Vạn vật không lên tiên - Chương 307: Bóng Đêm Dưới Lớp Giáp Thép: Dấu Vết Kẻ Giật Dây
Tần Mặc thu tay về khỏi bức tường thành lạnh lẽo. Luồng sinh khí ấm áp, tựa như một lời thì thầm trấn an, vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay hắn, nhưng sự mệt mỏi trong đôi mắt hắn lại càng thêm sâu đậm. Hắn đã cố gắng truyền đi sự đồng cảm, xoa dịu những “tiếng thở dài” thầm lặng ẩn sâu trong lòng Thiết Giáp Thành, nhưng những gì hắn cảm nhận được vẫn là một đại dương mênh mông của sự kiệt quệ và nỗi sợ hãi không tên.
Trở về căn tạm dinh đơn sơ trong lòng Thiết Giáp Thành, Tần Mặc ngồi xuống một chiếc ghế gỗ mục, dựa lưng vào vách tường đã sờn cũ. Tiếng gió đêm rít qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của kim loại và đất khô, hòa lẫn với âm thanh đều đặn của những bước chân tuần tra từ xa vọng lại. Đó là âm thanh của sự cảnh giác, của một thành trì luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, một âm thanh đã ăn sâu vào tâm trí của Thiết Giáp Thành Linh.
Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân hắn, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối, đôi mắt đỏ rực mở hờ, thỉnh thoảng lại khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, như thể tán thành hay cảm nhận được sự nặng nề trong tâm trạng chủ nhân. Tô Lam ngồi đối diện, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng chăm chú dõi theo Tần Mặc, không bỏ lỡ dù chỉ một chi tiết nhỏ trên khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên nghị của hắn. Nàng đã lắng nghe toàn bộ câu chuyện về Kỷ Nguyên Hiền Giả, về nỗi ám ảnh chiến tranh đã định hình ý chí của Thành Linh, và giờ đây, nàng chờ đợi.
“Nỗi sợ hãi đó… không phải là tham lam, Lam nhi.” Giọng Tần Mặc trầm khàn, mang theo chút run rẩy của những ký ức kinh hoàng mà hắn vừa trải qua. Hắn nhắm mắt lại, như thể muốn xua đi những hình ảnh tang thương, những tiếng kêu than của người dân vô tội, và sự bất lực đến tột cùng của một tòa thành khi không thể bảo vệ được những gì mình trân quý. “Nó là sự tuyệt vọng muốn bảo vệ… sau khi chứng kiến tất cả mất đi. Từng viên đá, từng mảnh giáp, từng thanh kiếm trong Thành Linh… đều đã thấm đẫm máu và nước mắt. Chúng đã từng chịu đựng những vết thương không thể lành, những mất mát không thể bù đắp. Ý chí thăng cấp, hóa thần binh của nó… ban đầu chỉ là một phản ứng cực đoan, một lớp vỏ bọc kiên cố để không bao giờ phải chịu đựng nỗi đau ấy lần nữa.”
Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn xa xăm, xuyên qua vách tường như thể đang nhìn về quá khứ xa xăm. “Nó không muốn trở thành kẻ săn mồi, Lam nhi. Nó chỉ muốn không bao giờ trở thành con mồi nữa. Nó muốn bảo vệ… đến mức quên mất rằng sự bảo vệ tuyệt đối đôi khi lại trở thành gông cùm. Nó biến những thành phần cấu tạo nên mình thành những chiến binh bất đắc dĩ, buộc chúng phải gồng mình chống đỡ cho nỗi sợ hãi của chính nó. Ta đã nghe thấy tiếng than vãn của những thanh giáp bị mài mòn, tiếng rên rỉ của những viên đá chịu đựng áp lực quá lớn, tiếng thở dài của những bức tường khao khát được nghỉ ngơi. Chúng đều muốn được là chính mình, được tuân theo bản tính tự nhiên của mình, chứ không phải một phần của cỗ máy chiến tranh vĩnh cửu.”
