Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 321: Trọng Tâm Kiếm Hồn: Khát Vọng Hóa Thần

Tần Mặc bước qua ngưỡng cửa, tiến vào trung tâm của Lò Rèn Cự Lực. Ngay lập tức, kiếm ý cuồng bạo hơn, như một tiếng gầm thầm lặng đáp trả sự hiện diện của Tần Mặc, một kẻ dị biệt không chịu khuất phục. Không khí bên trong dường như đông đặc lại, nặng nề đến mức khó thở. Từng hạt bụi kim loại trong không khí cũng như đang nhảy múa, chứa đựng một sự sắc bén tiềm ẩn, sẵn sàng cứa vào da thịt bất cứ lúc nào.

Bên trong xưởng rèn, khung cảnh hiện ra trước mắt Tần Mặc như một viễn cảnh của địa ngục trần gian, nhưng lại mang vẻ đẹp hùng vĩ đến đáng sợ. Vô số lò nung khổng lồ, cao vút chạm tới mái vòm đá, đang đỏ rực như những con mắt quỷ dữ mở to giữa bóng tối. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, nuốt trọn những thanh kim loại đang được nung chảy, biến chúng thành những dòng dung nham vàng óng, lấp lánh như vàng lỏng. Tiếng búa đập thép không còn vang vọng đơn lẻ mà hòa thành một bản hòa tấu điên cuồng, hàng trăm, hàng ngàn nhát búa cùng lúc giáng xuống, tạo nên một nhịp điệu dồn dập, thôi thúc, như tiếng trống trận bất tận. Tiếng than nổ lép bép, tiếng gió rít qua các khe hở, và tiếng kim loại rên rỉ khi bị uốn nắn, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, nhấn chìm mọi giác quan.

Mùi sắt nung cháy, mùi than khét lẹt, mùi khói đặc quánh và mùi mồ hôi chua nồng của những thợ rèn đang làm việc không ngừng nghỉ, tất cả quyện vào nhau, lấp đầy từng ngóc ngách của không gian. Tần Mặc cảm thấy lồng ngực mình như bị nung nóng, từng hơi thở đều mang theo vị kim loại. Không khí nóng bức đến mức dường như có thể đốt cháy da thịt, nhưng kỳ lạ thay, những thợ rèn nơi đây vẫn làm việc miệt mài, khuôn mặt họ đẫm mồ hôi nhưng ánh mắt lại bừng bừng một ngọn lửa cuồng nhiệt, như thể họ đang bị một ý chí vô hình nào đó điều khiển, không biết mệt mỏi.

Ở trung tâm của Lò Rèn Cự Lực, sừng sững một khối kim loại khổng lồ, cao hơn cả Tần Mặc, đang phát sáng đỏ rực như một trái tim đang đập mạnh mẽ. Đó không chỉ là một khối kim loại thông thường, mà là nơi kiếm ý của Cổ Kiếm Hồn cuộn trào mạnh mẽ nhất, như một cơn bão xoáy không ngừng. Những đường gân kim loại nổi rõ trên bề mặt, lấp lánh những ánh sáng kỳ dị, như thể vô số linh hồn kiếm đang bị ép buộc hội tụ về đây, hòa nhập vào một thể thống nhất. Áp lực từ khối kim loại này không chỉ là nhiệt độ, mà còn là một luồng sức mạnh tinh thần khổng lồ, cố gắng ép Tần Mặc phải quỳ gối, phải khuất phục.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Cổ Kiếm Hồn, không phải là một linh hồn kiếm đơn thuần, mà là một ý chí đã bị tha hóa đến mức cực đoan, một khát vọng 'thăng cấp' đến điên loạn. Ý chí đó như một con thú khổng lồ đang ngủ đông, nhưng sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào, nuốt chửng mọi thứ cản đường nó. Nó không chỉ muốn trở thành một thanh kiếm mạnh mẽ, nó muốn trở thành một vị thần kiếm, một kẻ duy nhất thống trị mọi loại binh khí.

