Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 317: Vạn Kiếm Thành: Lưỡi Kiếm Khát Máu, Linh Hồn Cuồng Tín

Ánh trăng đã lùi xa, nhường chỗ cho tia nắng ban mai đầu tiên rọi qua màn sương mỏng, đánh thức Vạn Kiếm Thành sau một đêm dài. Không khí vẫn còn vương vấn sự ẩm ướt của sương đêm, nhưng đã bắt đầu nhuốm màu vàng cam ấm áp của bình minh. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong lại tiếp tục hành trình xuyên qua các con phố chính của thành. Tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, vẫn sừng sững như những chiến binh bất khuất, được gia cố bằng nhiều tháp canh cao vút và các trận pháp phòng ngự cổ xưa. Các tòa nhà bên trong thành phố cũng được xây dựng bằng đá kiên cố, mang vẻ thô mộc nhưng chắc chắn, thể hiện rõ bản chất kiên cường, bất khuất của một thành trì quân sự.

Khác với sự hỗn loạn và căng thẳng dễ bùng nổ của đêm qua, buổi sáng mang đến một vẻ ngoài khác cho thành phố. Tiếng búa rèn đã bắt đầu vang vọng không ngừng từ các lò rèn lớn nhỏ san sát nhau, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện. Một bản giao hưởng của chiến tranh và rèn luyện, liên tục vang lên như nhịp đập trái tim của thành phố này. Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, lẫn với mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, tạo nên một sự kết hợp mạnh mẽ, đặc trưng. Bầu không khí vẫn nghiêm nghị, tráng kiện và đầy khí phách của kiếm sĩ, nhưng giờ đây, Tần Mặc và Tô Lam cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế, đáng ngại hơn.

Sự hỗn loạn của 'kiếm ý' từ đêm trước đã không còn là sự khó chịu đơn thuần, mà đã biến thành một áp lực vô hình, một dòng chảy ngầm của sự cuồng nhiệt, gần như là một trạng thái hưng phấn tập thể. Các kiếm khách di chuyển trên đường phố với bước chân mạnh mẽ, dứt khoát, ánh mắt họ không chỉ sắc bén mà còn mang theo một sự ám ảnh kỳ lạ, một khát khao cháy bỏng, gần như tôn giáo. Họ không còn chỉ là những người theo đuổi kiếm đạo, mà dường như đã trở thành những tín đồ của một niềm tin nào đó, sẵn sàng dâng hiến tất cả.

Tô Lam, với trực giác nhạy bén của một kiếm khách, là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi này. Nàng cảm thấy một sự rùng mình khó tả khi chứng kiến những ánh mắt cuồng nhiệt đến đáng sợ đó. Ngay cả những người dân thường, những người buôn bán nhỏ lẻ, cũng không thoát khỏi ảnh hưởng. Nụ cười của họ vẫn còn đó, nhưng sâu trong đáy mắt, ẩn chứa một sự kiên định đến mức gần như cố chấp, một ngọn lửa bùng cháy không thể dập tắt.

“Tần Mặc, ta cảm thấy… không ổn,” Tô Lam khẽ thì thầm, giọng nàng trầm thấp, đầy lo lắng. Nàng đưa mắt nhìn một nhóm kiếm khách trẻ tuổi đang đi ngang qua, ánh mắt họ đầy nhiệt huyết nhưng cũng chất chứa một vẻ mù quáng khó tả. “Khát vọng của họ không còn thuần túy là kiếm đạo nữa. Nó giống như… một lời thề, một lời thề được lặp đi lặp lại không ngừng, ăn sâu vào từng mạch máu.”

Tần Mặc không đáp lời ngay, hắn chỉ chậm rãi bước đi, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt, từng thanh kiếm được đeo bên hông các kiếm khách. Hắn dừng lại một chút trước một kiếm khách trung niên đang chăm chú mài kiếm bên vệ đường. Thanh kiếm của người này không ngừng phát ra một ánh sáng mờ ảo, và mỗi nhát mài, không chỉ lưỡi kiếm trở nên sắc bén hơn, mà cả ánh mắt của kiếm khách cũng rực rỡ hơn, như thể chính linh hồn của hắn đang hòa vào từng hạt bụi thép.