Tô Lam khẽ thở dài, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại. Nàng cảm nhận được sự chân thành và nỗi đau trong lời nói của Tần Mặc. Nàng đã từng chứng kiến nhiều tu sĩ bị tha hóa bởi khát vọng sức mạnh, bởi ý chí thăng tiên mù quáng. Nhưng câu chuyện về Thiết Giáp Thành Linh lại mang một sắc thái khác, bi thương hơn. “Nỗi sợ hãi sâu xa ấy, nỗi ám ảnh từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, đúng là một động lực mạnh mẽ,” nàng trầm giọng, giọng nói thanh thoát nhưng đầy suy tư. “Nhưng sự tuyệt vọng ấy, nếu không được dẫn dắt đúng đắn, rất dễ bị lợi dụng. Huynh từng nói, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Một ý chí tồn tại bị đẩy đến cực đoan, cho dù là vì mục đích bảo vệ, cũng sẽ tự hủy hoại mình. Có điều gì đó không ổn… một ý chí bên ngoài đang khuấy động nó, đẩy nó đi xa hơn giới hạn của nỗi sợ hãi ban đầu, biến nó thành một công cụ.”
Ánh mắt Tô Lam sắc như kiếm, quét qua khoảng không gian tĩnh lặng. “Ta cảm thấy một luồng khí tức bất thường trong thành. Nó không thuần túy là linh lực của tu sĩ hay vật tính của Thiết Giáp Thành. Nó pha tạp, ẩn chứa một sự tàn bạo lạnh lẽo, một sự tính toán sâu xa. Như thể có kẻ đang cố tình thêu dệt nên tấm áo giáp cho nỗi sợ hãi của Thành Linh, biến nó thành một bộ vũ khí hoàn hảo, vô tri. Ta cần phải điều tra.”
Tần Mặc gật đầu, vẻ mặt hắn cũng trở nên nghiêm trọng. “Hãy cẩn trọng, Lam nhi. Những kẻ có thể thao túng một ý chí tồn tại mạnh mẽ như Thiết Giáp Thành Linh không phải là những kẻ đơn giản. Chúng có thể đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ.” Hắn biết, mọi vấn đề tại Thiết Giáp Thành không chỉ đơn thuần là sự tha hóa nội tại của một ‘vật’ khao khát thăng tiên. Luôn có một bàn tay vô hình, một ý chí đen tối đứng sau, lợi dụng sự mất cân bằng của Huyền Vực để đạt được mục đích riêng.
Hắc Phong nghe vậy, khẽ nâng đầu, đôi mắt đỏ rực quét một lượt qua Tần Mặc và Tô Lam, rồi nó đứng dậy, vươn vai, thân hình khổng lồ như một cái bóng đen bao trùm căn phòng. Nó hướng về phía Tô Lam, gầm gừ một tiếng nhẹ, như thể muốn nói: “Ta sẽ bảo vệ nàng.” Tần Mặc nhìn thấy sự trung thành tuyệt đối trong đôi mắt của con sói khổng lồ, một sự trung thành không cần lời nói. Hắn khẽ mỉm cười, lòng cảm thấy ấm áp hơn đôi chút giữa sự lạnh lẽo bao trùm.
Tô Lam đứng dậy, dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sự kiên định của một kiếm khách. “Đừng lo, Tần Mặc. Ta đã quen với việc đi trong bóng tối. Lần này, ta sẽ tìm ra chân tướng của những kẻ đang khuấy động nơi đây. Có lẽ, manh mối sẽ nằm ở những nơi mà ánh sáng khó lòng chạm tới.” Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. “Huynh hãy tiếp tục công việc của mình, xoa dịu những ý chí đang kiệt quệ. Ta sẽ quay lại với những gì đã khám phá.”
Nói đoạn, Tô Lam khẽ gật đầu, rồi nhanh chóng rời khỏi tạm dinh. Bóng dáng nàng thoắt ẩn thoắt hiện trong màn đêm mịt mờ, như một bóng ma lướt đi giữa những con đường lát đá lạnh lẽo của Thiết Giáp Thành. Tần Mặc dõi theo nàng, lòng nặng trĩu. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến của triết lý, mà còn là cuộc chiến với những âm mưu thâm độc, những kẻ đang muốn biến Huyền Vực thành một chiến trường của những ý chí bị tha hóa. Hắn đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Nỗi sợ hãi của Thành Linh đã ám ảnh hắn, nhưng lời cảnh báo của Tô Lam về một thế lực bên ngoài lại khiến hắn cảm thấy một sự lo lắng sâu sắc hơn. Hắn không chỉ phải chữa lành một vết thương cũ, mà còn phải đối phó với một độc tố mới đang âm thầm ngấm vào. Đây sẽ là một thử thách khó khăn hơn rất nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng.
