Vạn vật không lên tiên - Chương 297: Khát Vọng Bất Diệt: Tiếng Gọi Từ Trái Tim Thép
Dưới ánh trăng bạc, Lão Hiền Giả tiếp tục viết, từng nét chữ như một lời nguyền rủa cho sự mù quáng và một lời cầu nguyện cho sự thức tỉnh. Ông biết, cuộc chiến này không thể chỉ dùng vũ lực. Nó phải bắt đầu từ sự thấu hiểu, từ việc nhận ra giá trị của bản chất, và từ việc tìm lại sự cân bằng đã mất.
***
Tần Mặc giật mình tỉnh giấc, trong căn phòng trọ nhỏ hẹp bao trùm bởi bóng đêm. Hơi thở khẽ đứt quãng, lồng ngực hắn phập phồng như vừa thoát khỏi một giấc mộng hãi hùng. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ gỗ mục, rọi lên nền đất lạnh lẽo những vệt sáng hư ảo, không đủ xua tan đi cảm giác u uất còn đọng lại trong tâm trí hắn. Mùi gỗ ẩm, mùi nến cháy dở trộn lẫn với một chút khói than còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, nặng nề. Ngoài kia, tiếng gió đêm lướt qua mái hiên xào xạc, như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa đang kể lể câu chuyện bi thương.
Hắn ngồi bật dậy, mồ hôi lấm tấm trên trán. Đôi mắt đen láy mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể vẫn còn đang cố gắng nắm bắt những mảnh vỡ rời rạc của giấc mơ. Đó không phải là một giấc mơ bình thường. Nó là một luồng ký ức, một chuỗi cảm nhận trực tiếp từ "ý chí tồn tại" của những vật thể đã bị hủy hoại, bị tha hóa, bị lãng quên trong dòng chảy của thời gian. Hắn thấy một pháo đài vĩ đại, sừng sững giữa trời đất, được xây dựng từ khát vọng bất hoại, từ ý chí kiên cố. Nhưng rồi, chính khát vọng đó đã trở thành xiềng xích, biến pháo đài thành một thực thể ám ảnh bởi nỗi sợ hãi tột cùng: sợ mục nát, sợ tan rã, sợ bị bào mòn bởi thời gian, sợ bị quên lãng.
Tần Mặc xoa trán, cố gắng sắp xếp lại những hình ảnh chồng chéo trong tâm trí. Hắn nhìn thấy những bức tường đá đổ nát, không phải vì bị phá hủy bởi sức mạnh bên ngoài, mà vì chính chúng đã mất đi "vật tính" nguyên bản của mình. Chúng đã cố gắng trở thành thứ gì đó không phải chúng, cố gắng thoát ly khỏi bản chất "thành trì" của mình để truy cầu một sự "bất tử" phi lý. Hắn nghe thấy tiếng kêu than của những mảnh giáp sắt tàn phế, từng là một phần của pháo đài, giờ đây chỉ còn là tàn dư vô hồn, mang theo nỗi đau của sự biến chất. Tiếng rên rỉ của những thân cây linh mộc, từng là mạch sống của pháo đài, giờ đây chỉ là những khúc gỗ khô mục, mất đi linh khí, mất đi sự kết nối với đất trời.
"Nỗi sợ hãi... không chỉ là bị phá hủy, mà là bị lãng quên, mục nát theo thời gian," Tần Mặc thì thầm, giọng khản đặc, như thể vừa nói chuyện với chính mình, vừa nói chuyện với những linh hồn vật thể vô hình đang vây quanh. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ rệt hơn cái lạnh lẽo của nỗi sợ hãi đó, một nỗi sợ hãi ăn sâu vào tận cốt lõi của vật chất, một nỗi sợ hãi mà ngay cả con người cũng khó lòng thấu hiểu trọn vẹn. Đó là sự cô đơn của một vật thể khi nó nhận ra mình chỉ là một vòng tuần hoàn của sinh lão bệnh tử, của hình thành và tan rã, của hữu hạn và vô thường.
Bên cạnh, Tô Lam khẽ động đậy. Nàng nãy giờ vẫn ngồi thiền điều tức, nhưng tâm trí luôn giữ một phần cảnh giác với Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự bất an tỏa ra từ hắn, một luồng sóng cảm xúc phức tạp mà nàng chưa từng thấy ở hắn trước đây. Đôi mắt phượng của nàng chậm rãi mở ra, ánh sáng của nến phản chiếu trong đó, tạo nên những đốm lửa nhỏ. Nàng nhìn Tần Mặc, vẻ mặt thanh tú ánh lên sự lo lắng.
