Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 315: Vạn Kiếm Thành: Lời Thề Giữa Loạn Kiếm Ý

Ánh hoàng hôn đã tắt, và màn đêm buông xuống như một tấm áo choàng nhung đen, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của một ngày dài. Vạn Kiếm Thành hiện ra trước mắt Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong không còn là một cảnh tượng mơ hồ từ xa, mà là một thực thể sống động, đang thở dốc trong bóng tối, với những quầng sáng xanh xám kỳ dị lập lòe như những đốm lửa ma trơi. Tiếng búa rèn từ Lò Rèn Cự Lực giờ đây đã không còn là âm vang của sự cần mẫn hay sáng tạo, mà là một nhịp trống chiến tranh cuồng loạn, thô bạo và điên cuồng, hòa lẫn với tiếng kiếm rít từ sâu trong lòng thành phố. Đó là một bản giao hưởng hỗn loạn của sự giận dữ, nỗi đau và điên cuồng, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở. Mùi sắt nồng nặc hòa lẫn với mùi linh khí cháy khét, tạo nên một cảm giác ghê rợn, bất an, như thể chính linh hồn của thành phố đang bị thiêu đốt.

Bầu không khí bao trùm bởi một áp lực vô hình, một “kiếm ý” sắc bén, tàn bạo, khiến ngay cả Hắc Phong cũng phải rùng mình. Đôi mắt đỏ rực của nó nheo lại, lộ rõ sự cảnh giác và bất an, một tiếng rên trầm đục vang lên, như một lời cảnh báo về mối hiểm nguy đang rình rập. Tô Lam nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ kinh ngạc và lo lắng.

“Sự hỗn loạn này... nó còn tệ hơn ta tưởng tượng,” nàng thốt lên, giọng nàng khẽ run lên. Những gì nàng cảm nhận được từ xa đã không thể so sánh với sự dữ dội, sự điên loạn khi đứng cận kề. Các tu sĩ trong thành, những binh khí, tất cả đều đang chịu ảnh hưởng nặng nề từ Cổ Kiếm Hồn đã bị tha hóa.

Tần Mặc nhảy xuống khỏi lưng Hắc Phong, đặt tay lên đầu nó an ủi. Hắn vuốt nhẹ bộ lông đen tuyền của con sói, đôi mắt hắn vẫn trầm tư nhưng ánh lên sự kiên định. "Khát vọng càng lớn, sự biến dạng càng sâu, Tô Lam. Cổ Kiếm Hồn, với bản chất mạnh mẽ và kiêu hãnh vốn có, một khi đã bị dẫn dắt sai đường, sự tha hóa của nó cũng sẽ càng cực đoan." Hắn nhìn thẳng vào Vạn Kiếm Thành, vào những quầng sáng xanh xám kỳ dị đang nhấp nháy giữa bóng đêm, như những con mắt của một thực thể khổng lồ đang thức tỉnh trong cơn ác mộng. "Chúng ta phải tìm cách tiếp cận nó, trước khi nó hoàn toàn mất đi bản ngã, trở thành một thứ thần binh vô tri, chỉ còn lại sự hủy diệt."

