Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 316: Vạn Kiếm Thành: Kiếm Ý Hỗn Loạn, Khát Vọng Đồng Hóa

Sáng sớm, một màn sương mỏng như dải lụa trắng vắt qua những đỉnh tháp cao vút của Vạn Kiếm Thành, nhưng không khí vẫn mang theo một vẻ nặng nề khó tả. Tần Mặc và Tô Lam, cùng Hắc Phong, rời khỏi gờ đá hoang vắng, tiến về phía cổng thành hùng vĩ. Ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, nhuộm vàng những khối đá xám cổ kính, phác họa nên một bức tranh về sự uy nghiêm và bất khuất. Tuy nhiên, vẻ đẹp đó không thể che giấu được sự thay đổi đáng sợ đang ngấm ngầm ăn mòn linh hồn của thành phố.

Hắc Phong bước đi vững chãi, mỗi bước chân đều mang theo sự cẩn trọng, đôi tai nó khẽ giật, thu nhận mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Bộ lông đen tuyền của nó phản chiếu ánh sáng ban mai, nhưng đôi mắt đỏ rực lại ánh lên vẻ đề phòng. Con sói khổng lồ vốn luôn dũng mãnh, bất khuất, giờ đây cũng hiện hữu một sự bất an khó tả, như thể nó cảm nhận được một thứ gì đó vô hình, đang đe dọa đến sự bình yên của vạn vật.

Khi họ đến gần cổng thành, Tần Mặc và Tô Lam chợt cảm nhận một làn sóng ‘kiếm ý’ vô hình ập đến, mạnh mẽ và hung hãn hơn rất nhiều so với những gì họ cảm nhận từ xa. Đó không còn là những luồng ý chí rời rạc, mà là một bức tường áp lực dày đặc, như một dòng thác lũ ào ạt đổ xuống tâm trí. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, bước chân nó trở nên nặng nề hơn, những sợi lông trên gáy dựng đứng, tỏ rõ sự khó chịu. Tần Mặc nhẹ nhàng đặt tay lên đầu nó, một hành động trấn an thầm lặng, nhưng ánh mắt hắn không rời khỏi khung cảnh trước mặt.

Những binh lính gác cổng, thân hình cao lớn, vạm vỡ, mặc giáp trụ nặng nề, đứng sừng sững như những pho tượng đá. Khuôn mặt Thủ Vệ trưởng Long Hổ nghiêm nghị, vết sẹo trên má hằn sâu hơn, ánh mắt sắc lạnh và cảnh giác quá mức, chúng không còn là sự cảnh giác thông thường của người giữ thành, mà là một sự cảnh giác điên cuồng, pha lẫn một nỗi ám ảnh về việc rút kiếm. Tay hắn luôn nắm chặt chuôi kiếm bên hông, như thể thanh kiếm đã trở thành một phần kéo dài của ý chí hắn, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào, cho dù không có mối đe dọa rõ ràng. Từng binh sĩ khác cũng vậy, ánh mắt họ lóe lên tia sáng khát máu, và những thanh kiếm trên lưng họ dường như đang rung lên khe khẽ, phản ứng với luồng ‘kiếm ý’ mãnh liệt đang bao trùm.

“Kiếm ý này… nó như có sự sống vậy,” Tô Lam khẽ nói, giọng nàng mang theo một chút kinh ngạc và lo lắng. Nàng cảm nhận rõ ràng luồng ý chí cuồng bạo đang chực chờ bùng nổ. “Mạnh hơn rất nhiều so với những gì chúng ta cảm nhận từ xa. Thậm chí có phần… bạo ngược.”

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cảm nhận từng luồng ‘kiếm ý’ đang cuộn xoáy trong không khí. Hắn đưa bàn tay ra, như muốn chạm vào dòng chảy vô hình đó, để thấu hiểu sâu hơn bản chất của nó. Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một sự trầm tư và cả một chút kinh ngạc.