***
Chạng vạng tối, Hẻm Phố Đen của Thiết Giáp Thành bắt đầu thức giấc. Nơi đây khác hẳn với những con phố chính được chiếu sáng rực rỡ, nơi những thợ rèn vẫn đang hăng say với công việc của mình, hay những binh lính đang tuần tra với áo giáp sáng loáng. Hẻm Phố Đen là một mê cung của những con hẻm nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo, nơi ánh sáng chỉ lọt vào một cách yếu ớt, tạo thành những vệt sáng xanh xám ma mị. Những gian hàng tạm bợ dựng lên từ gỗ mục và vải bạt cũ kỹ chen chúc nhau, nhà cửa san sát, xô nghiêng ngả, như thể chỉ chực đổ sập. Mùi ẩm mốc, rác thải cũ kỹ và cả những hương liệu lạ từ các vật phẩm cấm mua bán lén lút trộn lẫn vào nhau, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, nặng nề và khó chịu.
Tô Lam, với một bộ y phục giản dị, màu xám tro, mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt được che đi một phần bởi một tấm khăn mỏng, hòa mình vào đám đông. Nàng không còn vẻ thanh tú, sắc sảo của một kiếm khách lừng danh, mà thay vào đó là sự trầm lặng, bình thường của một người dân địa phương. Bước chân nàng nhẹ nhàng, thoăn thoắt, đôi mắt phượng sắc bén không ngừng quét qua từng góc khuất, từng bóng người khả nghi. Nàng lắng nghe tiếng thì thầm, tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiếng xì xào của những kẻ giao dịch mập mờ. Nơi đây, mọi thứ đều ẩn chứa một sự bí ẩn, căng thẳng, luôn có cảm giác nguy hiểm rình rập từ những cái nhìn lén lút, những hành động lén lút.
Nàng không tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ đơn thuần là cảm nhận, là lắng nghe “ý chí tồn tại” của nơi này, và của những kẻ đang ẩn mình trong đó. Nàng cảm nhận được sự tham lam, sự tuyệt vọng, và cả những khát khao đen tối. Nhưng trên hết, nàng cảm nhận được những luồng linh lực bất thường, không thuộc về Thiết Giáp Thành. Chúng không mang vẻ hùng tráng, kiên định như linh lực của một tu sĩ chân chính, cũng không có sự thô ráp, mạnh mẽ của vật tính kim loại từ thành trì. Thay vào đó, chúng lạnh lẽo, âm u, và pha tạp một cách kỳ lạ.
“Linh lực này…” Tô Lam thầm nghĩ trong lòng, đôi mắt nàng nheo lại. “Nó không phải của Thiên Diệu Tông, cũng không phải của những tông môn chính phái ta từng biết. Nhưng nó có nét tương đồng với một số tà công cổ xưa mà ta từng đọc trong thư tịch cấm. Một loại linh lực có thể kích hoạt những ý chí tồn tại ẩn sâu, đẩy chúng đến cực đoan, thậm chí là điều khiển. Chúng muốn gì ở đây? Lại muốn khuấy động một ý chí tồn tại mạnh mẽ như Thiết Giáp Thành Linh sao? Để biến nó thành một công cụ?”
Nàng đã nghe Tần Mặc kể về Thành Linh, về nỗi sợ hãi từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Nếu linh lực này có thể kích thích và lợi dụng nỗi sợ hãi đó, thì hậu quả sẽ khó lường. Tô Lam càng đi sâu vào Hẻm Phố Đen, không khí càng trở nên ẩm thấp, lạnh lẽo. Bóng tối dường như nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những mái nhà xiêu vẹo.
Đột nhiên, nàng cảm nhận được một sự xáo động nhỏ trong luồng linh lực đang theo dõi. Một nhóm tu sĩ, khoảng năm sáu người, toàn thân vận áo choàng đen, che kín mặt mũi, đang di chuyển nhanh chóng qua một con hẻm cụt. Chúng không nói chuyện, chỉ dùng ánh mắt và những cử chỉ tay để giao tiếp, đầy cảnh giác và bí ẩn. Tô Lam nấp mình sau một đống thùng gỗ mục nát, nín thở quan sát.
