Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 309: Sóng Thép Cảnh Báo: Ý Chí Thành Linh Bật Dậy

Tần Mặc vẫn đứng đó, trên Cầu Đá Vọng Cảnh, nơi từng phiến đá đều hằn sâu dấu ấn của thời gian và ý chí kiên cố. Gió từ vực sâu thổi lên, mang theo hơi ẩm và mùi đá mục, rít qua những khe hở trên lan can, tạo nên những âm thanh như tiếng thở dài của một sinh thể khổng lồ. Dưới chân cầu, vực thẳm thăm thẳm không thấy đáy, chỉ nghe tiếng nước chảy xiết như một dòng mạch ngầm vĩnh cửu. Không gian nơi đây hùng vĩ đến ngạt thở, nhưng cũng tiềm ẩn một sự nguy hiểm khó lường, như chính bản chất của Thiết Giáp Thành.

Hắn đặt lòng bàn tay lên phiến đá cổ kính, cảm nhận sự lạnh lẽo, thô ráp, và cả những rung động vi tế dưới lớp vỏ cứng cỏi ấy. Những hoa văn chạm khắc đã mờ phai theo năm tháng như đang kể lại một câu chuyện về sự trường tồn và phòng thủ. Tần Mặc nhắm đôi mắt đen láy, tinh thần như một dòng suối trong trẻo tuôn chảy, cố gắng truyền năng lượng trấn an sâu hơn vào mạch ngầm của Thành Linh. Hắn không chỉ muốn xoa dịu bề mặt, mà muốn chạm tới tận cốt lõi, nơi nỗi sợ hãi và khát vọng cực đoan đã bám rễ. Trong tâm trí hắn, những tiếng thì thầm của đá, của kim loại, của gió, hòa quyện thành một bản giao hưởng phức tạp, một bản thể sống động nhưng đầy mâu thuẫn.

“Nỗi sợ hãi của ngươi đã quá sâu, Thành Linh,” Tần Mặc thì thầm, giọng nói tan vào trong tiếng gió, chỉ mình hắn nghe thấy. Ý niệm này không cần phải thốt ra thành lời, nó được truyền đi như một làn sóng, nhẹ nhàng nhưng kiên định. Hắn tin rằng Thiết Giáp Thành Linh có thể cảm nhận được, dù chỉ là một phần nhỏ nhoi. “Nhưng ta không muốn hủy hoại, chỉ muốn chữa lành. Ta muốn ngươi tìm lại sự cân bằng bản chất, không phải để yếu đi, mà để trở nên mạnh mẽ theo một cách khác, một cách bền vững hơn.” Trong mỗi tế bào của hắn, Tần Mặc cảm nhận được sự kháng cự âm ỉ, một bức tường vô hình đang cố gắng ngăn cản ý niệm của hắn thâm nhập. Đó không phải là sự thù địch, mà là một sự cảnh giác bẩm sinh, một ý chí tồn tại được xây dựng trên nền tảng của sự đề phòng. Hắn không vội vàng, chỉ lặng lẽ duy trì dòng năng lượng của mình, như một người thợ mộc kiên nhẫn chạm khắc từng đường nét trên gỗ cứng, biết rằng sự tinh xảo đòi hỏi thời gian và sự kiên trì.

