Vạn vật không lên tiên - Chương 305: Ký Ức Đau Thương Của Thành Linh: Nỗi Sợ Hãi Từ Kỷ Nguyên Hiền Giả
Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ hở của những bức tường thành dày đặc, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền đá xám lạnh. Không khí trong Thiết Giáp Thành vẫn còn vương vấn hơi sương đêm, mang theo chút ẩm ướt và mùi kim loại đặc trưng của những lò rèn đã bắt đầu hoạt động từ canh ba. Tiếng búa đập chan chát từ xa vọng lại, trầm đục và đều đặn, như nhịp đập của chính thành trì. Tần Mặc vẫn ngồi bất động, đôi mắt nhắm nghiền, thân hình gầy gò của hắn hòa vào vẻ nghiêm nghị của kiến trúc xung quanh. Hắn đã chìm sâu vào trạng thái nhập định, ý thức dần tách rời khỏi thể xác, tìm kiếm một sợi dây liên kết vô hình với ý chí cốt lõi của Thiết Giáp Thành Linh.
Sự tĩnh lặng bao trùm lấy hắn, chỉ còn lại những dao động vi tế của linh khí lan tỏa từ sâu trong lòng thành. Tô Lam đứng cách đó không xa, thanh kiếm cổ vẫn đeo bên hông, ánh mắt phượng sắc bén không ngừng quét qua mọi ngóc ngách xung quanh. Nàng cảm nhận được một sự bất thường đang dâng lên trong không gian, một luồng áp lực vô hình nhưng nặng nề, như thể có một thực thể khổng lồ đang thức giấc. Hắc Phong nằm phục dưới chân nàng, bộ lông đen tuyền gần như lẫn vào bóng tối của chân tường. Đôi mắt đỏ rực của nó chớp nhẹ, thỉnh thoảng lại phát ra một tiếng gầm gừ rất khẽ, như cảm nhận được sự dao động mãnh liệt trong ý chí của Thành Linh đang diễn ra bên trong Tần Mặc. Nàng thầm nhủ: "Hắn đang đi sâu đến mức nào... Không thể để ai quấy rầy lúc này." Nàng biết, quá trình Tần Mặc thâm nhập vào ý thức của một Thành Linh vĩ đại như Thiết Giáp Thành Linh là vô cùng nguy hiểm, một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến hắn lạc lối vĩnh viễn trong mê cung ký ức của nó.
Tần Mặc cảm thấy ý thức của mình tan chảy, không còn hình dạng cụ thể, mà hòa vào một dòng chảy vô tận của ký ức và cảm xúc. Hắn không còn là Tần Mặc nữa, mà là một phần của Thiết Giáp Thành Linh, trải nghiệm những gì nó đã trải qua, cảm nhận những gì nó đã cảm nhận. Sự kết nối này sâu sắc hơn bất kỳ lần nào trước đây, không chỉ là lắng nghe, mà là đồng hóa. Hắn cảm thấy mình đang trôi qua hàng ngàn năm lịch sử, qua vô số biến cố, từ khi Thiết Giáp Thành chỉ là một tiền đồn nhỏ bé cho đến khi nó trở thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Những ký ức không ngừng tuôn trào, dồn dập và hỗn loạn, như một trận thủy triều dữ dội cuốn phăng mọi rào cản trong tâm thức hắn.
Khi Tần Mặc bắt đầu kết nối sâu hơn, hắn nhận ra sự phức tạp của ý chí này. Nó không chỉ là ý chí của đá và thép, mà là một ý chí được hình thành từ vô vàn mảnh vỡ của những sinh linh đã từng sinh sống và chiến đấu trong nó. Mỗi hòn đá, mỗi viên gạch, mỗi thanh kiếm được rèn ra đều mang theo một phần "vật tính", một phần ý chí của người chế tạo và người sử dụng. Và tất cả, cuối cùng, đều hội tụ về một trung tâm ý thức, tạo nên Thiết Giáp Thành Linh. Linh khí xung quanh Tần Mặc bắt đầu phát ra những luồng sáng mờ ảo, lúc xanh lam, lúc đỏ rực, phản chiếu những cảm xúc hỗn loạn mà hắn đang trải nghiệm. Hắc Phong khẽ rùng mình, tiếng gầm gừ trong cổ họng nó trở nên rõ ràng hơn, đôi mắt đỏ như máu nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, cảnh giác với bất kỳ sự xâm nhập nào từ bên ngoài, nhưng cũng lo lắng cho chủ nhân đang chìm sâu vào trạng thái bí ẩn. Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm, từng thớ thịt trên cánh tay nàng căng cứng, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống bất trắc. Nàng tin tưởng Tần Mặc, nhưng sự lo lắng vẫn không ngừng gặm nhấm tâm trí nàng.
