Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 311: Tiếng Gầm Của Lưỡi Kiếm: Bước Ngoặt Tại Vạn Kiếm Thành

Gió đêm se lạnh luồn qua những khe hở kim loại, mang theo mùi sắt nồng và than cháy đặc trưng của Thiết Giáp Thành. Tần Mặc và Tô Lam ngồi đối diện nhau trong một con hẻm khuất, ánh lửa trại nhỏ leo lét nhảy múa trên khuôn mặt họ, vẽ nên những vệt sáng tối đầy trầm tư. Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh, bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong bóng đêm, đôi mắt đỏ rực mở hờ, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng những âm thanh vô hình trong không khí. Thiết Giáp Thành, sau cơn chấn động vì phản ứng của Thành Linh, giờ đây chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng đâu đó vẫn vương vấn một nỗi u ám khó tả, như thể một bí mật nặng nề đang đè nén lên từng viên đá, từng tấm thép.

"Cổ Trấn Thành Linh đã cho ta thấy một con đường khác... không phải là cưỡng ép, mà là thấu hiểu và chờ đợi," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, như hòa vào tiếng gió đêm. Hắn nhắm mắt, cố gắng cảm nhận từng rung động còn sót lại từ Thiết Giáp Thành Linh, một ý chí sắt đá vẫn còn đang bài xích sự can thiệp của hắn, nhưng giờ đây, trong cảm nhận của hắn, có thêm một tầng nghĩa sâu xa hơn. Cổ Trấn Thành Linh, vị lão nhân hiền từ ẩn mình trong những lớp thời gian, đã chỉ cho hắn thấy rằng sự bình an thực sự không đến từ việc vươn lên đỉnh cao quyền lực hay trở thành một thực thể siêu việt, mà là từ việc chấp nhận bản chất, tìm thấy sự hài lòng trong sự tồn tại vốn có. Đó là một triết lý đối lập hoàn toàn với con đường "thăng tiên" mà Huyền Vực đang truy cầu, một lời cảnh tỉnh về hậu quả của sự tham lam và khao khát vô độ.

Tần Mặc mở mắt, nhìn vào ngọn lửa đang bập bùng. "Sự yên bình mà Cổ Trấn Thành Linh đại diện... nó không phải là yếu đuối. Nó là sự bền bỉ, là khả năng chống chịu trước mọi biến động mà không cần phải thay đổi bản chất của mình. Thiết Giáp Thành Linh, nó cũng có thể tìm thấy sự bình an đó, nhưng nó đang bị kìm kẹp bởi nỗi sợ hãi và những lời thì thầm độc địa." Hắn nhớ lại cảm giác bị áp lực đẩy lùi, nhớ lại sự kiên cố đến mức tuyệt vọng của ý chí Thành Linh, và nhận ra rằng, đằng sau sự cứng rắn đó, là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, được khơi dậy và nuôi dưỡng bởi một thế lực vô hình.

Tô Lam lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt phượng sáng ngời của nàng phản chiếu ngọn lửa. Nàng hiểu sâu sắc những gì Tần Mặc đang nói, bởi chính nàng cũng đã cảm nhận được sự bất thường trong luồng linh lực của Thiết Giáp Thành Linh. "Nhưng liệu chúng ta có đủ thời gian để chờ đợi Thiết Giáp Thành Linh không, Tần Mặc?" nàng hỏi, giọng nói mang một chút lo lắng. "Những dấu vết linh lực cực kỳ cổ xưa, bị biến dạng kia... chúng không ngừng dao động, không ngừng thúc ép nó. Như có ai đó đang không ngừng kích động, không ngừng khối lộn tâm trí nó, đẩy nó vào một trạng thái phòng thủ điên cuồng, không cho nó cơ hội để lắng nghe chính mình." Nàng miêu tả cảm giác của mình khi chạm vào dấu vết đó – một sự nặng nề, cũ kỹ, nhưng lại tràn đầy một ý chí mạnh mẽ, gần như là hung ác, muốn bóp méo mọi thứ theo ý mình. Nó không phải là một sự biến dạng ngẫu nhiên, mà là một sự thao túng có chủ đích, một bàn tay vô hình đang giật dây.