Tô Lam đứng cách đó vài bước, đôi mắt phượng sắc sảo không ngừng quét qua quang cảnh xung quanh. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng vô hình đang giao thoa giữa Tần Mặc và tòa thành, một sự trao đổi tinh tế mà người thường không thể nhận ra. Mái tóc đen dài của nàng bay phấp phới trong gió, nhưng dáng người nàng vẫn vững vàng như một thanh kiếm cắm sâu vào đá. Vẻ mặt nàng lộ rõ vẻ cảnh giác, không một chi tiết nhỏ nào lọt qua được tầm mắt nàng. “Càng đi sâu, ta càng cảm thấy một luồng năng lượng bất an,” nàng khẽ nói, giọng điệu trầm lắng, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự suy xét kỹ lưỡng. “Nó không chỉ là sự phòng thủ đơn thuần. Nó giống như một sự co rút, một nỗi sợ hãi đang dâng lên, nhưng lại được che đậy bởi một lớp vỏ cứng rắn.” Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, cảm nhận sức nặng quen thuộc của kim loại lạnh lẽo. Trực giác của một kiếm khách đã trải qua vô số hiểm nguy mách bảo nàng rằng có điều gì đó không ổn, một mối nguy hiểm tiềm tàng đang lớn dần trong lòng Thiết Giáp Thành.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, sục sạo quanh Tần Mặc, mũi đánh hơi không ngừng. Đôi mắt đỏ rực của nó chớp động liên hồi, cảnh giác cao độ. Thỉnh thoảng, nó lại gầm gừ nhẹ, tiếng gầm như một lời cảnh báo, vang vọng trong tiếng gió. Bộ lông dựng ngược, những sợi lông đen tuyền như những mũi tên thép, sẵn sàng phản ứng trước bất kỳ biến động nào. Nó có thể cảm nhận được sự bất an trong không khí, một sự thay đổi tinh tế trong "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh Tần Mặc, một sự thay đổi mà con người khó lòng nhận ra. Hắc Phong là bản năng thuần túy, là sự cảnh báo không lời, và sự lo lắng của nó đã nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời nói nào. Nó biết rằng chủ nhân của nó đang chạm vào một điều gì đó vô cùng lớn lao và nguy hiểm. Những viên đá trên cầu, dưới bàn tay Tần Mặc, dường như trở nên ấm áp hơn một chút, một sự ấm áp không phải từ nhiệt độ, mà từ sự xoa dịu nội tại. Nhưng đồng thời, từ sâu thẳm dưới lòng đất, một áp lực vô hình, lạnh lẽo và cứng nhắc, cũng đang dần tụ lại, đối trọng với dòng năng lượng ấm áp của Tần Mặc, như hai luồng khí đối nghịch đang tranh giành quyền kiểm soát.

Tần Mặc mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia mệt mỏi nhưng vẫn kiên định. Hắn nhìn xuống vực thẳm, nơi những khối đá khổng lồ đã trải qua hàng vạn năm, nơi nước chảy không ngừng nghỉ, mài mòn mọi thứ nhưng không thể phá hủy sự vững chãi của nền móng. Hắn biết rằng Thiết Giáp Thành Linh không chỉ là một thực thể vô tri, nó là một ý chí sống động, được hun đúc từ nỗi sợ hãi và khát vọng bảo vệ. Sự phòng thủ của nó không phải là bản năng nhất thời, mà là một triết lý tồn tại ăn sâu vào từng viên gạch, từng khối thép. Hắn cảm nhận được sự bối rối và tò mò mà hắn đã gieo vào chương trước giờ đây đang dần biến thành một thứ cảm xúc khác, một sự cảnh giác được đẩy lên đến đỉnh điểm. Như một con thú bị dồn vào đường cùng, nó đang chuẩn bị phản ứng. Hắn đưa tay rời khỏi phiến đá, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc cánh tay, báo hiệu một sự thay đổi sắp diễn ra. Hắn quay sang Tô Lam, gật đầu nhẹ, như một lời thừa nhận cho sự cảnh báo của nàng. Nàng hiểu rằng, đây không phải là lúc để lùi bước, mà là lúc để đối mặt với phản ứng tất yếu. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho những gì sắp đến.

***

Đột nhiên, cả Thiết Giáp Thành rung chuyển dữ dội, không phải là một cơn địa chấn tự nhiên, mà là một phản ứng có ý thức, mạnh mẽ và uy hiếp. Một luồng sóng áp lực vô hình, nặng nề như thép rèn, bùng lên từ tận lòng đất, xuyên qua mọi vật chất, những bức tường đá, những khối kim loại, những công trình kiến trúc phức tạp, thẳng tắp nhắm vào Tần Mặc. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một sự bài xích tinh thần, một ý chí khổng lồ đang cố gắng đẩy hắn ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của nó.

Các bức tường kim loại khổng lồ bắt đầu dịch chuyển, những khối thép rỉ sét vang lên tiếng ken két chói tai, rợn người như tiếng xương cốt cọ xát. Những cửa chắn bằng thép dày đặc, vốn dùng để chống đỡ những đòn công kích từ bên ngoài, từ từ hạ xuống, phong tỏa từng con đường, từng lối đi, như những hàm răng khổng lồ đang khép lại, biến Thiết Giáp Thành thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Âm thanh kim loại va chạm, tiếng máy móc vận hành gầm rú, tiếng đá nứt rắc rắc vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng của sự đe dọa, một lời tuyên chiến không lời từ ý chí của tòa thành. Mùi sắt nồng và ozone tràn ngập không khí, khiến lồng ngực Tần Mặc như bị ép chặt.