Mặt trời dần lên cao, những tia nắng ban mai rực rỡ đã hoàn toàn bao phủ Thiết Giáp Thành, xua đi màn sương cuối cùng. Tuy nhiên, trong tâm thức của Tần Mặc, thời gian và không gian đã hoàn toàn đảo lộn. Hắn bị nhấn chìm vào một kỷ nguyên xa xưa, một thời đại mà Huyền Vực còn chìm trong khói lửa chiến tranh, được biết đến với cái tên Kỷ Nguyên Hiền Giả. Đó là một thời điểm mà các khái niệm về "thăng tiên" và "vật tính" còn sơ khai, nhưng nỗi khao khát sức mạnh đã bắt đầu nhen nhóm trong lòng vạn vật.
Cổ Trấn Thành Linh hiện ra trước mắt Tần Mặc, không phải qua lời kể hay thị kiến mờ nhạt, mà là một trải nghiệm sống động đến từng chi tiết. Nó là một thành phố cổ kính nhưng không kém phần kiên cố, những bức tường thành cao ngất vươn mình giữa một vùng đất cằn cỗi, mang dấu vết của vô số trận chiến khốc liệt. Khí hậu khắc nghiệt, thường xuyên có bão cát cuốn lên những đám bụi đỏ quạch, nhuộm bầu trời một màu máu. Nhưng không chỉ có bão cát, mà đôi khi, bầu trời còn đổ xuống những cơn mưa máu thật sự, nhuộm đỏ cả đất trời, báo hiệu cho những cuộc chiến tranh đẫm máu.
Tần Mặc chứng kiến sự hưng thịnh của Cổ Trấn Thành Linh, nơi những cư dân sinh sống bình yên, tin tưởng tuyệt đối vào sự bảo vệ của thành trì. Hắn cảm nhận được niềm vui, sự gắn bó của họ với mảnh đất này, niềm tin vào một tương lai tươi sáng. Rồi, bức tranh tươi đẹp đó bỗng chốc vỡ tan. Từ phía chân trời, những đạo quân xâm lược xuất hiện, đông đảo và hung tợn, mang theo những binh khí mang đầy sát khí và những pháp thuật hủy diệt. Đó không chỉ là con người, mà còn có những chủng tộc dị dạng, những sinh vật khổng lồ với ý chí tàn bạo, được kích thích bởi một khát vọng sức mạnh điên cuồng, có lẽ là những mầm mống đầu tiên của sự tha hóa bởi "thăng cấp" cực đoan.
Tần Mặc bị cuốn vào cơn ác mộng của chiến tranh. Hắn nghe thấy tiếng gào thét thất thanh của cư dân: "Thành đổ rồi! Chạy đi!" – những âm thanh đầy tuyệt vọng và sợ hãi. Hắn nhìn thấy những bức tường thành kiên cố bị phá hủy từng mảng lớn bởi những đòn tấn công hủy diệt, những tháp canh sụp đổ trong khói lửa. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi khói khét lẹt, mùi da thịt cháy xém xộc thẳng vào khứu giác hắn, khiến hắn gần như nôn khan. Tiếng búa đập, tiếng kim loại va chạm, tiếng la hét, tiếng khóc than hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, khủng khiếp đến tận cùng.
