Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 304: Ý Chí Sắt Đá: Lời Nói Đầu Tiên Với Thành Linh

Dưới ánh bình minh rực rỡ, Tô Lam ngồi đó, một kiếm khách kiên định, một người bảo vệ trung thành, với ánh mắt tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Nàng sẽ bảo vệ Tần Mặc, bảo vệ con đường của hắn, và bảo vệ hy vọng mong manh cho sự cân bằng của vạn vật.

Gió sớm mơn man trên những bức tường thành kiên cố của Thiết Giáp Thành, mang theo hơi lạnh của kim loại và đá. Tần Mặc vẫn tĩnh tọa dưới vách đá, thân hình gầy gò của hắn như hòa vào tảng đá cổ xưa, chỉ có hơi thở đều đặn là dấu hiệu duy nhất của sự sống. Tô Lam, sau khi trói chặt tên tu sĩ tham lam và đảm bảo không còn mối đe dọa nào ở gần, nhẹ nhàng tiến lên tháp canh cao nhất của Thiết Giáp Thành, nơi Tần Mặc đang nhập định. Hắc Phong theo sát nàng, đôi mắt đỏ rực không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất.

Trên đỉnh tháp canh, gió rít mạnh hơn, mang theo tiếng va chạm lanh canh của những lá cờ hiệu bằng sắt, những tiếng còi hiệu vọng lại từ xa như những lời thì thầm của thành trì. Mùi kim loại nồng đượm, hòa lẫn với mùi bụi đá và chút hơi ẩm của sương đêm còn vương lại. Tần Mặc đặt đôi bàn tay thanh tú lên phiến đá lạnh lẽo của tháp canh, lòng bàn tay hắn cảm nhận từng vân đá thô ráp, từng vết sứt mẻ do thời gian và những trận chiến để lại. Hắn nhắm mắt, không gian xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại ý thức của hắn lặn sâu vào lòng thành trì.

Hắn bắt đầu gửi đi những ý niệm đầu tiên, không phải là lời nói, mà là những hình ảnh, những cảm xúc. Hắn phác họa lại ký ức về Cổ Trấn Thành Linh mà hắn đã chứng kiến trong thị kiến trước đó – một thị trấn cổ kính, nơi những con người phàm trần sống cuộc đời bình dị, nơi linh hồn của thành trì ban đầu chỉ là một sự bảo hộ thuần túy, nhẹ nhàng. Hắn cho Thiết Giáp Thành Linh thấy hình ảnh một Cổ Trấn Thành Linh non trẻ, khát khao bảo vệ cư dân của mình, nhưng rồi vì nỗi sợ hãi hủy diệt mà dần trở nên cực đoan, khai linh mọi vật thể, biến chúng thành một hệ thống phòng thủ sống động nhưng vô tri. Tần Mặc muốn Thành Linh thấy cái giá của sự cực đoan ấy: sự cô độc, sự tha hóa của vật tính, và cuối cùng là sự mất đi ý nghĩa ban đầu của việc bảo vệ.

"Ngươi muốn bảo vệ, ta hiểu," Tần Mặc gửi đi ý niệm, giọng nói tinh thần của hắn không mang theo bất kỳ sự phán xét hay áp đặt nào, chỉ thuần túy là sự thấu hiểu. "Nhưng sự bảo vệ cực đoan có thể làm mất đi những gì ngươi muốn giữ gìn... Ta đã thấy một thành linh khác, nó cũng từng có khát vọng như ngươi, nhưng cuối cùng lại lạc lối trong chính nỗi sợ hãi của mình."

Trong tâm trí Tần Mặc, hình ảnh của Thiết Giáp Thành Linh hiện lên như một bức tường thành khổng lồ, sừng sững, được ghép từ hàng ngàn tấn sắt thép và đá tảng, với những khe hở là đôi mắt đỏ rực như lò rèn, chứa đựng sự cảnh giác tuyệt đối. Khi ý niệm của Tần Mặc chạm tới, bức tường kim loại ấy không hề dịch chuyển, nhưng một luồng ý chí mạnh mẽ, lạnh lẽo và kiên quyết như tiếng sắt thép va đập, vang vọng trong tâm thức hắn.

"Sức mạnh là duy nhất. Yếu đuối là hủy diệt. Không có thứ gì khác để lựa chọn."

