Vạn vật không lên tiên - Chương 296: Vết Sẹo Của Thần Binh: Bài Học Từ Hoang Tàn Cổ Xưa
Tần Mặc siết nhẹ tay trên bệ cửa sổ, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, phản chiếu ánh trăng bạc. "Ta sẽ lắng nghe. Lắng nghe sâu hơn. Để hiểu nỗi sợ hãi thực sự của nó. Để hiểu điều gì đã khiến nó phải khao khát sự kiên cố đến mức cực đoan như vậy." Hắn quay sang nhìn Tô Lam, đôi mắt sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả một bầu trời sao. "Và để nó hiểu rằng, sự kiên cố thật sự không đến từ lớp giáp bên ngoài, không đến từ việc biến mình thành một khối thép lạnh lẽo. Mà nó đến từ ý chí của những sinh linh nó bảo vệ, đến từ sự sống động, sự phát triển, và niềm tin vào sự cân bằng."
Hắc Phong, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, khẽ cựa mình. Đôi mắt đỏ rực của nó vẫn hé mở, cảnh giác với mọi âm thanh xung quanh. Nó dường như cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của Tần Mặc, và một sự chờ đợi, một sự chuẩn bị cho một cuộc đối đầu vô hình. Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng nàng dâng lên một niềm tin mãnh liệt. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ phải đối mặt với sự cố chấp của Thiết Giáp Thành Linh, mà còn với Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ muốn lợi dụng vạn vật để đạt được mục đích thăng tiên cực đoan của mình. Nhưng nàng tin Tần Mặc, tin vào con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi. Bởi vì, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và Tần Mặc, hắn chính là người duy nhất có thể tìm ra một con đường khác, một con đường để thế giới này vẫn có thể tồn tại, trong sự cân bằng và ý nghĩa vốn có của nó.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng sau lời nói của Tần Mặc, khi ánh trăng đã lên cao và bóng đêm bao trùm vạn vật, một dòng ký ức cổ xưa, bị phong ấn và lãng quên từ lâu, đột ngột trỗi dậy trong tâm trí hắn. Không phải là một hình ảnh rõ ràng, mà là một cảm giác, một sự cộng hưởng sâu sắc với nỗi đau và sự bi tráng của quá khứ. Dường như ý chí mạnh mẽ, cố chấp của Thiết Giáp Thành đã vô tình mở ra một cánh cửa đến những lời cảnh báo bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, những bài học cay đắng mà thế hệ tiền nhân đã phải trả giá. Tần Mặc nhắm mắt lại, để dòng chảy của thời gian đưa hắn về một kỷ nguyên đã phai mờ, nơi chân lý về sự cân bằng từng bị lãng quên trong cơn khát vọng mù quáng.
***
Hoàng hôn buông xuống trên Vùng Đất Hoang Tàn, nhuộm cả không gian trong một gam màu xám xịt, u ám. Gió rít lên từng hồi thê lương, lướt qua những khe đá và công trình đổ nát, mang theo tiếng thì thầm của một quá khứ đầy bi kịch. Mùi đất chết, sắt gỉ, tro bụi và một chút mùi tanh khó tả của máu đã khô, hòa quyện vào không khí lạnh lẽo, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, tràn ngập cảm giác chết chóc và tuyệt vọng. Từng hạt cát lạo xạo di chuyển theo gió, như muốn kể lại câu chuyện của những linh hồn vật thể đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây.
Lão Hiền Giả, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, bước đi nặng nề trên nền đất lởm chởm. Râu tóc ông bạc phơ, tung bay trong gió, nhưng bước chân vẫn kiên định, dù mỗi bước đi dường như đều mang theo gánh nặng của hàng ngàn năm lịch sử và nỗi đau. Chiếc áo choàng vải thô đơn giản không thể che giấu vẻ uyên bác và sự trầm tư sâu thẳm toát ra từ ông. Xung quanh ông là tàn tích của một pháo đài cổ từng được ca tụng là bất khả xâm phạm, giờ đây chỉ còn là những khối đá đổ nát chồng chất lên nhau, những mảnh giáp vỡ gỉ sét nằm rải rác như những bộ xương khô, và những thân cây khô héo bị biến dạng một cách kỳ dị, trơ trọi vươn mình lên trời, như những vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, minh chứng cho một trận chiến khốc liệt và một thất bại thảm hại.