Hắn cảm nhận được nỗi đau tột cùng của Thành Linh, một nỗi đau không chỉ đến từ sự tàn phá vật lý, mà còn từ sự bất lực khi chứng kiến những người nó bảo vệ ngã xuống. Những ánh mắt tuyệt vọng của những đứa trẻ, những tiếng khóc ai oán của những người mẹ, hình ảnh những chiến binh ngã gục dưới chân thành... Tất cả đều khắc sâu vào "ý chí tồn tại" của Cổ Trấn Thành Linh. Nó đã cố gắng, đã chiến đấu với tất cả sức mạnh của mình, nhưng sự chênh lệch quá lớn đã khiến nó không thể bảo vệ được những gì mình yêu thương. Sự bất lực đó đã trở thành một vết sẹo hằn sâu, một nỗi ám ảnh dai dẳng.
Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý niệm mạnh mẽ trỗi dậy từ sâu thẳm trong Thành Linh, một khát vọng điên cuồng muốn trở nên bất khả xâm phạm, không bao giờ phải chịu đựng nỗi đau bất lực đó nữa. "Đây là... nỗi sợ hãi của nó. Sự bất lực... kinh nghiệm chiến tranh đã ám ảnh nó sâu sắc đến vậy!" Tần Mặc thầm kêu lên trong tâm thức, cảm nhận rõ ràng sự chuyển biến trong ý chí của Thành Linh. Từ nỗi đau đớn và sự bất lực tột cùng, một quyết tâm sắt đá đã được tôi luyện: phải trở nên mạnh mẽ tuyệt đối, mạnh mẽ đến mức không kẻ thù nào có thể xuyên thủng, không tai họa nào có thể hủy diệt. Khát vọng "thăng cấp" của nó không phải là để vươn tới danh vọng hay quyền lực, mà là một phương tiện duy nhất để bảo vệ, để không bao giờ phải lặp lại bi kịch của Cổ Trấn Thành Linh. Hắn nhận ra, 'Thiên Diệu Tôn Giả' và những kẻ như y, đã lợi dụng chính những nỗi sợ hãi và kinh nghiệm bi thảm như thế này để gieo rắc ý niệm về 'thăng cấp' cực đoan, biến vạn vật thành những công cụ phục vụ dã tâm của chúng, đẩy Huyền Vực vào bờ vực mất cân bằng.
Ký ức tiếp tục cuộn trào, Tần Mặc chứng kiến sự tái thiết của thành trì, từng viên gạch, từng bức tường được dựng lại, nhưng lần này với một ý chí khác. Không còn sự bình yên vô tư lự, thay vào đó là sự cảnh giác, kiên cường, và một niềm tin tuyệt đối vào sức mạnh của thép và đá. Những lớp giáp được đắp thêm, những tháp canh được xây cao hơn, những vũ khí được rèn sắc bén hơn. Từ đống tro tàn của Cổ Trấn Thành Linh, ý chí của Thiết Giáp Thành Linh hiện tại đã được hình thành, với một khát vọng bảo vệ đến mức cực đoan. Nó đã học được một bài học cay đắng: sự yếu đuối sẽ dẫn đến hủy diệt, và chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể bảo vệ được những gì nó trân quý.
Khi Tần Mặc dần rút khỏi dòng chảy ký ức khủng khiếp đó, hắn cảm thấy mình như vừa trải qua hàng ngàn năm sinh tử. Cơ thể hắn run rẩy, mồ hôi lạnh toát ra, nhưng ánh mắt hắn đã sáng rõ hơn bao giờ hết, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc và một nỗi buồn khó tả. Mặt hắn tái nhợt, đôi môi khô khốc, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, hắn đã tìm thấy lời giải cho sự cứng rắn và cực đoan của Thiết Giáp Thành Linh.
Trưa cùng ngày, nắng ấm chan hòa trải khắp Thiết Giáp Thành, xua đi những ám ảnh còn vương vấn trong tâm trí Tần Mặc. Gió nhẹ thổi qua những con đường lát đá, mang theo mùi của than cháy từ các lò rèn và mùi đá ẩm. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng đẩy lùi mùi máu tanh và khói lửa vẫn còn vương vấn trong ký ức. Tần Mặc tỉnh dậy từ trạng thái nhập định, Tô Lam và Hắc Phong lập tức tiến lại gần, ánh mắt đầy lo lắng.