"Chúng ta cần tìm ra kẻ đang thao túng, đó là chìa khóa," Tần Mặc khẳng định, giọng điệu kiên quyết. "Nhưng trước hết, ta phải hiểu rõ hơn về cách chúng đang đẩy vạn vật đến giới hạn. Chúng không chỉ đơn thuần là ép buộc, mà còn là khơi gợi, kích động những khát khao sâu thẳm nhất của vật tính, rồi lái chúng theo một con đường cực đoan. Cổ Kiếm Hồn ở Vạn Kiếm Thành, hay Thiết Giáp Thành Linh ở đây, đều là những ví dụ điển hình." Hắn nhớ lại những thanh kiếm bị biến chất, những binh khí khát máu mà hắn từng gặp trên hành trình của mình, và nhận ra rằng đây không phải là những trường hợp cá biệt, mà là một mô hình, một âm mưu lớn hơn đang diễn ra trên khắp Huyền Vực.

Tần Mặc nhắm mắt lại một lần nữa, đôi lông mày khẽ cau lại. Hắn cố gắng hòa mình vào nhịp đập của Thiết Giáp Thành, không phải để thay đổi, mà để lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại, sự nặng nề của đá, sự phức tạp của cơ cấu. Trong sâu thẳm, hắn nghe thấy một tiếng rên rỉ yếu ớt, lẫn lộn với những tiếng gầm gừ giận dữ. Đó là ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, một thực thể hùng vĩ nhưng đang bị giằng xé. Những "tiếng gọi" sai lầm mà Cổ Trấn Thành Linh đã nhắc đến, giờ đây Tần Mặc cảm nhận chúng rõ ràng hơn bao giờ hết. Chúng là những lời thì thầm dụ dỗ, những lời hứa hẹn về sức mạnh vô biên, về sự bất diệt, về một "thăng cấp" tối thượng. Nhưng đi kèm với những lời hứa đó là sự bóp méo bản chất, là sự đánh đổi sự bình an để lấy một quyền năng trống rỗng.

Tô Lam, trong lúc Tần Mặc trầm tư, đã lấy ra một vài pháp khí liên lạc nhỏ. Chúng được chế tác tinh xảo, ẩn chứa những luồng linh lực tinh tế, chuyên dùng để thu thập thông tin và truyền tin tức bí mật. Nàng kiểm tra từng cái một, vẻ mặt nghiêm trọng. "Kẻ thao túng này không chỉ mạnh mẽ mà còn rất xảo quyệt," nàng nói, ánh mắt không rời khỏi pháp khí. "Chúng không chỉ lợi dụng nỗi sợ hãi mà còn kích động lòng tham, sự khao khát của vạn vật. Điều này khiến cho việc cảm hóa trở nên khó khăn gấp bội, vì chúng ta không chỉ đối đầu với ý chí của một Thành Linh, mà còn phải đối đầu với những khao khát đã bị bóp méo sâu sắc bên trong nó." Nàng biết rõ, việc chống lại một ý chí kiên cố vốn đã là một thách thức, nhưng chống lại một ý chí bị mê hoặc, bị đẩy đến bờ vực của sự điên cuồng, lại là một cuộc chiến đầy cam go.

"Phải," Tần Mặc đồng tình, "chúng tạo ra một ảo tưởng về sự tiến bộ, khiến vạn vật tin rằng chỉ có 'thăng cấp' mới là con đường duy nhất để tồn tại. Nhưng chúng quên mất rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Sự cân bằng sẽ bị phá vỡ, và đó mới là tai họa thực sự." Hắn ngước nhìn lên những tòa tháp kim loại vút cao trong đêm tối, những đỉnh tháp như những lưỡi kiếm khổng lồ chọc thủng bầu trời. Từ đỉnh cao đó, Thiết Giáp Thành Linh đang quan sát, đang phòng thủ, đang chịu đựng. "Chúng ta sẽ không ép buộc nó thay đổi, Tô Lam. Chúng ta sẽ gieo mầm hy vọng vào nó. Hy vọng về một con đường khác, nơi nó có thể là chính nó, không cần phải trở thành một cái gì đó khác, vĩ đại hơn, nhưng lại xa rời bản chất."

Một tiếng gầm gừ nhẹ phát ra từ Hắc Phong, âm thanh trầm thấp nhưng đầy cảnh giác. Con sói khổng lồ ngẩng đầu lên, đôi tai đen nhọn vểnh ra, đôi mắt đỏ rực quét khắp bóng đêm. Hắc Phong đã cảm nhận được một luồng năng lượng lạ, một sự dao động tinh tế trong không khí, không phải là nguy hiểm trực tiếp, mà là một sự biến động từ xa, nhưng lại mang theo một thông điệp đáng lo ngại.