Chúng dừng lại tại một góc tối đen như mực, nơi chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua kẽ hở của những mái nhà. Một tên trong số chúng đưa ra một vật phẩm nhỏ, một viên ngọc đen tuyền, kích thước chỉ bằng đầu ngón tay cái. Viên ngọc không phát ra ánh sáng rực rỡ, mà chỉ là một tia sáng mờ ám, xanh xám, như ánh mắt của một sinh vật bóng đêm. Nhưng điều khiến Tô Lam chú ý là luồng linh lực tỏa ra từ nó – cùng một loại linh lực lạnh lẽo, pha tạp mà nàng đã cảm nhận được trước đó, nhưng cô đặc và mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Tên tu sĩ áo đen còn lại nhận lấy viên ngọc, cúi đầu thì thầm điều gì đó với kẻ trao ngọc, rồi chúng nhanh chóng tách ra, biến mất vào những con hẻm khác. Tô Lam chờ đợi thêm một lúc, đảm bảo rằng không còn ai ở gần, rồi nàng mới nhẹ nhàng bước ra. Nàng tiến đến nơi chúng vừa giao dịch, cúi xuống, chạm nhẹ đầu ngón tay vào lớp đá lạnh lẽo dưới chân. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức yếu ớt còn sót lại, một tàn dư của linh lực bí ẩn kia.
“Chúng không chỉ ở đây để giao dịch vật phẩm cấm kỵ.” Tô Lam lẩm bẩm, ánh mắt nàng ánh lên sự quyết đoán. “Viên ngọc đó, nó giống như một hạt giống, một vật dẫn. Chúng đang gieo rắc thứ gì đó vào Thiết Giáp Thành. Loại linh lực này… nó có khả năng kết nối và thao túng ý chí. Chúng muốn kích động Thiết Giáp Thành Linh. Nhưng không phải để nó phát triển tự nhiên, mà là để biến nó thành một thứ gì đó…” Nàng ngừng lại, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. “Một thứ gì đó không còn là chính nó.”
Nàng đứng thẳng dậy, nhìn về phía những con hẻm tối tăm mà đám tu sĩ vừa biến mất. Trực giác mách bảo nàng rằng, nơi chúng đang hướng đến, chắc chắn có liên quan đến Thành Linh, và có lẽ là một địa điểm mang tính biểu tượng, một nơi chứa đựng sức mạnh hoặc ký ức của tòa thành này. Nàng không biết chính xác đó là đâu, nhưng nàng biết mình phải tìm ra. Mối đe dọa này không chỉ dừng lại ở sự mất cân bằng nội tại của Thành Linh, mà đã bị đẩy lên một tầm cao mới bởi sự thao túng từ bên ngoài. Tô Lam thắt chặt thanh kiếm bên hông, lòng nàng tràn đầy cảnh giác và quyết tâm.
***
Đêm càng về khuya, gió càng mạnh, mang theo những hạt mưa phùn li ti, lạnh buốt. Tô Lam ẩn mình trong bóng tối dày đặc của Cổ Tháp Trấn Yêu, một công trình kiến trúc cổ kính và hùng vĩ nhưng lại toát lên vẻ u ám, ghê rợn. Tháp cao vút lên trời, được xây dựng bằng những khối đá xám khổng lồ, xếp chồng lên nhau qua hàng ngàn năm, mang theo dấu ấn của thời gian và vô số bí mật. Khắp các bức tường, từ chân tháp lên đến đỉnh, đều chạm khắc vô số phù văn phong ấn cổ xưa, đan xen chằng chịt, tạo thành một mạng lưới phức tạp và huyền bí. Cửa tháp kiên cố bằng sắt đen dày đặc, được gia cố bằng nhiều xiềng xích to lớn và những trận pháp bảo vệ phức tạp, như để trấn giữ một thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm.