“Họ đang bị thao túng, Lam cô nương,” Tần Mặc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy sự suy tư. “Không phải chỉ là khát vọng riêng của họ nữa. Cái mà cô cảm nhận được, chính là sự đồng điệu, sự cộng hưởng giữa ý chí của Cổ Kiếm Hồn và những khát vọng tiềm ẩn trong mỗi người. Cổ Kiếm Hồn không chỉ muốn ‘thăng cấp’ cho riêng nó, mà còn muốn kéo theo tất cả, biến Vạn Kiếm Thành thành một lưỡi kiếm khổng lồ, một ý chí duy nhất.”

Tô Lam siết chặt tay lên chuôi kiếm của mình, cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng đã từng chứng kiến nhiều dạng tu luyện, nhiều loại khát vọng. Nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy một khát vọng có thể biến đổi cả một cộng đồng, biến nó thành một khối ý chí duy nhất, cuồng nhiệt đến mức đáng sợ. Nàng nhìn Tần Mặc, thấy được sự nặng nề trong ánh mắt hắn. Hắn không chỉ quan sát, mà hắn còn thấu cảm được từng rung động nhỏ nhất trong ý chí của vạn vật, và chính điều đó khiến hắn phải gánh chịu nhiều hơn bất cứ ai.

Hắc Phong đi bên cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền của nó khẽ dựng lên. Đôi mắt đỏ rực của nó quét nhìn xung quanh, đầy vẻ cảnh giác. Nó cảm nhận được sự bất thường trong không khí, một loại năng lượng cuồng nhiệt, hung hãn đang len lỏi khắp nơi, khiến bản năng hoang dã của nó phải dè chừng. Tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng nó, như một lời cảnh báo thầm lặng.

Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của nó. Hắn biết Hắc Phong đang lo lắng, và nỗi lo lắng của nó cũng chính là nỗi lo lắng của hắn. “Cái mà Cổ Kiếm Hồn đang làm, không chỉ là khơi dậy khát vọng,” Tần Mặc nói tiếp, như thể đang phân tích một vấn đề triết học sâu xa. “Nó đang bóp méo, đang cực đoan hóa những khát khao đó. Nó vẽ ra một con đường ‘thăng cấp’ tuyệt đối, một viễn cảnh vinh quang tột đỉnh, và những kẻ tin vào nó sẵn sàng từ bỏ mọi thứ để đạt được.”

Hắn nhìn lên bầu trời xanh biếc, nơi những quầng sáng xanh xám kỳ dị vẫn còn vương vấn trên các đỉnh tháp cao vút. “Cái gọi là ‘thăng cấp’ của Cổ Kiếm Hồn, không đơn thuần là tăng cường sức mạnh, mà nó là sự đồng hóa, là sự tiêu biến của ‘vật tính’ cá nhân để hòa nhập vào một ‘vật tính’ lớn hơn, mạnh mẽ hơn. Nó không phải là một sự phát triển tự nhiên, mà là một sự cưỡng ép, một sự hy sinh. Và khi con người bị cuốn vào vòng xoáy đó, họ cũng bắt đầu ‘thăng cấp’ theo cách của riêng mình, từ bỏ bản chất để truy cầu một sức mạnh không thuộc về mình.”

Tô Lam trầm ngâm. Những lời của Tần Mặc đã lý giải được sự bất an mà nàng cảm thấy. Các kiếm khách không chỉ đang tu luyện kiếm đạo, mà họ đang tu luyện để trở thành một phần của Cổ Kiếm Hồn, để hòa mình vào khát vọng của nó. Điều đó thật sự đáng sợ. Nàng nhớ lại những lời cảnh báo trong tông môn về việc tu luyện không đúng cách có thể dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, nhưng đây không phải là tẩu hỏa nhập ma cá nhân, đây là sự “tẩu hỏa nhập ma” của cả một thành phố, của cả một tập thể.

