Vạn vật không lên tiên - Chương 312: Vạn Kiếm Thành: Khát Vọng Biến Dạng
Hắc Phong lao đi như một cơn gió, bỏ lại Thiết Giáp Thành phía sau, nơi những bức tường thép vẫn sừng sững trong ánh bình minh, ẩn chứa một ý chí Thành Linh đang bị giằng xé, và một chiến lược lâu dài mà Tần Mặc đã gieo mầm. Giờ đây, tâm trí hắn hoàn toàn hướng về Vạn Kiếm Thành, nơi một thanh kiếm cổ xưa đang gào thét trong cơn điên loạn, nơi một định nghĩa mới về "thăng cấp" đang được định hình bằng máu và sự hỗn loạn. Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm bên hông, cảm nhận sự rung động mơ hồ từ nó, như một lời nhắc nhở rằng, bản chất của một thanh kiếm không nằm ở việc nó có thể chém bao nhiêu mạng người, hay nó có thể đạt đến cảnh giới thần binh nào, mà là ở ý chí của chính nó, ở khả năng giữ vững bản ngã giữa muôn vàn tiếng gọi sai lầm.
Tiếng vó ngựa của Hắc Phong vang vọng đều đặn trên con đường đất, dứt khoát và mạnh mẽ, xé toạc sự tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Từng bước chân của nó như một lời tuyên bố về quyết tâm, về một cuộc hành trình mới đầy chông gai. Tần Mặc nhìn về phía trước, nơi ánh nắng ban mai đang bắt đầu xua tan màn đêm. Trong lòng hắn, sự lo lắng về Cổ Kiếm Hồn đan xen với một quyết tâm sắt đá. Đây không chỉ là việc cứu một thanh kiếm, mà là việc bảo vệ một triết lý, một con đường cho vạn vật trong Huyền Vực. Hắn không thể để Cổ Kiếm Hồn, một vật mang trong mình ý chí mạnh mẽ, bị biến thành một công cụ vô tri, bị tha hóa hoàn toàn bởi những kẻ muốn lợi dụng nó cho mục đích của riêng mình. Cuộc chiến giành giật ý chí của vạn vật đã chuyển từ Thiết Giáp Thành sang Vạn Kiếm Thành, và Tần Mặc biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu lớn hơn rất nhiều, một cuộc chiến để định hình lại số phận của cả Huyền Vực.
***
Con đường cổ đạo thương gia trải dài như một dải lụa nâu vàng uốn lượn qua những ngọn đồi thoai thoải, xuyên qua những cánh rừng thưa và những đồng cỏ khô cằn. Nắng gắt như trút lửa từ vòm trời xanh ngắt, nhuộm vàng cả không gian, và gió bụi cuộn lên thành từng đợt, táp vào mặt rát buốt. Trên con đường này, những đoàn xe ngựa chở hàng hóa nặng nề, những thương nhân rảo bước vội vã, và cả những lữ khách đơn độc đều để lại dấu vết của mình, tạo nên một bức tranh sống động về sự tấp nập của thế giới. Tiếng bánh xe kẽo kẹt, tiếng vó ngựa lọc cọc, tiếng người trao đổi hàng hóa ồn ào và cả tiếng hí dài của những con chiến mã kéo xe, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và mưu sinh. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi của con người và gia súc, mùi da thuộc mới từ những kiện hàng, tất cả phảng phất trong không khí, đặc trưng cho một tuyến đường huyết mạch của Huyền Vực. Tuy nhiên, trong không khí tấp nập ấy, đâu đó vẫn ẩn chứa một sự nguy hiểm tiềm tàng, bóng dáng của đạo tặc và những kẻ gian manh luôn rình rập, khiến những lữ khách phải luôn cảnh giác.
Hắc Phong, với thân hình to lớn và uy dũng, lao đi trên con đường ấy như một cơn lốc đen. Từng bước chân của nó dứt khoát, mạnh mẽ, bụi đất tung lên thành những đám mây nhỏ phía sau, như một biểu tượng cho sự cấp bách của chuyến đi. Tần Mặc ngồi vững trên lưng nó, làn gió nóng táp vào mặt, nhưng hắn dường như không hề cảm thấy khó chịu. Đôi mắt đen láy của hắn nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ dần hiện ra, và sâu thẳm trong ánh nhìn ấy là một sự tập trung cao độ, một nỗi lo âu tiềm ẩn nhưng cũng chứa đựng một quyết tâm sắt đá. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt của Cổ Kiếm Hồn, một luồng ý chí sắc bén, cuồng loạn, đang ngày càng trở nên méo mó và biến dạng. Luồng ý chí ấy không ngừng va đập vào tâm thức hắn, như những lưỡi kiếm vô hình đang cào xé, khiến Tần Mặc cảm thấy nặng nề hơn bao giờ hết. Mỗi một khoảnh khắc trôi qua, hắn lại cảm thấy Cổ Kiếm Hồn lún sâu hơn vào vực thẳm của sự tha hóa, lún sâu hơn vào một khát vọng "thăng cấp" mù quáng và tàn bạo.
