Vạn vật không lên tiên - Chương 318: Tiếng Gọi Của Linh Hồn Kiếm: Cơn Sốt Đồng Hóa
“Cổ Kiếm Hồn không ăn mòn, Lam cô nương,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm lắng, vang vọng như một lời tuyên ngôn. “Nó chỉ đưa ra một con đường, một viễn cảnh về sự vĩ đại tối thượng, và những kẻ này đã tự nguyện bước vào. Sự mù quáng của khát vọng ‘thăng cấp’ đã biến họ thành công cụ. Họ tin rằng bằng cách dâng hiến những gì quý giá nhất của bản thân, họ sẽ giúp Cổ Kiếm Hồn đạt đến cảnh giới thần binh, và khi đó, một phần của họ cũng sẽ được ‘thăng cấp’ cùng với nó, được bất tử hóa trong sự vĩ đại của nó.”
Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một gánh nặng khôn tả. “Đây chính là ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới’ mà ‘Chân Lý Thất Lạc’ đã cảnh báo từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Các hiền giả cổ xưa đã nhìn thấy trước hậu quả của sự truy cầu vô độ này. Không chỉ ‘vật’ sẽ bị tha hóa, mà cả con người cũng sẽ đánh mất bản chất của mình, biến thành những kẻ cuồng tín, tự hủy hoại mình vì một mục tiêu mù quáng. Cổ Kiếm Hồn đã không chỉ trở thành một ‘vật’ có ý chí, mà nó đã trở thành một ‘tín ngưỡng’, một ‘con đường’ mà hàng ngàn người đang mù quáng đi theo, bị thao túng bởi Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực đứng sau, những kẻ đang lợi dụng sự mất cân bằng này để gieo rắc tư tưởng ‘thăng cấp’ cực đoan.”
Tô Lam run rẩy, nàng cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của đêm, mà vì sự thật tàn khốc mà Tần Mặc vừa nói. Lần đầu tiên, nàng cảm nhận được sự kinh hoàng tột độ của ‘chân lý thất lạc’, không phải chỉ là một lời cảnh báo từ sách vở, mà là một thực tại đang diễn ra ngay trước mắt nàng. Nàng đã từng tin vào con đường tu luyện để trở nên mạnh mẽ hơn, để bảo vệ những người mình yêu thương, nhưng sự ‘thăng cấp’ mà nàng chứng kiến ở đây lại là sự hủy diệt, sự tự tước đoạt bản thân. Niềm tin của nàng vào những giá trị truyền thống, vào sự tu luyện chính đạo, đang bị lung lay dữ dội.
Tần Mặc nắm chặt tay, gánh nặng trên vai càng trĩu nặng hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng Cổ Kiếm Hồn không còn là một linh hồn kiếm đơn thuần, mà đã trở thành một ‘tín ngưỡng’, một ‘con đường’ mà hàng ngàn người đang mù quáng đi theo. Để đối đầu với nó, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc, và một ý chí kiên định hơn bao giờ hết để lật đổ cả một hệ thống niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí con người.
Hắc Phong dụi đầu vào tay Tần Mặc, tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng nó, như một lời động viên thầm lặng, một sự sẻ chia gánh nặng mà Tần Mặc đang mang. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn về phía đài tế, đầy vẻ cảnh giác và một chút gì đó của sự thương cảm cho những linh hồn đã tự nguyện đánh mất mình.
Tần Mặc nhìn về phía những kiếm khách đang thực hiện nghi thức, những người đã tự nguyện hy sinh bản chất của mình. Hắn biết, con đường phía trước đầy chông gai và nguy hiểm. Nhưng cũng chính vì vậy, hắn càng không thể từ bỏ. Hắn phải tìm cách thức tỉnh Cổ Kiếm Hồn, phải cho nó thấy một con đường khác, một con đường mà không cần phải "lên tiên" một cách mù quáng, một con đường mà vạn vật vẫn có thể tìm thấy giá trị chân thực của sự tồn tại, của "vật tính" nguyên thủy mà không cần phải nuốt chửng linh hồn của kẻ khác.