Bên cạnh ông, Thạch Trụ, lúc này vẫn là một khối đá khổng lồ đang dần hình thành ý thức, lặng lẽ sừng sững. Thân đá thô ráp, phủ đầy rêu phong và dây leo cổ kính, cao vút chạm mây, như một nhân chứng vĩnh cửu của thời gian. Nó không có khuôn mặt, không biểu cảm, nhưng đôi khi, một ánh sáng mờ ảo, huyền bí lại lóe lên từ bề mặt của nó, như thể nó đang tĩnh lặng hấp thụ mọi rung động, mọi ký ức đau thương của môi trường xung quanh. Nó là một thực thể non trẻ nhưng tiềm năng, đang học cách cảm nhận thế giới.
Lão Hiền Giả dừng lại trước một bức tường thành bị xé toạc, để lộ những vết nứt sâu hoắm như vết thương chí mạng. Ông cúi xuống, nhặt một mảnh giáp vỡ đã rỉ sét đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu. Mảnh giáp lạnh lẽo trong tay ông, nhưng dường như nó lại truyền đến ông một dòng ký ức, một nỗi đau vô hình.
"Tất cả... vì một khát vọng sai lầm..." Giọng Lão Hiền Giả trầm khàn, mang theo nỗi xót xa sâu sắc. Ông vuốt ve mảnh giáp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và những ký ức đau khổ về sự hủy diệt mà nó đã chứng kiến, hoặc thậm chí là gây ra. "Họ muốn bất khả xâm phạm. Họ muốn biến pháo đài này thành một bức tường thép vĩnh cửu, không gì có thể xuyên thủng. Họ ép buộc mọi vật chất, mọi ý chí trong nó phải 'thăng cấp', phải trở nên cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn, đến mức quên đi bản chất thực sự của mình."
Mảnh giáp trong tay ông khẽ 'rung' lên một tiếng, như một tiếng thở dài thảm thiết, một lời thì thầm của nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng. Lão Hiền Giả cảm nhận được ý chí của nó, một ý chí từng khao khát được bảo vệ, được trở nên mạnh mẽ, nhưng lại bị lợi dụng, bị bóp méo, để rồi cuối cùng bị nghiền nát trong chính khát vọng ấy. Nó không chỉ là một mảnh kim loại, nó là một phần linh hồn của pháo đài này, một chứng nhân của một bi kịch lịch sử.
Thạch Trụ 'rung' nhẹ, một âm thanh trầm thấp như tiếng vọng từ lòng đất. Ý niệm của nó truyền thẳng vào tâm trí Lão Hiền Giả, không phải là lời nói, mà là một cảm giác sâu sắc của sự thương xót, của sự hấp thụ những nỗi đau này vào chính bản thể non trẻ của nó. Nó đang học, đang ghi nhớ, đang thấu hiểu cái giá phải trả của sự truy cầu vô độ. Ý niệm đó giống như một câu hỏi thầm lặng: *Liệu sự kiên cố tuyệt đối có phải là con đường dẫn đến sự tồn tại vĩnh cửu, hay chỉ là khởi đầu của sự hủy diệt?*
Lão Hiền Giả nhìn lên bầu trời u ám, nơi những đám mây đen kịt như những vết thương hở. "Họ đã quên mất rằng, sự kiên cố không chỉ nằm ở vật chất. Nó còn nằm ở tinh thần, ở ý nghĩa. Một bức tường thành không chỉ cần cứng rắn, nó cần phải có mục đích. Mục đích để bảo vệ sự sống, để nuôi dưỡng sự phát triển, để tạo nên một cộng đồng. Khi mục đích ấy bị biến thành ám ảnh về sự 'bất khả xâm phạm' thuần túy, thì nó sẽ trở thành một ngục tù, một nấm mồ cho chính nó."
