Vạn vật không lên tiên - Chương 308: Những Tiếng Thì Thầm An Ủi: Tần Mặc Chạm Vào Trái Tim Sắt Đá
Màn đêm buông xuống Thiết Giáp Thành, không phải là một tấm màn nhung êm ái mà là một lớp giáp sắt lạnh lẽo, nặng nề. Trên Cầu Đá Vọng Cảnh, nơi vươn mình qua một vực sâu thăm thẳm, tiếng gió rít qua những khe đá cổ kính, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và cả mùi kim loại gỉ sét đã tồn tại hàng ngàn năm. Những phiến đá lát cầu, chạm khắc hoa văn chiến trận từ thời xa xưa, nay đã mòn vẹt dưới bước chân vô số binh lính và tu sĩ, như đang thì thầm kể lại những câu chuyện về sự bền bỉ và cả những bi kịch. Dưới chân cầu, dòng nước ngầm cuộn chảy không ngừng, tạo nên một âm thanh rì rầm như tiếng thở dài vô tận của lòng đất. Bầu không khí nơi đây vừa hùng vĩ, lộng gió, lại vừa ẩn chứa một sự nguy hiểm tiềm tàng, như thể cây cầu đá này là một minh chứng sống động cho sự khắc nghiệt của thế giới.
Tần Mặc đứng lặng lẽ bên lan can đá, đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm như vực thẳm dưới chân, phản chiếu ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi những đám mây lướt nhanh. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, giờ đây hiện rõ nét trầm tư, đôi khi ánh lên một tia sáng sắc bén đến lạnh lẽo, như lưỡi kiếm vừa được tôi luyện. Mái tóc đen nhánh của hắn, buộc gọn gàng bằng một sợi dây vải thô, phất phơ nhẹ trong gió đêm. Hắn vẫn vận trang phục đơn giản, vải thô màu xám nhạt, không một chút hoa văn hay biểu tượng, hoàn toàn hòa mình vào sự khắc khổ của vùng đất này.
Bên cạnh hắn, Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đang nhìn hắn đầy lo lắng. Mái tóc đen dài của nàng, búi cao gọn gàng, thỉnh thoảng có vài lọn nhỏ bay tán loạn theo gió. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, tinh xảo, với hoa văn kiếm thêu tinh tế trên vạt áo, và thanh kiếm cổ luôn đeo bên hông, chuôi kiếm chạm khắc cầu kỳ, như một phần không thể tách rời của nàng. Vẻ mặt nàng vẫn còn vương sự bàng hoàng và phẫn nộ sau những gì đã chứng kiến. Dù nàng đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói nàng vẫn không giấu được sự run rẩy khi thuật lại câu chuyện về thế lực bí ẩn kia.
“Những dấu vết này chỉ ra một thế lực tu sĩ không hề nhỏ, đang cố ý đẩy Thành Linh vào trạng thái cực đoan,” Tô Lam nói, giọng nàng khẽ nghẹn lại, "Chúng đang dùng trận pháp cổ, và cả tàn dư của 'Thiên Đạo Cảnh Báo' để cưỡng ép Thành Linh! Chúng muốn biến nó thành một 'Vật Bất Diệt' hoàn toàn vô tri, chỉ biết chiến đấu! Chúng muốn bẻ cong ý chí tồn tại của nó, xóa bỏ bản chất của nó, biến nó thành một cỗ máy hủy diệt, một thứ vũ khí không có cảm xúc, không có giới hạn, chỉ biết tuân lệnh! Chúng ta không thể chậm trễ đối phó.” Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt khẩn thiết. “Việc này không chỉ đơn thuần là cảm hóa nữa, Tần Mặc. Chúng ta cần hành động nhanh chóng, trước khi mọi chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát.”
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma mị, đang nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc. Thân hình mạnh mẽ, uy dũng của nó phảng phất một sự cảnh giác cao độ. Nó khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như đồng tình với lời của Tô Lam, hoặc có lẽ là cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập. Đôi tai nó vểnh lên, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía những con đường dẫn vào thành, như thể đang tuần tra bóng tối.