"Ngươi lại cảm nhận được gì sao? Liên quan đến Thiết Giáp Thành?" Tô Lam nhẹ nhàng hỏi, giọng nói thanh thoát nhưng đầy quan tâm. Nàng đã quen với việc Tần Mặc có những cảm nhận kỳ lạ, những giấc mơ mang theo triết lý sâu sắc, đặc biệt là khi họ tiến gần đến những "vật" có ý chí mạnh mẽ.
Tần Mặc quay đầu lại, đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và một nỗi buồn sâu thẳm. Hắn nhìn Tô Lam, như đang tìm kiếm sự thấu hiểu. "Pháo đài cổ trong giấc mơ... nó không chỉ muốn mạnh, nó muốn tồn tại mãi mãi. Bất tử, bất chấp mọi thứ. Nó đã cố gắng thoát khỏi quy luật của tự nhiên, quy luật của sinh diệt."
Tô Lam lắng nghe, ánh mắt nàng dần trở nên trầm tư. "Bất tử? Một pháo đài?" Nàng từng là một kiếm khách, quen với việc luyện kiếm đến cực hạn, truy cầu sức mạnh để vượt qua mọi giới hạn. Nhưng "bất tử" cho một vật thể, một khái niệm quá xa vời và phi lý.
"Đúng vậy," Tần Mặc gật đầu, "Đó là một sự bất tử khác, không phải của linh hồn hay ý thức như con người truy cầu, mà là sự bất tử của vật chất. Một sự bất hoại vĩnh viễn, không bị bào mòn, không bị mục nát, không bị phá hủy. Một sự tồn tại mà không cần phải thay đổi, không cần phải phát triển, không cần phải trải qua sinh diệt." Hắn dừng lại, thở dài. "Nhưng chính sự truy cầu cực đoan đó đã bóp méo bản chất của nó. Một pháo đài được tạo ra để bảo vệ, để đứng vững, để chịu đựng sự bào mòn của thời gian, để được sửa chữa, để được tái tạo. Đó mới là ý nghĩa của nó. Khi nó từ chối tất cả những điều đó, nó trở thành một cái vỏ rỗng tuếch, một khối vật chất bị ám ảnh bởi sự vĩnh cửu mà quên đi sự sống."
Tô Lam khẽ nhíu mày. "Giống như Cổ Kiếm Hồn, muốn trở thành thần binh vô tri để không bị gãy vỡ, không bị tổn thương?" Nàng bắt đầu nhìn thấy sự liên kết, một sợi chỉ đỏ xuyên suốt những bi kịch mà họ đã chứng kiến.
"Chính xác," Tần Mặc đáp, "Cổ Kiếm Hồn sợ bị gãy vỡ, sợ mất đi sắc bén, sợ bị lãng quên trong chiến trường. Thiết Giáp Thành Linh... ta cảm nhận được rằng nó sợ mục nát, sợ tan rã, sợ bị thời gian bào mòn, sợ bị thay thế, sợ trở thành cát bụi vô nghĩa." Hắn đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình, cũng như cảm nhận được những rung động vô hình từ bên ngoài. "Nỗi sợ hãi này không chỉ là của một vật thể, mà nó còn là nỗi sợ hãi chung của rất nhiều vật thể khác trong kỷ nguyên đó, những vật thể đã chứng kiến sự hủy diệt, sự tàn phá, sự vô thường của vạn vật."
Tô Lam im lặng, đôi mắt nàng dõi theo bóng đêm ngoài cửa sổ. Giọng Tần Mặc trầm thấp, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của hàng ngàn năm lịch sử, của hàng vạn nỗi đau. Nàng biết, Tần Mặc không chỉ "nghe" mà còn "cảm nhận" sâu sắc hơn bất kỳ ai. Hắn không chỉ tiếp nhận thông tin, mà còn đồng cảm với nỗi sợ hãi, với khát vọng, với bi kịch của những vật thể vô tri. Gánh nặng đó, nàng biết, không hề nhỏ.
"Vậy ra, Thiết Giáp Thành này... cũng đang truy cầu một loại 'thăng tiên' theo cách riêng của nó?" Tô Lam suy ngẫm, giọng nàng trầm hơn. "Một sự 'bất tử' của vật chất, để thoát khỏi quy luật sinh diệt của thế gian?"