Tô Lam cũng xuống ngựa, nàng không chần chừ rút kiếm ra một nửa, lưỡi kiếm lấp lánh phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bầu trời đêm. Ánh mắt nàng cảnh giác quét nhìn xung quanh, về phía Vạn Kiếm Thành đang chìm trong cơn cuồng loạn. Nàng biết, trận chiến phía trước sẽ không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc đấu tranh về ý chí, một nỗ lực để cứu vãn một linh hồn đã lạc lối. Tần Mặc nhìn thẳng vào thành phố, ánh mắt hắn trầm tư nhưng kiên định. Hắn cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ của Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã trở nên tàn bạo và khó lường hơn bao giờ hết, như một vết thương đã ăn sâu vào linh hồn thành phố. Đây là một thách thức lớn, một minh chứng rõ ràng cho hậu quả của sự truy cầu "thăng cấp" mù quáng. Nhưng Tần Mặc không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với nó, với tất cả sự thấu hiểu và kiên nhẫn mà hắn có.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mờ ảo, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đã đứng trước cổng thành Vạn Kiếm Thành. Những bức tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, được gia cố bằng vô số tháp canh cao ngất và các trận pháp phòng ngự cổ xưa, sừng sững như một người khổng lồ canh gác. Các tòa nhà bên trong thành phố cũng được xây dựng bằng đá kiên cố, mang vẻ thô mộc nhưng chắc chắn, tạo nên một cảm giác uy nghiêm, bất khả xâm phạm. Đường phố rộng rãi, đủ cho binh lính di chuyển hàng ngũ, và dọc theo đó là vô số cửa hàng vũ khí, lò rèn lớn nhỏ san sát nhau, liên tục tỏa ra khói và âm thanh.

Ngay khi bước qua cổng thành, họ lập tức bị nhấn chìm trong một biển âm thanh và cảm giác đặc trưng của một thành phố kiếm. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn, hòa cùng tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào dõng dạc của binh lính khi huấn luyện, tiếng ngựa hí vang dội và tiếng gió rít qua các tháp canh cao vút. Đó không phải là một bản hòa tấu du dương, mà là một bản giao hưởng của chiến tranh và rèn luyện, ồn ào và đầy khí phách. Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy khét lẹt, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, hòa lẫn với mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, tạo nên một sự kết hợp mạnh mẽ, đặc trưng của một thành phố quân sự. Bầu không khí nơi đây nghiêm nghị, tráng kiện và tràn đầy khí phách của kiếm sĩ, luôn ồn ào nhưng cũng tiềm ẩn sự sẵn sàng chiến đấu, một tinh thần thượng võ ăn sâu vào từng ngóc ngách. Khí hậu ôn hòa, nhưng những cơn gió mạnh thổi thường xuyên, mang theo hơi lạnh của kim loại và sự khắc nghiệt của rèn luyện.

Tần Mặc nhíu mày, cảm nhận rõ sự điên cuồng ẩn chứa trong cái gọi là "kiếm ý" hỗn loạn. Nó không còn là những tiếng vọng riêng lẻ của từng thanh kiếm như hắn từng nghe thấy ở Vô Tính Thành, hay sự đồng điệu của một tập thể như Thiết Giáp Thành Linh. Ở đây, "kiếm ý" như vô số mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tâm trí, mỗi mũi kim đều mang theo một khát vọng mãnh liệt, một sự cố chấp đến cực đoan của hàng vạn binh khí và kiếm khách muốn "thăng cấp", muốn vượt lên trên bản chất vốn có của mình. Hắn có thể cảm nhận được sự giằng xé, sự khao khát điên cuồng, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ từ sâu thẳm bên trong những "ý chí tồn tại" này. Dường như, dưới cái vỏ bọc hùng vĩ và tráng lệ của Vạn Kiếm Thành, một vết nứt sâu rộng đang dần hình thành, đe dọa nuốt chửng tất cả.

"Kiếm ý ở đây... nó đã biến dạng đến mức này sao?" Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói của hắn chỉ là một tiếng thì thầm trong tâm trí, nhưng Hắc Phong, đang bước chậm rãi bên cạnh, vẫn cảm nhận được. Con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực lộ rõ sự cảnh giác tột độ. Nó đi từng bước vững chãi, nhưng mỗi chuyển động đều mang theo một sự căng thẳng nhất định, như một chiến binh đang dò xét chiến trường.

“Nơi này còn hơn cả ta tưởng tượng, Tần Mặc,” Tô Lam lên tiếng, giọng nàng thoáng chút run rẩy. Nàng giữ chặt thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, ánh mắt phượng sáng ngời quét qua những con hẻm tối tăm và những ánh mắt đầy tham vọng của những người lướt qua. “Sức mạnh của khát vọng đã biến thành một loại áp lực hữu hình. Nó không chỉ tác động lên binh khí, mà còn ảnh hưởng đến cả con người, khiến họ trở nên cuồng tín và dễ bị thao túng.”