Giọng nói tinh thần của Thiết Giáp Thành Linh không phải là một câu trả lời, mà là một lời tuyên ngôn, một tín điều đã ăn sâu vào cốt lõi tồn tại của nó. Tần Mặc cảm nhận được sự cứng rắn, không thể lay chuyển. Hắn thấy những hình ảnh thoáng qua: những cuộc chiến tàn khốc, những thành trì đổ nát, những vật thể bị nghiền nát dưới bàn chân của kẻ xâm lược, và một nỗi sợ hãi nguyên thủy, sâu thẳm trước sự tan biến. Thành Linh không muốn những thứ đó xảy ra với nó, với những gì nó bảo vệ. Với nó, việc trở nên yếu mềm đồng nghĩa với sự hủy diệt. Nó đã chứng kiến quá nhiều, đã trải qua quá nhiều, để có thể tin vào bất kỳ con đường nào khác ngoài con đường của sức mạnh tuyệt đối.

Tần Mặc không nản lòng. Hắn biết đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, không phải bằng sức mạnh thể chất, mà bằng sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Hắn tiếp tục gửi đi những hình ảnh về cuộc sống bình yên của Vô Tính Thành, nơi vật và người sống nương tựa vào nhau, nơi cây cối lớn lên tự nhiên, không bị ép buộc phải "thăng cấp" thành linh mộc, nơi đất đai vẫn là đất đai, nuôi dưỡng sự sống chứ không phải là chiến trường bất khả xâm phạm. Hắn muốn Thành Linh thấy một vẻ đẹp khác của sự tồn tại, một vẻ đẹp không cần đến sự cực đoan.

Ở bên ngoài, Tô Lam vẫn đứng đó, thanh kiếm trong tay nàng như một phần mở rộng của ý chí. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng vô hình tỏa ra từ Tần Mặc, một luồng áp lực tinh thần mà người bình thường không thể nhận ra. Hắc Phong khẽ gầm gừ, bộ lông đen tuyền hơi dựng lên, đôi mắt đỏ rực nhìn chăm chú vào Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng với hắn. Cả hai đều biết rằng Tần Mặc đang đối mặt với một ý chí khổng lồ, một thứ không dễ dàng bị khuất phục. Gió vẫn thổi mạnh, quấn lấy vạt áo Tô Lam, nhưng nàng vẫn đứng vững, như một bức tường phòng thủ cho Tần Mặc, không cho phép bất kỳ điều gì quấy rầy hắn. Nàng biết, khoảnh khắc này vô cùng quan trọng.

***

Tần Mặc cố gắng thâm nhập sâu hơn vào ý thức của Thiết Giáp Thành Linh, tìm kiếm một kẽ hở, một điểm yếu, hay chỉ đơn giản là một hạt giống đồng cảm nhỏ nhoi. Hắn không còn tập trung vào quá khứ hay những tấm gương thất bại, mà chuyển sang hiện tại, vào chính những gì Thiết Giáp Thành đang bảo vệ. Hắn muốn Thành Linh thấy giá trị thực sự của sự sống bên trong nó, những giá trị mà nó có thể đánh mất nếu chỉ chăm chăm vào việc biến mình thành một pháo đài vô tri.

Trong tâm trí hắn, Tần Mặc vẽ nên hình ảnh những con người đang sinh sống trong thành: tiếng cười đùa của trẻ thơ vọng lên từ những con hẻm nhỏ, tiếng leng keng của thợ rèn vang dội từ xưởng, mùi thơm của bánh mì nướng từ các tiệm ăn, những câu chuyện được kể bên bếp lửa, những giấc mơ được ấp ủ dưới mái nhà. Hắn cho Thành Linh thấy những bức tranh sống động về tình yêu thương, sự đoàn kết, và ý chí kiên cường của những con người không ngừng tìm cách sinh tồn và xây dựng cuộc sống ngay cả trong một thế giới khắc nghiệt.

"Một tòa thành không chỉ là đá và sắt," Tần Mặc gửi đi ý niệm, cố gắng chạm đến một khía cạnh sâu sắc hơn của Thành Linh. "Nó là hơi thở của những con người bên trong, là tiếng cười, là nước mắt, là lịch sử. Nếu ngươi biến thành một thần binh vô tri, ngươi sẽ bảo vệ cái gì? Một cái vỏ rỗng tuếch? Hay là một sự im lặng vĩnh cửu?"

Hắn nhấn mạnh rằng 'thăng cấp' thành một thần binh vô tri, tuy có thể đạt được sức mạnh tối thượng, nhưng sẽ khiến thành mất đi chính những giá trị đã tạo nên nó – sự sống động, linh hồn của những cư dân, và những câu chuyện được dệt nên qua hàng ngàn năm. Một pháo đài bất khả xâm phạm nhưng trống rỗng, liệu có còn là một tòa thành đáng để bảo vệ?