Và Tô Lam, chứng kiến tất cả những điều này, đã không còn chút nghi ngờ nào về con đường của Tần Mặc. Nàng hiểu rằng, trong cái thế giới Huyền Vực đang dần mất cân bằng này, Tần Mặc chính là tia hy vọng cuối cùng, là người duy nhất có thể dẫn dắt vạn vật trở về với bản chất, thiết lập lại sự cân bằng đã bị phá vỡ. Nàng siết chặt chuôi kiếm, trong lòng dấy lên một quyết tâm sắt đá. Nàng sẽ sát cánh cùng Tần Mặc, bất kể điều gì xảy ra. Cuộc chiến không chỉ là của hắn, mà là của tất cả những ai còn tin vào sự cân bằng, tin vào giá trị của sự tồn tại nguyên thủy.
***
Đêm đã khuya, nhưng Quán Rượu Kiếm Khách vẫn ồn ào náo nhiệt. Tọa lạc ở một góc khuất của Vạn Kiếm Thành, quán rượu này là một nhà gỗ lớn với những bàn ghế thô mộc, xù xì, và một sân nhỏ phía sau thường được dùng để tỉ thí. Tiếng cụng chén vang lên lanh lảnh, hòa cùng tiếng cười nói sang sảng của các kiếm khách, tiếng kiếm va chạm nhẹ khi ai đó lướt tay qua chuôi kiếm quen thuộc, và cả tiếng nhạc từ những nhạc công say sưa gảy khúc ca kiếm hiệp. Mùi rượu nồng quyện với hương thức ăn đậm đà, mùi mồ hôi và da thuộc đặc trưng của những người lăn lộn giang hồ, tạo nên một bầu không khí phóng khoáng, tràn đầy khí phách thượng võ.
Tần Mặc và Tô Lam, cùng với Hắc Phong đã thu nhỏ lại để tiện ẩn mình, lặng lẽ ngồi trong một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong lớn được chạm khắc hình rồng bay phượng múa. Khuôn mặt thanh tú của Tần Mặc ẩn trong bóng tối, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng vật thể trong quán. Tô Lam ngồi đối diện, nhan sắc thanh tú của nàng dù cố che giấu vẫn toát lên vẻ phi phàm. Nàng không ngừng quan sát những kiếm khách đang say sưa chén tạc chén thù, và một sự thật kinh hoàng dần hiện rõ trước mắt nàng.
Không chỉ các kiếm khách trở nên cuồng nhiệt hơn trong lời nói, trong những ánh mắt lóe lên sự khao khát sức mạnh một cách mù quáng, mà ngay cả những vật dụng bình thường nhất trong quán cũng đang biểu lộ những dấu hiệu kỳ lạ. Chiếc chén rượu bằng sứ thô mà một kiếm khách vừa đặt xuống bàn chợt rung lên nhè nhẹ, như thể có một luồng sinh khí vô hình vừa lướt qua. Thanh kiếm cổ gỉ sét treo trên tường bỗng phát ra một thứ ‘kiếm ý’ yếu ớt, sắc lạnh, dù không ai chạm vào. Ngay cả những chiếc bàn gỗ sần sùi, tưởng chừng vô tri, cũng dường như đang “thở”, phát ra một thứ năng lượng trầm đục, đầy khát máu.
Tô Lam cau mày, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng ánh lên vẻ bàng hoàng. Nàng quay sang Tần Mặc, giọng thì thầm, chứa đựng sự khó tin.
“Tần Mặc, chàng có cảm nhận được không? Thậm chí những vật vô tri này cũng... chúng đang bị biến đổi sao?”