Hắc Phong gầm nhẹ một tiếng trầm đục, như một lời khẳng định cho nhận định của Tô Lam. "Nguy hiểm... Cảm giác khó chịu." Tiếng gầm của nó không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là sự bất an chân thật từ một sinh linh thuần khiết, nhạy cảm với những năng lượng hỗn loạn. Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, vuốt nhẹ bộ lông của nó. Hắn hiểu, sự hỗn loạn này không chỉ là một hiện tượng vật lý, mà là một sự mất cân bằng sâu sắc trong bản chất của vạn vật. Nó là minh chứng rõ ràng nhất cho những gì Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực đứng sau đang gieo rắc – một thứ tư tưởng "thăng cấp" cực đoan, biến mọi khát vọng tự nhiên thành sự tha hóa và điên cuồng.

Tần Mặc quan sát mọi thứ xung quanh, cố gắng "nghe" được những tiếng vọng từ các thanh kiếm và ý chí của người dân. Hắn thấy những kiếm khách với ánh mắt rực lửa, tay mân mê chuôi kiếm như thể đó là sinh mệnh của họ. Hắn nghe thấy tiếng thì thầm về những truyền thuyết "thăng tiên" của binh khí, về những thanh thần kiếm có thể thay đổi vận mệnh. Tất cả đều đổ dồn vào một mục tiêu duy nhất: "thăng cấp", thoát ly khỏi bản chất, vươn tới một cảnh giới mà họ tin là cao hơn, tốt đẹp hơn. Hắn cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc dâng lên. Vạn Kiếm Thành, lẽ ra phải là nơi tôn vinh nghệ thuật rèn đúc và tinh thần kiếm đạo, nay lại bị biến thành một lò luyện khát vọng mù quáng, nơi bản chất bị chà đạp để chạy theo một ảo ảnh. Sự cố chấp của Cổ Kiếm Hồn đã thấm nhuần vào từng ngóc ngách của thành phố này, tạo ra một bầu không khí mà ở đó, bản chất thực sự của sự tồn tại đã bị lãng quên.

***

Tần Mặc dẫn Hắc Phong và Tô Lam đến một góc khuất của một quán rượu đông đúc. Dù ồn ào và náo nhiệt với tiếng cụng chén, tiếng cười nói ồn ào vẫn vọng tới từ xa, tiếng kiếm va chạm nhẹ từ các màn tỉ thí nhỏ lẻ của các kiếm khách, nơi đây vẫn đủ riêng tư để họ có thể trao đổi. Không khí trong quán nồng nặc mùi rượu, mùi thức ăn, mùi mồ hôi và mùi da thuộc từ trang phục của các kiếm khách. Bầu không khí náo nhiệt, ồn ào nhưng vẫn ẩn chứa một khí phách đặc trưng của những người cầm kiếm. Giữa trưa, ánh nắng dịu dàng xuyên qua những ô cửa sổ nhỏ, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gỗ.

Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, ánh mắt nhìn xa xăm, suy nghĩ về Cổ Kiếm Hồn. Hắn nhấp một ngụm trà nóng hổi, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng tâm trí hắn lại đang lặn sâu vào những suy tư phức tạp. Tô Lam ngồi đối diện, đôi mắt phượng chăm chú nhìn hắn, kiên nhẫn lắng nghe và chờ đợi. Nàng biết, Tần Mặc đang đối mặt với một thách thức lớn hơn bất kỳ cuộc chiến nào.

“Cổ Kiếm Hồn... nó không giống Thiết Giáp Thành Linh,” Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm tư. “Khát vọng của nó đã ăn sâu vào bản chất, không chỉ là bảo vệ hay phát triển. Nó muốn trở thành ‘thần’, thoát khỏi định nghĩa của một thanh kiếm. Nó muốn từ bỏ cái ‘vật tính’ nguyên thủy của mình, để vươn tới một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt, một dạng tồn tại mà nó tin là tối thượng.”