Tần Mặc bị đẩy lùi vài bước, cảm thấy một ý chí khổng lồ đang bài xích mình. Luồng áp lực ấy đè nặng lên cơ thể hắn, không phải là sức mạnh thể chất, mà là một gánh nặng tinh thần khủng khiếp, như hàng ngàn tấn thép đang đè nén linh hồn. Hắn khó khăn hít thở, đôi mắt mở to, nhìn quanh khung cảnh đang thay đổi chóng mặt. “Nó đang tức giận… và sợ hãi!” Tần Mặc thốt lên, giọng nói đầy căng thẳng, cố gắng chống chọi lại áp lực vô hình. “Đây là phản ứng tự vệ tối cao của nó!” Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn trong ý chí của Thành Linh, một sự giằng xé giữa nỗi sợ hãi bị tổn thương và khát vọng bảo vệ bản thân. Nó không muốn bị thay đổi, không muốn bị can thiệp, nó muốn giữ vững bản chất của mình, dù bản chất ấy đã trở nên cực đoan.

Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, tiếng gầm vang vọng như sấm sét, át đi cả tiếng kim loại va chạm. Bộ lông đen tuyền của nó dựng ngược hoàn toàn, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hung dữ. Nó lao tới, đứng chắn trước Tần Mặc, thân hình cường tráng như một bức tường thép. Một luồng gió xoáy màu đen bùng lên từ cơ thể nó, tạo thành một lá chắn vô hình, cố gắng phân tán luồng áp lực đang đè nén chủ nhân của mình. Luồng gió ấy gào thét, va chạm với ý chí của tòa thành, tạo ra những tiếng rít ghê người, như hai thế lực nguyên thủy đang đối đầu. Hắc Phong, bằng bản năng của một thần thú, biết rằng đây không phải là lúc chần chừ, mà là lúc phải dùng hết sức mạnh để bảo vệ Tần Mặc. Nó không phải là một sinh linh có thể thấu hiểu triết lý phức tạp của Tần Mặc, nhưng nó hiểu được tình cảm, sự gắn bó và nguy hiểm cận kề.

Tô Lam, với phản xạ nhanh nhạy của một kiếm khách thượng thừa, rút thanh kiếm cổ bên hông ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm bạc lấp lánh phản chiếu ánh sáng mờ ảo trong không khí căng thẳng. Nàng nhảy lên, vung kiếm chém vào không khí, một đường kiếm quang sắc bén xé toạc màn áp lực vô hình. “Áp lực này… Nó không đơn thuần là sức mạnh của thành trì,” nàng nói, giọng nói đầy dứt khoát và cảnh giác. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc, một sự biến dạng tinh tế trong bản chất của ý chí phòng thủ. “Có thứ gì đó đang kích động nó đến cực điểm!” Những sợi tóc mai của nàng bay tán loạn trong gió, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, không hề nao núng. Nàng biết rằng, sự phản ứng này của Thiết Giáp Thành Linh không hoàn toàn là tự phát. Có một bàn tay vô hình, một ý đồ đen tối đang lợi dụng nỗi sợ hãi và khát vọng tồn tại của nó, đẩy nó vào một trạng thái hung dữ và cực đoan hơn. Nàng cảm nhận được sự hiện diện của luồng linh lực đặc biệt mà nàng đã phát hiện ở Cổ Tháp Trấn Yêu, giờ đây nó như đang hòa quyện vào ý chí của Thành Linh, khuếch đại sự phòng thủ của nó lên một tầm cao mới.