Tần Mặc khẽ thở dài, một âm thanh gần như vô hình trong tiếng gió rít. Hắn không quay lại nhìn Tô Lam, ánh mắt vẫn dán vào khoảng không mịt mờ phía trước, như đang nhìn xuyên qua bức màn đêm để thấu tỏ một chân tướng nào đó. “Ta hiểu, Lam nhi,” giọng hắn trầm khàn, mang theo sự tĩnh lặng quen thuộc, nhưng ẩn chứa một ý chí kiên định như thép. “Nhưng một vết thương sâu, nếu chỉ dùng sức mạnh để bịt miệng, nó sẽ vỡ ra mạnh mẽ hơn. Chúng ta phải chữa lành từ bên trong. Nỗi sợ hãi của Thành Linh đã bị lợi dụng từ quá khứ Kỷ Nguyên Hiền Giả, chúng ta phải giúp nó tìm lại bản chất của mình trước.”
Tô Lam cau mày, vẻ lo lắng trên khuôn mặt nàng càng rõ nét. “Ngươi định làm gì? Cảm hóa từng viên đá, từng thanh sắt ư? Ngươi có ý định đi nói chuyện với từng mảnh vụn của thành trì này sao? Thời gian không cho phép chúng ta làm vậy, Tần Mặc. Những kẻ đó… chúng đang cố gắng hoàn thành mục đích của mình, và ta cảm thấy chúng không còn nhiều thời gian để chờ đợi nữa.” Nàng biết Tần Mặc có khả năng đặc biệt, nhưng việc "chữa lành từ bên trong" một thực thể khổng lồ như Thiết Giáp Thành Linh, với áp lực thời gian từ kẻ thù, dường như là một nhiệm vụ bất khả thi.
Tần Mặc cuối cùng cũng quay lại, đôi mắt hắn gặp ánh mắt nàng, trong đó không có sự vội vã hay sợ hãi, chỉ có sự điềm tĩnh đến lạ lùng. “Từng tiếng thở dài, từng khát khao nhỏ bé,” hắn nói, giọng chậm rãi, mỗi từ đều nặng trĩu ý nghĩa. “Từ đó, ta sẽ cho nó thấy một con đường khác. Con đường không phải của sự cứng rắn tuyệt đối, không phải của sự bất diệt vô tri, mà là con đường của sự cân bằng, của bản nguyên.” Hắn đưa tay chạm nhẹ vào lan can đá lạnh lẽo. “Những vết thương của nó không chỉ nằm ở nỗi sợ hãi cốt lõi, mà còn nằm ở sự kiệt quệ của hàng vạn, hàng triệu mảnh ghép nhỏ bé cấu thành nên nó. Nếu những mảnh ghép ấy tìm lại được sự bình yên, nếu chúng được lắng nghe và xoa dịu, thì ý chí chung của Thành Linh ắt sẽ lay chuyển. Đây không phải là việc chống lại sức mạnh, mà là việc tái tạo sự sống.”
Tô Lam nhìn hắn, nàng vẫn còn hoài nghi, nhưng trong ánh mắt kiên định của Tần Mặc, nàng thấy một sự tự tin tuyệt đối, một niềm tin không thể lay chuyển. Nàng đã chứng kiến hắn làm những điều không tưởng, cảm hóa những vật tính tưởng chừng cứng nhắc nhất. Có lẽ, phương pháp của hắn, dù chậm chạp và gián tiếp, lại chính là cách duy nhất để thực sự giải thoát Thiết Giáp Thành Linh khỏi cả nỗi sợ hãi lẫn sự thao túng. Nàng hít sâu một hơi, sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng niềm tin vào Tần Mặc đã vượt lên trên tất cả.
“Được thôi,” nàng nói, giọng nàng trở nên vững vàng hơn. “Ta tin ngươi. Nhưng ta sẽ ở bên cạnh, cảnh giới và đảm bảo an toàn cho ngươi. Những kẻ đang giật dây trong bóng tối kia, chúng không phải là những kẻ dễ đối phó. Chúng sẽ không ngồi yên nhìn ngươi phá hỏng kế hoạch của chúng.”
Tần Mặc gật đầu, một nụ cười nhẹ, thoáng qua trên môi hắn, như một tia nắng yếu ớt xua đi sự u ám của màn đêm. “Ta biết. Và ta cũng biết ta không đơn độc.” Hắn đưa mắt nhìn Hắc Phong, con sói khổng lồ lập tức cọ đầu vào chân hắn, đôi mắt đỏ rực chứa đựng sự trung thành tuyệt đối. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó, Lam nhi. Vì đây không chỉ là việc cứu một tòa thành, mà là bảo vệ một triết lý.”
