Vạn vật không lên tiên - Chương 306: Tiếng Thở Dài Dưới Lớp Giáp Sắt
Ánh bình minh từ từ vươn mình qua những rặng núi đá sừng sững, nhuộm vàng từng phiến giáp sắt trên tường thành kiên cố. Gió sớm mang theo hơi lạnh đặc trưng của kim loại và đá, lướt qua gương mặt Tần Mặc khi hắn đứng trên đoạn tường thành cao nhất, ánh mắt thâm trầm dõi nhìn toàn cảnh Thiết Giáp Thành. Bên cạnh hắn, Tô Lam khẽ siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng sắc bén không ngừng quét qua những ngóc ngách của thành trì, trong khi Hắc Phong nằm phục bên chân hắn, bộ lông đen tuyền hòa vào bóng đổ, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa âm thầm cảnh giới.
Vô số ký ức đau thương từ Kỷ Nguyên Hiền Giả mà Thiết Giáp Thành Linh đã trải qua vẫn còn vương vấn trong tâm trí Tần Mặc, như những vết sẹo hằn sâu không thể xóa nhòa. Hắn đã thấu hiểu nỗi sợ hãi tận cùng đã biến khát vọng bảo vệ thành một ý chí sắt đá, cô độc và tuyệt đối. Thành trì này, hùng vĩ và bất khả xâm phạm dưới mắt kẻ ngoại đạo, lại hiện lên trong tâm trí Tần Mặc như một pháo đài cô độc, bị vây hãm không chỉ bởi kẻ thù bên ngoài mà còn bởi chính quá khứ bi tráng của nó. Hắn cảm nhận được sự kiên cường không thể lay chuyển của từng viên đá, từng thanh sắt, từng lớp giáp, nhưng ẩn sâu dưới vẻ ngoài cứng cỏi ấy, Tần Mặc lại thấy một nỗi ưu tư vô hình, một sự gánh vác nặng nề.
“Nỗi sợ hãi có thể khiến một thực thể trở nên mạnh mẽ đến mức không thể lay chuyển, nhưng cũng có thể biến nó thành một nhà tù cho chính bản thân,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm lắng như tiếng vọng của thời gian. Hắn nhìn xuống những con đường thành, nơi những người lính tuần tra với bước chân đều đặn, không mảy may nhận ra gánh nặng mà chính thành trì đang phải chịu đựng. “Thành Linh tin rằng sức mạnh tuyệt đối là con đường duy nhất để bảo vệ, nhưng cái giá phải trả cho sự tuyệt đối đó là gì?” Hắn tự hỏi, đôi mắt đen láy xoáy sâu vào không trung, như đang tìm kiếm một câu trả lời mà chỉ những linh hồn cổ xưa mới có thể thấu tỏ.
Tô Lam quay sang nhìn Tần Mặc, vẻ lo lắng hiện rõ trong ánh mắt thông minh của nàng. Nàng cảm nhận được sự nặng nề trong tâm tư hắn, một gánh nặng vô hình mà nàng không thể chia sẻ hay thấu hiểu trọn vẹn. “Huynh vẫn còn bị ám ảnh bởi những ký ức đó sao?” Nàng hỏi, giọng nói thanh thoát mang theo sự quan tâm chân thành. “Liệu có cách nào để chữa lành nỗi sợ hãi đã ăn sâu đến vậy? Một vết thương đã tồn tại qua hàng ngàn năm, ăn mòn cả một ý chí tồn tại hùng mạnh.” Nàng biết Tần Mặc có khả năng đặc biệt, nhưng đối diện với một thực thể cổ xưa như Thiết Giáp Thành Linh, với lịch sử và nỗi đau đồ sộ như vậy, nàng không khỏi cảm thấy bất lực.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn khẽ nhắm mắt lại, hít vào luồng khí lạnh của buổi sớm, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt hắn không còn nhìn vào toàn thể thành trì như một khối thống nhất, mà bắt đầu quét qua từng chi tiết nhỏ nhất. “Một thành trì không chỉ là đá và sắt,” hắn thì thầm, như thể đang nói với chính mình, hoặc với vô số linh hồn ẩn mình trong vạn vật. “Nó được tạo nên từ vô số thành phần nhỏ hơn, và ý chí của chúng...” Hắn dừng lại, không nói hết câu. Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ tâm trí, năng lực “nghe ý chí tồn tại” của hắn được đẩy đến một cấp độ vi tế nhất.