Tần Mặc đứng đó, bất động, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào khối kim loại đỏ rực. Hắn không hề lùi bước, không hề nao núng trước áp lực kinh khủng. ‘Ý chí tồn tại’ trong hắn bùng lên, không phải để đối kháng, mà để bao bọc, để thấu hiểu. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự cuồng bạo, sự kiêu hãnh, nhưng đồng thời cả nỗi đau và sự giằng xé ẩn sâu bên trong ý chí của Cổ Kiếm Hồn.

Trong tâm trí hắn, một giọng nói vang vọng, mang theo sự hùng tráng của ngàn năm rèn giũa, sự sắc bén của hàng vạn trận chiến, nhưng cũng đầy vẻ cuồng vọng và khát khao: *“Ngươi là ai mà dám bước vào thánh địa của ta? Ngươi là ai mà dám đối mặt với ý chí bất diệt này? Ngươi là ai mà không chịu khuất phục?”*

Tần Mặc không trả lời bằng lời nói, mà bằng một dòng ý niệm thuần khiết, nhẹ nhàng nhưng kiên định, truyền thẳng vào khối kim loại đỏ rực: *“Ngươi muốn trở thành thần? Nhưng cái giá phải trả là gì? Mất đi bản chất của chính mình sao? Trở thành một ý chí vô tri, chỉ còn khát vọng hủy diệt, đó có phải là điều ngươi thực sự muốn?”*

Ngay lập tức, ý chí của Cổ Kiếm Hồn trở nên hỗn loạn hơn, như một cơn sóng thần tinh thần ập đến Tần Mặc. Giọng nói trong tâm trí hắn trở nên gầm thét, đầy phẫn nộ và căm ghét: *“Im đi! Ngươi không hiểu! Ngươi là phàm nhân, làm sao hiểu được khát vọng vươn tới cực hạn của ta? Ta phải mạnh hơn! Ta phải là duy nhất! Ta không thể là một thanh kiếm tầm thường! Ta không thể bị lãng quên như bao binh khí vô dụng khác!”* Ý niệm đó chứa đựng nỗi sợ hãi sâu thẳm về sự vô danh, về sự mục nát, về cái chết của một vật thể khi không còn được sử dụng, không còn được ngưỡng mộ. Nó là tiếng kêu than của một bản chất bị đè nén, bị chối bỏ.

Tần Mặc cảm thấy đầu óc mình ong lên, như thể hàng ngàn lưỡi kiếm vô hình đang cố gắng đâm xuyên qua tâm trí hắn. Hắn cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, dùng năng lực ‘ý chí tồn tại’ để hóa giải những đòn tấn công tinh thần dữ dội. Hắn không chống cự, mà tìm cách dung hòa, tìm cách len lỏi vào sâu hơn.

Bên ngoài Lò Rèn Cự Lực, Tô Lam siết chặt thanh kiếm trong tay, đôi mắt phượng nhìn sâu vào Tần Mặc. Nàng biết, hắn đang ở trong trạng thái nguy hiểm nhất. Nàng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ đang bùng nổ từ bên trong xưởng rèn, khiến không khí xung quanh rung chuyển bần bật. Những thợ rèn đang làm việc gần đó đột nhiên ngã quỵ, ôm đầu rên rỉ, như thể tâm trí họ đang bị tấn công.

“Tần Mặc, cẩn thận! Áp lực quá mạnh!” Nàng thốt lên, giọng nói vang vọng trong tiếng ồn ào của lò rèn, mang theo sự lo lắng không thể che giấu. Nàng thấy Tần Mặc vẫn đứng bất động, nhưng khuôn mặt hắn đã trở nên trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi. Một luồng kiếm khí sắc bén như hàng ngàn mũi kim châm bỗng bùng nổ từ bên trong, xuyên qua những bức tường đá dày, khiến chúng nứt toác.