“Không chỉ là mạnh hơn. Nó… hung hãn hơn,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự rung động nhẹ, như thể hắn vừa chạm vào một thứ gì đó vô cùng gai góc. Hắn quét ánh mắt qua các thanh kiếm của binh lính, cảm nhận luồng ý chí cuồng bạo từ chúng. “Như thể nó đang nuốt chửng mọi ý chí khác, biến chúng thành một phần của nó. Những thanh kiếm này không chỉ sắc bén hơn, mà còn khát khao chiến đấu, khát khao hủy diệt một cách mù quáng.”

Hắn nhận ra, sự thay đổi trong Vạn Kiếm Thành không chỉ dừng lại ở việc các thanh kiếm trở nên mạnh mẽ hơn. Nó là một sự đồng hóa, một sự lây nhiễm ý chí. Cổ Kiếm Hồn, với khát vọng thăng cấp cực đoan của mình, đã không chỉ ảnh hưởng đến những binh khí cao cấp, mà còn lan tỏa, ăn sâu vào cả những thanh kiếm thô sơ nhất, thậm chí là vào chính tinh thần của những kiếm khách, những binh sĩ nơi đây. Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn hòa lẫn với mùi mồ hôi của binh lính, mùi da thuộc từ áo giáp, tất cả tạo nên một thứ mùi tổng hợp đặc trưng, đầy ám ảnh, của một thành phố đang bị tha hóa bởi chính khát vọng của mình.

Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm đang rình rập. Các binh lính, dưới ảnh hưởng của ‘kiếm ý’ cuồng bạo, không còn phân biệt được địch ta một cách rõ ràng. Họ trở nên dễ kích động, sẵn sàng tấn công bất cứ ai mà họ cho là mối đe dọa, hay thậm chí chỉ là một sự khác biệt nhỏ nhoi. Đây không phải là sự cảnh giác của người bảo vệ, mà là sự hung hãn của những kẻ bị thao túng.

Hắn hít một hơi sâu nữa, cố gắng xoa dịu những luồng ý chí hỗn loạn xung quanh mình, nhưng chúng quá mạnh, quá cuồng bạo. Tần Mặc biết, cuộc đối đầu với Cổ Kiếm Hồn sẽ không chỉ là một cuộc tranh luận triết lý đơn thuần, mà còn là một trận chiến với một ý chí đã biến chất, đã lan rộng và ăn sâu vào mọi ngóc ngách của thành phố này. Lời cảnh báo của Hắc Phong “Cẩn thận… nó rất mạnh” không chỉ ám chỉ sức mạnh thể chất, mà còn là sự cố chấp, sự mê muội đã ăn sâu vào Cổ Kiếm Hồn, và giờ đây, đang lan truyền như một dịch bệnh trong toàn Vạn Kiếm Thành.

Hắn nhớ lại những lời cảnh báo từ "Chân Lý Thất Lạc" mà các hiền giả cổ xưa đã để lại: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Cổ Kiếm Hồn đang hiện thực hóa lời cảnh báo đó, biến cả một thành phố thành công cụ để đạt được khát vọng thăng cấp cực đoan của nó. Đây chính là một ví dụ điển hình cho sự mất cân bằng mà Tần Mặc đang cố gắng ngăn chặn.

Tiến sâu hơn vào thành phố, họ đi qua những con phố rộng lớn, nơi các cửa hàng vũ khí và lò rèn lớn nhỏ san sát nhau. Âm thanh đinh tai nhức óc của tiếng búa đập thép vang vọng không ngừng, hòa cùng tiếng lửa cháy bùng, tiếng than nổ lép bép, tạo thành một bản giao hưởng của sự cuồng nhiệt và ám ảnh. Mùi sắt nung nồng nặc hòa quyện với mùi khói, mùi mồ hôi, bao trùm toàn bộ không gian, khiến không khí trở nên nóng bức và oi ả.