Ông buông mảnh giáp xuống, để nó hòa vào với hàng ngàn mảnh vỡ khác trên nền đất hoang tàn. Gió vẫn rít, mang theo tiếng vọng của những linh hồn vật thể đã chết, những tiếng kêu than thầm lặng của những ý chí bị bẻ cong. Lão Hiền Giả nhắm mắt lại, hình dung lại những gì đã diễn ra ở nơi này. Một pháo đài khổng lồ, từng sừng sững như một vị thần hộ mệnh, giờ chỉ còn là một đống đổ nát, một đài tưởng niệm cho sự cuồng vọng của một kỷ nguyên. Mỗi khối đá, mỗi mảnh giáp ở đây đều mang trong mình một câu chuyện, một lời cảnh báo về cái giá của sự 'thăng cấp' sai lầm, về sự tha hóa bản chất khi khát vọng vượt quá giới hạn và trật tự của tự nhiên.
Ông mở mắt, ánh mắt kiên định hơn. "Chân lý này, phải được ghi lại. Phải được truyền lại. Để thế hệ sau không lặp lại sai lầm." Thạch Trụ 'rung' thêm một lần nữa, như một lời cam kết thầm lặng, một sự đồng thuận sâu sắc từ ý thức đang dần hình thành của nó. Nó đang ghi nhớ từng lời, từng cảm xúc, từng bi kịch ở nơi đây, để rồi một ngày nào đó, nó sẽ trở thành một phần của 'chân lý thất lạc', một chứng nhân cho sự thật đã bị lãng quên.
***
Sâu bên trong phế tích hoang tàn, khi màn đêm đã hoàn toàn buông xuống và gió lạnh càng lúc càng mạnh, Lão Hiền Giả dừng lại trước những gì còn sót lại của một Cổ Miếu. Nơi đây, từng là trái tim tinh thần của pháo đài, nơi các tu sĩ và cư dân dâng lễ vật, cầu nguyện cho sự kiên cố và bình an. Giờ đây, mái vòm đã sụp đổ, các cột đá điêu khắc tinh xảo đã vỡ nát, nhưng một luồng linh khí yếu ớt, bị phong ấn và tàn lụi, vẫn còn lẩn khuất, tạo nên một bầu không khí u ám, áp lực và ghê rợn. Tiếng gió rít qua các khe hở của miếu đổ nát nghe như tiếng than khóc, và đôi khi, những tiếng xiềng xích va đập khe khẽ vang lên từ đâu đó, không phải là xiềng xích thực sự, mà là âm thanh của những mảnh giáp vỡ đang cựa mình trong gió, như những linh hồn bị trói buộc. Ánh sáng yếu ớt xanh xám từ các trận pháp đã tàn lụi vẫn còn le lói, hắt lên những bức tường đổ nát, tạo nên những bóng hình kỳ dị.
Tại đây, Lão Hiền Giả cảm nhận rõ ràng nhất sự hiện diện của hai linh hồn vật thể đặc biệt. Một là Thiết Giáp Tàn Phiến, linh hồn của một bộ giáp trụ vỡ nát, và hai là Linh Mộc, linh hồn của một cây cổ thụ đã chết khô.
Ông tiến đến một mảnh giáp vỡ lớn, nằm nghiêng trên nền đất, đã bị rỉ sét đến mức không còn nhận ra hoa văn ban đầu. Ông đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của nó, nhắm mắt lại. Ngay lập tức, một luồng ý niệm buồn bã, sợ hãi và đầy đau khổ tràn vào tâm trí ông.