Nàng đi sát vào Tần Mặc hơn, cảm nhận được sự vững chãi từ thân hình hơi gầy của hắn. Dù không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng Tần Mặc lại sở hữu một sức mạnh khác, một sức mạnh của sự thấu hiểu và lòng đồng cảm mà không một tu sĩ nào có được. Chính sức mạnh đó đã khiến hắn trở thành hy vọng duy nhất để chống lại sự cuồng tín này.

“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Tô Lam hỏi, giọng nàng không còn vẻ bàng hoàng như trước, mà thay vào đó là sự kiên định. Nàng đã quyết định sẽ sát cánh cùng Tần Mặc, đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào. “Làm sao có thể thức tỉnh những người đã bị ám ảnh sâu sắc đến vậy?”

Tần Mặc khẽ lắc đầu. “Không phải là thức tỉnh họ, Lam cô nương. Mà là thức tỉnh Cổ Kiếm Hồn. Những người này chỉ là phản chiếu của khát vọng cực đoan của nó. Nếu Cổ Kiếm Hồn có thể tìm lại bản chất của mình, thì những ảnh hưởng này cũng sẽ dần tan biến. Chúng ta phải tìm đến trung tâm của khát vọng này.”

Hắn liếc nhìn về phía Lò Rèn Cự Lực, nơi những cột khói đen khổng lồ vẫn không ngừng bốc lên, cao vút lên tận trời xanh. Nơi đó, hắn biết, là trái tim của sự cuồng nhiệt, là nơi Cổ Kiếm Hồn đang tập trung ý chí của mình, biến những khát vọng của vạn vật thành nhiên liệu cho con đường "thăng cấp" mù quáng của nó. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang tập trung về đó, một luồng năng lượng không phải của linh lực, mà là của ý chí, của sự hy sinh và cuồng tín.

---

Thời gian trôi nhanh, khi mặt trời đã lên cao, tỏa ra ánh nắng gắt chói chang, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đã đứng trước Lò Rèn Cự Lực, nơi được cho là trái tim của Vạn Kiếm Thành, cũng là nơi kiếm khí mạnh mẽ nhất. Xưởng rèn lớn, tường đá dày, mái cao vút, có nhiều ống khói khổng lồ liên tục tỏa khói đen kịt lên bầu trời, như những cột khói từ một lò tế lễ khổng lồ. Bên trong, tiếng búa đập thép vang vọng như sấm, tiếng lửa cháy bùng gầm gừ như quái vật bị nhốt, tiếng than nổ lép bép tạo thành một bản giao hưởng ồn ào, hỗn loạn nhưng đầy sức sống. Mùi sắt nung, than cháy, khói đặc quánh và mồ hôi của những người thợ rèn trộn lẫn vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của sự lao động nặng nhọc và nhiệt huyết. Bầu không khí nóng bức, ồn ào, năng động, nhưng cũng tràn ngập một sự cuồng nhiệt đến đáng sợ.

Khi bước vào bên trong, cảnh tượng trước mắt khiến Tô Lam phải nín thở. Hàng trăm thợ rèn, thân hình vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, đang làm việc không ngừng nghỉ. Những thanh kiếm đỏ rực được đưa ra từ lò lửa, rồi dưới những nhát búa nặng nề, chúng dần thành hình. Tuy nhiên, điều khiến Tô Lam kinh hãi không phải là sự chăm chỉ của những người thợ rèn, mà là những gì đang diễn ra xung quanh họ.

Các kiếm khách, những người đến để rèn kiếm hoặc mài giũa binh khí, không chỉ đơn thuần chờ đợi. Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt rực lửa, không ngừng hô vang những khẩu hiệu ca ngợi ‘thần binh’, ca ngợi sự hy sinh. Những khẩu hiệu đó không phải là lời động viên, mà giống như những lời tụng niệm của một giáo phái cuồng tín.

“Vì sự vĩ đại của Thần Binh!”

“Hy sinh bản thân, rèn nên ý chí!”

“Hãy để kiếm hồn ta hòa vào Cổ Kiếm Hồn!”