Tần Mặc gật đầu, "Hơn cả vậy. Nó không chỉ là sự truy cầu, mà là một sự ám ảnh. Một sự ám ảnh đã biến nó thành một pháo đài thép kiên cố, nhưng cũng cô độc và căng thẳng. Nó muốn vượt lên trên cái gọi là 'vật tính' của một thành trì, để trở thành một thực thể vĩnh cửu, một biểu tượng không bao giờ suy tàn. Nó đã mất đi sự cân bằng, sự hài hòa với tự nhiên, với quy luật của vạn vật."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay khẽ đặt lên khung cửa gỗ sờn cũ, cảm nhận từng thớ gỗ. Ngoài kia, Thiết Giáp Thành sừng sững trong màn đêm, chỉ là một khối kiến trúc khổng lồ, đen sẫm trên đường chân trời, nhưng Tần Mặc lại cảm nhận được trái tim thép đang đập mạnh mẽ bên trong, một trái tim tràn ngập khát vọng và cả nỗi sợ hãi. "Ta cảm thấy rằng, nỗi sợ hãi của Thiết Giáp Thành Linh không chỉ bắt nguồn từ sự quan sát đơn thuần, mà có lẽ nó đã chứng kiến quá nhiều sự đổ nát, quá nhiều sự biến mất. Nó sợ hãi trở thành một vết sẹo của thời gian, một tàn tích bị lãng quên."
Tô Lam cũng đứng dậy, bước đến bên cạnh Tần Mặc. Nàng nhìn theo hướng hắn đang nhìn, về phía Thiết Giáp Thành xa xăm. Cái lạnh của đêm phả vào mặt, nhưng nàng không cảm thấy run rẩy. Trong lòng nàng, sự lo lắng ban đầu đã nhường chỗ cho một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về những gì Tần Mặc đang đối mặt. Nàng biết, con đường của hắn không phải là dùng sức mạnh để thay đổi thế giới, mà là dùng lòng đồng cảm và sự thấu hiểu để dẫn dắt vạn vật tìm lại bản chất của chính mình.
"Vậy ngươi sẽ làm gì?" Tô Lam hỏi, giọng nói trầm tĩnh hơn, không còn sự hoài nghi hay lo lắng như trước. "Thiết Giáp Thành Linh... nó có thể không dễ dàng từ bỏ khát vọng đó."
Tần Mặc quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn sâu thẳm như vũ trụ. "Ta sẽ lắng nghe nó. Lắng nghe nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của nó, và giúp nó nhận ra rằng sự 'bất tử' thật sự không nằm ở việc thoát ly bản chất, mà nằm ở việc kiên định với bản nguyên, với ý nghĩa tồn tại của chính mình, và được trân trọng qua dòng chảy của thời gian, dù có mục nát hay tan rã. Một thành trì vẫn là một thành trì, dù có bị phá hủy, thì ký ức và ý nghĩa của nó vẫn còn mãi trong lòng những người đã sống trong nó, đã được nó bảo vệ." Hắn khẽ thở dài, rồi mỉm cười nhẹ. "Và có lẽ, ta sẽ phải cho nó thấy rằng, sự bảo vệ thật sự không nằm ở việc biến mình thành một khối thép vô tri, mà là ở việc giữ được sự sống, sự kết nối với vạn vật xung quanh."
Bầu không khí trong phòng trọ dần trở nên nhẹ nhõm hơn, dù nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm rõ ràng. Tần Mặc biết, thử thách này sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với Cổ Kiếm Hồn, bởi vì Thiết Giáp Thành Linh không chỉ truy cầu sức mạnh, mà nó còn truy cầu một sự tồn tại vĩnh hằng, một khát vọng đã bị bóp méo thành nỗi sợ hãi tột cùng. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn biết, "chân lý thất lạc" mà Lão Hiền Giả đã ghi lại, những bài học từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, sẽ là kim chỉ nam cho hắn trong hành trình này. Những mảnh vỡ ký ức trong giấc mơ đêm qua đã củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường mà hắn đã chọn.
***
Bình minh hé rạng, xé toạc màn đêm u tối. Những tia nắng yếu ớt đầu tiên chiếu xiên qua làn sương mỏng, nhuộm vàng đỉnh núi xa xa và hắt lên những bức tường thành sừng sững của Thiết Giáp Thành. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đã rời khỏi quán trọ từ lúc trời còn tờ mờ sáng. Mùi đất ẩm, mùi cỏ khô và một chút mùi kim loại thoang thoảng trong gió sớm, đánh thức các giác quan sau một đêm dài trầm tư.