Tô Lam ngồi phía sau Tần Mặc, vòng tay mảnh mai ôm lấy eo hắn, nhưng ánh mắt nàng không hề thư thái. Nàng liếc nhìn Tần Mặc, vẻ mặt nghiêm trọng. Nàng biết, Tần Mặc đang phải chịu đựng áp lực rất lớn từ những gì hắn có thể cảm nhận được. Sự yên tĩnh khác thường của hắn không phải là sự bình thản, mà là sự tập trung đến cực điểm, là một cuộc chiến thầm lặng trong tâm thức. Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc đối mặt với vô vàn ý chí khác nhau của vạn vật, từ những vật phẩm nhỏ bé đến những thành trì khổng lồ, nhưng chưa bao giờ thấy hắn trầm tư và căng thẳng đến mức này. Điều đó chứng tỏ, tình hình của Cổ Kiếm Hồn đã vượt xa sự tưởng tượng của họ.
"Tốc độ của Hắc Phong đã là cực hạn," Tô Lam nói, giọng nàng trầm xuống, hòa cùng tiếng gió rít bên tai. Nàng cảm nhận được sức mạnh phi thường của con sói, và sự cố gắng hết mình của nó để rút ngắn khoảng cách đến Vạn Kiếm Thành. "Nhưng ta vẫn cảm thấy một dự cảm không lành. Sư phụ ta... ông ấy sẽ không thể nào bỏ qua một 'vật' mang ý chí mạnh mẽ như Cổ Kiếm Hồn. Việc Cổ Kiếm Hồn bị đẩy đến giới hạn này, ta tin rằng, có lẽ là một phần trong kế hoạch của ông ấy, một 'minh chứng' cho lý tưởng 'thăng cấp' của mình."
Tần Mặc khẽ gật đầu, không nói gì. Hắn hiểu ý Tô Lam. Thiên Diệu Tôn Giả, với tư cách là một trong những kẻ đứng đầu giáo phái "thăng cấp", luôn tìm kiếm những vật phẩm có ý chí mạnh mẽ để biến chúng thành những "thần binh" vô tri, những công cụ thể hiện quyền năng và sự đúng đắn trong con đường của hắn. Cổ Kiếm Hồn, một thanh kiếm cổ xưa với lịch sử và ý chí tồn tại sâu sắc, chính là một mục tiêu hoàn hảo. Điều đáng sợ là, nếu Cổ Kiếm Hồn thực sự bị tha hóa hoàn toàn, nó sẽ trở thành một biểu tượng kinh hoàng, một lời cảnh báo rùng rợn về hậu quả của việc "thoát ly bản chất" mà Tần Mặc luôn cố gắng ngăn chặn.
Hắc Phong dường như cũng cảm nhận được sự lo lắng của chủ nhân và Tô Lam. Nó không ngừng gia tăng tốc độ, những cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp lông đen tuyền gồng lên mạnh mẽ. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ kiên định, không một chút mệt mỏi. Nó là một chiến hữu trung thành, và nó hiểu rằng, nhiệm vụ này vô cùng quan trọng. Con sói đã đi cùng Tần Mặc qua bao nhiêu hành trình, chứng kiến bao nhiêu bi kịch của vạn vật bị ép buộc thay đổi bản chất, và nó cũng đã học được cách trân trọng sự cân bằng, sự tự do của ý chí tồn tại.