"Có chuyện gì vậy, Hắc Phong?" Tần Mặc hỏi, ánh mắt cũng trở nên sắc bén. Hắn tin tưởng vào giác quan nhạy bén của bạn đồng hành.

Hắc Phong khẽ rên rỉ một tiếng, rồi quay đầu về phía Tô Lam, như muốn nhắc nhở nàng về những pháp khí liên lạc. Gần như ngay lập tức, một trong những pháp khí trên tay Tô Lam chợt rung lên bần bật, một luồng ánh sáng đỏ nhạt nhấp nháy liên hồi, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Ánh sáng đó mang theo một cảm giác cấp bách, một sự hỗn loạn không thể che giấu. Vẻ mặt Tô Lam lập tức biến sắc, từ nghiêm trọng chuyển sang kinh ngạc rồi lo lắng tột độ. Nàng nhanh chóng kích hoạt pháp khí, một dòng thông tin cấp tốc đổ vào tâm trí nàng, mang theo những hình ảnh, âm thanh và cảm xúc của một nơi xa xôi.

"Không ổn! Tần Mặc!" Tô Lam thốt lên, giọng nàng gấp gáp, pha lẫn sự hoảng loạn hiếm thấy. Nàng siết chặt pháp khí trong tay, những ngón tay trắng bệch. "Đây là tin tức từ Vạn Kiếm Thành... Cổ Kiếm Hồn... nó đang mất kiểm soát!"

Tần Mặc đứng bật dậy, ánh mắt hắn vụt sáng, sự trầm tư ban nãy tan biến, thay vào đó là sự tập trung và một nỗi lo lắng sâu sắc. "Mất kiểm soát? Chuyện gì đã xảy ra?" Hắn biết rằng Cổ Kiếm Hồn là một trong những thực thể có vật tính mạnh mẽ nhất mà hắn từng gặp, một thanh kiếm cổ xưa mang trong mình khát vọng trở thành thần binh. Nếu nó mất kiểm soát, hậu quả sẽ khôn lường. Hắn cảm nhận được sự rung động mơ hồ từ Vô Danh Kiếm đeo bên hông, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự hỗn loạn từ người anh em xa xôi của mình.

Tô Lam, với vẻ mặt nghiêm nghị, cố gắng kìm nén sự lo lắng để truyền đạt thông tin một cách rõ ràng nhất. "Có vẻ như nó đang cố gắng đột phá, tự biến mình thành 'thần binh' tối thượng, nhưng quá trình này đang gây ra những phản ứng dữ dội. Toàn bộ Vạn Kiếm Thành đang chấn động, những luồng kiếm khí hung hãn bùng nổ khắp nơi, các thanh kiếm khác trong thành cũng bị ảnh hưởng, trở nên hung hãn, khát máu, tấn công lẫn nhau, thậm chí là tấn công cả chủ nhân của chúng. Các tu sĩ ở Vạn Kiếm Thành đang cố gắng trấn áp, nhưng không ai có thể tiếp cận được Cổ Kiếm Hồn. Dấu vết linh lực của nó biến dạng khủng khiếp, như một cơn bão tố đang nuốt chửng bản chất của chính nó. Sư phụ ta... Thiên Diệu Tôn Giả... có thể đang đẩy nhanh kế hoạch của hắn, Tần Mặc. Tin tức nói rằng có những luồng linh lực lạ, mạnh mẽ, đang không ngừng rót vào Cổ Kiếm Hồn, thúc đẩy nó vượt qua giới hạn."

Nghe đến cái tên Thiên Diệu Tôn Giả, Tần Mặc siết chặt nắm tay. Hắn đã lờ mờ đoán ra mối liên hệ giữa các sự kiện gần đây và vị tông chủ đầy quyền lực này, người luôn rao giảng về con đường "thăng cấp" tối thượng. "Ngưỡng thần binh cực đoan..." Tần Mặc thì thầm, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp. "Đây chính là điều Cổ Trấn Thành Linh đã cảnh báo. Họ đang lợi dụng khát vọng của Cổ Kiếm Hồn, lợi dụng sự yếu đuối bên trong nó, để tạo ra một vật 'thăng cấp' hoàn chỉnh, một minh chứng cho lý tưởng sai lầm của họ. Cổ Trấn Thành Linh đã nói, những 'tiếng gọi sai lầm' này sẽ biến 'vật' thành công cụ, đánh mất bản chất và sự bình an của chính mình." Hắn nhận ra sự tương đồng đáng sợ giữa tình hình của Cổ Kiếm Hồn và những gì Cổ Trấn Thành Linh đã mô tả về các Thành Linh bị lạc lối. Đó là một cuộc chiến không chỉ về linh lực, mà còn về ý chí, về triết lý tồn tại.