Họ đứng trên một ngọn đồi nhỏ ở ngoại vi thành phố, nơi có thể bao quát toàn cảnh Thiết Giáp Thành. Từ vị trí này, thành phố hiện ra như một khối thép khổng lồ, một sinh vật cổ đại nằm im lìm trên mặt đất. Những bức tường cao vút, được xây bằng những khối đá xám khổng lồ và thép đen, vươn thẳng lên trời, tạo cảm giác kiên cố và bất khả xâm phạm. Những tháp canh vững chãi, uy nghi đứng gác, như những người lính thép không biết mệt mỏi. Xa xa, tiếng búa rèn vang vọng đều đặn từ bên trong thành, tiếng động cơ khí hoạt động không ngừng nghỉ, cùng với tiếng hô hào binh lính tập luyện, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và sự kiên cường.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng lắng nghe "trái tim" của Thiết Giáp Thành Linh. Khác với Vạn Kiếm Thành nơi hắn cảm nhận được hàng vạn "ý chí kiếm", ở đây, hắn chỉ cảm nhận được một ý chí khổng lồ, bao trùm và thống nhất. Đó là một ý chí mạnh mẽ đến kinh ngạc, kiên cố đến mức dường như không gì có thể lay chuyển. Nhưng sâu thẳm bên trong sự kiên cố đó, hắn lại cảm nhận được một nỗi sợ hãi âm ỉ, một sự căng thẳng không ngừng nghỉ.
Tô Lam đứng cạnh, ánh mắt nàng dõi theo những bức tường thành xa xa. Nàng chỉ vào một vết nứt nhỏ nhưng rõ ràng trên một khối đá lớn, nơi thời gian và phong sương đã để lại dấu ấn của mình. "Dù kiên cố đến mấy, nó vẫn không thể hoàn toàn thoát khỏi sự bào mòn của thời gian, hay sức mạnh hủy diệt của tu sĩ," nàng trầm ngâm. Vết nứt đó, dù nhỏ, lại là một lời nhắc nhở về sự hữu hạn của vạn vật.
Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm như chứa đựng cả một vũ trụ triết lý. "Không chỉ là bào mòn, mà là nỗi sợ hãi về sự mục nát, về việc trở thành cát bụi. Nó muốn vĩnh cửu. Không phải sức mạnh để chiến thắng, mà là sức mạnh để không bao giờ biến mất." Hắn đặt bàn tay lên ngực, cảm nhận rõ ràng hơn ý chí của Thiết Giáp Thành Linh đang dội vào tâm trí mình, như một tiếng vọng từ quá khứ, từ những bi kịch mà Lão Hiền Giả đã chứng kiến. Nỗi sợ hãi này, nó không chỉ là của một thành trì, mà là của tất cả những vật thể đã chứng kiến sự tàn phá, sự hủy diệt, sự vô thường. Nó là nỗi sợ hãi của một vật thể khi đối mặt với sự hữu hạn của chính nó.
Tô Lam quay sang nhìn Tần Mặc, vẻ mặt nàng đầy suy tư. "Vậy... nó muốn thoát khỏi bản chất của một tòa thành? Muốn trở thành một thứ gì đó vĩnh hằng, vô tri?" Nàng đã dần quen với những khái niệm kỳ lạ mà Tần Mặc đưa ra, nhưng mỗi lần, nàng vẫn phải mất một lúc để tiêu hóa chúng.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn xa xăm, nhìn xuyên qua những bức tường thành kiên cố. "Giống như Cổ Kiếm Hồn muốn trở thành thần binh vô tri để không bị gãy vỡ, không bị tổn thương. Thiết Giáp Thành Linh muốn trở thành bất tử để không bị tan rã, không bị mục nát, không bị lãng quên." Hắn dừng lại, trầm ngâm. "Cả hai đều là nỗi sợ hãi, nhưng cũng là sự 'thoát ly' bản chất của mình. Cổ Kiếm Hồn từ bỏ sự sắc bén, sự linh hoạt của một thanh kiếm để trở thành vô tri. Thiết Giáp Thành Linh từ bỏ sự thay đổi, sự thích nghi, sự chấp nhận quy luật của tự nhiên để trở thành vĩnh cửu. Chúng đều đang cố gắng trở thành thứ mà chúng không phải, để trốn tránh nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mình."
