Vạn vật không lên tiên - Chương 319: Bản Chất Bị Bẻ Cong: Nỗi Đau Của Vật Linh
Bình minh đã lên, và cuộc đối đầu sắp diễn ra không chỉ là giữa một người và một linh hồn kiếm, mà là giữa hai triết lý sống, hai con đường định hình tương lai của cả Huyền Vực. Tần Mặc hiểu rằng, để thức tỉnh Cổ Kiếm Hồn, hắn không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc nhất về bản chất của nó, và một niềm tin không gì lay chuyển vào sự cân bằng của vạn vật.
Sau buổi sáng đầy suy tư và nhận định kinh hoàng ấy, Tần Mặc và Tô Lam đã dành cả ngày để quan sát Vạn Kiếm Thành, không phải với con mắt dò xét của kẻ địch, mà là sự thấu cảm của người chứng kiến một bi kịch. Họ chứng kiến những kiếm khách cuồng tín tiếp tục nghi lễ hiến tế, những lưỡi kiếm run rẩy bị ép buộc "thăng cấp" trong lò rèn, và cả sự biến chất của những bức tường đá, những viên gạch lát đường đang dần trở nên sắc nhọn, mất đi sự mộc mạc nguyên thủy. Đến khi màn đêm buông xuống, trả lại cho Vạn Kiếm Thành một vẻ u ám và tĩnh lặng hơn, Tần Mặc biết đã đến lúc hắn phải đi sâu hơn vào cội nguồn của sự điên loạn này.
Ẩn mình trong một con hẻm tối vắt ngang qua những bức tường đá xám của Vạn Kiếm Thành, gần khu vực luyện kiếm chính, Tần Mặc cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự cuộn trào của kiếm ý. Gió đêm lạnh lẽo rít qua những khe tường, mang theo mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn đã tạm ngưng hoạt động, mùi than cháy âm ỉ và cả một chút mùi mồ hôi của những kiếm khách đã miệt mài luyện tập cả ngày. Âm thanh búa rèn vang vọng không còn, thay vào đó là tiếng kiếm va chạm nhẹ nhàng trong các bãi tập khuất xa, tiếng hô hào huấn luyện đã chìm vào bóng tối, chỉ còn lại tiếng gió đêm và đôi lúc là tiếng côn trùng rỉ rả. Bầu không khí nơi đây vẫn nghiêm nghị, tráng kiện, nhưng giờ đây nó bị bao phủ bởi một sự u uất khó tả, như thể cả thành phố đang nín thở chờ đợi một điều gì đó. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn lồng treo cao ở các khu phố chính chỉ đủ để phác họa những bóng hình méo mó trên bức tường ẩm thấp.
Tô Lam khẽ rùng mình trước làn gió lạnh, nàng siết chặt tay vào chuôi kiếm bên hông, đôi mắt phượng đảo qua Tần Mặc, ánh lên vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của kiếm ý quanh đây, nó không còn hùng hồn như ban ngày, mà mang một vẻ cuồng bạo, bức bối hơn, như một con thú bị nhốt đang gầm gừ chờ ngày thoát ra.
“Mặc ca, kiếm ý càng lúc càng hung hãn, ta cảm thấy có một lực lượng vô hình đang bóp nghẹt mọi thứ.” Giọng nàng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh giả tạo của đêm khuya.
Tần Mặc trầm tư, ánh mắt hắn dõi về phía trung tâm thành phố, nơi kiếm ý cuộn trào mạnh mẽ nhất, tạo thành một quầng sáng mờ ảo trên bầu trời đêm.
“Không phải lực lượng vô hình, Lam cô nương,” Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm khẽ, chứa đựng sự nặng nề của những gì hắn đã cảm nhận được. “Mà là ý chí. Một ý chí cố chấp đến mức muốn bẻ cong cả định luật tự nhiên, muốn cưỡng ép vạn vật phải phục tùng khát vọng ‘thăng cấp’ của nó, bất chấp bản chất nguyên thủy của chúng.” Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả. Sự tàn khốc của khát vọng này không chỉ nằm ở việc nó hủy hoại, mà còn ở việc nó bóp méo, biến dạng những gì vốn dĩ thanh khiết và bình dị. Hắn nghĩ đến những thanh kiếm cũ kỹ trong Vô Tính Thành, chúng chỉ muốn được nằm yên, được nhớ về những câu chuyện đã qua, chứ không hề muốn trở thành một thứ “thần binh” vô tri.