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng làm dịu đi những luồng ý chí hỗn loạn đang xâm chiếm tâm thức hắn. Hắn thở sâu, cảm nhận Vô Danh Kiếm bên hông mình, một thanh kiếm từng mang trong mình sự trống rỗng, vô tri, nhưng giờ đây đã dần có được ý chí riêng, ý chí của sự cân bằng, của sự lắng nghe. Hắn hiểu rằng, con đường của hắn là một con đường đơn độc và đầy chông gai, đối đầu với cả một hệ thống tín ngưỡng đã ăn sâu vào Huyền Vực hàng ngàn năm. Nhưng hắn không hề hối hận. Mỗi lời nói của Cổ Trấn Thành Linh, mỗi bi kịch của những vật bị tha hóa, đều củng cố thêm niềm tin của hắn vào con đường mà hắn đã chọn.
Cái nắng gắt dần dịu lại khi thời gian trôi về buổi chiều tà. Những tia nắng vàng cam yếu ớt trải dài trên mặt đất, nhuộm một màu u tịch lên cảnh vật. Hắc Phong vẫn miệt mài lao đi, nhưng Tần Mặc và Tô Lam biết rằng, họ đã đi được một quãng đường rất dài. Sự im lặng giữa họ không phải là sự xa cách, mà là một sự đồng điệu trong tâm hồn, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Tô Lam tin tưởng Tần Mặc một cách tuyệt đối, tin vào khả năng độc đáo của hắn, tin vào triết lý của hắn. Nàng biết, chỉ có Tần Mặc mới có thể đối mặt với Cổ Kiếm Hồn trong tình trạng này, chỉ có hắn mới có thể tìm ra con đường để cứu vãn nó, hoặc ít nhất là ngăn chặn sự tha hóa hoàn toàn của nó.
Trong lòng Tần Mặc, ý niệm về "cân bằng bản chất" trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cổ Kiếm Hồn không chỉ là một thanh kiếm, nó là một thực thể sống động, mang trong mình một lịch sử và một khát vọng. Việc ép buộc nó "thăng cấp" thành một "thần binh" vô tri, chém giết không ngừng, chính là bóp méo bản chất, hủy hoại ý chí tồn tại nguyên thủy của nó. Hắn phải đến đó, phải ngăn chặn thảm kịch này. Không phải bằng sức mạnh vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự đồng cảm, bằng cách cho Cổ Kiếm Hồn thấy rằng có một con đường khác, một con đường mà nó có thể là chính nó, không cần phải trở thành một biểu tượng của sự hủy diệt. Hắn siết chặt eo Tô Lam, như một lời cam kết thầm lặng, không chỉ với nàng mà còn với chính bản thân hắn, với con đường mà hắn đã chọn.
***
Khi Tần Mặc và Tô Lam đến gần Vạn Kiếm Thành, cảnh tượng trước mắt khiến họ sững sờ. Thành phố vốn nổi tiếng với sự tráng kiện, những bức tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, được gia cố bằng nhiều tháp canh cao vút và các trận pháp phòng ngự. Các tòa nhà bên trong thành phố cũng được xây dựng bằng đá kiên cố, mang vẻ thô mộc nhưng chắc chắn. Đường phố rộng rãi, đủ cho binh lính di chuyển, và vô số cửa hàng vũ khí, lò rèn lớn nhỏ san sát nhau, liên tục tỏa ra khói và âm thanh. Vạn Kiếm Thành thường vang vọng tiếng búa rèn không ngừng, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tiếng ngựa hí và tiếng gió rít qua các tháp canh. Đó là một bản giao hưởng của chiến tranh và rèn luyện, một không khí nghiêm nghị, tráng kiện và đầy khí phách của kiếm sĩ, luôn tràn ngập tinh thần thượng võ và sẵn sàng chiến đấu. Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, tất cả hòa quyện thành một mùi hương mạnh mẽ, đặc trưng của một thành phố quân sự.
Nhưng giờ đây, Vạn Kiếm Thành chìm trong một thứ hỗn loạn kỳ dị, một sự méo mó kinh hoàng của bản chất. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu u ám lên những bức tường thành cổ kính, và gió mạnh không ngừng rít lên, mang theo những âm thanh chói tai đến rợn người. Trên bầu trời thành phố, vô số binh khí, từ những thanh trường kiếm sáng loáng đến những chiến đao cũ kỹ, những mũi giáo sắc bén và cả những chiếc khiên nặng nề, tự động bay lượn trên không trung. Chúng không bay một cách ngẫu nhiên, mà theo một quỹ đạo điên cuồng, va đập vào nhau tạo ra những âm thanh kim loại chói tai, rợn người, như hàng vạn linh hồn binh khí đang gào thét trong thống khổ. Đó không phải là âm thanh của sự sống động, mà là âm thanh của sự tra tấn, của ý chí bị bóp méo.