Hắn không còn lắng nghe ý chí tổng thể, hùng mạnh và kiên định của Thiết Giáp Thành Linh nữa. Giờ đây, hắn lắng nghe những tiếng thì thầm yếu ớt, những rung động mong manh từ tận cùng của những viên đá lát đường, những mảnh ngói trên mái nhà, những cái chốt cửa bằng đồng đã cũ kỹ, những thanh sắt rỉ sét ẩn mình trong tường thành. Một bản giao hưởng hỗn độn nhưng lại đầy bi thương hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn nghe thấy tiếng than thở của một viên gạch bị nứt dưới sức nặng của hàng ngàn năm, tiếng cựa mình mệt mỏi của một cái cổng thành đã quá cũ kỹ, tiếng khao khát được yên bình của một thanh kiếm đã từng chiến đấu và giờ đây nằm im trong kho vũ khí.
Từng "vật" nhỏ bé, từng hạt cát cấu thành nên Thiết Giáp Thành, đều có ý chí tồn tại riêng của mình. Chúng không có được sự kiên định sắt đá như Thành Linh, hay khát vọng thăng cấp cực đoan như Cổ Kiếm Hồn. Chúng chỉ đơn thuần là những thực thể bé nhỏ, gánh chịu sức nặng của thời gian và trách nhiệm. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, sự kiệt quệ, và trên hết, là một khao khát thầm kín được nghỉ ngơi, được buông bỏ. Chúng không muốn chiến đấu nữa, không muốn phải gồng mình chống đỡ nữa. Chúng chỉ muốn được là chính mình, tồn tại một cách an nhiên, thay vì phải cống hiến toàn bộ ý chí và sinh lực cho một khát vọng bảo vệ vô tận.
Sự mâu thuẫn này hiện ra rõ ràng trong tâm trí Tần Mặc. Thành Linh muốn bảo vệ chúng, nhưng chính sự bảo vệ cực đoan đó lại đang bóp nghẹt chúng, khiến chúng dần cạn kiệt ý chí. Nó giống như một người cha yêu thương con cái đến mù quáng, giam hãm chúng trong một chiếc lồng vàng, không hay biết rằng chính sự giam hãm đó đang hủy hoại sinh mệnh của chúng. Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ hấp thụ vô số những "tiếng thở dài" vô hình, cảm nhận sự bi tráng của một bi kịch đang diễn ra ngay dưới chân hắn, ngay trong lòng một pháo đài tưởng chừng như bất diệt. Hắn biết, để cứu Thiết Giáp Thành Linh, hắn không chỉ cần thay đổi nhận thức của nó, mà còn phải xoa dịu những linh hồn bé nhỏ đang gánh vác nó. Đây chính là con đường mà Họa Sư đã gián tiếp chỉ dẫn: thay đổi góc nhìn, tìm kiếm vẻ đẹp và sự cân bằng từ những điều nhỏ bé nhất.
Mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống Thiết Giáp Thành. Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong rời khỏi tường thành, tiến sâu vào lòng thành trì, hướng về phía Lò Rèn Cự Lực. Không khí dần trở nên nóng bức và náo nhiệt hơn. Tiếng búa đập thép vang vọng không ngừng, như nhịp đập thổn thức của một trái tim khổng lồ đang hoạt động hết công suất. Mùi sắt nung, than cháy, khói và mồ hôi đặc trưng của một xưởng rèn lớn xộc vào cánh mũi, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác mạnh mẽ và sống động.
Lò Rèn Cự Lực là một công trình kiến trúc đồ sộ, với những bức tường đá dày dặn, mái cao vút và vô số ống khói lớn liên tục phun ra những cột khói đen đặc quánh lên bầu trời xanh ngắt. Bên trong, hàng chục lò nung đỏ rực như những con mắt lửa khổng lồ, chiếu sáng những bệ rèn bằng đá đen bóng. Những người thợ rèn với cơ bắp cuồn cuộn, mồ hôi nhễ nhại, không ngừng vung búa đập xuống những khối kim loại đang đỏ lửa, tạo ra những tia lửa bắn tung tóe như pháo hoa. Tiếng than nổ lép bép, tiếng gió từ lò thổi ù ù, cùng tiếng kim loại va chạm chan chát tạo nên một không khí huyên náo, tràn đầy năng lượng và sức sống.
Tần Mặc không đi thẳng vào khu vực trung tâm, nơi những thanh kiếm mới đang được tôi luyện. Hắn dường như bị thu hút bởi những góc khuất, nơi những vật dụng cũ kỹ, hỏng hóc bị bỏ xó. Hắn đi chậm rãi, đôi mắt tinh anh lướt qua từng đống phế liệu, từng góc tối chất đầy những mảnh vụn kim loại. Tô Lam và Hắc Phong đi theo hắn, ánh mắt cảnh giác không rời, nhưng cũng không khỏi tò mò trước hành động khác lạ của Tần Mặc.