Cảm giác thôi thúc ngày càng mạnh mẽ. Hắn cần phải đi sâu hơn, không chỉ cảm nhận bề nổi của kiếm ý, mà phải chạm đến linh hồn, đến ký ức sâu thẳm nhất của Cổ Kiếm Hồn, để hiểu được căn nguyên của sự tha hóa này.
“Ta phải đi sâu hơn nữa, tìm hiểu tận gốc rễ của nó,” Tần Mặc quyết đoán nói, ánh mắt hắn hiện lên sự kiên nghị. “Cổ Kiếm Hồn không chỉ là một linh hồn kiếm, nó là một tiếng vọng... của quá khứ. Tiếng vọng của một bi kịch đã từng diễn ra, và giờ đây đang lặp lại.”
Tô Lam do dự, nàng biết sự nguy hiểm khi Tần Mặc sử dụng năng lực “ý chí tồn tại” để thấu cảm những thực thể mạnh mẽ và tha hóa như Cổ Kiếm Hồn. Nàng đã chứng kiến hắn đau đớn như thế nào khi thấu cảm nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của những vật linh bị ép buộc.
“Nguy hiểm lắm, Mặc ca. Nếu nó phát hiện ra... hoặc nếu nó kéo chàng vào những ký ức đau đớn như vậy lần nữa…” Nàng ngập ngừng, không dám nói hết câu. Nỗi lo lắng hiện rõ trong đôi mắt phượng của nàng. Nàng hiểu rằng Tần Mặc không chỉ cảm nhận, mà còn sống lại những nỗi đau đó, như thể chính hắn đang gánh chịu.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, một nụ cười nhẹ pha chút bi ai nở trên môi hắn. “Không sao, Lam cô nương. Ta đã chuẩn bị tâm lý cho điều đó rồi. Ta phải làm điều này. Để hiểu, để tìm ra cách ngăn chặn nó, và để vạn vật có quyền được là chính mình.” Hắn hít sâu một hơi khí lạnh, không khí mang theo mùi đất ẩm sau một ngày dài. Từng hơi thở của hắn đều nặng trĩu. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ năng lực "ý chí tồn tại" của mình, không còn chỉ là lắng nghe, mà là thâm nhập, hòa mình vào dòng chảy ý chí cuồng bạo đang dâng trào từ trung tâm Vạn Kiếm Thành.
Hắc Phong, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên trong bóng tối. Nó khẽ gầm gừ, tiếng gầm tuy nhỏ nhưng uy dũng, như một lời cảnh cáo, một lời tuyên bố bảo vệ. Nó đứng dậy, bộ lông đen tuyền như hòa vào màn đêm, thận trọng di chuyển, tạo thành một vòng bảo hộ quanh Tần Mặc, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa vô hình nào. Tô Lam cũng siết chặt chuôi kiếm, đứng thẳng người bên cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng quét qua xung quanh, cảnh giác cao độ. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại trên tay nàng không còn là nỗi sợ hãi, mà là một sự nhắc nhở về trách nhiệm và quyết tâm.
***
Trong giây phút Tần Mặc nhắm mắt lại, thế giới xung quanh hắn đột nhiên tan biến, thay vào đó là một cơn lốc xoáy của những âm thanh và hình ảnh hỗn loạn. Hắn không còn đứng trong con hẻm tối của Vạn Kiếm Thành, mà bị cuốn vào một dòng chảy thời gian xa xưa, một ký ức từ Kỷ Nguyên Hiền Giả.
Trước mắt hắn hiện ra một lò rèn cổ xưa, to lớn đến mức không thể hình dung. Không phải bằng đá xám thô mộc như Vạn Kiếm Thành hiện tại, mà là bằng những khối đá nguyên thủy, khổng lồ, được nung chảy và ghép nối một cách thô sơ nhưng vững chãi, như một phần của chính lòng đất. Ngọn lửa trong lò rực cháy với một sức nóng kinh hoàng, không phải màu đỏ cam bình thường, mà là một ngọn lửa xanh lam, thỉnh thoảng lóe lên những tia sét màu tím, như thể đang nuốt chửng cả không gian. Tiếng búa nặng nề đập vào thép vang vọng không ngừng, không phải một nhịp điệu đều đặn, mà là những tiếng đập dồn dập, điên cuồng, như một trái tim đang đập đến vỡ tung. Mỗi tiếng búa đều mang theo một áp lực khủng khiếp, một sự cưỡng ép không thể chống cự. Mùi sắt nung cháy nồng nặc đến mức muốn xé toạc màng mũi, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh khét lẹt, và một mùi hương mỏng manh, thanh khiết của kim loại nguyên thủy đang bị bóp méo, bị thiêu rụi.