"Chủ nhân, người không sao chứ?" Tô Lam khẽ hỏi, giọng nàng tràn ngập sự quan tâm. Hắc Phong dụi đầu vào tay Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực như muốn dò hỏi.
Tần Mặc nhẹ nhàng xua tay, một nụ cười mệt mỏi hiện trên môi. "Ta không sao, chỉ là... vừa trải qua một kiếp nạn." Hắn nhìn ra xa xăm, bao quát toàn cảnh Thiết Giáp Thành. Không khí nghiêm nghị của thành phố vẫn còn đó, nhưng Tần Mặc nhìn nó bằng một con mắt hoàn toàn khác. Tiếng búa rèn từ Lò Rèn Cự Lực vẫn vang vọng, trầm đục và đều đặn, nhưng giờ đây, nó không còn đơn thuần là âm thanh của sự sống, mà như tiếng vọng của một quá khứ bi thương, của những nỗi đau và khát vọng được tôi luyện. Mùi sắt nồng nặc như nhắc nhở về những trận chiến đã qua, về những giọt máu đã đổ xuống để bảo vệ thành trì này.
"Không phải tham lam, mà là nỗi sợ hãi... Sợ hãi sự mất mát," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn khàn đặc, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. Hắn đã hiểu. Khát vọng 'thăng cấp' của Thiết Giáp Thành Linh không phải là sự truy cầu quyền lực mù quáng, mà là một cơ chế tự vệ được hình thành từ những vết sẹo sâu sắc nhất của lịch sử. Nó đã từng bất lực, từng chứng kiến sự sụp đổ và mất mát không thể vãn hồi. Chính vì vậy, nó đã chọn con đường trở nên tuyệt đối, không khoan nhượng, tin rằng chỉ có sức mạnh không gì sánh bằng mới có thể đảm bảo sự an toàn cho bản thân và cư dân của nó.
Khi đang suy ngẫm, Tần Mặc quyết định đi dạo quanh thành, để những hình ảnh trong ký ức dần lắng xuống và tìm kiếm một lối thoát cho vấn đề nan giải này. Hắn bước đi chậm rãi trên những con đường lát đá cổ kính, chạm tay vào những bức tường thành vững chãi, cảm nhận "vật tính" của chúng, cảm nhận ý chí kiên cường và nỗi sợ hãi tiềm ẩn. Bất chợt, tại một góc khuất gần cổng thành, nơi có một cây cổ thụ với tán lá rộng che mát, hắn bất ngờ bắt gặp một người đàn ông.
Đó là một Họa Sư. Dáng người thanh mảnh, mái tóc dài buộc gọn gàng, vài vệt màu vẽ vương trên má và đầu ngón tay. Y ngồi trầm tĩnh trên một chiếc ghế gỗ đơn sơ, chăm chú phác họa trên tấm vải bố trắng tinh. Tần Mặc tò mò bước đến gần, nhìn vào bức vẽ của y. Điều khiến Tần Mặc ngạc nhiên là Họa Sư không phác họa những bức tường thép hùng vĩ, hay những tháp canh kiên cố đầy khí phách. Thay vào đó, y tập trung vào những đường nét ẩn chứa sự kiên cường của một viên gạch bị phong hóa bởi thời gian, vẻ đẹp của một vết nứt trên tường đã được vá lại, hay hình dáng uyển chuyển của một nhánh cây vươn mình qua kẽ đá. Bức tranh không hề vẽ sự mạnh mẽ phô trương, mà là sự bền bỉ, vẻ đẹp của sự tồn tại qua hàng ngàn năm, sự hài hòa của những yếu tố tưởng chừng như đối lập.