Hắn quay người lại, nhìn về phía những ánh đèn lờ mờ của Thiết Giáp Thành, như thể đã nhìn thấy những gì ẩn sâu dưới lớp giáp thép kia. Hắn sẽ không dùng sức mạnh, không dùng bạo lực, mà dùng sự đồng cảm, sự thấu hiểu, để chạm vào từng ngóc ngách của một thực thể khổng lồ, để xoa dịu những tiếng thở dài, những khát khao bị chôn vùi. Con đường này không dễ dàng, nhưng đó là con đường duy nhất Tần Mặc tin rằng có thể dẫn đến sự cứu rỗi thực sự, không phải là sự hủy diệt trong danh nghĩa thăng tiên. Hắn biết rằng đây chính là cuộc chiến thực sự, một cuộc chiến không phải bằng đao kiếm, mà bằng sự cảm hóa và tình yêu thương dành cho vạn vật.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ mây, vẽ lên nền trời phía đông những vệt màu vàng cam rực rỡ, nhưng không thể xua tan hoàn toàn vẻ u ám và lạnh lẽo của Thiết Giáp Thành. Tần Mặc, sau một đêm dài suy tư, một mình tiến vào Lò Rèn Cự Lực, trái tim của sự sống và chết của kim loại trong thành. Đây là một xưởng rèn khổng lồ, với những bức tường đá dày dặn đã nhuốm màu thời gian và khói bụi, mái nhà cao vút với vô số ống khói lớn liên tục phun ra những cột khói đen đặc, hòa vào không khí buổi sớm. Bên trong, hàng chục lò nung đỏ rực như những con quái vật đang thở lửa, chiếu rọi ánh sáng vàng cam lập lòe lên những khuôn mặt lấm lem mồ hôi của những người thợ rèn đang hăng say làm việc.
Âm thanh nơi đây là một bản giao hưởng dữ dội của sự lao động: tiếng búa đập thép vang vọng như sấm rền, tiếng lửa cháy bùng trong lò nung như tiếng rồng gầm, tiếng than nổ lép bép như những hạt mưa đá rơi trên mái nhà, hòa quyện với tiếng rít của máy móc và tiếng hô hào của những người thợ. Mùi sắt nung nồng nặc, mùi than cháy khét lẹt, mùi khói đặc quánh và mùi mồ hôi mằn mặn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí nóng bức, ồn ào và đầy sức sống mãnh liệt.
Tần Mặc không vội vã. Hắn đi lại chậm rãi giữa những bệ rèn, những đống phế liệu kim loại chất cao như núi, những công cụ cũ kỹ nằm lăn lóc trên nền đất. Tô Lam và Hắc Phong không theo hắn vào sâu bên trong, nàng đứng từ xa, nép mình trong một góc khuất, đôi mắt phượng sắc sảo quan sát mọi động tĩnh, sẵn sàng phản ứng nếu có bất kỳ điều gì bất trắc xảy ra. Hắc Phong nằm phục bên cạnh nàng, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó không ngừng quét ngang dọc, cảnh giác tuyệt đối.
Tần Mặc di chuyển giữa những người thợ đang hăng say rèn giũa, nhưng ánh mắt hắn không tập trung vào những thành phẩm đang dần hình thành, mà lại dừng lại ở những vật vô tri, những thứ bị bỏ quên. Hắn bước đến bên một góc khuất, nơi một chiếc búa đã sứt mẻ, cán gỗ nứt nẻ, nằm im lìm trên đống vụn kim loại. Hắn khẽ khom người, đưa tay chạm nhẹ vào phần kim loại lạnh lẽo của chiếc búa.
“Ta nghe thấy các ngươi… sự mệt mỏi, sự tổn thương, khao khát được trở về đất mẹ…” Tần Mặc thì thầm, không thành tiếng, nhưng những lời đó vọng sâu vào ý thức của hắn, như một làn sóng cảm xúc từ chính chiếc búa. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của nó, không phải là sự ham muốn được tôi luyện thành một thần binh sắc bén, mà là sự kiệt quệ, sự mỏi mệt sau hàng ngàn lần đập phá, sự khao khát được tan rã, được trở về với nguyên tố ban đầu, được nghỉ ngơi. Nó không muốn thành tiên, nó chỉ muốn được an yên.