Tuy nhiên, Thiết Giáp Thành Linh vẫn kiên quyết. Phản ứng của nó không còn là tiếng sắt thép va đập đơn thuần, mà là một cảm giác như bị vùi lấp dưới hàng ngàn tấn kim loại, một bức tường không thể xuyên thủng bằng lời nói. Trong tâm trí Tần Mặc, Thành Linh phản ứng lại bằng những hình ảnh cực đoan hơn: những kẻ xâm lược với ánh mắt tham lam, những trận chiến khốc liệt nhuộm máu, những tiếng la hét tuyệt vọng, và sự tàn phá không thể vãn hồi. Nó hiện lên những cảnh tượng về các vật thể, các thành trì khác đã bị hủy diệt vì không đủ mạnh mẽ, vì đã tin vào sự yếu mềm và lòng trắc ẩn.

"Chúng không thể bị hủy diệt," ý chí của Thành Linh vang vọng, mạnh mẽ và lạnh lùng như một dòng dung nham thép nóng chảy. "Ta phải bảo vệ. Tất cả yếu mềm đều là kẽ hở. Cần phải mạnh hơn. Mạnh hơn nữa. Chỉ có sức mạnh mới là chân lý."

Tần Mặc cảm nhận một luồng áp lực tinh thần cực lớn đổ ập xuống mình. Cơ thể hắn hơi run lên vì luồng ý chí áp đảo của Thành Linh. Hắn cố gắng giữ vững tâm trí, không để bị cuốn vào nỗi sợ hãi mênh mông và tuyệt vọng của nó. Hắn nhận ra rằng Thành Linh không phải là không có cảm xúc, nhưng những cảm xúc đó đã bị nỗi sợ hãi và khát vọng bảo vệ đến cực đoan biến thành một tấm giáp sắt lạnh lùng, không cho phép bất kỳ sự yếu đuối nào len lỏi vào. Nó tin rằng chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới có thể đảm bảo sự tồn tại, và mọi thứ khác đều là ảo ảnh, là hiểm họa.

Sự kiên định của Thiết Giáp Thành Linh làm Tần Mặc hiểu rằng nó đã trải qua những nỗi đau và mất mát to lớn trong quá khứ, khiến nó hoàn toàn từ chối bất kỳ con đường nào không dẫn đến sự bất khả xâm phạm. Nó đã chọn con đường 'thăng cấp' vật tính của mình lên cực điểm, biến mình thành một pháo đài sống, bởi nó tin rằng đó là cách duy nhất để thực sự bảo vệ những gì nó trân quý. Tần Mặc cảm thấy một sự mệt mỏi tinh thần nặng nề. Hắn đã cố gắng dùng sự đồng cảm, dùng những lời lẽ chân thành nhất, nhưng tất cả đều bị tấm giáp của nỗi sợ hãi và khát vọng cực đoan đẩy lùi. Cuộc đối thoại này không phải là một sự trao đổi, mà là một cuộc đối đầu giữa hai triết lý sống.

Tô Lam, vẫn đứng canh gác bên ngoài, nhận thấy sự thay đổi nhỏ trên khuôn mặt Tần Mặc. Mặc dù đôi mắt hắn vẫn nhắm nghiền, nhưng một vết nhăn nhẹ xuất hiện giữa hai hàng lông mày, và hơi thở của hắn trở nên nặng nề hơn một chút. Nàng biết, cuộc giao tiếp này không hề dễ dàng. Hắc Phong cũng gầm gừ nhẹ, đôi mắt nhìn sâu vào Tần Mặc, như muốn cảnh báo rằng có một nguy hiểm vô hình đang hiện hữu.

***

Cuộc giao tiếp tinh thần của Tần Mặc với Thiết Giáp Thành Linh dần kết thúc. Áp lực tinh thần giảm đi, nhưng không khí vẫn còn vương vấn sự nặng nề của ý chí sắt đá. Tần Mặc từ từ mở mắt. Ánh bình minh đã lên cao, nhuộm vàng những bức tường thành và đỉnh tháp canh, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng sự suy tư sâu sắc, xen lẫn chút mệt mỏi. Hắn nhấc bàn tay khỏi phiến đá lạnh, cảm giác như vừa trải qua một cuộc hành trình dài và đầy gian nan trong tâm thức của một thực thể vĩ đại.

Hắn đã hiểu sâu sắc hơn về nỗi sợ hãi và động lực của Thiết Giáp Thành Linh. Nó không phải là một ý chí tà ác hay tham lam, mà là một ý chí bị ám ảnh bởi sự bảo vệ, bị mắc kẹt trong một vòng lặp của nỗi sợ hãi và khát vọng sức mạnh. Với Thành Linh, 'thăng cấp' không phải là để vươn tới một cấp độ cao hơn của sự tồn tại một cách phù phiếm, mà là một phương tiện duy nhất để bảo vệ những gì nó coi là thiêng liêng. Nó không chấp nhận từ bỏ khát vọng 'thăng cấp' để bảo vệ, bởi với nó, đó là con đường duy nhất, con đường mà nó tin rằng đã được chứng minh qua hàng ngàn năm đau khổ và mất mát.