Tần Mặc khẽ lắc đầu, đôi mắt hắn vẫn nhắm hờ, nhưng tâm trí đã hoàn toàn chìm sâu vào dòng chảy ‘ý chí tồn tại’ đang cuộn trào khắp quán rượu. Hắn không cần nhìn, hắn cảm nhận. Cảm nhận từng thớ gỗ của chiếc bàn, từng hạt bụi trong không khí, từng sợi chỉ trên bộ y phục của người phục vụ, tất cả đều đang rung động theo một nhịp điệu kỳ lạ, một tiếng gọi vô hình nhưng đầy quyền năng.
“Không phải biến đổi, Lam cô nương,” Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm khẽ, như sợ làm vỡ tan sự cân bằng mong manh trong không gian này. “Mà là bị ‘kéo’ đi. Bị ‘khai linh’ cưỡng bức.”
Hắn nói xong, liền nhắm hẳn mắt lại, tập trung toàn bộ ‘ý chí tồn tại’ của mình để thấu cảm rõ hơn những rung động từ các vật thể xung quanh. Trong tâm trí hắn, hình ảnh quán rượu không còn là những vật thể riêng lẻ. Chúng như những sợi tơ vô hình, đang bị một bàn tay khổng lồ kéo căng, bện xoắn vào nhau, và hướng về một trung tâm duy nhất. Mỗi chiếc chén, mỗi thanh kiếm, mỗi miếng gỗ, mỗi hạt cát dưới nền nhà đều có một ‘vật tính’ riêng, một bản chất tồn tại độc lập. Nhưng giờ đây, những bản chất ấy đang bị một lực lượng mạnh mẽ hơn đồng hóa, bị ép buộc phải “tỉnh dậy”, phải “có ý chí”, không phải theo bản nguyện của chúng, mà theo khát vọng của kẻ khác.
Hắn cảm nhận được sự hoang mang của một chiếc chén sứ, vốn chỉ muốn được yên bình chứa đựng rượu. Hắn nghe được tiếng gầm gừ giận dữ của một thanh kiếm cổ, vốn đã mãn nguyện với sự gỉ sét và yên nghỉ. Hắn cảm thấy sự bàng hoàng của một chiếc bàn gỗ, vốn chỉ mong được vững chãi nâng đỡ. Tất cả đều bị cưỡng ép phải “khai linh”, phải bộc lộ một “kiếm ý” yếu ớt, một khát vọng chiến đấu mà không thuộc về chúng. Đó là sự đau khổ của việc bị tước đoạt bản chất, bị ép buộc trở thành một thứ không phải là mình.
Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, cũng trở nên bồn chồn. Đôi mắt đỏ rực của nó chớp chớp, mũi nó khịt khịt, như thể đang đánh hơi được một mùi hương hỗn loạn của linh khí. Tiếng gầm gừ trong cổ họng nó trở nên rõ ràng hơn, không phải là tiếng gầm gừ động viên, mà là tiếng gầm gừ cảnh giác, đầy vẻ khó chịu trước sự nhiễu loạn đang bao trùm khắp nơi. Nó khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, như muốn nhắc nhở hắn về sự nguy hiểm tiềm tàng.
Tô Lam, chứng kiến Tần Mặc chìm sâu vào trạng thái thấu cảm, cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc lắng nghe vạn vật, nhưng chưa bao giờ cảm thấy sự thống khổ của vạn vật lại rõ ràng đến thế. Nàng tự hỏi, nếu ngay cả những vật vô tri cũng bị ép buộc, thì những kiếm khách kia, những người đang hò reo cuồng nhiệt, liệu họ có thật sự tự nguyện hay chỉ đang là những con rối bị điều khiển bởi một ý chí vô hình?
“Vậy là… Cổ Kiếm Hồn đang dùng ý chí của nó để ép buộc mọi thứ phải ‘khai linh’ sao?” Tô Lam thì thầm, trong giọng nàng lộ rõ sự kinh hãi. “Chẳng lẽ nó muốn biến toàn bộ Vạn Kiếm Thành thành một phần của nó, thành một ‘linh thể’ khổng lồ?”