"Cổ Kiếm Hồn là một biểu tượng, Tần Mặc," Tô Lam tiếp lời, giọng nàng đầy kiên định, dù đôi mắt vẫn ánh lên sự lo lắng. "Nếu nó thành công, hoặc bị ép buộc thành công theo cách đó, nó sẽ là một bằng chứng sống cho lý thuyết 'thăng cấp' cực đoan của Thiên Diệu Tôn Giả. Nó sẽ là một lời tuyên bố rằng việc cưỡng ép thay đổi bản chất để đạt được sức mạnh tối thượng là con đường đúng đắn. Điều đó sẽ đẩy Huyền Vực vào một vực sâu không thể cứu vãn." Nàng hiểu rõ hậu quả của việc này không chỉ dừng lại ở Vạn Kiếm Thành, mà sẽ lan tỏa khắp toàn bộ thế giới, củng cố thêm niềm tin mù quáng vào con đường "thăng tiên" cực đoan, phá vỡ hoàn toàn sự cân bằng vốn đã mong manh.

Tần Mặc hít sâu một hơi. Gió đêm vẫn thổi, nhưng giờ đây nó dường như mang theo một cảm giác cấp bách, một lời thúc giục không ngừng. Hắn nhìn lại Thiết Giáp Thành, những khối kiến trúc kim loại đồ sộ chìm trong bóng tối, vẫn đang ẩn chứa ý chí phòng thủ kiên cố của mình. Kế hoạch cảm hóa Thiết Giáp Thành Linh là một hành trình lâu dài, cần sự kiên nhẫn và tinh tế. Nhưng tình hình ở Vạn Kiếm Thành lại đòi hỏi một hành động tức thời, quyết liệt. Hắn không thể để Cổ Kiếm Hồn bị biến thành một công cụ, một minh chứng cho sự sai lầm.

"Chúng ta không thể chờ đợi," Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch của con hẻm. "Khát vọng của Cổ Kiếm Hồn đang bị lợi dụng một cách tàn nhẫn. Nếu nó vượt qua giới hạn đó, nếu nó hoàn toàn biến thành một 'thần binh' cực đoan theo cách mà chúng muốn, có thể nó sẽ không còn là chính nó nữa. Nó sẽ chỉ là một khối linh khí khổng lồ, vô tri, không còn giữ được bản chất của một thanh kiếm, không còn ý chí riêng." Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Cổ Trấn Thành Linh: "Những vật bị bóp méo ý chí sẽ trở thành tai họa, không phải là phúc lành." Cổ Kiếm Hồn đang đứng trước bờ vực của sự tha hóa đó.

Tô Lam gật đầu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Vạn Kiếm Thành là nơi tập trung hàng vạn binh khí và vô số kiếm khách. Nếu Cổ Kiếm Hồn thực sự trở thành một 'thần binh' cực đoan mà không giữ được bản chất, sự hỗn loạn sẽ là không thể kiểm soát. Các thanh kiếm khác sẽ bị nó ảnh hưởng, bị đồng hóa bởi luồng kiếm khí điên cuồng đó. Đây không chỉ là một tai họa cho Vạn Kiếm Thành, mà còn là một phần trong kế hoạch của Thiên Diệu Tôn Giả để chứng minh 'lý tưởng' của hắn, để gieo rắc nỗi sợ hãi và sự truy cầu mù quáng vào sâu thẳm tâm trí vạn vật." Nàng hiểu rõ, đây là một nước cờ cực kỳ nguy hiểm, một bước đi táo bạo của Thiên Diệu Tôn Giả nhằm củng cố quyền lực và triết lý của mình.