Dưới một mái hiên đã cũ kỹ, chất đầy những mảnh giáp vỡ, những thanh kiếm gãy, và những công cụ đã sứt mẻ, Tần Mặc dừng lại. Hắn khom người xuống, chạm nhẹ vào một mảnh giáp sắt cũ kỹ, bề mặt đã rỉ sét và biến dạng do nhiệt độ và lực tác động. Đó là một Thiết Giáp Tàn Phiến, từng là một phần của lớp phòng ngự kiên cố. Ngay lập tức, một dòng cảm xúc bi thương ập vào tâm trí Tần Mặc, như tiếng thì thầm yếu ớt của một linh hồn đang hấp hối.
"Mệt mỏi quá... chỉ muốn được yên nghỉ... không muốn chiến đấu nữa..." Tiếng than thở ấy vọng lên trong tâm trí hắn, không phải là một giọng nói cụ thể, mà là một cảm giác kiệt quệ đến tận cùng. Tần Mặc cảm nhận được ký ức của mảnh giáp: những trận chiến khốc liệt, những vết chém sâu, sức nóng bỏng rát của lửa đạn, sự rung chuyển dữ dội khi bị phá hủy. Nó đã từng là một phần kiêu hãnh của lớp giáp, gánh chịu những đòn đánh chí mạng, bảo vệ thành trì. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một mảnh vụn, nằm im lìm trong đống phế liệu, khao khát duy nhất là sự an tĩnh, sự giải thoát khỏi gánh nặng của trách nhiệm và nỗi đau.
Tần Mặc nhấc một chiếc búa rèn đã sứt mẻ nằm gần đó lên. Chiếc búa nặng trịch, chuôi gỗ đã mòn vẹt. Hắn chạm vào đầu búa, nơi những vết sứt mẻ sâu hoắm hằn lên. Hắn nghe thấy tiếng than vãn của nó: "Lại một lần nữa phải đập... lại một lần nữa phải chịu đựng... nhưng ta đã không còn đủ sức..." Nó không oán trách, chỉ đơn thuần là biểu lộ sự kiệt quệ. Chiếc búa đã từng là cánh tay phải của người thợ rèn, tạo ra vô số binh khí sắc bén. Nó đã cống hiến hết mình, nhưng tuổi tác và sự bào mòn của công việc đã khiến nó không còn giữ được bản chất ban đầu. Nó không muốn 'thăng tiên' thành một thần khí, nó chỉ muốn được nghỉ ngơi, được hồi phục.
Ánh mắt Tần Mặc quét qua một đống than đá đang cháy dở, tỏa ra hơi nóng và mùi khói cay nồng. Ngay cả những viên than, vật liệu tưởng chừng như vô tri nhất, cũng có ý chí tồn tại của riêng mình. Hắn cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng của chúng, sự chấp nhận bản thân bị thiêu rụi để cung cấp năng lượng cho lò rèn. Chúng không than vãn về nỗi đau, nhưng ẩn sâu trong sự chấp nhận đó là một khao khát được trở về với bản nguyên, được hóa thành tro bụi để nuôi dưỡng đất đai, thay vì bị giam hãm trong vòng xoáy của lửa và sắt.
"Ngay cả những công cụ cũng có khao khát của riêng mình," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt xa xăm. "Sự kiên cố của thành trì này... đang được xây dựng trên sự kiệt quệ của vô số 'vật' nhỏ. Chúng bị ý chí bảo vệ của Thành Linh ràng buộc, bị ép buộc phải cống hiến không ngừng, cho đến khi cạn kiệt mọi sinh lực và ý chí tồn tại." Hắn đặt chiếc búa xuống, lòng nặng trĩu. Hắn nhận ra sự tàn khốc của triết lý "thăng cấp" cực đoan không chỉ nằm ở việc biến vật chất thành linh hồn, mà còn ở việc lãng quên đi những ý chí tồn tại bé nhỏ, những khao khát đơn thuần, những bản chất cơ bản nhất.
Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, vẻ lo lắng trên khuôn mặt nàng càng rõ nét. Nàng không nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật như hắn, nhưng nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí xung quanh Tần Mặc, một sự u buồn và nặng nề lan tỏa từ hắn. "Huynh thấy gì vậy?" Nàng hỏi, giọng nói khẽ khàng hơn bình thường, như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch quanh Tần Mặc. "Không khí ở đây có gì đó... khác lạ. Không phải là sự năng ��ộng của lửa và thép, mà là một điều gì đó... rất sâu thẳm." Nàng tinh tế cảm nhận được những rung động vô hình, những nỗi niềm không thể diễn tả bằng lời. Nàng biết, Tần Mặc đang tiếp cận một chân tướng khác, một sự thật ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài hùng tráng của Thiết Giáp Thành.
Tần Mặc không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt ánh lên sự trầm tư. "Sự khác lạ đó, Tô Lam, chính là tiếng thở dài của vạn vật. Tiếng thở dài của sự kiệt quệ, của sự hy sinh thầm lặng, của khao khát được là chính mình, thay vì bị biến thành một công cụ cho một mục đích lớn lao hơn." Hắn nhìn vào những lò rèn vẫn đang rực lửa, những người thợ rèn vẫn đang miệt mài vung búa. Họ cũng là một phần của thành trì, cũng đang cống hiến sức lực của mình, nhưng ít nhất, họ có sự lựa chọn. Còn những "vật" này, chúng chỉ đơn thuần là bị ràng buộc bởi ý chí của Thành Linh, bị cuốn vào vòng xoáy của sự bảo vệ vô tận. Tần Mặc cảm thấy một sự thương cảm sâu sắc. Hắn đã từng chứng kiến bi kịch của những thực thể bị "khai linh" và ép buộc thăng tiên. Giờ đây, hắn lại chứng kiến một bi kịch khác, nơi những "vật" thậm chí còn chưa đạt đến cảnh giới linh hồn, nhưng đã phải gánh chịu gánh nặng của một ý chí vượt quá khả năng của chúng.
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía Tây, Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong trở lại một góc khuất yên tĩnh trên tường thành, nơi ít người qua lại. Những cơn gió lạnh bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi sương ẩm ướt của đêm. Ánh đèn dầu và ngọn lửa từ các lò rèn bắt đầu thắp sáng khắp thành phố, tạo nên một khung cảnh lung linh nhưng cũng đầy huyền ảo. Tần Mặc đứng đó, lặng lẽ nhìn xuống biển ánh sáng bên dưới, trong lòng nặng trĩu bởi vô số những "tiếng thở dài" mà hắn đã "nghe" được trong ngày.
Hắn cảm thấy một nỗi bi ai sâu sắc. Thiết Giáp Thành Linh, với tất cả sự vĩ đại và kiên cường của mình, đã trở thành một biểu tượng của sự bảo vệ cực đoan. Nó muốn bảo vệ mọi thứ, nhưng chính sự bảo vệ tuyệt đối đó đang bóp nghẹt chính những gì nó muốn bảo vệ. Nó đang biến những vật chất vô tri thành nô lệ của ý chí mình, khiến chúng mệt mỏi đến tận cùng, đẩy chúng đến bờ vực của sự kiệt quệ. Đây không phải là sự bảo vệ, mà là một hình thức giam cầm tinh thần, một sự tha hóa thầm lặng đang diễn ra từ bên trong.
Tô Lam tiến đến bên cạnh Tần Mặc, lặng lẽ đặt tay lên vai hắn. Nàng không nói gì, chỉ đơn thuần muốn chia sẻ gánh nặng vô hình mà hắn đang mang. Hắc Phong khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ thấu hiểu và trung thành.
Tần Mặc khẽ thở dài, gần như tự nói với chính mình. "Thành Linh muốn bảo vệ mọi thứ, nhưng nó không nhận ra rằng sự bảo vệ tuyệt đối đó đang bóp nghẹt chính những gì nó muốn bảo vệ. Nó đang biến những vật thành nô lệ của ý chí mình, khiến chúng mệt mỏi đến tận cùng. Chúng khao khát được nghỉ ngơi, được trở về với bản nguyên, được là chính mình, thay vì phải gồng mình chống đỡ cho một khát vọng không đáy." Giọng hắn trầm khàn, chứa đựng sự suy tư và lòng trắc ẩn sâu sắc. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch của sự "thoát ly bản chất", và bi kịch này, diễn ra ngay trong lòng một thành trì hùng vĩ, lại càng khiến hắn cảm thấy nặng lòng.