Tần Mặc từ từ mở mắt, ánh mắt hắn nặng trĩu. “Không chỉ là ‘linh thể’, Lam cô nương. Nó muốn tất cả phải ‘thăng cấp’ cùng nó. Nó muốn biến Vạn Kiếm Thành thành một lưỡi kiếm khổng lồ, một thần binh sống, và mọi thứ trong thành, từ con người đến binh khí, đều là những ‘mạch máu’, những ‘thớ thịt’ của lưỡi kiếm đó. Một sự đồng hóa toàn diện, một sự tước đoạt bản chất trên quy mô lớn, mà không một vật nào có thể kháng cự.”
Trong lời nói của hắn, có một sự xót xa sâu sắc, một sự bi ai khi nhận ra sự lặp lại của bi kịch. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là sự biến chất của một linh hồn kiếm, mà là sự phản ánh của một khát vọng ‘thăng cấp’ cực đoan, một khát vọng có thể hủy hoại cả một thế giới.
***
Rời khỏi Quán Rượu Kiếm Khách khi màn đêm vẫn còn bao phủ, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong âm thầm di chuyển qua những con hẻm tối tăm của Vạn Kiếm Thành. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ những đỉnh núi xa xôi. Họ leo lên một Tháp Quan Sát bỏ hoang ở rìa thành, nơi từng là vọng gác của những chiến binh canh giữ biên cương. Tháp đá cao, kiên cố, với những cửa sổ quan sát đã vỡ nát và những vị trí đặt cung nỏ giờ đây chỉ còn trơ trọi.
Từ trên cao nhìn xuống, Vạn Kiếm Thành hiện ra trong tầm mắt, một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng ẩn chứa sự hỗn loạn. Những luồng ‘kiếm ý’ khổng lồ, đỏ rực và bạc trắng, cuộn trào lên như những cột khói từ khắp nơi trong thành. Chúng không còn là những ánh sáng đơn lẻ, mà đã kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới ý chí khổng lồ, bao trùm cả thành phố. Những luồng kiếm ý ấy đan xen, va chạm, tạo nên một bản giao hưởng vô thanh nhưng đầy uy lực, khiến không khí trở nên căng thẳng và ngột ngạt.
Tần Mặc đứng sát lan can đổ nát, gió mạnh rít qua tai hắn, thổi tung mái tóc đen nhánh của hắn. Hắc Phong nằm phục bên cạnh, thân hình to lớn của nó vững chãi, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét qua những luồng kiếm ý đang cuộn trào bên dưới. Tô Lam đứng phía sau Tần Mặc một bước, gương mặt thanh tú của nàng giờ đây ánh lên sự kinh ngạc tột độ. Từ trên cao, nàng mới thấy rõ sự khủng khiếp của những gì đang diễn ra.
“Nó… nó không chỉ tự thăng cấp,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khẽ rung lên, như thể hắn đang phải vật lộn với chính những gì mình cảm nhận được. Hắn nhắm nghiền mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn lại chìm sâu vào dòng chảy ý chí ấy. “Nó đang đồng hóa. Kéo tất cả… vào cơn điên của nó.”
Trong tâm trí Tần Mặc, mạng lưới ý chí kia không còn là những sợi tơ đơn thuần. Chúng là những dòng sông linh lực, những mạch máu đang chảy xiết, dẫn về một trái tim duy nhất – Cổ Kiếm Hồn, đang ẩn mình ở đâu đó trong lòng thành. Hắn cảm nhận được sự cưỡng ép, sự giằng xé của hàng vạn vật thể, từ những viên gạch lát đường, những mái ngói cổ kính, đến những cây cổ thụ và dòng suối trong thành. Tất cả đều bị ép buộc phải bộc lộ ‘vật tính’ của mình, phải hướng về một mục tiêu duy nhất: phục vụ cho sự ‘thăng cấp’ của Cổ Kiếm Hồn.
“Đồng hóa?” Tô Lam hỏi lại, giọng nàng đầy vẻ không tin. “Vậy những vật thể đó… chúng có muốn điều đó không?”