Bầu không khí trong lò rèn nóng bức đến mức dường như không khí cũng bị đốt cháy. Nó mang một sự áp lực tàn bạo, đầy bi kịch và tuyệt vọng, bao trùm lấy Tần Mặc, khiến hắn cảm thấy như thể chính mình đang bị nung chảy. Hắn thấy những hình bóng mờ ảo của các thợ rèn cổ xưa, khuôn mặt họ bị che khuất bởi ánh lửa, nhưng đôi mắt họ lại rực cháy một khát vọng điên cuồng, một sự ám ảnh với việc tạo ra "thần binh".
Và giữa tất cả sự hỗn loạn đó, Tần Mặc nhìn thấy nó. Một thanh kiếm cổ, đang nằm trên đe. Nó không có vẻ ngoài hoa mỹ, chỉ là một lưỡi kiếm đơn giản, sắc bén, với một linh hồn kiếm thuần khiết đến lạ thường. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của nó, một ý chí bình yên, không ham muốn. Nó chỉ muốn là một thanh kiếm, sắc bén để cắt, cứng rắn để đỡ, trung thành để bảo vệ. Nó không mưu cầu sức mạnh vô hạn, không khát khao trở thành "thần binh", chỉ muốn thực hiện bản năng nguyên thủy của mình một cách hoàn hảo.
Nhưng sự bình yên đó không kéo dài. Một "Ý Chí Cực Đoan" vô hình, khổng lồ, lạnh lẽo và tàn bạo bắt đầu bao trùm lấy nó. Tần Mặc cảm nhận được sự hiện diện của Ý Chí Cực Đoan này như một dòng thủy triều băng giá, cuồn cuộn đổ vào tâm trí hắn, mang theo một khát vọng "thăng cấp" đến điên loạn, không có điểm dừng. Nó không có hình dạng cụ thể, chỉ là một áp lực ý niệm thuần túy, nhưng lại có sức mạnh bẻ cong cả thực tại.
"Không... ta không muốn... ta chỉ muốn là ta... không cần sức mạnh vô tri..."
Tiếng kêu gào thảm thiết của Kiếm Linh Cổ Xưa vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng lời nói, mà là bằng những làn sóng ý niệm đau đớn, hoảng loạn. Hắn cảm thấy từng chút một bản chất thuần khiết của nó đang bị xé toạc, bị kéo căng, bị bóp méo. Nó vùng vẫy, kháng cự yếu ớt, nhưng vô ích. Ngọn lửa xanh lam dưới đe bùng lên dữ dội hơn, những tiếng búa đập càng trở nên tàn bạo, dồn dập.
"Ngu xuẩn! Ngươi phải vượt lên! Phải thăng hoa! Trở thành thần binh, đó là số mệnh tối thượng!"
Ý Chí Cực Đoan gầm gừ, không phải bằng âm thanh, mà là một ý niệm lạnh lùng, đầy kiêu hãnh và vô tri, dội thẳng vào linh hồn Tần Mặc. Nó coi thường sự yếu đuối, sự bình dị của kiếm linh, coi khát vọng được là chính mình của nó là một sự lãng phí. Đối với Ý Chí Cực Đoan, chỉ có "thăng hoa", chỉ có đạt đến đỉnh cao sức mạnh mới là lẽ sống. Và để đạt được điều đó, mọi sự hy sinh đều là hợp lý, mọi sự bẻ cong bản chất đều là cần thiết.