Họa Sư ngẩng đầu lên, đôi mắt tinh anh của y khẽ lướt qua Tần Mặc, rồi mỉm cười nhẹ. Một nụ cười trầm tĩnh, không hề có sự phán xét hay dò xét, như thể y đã quen với sự hiện diện của Tần Mặc từ lâu. Họa Sư không nói gì, chỉ tiếp tục đặt từng nét vẽ lên tấm vải.
Tần Mặc im lặng quan sát, tâm trí hắn bỗng bừng sáng. Hắn đã quá tập trung vào việc đối đầu với nỗi sợ hãi và khát vọng sức mạnh của Thành Linh, mà quên mất rằng, có lẽ, cần phải thay đổi cách nhìn nhận về 'sức mạnh' và 'bảo vệ' ngay từ đầu. Có lẽ, sức mạnh thực sự không chỉ nằm ở việc trở nên bất khả xâm phạm, mà còn nằm ở khả năng tồn tại hài hòa, ở vẻ đẹp nội tại được tôi luyện qua thời gian và những gian truân.
Khi Tần Mặc định rời đi, Họa Sư bất chợt cất tiếng, giọng y trầm bổng, như tiếng gió thoảng qua kẽ lá, mang theo một sự thâm thúy khó tả: "Vẻ đẹp nằm ở đôi mắt người nhìn." Y không quay lại nhìn Tần Mặc, chỉ tiếp tục hoàn thiện bức họa của mình, như thể lời nói đó là một suy ngẫm bâng quơ, nhưng lại gieo vào lòng Tần Mặc một hạt giống suy tư.
Tần Mặc giật mình, đứng sững lại. Hắn nhìn chằm chằm vào bức vẽ, rồi nhìn lại những bức tường thành. Bỗng nhiên, hắn thấy chúng không còn chỉ là đá và thép khô cứng nữa. Hắn thấy những vết sẹo của thời gian, những dấu ấn của chiến tranh, những đường nét của sự kiên cường và cả sự bình yên sau giông bão. Hắn nhận ra, Thành Linh đang nhìn thế giới bằng đôi mắt ám ảnh bởi nỗi sợ hãi, chỉ thấy sự hủy diệt và nhu cầu bảo vệ. Nó đã bỏ qua vẻ đẹp của sự tồn tại, vẻ đẹp của bản chất được giữ gìn.
Câu nói của Họa Sư là một lời gợi mở sâu sắc. Nó ám chỉ rằng Tần Mặc cần thay đổi góc nhìn của Thành Linh về 'sức mạnh' và 'bảo vệ', không phải từ bỏ chúng mà là định nghĩa lại bản chất của chúng. Sức mạnh không nhất thiết phải là sự cô lập và nỗi sợ hãi, mà có thể đến từ sự kết nối và lòng tin, từ sự cân bằng thực sự. Tần Mặc đã hiểu sâu sắc nỗi đau và động lực của Thiết Giáp Thành Linh. Nhiệm vụ của hắn không phải là đối đầu hay phủ nhận, mà là chỉ cho nó thấy một con đường khác, một con đường mà nó có thể chấp nhận mà không cảm thấy mình đang yếu đi, một con đường mạnh mẽ hơn, chân chính hơn – một con đường của vẻ đẹp và sự cân bằng.
Hắn ngước nhìn bầu trời xanh trong, nơi ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu rọi khắp Thiết Giáp Thành. Tần Mặc biết, để giải thoát Thiết Giáp Thành Linh khỏi gông cùm của nỗi sợ hãi và khát vọng cực đoan, hắn không chỉ cần thay đổi nhận thức của nó, mà còn phải đối mặt với chính những mối đe dọa đã định hình nó. Hắn sẽ tìm ra cách để Thiết Giáp Thành có thể bảo vệ những gì nó trân quý, mà không cần phải đánh đổi bản chất và sự sống động của chính mình. Con đường ấy, Tần Mặc biết, sẽ là một minh chứng sống động cho triết lý 'cân bằng bản chất' của hắn, và là tia hy vọng cho cả Huyền Vực, một lời cảnh tỉnh cho tất cả những ai đang mù quáng truy cầu 'thăng tiên' mà quên đi bản chất cốt lõi của vạn vật.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.