Tần Mặc khẽ lắc đầu, một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương hắn, dù gió đêm đang thổi mạnh. Hắc Phong lập tức cọ đầu vào chân hắn, tiếng gầm gừ nhẹ như một lời trấn an.
“Chúng không thể không muốn,” Tần Mặc đáp, giọng hắn trở nên khàn đặc, chứa đựng sự mệt mỏi và đau khổ. “Ý chí của Cổ Kiếm Hồn quá mạnh. Nó như một cơn thủy triều, nhấn chìm mọi thứ. Những ‘ý chí tồn tại’ yếu ớt của vạn vật bị cuốn phăng, bị bóp méo, bị ép buộc phải hòa tan vào khát vọng cuồng nhiệt của nó. Chúng cảm thấy đau đớn, Lam cô nương. Chúng muốn kháng cự, nhưng không thể. Chúng không có lựa chọn. Chúng chỉ có thể thuận theo, hoặc bị nghiền nát.”
Hắn nói xong, Hắc Phong liền dùng thân hình to lớn của mình khẽ tựa vào Tần Mặc, như một điểm tựa vững chãi. Tần Mặc dựa vào Hắc Phong, không ngừng thâm nhập sâu hơn vào dòng chảy ý chí hỗn loạn kia. Hắn cảm nhận được không chỉ sự cưỡng ép, mà còn là sự lạm dụng. Cổ Kiếm Hồn không chỉ muốn ‘thăng cấp’ cho riêng mình, nó muốn biến toàn bộ Vạn Kiếm Thành thành một ‘tế phẩm’, một ‘vật hiến sinh’ khổng lồ cho khát vọng thoát ly bản chất của nó.
Một luồng thông tin ồ ạt, như một cơn sóng thần, bất ngờ ập vào tâm trí Tần Mặc. Đó không phải là những hình ảnh rõ ràng, mà là những mảnh ký ức rời rạc, những tiếng vọng từ một thời đại đã lãng quên. Những tiếng la hét, những hình ảnh hỗn loạn, những cảm giác tuyệt vọng và sự hủy diệt tràn ngập tâm trí hắn, khiến hắn choáng váng. Hắn không còn đứng trên Tháp Quan Sát, không còn nghe tiếng gió rít, mà chìm sâu vào một thế giới khác, một Kỷ Nguyên Hiền Giả đã bị lãng quên.
***
Trong tâm trí Tần Mặc, mọi khái niệm về thời gian và không gian đều tan biến. Hắn thấy mình đứng giữa một cảnh tượng hoang tàn, một thế giới đang bị tàn phá bởi sự truy cầu ‘thăng cấp’ cực đoan. Sương mù dày đặc và độc hại bao phủ quanh năm, khiến không khí mang một màu xanh xám u ám, đôi khi lại chuyển sang đỏ sẫm như máu, chỉ đủ để thấy những hình bóng ma quái. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá, tiếng la hét của quái vật vang vọng từ sâu thẳm những hang động tối tăm, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đều và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản nhạc kinh dị, đầy ám ảnh.
Mùi ẩm mốc của đất chết, mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những suối độc, mùi máu tanh và khí độc khiến hắn buồn nôn. Bầu không khí âm u, lạnh lẽo, đáng sợ và ngột ngạt, tràn ngập cảm giác chết chóc và tuyệt vọng. Hắn thấy những vật thể bị biến dạng, những cây cổ thụ khô héo vặn vẹo như những linh hồn đau khổ. Những dòng sông cạn khô, chỉ còn lại những vệt bùn đen kịt. Những ngọn núi sụp đổ, lộ ra những vết nứt khổng lồ như những vết thương hở miệng của thế giới.