Tô Lam nghiêng đầu, ánh mắt nàng đầy thắc mắc và chờ đợi. "Vậy, huynh sẽ làm gì? Thuyết phục nó buông bỏ? Hay... giúp những 'vật' đó tìm lại sự bình yên?" Câu hỏi của nàng đi thẳng vào trọng tâm vấn đề, đặt ra hai con đường đối lập. Một là đối đầu trực diện với ý chí của Thành Linh, điều mà Tần Mặc biết là vô cùng khó khăn và có thể dẫn đến xung đột. Hai là một con đường khác, tinh tế hơn, nhưng cũng đầy thách thức.
Tần Mặc quay sang nhìn Tô Lam, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia quyết tâm mãnh liệt, xua đi phần nào sự u buồn vừa rồi. "Sức mạnh thật sự không chỉ nằm ở lớp giáp sắt kiên cố, mà còn ở sự đoàn kết và ý chí tự do của từng hạt cát, từng mảnh thép. Một tòa thành vững chãi không thể được xây dựng trên sự kiệt quệ và nỗi sợ hãi của những thành phần cấu tạo nên nó." Hắn ngừng lại, nắm chặt bàn tay. "Thiết Giáp Thành Linh không cần phải 'hóa thần binh' để trở nên bất khả xâm phạm. Nó cần phải tìm lại sự cân bằng, nơi mỗi ý chí tồn tại đều được tôn trọng, nơi sự bảo vệ không phải là gánh nặng mà là sự hài hòa."
Hắn ngước nhìn lên những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. "Có lẽ, ta phải bắt đầu từ những 'tiếng thở dài' này. Không phải đối đầu trực tiếp với Thành Linh, mà là xoa dịu những linh hồn bé nhỏ đang gánh vác nó. Nếu những viên gạch có thể nghỉ ngơi, nếu những mảnh giáp có thể tìm lại sự bình yên, thì có lẽ, cả Thành Linh cũng sẽ tìm thấy con đường cho riêng mình."
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm thấp, như thể tán thành lời nói của Tần Mặc, hoặc đơn giản là biểu lộ sự ủng hộ tuyệt đối của nó đối với chủ nhân. Tiếng gầm gừ uy dũng của nó hòa vào tiếng gió đêm, mang theo một sự kiên định không lời.
Tần Mặc đặt bàn tay lạnh lẽo lên bức tường thành vững chãi, nơi những vết sẹo thời gian hằn sâu. Một tia sáng mờ ảo, ấm áp và dịu dàng, khẽ lóe lên từ lòng bàn tay hắn, như một luồng sinh khí tinh thuần. Đó không phải là linh lực mạnh mẽ, cũng không phải là thần thông phép thuật. Đó là sự giao cảm thuần túy, là một luồng năng lượng trấn an, một lời hứa hẹn về sự phục hồi và bình yên. Hắn không cố gắng thay đổi hay ép buộc ý chí của bức tường, mà chỉ đơn thuần truyền đi một thông điệp của sự đồng cảm và chữa lành.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận vô số những rung động vi tế từ trong lòng tường thành. Một vài tiếng "thở dài" dường như trở nên nhẹ nhàng hơn, những rung động mệt mỏi dường như dịu đi đôi chút. Đó chỉ là một khởi đầu nhỏ bé, nhưng đối với Tần Mặc, đó là một tia hy vọng. Hắn bắt đầu hình dung ra một kế hoạch mới, một con đường không dùng đến sức mạnh đối đầu, mà dùng sự thấu hiểu, lòng đồng cảm, và khả năng chữa lành để dẫn dắt Thiết Giáp Thành trở về với bản chất đích thực của nó.
Con đường này không chỉ là để cứu Thiết Giáp Thành, mà còn là một minh chứng sống động cho triết lý "cân bằng bản chất" của hắn, một lời cảnh tỉnh cho tất cả những ai đang mù quáng truy cầu "thăng tiên" mà quên đi bản chất cốt lõi và vẻ đẹp nội tại của vạn vật. Tần Mặc biết, Huyền Vực đang mất cân bằng, và sự kiệt quệ của những "vật" nhỏ bé này có thể là một dấu hiệu sớm cho thấy sự mất cân bằng đó đang ảnh hưởng đến cả những thực thể mạnh mẽ nhất. Hắn sẽ tìm cách giải phóng Thiết Giáp Thành khỏi gông cùm của nỗi sợ hãi, không phải bằng cách phá bỏ lớp giáp, mà bằng cách chữa lành những linh hồn bên trong, để rồi một ngày nào đó, sự bảo vệ của nó sẽ không còn là gánh nặng, mà là một sự hài hòa chân chính, một ý chí tồn tại được cân bằng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.