Tô Lam khẽ gật đầu, sự thấu hiểu hiện rõ trong ánh mắt. “Một cuộc đối đầu triết lý, không phải là sức mạnh. Chàng sẽ không dùng bạo lực, mà là sự thấu hiểu. Nhưng làm sao để thấu hiểu một thứ đã chối bỏ chính mình? Một thứ mà ngay cả bản thân nó cũng đã lãng quên bản chất đích thực của mình?” Nàng đặt câu hỏi, không phải để chất vấn, mà để cùng Tần Mặc tìm kiếm câu trả lời. Nàng hiểu gánh nặng mà Tần Mặc đang mang, gánh nặng của việc phải đối diện với một thứ khát vọng đã biến chất thành sự điên cuồng, một khát vọng đã bị Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đứng sau thao túng đến tận cùng.

Tần Mặc hít một hơi sâu, ánh mắt kiên định. “Đó là lý do ta phải nói chuyện trực tiếp với nó, Tô Lam. Không thể tránh khỏi. Khát vọng ‘thăng cấp’ của nó đã bắt đầu biến thành sự điên cuồng, như những cảnh báo từ Kỷ Nguyên Hiền Giả đã ghi lại trong các di vật cổ xưa. ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.’ Cổ Kiếm Hồn chính là một minh chứng sống động cho lời cảnh báo ấy. Nó không còn chỉ muốn sắc bén hơn, uy lực hơn – những khát vọng vốn có của một thanh kiếm. Nó muốn trở thành một thứ siêu việt, một thứ mà ngay cả định nghĩa của ‘kiếm’ cũng không thể gói gọn được nữa.”

Hắc Phong, đang dụi đầu vào tay Tần Mặc, bỗng rung nhẹ toàn thân. Một tiếng gầm gừ rất khẽ thoát ra từ cổ họng nó, đầy vẻ đồng cảm và đau đớn. “Nó... rất đau đớn.” Lời nói của Hắc Phong, dù chỉ là những âm thanh đơn giản, lại chạm đến cốt lõi của vấn đề. Cổ Kiếm Hồn, dù đang truy cầu sự thăng cấp cực đoan, vẫn là một sinh linh đang chịu đựng sự giằng xé nội tâm, sự đau khổ khi bị ép buộc phải từ bỏ bản chất của mình.

Tần Mặc vuốt ve bộ lông đen tuyền của Hắc Phong, ánh mắt hắn càng thêm sâu thẳm. "Đúng vậy, Hắc Phong. Sự tha hóa này không chỉ là sự biến chất, mà còn là nỗi đau. Nỗi đau khi một 'vật' bị buộc phải quên đi chính mình, để chạy theo một lý tưởng xa vời do kẻ khác vẽ ra. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ như hắn không chỉ muốn biến các 'vật' thành công cụ, mà còn muốn bóp méo linh hồn của chúng."

Hắn nghĩ về những kiếm khách ngoài kia, những người đang say sưa trong ảo mộng "thần binh". Họ là những nạn nhân của một hệ thống, của một triết lý sai lầm đã ăn sâu vào Huyền Vực. Cổ Kiếm Hồn chỉ là một biểu tượng, một đỉnh cao của sự tha hóa ấy. Nhiệm vụ của hắn không chỉ là cảm hóa một thanh kiếm, mà là đối mặt với một luồng tư tưởng, một niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí của vô số sinh linh.

Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt nàng ánh lên vẻ quyết tâm. "Vậy thì, chúng ta phải giúp nó tìm lại con đường. Không phải ép buộc nó trở lại là một thanh kiếm bình thường, mà là giúp nó nhận ra rằng sự thăng hoa chân chính nằm ở việc hoàn thiện bản chất của mình, chứ không phải là từ bỏ nó. Giống như chàng đã làm với những vật khác, Tần Mặc." Nàng hiểu rằng, Tần Mặc không muốn phủ nhận khát vọng vươn lên của vạn vật, mà chỉ muốn chúng giữ được sự cân bằng, sự chân thật với bản thân. Sự tin tưởng của nàng vào Tần Mặc là tuyệt đối, bởi nàng đã chứng kiến hắn mang lại sự bình yên cho rất nhiều 'vật' đang lạc lối.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn kiên định. Hắn biết, cuộc chiến sắp tới sẽ không có những trận pháp rực rỡ hay những chiêu thức hùng tráng, nhưng nó sẽ khó khăn hơn bất kỳ cuộc chiến nào khác. Nó là cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, và của sự thấu hiểu.

***

Khi họ rời quán rượu để tìm đường đến khu vực linh thiêng của Vạn Kiếm Thành, nơi được cho là Cổ Kiếm Hồn ngự trị, Tần Mặc và Tô Lam quyết định đi qua một con hẻm nhỏ, tối tăm, hòng tránh đi những ánh mắt tò mò và sự ồn ào của phố lớn. Con hẻm này, được biết đến với cái tên Hẻm Phố Đen, nằm sâu trong lòng thành phố, nơi ánh sáng ban ngày khó lòng len lỏi tới. Kiến trúc xung quanh đây đổ nát hơn, những bức tường đá rêu phong ẩm ướt, phủ đầy bụi bặm, tạo nên một không gian bí ẩn và có phần u ám.

Trong không gian chật hẹp ấy, âm thanh chính là tiếng thì thầm khe khẽ của những kẻ giao dịch lén lút, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những bóng người lướt qua trong bóng tối, và tiếng xì xào của những cuộc trao đổi không rõ ràng. Xa xa, tiếng búa rèn từ các lò rèn lớn yếu ớt vọng tới, như một lời nhắc nhở về sự tồn tại của thế giới bên ngoài. Mùi ẩm mốc, bụi bặm đặc trưng của những con hẻm cũ kỹ hòa lẫn với mùi hương liệu lạ từ các vật phẩm cấm được bày bán, đôi khi còn có mùi kim loại gỉ sét phảng phất trong không khí. Bầu không khí ẩm thấp, bí ẩn, luôn có cảm giác nguy hiểm rình rập, và ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu treo lơ lửng trên tường chỉ càng làm tăng thêm vẻ tối tăm, căng thẳng của nơi này. Chiều tối, một lớp mây mù dày đặc bao phủ bầu trời, khiến không khí trở nên lạnh lẽo hơn, tăng thêm sự ảm đạm cho Hẻm Phố Đen.

Họ đang đi được một đoạn thì một bóng người đột ngột xuất hiện từ một góc khuất, chặn đường. Đó là một thanh niên gầy gò, khuôn mặt gian xảo, ánh mắt lấm lét đảo quanh như chuột, lộ rõ vẻ tham lam và sợ hãi. Hắn mặc một bộ đồ cũ kỹ, rách rưới, và trên tay đang cầm một viên đá lấp lánh kỳ dị.

“Này, này, các vị đạo hữu!” hắn cất giọng lấm lét, khẽ khàng nhưng đầy vẻ mời mọc, ánh mắt dáo dác nhìn xung quanh để đảm bảo không có ai khác nghe thấy. “Có muốn ‘thăng cấp’ nhanh chóng không? Vật phẩm này... chỉ cần có tiền, sẽ biến binh khí của các vị thành thần binh tối thượng! Đảm bảo khai linh cấp tốc, vượt xa mọi thứ trên đời!”

Tiểu Khách, tên của kẻ bán rong này, chìa ra viên đá lấp lánh nhưng không hề có chút linh khí nào. Nó chỉ là một hòn đá bình thường được mài dũa công phu và phủ lên một lớp bột phát sáng, giả tạo một vẻ ngoài thần bí. Hắn nhìn Tần Mặc và Tô Lam với vẻ mặt đầy hy vọng, mong chờ một giao dịch béo bở.