Tần Mặc nhắm mắt lại, một luồng năng lượng bình yên, thuần khiết từ cơ thể hắn chậm rãi truyền vào chiếc búa. Đó không phải là linh lực cường đại, mà là một dạng năng lượng tinh thần, một sự xoa dịu từ ý thức, như một lời ru êm ái. Chiếc búa đã sứt mẻ dường như "thở phào" một tiếng thầm lặng, những rung động mệt mỏi, u uất trong ý chí tồn tại của nó dần dịu đi. Sự cứng nhắc, nặng nề của kim loại như được làm mềm mại, thay vào đó là một sự tĩnh lặng nhẹ nhàng, một cảm giác thanh thản hiếm có.
Hắn tiếp tục đi, dừng lại bên một mảnh giáp vỡ nát, nằm lẫn trong đống phế liệu. Mảnh giáp này từng là một phần của bộ chiến giáp kiên cường, từng che chở cho một chiến binh, nhưng giờ đây nó chỉ còn là một mảnh kim loại vô dụng, méo mó. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau từ những vết thương, sự thất bại trong trận chiến cuối cùng, và sự căm phẫn khi bị vứt bỏ. Hắn lại truyền đi năng lượng xoa dịu, không phải để sửa chữa vết nứt, mà để chữa lành nỗi đau của nó, để nó chấp nhận số phận, chấp nhận sự tan rã, và tìm thấy sự bình yên. Mảnh giáp thép rung lên nhè nhẹ, như một tiếng nấc nghẹn ngào được giải tỏa, rồi dần chìm vào trạng thái an tĩnh.
Một viên than hồng đang tàn lụi trong góc, chỉ còn lại chút hơi ấm yếu ớt. Tần Mặc chạm vào nó, cảm nhận được nhiệt lượng cuối cùng, sự cống hiến không ngừng nghỉ cho ngọn lửa, và sự chấp nhận tan biến thành tro bụi. Hắn truyền cho nó sự bình yên, không phải để kéo dài sự tồn tại của nó, mà để nó ra đi một cách thanh thản. Viên than khẽ vỡ vụn, tro bụi bay lơ lửng trong không khí, nhưng trong ý thức của Tần Mặc, nó không còn mang theo sự nuối tiếc, chỉ còn là một sự giải thoát.
Một số người thợ rèn thoáng thấy Tần Mặc làm điều gì đó kỳ lạ, đôi khi là chạm vào một vật vô tri, đôi khi chỉ là đứng lặng im. Họ nhìn hắn với ánh mắt tò mò, nhưng rồi nhanh chóng quay lại với công việc của mình. Trong môi trường ồn ào và khắc nghiệt này, một tu sĩ trẻ với hành động kỳ quặc không phải là chuyện lạ. Họ chỉ đơn thuần cho rằng hắn là một tu sĩ kỳ lạ, có lẽ đang tìm kiếm một loại khoáng thạch hiếm có hay một loại linh tài nào đó. Họ không thể nào biết được, Tần Mặc đang làm một công việc còn vĩ đại hơn nhiều: hắn đang lắng nghe những tiếng lòng thầm kín nhất của những vật thể vô tri, và trao cho chúng sự an ủi, sự bình yên mà chúng hằng khao khát, nhưng không bao giờ dám đòi hỏi.
Mỗi khi Tần Mặc chạm vào một vật, hắn không chỉ truyền đi năng lượng, mà còn gửi gắm vào đó một ý niệm: "Các ngươi là một phần của thành trì này, nhưng các ngươi cũng là chính các ngươi. Các ngươi có quyền được mệt mỏi, có quyền được nghỉ ngơi, có quyền được tan rã. Sự tồn tại của các ngươi không phải để phục vụ cho một ý chí cực đoan, mà là để sống theo bản chất của mình." Hắn không thuyết phục chúng từ bỏ ý chí tồn tại, mà là thuyết phục chúng tìm thấy sự cân bằng, không bị ép buộc phải "lên tiên" hay trở thành "thần binh" nếu điều đó không phải là bản chất sâu thẳm của chúng.