Tiếng hô vang lên đều đặn, mạnh mẽ, như một làn sóng cuồng nhiệt lan tỏa khắp xưởng rèn, nhấn chìm mọi tiếng động khác. Tô Lam cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực, khiến nàng khó thở. Nàng đã từng thấy những chiến binh hăng hái trước trận chiến, nhưng đây không phải là sự hăng hái của chiến trường, đây là sự mù quáng, là sự dâng hiến vô điều kiện.

Đột nhiên, một tiếng hô lớn vang lên từ giữa đám đông. Một kiếm khách trẻ tuổi, ánh mắt rực lửa, gương mặt hốc hác nhưng tràn đầy vẻ cuồng nhiệt, bước đến bên một lò lửa đang cháy bùng. Hắn rút con dao găm sắc bén ra, không chút do dự, tự rạch một vết thật sâu vào lòng bàn tay. Máu tươi đỏ thẫm chảy ra, nhỏ tí tách vào than hồng đang cháy rực. Lửa than bùng lên một cách kỳ lạ, như thể đang nuốt chửng dòng máu đó.

“Hãy để máu của ta, ý chí của ta, hòa vào ngọn lửa này! Vì sự vĩ đại của Thần Binh!” Kiếm khách đó rống lên, giọng hắn khản đặc nhưng tràn đầy niềm tin sắt đá. Khuôn mặt hắn vặn vẹo vì đau đớn, nhưng đôi mắt lại ánh lên một sự hân hoan, một niềm tự hào khi được “hiến tế”.

Cảnh tượng này khiến Tô Lam hoàn toàn kinh hãi. Nàng che miệng, đôi mắt phượng mở lớn vì bàng hoàng và phẫn nộ. Đây không phải là tu luyện! Đây là sự mù quáng! Đây là sự tha hóa! Nàng nắm lấy cánh tay Tần Mặc, lực đạo mạnh đến mức móng tay nàng hằn sâu vào da thịt hắn.

“Họ… họ đang làm gì vậy?” Tô Lam run rẩy hỏi, giọng nàng lạc đi. “Đây không phải là tu luyện! Đây là sự mù quáng!”

Tần Mặc không đáp lời, hắn chỉ nhắm mắt lại. Năng lực 'ý chí tồn tại' của hắn cảm nhận được hàng trăm 'ý chí' đang tự nguyện hòa tan, biến chất. Mỗi giọt máu nhỏ vào than hồng, mỗi lời hô vang, mỗi ánh mắt rực lửa đều là một phần năng lượng, một phần ý chí đang được dâng hiến cho một khát vọng duy nhất: khát vọng “thăng cấp” của Cổ Kiếm Hồn. Hắn cảm nhận được sự giao thoa phức tạp giữa ý chí của Cổ Kiếm Hồn và những khát vọng cá nhân của các kiếm khách, chúng không còn là hai thực thể riêng biệt mà đang dần hòa quyện, đồng hóa.

Hắc Phong gầm gừ nhẹ, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự khó chịu và cảnh giác cao độ. Nó cảm nhận được mùi máu tanh nhẹ hòa lẫn trong không khí lò rèn, cùng với một làn sóng năng lượng cuồng nhiệt đang cuộn trào, khiến bản năng sinh tồn của nó phải phản ứng. Nó dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một cách để tìm kiếm sự trấn an và cũng là để cảnh báo chủ nhân.

Tần Mặc mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm của hắn giờ đây tràn đầy sự nặng nề và phức tạp. “Cổ Kiếm Hồn không chỉ mê hoặc binh khí, Lam cô nương,” hắn nói, giọng trầm đục, như thể đang thì thầm với chính mình. “Nó còn mê hoặc cả những người sử dụng binh khí. Nó biến khát vọng sức mạnh, khát vọng khẳng định bản thân của con người thành nhiên liệu cho sự ‘thăng cấp’ của chính nó. Những người này, họ không còn là chủ nhân của ý chí mình nữa, họ đã trở thành công cụ, những con cờ tự nguyện dâng hiến cho một ‘thần binh’ mà họ tin tưởng.”