Tại khu vực Lò Rèn Cự Lực, cảnh tượng càng thêm phần kinh ngạc. Những xưởng rèn lớn, tường đá dày, mái cao, với vô số ống khói khổng lồ liên tục tỏa khói đen kịt lên bầu trời, tạo thành một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy u ám. Bên trong các lò rèn, các thợ rèn, những người đàn ông vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, đang làm việc điên cuồng. Ánh mắt họ không còn sự tập trung bình thường của người nghệ nhân, mà thay vào đó là một vẻ ám ảnh, điên dại, như thể bị một thế lực vô hình nào đó thúc đẩy. Họ đập búa xuống những khối thép đỏ rực với một lực mạnh hơn, một nhịp độ nhanh hơn, và một sự cuồng nhiệt chưa từng thấy.

Mỗi tiếng búa đập xuống, mỗi tia lửa bắn ra từ khối sắt đang nung chảy, đều mang theo một luồng ‘kiếm ý’ cực đoan, sắc bén đến rợn người. Chúng không chỉ là những tia lửa vật lý, mà còn là những luồng ý chí vô hình, như những lời thì thầm khát khao từ sâu thẳm của kim loại. Các thanh kiếm đang thành hình trên bệ rèn, dù còn thô sơ, chưa hoàn thiện, nhưng đã toát ra vẻ sắc bén đến khó tin. Tần Mặc có cảm giác chỉ cần chạm nhẹ vào chúng cũng có thể bị cắt đứt, không phải bởi lưỡi dao, mà bởi chính ý chí của chúng.

Tần Mặc bước lại gần một bệ rèn, nơi một thợ rèn với ánh mắt đỏ ngầu đang miệt mài đập búa. Hắn vô tình để lòng bàn tay chạm nhẹ vào một thanh kiếm vừa được rèn xong, còn đang nằm trên giá làm nguội. Ngay lập tức, một luồng ý chí cuồng bạo, đầy khát khao hủy diệt, xẹt qua lòng bàn tay hắn, khiến một cảm giác nhói nhẹ lan tỏa. Đó không phải là sự sắc bén của kim loại, mà là sự sắc bén của một ý chí đã bị bóp méo, đã bị tha hóa.

“Khát vọng này… nó không chỉ là mong muốn sắc bén,” Tần Mặc lẩm bẩm, ánh mắt hắn quét qua từng thanh kiếm, từng gương mặt thợ rèn. Giọng hắn trầm thấp, đầy suy tư. “Nó là khát máu. Khát khao hủy diệt, muốn thống trị. Cổ Kiếm Hồn đang lan truyền ý chí của nó như một căn bệnh. Nó không chỉ biến những binh khí thành những vật phẩm thăng cấp, mà còn biến chúng thành những thực thể khát máu, chỉ muốn chiến đấu và nuốt chửng mọi thứ khác.”

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. Nàng cũng cảm nhận được sự bất thường này, một luồng áp lực vô hình nhưng đáng sợ đang bao trùm khu lò rèn. “Họ dường như không nhận ra mình đang bị ảnh hưởng. Như thể đó là điều tự nhiên, là lẽ sống của họ. Thật đáng sợ.” Nàng nhìn những người thợ rèn đang làm việc không ngừng nghỉ, mồ hôi nhễ nhại, nhưng trên môi họ lại nở một nụ cười kỳ lạ, vừa thỏa mãn vừa điên dại. Họ không phải là những người thợ rèn bình thường nữa, mà là những công cụ, những nô lệ của chính những thanh kiếm mà họ tạo ra.

Đột nhiên, từ một bãi tập kiếm gần đó, một tiếng "Rắc!" lớn vang lên. Một kiếm khách trẻ tuổi, với ánh mắt đầy điên cuồng và cơ thể vặn vẹo trong một tư thế tấn công đầy hung hãn, vừa vung kiếm quá mạnh. Lưỡi kiếm của hắn không chỉ xé gió, mà còn chém bay một phần tường đá dày, tạo thành một vết nứt lớn. Hắn không hề hối hận, không hề có vẻ ngạc nhiên hay sợ hãi, chỉ có ánh mắt cháy rực ngọn lửa cuồng loạn, như thể vừa hoàn thành một điều gì đó vĩ đại. Thanh kiếm của hắn cũng rung lên bần bật, một luồng ‘kiếm ý’ sắc lạnh tỏa ra, như một lời ca ngợi cho hành động vừa rồi.