Bên trong Cổ Tháp Trấn Yêu, linh lực hỗn loạn và tà khí nồng nặc đến mức Tô Lam phải vận dụng linh lực để bảo vệ bản thân khỏi sự xâm thực. Tiếng gió rít qua các khe hở của tháp nghe như tiếng ai đó đang khóc than. Đôi khi, nàng còn nghe thấy tiếng xiềng xích va đập yếu ớt từ sâu bên trong, hay tiếng gầm gừ trầm thấp, cho thấy sự hiện diện của những sinh vật bị giam cầm, bị phong ấn qua bao nhiêu năm tháng. Mùi đá ẩm, sắt gỉ, linh khí bị phong ấn, và đôi khi là mùi tà khí nồng nặc từ các yêu ma hòa quyện vào nhau, tạo thành một sự kết hợp khó chịu, đặc trưng của một nhà tù ma quái. Bầu không khí nơi đây nặng nề, áp lực, lạnh lẽo và ghê rợn. Ánh sáng yếu ớt, xanh xám từ các trận pháp lập lòe, tạo ra những bóng ma quái dị nhảy múa trên tường, càng làm tăng thêm vẻ ma mị.
Tô Lam di chuyển thận trọng, ẩn mình trong những cái bóng, lợi dụng mọi góc khuất để tiếp cận mà không bị phát hiện. Nàng thấy một nhóm tu sĩ áo đen – chính là những kẻ nàng đã theo dõi ở Hẻm Phố Đen – đang tụ tập tại một sảnh lớn ở tầng thấp nhất của tháp. Chúng không còn giữ vẻ bí ẩn, lén lút như trước. Giờ đây, chúng đứng thẳng, vẻ mặt lạnh lùng và đầy cuồng tín, miệng lẩm nhẩm những chú ngữ cổ xưa, giọng nói vang vọng trong không gian u ám, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn.
Giữa sảnh, một trận pháp khổng lồ đã được kích hoạt. Trận pháp được vẽ bằng máu khô và những vật liệu kỳ dị, tỏa ra ánh sáng xanh lục lập lòe, bao trùm lấy toàn bộ Cổ Tháp Trấn Yêu. Từ trung tâm trận pháp, vô số sợi linh lực màu xám bạc, như những xúc tu vô hình, vươn ra, xuyên qua những bức tường đá dày đặc, hướng thẳng về phía trung tâm Thiết Giáp Thành. Tô Lam cảm nhận rõ ràng, linh lực của trận pháp này không ngừng đổ vào Thành Linh, như đang cưỡng ép nó thức tỉnh theo một cách tàn bạo, biến đổi nó theo ý muốn của những kẻ này.
Nàng nín thở, lắng nghe những lời đối thoại của chúng.
“Kích hoạt hoàn toàn trận pháp!” Một tên tu sĩ áo đen, có vẻ là kẻ cầm đầu, giọng nói khàn khàn và đầy uy quyền, ra lệnh. Hắn ta không còn giấu giếm sự tàn bạo trong ánh mắt. “Ý chí của Thành Linh đã suy yếu bởi nỗi sợ hãi từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, nhưng lại được củng cố bằng khát vọng bảo vệ cực đoan. Thời điểm chín muồi để nó trở thành vũ khí tối thượng của chúng ta!”
Một tên khác, với vẻ mặt đầy cuồng tín, đáp lời: “Sử dụng tàn dư của ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ năm xưa để thúc đẩy nó! Nỗi sợ hãi là nguồn năng lượng mạnh mẽ nhất! Nỗi sợ hãi từ ký ức hủy diệt sẽ biến nó thành một cỗ máy chiến tranh không có cảm xúc, không có giới hạn, một ‘Vật Bất Diệt’ thực sự!”
Tô Lam giật mình. “Thiên Đạo Cảnh Báo”? Đó là một cụm từ cổ xưa, liên quan đến một sự kiện khủng khiếp đã từng suýt hủy diệt Huyền Vực trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, một sự kiện mà ngay cả Tần Mặc cũng chỉ mới chạm đến trong ký ức của Thành Linh. Những kẻ này không chỉ lợi dụng nỗi sợ hãi của Thành Linh, mà còn sử dụng cả tàn dư của một tai họa cổ xưa để thúc đẩy nó. Điều này không chỉ là sự thao túng, mà là một sự tà ác đến cực điểm. Chúng muốn biến Thiết Giáp Thành Linh thành một cỗ máy chiến tranh vô tri, không cảm xúc, một ‘Vật Bất Diệt’ hoàn toàn, không còn chút bản chất hay ý chí tự do nào.