Hắn nhìn những kiếm khách khác, những người đang hò reo, ca ngợi hành động của kiếm khách trẻ tuổi kia. Trong ánh mắt họ, không có sự sợ hãi, không có sự ghê tởm, chỉ có sự ngưỡng mộ và khao khát được noi theo. “Họ tin rằng bằng cách hy sinh một phần của mình, họ sẽ trở thành một phần của sự vĩ đại, một phần của quá trình ‘thăng cấp’ mà Cổ Kiếm Hồn đang trải qua. Họ không thấy rằng họ đang tự hủy hoại bản chất của mình, đang tự biến mình thành những cái vỏ rỗng tuếch, chỉ biết phục tùng một khát vọng duy nhất.”

Tô Lam lắc đầu, sự kinh hoàng không thể diễn tả bằng lời. Nàng đã từng đối mặt với những ma tu tàn ác, những kẻ giết người không chớp mắt, nhưng sự tàn ác đó vẫn hữu hình, vẫn có thể chống lại. Còn đây, đây là một dạng tàn ác khác, một sự tha hóa tinh thần, một sự tự nguyện dâng hiến mà không cần bất cứ sự ép buộc nào từ bên ngoài. Nó đáng sợ hơn gấp ngàn lần.

“Vậy thì… mục tiêu của Cổ Kiếm Hồn không chỉ là trở thành thần binh mạnh nhất, mà nó còn muốn tạo ra một đội quân, một giáo phái của những kẻ cuồng tín sao?” Tô Lam hỏi, giọng nàng run rẩy.

Tần Mặc gật đầu. “Khi một ‘vật’ truy cầu ‘thăng cấp’ đến cực đoan, nó không còn quan tâm đến sự cân bằng, đến bản chất. Nó chỉ quan tâm đến việc mở rộng ý chí của mình, đồng hóa mọi thứ để trở thành một thực thể duy nhất, tối thượng. Cổ Kiếm Hồn đang làm điều đó. Nó đang biến Vạn Kiếm Thành thành một phần của chính nó, biến những kiếm khách thành những lưỡi kiếm mang ý chí của nó. Đây chính là một dạng ‘lên tiên’ của một ‘vật’, nhưng nó lại nuốt chửng mọi thứ xung quanh, kể cả linh hồn của con người.”

Tiếng búa đập thép, tiếng lửa cháy, tiếng hô vang của những kẻ cuồng tín tiếp tục vang vọng khắp Lò Rèn Cự Lực, tạo thành một khúc ca bi tráng về sự tha hóa và mất mát. Tần Mặc biết rằng cuộc đối đầu với Cổ Kiếm Hồn sẽ không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về triết lý, về ý chí, một cuộc chiến để giành lại linh hồn của Vạn Kiếm Thành, và có thể là cả Huyền Vực.

---

Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ những bức tường đá của Vạn Kiếm Thành, Tần Mặc và Tô Lam, cùng Hắc Phong, đã tìm một nơi kín đáo trên một quảng trường nhỏ, ẩn mình sau một bức tượng kiếm khách cổ thụ, để quan sát một nghi thức đang diễn ra. Bầu không khí nơi đây hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào cuồng nhiệt của Lò Rèn Cự Lực. Thay vào đó, nó mang một vẻ trang nghiêm một cách bệnh hoạn, căng thẳng, cuồng nhiệt nhưng đầy áp lực và sự ám ảnh. Tiếng tụng niệm đều đều, trầm thấp, như những lời kinh cầu nguyện vọng từ sâu thẳm tâm linh, hòa cùng tiếng chuông đồng nhỏ ngân vang xa xăm, và tiếng gió rít qua các khe đá, tạo nên một bản nhạc u ám. Mùi hương trầm yếu ớt phảng phất trong không khí, lẫn với mùi kim loại và mùi mồ hôi, tạo nên một cảm giác vừa thiêng liêng vừa rợn người.