Tần Mặc chỉ khẽ lắc đầu, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng và lòng tham của những kẻ như Tiểu Khách, một sản phẩm của sự điên cuồng "thăng cấp" đang bao trùm Vạn Kiếm Thành. Những kẻ cơ hội như hắn lợi dụng sự mê muội của người khác, gieo rắc những ảo tưởng về sức mạnh dễ dàng. Điều này không chỉ là sự tha hóa của 'vật', mà còn là sự suy đồi của đạo đức con người, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự mất cân bằng của Huyền Vực đã lan rộng đến mọi tầng lớp xã hội. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ đứng sau không chỉ hủy hoại bản chất của vạn vật, mà còn biến con người thành những kẻ tham lam, lừa lọc.

Tô Lam, người luôn cảnh giác, liếc mắt nhìn Tiểu Khách. Một tia lạnh lẽo chợt lóe lên trong đôi mắt phượng của nàng, khiến Tiểu Khách bỗng rụt người lại một cách vô thức. Nàng không nói nhiều lời, chỉ khẽ gằn giọng, một âm thanh trầm thấp nhưng đầy uy lực. “Tránh ra.”

Chỉ một từ đơn giản, nhưng âm điệu của Tô Lam lại mang theo một khí thế sắc bén, như lưỡi kiếm vừa rời vỏ. Tiểu Khách giật mình kinh hãi, ánh mắt lấm lét của hắn mở to. Hắn không dám chần chừ thêm một khắc nào, vội vàng cất viên đá giả mạo vào trong áo, rồi bỏ chạy toán loạn vào sâu trong bóng tối của con hẻm, không dám quay đầu lại.

Tần Mặc nhìn theo bóng lưng gầy gò của Tiểu Khách khuất dần, rồi khẽ thở dài. “Hắn cũng chỉ là một nạn nhân, Tô Lam. Một con người bị cuốn vào vòng xoáy của khát vọng sai lầm, bị sự mê hoặc của ‘thăng cấp’ làm mờ mắt.” Hắn hiểu rằng, để cứu Cổ Kiếm Hồn, không chỉ là đối mặt với bản thân nó, mà còn là đối mặt với cả một hệ thống đã sản sinh ra những Tiểu Khách, và vô số những kẻ khác đang lạc lối trong Vạn Kiếm Thành này. Cuộc chiến này sẽ khó khăn hơn hắn tưởng, bởi nó không chỉ là một cuộc đối đầu vật lý, mà là một cuộc chiến chống lại sự mê muội và lòng tham đã ăn sâu vào tâm trí của cả một thế giới.

***

Đêm khuya, gió mạnh rít lên từng hồi, cuốn theo những đám mây mù dày đặc che khuất ánh trăng, khiến không gian càng thêm u tối. Tần Mặc và Tô Lam đứng trên một gờ đá cao, một điểm vọng cảnh hoang vắng nằm ở rìa Vạn Kiếm Thành, cách xa sự ồn ào của khu dân cư. Từ đây, họ có thể nhìn rõ toàn cảnh thành phố đang chìm trong bóng đêm. Tiếng gió rít qua các ngọn tháp, tiếng bước chân của lính canh thưa thớt từ xa, và đặc biệt là tiếng vọng của "kiếm ý" từ trung tâm thành phố, tất cả tạo nên một bản giao hưởng cô độc, đầy ám ảnh. Mùi đá lạnh lẽo hòa lẫn với không khí trong lành nhưng vẫn mang theo hơi sắt lạnh đặc trưng của thành phố kiếm. Bầu không khí nơi đây nghiêm nghị, căng thẳng, và có phần cô độc, như một lời nhắc nhở về gánh nặng của trách nhiệm.