Tô Lam không chút do dự, rút kiếm ra khỏi vỏ. Thanh kiếm của nàng phát ra một ánh sáng xanh lam nhạt, tạo thành một lớp kết giới mỏng manh nhưng kiên cố, bao bọc lấy nàng, Hắc Phong và con linh khuyển nhỏ bé đang run rẩy trong lòng nàng. Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào cổng lò rèn, bộ lông đen tuyền dựng đứng, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào nếu Tần Mặc gặp nguy hiểm. Con linh khuyển nhỏ bé rúc sâu vào ngực Tô Lam, toàn thân run rẩy, tiếng rên khe khẽ như cầu xin sự che chở.

Tô Lam nhìn những vết nứt trên tường đá, nhìn những thợ rèn đang đau đớn quằn quại, và nàng càng thêm hiểu sự nguy hiểm của ý chí tha hóa này. Nàng biết, Tần Mặc đang đối mặt với một thứ không chỉ là sức mạnh vật chất, mà là một sự bóp méo của ý chí, một sự từ bỏ bản chất đến tột cùng. Nàng siết chặt kiếm, lòng thầm nguyện cầu cho Tần Mặc, và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bảo vệ hắn, dù có phải đối mặt với cả ý chí cuồng bạo của Cổ Kiếm Hồn. Cuộc chiến này, nàng hiểu, không phải là của riêng Tần Mặc. Nó là cuộc chiến vì sự cân bằng, vì bản chất của vạn vật.

Tần Mặc rơi vào một trạng thái xuất thần, tâm trí hắn như bị xé toạc bởi hàng ngàn lưỡi kiếm vô hình. Không gian xung quanh hắn dường như biến mất, thay vào đó là một biển kiếm ý hỗn loạn, xoáy cuộn như một cơn lốc dữ dội. Hắn không còn thấy những lò nung đỏ rực, không còn nghe tiếng búa đập thép, chỉ còn tiếng vọng của hàng ngàn nhát búa cổ xưa dội vào linh hồn, tiếng kim loại rên rỉ dưới áp lực khủng khiếp, và tiếng gió rít qua những lưỡi kiếm vô hình trong tâm trí hắn.

Mùi sắt nung cháy nồng nặc, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với một mùi linh khí bị bóp méo, méo mó đến mức khó chịu, và một chút mùi máu tanh từ ký ức xa xưa của Cổ Kiếm Hồn. Đó là mùi của những trận chiến, của sự hy sinh, của khát vọng chiến thắng đến cùng cực. Trong không gian tinh thần này, Tần Mặc cảm nhận được ý chí ‘thăng cấp’ đến mức vặn vẹo của Cổ Kiếm Hồn, một khát khao mãnh liệt muốn vượt qua giới hạn của một thanh kiếm, để trở thành một ‘thần binh’ vô tri, chỉ còn chức năng.

Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng: một thanh kiếm ban đầu tĩnh lặng, trầm tư, được rèn giũa từ tinh túy của đất trời, mang trong mình vẻ đẹp thuần khiết của kim loại. Nhưng rồi, nó bị cuốn vào những trận chiến, bị thôi thúc bởi những ý chí cường đại của chủ nhân, dần dần học được khát vọng, học được sự kiêu hãnh. Và rồi, nó bị thao túng, bị ép buộc, bị tiêm nhiễm vào một ‘ý chí cực đoan’ từ thời xa xưa, từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi mọi vật đều bị đẩy đến ngưỡng của sự ‘thăng hoa’ cưỡng bức.

Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau tột cùng của thanh kiếm khi bản chất của nó bị bóp méo. Nó muốn bình yên, nó muốn là một thanh kiếm trung thành, sắc bén, nhưng không muốn trở thành một công cụ của sự hủy diệt vô tri. Nó muốn giữ lại ý chí tự do, sự chiêm nghiệm về bản chất của kim loại và lửa, nhưng bị cưỡng ép phải từ bỏ tất cả để trở thành một thực thể chỉ biết khát vọng sức mạnh, khát vọng ‘hóa thần’. Nó là một bi kịch lặp lại, một tiếng vọng đau đớn từ quá khứ, mà Tần Mặc đã từng chứng kiến trong ‘vision’ trước đó.