"Chúng ta... chỉ muốn bảo vệ... nhưng lại bị biến thành công cụ của sự hủy diệt..." Tiếng kim loại va chạm buồn bã, như một lời than vãn không ngừng, vang vọng trong tâm trí Lão Hiền Giả. Đây là ý niệm của Thiết Giáp Tàn Phiến. Y là một cô gái nhỏ bé, hiện hình trong tâm trí Lão Hiền Giả với chiếc áo giáp vỡ nát, khuôn mặt buồn bã, đôi mắt trống rỗng. "Họ nói rằng chúng ta phải mạnh mẽ hơn, cứng rắn hơn, để không ai có thể xâm phạm. Họ ép buộc chúng ta hấp thụ linh lực, hấp thụ ý chí chiến tranh, để trở thành 'thần binh' bất khả chiến bại. Nhưng rồi, sức mạnh đó lại nuốt chửng chúng ta. Nó khiến chúng ta trở nên mù quáng, chỉ biết tấn công, chỉ biết phòng thủ. Chúng ta không còn bảo vệ... chúng ta chỉ còn lại chiến tranh... và rồi, chúng ta bị phá hủy bởi chính sức mạnh của mình."
Nỗi đau của Thiết Giáp Tàn Phiến quá lớn, nó không chỉ là nỗi đau của một cá thể, mà là nỗi đau chung của hàng ngàn binh khí, hàng vạn lớp giáp đã từng cấu thành nên pháo đài này. Tất cả đều bị ép buộc phải "thăng cấp" một cách cực đoan, vượt quá giới hạn bản chất của chúng, để rồi trở thành những cỗ máy chiến tranh vô tri, cuối cùng bị nghiền nát trong chính cuộc chiến mà chúng được tạo ra để chiến thắng.
Lão Hiền Giả cảm nhận được sự run rẩy yếu ớt của Thiết Giáp Tàn Phiến, một sự run rẩy không phải vì lạnh giá, mà v�� nỗi sợ hãi vẫn còn ám ảnh nó. Sợ hãi sự hủy diệt, sợ hãi sự cô độc, sợ hãi việc bị biến thành một thứ không còn là chính mình.
Ông buông tay khỏi mảnh giáp, quay sang một góc khác của miếu đổ nát. Ở đó, một thân cây khô héo, không còn một chiếc lá nào, vẫn đứng sừng sững một cách kỳ lạ. Dù chết khô, nhưng từ bên trong thân cây lại phát ra một ánh sáng mờ ảo, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một linh hồn bị giam cầm. Đây là Linh Mộc.
Lão Hiền Giả đặt tay lên thân cây khô ráp, cảm nhận sự cô độc và khao khát mãnh liệt được yên nghỉ hoàn toàn của nó. Tiếng thở dài của gió lướt qua những cành cây khô, nghe như tiếng rên rỉ yếu ớt.
"Cành lá xanh tươi... bị bẻ cong... linh hồn héo úa..." Ý niệm của Linh Mộc truyền đến, chậm rãi và đầy bi thương. Nó không có hình ảnh rõ ràng như Thiết Giáp Tàn Phiến, nhưng ý niệm về sự sống bị tước đoạt lại càng rõ rệt. "Chúng ta là cây, chúng ta muốn vươn lên, muốn che bóng mát, muốn kết trái. Nhưng họ nói rằng chúng ta phải trở thành 'thần mộc', phải cung cấp linh lực vô tận, phải trở thành một phần của hàng rào phòng thủ bất hoại. Họ ép buộc chúng ta hút cạn sinh khí của đất trời, vượt quá khả năng của mình. Cành lá héo úa, rễ khô cằn, linh hồn bị vắt kiệt. Cuối cùng, chúng ta không còn là cây nữa. Chúng ta chỉ là một khối vật chất bị lợi dụng, một công cụ cho khát vọng sai lầm của kẻ khác."