Một lớp áp lực vô hình, sắc bén như hàng vạn lưỡi kiếm đang chĩa thẳng vào họ, bao trùm toàn bộ thành phố, khiến mọi sinh linh đều cảm thấy ngạt thở. Áp lực này không chỉ là một cảm giác vật lý, mà còn là một sự đè nén tinh thần, một sự cưỡng ép đến từ sâu thẳm ý chí của Cổ Kiếm Hồn. Nó tràn ngập không gian, xuyên qua từng bức tường đá, từng ngóc ngách của Vạn Kiếm Thành, hút cạn sự bình yên của vạn vật. Ngay cả Hắc Phong, vốn dũng mãnh và không sợ hãi, cũng phải giảm tốc độ, đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên vẻ cảnh giác cao độ, và cơ thể nó căng cứng lại, như đang phải chống chọi với một lực lượng vô hình.
Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng thấu hiểu "ý chí" đang điên cuồng kia. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong tâm thức, như có hàng ngàn lưỡi kiếm đang đâm vào linh hồn mình. Những gì hắn nghe được không còn là những khát vọng riêng lẻ của từng thanh kiếm trong thành, mà là một bản hợp xướng kinh hoàng của sự ám ảnh, của cơn khát máu vô tận, bị bóp méo đến cực điểm. Hắn có thể cảm nhận được sự giằng xé của những binh khí nhỏ bé hơn, chúng đang chống cự lại sự lôi kéo của Cổ Kiếm Hồn, nhưng dường như sự kháng cự đó chỉ càng làm tăng thêm sự thống khổ cho chúng. Một số đã hoàn toàn đầu hàng, bay lượn theo ý chí chủ đạo, trở thành những công cụ vô tri trong cơn điên loạn của Cổ Kiếm Hồn.
"Đây không còn là khát vọng 'chém' đơn thuần nữa..." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một bức tường vô hình của áp lực. Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm ánh lên một sự đau đớn và lo lắng tột độ. "Nó là sự ám ảnh, là một cơn khát máu vô tận, bị bóp méo đến cực điểm. Cổ Kiếm Hồn đang bị giằng xé giữa bản chất của nó và một thứ ý chí cưỡng ép, đẩy nó đến bờ vực của sự hủy diệt."
Tô Lam gật đầu, khuôn mặt nàng tái nhợt dưới ánh hoàng hôn yếu ớt. Nàng không thể cảm nhận ý chí của vạn vật như Tần Mặc, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự hỗn loạn, sự bất ổn kinh hoàng đang bao trùm Vạn Kiếm Thành. Kiếm khí sắc lạnh đến rợn người, không khí tràn ngập một thứ năng lượng tà ác và đầy hung hãn, khiến nàng phải siết chặt thanh kiếm của mình. "Mức độ tha hóa này... đã vượt xa dự đoán của ta," nàng nói, giọng đầy lo ngại. "Thiên Diệu Tôn Giả đã đẩy Cổ Kiếm Hồn đến một giới hạn nguy hiểm, khiến nó trở thành một 'thần binh' đúng nghĩa, nhưng là một thần binh vô tri, không còn bản chất. Ông ấy muốn chứng minh rằng 'thăng cấp' là con đường duy nhất, bất chấp hậu quả."
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn quét qua những binh khí đang bay lượn hỗn loạn. Hắn nhận ra, sự tha hóa cực đoan của Cổ Kiếm Hồn là minh chứng rõ ràng nhất cho hậu quả của việc "thoát ly bản chất" một cách mù quáng. Đây không còn là một cuộc thử nghiệm hay một sự thao túng nhẹ nhàng nữa, mà là một sự hủy hoại có chủ đích, đẩy một vật phẩm có ý chí mạnh mẽ đến ngưỡng "thần binh vô tri", hoàn toàn mất đi ý chí ban đầu, trở thành một công cụ giết chóc thuần túy.
Hắc Phong dừng lại hoàn toàn, nép mình vào một lùm cây khô cằn cách cổng thành một khoảng. Tần Mặc và Tô Lam ẩn mình quan sát kỹ lưỡng từ xa, không dám mạo hiểm tiếp cận ngay lập tức. Tần Mặc cần thêm thời gian để "lắng nghe" và "thấu hiểu" sâu hơn về tình hình bên trong. Hắn cảm nhận được rằng, "ca" Cổ Kiếm Hồn này khó khăn hơn rất nhiều so với Thiết Giáp Thành Linh. Thiết Giáp Thành Linh dù kiên cố và cố chấp, nhưng ý chí của nó vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là bị mê hoặc và lôi kéo. Còn Cổ Kiếm Hồn, dường như đã bị xé toạc, bị bóp méo đến tận cùng, như một linh hồn đang gào thét trong địa ngục, không còn phân biệt được bản thân.