Tần Mặc cố gắng đứng vững, nhưng ý chí của Thiết Giáp Thành Linh quá mạnh mẽ. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão táp, bị xô đẩy và đe dọa nuốt chửng. Nhưng trong sâu thẳm, hắn không hề nao núng. Đây là điều hắn đã dự đoán, một phản ứng tất yếu khi hắn cố gắng chạm vào những vết thương sâu kín nhất của Thành Linh. Hắn nhìn những cánh cửa thép khổng lồ đang khép lại, những con đường đang biến mất, và hiểu rằng Thành Linh đang dựng lên một bức tường không chỉ vật lý mà còn là tinh thần, một lời cảnh báo rõ ràng rằng hắn đã đi quá xa, đã chạm vào giới hạn không thể xâm phạm của nó. Các cơ chế phòng thủ cổ xưa của thành phố, vốn ngủ yên, giờ đây được kích hoạt, không phải để chống lại kẻ thù bên ngoài, mà là để chống lại một sự can thiệp từ bên trong, một sự "chữa lành" mà nó không hề muốn đón nhận. Tần Mặc biết rằng, để tiếp tục, hắn sẽ phải tìm một cách khác, một lối đi khác, vượt qua bức tường thép này mà không phá hủy nó. Sự kiên cường của Thiết Giáp Thành Linh không làm hắn nản lòng, mà càng củng cố niềm tin của hắn vào tầm quan trọng của việc tìm kiếm sự cân bằng bản chất cho vạn vật.

***

Sau khi luồng áp lực dữ dội nhất dần lắng xuống, Tần Mặc và Tô Lam tạm thời rút lui vào một con hẻm nhỏ khuất trong lòng Thiết Giáp Thành. Những bức tường kim loại khổng lồ đã khép lại, phong tỏa các con đường chính, nhưng những con hẻm nhỏ, những mê cung đá và thép vẫn còn mở. Tiếng kim loại va chạm vẫn còn vang vọng từ xa, như tiếng vọng của một cơn bão vừa đi qua, nhưng giờ đây đã yếu ớt hơn, chỉ còn là những tiếng rắc rắc âm ỉ, tiếng gió rít qua các khe hở cũng trở nên não nề hơn. Bầu không khí vẫn nặng trĩu sự căng thẳng và nghiêm trọng, mùi bụi và sắt vẫn lẩn quẩn trong không gian.

Tần Mặc tựa lưng vào một bức tường đá lạnh lẽo, hít thở thật sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở đang hỗn loạn. Vầng trán hắn lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Áp lực vô hình đã giảm bớt, nhưng ý chí phòng thủ của Thiết Giáp Thành Linh vẫn còn hiển hiện rõ rệt, như một lớp vỏ thép vô hình bao phủ toàn bộ thành phố, cảnh giác và không thể xuyên thủng. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi tinh thần nặng nề, không phải vì cạn kiệt linh lực, mà vì phải đối đầu với một ý chí tồn tại khổng lồ, kiên cố và đầy rẫy nỗi sợ hãi. Hắn biết rằng, Thiết Giáp Thành Linh không phải là vô tri, nó chỉ đang bị giam cầm trong chính nỗi sợ hãi và khát vọng cực đoan của mình.

Tô Lam thu kiếm vào vỏ, tiếng kim loại lách cách khẽ vang lên trong không gian tĩnh lặng của con hẻm. Vẻ mặt nàng đầy suy tư, nhìn Tần Mặc với sự lo lắng không che giấu. Nàng biết Tần Mặc đã phải chịu đựng áp lực lớn đến mức nào. “Nó không chỉ phòng thủ… nó đang cảnh cáo ta,” Tần Mặc khẽ nói, giọng nói trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe những gì Thành Linh muốn truyền đạt. “Rằng ta không được vượt quá giới hạn của nó. Rằng ta không được cố gắng thay đổi bản chất cốt lõi của nó.” Trong tâm trí hắn, hình ảnh của một vị nữ thần chiến binh bằng đá và thép hiện lên, đôi mắt lửa rực cháy, giơ cao thanh kiếm, không phải để tấn công, mà để bảo vệ, để ngăn cản bất kỳ sự xâm phạm nào.

Tô Lam tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng quét qua những bức tường đá rêu phong, những vết nứt trên nền đất. “Linh lực đó… ta cảm thấy có một chút gì đó quen thuộc,” nàng nói, giọng điệu trầm ngâm. “Một dấu vết cực kỳ cổ xưa, nhưng lại bị biến dạng. Giống như… những gì chúng ta đã bàn về tàn dư của ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’.” Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã kể về Kỷ Nguyên Hiền Giả, về sự thao túng và biến chất của vạn vật khi bị ép buộc thăng tiên. Luồng linh lực mà nàng cảm nhận được từ Thiết Giáp Thành Linh, trong khoảnh khắc phản ứng cực đoan vừa rồi, mang một sự lạnh lẽo và cứng nhắc bất thường, không thuần túy là ý chí tự vệ của một tòa thành. Nó giống như một loại năng lượng được "chế biến", được "lập trình" để phản ứng theo một cách cụ thể, nhằm mục đích tối đa hóa sự phòng thủ và bài xích.