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nãy giờ vẫn im lặng đứng bên cạnh, bỗng khẽ cọ đầu vào vai Tần Mặc, một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng. Đó là một cử chỉ động viên thầm lặng, một sự ủng hộ vô điều kiện. Nó cũng cảm nhận được sự nặng nề trong tâm trí chủ nhân, sự phức tạp của ý chí mà hắn đang cố gắng thấu hiểu.
"Sự khác biệt duy nhất," Tần Mặc tiếp tục, "là khát vọng của Thiết Giáp Thành Linh có vẻ như còn sâu sắc và cố chấp hơn. Nó không chỉ là ý chí của một cá thể, mà là ý chí được hình thành từ hàng ngàn năm lịch sử, từ sự chứng kiến biết bao trận chiến, biết bao sự sụp đổ. Nó mang trong mình nỗi ám ảnh về sự đổ nát, về sự mất mát, và về việc không thể bảo vệ được những gì mình trân quý."
Tô Lam lắng nghe từng lời của Tần Mặc, ánh mắt nàng dần chuyển từ sự lo lắng ban đầu sang một vẻ thấu hiểu sâu sắc. Nàng nhìn Tần Mặc, thấy được sự mệt mỏi trong đôi mắt hắn, nhưng cũng thấy được một quyết tâm kiên định không gì lay chuyển. Nàng biết, hắn đang gánh vác một trọng trách lớn lao, không chỉ là của riêng mình, mà là của cả Huyền Vực này. Con đường mà hắn đi, tuy cô độc, nhưng lại tràn đầy ý nghĩa và hy vọng.
"Vậy, ngươi sẽ làm gì để giúp nó?" Tô Lam hỏi, giọng nói nàng đã hoàn toàn tin tưởng, không còn một chút hoài nghi.
Tần Mặc nhìn về phía Thiết Giáp Thành, ánh nắng sớm đã bắt đầu phủ kín, làm nổi bật lên những chi tiết khắc khổ của nó. "Ta sẽ giúp nó nhận ra rằng, sự bảo vệ thật sự không nằm ở việc biến mình thành một khối thép vô tri, không bao giờ thay đổi, mà là ở việc giữ được 'vật tính' của một thành trì, chấp nhận sự bào mòn của thời gian, chấp nhận sự thay đổi, và chấp nhận rằng nó có thể bị phá hủy, nhưng ý nghĩa của nó, ký ức về nó, và sự bảo vệ mà nó đã mang lại, sẽ không bao giờ mất đi. Một thành trì sống động, chấp nhận sinh diệt, sẽ vĩnh cửu hơn một khối thép chết chóc, cố chấp truy cầu bất tử."
Hắn nhấc bàn tay khỏi ngực, cảm nhận hơi ấm của nắng sớm. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và khi một thành trì muốn trở thành bất tử, nó sẽ không còn là một thành trì. Ta phải giúp nó tìm lại sự cân bằng, tìm lại bản chất của chính nó, để nó có thể thực sự bảo vệ, thực sự đứng vững, mà không phải hy sinh đi sự sống của chính mình."
Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam, nở một nụ cười nhẹ. "Đây là một thách thức lớn hơn Cổ Kiếm Hồn. Nó không chỉ là sửa chữa một lỗi lầm, mà là thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào cốt lõi của một thực thể khổng lồ."
Tô Lam gật đầu, nàng bước lại gần Tần Mặc hơn một chút, ánh mắt nàng ánh lên sự ủng hộ. "Ta sẽ ở bên ngươi."
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, như một lời cam kết. Cả ba, một thiếu niên thấu hiểu vạn vật, một kiếm khách kiên định, và một con sói trung thành, bắt đầu bước xuống ngọn đồi, tiến gần hơn về phía cổng thành của Thiết Giáp Thành. Mỗi bước đi đều mang theo một quyết tâm không lay chuyển, sẵn sàng đối mặt với ý chí bất diệt của một pháo đài thép, sẵn sàng tìm kiếm một con đường cân bằng cho một thực thể đã lạc lối trong nỗi sợ hãi và khát vọng. Họ biết rằng, hành trình này sẽ đầy chông gai, nhưng đó là con đường duy nhất để đưa Huyền Vực trở lại sự hài hòa, trở lại với "bản chất" nguyên thủy của nó, nơi sự thăng tiên là một lựa chọn, chứ không phải là một sự ép buộc, và nơi vạn vật có thể là chính nó, không cần phải truy cầu một sự "bất tử" hư ảo.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.