Tần Mặc cảm nhận được Kiếm Linh Cổ Xưa đang bị cưỡng ép hấp thụ những năng lượng cuồng bạo, những ý niệm thăng cấp mù quáng. Bản thể của nó bắt đầu biến dạng. Những đường nét thanh khiết dần trở nên cứng nhắc, những vân kiếm vốn dĩ tự nhiên giờ đây như bị khắc sâu một cách cưỡng chế. Ánh sáng của nó không còn là sự sắc bén dịu dàng, mà trở nên chói lòa, đầy hung bạo. Nỗi đau của kiếm linh không chỉ là thể xác, mà là nỗi đau của một linh hồn bị xé toạc, bị ép buộc trở thành một thứ nó không muốn. Sự giằng xé nội tâm của nó dữ dội đến mức Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào tim mình. Hắn có thể cảm nhận sự tuyệt vọng khi bản chất bị bẻ cong, sự trống rỗng khi linh hồn nguyên thủy bị thay thế bằng một khát vọng cuồng loạn.
Tần Mặc co rúm người lại, đôi mắt hắn nhắm nghiền chặt. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm ướt cả y phục. Cả cơ thể hắn run rẩy không ngừng, như đang gánh chịu trực tiếp nỗi đau và sự tra tấn của Kiếm Linh Cổ Xưa. Mỗi tiếng búa đập, mỗi luồng ý chí cưỡng ép đều như một nhát dao cứa vào linh hồn hắn. Bên ngoài thế giới thực, Tô Lam hoảng hốt đỡ lấy hắn, đôi tay nàng chạm vào da thịt hắn lạnh toát, ướt đẫm mồ hôi. Nàng cảm nhận được sự đau đớn tột cùng đang hành hạ Tần Mặc, dù nàng không thể nhìn thấy những gì hắn đang chứng kiến. Hắc Phong cũng gầm gừ dữ dội, nhe nanh trắng sắc bén với khoảng không vô hình xung quanh, như thể nó đang nhìn thấy một kẻ thù ẩn mình, một mối đe dọa không ai khác cảm nhận được.
***
Trong một khoảnh khắc tưởng chừng kéo dài vô tận, Tần Mặc đột nhiên bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng kinh hoàng. Hắn bật mở mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, thở dốc từng hơi nặng nhọc. Không khí lạnh lẽo của đêm khuya Vạn Kiếm Thành đột ngột ập vào phổi, mang theo mùi sắt nguội và đất ẩm, xua đi mùi lưu huỳnh và sắt nung cháy trong tầm nhìn. Hắn thấy mình vẫn đang ở trong con hẻm tối, bóng tối đặc quánh của đêm khuya vẫn bao trùm. Ngọn lửa xanh lam và tiếng búa đập điên cuồng đã biến mất, chỉ còn lại tiếng gió đêm rít qua những mái nhà và tiếng côn trùng rỉ rả yếu ớt.
Tô Lam đang đỡ lấy hắn, khuôn mặt nàng trắng bệch vì lo lắng. Đôi tay nàng run rẩy khi chạm vào trán Tần Mặc, cảm nhận được mồ hôi lạnh vẫn còn đọng lại. Hắc Phong đứng thẳng người, đôi mắt đỏ rực vẫn quét qua xung quanh, chỉ khi thấy Tần Mặc mở mắt, nó mới khẽ cụp tai xuống, tiếng gầm gừ cũng dịu đi phần nào.
“Mặc ca! Anh sao vậy? Anh đã thấy gì?” Tô Lam hỏi dồn dập, giọng nàng khàn đặc vì sợ hãi, ánh mắt đầy sự hoảng loạn. Nàng chưa bao giờ thấy Tần Mặc đau đớn đến vậy, như thể hắn vừa trải qua một trận chiến sinh tử với một địch thủ vô hình.
Tần Mặc cố gắng hít thở sâu, từng lời nói đều khó khăn như thể cổ họng hắn bị nghẹn lại. Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, nhưng ánh mắt hắn lại xa xăm, sâu thẳm, như thể vẫn còn chìm đắm trong ký ức bi thảm vừa qua.
“Ta... ta đã thấy. Ta đã thấy một linh hồn kiếm... bị giày vò. Nó không muốn ‘thăng hoa’, nó chỉ muốn là chính nó. Nhưng một ý chí... một khát vọng điên cuồng đã bẻ cong nó, biến nó thành một thứ chỉ biết hủy diệt.” Hắn ngừng lại, nuốt khan, cố gắng xua đi hình ảnh đau đớn của Kiếm Linh Cổ Xưa đang bị xé toạc linh hồn. Cảm giác đau đớn đó vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn.