Tần Mặc cau mày. Hiện tượng này không chỉ là sự mất kiểm soát, mà là sự đồng hóa ý chí. Cổ Kiếm Hồn không chỉ muốn những thanh kiếm trở nên sắc bén, mà nó muốn chúng trở nên cuồng bạo, hủy diệt, và nó đang sử dụng Vạn Kiếm Thành làm nơi ươm mầm cho những ý chí biến chất đó. Đây chính là một bằng chứng rõ ràng cho thấy Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực đứng sau đã gieo mầm 'thăng cấp' cực đoan sâu đến mức nào. Sự mất cân bằng này không chỉ ảnh hưởng đến vật, mà còn ảnh hưởng đến cả con người, biến họ thành những công cụ mù quáng của khát vọng cực đoan.

Khi màn đêm buông xuống, không khí trong Vạn Kiếm Thành dường như càng trở nên căng thẳng hơn. Để quan sát kỹ hơn về sự ảnh hưởng của ‘kiếm ý’ lên con người, Tần Mặc và Tô Lam, cùng Hắc Phong đã được Tần Mặc thu nhỏ và giấu trong tay áo, tìm đến một góc khuất trong Quán Rượu Kiếm Khách. Đây là một nhà gỗ lớn, bàn ghế thô mộc, có một sân nhỏ phía sau thường dùng để tỉ thí.

Bên trong quán rượu, âm thanh cụng chén, tiếng cười nói ồn ào của các kiếm khách, tiếng nhạc từ các nhạc công vang lên náo nhiệt, nhưng tất cả đều không thể che giấu được một bầu không khí nóng như lửa đốt, một sự căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi rượu nồng nặc, mùi thức ăn, mùi mồ hôi, và cả mùi da thuộc từ trang phục của các kiếm khách hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, mạnh mẽ đến khó chịu.

Các kiếm khách trong quán rượu, với ánh mắt sắc bén và khí phách kiên cường, đang tranh luận sôi nổi. Ban đầu chỉ là những cuộc đàm đạo về kiếm thuật, về những chiêu thức mới, nhưng dần dà, những lời nói trở nên gay gắt hơn, mang theo một chút thách thức, một chút khiêu khích. ‘Kiếm ý’ của họ, dù chưa rút kiếm ra khỏi vỏ, cũng đã va chạm nảy lửa trong không gian, tạo ra những luồng sóng vô hình, khiến không khí càng thêm đặc quánh. Những thanh kiếm trên bàn, trên lưng họ đều rung lên khe khẽ, như thể chúng cũng đang hóng chờ một cuộc chiến, một màn so tài bằng máu thịt.

“Một không khí đáng sợ,” Tô Lam khẽ thì thầm vào tai Tần Mặc, giọng nàng trầm thấp, đầy lo lắng. “Chỉ cần một mồi lửa nhỏ… cả thành phố này sẽ trở thành một lò luyện kiếm máu tanh.” Nàng cảm nhận rõ ràng sự bùng nổ tiềm tàng, một sức mạnh hủy diệt đang ẩn chứa trong từng ánh mắt, từng lời nói của các kiếm khách.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng giữa ý chí của Cổ Kiếm Hồn và những khát vọng chiến đấu, khát vọng khẳng định bản thân của các kiếm khách. Cổ Kiếm Hồn không chỉ áp đặt ý chí của nó, mà nó còn khuếch đại những bản năng sâu thẳm nhất, những khát khao tiềm ẩn trong mỗi người, biến chúng thành một ngọn lửa cuồng nộ.

“Cổ Kiếm Hồn… nó đang khuếch đại mọi khát khao, mọi ý chí chiến đấu trong thành,” Tần Mặc nói, giọng hắn đầy suy tư, như thể hắn đang nói chuyện với chính mình. “Biến Vạn Kiếm Thành thành lưỡi kiếm của chính nó. Nó muốn tất cả mọi thứ ở đây phải ‘thăng cấp’ cùng nó, trở thành một phần của sức mạnh hủy diệt mà nó truy cầu. Không chỉ là binh khí, mà cả những người dùng binh khí đó cũng bị nó đồng hóa, biến thành những công cụ.”

