã tiếp xúc. Cổ Kiếm Hồn là một linh hồn kiếm cổ đại, khát vọng của nó, dù bị bóp méo, vẫn xoay quanh việc "trở thành kiếm". Nhưng một thành trì, với vô số vật phẩm nhỏ hơn, với những sinh linh trú ngụ bên trong, ý chí của nó phải phức tạp hơn gấp bội. Nàng cảm nhận được sự se lạnh của không khí buổi sớm, cùng với cảm giác gió thổi qua tóc và quần áo, như nhắc nhở nàng về con đường đầy gian nan phía trước. Nàng biết, Tần Mặc đang mang trên vai một gánh nặng vô cùng lớn, gánh nặng của việc phải thay đổi cả một niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí của cả Huyền Vực, và điều đó khiến nàng càng thêm kiên định muốn đồng hành cùng hắn.

***

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, ánh nắng trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng xuống con đường đất. Không khí trong lành của buổi sáng dần được thay thế bằng cái oi ả của buổi trưa, kèm theo mùi đất khô và cỏ dại nồng nồng. Họ dừng chân nghỉ ngơi trong một khoảnh rừng nhỏ ven đường, nơi những tán cây rậm rạp che phủ, tạo thành một bóng râm mát mẻ. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng chim hót líu lo, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xua đi phần nào sự mệt mỏi của cuộc hành trình.

Tần Mặc ngồi tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ, thân cây sần sùi, rêu phong, mang theo dấu vết của hàng trăm năm tháng. Hắn khẽ nhắm mắt lại, dường như đang lắng nghe những gì vô hình, những ý chí tồn tại nhỏ bé xung quanh mình. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một phiến đá bên cạnh, cảm nhận sự thô ráp, lạnh lẽo của nó, và dường như thấu hiểu được ý chí tĩnh lặng, bền bỉ của phiến đá kia. Mỗi vật, dù nhỏ bé đến đâu, đều có câu chuyện của riêng nó, đều có một khát vọng được là chính nó, được tồn tại theo bản chất nguyên thủy của mình.

Tô Lam quan sát hắn, ánh mắt nàng dần bộc lộ sự suy tư sâu sắc. Nàng ngồi xuống cạnh Tần Mặc, cảm nhận sự mát lạnh từ mặt đất truyền lên. "Ta vẫn không hiểu hết," nàng khẽ cất lời, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Cái 'chân lý thất lạc' mà ngươi nói... Nó có liên quan gì đến sự cố chấp của vạn vật? Vì sao chúng lại mù quáng truy cầu 'thăng cấp' đến vậy, bất chấp việc phải thoát ly bản chất?"

Tần Mặc mở mắt ra, ánh nhìn của hắn sâu thẳm như thấu suốt ngàn năm lịch sử. Hắn nhìn vào đôi mắt phượng của Tô Lam, chậm rãi giải thích, mỗi lời nói đều chứa đựng sự trầm tư và trí tuệ. "Vào Kỷ Nguyên Hiền Giả, một kỷ nguyên đã bị lãng quên trong dòng chảy thời gian, đã có một lời cảnh báo vang vọng khắp Huyền Vực. Đó là 'Thiên Đạo Cảnh Báo', một chân lý thất lạc mà nay đã bị bóp méo hoặc cố tình che giấu. Lời cảnh báo ấy nói rằng: 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Đó không phải là một lời nguyền, mà là một lời tiên tri về sự mất cân bằng tối hậu."

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Tô Lam. "Con đường 'thăng tiên' mà các tu sĩ hiện nay đang truy cầu, đôi khi đã bị biến tướng thành 'thoát ly bản chất'. Vạn vật bị ép buộc phải vươn lên, phải 'thăng cấp' để trở thành một thứ gì đó cao hơn, mạnh hơn, mà chúng ta lầm tưởng là 'tiên'. Nhưng đó lại là sự mất mát lớn nhất. Chúng mất đi giá trị thật sự, mất đi ý nghĩa tồn tại nguyên thủy của mình."

Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào phiến đá lần nữa, như đang minh họa cho lời nói của mình. "Hãy nghĩ về phiến đá này. Bản chất của nó là sự kiên cố, là nền tảng, là sự bền bỉ. Nếu nó muốn 'thăng cấp' thành tiên, nó có thể biến thành một viên ngọc thạch quý giá, một tinh thể linh khí. Nhưng khi ấy, nó không còn là đá nữa. Nó đã thoát ly khỏi bản chất của một phiến đá, bỏ đi ý nghĩa nguyên thủy của sự kiên cố và bền bỉ. Cổ Kiếm Hồn cũng vậy. Nó muốn sắc bén, muốn chém mọi vật. Nhưng nó đã bị mê hoặc bởi khát vọng thành 'thần binh vô tri', một thanh kiếm chỉ biết đến sức mạnh hủy diệt, quên đi mục đích ban đầu của việc bảo vệ, của việc giúp chủ nhân hoàn thành nghĩa vụ."

"Chính sự cố chấp này đã khiến chúng mất đi giá trị thật sự. Chúng ta truy cầu sức mạnh, truy cầu sự vĩnh cửu, nhưng lại bỏ quên đi rằng giá trị thực sự nằm ở sự cân bằng và ý nghĩa của sự tồn tại hiện hữu. Sự cố chấp của vạn vật khi muốn 'thăng cấp' chính là khởi nguồn của sự mất cân bằng trong Huyền Vực hiện tại." Hắn kết luận, giọng nói trầm bổng, mang theo một nỗi niềm sâu sắc.