Tô Lam chăm chú lắng nghe, sắc mặt nàng dần chuyển từ lo lắng sang kinh hãi khi Tần Mặc kể lại. Nàng cảm nhận được nỗi đau trong từng lời nói của hắn, và nàng bắt đầu hình dung được sự tàn khốc của viễn cảnh đó.
“Đây không phải lần đầu tiên, Tô Lam,” Tần Mặc tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, chứa đựng sự cay đắng và nhận thức sâu sắc. “’Chân lý thất lạc’ đã cảnh báo chúng ta từ ngàn xưa. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới... mà là một nơi của những linh hồn bị bóp méo, bị cưỡng ép. Một nơi mà bản chất nguyên thủy bị chà đạp, bị thay thế bằng khát vọng mù quáng của kẻ khác.” Hắn siết chặt nắm tay, cảm giác bất lực dâng lên khi chứng kiến sự lặp lại của bi kịch.
Tô Lam, với trí tuệ nhạy bén của mình, lập tức kết nối những gì Tần Mặc vừa nói với tình hình hiện tại của Vạn Kiếm Thành. Sắc mặt nàng trắng bệch, nỗi kinh hoàng hiện rõ trong đôi mắt phượng.
“Vậy… Cổ Kiếm Hồn… nó cũng đang làm điều tương tự với Vạn Kiếm Thành sao? Nó đang biến họ thành… những vật tế phẩm cho khát vọng của nó?” Giọng nàng run rẩy, không thể tin vào sự thật tàn khốc này. Điều mà nàng và giáo phái của nàng vẫn luôn tin tưởng, rằng “thăng cấp” là con đường đúng đắn, giờ đây lại hiện ra như một sự cưỡng bức tàn bạo, một bi kịch lặp lại từ ngàn xưa.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía trung tâm Vạn Kiếm Thành, nơi kiếm ý vẫn đang cuồn cuộn dâng trào, giờ đây trong mắt hắn, nó không còn là sự hùng vĩ, mà là một sự cuồng bạo, một tiếng gào thét của những linh hồn bị bóp méo.
“Đúng vậy, Lam cô nương. Cổ Kiếm Hồn đang lặp lại sai lầm của quá khứ. Nó đang dùng Vạn Kiếm Thành này làm bàn đạp, dùng ý chí của các kiếm khách, dùng vật tính của những binh khí vô tri, để nuôi dưỡng khát vọng ‘thăng cấp’ điên cuồng của chính nó. Nó đang tạo ra một bi kịch mới, một vòng lặp hủy diệt mà Kỷ Nguyên Hiền Giả đã từng chứng kiến. Và nếu chúng ta không ngăn chặn nó, thì không chỉ Vạn Kiếm Thành, mà cả Huyền Vực này sẽ bị nhấn chìm trong vòng xoáy của khát vọng cực đoan, giống như những gì Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực đứng sau đang âm thầm thúc đẩy.”
Tô Lam đứng thẳng người, hít sâu một hơi. Nỗi bàng hoàng và kinh hãi dần tan biến, thay vào đó là một sự kiên định sắt đá, pha lẫn nỗi xót xa sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự thật kinh hoàng nhất, sự lặp lại của bi kịch cổ xưa. Nàng không còn chút nghi ngờ nào về con đường của Tần Mặc. Hắn không chỉ là người lắng nghe vạn vật, mà còn là người duy nhất có thể ngăn chặn thảm họa này.
Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt kiên định không kém.
“Ta đã hiểu, Mặc ca. Ta sẽ sát cánh cùng chàng. Bất kể điều gì xảy ra.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên một sự ấm áp khó tả. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, đối thủ không chỉ là một linh hồn kiếm tha hóa, mà là cả một hệ tư tưởng đã ăn sâu vào tâm trí bao thế hệ. Nhưng với sự thấu hiểu sâu sắc hơn về bản chất của sự hủy diệt, và với một đồng minh kiên định như Tô Lam, hắn không còn cảm thấy cô đơn. Bình minh sắp ló dạng, và cuộc đối đầu thực sự, cuộc chiến vì bản chất và sự cân bằng của vạn vật, sẽ sớm bắt đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.