Nàng nhận ra mục đích kinh hoàng của chúng. Đây không phải là việc giúp một ‘vật’ thăng tiên theo đúng nghĩa, mà là biến nó thành một thứ vũ khí bị điều khiển hoàn toàn, một công cụ hủy diệt. Chúng đang cưỡng đoạt ý chí tồn tại, biến sự bảo vệ thành sự tha hóa, biến nỗi sợ hãi thành công cụ của sự hủy diệt. Hơn nữa, loại linh lực đặc biệt mà chúng sử dụng, cộng với việc nhắc đến “Thiên Đạo Cảnh Báo”, khiến Tô Lam liên tưởng đến những truyền thuyết về Thiên Diệu Tôn Giả – một nhân vật bí ẩn được cho là đứng sau nhiều dự án ‘thăng cấp’ quy mô lớn, kẻ đã từng có ý định thao túng cả Huyền Vực. Có lẽ, những kẻ này chính là tàn dư, hoặc là những kẻ kế thừa tư tưởng của hắn.
Cơn mưa phùn bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, tiếng gió gào thét như lời than khóc của trời đất. Tô Lam cảm thấy một sự lạnh lẽo không chỉ từ không khí mà còn từ sự tàn bạo của kế hoạch này. Nàng phải quay về, phải báo cho Tần Mặc biết. Nhiệm vụ của hắn đã trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn gấp bội. Không chỉ là chữa lành, mà còn là đối đầu với một thế lực đen tối, một âm mưu đang muốn biến Thiết Giáp Thành thành một con quái vật.
***
Bình minh hé rạng, nhưng bầu trời Thiết Giáp Thành vẫn u ám, xám xịt, như thể đang che giấu một bí mật nặng nề. Gió vẫn mạnh, mang theo hơi ẩm của trận mưa đêm qua. Trong căn tạm dinh đơn sơ, Tần Mặc vẫn ngồi trầm tư, hắn đã không ngủ. Hắc Phong nằm cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực vẫn mở, cảnh giác với mọi động tĩnh bên ngoài. Không khí trong phòng tĩnh lặng, nhưng tràn ngập sự lo lắng, như thể dự cảm được một điều chẳng lành sắp xảy ra.
Tiếng bước chân gấp gáp của Tô Lam phá vỡ sự tĩnh mịch. Nàng bước vào phòng, mái tóc hơi ướt, y phục vẫn còn vương những hạt mưa li ti. Vẻ mặt nàng nghiêm trọng chưa từng thấy, đôi mắt phượng ánh lên sự mệt mỏi nhưng cũng đầy vẻ phẫn nộ và quyết tâm.
“Tần Mặc…” Giọng nàng khàn đặc, đầy vẻ cấp bách. “Ta đã tìm ra. Mọi chuyện còn tệ hơn chúng ta nghĩ.”
Tần Mặc ngẩng đầu, ánh mắt hắn đã sẵn sàng đón nhận những tin tức xấu nhất. Hắc Phong khẽ gầm gừ thấp, bộ lông dựng đứng, cảm nhận được sự căng thẳng trong lời nói của Tô Lam.
Tô Lam không lãng phí thời gian, nàng nhanh chóng kể lại những gì đã chứng kiến tại Cổ Tháp Trấn Yêu. Từ loại linh lực đặc biệt của những kẻ bí ẩn, đến trận pháp khổng lồ đang cưỡng ép Thiết Giáp Thành Linh, và đặc biệt là những lời đối thoại kinh hoàng mà nàng đã nghe lén.
“Chúng đang dùng trận pháp cổ… và cả tàn dư của ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ để cưỡng ép Thành Linh!” Tô Lam nói, giọng nàng run lên vì tức giận. “Chúng muốn biến nó thành một ‘Vật Bất Diệt’ hoàn toàn vô tri, chỉ biết chiến đấu! Chúng muốn bẻ cong ý chí tồn tại của nó, xóa bỏ bản chất của nó, biến nó thành một cỗ máy hủy diệt, một thứ vũ khí không có cảm xúc, không có giới hạn, chỉ biết tuân lệnh!”