Tô Lam lắng nghe từng lời, nàng cảm thấy như có một bức màn vô hình đang dần được vén lên trước mắt mình. Những giáo điều mà nàng đã được dạy dỗ bấy lâu nay, những lời giảng về sự truy cầu 'tiên cảnh', 'thần đạo' dường như đang lung lay tận gốc rễ. Nàng chợt nhận ra sự thật tàn khốc mà Tần Mặc đã chứng kiến. Con đường mà nàng và vô số tu sĩ khác đang theo đuổi, dưới danh nghĩa 'thăng tiên', có lẽ chỉ là một sự lừa dối vĩ đại, một sự tha hóa bản chất đã kéo dài hàng ngàn năm. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của cây cỏ dại, khiến tâm hồn nàng có chút thanh tịnh hơn, nhưng cũng đầy hoang mang. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng, và một nỗi băn khoăn về con đường tương lai của chính mình.

***

Sau khi nghỉ ngơi, họ tiếp tục cuộc hành trình. Mặt trời đã bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng chân trời bằng những gam màu rực rỡ của hoàng hôn. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ những vùng đất xa xôi. Trong không khí, phảng phất một mùi sắt nhạt, như báo hiệu sự hiện diện của một thứ gì đó kiên cố, bằng thép và đá.

Và rồi, khi họ vượt qua một ngọn đồi thoai thoải, bóng dáng hùng vĩ của Thiết Giáp Thành dần hiện ra trước mắt. Đó là một cảnh tượng khiến người ta phải choáng ngợp. Những bức tường thành cao vút, sừng sững vươn lên chạm mây, được xây dựng từ những khối đá khổng lồ và thép đen bóng, dường như không thể bị phá vỡ. Mỗi viên gạch, mỗi phiến đá đều tỏa ra một khí thế vững chãi, kiên cố đến mức khó tin. Từ xa, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng kim loại va chạm rất khẽ, như tiếng vọng của những công trình đang được xây dựng hay tu sửa không ngừng. Toàn bộ thành trì như một con quái vật khổng lồ, nằm im lìm trên mặt đất, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, đôi mày chau nhẹ. Hắn cảm nhận được ý chí mạnh mẽ, gần như cố chấp của Thành Linh, một ý chí khác biệt hoàn toàn so với Cổ Kiếm Hồn. Nó không chỉ là sự sắc bén, mà là sự kiên cố đến cực hạn, một khát vọng bảo vệ cháy bỏng. Nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi lo lắng, một sự nặng nề mà Tần Mặc chưa từng cảm nhận ở một thành trì nào khác.

"Thiết Giáp Thành Linh... nó muốn trở thành pháo đài bất khả xâm phạm," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng, như đang nói chuyện với chính mình, hoặc với Thành Linh đang ẩn mình đâu đó. Hắn đưa tay lên, như thể đang chạm vào bức tường vô hình của ý chí Thành Linh, cảm nhận được sự cứng rắn, sự kiên cường và cả sự cô độc trong khát vọng ấy. "Khát vọng bảo vệ của nó mãnh liệt đến mức sẵn sàng biến mình thành thần binh vô tri, không màng đến những gì nó đang bảo vệ, quên đi rằng giá trị của sự bảo vệ nằm ở sự sống, ở sự phát triển, chứ không phải ở sự bất diệt của bản thân thành trì."

Tô Lam nhìn chằm chằm vào Thiết Giáp Thành, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng và quyết tâm. Nàng cảm thấy sự rung động mạnh mẽ từ Hắc Phong, con sói khổng lồ cũng dường như cảm nhận được sự áp chế từ ý chí của Thành Linh, nó khẽ rùng mình, nhưng vẫn trung thành bước đi. "Một thành phố... muốn thành thần binh?" Tô Lam thốt lên, giọng nàng đầy vẻ kinh ngạc. "Đây còn khó hơn Cổ Kiếm Hồn nhiều. Cả một thành phố, với hàng vạn sinh linh, với vô số vật phẩm, với lịch sử và văn hóa... nó sẽ từ bỏ tất cả để trở thành 'vật' thuần túy của sự kiên cố? Nó sẽ biến thành một khối sắt đá vô tri, chỉ để đạt được cái gọi là 'thăng tiên'?"

Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng lên một tia băn khoăn sâu sắc. "Vậy thì, liệu chúng ta có thể... thuyết phục một ý chí như vậy? Một ý chí được nuôi dưỡng bởi khát vọng bảo vệ, nhưng lại đi theo con đường cực đoan của sự tha hóa?" Nàng biết, thách thức này lớn hơn rất nhiều so với Vạn Kiếm Thành. Cổ Kiếm Hồn dù cổ xưa nhưng vẫn là một linh hồn kiếm đơn thuần. Còn Thiết Giáp Thành, nó là một thực thể phức tạp, là nơi giao thoa của vô số ý chí khác, là một bức tranh đa màu sắc của sự sống và khát vọng.

Tần Mặc không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ siết chặt tay trên bờm Hắc Phong, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, hướng về phía Thiết Giáp Thành đang sừng sững đón gió chiều. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ phải đối mặt với sự cố chấp của Thiết Giáp Thành Linh, mà còn với mối đe dọa tiềm tàng từ Thiên Diệu Tôn Giả, người có thể đứng sau các dự án "thăng cấp" quy mô lớn, và sự mù quáng của cả một thế giới tu luyện. Tuy nhiên, trong lòng hắn, niềm tin vào con đường "cân bằng bản chất", vào quyền được là chính mình của vạn vật, vẫn vững như bàn thạch. Bởi vì, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và Tần Mặc, hắn phải tìm ra một con đường khác, một con đường để thế giới này vẫn có thể tồn tại, trong sự cân bằng và ý nghĩa vốn có của nó.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free