Hắn mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía hai kiếm khách đang bắt đầu lời qua tiếng lại, kiếm của họ tự động rời vỏ một chút, ánh sáng lạnh lẽo từ lưỡi kiếm phản chiếu trong ánh đèn dầu. Tình hình đang trở nên vô cùng nguy hiểm.

“Đây chính là điều mà các hiền giả cổ xưa đã cảnh báo trong Kỷ Nguyên Hiền Giả,” Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn mang một vẻ nặng nề của trách nhiệm. “Khi một vật thoát ly bản chất để truy cầu sức mạnh cực đoan, nó sẽ tha hóa và nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Một sự mất cân bằng tột độ. Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực đứng sau đang lợi dụng sự mất cân bằng này, gieo rắc tư tưởng ‘thăng cấp’ mù quáng, biến những ‘vật’ mạnh mẽ như Cổ Kiếm Hồn thành những quân cờ trong âm mưu của chúng. Chúng ta đang chứng kiến hậu quả khủng khiếp của sự truy cầu vô độ đó.”

Hắn khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một nỗi nghi ngờ. Liệu triết lý của mình, triết lý về sự "cân bằng bản chất", có đủ sức mạnh để chống lại khát vọng cực đoan, đã ăn sâu vào cả một thành phố này không? Liệu hắn có thể cảm hóa một ý chí đã tha hóa đến mức muốn đồng hóa cả một thành phố, biến nó thành một phần của sức mạnh hủy diệt của mình? Gánh nặng trên vai Tần Mặc càng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Để tránh một cuộc ẩu đả không đáng có, Tần Mặc phải dùng một luồng ý chí nhẹ nhàng, vô hình, như một làn gió mát, xoa dịu không khí căng thẳng xung quanh hai kiếm khách đang chực chờ bùng nổ. Lưỡi kiếm của họ khẽ run lên, rồi từ từ trượt trở lại vào vỏ, ánh mắt họ vẫn còn sự hung hãn, nhưng đã dịu đi đôi chút.

Hắn biết, đây chỉ là tạm thời. Hắn không thể xoa dịu tất cả, không thể ngăn chặn mọi xung đột. Cổ Kiếm Hồn đã lan tỏa ảnh hưởng quá sâu rộng. Khó khăn của Tần Mặc trong việc duy trì sự bình tĩnh và xoa dịu ‘kiếm ý’ trong thành phố báo hiệu cuộc đối đầu trực diện với Cổ Kiếm Hồn sẽ cực kỳ thử thách và có thể đòi hỏi Tần Mặc phải dùng đến những năng lực đặc biệt hơn nữa, những năng lực mà ngay cả hắn cũng chưa từng nghĩ tới.

Tần Mặc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi xuống những đỉnh tháp cao vút, vẫn bị bao phủ bởi những quầng sáng xanh xám kỳ dị. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, và ngày mai sẽ là một ngày quyết định. Cuộc chiến không phải là trên chiến trường, mà là trong tâm trí, trong linh hồn của vạn vật. Hắn phải tìm cách thức tỉnh Cổ Kiếm Hồn, phải cho nó thấy một con đường khác, một con đường mà không cần phải "lên tiên" một cách mù quáng, mà vẫn có thể tìm thấy giá trị chân thực của sự tồn tại, của "vật tính" nguyên thủy.

Dù gánh nặng trách nhiệm đè nặng, nhưng trong sâu thẳm trái tim Tần Mặc, một ngọn lửa kiên định vẫn rực cháy. Hắn sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ đối mặt với Cổ Kiếm Hồn, với tất cả sự thấu hiểu và kiên nhẫn mà hắn có, để tìm lại tiếng vọng của bản chất, để vạn vật có thể là chính nó, không bị tha hóa bởi những khát vọng cực đoan. Con đường phía trước đầy chông gai và nguy hiểm, nhưng đó là con đường duy nhất để bảo vệ sự cân bằng mong manh của Huyền Vực.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free