Tần Mặc lắng nghe từng chữ, sắc mặt hắn dần trở nên lạnh lùng. Không còn sự u buồn hay trầm tư, thay vào đó là một vẻ kiên nghị, lạnh lẽo như thép. Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Những gì Tô Lam vừa nói đã xác nhận nỗi lo sợ sâu xa nhất của hắn. Vấn đề của Thiết Giáp Thành không chỉ là nỗi sợ hãi nội tại bị đẩy đến cực đoan, mà đã bị một thế lực bên ngoài lợi dụng, thao túng một cách tàn bạo.
“Thiên Diệu Tôn Giả…” Tần Mặc thầm nhủ trong lòng, một cái tên cổ xưa hiện lên trong tâm trí hắn. “Hay một kẻ nào đó đang lợi dụng những bài học từ Kỷ Nguyên Hiền Giả để tạo ra một tai họa mới? Chúng không chỉ muốn Thành Linh thăng tiên, chúng muốn biến nó thành một công cụ nô lệ, một thứ ‘vật’ hoàn toàn bị điều khiển. Đây không phải là sự tự do của ý chí tồn tại, đây là sự hủy hoại bản chất một cách trắng trợn.”
Hắc Phong, dường như cũng cảm nhận được sự phẫn nộ và nguy hiểm toát ra từ Tần Mặc và Tô Lam, nó gầm gừ một tiếng lớn, uy dũng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm ra cửa, như thể đã sẵn sàng lao vào bất kỳ kẻ thù nào dám tiếp cận.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, vẻ mặt nàng tràn đầy lo lắng. “Vấn đề đã vượt xa khả năng cảm hóa thông thường, Tần Mặc. Chúng ta không chỉ phải xoa dịu nỗi sợ hãi của Thành Linh, mà còn phải đối phó với những kẻ đang cố tình bóp méo nó. Và loại linh lực chúng sử dụng… nó có vẻ quen thuộc, nhưng bị che giấu rất kỹ. Ta cảm thấy nó có mối liên hệ với những pháp môn cổ xưa, những thứ đã bị cấm đoán sau Kỷ Nguyên Hiền Giả.”
Tần Mặc đứng dậy, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia sáng sắc bén, lạnh lẽo. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời vẫn còn u ám. Sự phức tạp của vấn đề đã vượt xa nỗi sợ hãi nội tại của Thành Linh; giờ đây, một mối đe dọa bên ngoài đang âm thầm đẩy nó đến bờ vực của sự tha hóa, biến một nỗi sợ hãi thành một công cụ hủy diệt.
“Những kẻ này…” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm khàn, mang theo sự lạnh lẽo của thép. “Chúng không hiểu về ý chí tồn tại. Chúng chỉ thấy sức mạnh và sự thao túng. Chúng muốn biến vạn vật thành nô lệ của chúng, thành những công cụ để phục vụ khát vọng điên rồ của chúng. Đây không chỉ là việc chống lại một ý chí cực đoan, mà là chống lại một triết lý tà ác, một sự bóp méo bản chất của vạn vật.”
Hắn quay sang nhìn Tô Lam, đôi mắt ấy không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt. “Thiết Giáp Thành Linh không chỉ là một tòa thành, Lam nhi. Nó là một minh chứng cho bi kịch của Kỷ Nguyên Hiền Giả, và giờ đây, nó đang đứng trước nguy cơ trở thành một tai họa mới. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra.”
Tần Mặc biết rằng con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan. Hắn không chỉ phải đối mặt với nỗi sợ hãi sâu thẳm của Thiết Giáp Thành Linh, mà còn phải chống lại một thế lực bí ẩn, tàn bạo, đang sử dụng những thủ đoạn cổ xưa và tà ác. Nhưng trong ánh mắt hắn, không có sự sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa kiên định đang cháy bùng. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch của sự “thoát ly bản chất”, và hắn sẽ không để Thiết Giáp Thành trở thành một bi kịch nữa. Hắn sẽ tìm cách giải phóng nó, không chỉ khỏi nỗi sợ hãi, mà còn khỏi gông cùm của những kẻ đang giật dây trong bóng tối. Con đường này không chỉ là để cứu Thiết Giáp Thành, mà còn là để bảo vệ triết lý “cân bằng bản chất” của hắn, một triết lý mà giờ đây, hơn bao giờ hết, đang bị thử thách đến tận cùng.
Và đây, chính là cuộc chiến thực sự.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.