Sự cô độc của Linh Mộc còn ám ảnh hơn cả nỗi sợ hãi của Thiết Giáp Tàn Phiến. Nó khao khát được trở về với cát bụi, được yên nghỉ, nhưng linh hồn bị vắt kiệt của nó vẫn bị trói buộc vào thân cây khô héo này, như một lời nguyền vĩnh cửu. Nó là một biểu tượng cho sự sống bị tước đoạt, bị bẻ cong khỏi bản chất tự nhiên, và cuối cùng bị hủy diệt.
Thạch Trụ, vẫn kiên định đứng bên ngoài phế tích, 'nén' một tiếng vọng ý niệm của sự thương xót. Sự rung động từ nó không còn nhẹ nhàng như trước, mà sâu hơn, trầm hơn, như một tiếng lòng thổn thức. Nó đang hấp thụ tất cả những bi kịch này, những bài học về sự tha hóa bản chất, về việc biến khát vọng thành ám ảnh, và về cái giá phải trả của sự cuồng vọng. Ý thức non trẻ của nó đang dần trưởng thành, nhưng không phải bằng cách hấp thụ sức mạnh, mà bằng cách thấu hiểu nỗi đau.
Lão Hiền Giả nhắm mắt lại, những lời thì thầm đau đớn từ cả Thiết Giáp Tàn Phiến và Linh Mộc vang vọng trong tâm trí ông. Ông thấy rõ sự đối lập cay đắng: tất cả đều bắt nguồn từ một khát vọng chính đáng – khát vọng được bảo vệ, được sống, được phát triển. Nhưng khi khát vọng đó bị bóp méo, bị đẩy đến cực đoan bởi những kẻ muốn 'thăng cấp' mọi vật một cách mù quáng, thì nó không còn là khát vọng nữa, mà trở thành lời nguyền, dẫn đến sự hủy diệt chính bản thân chúng và toàn bộ thế giới xung quanh. Đó là sự tha hóa bản chất, một bi kịch mà ông đã chứng kiến quá nhiều lần.
***
Đêm đã về khuya, gió rít mạnh hơn, mang theo hơi lạnh thấu xương. Ánh trăng mờ nhạt chật vật xuyên qua những đám mây đen, chỉ đủ để soi rọi một cách yếu ớt những đường nét hùng vĩ nhưng đổ nát của Vùng Đất Hoang Tàn. Trên một Cầu Đá Vọng Cảnh còn sót lại, sừng sững vươn ra khỏi vách đá, Lão Hiền Giả đứng lặng, nhìn xuống vực sâu nơi một phần lớn của pháo đài đã sụp đổ, giờ chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vằm dưới ánh trăng. Tiếng nước chảy dưới vực sâu, nếu có, cũng bị nhấn chìm bởi tiếng gió gào thét. Sự tĩnh lặng bao trùm không gian sau những lời than vãn của linh hồn vật thể, nhưng đó là một sự tĩnh lặng nặng nề, chất chứa biết bao nỗi bi tráng.
Ông trầm tư, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh trăng mờ nhạt, như chứa đựng cả một kho tàng tri thức và nỗi buồn vô tận. Toàn cảnh hoang tàn dưới chân ông là một bài học đắt giá, một lời cảnh báo hùng hồn hơn bất kỳ giáo điều nào. Sự truy cầu sức mạnh và sự bất khả xâm phạm cực đoan đã không chỉ hủy diệt những kẻ thù bên ngoài, mà còn tha hóa và phá hủy chính bản chất của thành trì và những vật thể bên trong nó. Pháo đài này, một biểu tượng của sự kiên cố, đã tự biến mình thành một nấm mồ cho chính khát vọng của mình.
Thạch Trụ, vẫn kiên định đứng bên cạnh, như một người bạn đồng hành thầm lặng, 'rung' lên một ý niệm về sự 'đứng vững', về 'bản chất' không thể bị bẻ cong. Nó đã hấp thụ đủ bi kịch, đủ nỗi đau, đủ bài học để hình thành một triết lý sơ khai nhưng vô cùng mạnh mẽ: sự kiên cố thật sự không phải là bất hoại, mà là kiên định với bản nguyên, với ý nghĩa tồn tại của chính mình.