Trên quảng trường, một nhóm kiếm khách cấp cao hơn, khoảng hơn chục người, đứng thành hình bán nguyệt quanh một đài tế đơn sơ. Đài tế này được làm từ những tảng đá thô ráp, không hề có bất kỳ chi tiết chạm khắc tinh xảo nào, nhưng lại toát ra một thứ linh khí cổ quái. Những kiếm khách này đều mặc trang phục tu sĩ truyền thống, nhưng gương mặt họ xanh xao, hốc hác, đôi mắt sâu hoắm, trống rỗng, chỉ còn lại một sự phục tùng tuyệt đối và vẻ cuồng nhiệt đến mức đáng sợ.

Đây không phải là những kiếm khách bình thường. Tô Lam, với kiến thức sâu rộng của mình, nhận ra họ là những trưởng lão, những bậc tiền bối trong giới kiếm đạo của Vạn Kiếm Thành, những người từng có địa vị và uy tín. Nhưng giờ đây, họ trông như những cái bóng, những con rối bị điều khiển.

Nghi thức bắt đầu. Từng kiếm khách bước lên đài tế. Họ không hiến tế binh khí, cũng không tự rạch máu như những người thợ rèn ở Lò Rèn Cự Lực. Điều họ hiến tế còn đáng sợ hơn gấp bội.

Một trưởng lão tóc bạc phơ, bước lên đài tế. Y khẽ run rẩy, rồi đưa tay lên thái dương. Một luồng ánh sáng yếu ớt, xanh lam mờ ảo thoát ra từ đầu y, bay lơ lửng trong không khí. Đó là một mảnh ký ức, một phần linh hồn, một thứ gì đó vô giá mà y đã tự nguyện cắt bỏ. Mảnh ánh sáng đó lướt nhẹ qua không trung, rồi tan biến vào đài tế. Ngay sau đó, ánh mắt của vị trưởng lão càng trở nên trống rỗng hơn, như thể một phần quan trọng trong y đã vĩnh viễn mất đi. Khuôn mặt y vẫn giữ nguyên vẻ trang nghiêm, nhưng không còn chút cảm xúc nào.

Một người khác bước lên. Hắn rút ra một viên linh châu nhỏ, nhưng không phải là linh châu để tu luyện. Đó là một “linh kiện”, một phần “vật tính” độc đáo của chính hắn, một thứ đã hình thành nên bản chất kiếm đạo của hắn. Viên linh châu lấp lánh rồi cũng tan biến vào đài tế.

Tô Lam run rẩy, toàn thân nàng lạnh toát. Nàng đã từng nghe nói về việc tu luyện có thể đánh mất bản chất, nhưng chưa bao giờ nàng tưởng tượng được rằng sự đánh mất đó lại có thể diễn ra một cách tự nguyện và công khai đến vậy. Họ không chỉ từ bỏ sức mạnh, mà còn từ bỏ chính mình, từ bỏ những ký ức, những bản tính đã tạo nên họ. Đây là cấp độ cao nhất của sự tha hóa, khi 'ý chí' của con người bị lợi dụng và bẻ cong đến mức không thể nhận ra.

“Không thể tin được…” Tô Lam thì thầm, giọng nàng nghẹn lại trong cổ họng, đầy kinh hoàng. “Họ đang từ bỏ chính mình! Đây là con đường dẫn đến hủy diệt! Có phải Cổ Kiếm Hồn đã… ăn mòn linh hồn họ?”

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào đài tế, nhìn vào những mảnh ký ức, những “linh kiện” đang dần tan biến. Trong sâu thẳm ánh mắt hắn, có sự đau xót, có sự thấu hiểu, nhưng cũng có một sự kiên định không gì lay chuyển được.

“Cổ Kiếm Hồn không ăn mòn, Lam cô nương,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm lắng, vang vọng như một lời tuyên ngôn. “Nó chỉ đưa ra một con đường, một viễn cảnh về sự vĩ đại tối thượng, và những kẻ này đã tự nguyện bước vào. Sự mù quáng của khát vọng ‘thăng cấp’ đã biến họ thành công cụ. Họ tin rằng bằng cách dâng hiến những gì quý giá nhất của bản thân, họ sẽ giúp Cổ Kiếm Hồn đạt đến cảnh giới thần binh, và khi đó, một phần của họ cũng sẽ được ‘thăng cấp’ cùng với nó, được bất tử hóa trong sự vĩ đại của nó.”

Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một gánh nặng khôn tả. “Đây chính là ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới’ mà ‘Chân Lý Thất Lạc’ đã cảnh báo từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Các hiền giả cổ xưa đã nhìn thấy trước hậu quả của sự truy cầu vô độ này. Không chỉ ‘vật’ sẽ bị tha hóa, mà cả con người cũng sẽ đánh mất bản chất của mình, biến thành những kẻ cuồng tín, tự hủy hoại mình vì một mục tiêu mù quáng. Cổ Kiếm Hồn đã không chỉ trở thành một ‘vật’ có ý chí, mà nó đã trở thành một ‘tín ngưỡng’, một ‘con đường’ mà hàng ngàn người đang mù quáng đi theo, bị thao túng bởi Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực đứng sau, những kẻ đang lợi dụng sự mất cân bằng này để gieo rắc tư tưởng ‘thăng cấp’ cực đoan.”

Tô Lam run rẩy, nàng cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm, mà vì sự thật tàn khốc mà Tần Mặc vừa nói. Lần đầu tiên, nàng cảm nhận được sự kinh hoàng tột độ của ‘chân lý thất lạc’, không phải chỉ là một lời cảnh báo từ sách vở, mà là một thực tại đang diễn ra ngay trước mắt nàng. Nàng đã từng tin vào con đường tu luyện để trở nên mạnh mẽ hơn, để bảo vệ những người mình yêu thương, nhưng sự ‘thăng cấp’ mà nàng chứng kiến ở đây lại là sự hủy diệt, sự tự tước đoạt bản thân. Niềm tin của nàng vào những giá trị truyền thống, vào sự tu luyện chính đạo, đang bị lung lay dữ dội.

Tần Mặc nắm chặt tay, gánh nặng trên vai càng trĩu nặng hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng Cổ Kiếm Hồn không còn là một linh hồn kiếm đơn thuần, mà đã trở thành một ‘tín ngưỡng’, một ‘con đường’ mà hàng ngàn người đang mù quáng đi theo. Để đối đầu với nó, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc, và một ý chí kiên định hơn bao giờ hết để lật đổ cả một hệ thống niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí con người.

Hắc Phong dụi đầu vào tay Tần Mặc, tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng nó, như một lời động viên thầm lặng, một sự sẻ chia gánh nặng mà Tần Mặc đang mang. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn về phía đài tế, đầy vẻ cảnh giác và một chút gì đó của sự thương cảm cho những linh hồn đã tự nguyện đánh mất mình.

Tần Mặc nhìn về phía những kiếm khách đang thực hiện nghi thức, những người đã tự nguyện hy sinh bản chất của mình. Hắn biết, con đường phía trước đầy chông gai và nguy hiểm. Nhưng cũng chính vì vậy, hắn càng không thể từ bỏ. Hắn phải tìm cách thức tỉnh Cổ Kiếm Hồn, phải cho nó thấy một con đường khác, một con đường mà không cần phải "lên tiên" một cách mù quáng, một con đường mà vạn vật vẫn có thể tìm thấy giá trị chân thực của sự tồn tại, của "vật tính" nguyên thủy mà không cần phải nuốt chửng linh hồn của kẻ khác.

Và Tô Lam, chứng kiến tất cả những điều này, đã không còn chút nghi ngờ nào về con đường của Tần Mặc. Nàng hiểu rằng, trong cái thế giới Huyền Vực đang dần mất cân bằng này, Tần Mặc chính là tia hy vọng cuối cùng, là người duy nhất có thể dẫn dắt vạn vật trở về với bản chất, thiết lập lại sự cân bằng đã bị phá vỡ. Nàng siết chặt chuôi kiếm, trong lòng dấy lên một quyết tâm sắt đá. Nàng sẽ sát cánh cùng Tần Mặc, bất kể điều gì xảy ra. Cuộc chiến không chỉ là của hắn, mà là của tất cả những ai còn tin vào sự cân bằng, tin vào giá trị của sự tồn tại nguyên thủy.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free