Tần Mặc đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn in bóng trên nền trời xanh biếc. Hắn nhìn ra xa xăm, bao quát toàn cảnh Thiết Giáp Thành, từ những bức tường cao ngất đến những tháp canh vững chãi, từ những con đường lát đá đến những mái nhà nằm chen chúc. Hắn cảm nhận được sự sống động của nó, nhưng cũng cảm nhận được sự cô độc và gánh nặng mà Thiết Giáp Thành Linh đang phải gánh chịu. Nó là một ý chí sống, một linh hồn vĩ đại, nhưng lại bị mắc kẹt trong nỗi sợ hãi và một niềm tin sai lầm về sức mạnh.

Tô Lam tiến lại gần, ánh mắt nàng đầy vẻ lo lắng xen lẫn tò mò. Nàng không dám hỏi trực tiếp, chỉ khẽ cất tiếng: "Chàng..."

Tần Mặc nhẹ nhàng lắc đầu, một nụ cười khổ hiện trên môi hắn. "Nó không chỉ là một vật thể," hắn nói, giọng hắn khàn khàn nhưng vẫn đầy sự trầm tĩnh. "Nó là một ý chí sống, bị mắc kẹt trong nỗi sợ hãi và một niềm tin sai lầm về sức mạnh. Để thay đổi nó, ta không thể đối đầu, mà phải chỉ cho nó một con đường mạnh mẽ hơn, chân chính hơn... một con đường mà nó có thể chấp nhận mà không cảm thấy mình đang yếu đi."

Lời nói của Tần Mặc không chỉ là câu trả lời cho Tô Lam, mà còn là lời tự nhủ, là sự đúc kết sau cuộc đối thoại tinh thần vừa rồi. Hắn nhận ra rằng, triết lý 'cân bằng bản chất' của hắn, khi đối mặt với một thực thể đã bị nỗi sợ hãi và kinh nghiệm tàn khốc ăn sâu vào cốt lõi, không thể chỉ là một lời khuyên hay một sự đồng cảm đơn thuần. Thiết Giáp Thành Linh cần một minh chứng, một con đường thay thế mà nó có thể tin tưởng, một con đường mà nó thấy không những không làm suy yếu sự bảo vệ, mà còn củng cố nó một cách thực sự.

Tô Lam lắng nghe Tần Mặc, ánh mắt nàng dần hiểu ra sự phức tạp của vấn đề. Sự kiên định của Thiết Giáp Thành Linh cho thấy các 'vật' khác bị tha hóa bởi khát vọng 'thăng cấp' sẽ còn khó khăn hơn nhiều để cảm hóa. Chắc chắn, 'Thiên Diệu Tôn Giả' đã gieo rắc nỗi sợ hãi và khát vọng cực đoan này vào tâm trí vạn vật, biến chúng thành những công cụ phục vụ mục đích của y, đẩy Huyền Vực vào bờ vực mất cân bằng.

"Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?" Tô Lam hỏi, giọng nàng chứa đựng sự kiên nhẫn và sẵn sàng.

Tần Mặc quay lại nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một tia quyết tâm mới. "Chúng ta cần cho nó thấy một sức mạnh khác," hắn đáp, "một sức mạnh không đến từ sự cô lập và nỗi sợ hãi, mà đến từ sự kết nối và lòng tin. Một sức mạnh từ sự cân bằng thực sự." Hắn ngước nhìn bầu trời cao, nơi mặt trời đang dần lên cao, chiếu rọi khắp Thiết Giáp Thành. Nỗi sợ hãi sâu xa của Thành Linh gợi ý về những mối đe dọa lớn hơn, những điều mà nó đang cố gắng chống lại một cách cực đoan. Tần Mặc biết, để cứu Thiết Giáp Thành Linh, hắn không chỉ cần thay đổi nhận thức của nó, mà còn phải đối mặt với chính những mối đe dọa đã định hình nó.

Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng gió mạnh thổi qua, mang theo mùi kim loại đặc trưng của thành trì. Nhiệm vụ phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng Tần Mặc không hề nao núng. Hắn đã nhìn thấy một con đường, dù còn mờ mịt, nhưng đó là con đường duy nhất để giải thoát Thiết Giáp Thành Linh khỏi gông cùm của nỗi sợ hãi và khát vọng cực đoan. Hắn sẽ tìm ra cách để Thiết Giáp Thành có thể bảo vệ những gì nó trân quý, mà không cần phải đánh đổi bản chất và sự sống động của chính mình. Con đường ấy, Tần Mặc biết, sẽ là một minh chứng sống động cho triết lý 'cân bằng bản chất' của hắn, và là tia hy vọng cho cả Huyền Vực.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free