Nhưng sâu thẳm bên trong biển kiếm ý hỗn loạn và khát vọng cuồng loạn ấy, Tần Mặc cảm nhận được một nỗi sợ hãi, một sự cô độc, và những tiếng vọng về một ‘bản chất’ khác, bình yên hơn, đã bị chôn vùi. Đó là tiếng thì thầm của kim loại nguyên thủy, của lửa thiêng, của dòng nước làm nguội, của những bàn tay thô ráp đã tạo nên nó. Một bản chất không cần phải ‘thăng cấp’ để trở nên vĩ đại, mà vĩ đại bởi chính sự tồn tại của nó, bởi chức năng và ý nghĩa nguyên thủy của nó.

*“Bản chất? Bản chất là yếu đuối! Bản chất là bị lãng quên! Ta phải thay đổi! Ta phải tiến hóa!”* Giọng nói của Cổ Kiếm Hồn lại gầm thét trong tâm trí Tần Mặc, đầy rẫy sự hỗn loạn và tuyệt vọng. *“Ngươi nói gì về bình yên? Bình yên là chết chóc! Bình yên là sự mục nát! Ta đã thấy những kẻ vĩ đại bị vùi lấp trong cát bụi vì không chịu vươn lên! Ta không muốn vậy! Ta không thể vậy!”*

Ý niệm đó như những dòng dung nham nóng chảy, cố gắng thiêu đốt mọi suy nghĩ bình yên trong Tần Mặc. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc, nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, bị mất đi ý nghĩa tồn tại khi không còn được cường hóa, không còn được chú ý. Đó là nỗi sợ của một vật thể đã chứng kiến quá nhiều sự thay đổi, quá nhiều sự quên lãng.

Tần Mặc cố gắng ổn định tâm trí, dùng năng lực ‘ý chí tồn tại’ của mình để tạo ra một cầu nối, một ‘tia sáng’ nhỏ giữa biển kiếm ý hỗn loạn của Cổ Kiếm Hồn. Hắn không đối đầu trực tiếp với sự cuồng loạn, mà tìm cách lách qua, tìm cách chạm vào ‘bản chất’ cốt lõi đang bị chôn vùi. Hắn biết, để cảm hóa Cổ Kiếm Hồn, không thể dùng sức mạnh. Phải dùng sự thấu hiểu, dùng lòng đồng cảm.

*“Ngươi không cần phải trở thành thứ gì khác ngoài chính mình,”* Tần Mặc truyền đi ý niệm, nhẹ nhàng nhưng kiên định, như một làn gió mát lành thổi qua biển lửa. *“Sức mạnh của ngươi nằm ở bản chất, không phải ở sự hóa thân cưỡng ép. Một thanh kiếm sắc bén nhất không phải vì nó là thần, mà vì nó là chính nó, làm tròn bổn phận của một thanh kiếm. Ngươi đã quên đi niềm kiêu hãnh của một thanh kiếm khi được rèn giũa, được tôi luyện, được mài sắc sao? Niềm kiêu hãnh khi được vung lên, khi được chiến đấu vì một mục đích chân chính, chứ không phải vì khát vọng vô độ?”*

Những lời của Tần Mặc không chỉ là ý niệm, mà còn là những hình ảnh, những ký ức về Vô Tính Thành, nơi mọi vật sống đúng với bản chất của mình, nơi một chiếc bình gốm hài lòng với việc chứa nước, một cành cây hài lòng với việc đung đưa trong gió. Hắn chiếu rọi những ký ức đó vào tâm trí hỗn loạn của Cổ Kiếm Hồn, như những đốm sáng nhỏ nhoi trong bóng tối.