Sự kiệt quệ của các 'vật' nhỏ trong Thiết Giáp Thành, mà Tần Mặc đang xoa dịu, không chỉ là dấu hiệu của sự hao mòn vật lý, mà còn là một biểu hiện của sự mất cân bằng sâu sắc trong Huyền Vực. Ngay cả những thực thể mạnh mẽ nhất, như Thiết Giáp Thành Linh, cũng không thể tránh khỏi sự suy kiệt nếu các thành phần cấu tạo nên nó bị cưỡng ép đến cực hạn. Điều này cho thấy, vấn đề của Huyền Vực không chỉ dừng lại ở những vật bị 'khai linh' hay 'thăng cấp' một cách cưỡng ép, mà đã ăn sâu vào bản chất của vạn vật, ngay cả những thứ tưởng chừng như vô tri nhất cũng đang phải gánh chịu hậu quả. Tần Mặc biết, việc xoa dịu những vật nhỏ bé này là bước đầu tiên để "chữa lành" cả một tòa thành, một bước đi nhỏ nhưng mang ý nghĩa vô cùng to lớn.
***
Sau nhiều giờ đồng hồ lặng lẽ dạo bước qua Lò Rèn Cự Lực, Tần Mặc tiếp tục hành trình của mình, không dừng nghỉ. Mặt trời đã bắt đầu nghiêng về phía tây, nhuộm một màu vàng cam nhạt lên những mái ngói và tường đá cổ kính của Thiết Giáp Thành. Chiều tà mang theo một làn gió nhẹ, mát mẻ, lùa qua những con hẻm vắng, tạo nên những tiếng xào xạc mơ hồ. Hắn đi vào những khu vực ít người qua lại, những ngõ ngách khuất sâu, nơi mà thời gian dường như đã ngưng đọng, và sự xô bồ của cuộc sống đã nhường chỗ cho một vẻ trầm mặc, yên tĩnh đến nao lòng.
Đây là những nơi ẩn chứa vô số "vật" nhỏ bé, bị lãng quên hoặc ít được chú ý, nhưng lại mang trong mình những câu chuyện dài về sự tồn tại. Những cánh cửa gỗ đã mục nát, bản lề kêu cọt kẹt mỗi khi có cơn gió thoảng qua, như một tiếng thở dài của thời gian. Những viên gạch lát đường đã mòn vẹt, in hằn dấu chân của hàng triệu con người qua bao thế hệ, giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn vô tri, chìm vào quên lãng. Những chiếc đèn lồng sắt gỉ sét, treo lủng lẳng trên tường, từng thắp sáng vô số đêm khuya, nay chỉ còn là những hình hài méo mó, phủ đầy bụi bặm. Từ những mái hiên đá cổ kính, những giọt nước nhỏ giọt đều đặn xuống nền đất ẩm ướt, tạo nên một âm thanh tí tách đơn điệu, như nhịp đập chậm rãi của thời gian. Mùi đá ẩm, sắt gỉ, đôi khi là mùi khói bếp còn vương vấn từ những bữa ăn chiều, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, có phần u hoài.
Tô Lam vẫn theo sát phía sau Tần Mặc, ánh mắt nàng không còn sự lo lắng tột độ như khi ở Cầu Đá Vọng Cảnh, mà thay vào đó là sự tò mò, sự kinh ngạc ngày càng lớn. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc làm việc trong Lò Rèn Cự Lực, và giờ đây, khi di chuyển qua những con hẻm cũ kỹ này, nàng bắt đầu cảm nhận được những thay đổi tinh tế mà Tần Mặc mang lại.
"Thật không thể tin được..." Tô Lam thầm nhủ trong lòng, đôi mắt nàng quét qua những viên gạch lát đường mà Tần Mặc vừa chạm qua. "Những vật thể này... chúng đang thay đổi... như thể được xoa dịu." Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng tinh tế, không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là một sự rung động nhẹ nhàng, một làn sóng bình yên lan tỏa từ nơi Tần Mặc đứng. Nó không đủ để khiến nàng nhận ra sự thay đổi rõ ràng bằng mắt thường, nhưng bằng trực giác của một tu sĩ nhạy bén, nàng biết rằng có điều gì đó sâu sắc đang diễn ra. Những vật thể tưởng chừng vô tri kia, giờ đây, không còn mang theo sự nặng nề, sự mệt mỏi, hay nỗi u uất như trước. Chúng dường như đã tìm thấy một sự an tĩnh nội tại.