Ánh mắt Tần Mặc kiên định, hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ "kiếm ý" của thành phố đang dồn về trung tâm – nơi Cổ Kiếm Hồn ngự trị. "Kiếm ý" đó giờ đây không còn chỉ là sự hỗn loạn, mà còn là một làn sóng áp lực mạnh mẽ, như một luồng điện xẹt qua tâm trí hắn, đầy sự cuồng loạn và ý chí thống trị. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đang ở đó, mạnh mẽ và biến dạng hơn bao giờ hết, như một vết thương đã ăn sâu vào linh hồn thành phố, chờ đợi hắn.

“Ngày mai, ta sẽ đối mặt với nó, Tô Lam,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy quyết tâm. Hắn đặt tay lên chuôi Vô Danh Kiếm bên hông, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng từ nó, như một lời đáp lại thầm lặng. Vô Danh Kiếm, thanh kiếm đã cùng hắn vượt qua bao nhiêu thử thách, nay cũng đang dõi theo, sẵn sàng cho cuộc đối đầu triết lý sắp tới. “Không phải để ép buộc nó, mà là để cho nó thấy một con đường khác... một con đường mà ‘Chân Lý Thất Lạc’ đã từng cảnh báo, một con đường mà ‘Kỷ Nguyên Hiền Giả’ đã từng nỗ lực tìm kiếm.”

Tần Mặc ngẩng đầu nhìn về phía trung tâm Vạn Kiếm Thành, nơi những quầng sáng xanh xám kỳ dị vẫn đang nhấp nháy một cách cuồng loạn trong bóng tối. Hắn nghĩ về lời cảnh báo cổ xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Cổ Kiếm Hồn chính là hiện thân của sự truy cầu mù quáng đó, là một minh chứng sống động cho sự hủy hoại khi một 'vật' từ bỏ bản chất của mình. Hắn không đến đây để tiêu diệt nó, mà để thức tỉnh nó, để nó nhớ lại giá trị chân thực của sự tồn tại, của "vật tính" nguyên thủy.

Tô Lam đứng cạnh hắn, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối, không một chút nghi ngờ hay sợ hãi. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc, như một lời động viên thầm lặng, một sự ủng hộ vô điều kiện. Bàn tay nàng ấm áp, truyền cho hắn một nguồn sức mạnh tinh thần. “Thiếp tin chàng sẽ làm được, Tần Mặc. Chàng sẽ tìm thấy con đường để Cổ Kiếm Hồn có thể thăng hoa theo cách riêng của nó, mà không cần phải thoát ly khỏi chính mình.”

Hắc Phong, nằm phục dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào trung tâm thành phố. “Cẩn thận... nó rất mạnh.” Lời cảnh báo của con sói không chỉ là về sức mạnh vật lý, mà còn là về sự cố chấp, sự mê muội đã ăn sâu vào Cổ Kiếm Hồn. Nó hiểu rằng, đối đầu với một ý chí đã biến chất đến vậy là một điều vô cùng nguy hiểm.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn không rời khỏi Vạn Kiếm Thành. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực đứng sau đang âm thầm thao túng, gieo rắc tư tưởng "thăng cấp" cực đoan, biến các "vật" mạnh mẽ như Cổ Kiếm Hồn thành những quân cờ trong âm mưu của chúng. Cuộc đối đầu ngày mai sẽ là một thử thách không chỉ đối với Tần Mặc mà còn đối với toàn bộ triết lý về "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi. Đây không chỉ là việc cứu một linh hồn, mà còn là việc bảo vệ sự cân bằng mong manh của cả Huyền Vực, chống lại một làn sóng tha hóa đang đe dọa nuốt chửng tất cả.

Hắn hít một hơi sâu nữa, cảm nhận cái lạnh của gió đêm và sự nặng nề của trách nhiệm. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa kiên định vẫn rực cháy. Tần Mặc sẽ đối mặt với Cổ Kiếm Hồn, với tất cả sự thấu hiểu và kiên nhẫn mà hắn có, để tìm lại tiếng vọng của bản chất, để vạn vật có thể là chính nó, không cần phải "lên tiên" một cách mù quáng.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free