Những hiện tượng kỳ lạ trong Vạn Kiếm Thành cho thấy Cổ Kiếm Hồn đã gần đạt đến ngưỡng "thần binh vô tri". Nếu Tần Mặc không kịp thời, nó sẽ hoàn toàn mất đi ý chí ban đầu, trở thành một cỗ máy giết chóc mà không một ai có thể cảm hóa. Sự vội vã, sự cấp bách đè nặng lên vai hắn. Hắn cảm nhận được từng tiếng kêu cứu thầm lặng từ những thanh kiếm nhỏ bé đang bị lôi kéo, từng lời than vãn của những kiếm khách đang mất dần lý trí. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là cứu Cổ Kiếm Hồn, mà còn là cứu cả Vạn Kiếm Thành khỏi sự hủy diệt do chính khát vọng sai lầm mang lại.
***
Hoàng hôn dần chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da của gió đông. Tần Mặc và Tô Lam tiếp cận một khu vực ngoài cổng thành, nơi những người dân hoảng sợ đang cố gắng chạy thoát. Khung cảnh hỗn loạn và bi thảm. Một dòng người tháo chạy hỗn độn, với những gương mặt thất thần, hoảng loạn, cố gắng kéo theo những gì còn sót lại của cải. Tiếng khóc than của trẻ nhỏ, tiếng gọi tên người thân tuyệt vọng, tiếng bước chân hối hả dẫm lên nhau, tất cả hòa vào tiếng gió lạnh rít lên từng hồi, tạo nên một bản nhạc tang tóc. Mùi sắt nồng nặc và máu tanh bắt đầu phảng phất trong không khí, báo hiệu những điều tồi tệ hơn đang xảy ra bên trong thành.
Họ ẩn mình sau một cụm đá lớn, quan sát những gì đang diễn ra. Trước mắt họ, những kiếm khách, vốn là những người bảo vệ thành trì, những chiến binh kiêu hãnh của Vạn Kiếm Thành, giờ đây lại hành động như những con rối bị giật dây. Đôi mắt họ đỏ ngầu, không còn chút thần trí, chỉ còn lại sự điên loạn và khao khát chém giết. Họ cầm kiếm vung loạn xạ, tấn công cả những người dân vô tội đang cố gắng chạy trốn. Thanh kiếm của họ không còn tuân theo ý chí của chủ nhân, mà tự động vung lên, chém xuống, như thể bị một lực lượng vô hình nào đó điều khiển.
Trong số những kiếm khách đang vật lộn trong cơn điên loạn, Tần Mặc và Tô Lam nhìn thấy một thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị, với vết sẹo hằn sâu trên má. Đó là Thủ Vệ trưởng Long Hổ, người mà họ từng gặp mặt khi đến Vạn Kiếm Thành trước đây. Ông ta mặc giáp trụ nặng nề, nhưng giờ đây, bộ giáp ấy dường như cũng đang trở thành gánh nặng. Ánh mắt ông ta tràn ngập sự tuyệt vọng và hoang mang, đang cố gắng trấn an những binh lính dưới quyền, nhưng chính ông ta cũng đang vật lộn với thanh trường đao của mình. Thanh trường đao, vốn là một phần máu thịt của Long Hổ, giờ đây rung lên bần bật trong tay ông, như muốn thoát khỏi sự kiềm chế, muốn vung lên chém phá mọi thứ xung quanh. Từng thớ cơ trên cánh tay vạm vỡ của Long Hổ gồng lên, nhưng dường như không thể hoàn toàn kiểm soát được vũ khí của mình.
"Không... không thể ngăn cản được!" Thủ Vệ trưởng Long Hổ gầm lên trong tuyệt vọng, giọng ông ta khản đặc vì gắng sức, lẫn với tiếng gió rít. Mồ hôi vã ra trên khuôn mặt ông, hòa cùng những giọt máu nhỏ từ vết thương do một thanh kiếm khác gây ra. "Các thanh kiếm... chúng như sống dậy, nhưng lại bị một thứ gì đó điều khiển! Chúng không còn nghe lời chủ nhân nữa!"