Tần Mặc không nói lời nào, hắn chỉ chậm rãi đi, bàn tay khẽ lướt qua những bức tường đá rêu phong, chạm vào những song sắt cửa sổ đã hoen gỉ, dừng lại bên một chậu cây khô héo đặt trên bệ cửa sổ. "Các ngươi là một phần của thành trì này... sự bình yên của các ngươi là sự bình yên của nó..." hắn thầm thì, không thành tiếng, nhưng ý niệm đó được truyền đi một cách rõ ràng. Hắn không chỉ xoa dịu từng vật thể riêng lẻ, mà còn tập trung vào những thứ mang tính liên kết, những thành phần cấu thành nên mạng lưới của thành phố. Những viên gạch của một bức tường dài, từng sợi dây cáp sắt giữ chặt một khung cửa sổ, những khối đá tạo nên một cầu thang xoắn ốc. Hắn hiểu rằng, để lay chuyển ý chí của một thực thể lớn như Thiết Giáp Thành Linh, phải bắt đầu từ những liên kết, từ những mối ràng buộc vô hình.
Mỗi khi hắn chạm, một luồng sáng yếu ớt nhưng ấm áp, gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường, lan tỏa ra từ điểm tiếp xúc. Nó không phải là ánh sáng rực rỡ của linh lực, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu, của sự đồng cảm. "Ý chí tồn tại" của những vật thể đó, vốn đang mang nặng nỗi sợ hãi, sự mệt mỏi, sự áp lực từ ý chí cực đoan của Thành Linh, dần dần dịu đi. Chúng không còn chống cự, không còn giằng xé, mà chấp nhận sự xoa dịu này, như một đứa trẻ mệt mỏi được vỗ về trong vòng tay mẹ.
Tô Lam, với khả năng cảm nhận linh lực và các rung động tinh tế của vạn vật, dần dần cảm nhận được một làn sóng năng lượng lan tỏa khắp khu vực. Nó không phải là một làn sóng tấn công hay phòng thủ, mà là một làn sóng bình yên, một sự xoa dịu nhẹ nhàng, như một làn nước mát rượi chảy qua những vết nứt sâu. Nàng nhận ra rằng, Tần Mặc không chỉ cảm hóa từng vật, mà hắn đang tạo ra một "mạng lưới bình yên" trong lòng thành phố, một mạng lưới đối trọng với sự cứng rắn, sự cực đoan của Thành Linh.
Những vật nhỏ bé này, khi được Tần Mặc xoa dịu, không phải là trở nên yếu đuối hay mất đi ý chí, mà là tìm thấy sự cân bằng trong chính bản chất của chúng. Một thanh kiếm không còn chỉ khao khát chém giết mà còn hiểu được giá trị của sự bảo vệ; một bức tường không còn chỉ muốn đứng vững mà còn hiểu được sự ấm áp của việc che chở. Đây chính là khả năng của Tần Mặc: hắn không chỉ thấu hiểu mà còn có thể tác động vật lý, mở ra những khả năng mới trong việc cảm hóa các 'vật' lớn hơn. Việc Tần Mặc ưu tiên 'chữa lành từ bên trong' cho thấy chiến lược dài hạn của hắn không phải là đối đầu trực diện, mà là thay đổi bản chất vấn đề, điều này có thể dẫn đến những cuộc đối đầu bất ngờ với thế lực ngầm đang thao túng Thành Linh.
Trong khoảnh khắc ấy, ở sâu thẳm nhất của Thiết Giáp Thành, nơi ý thức của Thiết Giáp Thành Linh ngự trị, một sự bối rối khó hiểu bắt đầu xuất hiện. Nó cảm nhận được những rung động tinh tế này, một làn sóng bình yên đang lan tỏa từ những nơi tưởng chừng như yếu ớt nhất, nhỏ bé nhất của nó. Đây không phải là sự tấn công, không phải là sự đe dọa, mà là một sự xoa dịu kỳ lạ, một sự an ủi đến từ chính những phần của nó. Ý chí sắt đá của Thành Linh, vốn đã quen với sự kiên cường, sự phòng thủ, nay lại cảm thấy một sự tò mò. Nó không hiểu tại sao những "tiếng thở dài" của những thành phần nhỏ bé lại đang dần dịu đi, tại sao sự nặng nề của áp lực lại đang dần được giải tỏa. Nó cảm thấy như có điều gì đó đang thay đổi bên trong chính nó, một sự chuyển dịch tinh tế, không thể nắm bắt, nhưng lại hiện hữu một cách rõ ràng. Sự bối rối và tò mò này cho thấy Thiết Giáp Thành Linh không hoàn toàn cứng nhắc, và có khả năng thay đổi. Đó là một hạt mầm hy vọng nhỏ bé, vừa được gieo vào trái tim sắt đá của một tòa thành.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.