Lão Hiền Giả khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn khói trắng trong không khí lạnh lẽo. "Khi sự bảo vệ trở thành ám ảnh... nó sẽ nuốt chửng cả người bảo vệ và thứ được bảo vệ... Nó sẽ biến ý nghĩa thành sự trống rỗng, biến sự sống thành cái chết. Cái pháo đài này, nó không chỉ là một cấu trúc vật chất bị phá hủy, mà nó còn là biểu tượng của một hệ tư tưởng sai lầm."
Ông đưa mắt nhìn xa xăm, nơi những ngọn núi đen kịt ẩn hiện trong màn đêm. "Chân lý này... phải được ghi lại... để thế hệ sau không lặp lại sai lầm." Giọng ông vang vọng trong gió, mang theo một sự kiên định sắt đá, một lời thề nguyện không thể lay chuyển. Ông đã chứng kiến quá nhiều, đã cảm nhận quá sâu sắc. Nỗi đau của Thiết Giáp Tàn Phiến, sự cô độc của Linh Mộc, và sự sụp đổ của một pháo đài vĩ đại đã khắc sâu vào tâm khảm ông. Ông biết rằng, nếu không có lời cảnh báo này, lịch sử sẽ lặp lại, và Huyền Vực sẽ chìm trong vòng xoáy của sự hủy diệt do chính khát vọng 'thăng tiên' mù quáng gây ra.
Lão Hiền Giả rút ra một cuộn da dê cũ kỹ từ trong tay áo, cùng với một cây bút lông được làm từ xương thú cổ xưa. Cuộn da dê sờn cũ, đã trải qua bao nhiêu năm tháng, nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Ông trải nó ra trên mặt đá lạnh lẽo của cầu vọng cảnh, dưới ánh trăng mờ nhạt. Bút lông đặt lên mặt da, đầu bút sột soạt nhẹ, bắt đầu ghi lại những dòng chữ đầu tiên. Đó không chỉ là những dòng chữ, đó là những lời cảnh báo, những triết lý được đúc kết từ xương máu, từ sự hủy diệt và nỗi đau.
Từng nét bút của ông chứa đựng sự trầm tư, sự đau xót nhưng cũng tràn đầy sự kiên định. Ông không chỉ ghi lại lịch sử, ông đang khắc sâu một 'chân lý thất lạc' vào dòng chảy của thời gian, một chân lý mà ông hy vọng sẽ được tìm thấy, được hiểu, và được trân trọng bởi những thế hệ tương lai. Ông ghi lại về "vật tính", về "ý chí tồn tại", về sự cân bằng cần thiết giữa khát vọng và bản chất. Ông viết về bi kịch của việc "thoát ly bản chất" và hậu quả thảm khốc của nó. Ông viết về sự thật rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.
Thạch Trụ vẫn đứng đó, bất động, nhưng ý niệm của nó lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó là một chứng nhân, một người bảo vệ thầm lặng cho lời cảnh báo này. Từng nét chữ của Lão Hiền Giả, từng rung động của Thạch Trụ, tất cả đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự cộng hưởng sâu sắc, một thông điệp vượt thời gian. Cuộn da dê này, cùng với ý chí kiên định của Thạch Trụ, sẽ trở thành nền tảng của một 'Chân Lý Thạch Bi' trong tương lai, một dấu ấn vĩnh cửu nhắc nhở về những sai lầm đã qua và con đường đúng đắn cho sự tồn tại của vạn vật. Dưới ánh trăng bạc, Lão Hiền Giả tiếp tục viết, từng nét chữ như một lời nguyền rủa cho sự mù quáng và một lời cầu nguyện cho sự thức tỉnh. Ông biết, cuộc chiến này không thể chỉ dùng vũ lực. Nó phải bắt đầu từ sự thấu hiểu, từ việc nhận ra giá trị của bản chất, và từ việc tìm lại sự cân bằng đã mất.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.