Tần Mặc nhắm mắt lại, lắng nghe. Những gì hắn nghe thấy từ Thủ Vệ trưởng Long Hổ không chỉ là lời nói, mà còn là ý chí của ông ta, ý chí của sự bất lực, của nỗi sợ hãi tột cùng khi chứng kiến những gì mình yêu quý và bảo vệ đang bị hủy hoại. Hắn cũng nghe thấy ý chí của thanh trường đao trong tay Long Hổ. Nó đang gào thét, giằng xé giữa lòng trung thành với chủ nhân và sự lôi kéo mạnh mẽ, cuồng loạn từ Cổ Kiếm Hồn. Nó không muốn làm hại chủ nhân, nhưng một lực lượng kinh hoàng đang cưỡng ép nó, muốn biến nó thành một công cụ giết chóc vô tri. Nó đang đau đớn, đang cầu xin sự giải thoát.
Tô Lam nhanh chóng đưa ra đánh giá tình hình. "Kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn đã lan tỏa khắp thành, nó không chỉ ảnh hưởng đến binh khí mà còn mê hoặc tâm trí các kiếm khách, biến họ thành những con rối. Đây là một sự thao túng ở cấp độ sâu hơn, không chỉ dừng lại ở 'vật tính' mà còn xâm nhập vào 'linh hồn' con người." Nàng siết chặt thanh kiếm bên hông, gương mặt nàng lộ vẻ kiên định, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên sự lo ngại. "Nếu chúng ta không hành động nhanh chóng, Vạn Kiếm Thành sẽ trở thành một lò sát sinh, và Cổ Kiếm Hồn sẽ hoàn toàn bị tha hóa, trở thành một 'thần binh' vô tri, không còn cách nào cứu vãn."
Tần Mặc gật đầu, hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, tàn bạo đang bành trướng từ trung tâm thành phố, như một con quái vật vô hình đang nuốt chửng mọi thứ. Luồng ý chí đó hút cạn "sự bình yên" của mọi vật, thay thế bằng cơn khát máu và sự hủy diệt. Hắn thấy rõ sự đau đớn trong tâm trí của những thanh kiếm nhỏ bé đang bị lôi kéo, sự giằng xé của những kiếm khách đang dần mất đi lý trí. Đây là một bi kịch của việc "thoát ly bản chất" mà Tần Mặc luôn muốn ngăn chặn.
Trong lòng Tần Mặc, một cảm giác áp lực lớn hơn bao giờ hết đè nặng. Hắn phải đối mặt với sự đau đớn khi chứng kiến một "vật" bị tha hóa đến mức này, cảm thấy gánh nặng trách nhiệm lớn hơn để "cứu" Cổ Kiếm Hồn khỏi con đường hủy diệt. Hắn cũng phải đấu tranh với câu hỏi liệu mình có thể thành công khi Cổ Kiếm Hồn đã bị ảnh hưởng sâu sắc đến vậy, khi nó đã gần như đánh mất bản ngã. Nhưng nhìn vào những khuôn mặt hoảng loạn của người dân, nhìn vào sự thống khổ của Thủ Vệ trưởng Long Hổ, hắn biết mình không thể chùn bước.
Tần Mặc quay sang Tô Lam, ánh mắt hắn kiên định. "Chúng ta phải tìm cách vào trong. Không thể để nó tiếp tục tàn phá như vậy." Hắn không muốn chứng kiến thêm bi kịch nào nữa. Hắn biết rằng, cuộc chiến giành giật ý chí của Cổ Kiếm Hồn sẽ là một trong những thử thách khó khăn nhất mà hắn từng đối mặt. Đây không chỉ là việc đối phó với một "vật" bị tha hóa, mà là đối mặt với cả một triết lý sai lầm, một khát vọng "thăng cấp" mù quáng đang đe dọa nuốt chửng cả Huyền Vực. Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm, cảm nhận sự rung động từ nó, như một lời động viên thầm lặng. Hắn sẽ không dùng sức mạnh để đối đầu, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự lắng nghe, để Cổ Kiếm Hồn có thể tìm lại bản chất của chính nó, tìm lại con đường cân bằng giữa sức mạnh và ý chí. Nhiệm vụ này không phải là một cuộc chiến, mà là một cuộc cứu rỗi, một cuộc chiến để định hình lại số phận của vạn vật trong Huyền Vực.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.