Tần Mặc quay sang Hắc Phong, vỗ nhẹ vào cổ con sói. "Vậy chúng ta càng phải đến đó," hắn nói, ánh mắt kiên quyết, tràn đầy một sự thấu hiểu sâu sắc và lòng trắc ẩn. "Để cho nó biết, không cần phải trở thành thần binh vô tri mới có thể là một thanh kiếm vĩ đại. Không cần phải hi sinh bản chất để đạt được sức mạnh. Một thanh kiếm vĩ đại là một thanh kiếm trung thành với bản chất của nó, không bị ràng buộc bởi những định nghĩa sai lầm về 'tiến hóa'." Hắn không chỉ muốn ngăn chặn Cổ Kiếm Hồn, mà còn muốn đưa ra một thông điệp, một lời tuyên bố về con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự cân bằng bản chất.

Trong ánh bình minh dần ló rạng, nhuộm hồng những đám mây xám xịt phía chân trời, Tần Mặc và Tô Lam đã sẵn sàng lên đường. Thiết Giáp Thành, với những khối kim loại đồ sộ và ý chí kiên cố, dần hiện rõ trong ánh sáng mới, nhưng giờ đây nó đã lùi vào phía sau tâm trí họ. Một mục tiêu cấp bách hơn đang chờ đợi.

"Cổ Kiếm Hồn đang gào thét trong đau đớn, Tần Mặc," Tô Lam nói, giọng nàng trầm xuống, như thể nàng đang cảm nhận được sự thống khổ của thanh kiếm cổ xưa. "Nó không phải đang 'thăng cấp' một cách tự nguyện, mà là đang bị xé toạc, bị kéo lê theo một con đường mà nó không thuộc về. Chúng ta phải hành động nhanh chóng." Nàng cảm nhận được sự gấp gáp, từng giây phút trôi qua đều có thể là quá muộn.

Hắc Phong, không cần hiệu lệnh, đã đứng thẳng dậy, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành vững chắc. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn về phía đông, nơi Vạn Kiếm Thành tọa lạc, như thể đã sẵn sàng lao vút đi. Tần Mặc nhẹ nhàng leo lên lưng Hắc Phong, Tô Lam nhanh chóng theo sau, vòng tay ôm lấy eo hắn. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại từ Thiết Giáp Thành lùi lại, thay vào đó là cái lạnh của sương mai và hơi ấm từ bộ lông của Hắc Phong.

Tiếng vó ngựa của Hắc Phong vang vọng đều đặn trên con đường đất, dứt khoát và mạnh mẽ, xé toạc sự tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Từng bước chân của nó như một lời tuyên bố về quyết tâm, về một cuộc hành trình mới đầy chông gai. Tần Mặc nhìn về phía trước, nơi ánh nắng ban mai đang bắt đầu xua tan màn đêm. Trong lòng hắn, sự lo lắng về Cổ Kiếm Hồn đan xen với một quyết tâm sắt đá. Đây không chỉ là việc cứu một thanh kiếm, mà là việc bảo vệ một triết lý, một con đường cho vạn vật trong Huyền Vực. Hắn không thể để Cổ Kiếm Hồn, một vật mang trong mình ý chí mạnh mẽ, bị biến thành một công cụ vô tri, bị tha hóa hoàn toàn bởi những kẻ muốn lợi dụng nó cho mục đích của riêng mình. Cuộc chiến giành giật ý chí của vạn vật đã chuyển từ Thiết Giáp Thành sang Vạn Kiếm Thành, và Tần Mặc biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu lớn hơn rất nhiều, một cuộc chiến để định hình lại số phận của cả Huyền Vực. Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm bên hông, cảm nhận sự rung động mơ hồ từ nó, như một lời nhắc nhở rằng, bản chất của một thanh kiếm không nằm ở việc nó có thể chém bao nhiêu mạng người, hay nó có thể đạt đến cảnh giới thần binh nào, mà là ở ý chí của chính nó, ở khả năng giữ vững bản ngã giữa muôn vàn tiếng gọi sai lầm.

Hắc Phong lao đi như một cơn gió, bỏ lại Thiết Giáp Thành phía sau, nơi những bức tường thép vẫn sừng sững trong ánh bình minh, ẩn chứa một ý chí Thành Linh đang bị giằng xé, và một chiến lược lâu dài mà Tần Mặc đã gieo mầm. Giờ đây, tâm trí hắn hoàn toàn hướng về Vạn Kiếm Thành, nơi một thanh kiếm cổ xưa đang gào thét trong cơn điên loạn, nơi một định nghĩa mới về "thăng cấp" đang được định hình bằng máu và sự hỗn loạn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free