Hắn nhìn thấy những linh hồn bị giằng xé, những sinh linh biến thành quái vật vì cố gắng ‘thăng cấp’ theo một con đường sai lầm. Chúng không còn là chính mình, mà là những hình hài méo mó, những ý chí bị tha hóa, chỉ còn lại khát vọng nguyên thủy của sự tồn tại và sự thèm khát sức mạnh vô độ. Hắn nghe thấy những tiếng kêu gào thống khổ của vạn vật, những lời cầu cứu yếu ớt bị nhấn chìm trong biển ý chí cuồng loạn.
Rồi, một giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, không phải là âm thanh, mà là một ý niệm, một ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ cổ xưa. Giọng nói ấy trầm hùng, vang vọng như tiếng sấm từ trên cao, nhưng cũng chất chứa sự bi ai vô hạn: *“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới…”*
Cùng lúc đó, những ký tự cổ xưa hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn, những lời ghi khắc trên ‘Chân Lý Thạch Bi’ mà hắn đã từng đọc trong các ghi chép cổ. Những dòng chữ ấy không chỉ là kiến thức, mà là một lời tiên tri, một lời cảnh báo từ hàng vạn năm trước, về một bi kịch đã từng xảy ra và đang lặp lại. Các hiền giả cổ xưa đã nhìn thấy sự hủy diệt mà khát vọng ‘thăng cấp’ mù quáng mang lại, và họ đã cố gắng cảnh báo hậu thế, nhưng lời cảnh báo của họ đã bị lãng quên, bị chôn vùi bởi thời gian và sự tham lam của con người.
Tần Mặc cảm thấy một nỗi kinh hoàng dâng trào trong lòng. Đây không phải là một bi kịch đơn lẻ của Cổ Kiếm Hồn, mà là một vòng lặp vĩnh cửu của sự hủy diệt. Cổ Kiếm Hồn, với khát vọng ‘thăng cấp’ cực đoan, đang tái hiện lại thảm họa của Kỷ Nguyên Hiền Giả, đang đẩy Vạn Kiếm Thành vào con đường mà cả thế giới đã từng trải qua một lần, một con đường dẫn đến sự tan rã của bản chất và sự sụp đổ của cân bằng.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc đột nhiên giật mình tỉnh lại, mồ hôi vã ra trên trán hắn, ướt đẫm cả y phục. Đôi mắt đen láy của hắn mở to, chất chứa nỗi kinh hoàng và sự hiểu biết sâu sắc đến tột cùng. Hắn thở hổn hển, như thể vừa chạy thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng nhất.
***
Bình minh dần ló dạng, xua tan màn đêm đen tối. Những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua làn sương mù mỏng, nhuộm màu cam hồng cho những đỉnh tháp đá của Vạn Kiếm Thành. Gió vẫn thổi mạnh, mang theo hơi lạnh lẽo đặc trưng của buổi sớm. Tần Mặc vẫn đứng trên Tháp Quan Sát, nhưng giờ đây, ánh mắt hắn không còn vẻ mơ hồ của người đang thấu cảm. Thay vào đó, nó ánh lên sự kiên định sắt đá, dù ẩn sâu trong đó vẫn còn chút bi ai và nặng trĩu.
Tô Lam quay lại nhìn hắn, nàng thấy rõ sự biến đổi trên gương mặt hắn, từ vẻ trầm tư sang một nỗi kinh hoàng sâu sắc, rồi lại trở về sự bình tĩnh nhưng đầy quyết tâm. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào vai hắn, giọng nàng khẽ khàng, chứa đựng sự lo lắng.
“Tần Mặc, chàng… chàng đã thấy gì?”
Tần Mặc từ từ quay sang Tô Lam, ánh mắt hắn nhìn sâu vào nàng, như thể muốn nàng thấu hiểu toàn bộ gánh nặng mà hắn vừa cảm nhận.