Tần Mặc mở mắt, nhìn thẳng vào Tô Lam. Ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn xuyên qua lớp vỏ ngoài của thế giới. “Nếu vậy,” hắn nói, từng lời đều mang trọng lượng, “bàn tay vô hình đó đang lợi dụng nỗi sợ hãi cố hữu của Thành Linh để biến nó thành một bức tường thép không thể xuyên thủng. Chúng muốn ta từ bỏ.” Hắn hiểu rõ bản chất của những kẻ thao túng: chúng không chỉ muốn kiểm soát, mà còn muốn phá hoại, muốn bẻ cong ý chí của vạn vật để phục vụ mục đích riêng. Sự phản ứng mạnh mẽ của Thành Linh không chỉ là một lời cảnh cáo đối với hắn, mà còn là một minh chứng cho sự thành công của thế lực bí ẩn trong việc kích động nó, biến nó thành một công cụ, một vũ khí.

Hắc Phong ngồi xuống bên cạnh Tần Mặc, đầu nó dụi nhẹ vào cánh tay chủ nhân, đôi mắt đỏ rực nhìn Tô Lam, như muốn xác nhận những lời nàng vừa nói. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang lớn dần, một mối đe dọa không chỉ đến từ tòa thành mà còn từ những kẻ ẩn mình trong bóng tối.

Tần Mặc xoa xoa thái dương, suy nghĩ. Chiếc áo vải thô của hắn dính đầy bụi, nhưng hắn không bận tâm. Hắn nhìn ra ngoài con hẻm, nơi các cơ chế phòng thủ của thành phố vẫn đang hoạt động, những cánh cửa thép khổng lồ đã khép kín, những tháp canh vươn cao như những ngón tay thép. Sự mạnh mẽ và quyết liệt trong phản ứng phòng thủ của Thiết Giáp Thành Linh đã cho thấy tiềm năng sức mạnh khổng lồ của nó nếu bị kích hoạt hoàn toàn, và cũng là một thách thức lớn lao cho Tần Mặc. Hắn không thể dùng sức mạnh để đối đầu, bởi làm như vậy chỉ càng đẩy Thành Linh vào thế phòng thủ cực đoan hơn, và sẽ gián tiếp giúp đỡ những kẻ thao túng. Hắn phải tìm một con đường khác, một con đường của sự thấu hiểu và cân bằng, nhưng con đường đó giờ đây đã trở nên gập ghềnh và nguy hiểm hơn gấp bội.

Tô Lam quan sát những hoạt động của thành phố, thấy rõ sự thay đổi trong cách vận hành các cơ chế phòng thủ. Chúng không còn là những cỗ máy đơn thuần, mà như những chi của một sinh vật khổng lồ, đang co rút và cảnh giác. Nàng biết Tần Mặc đang đối mặt với một tình huống nan giải, không chỉ là thuyết phục một ý chí kiên cố, mà còn phải chống lại một thế lực âm thầm đang lợi dụng nỗi sợ hãi. “Chúng muốn ta từ bỏ,” Tần Mặc lặp lại, giọng nói không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên định. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang nhìn thấy những kẻ thao túng ẩn mình trong bóng tối. “Nhưng ta sẽ không từ bỏ. Bản chất của Thành Linh không phải là sự cứng nhắc này. Nỗi sợ hãi có thể bị xóa bỏ, và sự cân bằng có thể được tìm thấy. Ta sẽ không để vạn vật bị ép buộc phải trở thành thứ chúng không muốn.” Hắn biết rằng đây không chỉ là cuộc chiến vì Thiết Giáp Thành Linh, mà còn là cuộc chiến vì triết lý của hắn, vì sự cân bằng của cả Huyền Vực, và vì lời cảnh báo đã bị lãng quên từ xa xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Và trước mắt hắn, Thiết Giáp Thành, với ý chí phòng thủ kiên cố và nỗi sợ hãi bị thao túng, đang trở thành một biểu tượng đáng sợ cho lời cảnh báo đó.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free