Cổ Kiếm Hồn gầm lên một tiếng dữ dội trong tâm trí Tần Mặc, nhưng lần này, tiếng gầm đó không chỉ chứa sự phẫn nộ, mà còn có một chút dao động, một chút bối rối. Biển kiếm ý xung quanh Tần Mặc trở nên hỗn loạn hơn nữa, như một sinh vật khổng lồ đang giằng xé nội tâm. Hắn cảm nhận được sự chống cự mạnh mẽ, như thể Cổ Kiếm Hồn đang cố gắng đẩy lùi những ý niệm của Tần Mặc, nhưng đồng thời, một phần sâu thẳm trong nó lại đang lắng nghe, đang suy ngẫm.

Bên ngoài, Lò Rèn Cự Lực rung chuyển dữ dội hơn. Những bức tường đá dày nứt toác từng mảng lớn, bụi đá rơi lả tả như mưa. Kiếm khí bùng nổ thành từng đợt sóng xung kích vô hình, quét qua xưởng rèn, khiến những thợ rèn không đủ sức chống đỡ phải bật máu, ngã vật ra sàn. Ngay cả những lò nung khổng lồ cũng rung lắc, những dòng dung nham trong đó bắn tung tóe.

Tô Lam, người đang bảo vệ bên ngoài, cảm thấy áp lực đè nặng lên kết giới của mình. Thanh kiếm của nàng ngân nga một tiếng trong tay, ánh sáng xanh lam nhạt bùng lên mạnh mẽ hơn, chống đỡ từng đợt kiếm khí. Nàng biết, Tần Mặc đang đối mặt với một ý chí kinh hoàng. Nàng nhìn thấy những vết nứt xuất hiện trên bề mặt khối kim loại đỏ rực ở trung tâm lò rèn, như thể nó đang bị xé toạc từ bên trong.

Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực tỏa ra ánh sáng hung dữ, những sợi lông đen tuyền dựng đứng như những mũi kim. Nó sẵn sàng lao vào, dùng bản năng thú tính của mình để bảo vệ Tần Mặc. Con linh khuyển nhỏ bé trong lòng Tô Lam đã ngất đi vì sợ hãi, nằm bất động, chỉ còn thoi thóp thở.

Tô Lam hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc đối thoại đơn thuần. Đây là một trận chiến của ý chí, một sự va chạm của hai triết lý sống hoàn toàn khác biệt. Nếu Tần Mặc thất bại, không chỉ bản thân hắn gặp nguy hiểm, mà có lẽ, cả Huyền Vực sẽ mất đi một cơ hội cuối cùng để tìm lại sự cân bằng. Nàng siết chặt kiếm, ánh mắt kiên định. Dù có phải hy sinh, nàng cũng sẽ bảo vệ con đường mà Tần Mặc đang đi. Nàng là cánh cổng cuối cùng bảo vệ Tần Mặc khỏi sự can thiệp từ thế giới bên ngoài, để hắn có thể dốc toàn bộ tâm trí vào cuộc chiến tinh thần này.

Trong biển kiếm ý của Cổ Kiếm Hồn, Tần Mặc vẫn kiên trì, không lùi bước. Hắn cảm nhận được sự đau đớn, sự giằng xé của một ý chí đã bị tha hóa quá lâu, nhưng vẫn ẩn chứa một hạt mầm của bản chất nguyên thủy. Hắn biết, hành trình cảm hóa Cổ Kiếm Hồn sẽ còn rất dài, rất khó khăn, nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Bởi vì, dù bị tha hóa đến mức nào, vẫn có một "bản chất" nguyên thủy có thể được đánh thức, mở ra hy vọng cho việc cứu rỗi không chỉ Cổ Kiếm Hồn, mà cả những 'vật' khác đã đi lạc đường. Hắn đang tạo ra một tia sáng nhỏ, một con đường mờ ảo dẫn về nơi bắt đầu, về nơi bản chất thuần khiết. Và đó là tất cả những gì hắn cần ở thời điểm này.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free