“Không chỉ là Cổ Kiếm Hồn, Lam cô nương,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm khẽ, nhưng mỗi lời nói đều mang theo một trọng lượng kinh người. “Đó là tiếng gọi của sự hủy diệt, một tiếng gọi đã từng vang vọng hàng ngàn năm trước, trong Kỷ Nguyên Hiền Giả. Hàng vạn vật đã bị ép buộc ‘thăng cấp’, bị đồng hóa, bị biến chất để phục vụ cho khát vọng mù quáng của một số kẻ. Thế giới đã đứng trên bờ vực sụp đổ vì sự truy cầu vô độ ấy.”
Tô Lam hít sâu một hơi, nàng cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy. “Vậy là… điều mà các hiền giả đã cảnh báo… nó đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta sao?”
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía trung tâm thành phố, nơi những luồng ‘kiếm ý’ vẫn đang cuộn trào, giờ đây ánh lên màu bạc sáng hơn dưới ánh bình minh, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa rùng rợn.
“Và nó còn tệ hơn, Lam cô nương,” Tần Mặc tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, chất chứa sự cay đắng. “Cổ Kiếm Hồn đang dùng chính Vạn Kiếm Thành này làm bàn đạp, làm ‘tế phẩm’ cho khát vọng thoát ly bản chất của nó. Nó muốn biến mọi thứ thành một phần của nó, không phải để bảo vệ, mà để hủy diệt và ‘thăng cấp’ một cách mù quáng. Nó đang dùng ý chí của nó để ‘khai linh’ cưỡng bức vạn vật, ép chúng trở thành một phần của khát vọng điên cuồng ấy. Đây không chỉ là một linh hồn kiếm đơn thuần, mà là một thực thể đang lặp lại sai lầm của quá khứ, đẩy Vạn Kiếm Thành vào con đường hủy diệt bản chất, biến mọi vật thành những công cụ vô tri, mất đi giá trị tồn tại nguyên thủy của chúng.”
Hắn siết chặt tay, trong lòng dâng lên một nỗi đau xót vô hạn cho số phận của Vạn Kiếm Thành và những sinh linh trong đó. “Ta phải đối mặt với nó, Lam cô nương. Không chỉ để cứu Cổ Kiếm Hồn khỏi sự tha hóa, mà còn để ngăn chặn một thảm họa lớn hơn, một vòng lặp của sự hủy diệt mà Kỷ Nguyên Hiền Giả đã từng chứng kiến. Nếu ta không ngăn chặn nó ở đây, thì tiếng gọi ‘thăng cấp’ cực đoan này sẽ lan rộng, nuốt chửng cả Huyền Vực, giống như những gì Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực đứng sau đang âm thầm thúc đẩy.”
Tần Mặc đứng thẳng người, ánh mắt kiên định nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi Cổ Kiếm Hồn đang hiện hữu, nơi tiếng gọi ‘thăng cấp’ đang vang vọng không ngừng. Hắc Phong cũng đứng dậy, tiếng gầm gừ uy dũng vang lên, như một lời tuyên bố sẵn sàng cho cuộc chiến.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm bên hông, cảm giác lạnh buốt của kim loại truyền vào lòng bàn tay nàng. Sự bàng hoàng và kinh hãi dần chuyển thành một quyết tâm sắt đá. Nàng đã chứng kiến sự thật kinh hoàng nhất, sự lặp lại của bi kịch cổ xưa. Nàng không còn chút nghi ngờ nào về con đường của Tần Mặc. Hắn không chỉ là người lắng nghe vạn vật, mà còn là người duy nhất có thể ngăn chặn thảm họa này.
Nàng đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt kiên định không kém. “Ta sẽ sát cánh cùng chàng, Tần Mặc. Bất kể điều gì xảy ra.”
Bình minh đã lên, và cuộc đối đầu sắp diễn ra không chỉ là giữa một người và một linh hồn kiếm, mà là giữa hai triết lý sống, hai con đường định hình tương lai của cả Huyền Vực. Tần Mặc hiểu rằng, để thức tỉnh Cổ Kiếm Hồn, hắn không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản chất của nó, và một niềm tin không gì lay chuyển vào sự cân bằng của vạn vật.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.