Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 322: Bão Kiếm Thịnh Nộ: Ý Chí Thần Binh Không Khoan Nhượng

Biển kiếm ý hỗn loạn của Cổ Kiếm Hồn, tưởng chừng đã dao động trước những ý niệm thấu hiểu của Tần Mặc, giờ đây không chỉ đơn thuần là sự bối rối. Nó gầm lên, một tiếng gầm vang dội trong tâm trí Tần Mặc, không còn là sự phẫn nộ đơn thuần, mà là một cơn thịnh nộ cuồng bạo, một sự khước từ tuyệt đối. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng từng đợt sóng tinh thần sắc lạnh, như hàng vạn lưỡi kiếm vô hình đang cố gắng xé nát tâm thức hắn, đẩy hắn ra khỏi không gian ý chí thiêng liêng mà Cổ Kiếm Hồn đang ngự trị.

“Ngươi không cần phải trở thành thứ gì khác ngoài chính mình,” Tần Mặc vẫn kiên trì truyền đi ý niệm, giọng nói thầm lặng trong tâm trí nhưng mang sức nặng của ngàn cân. Hắn cố gắng giữ vững hình ảnh Vô Tính Thành, hình ảnh những vật thể bình dị tìm thấy niềm vui trong bản chất của mình, như một ngọn hải đăng giữa cơn bão. “Sức mạnh của ngươi nằm ở bản chất, không phải ở sự hóa thân cưỡng ép. Một thanh kiếm sắc bén nhất không phải vì nó là thần, mà vì nó là chính nó, làm tròn bổn phận của một thanh kiếm. Ngươi đã quên đi niềm kiêu hãnh của một thanh kiếm khi được rèn giũa, được tôi luyện, được mài sắc sao? Niềm kiêu hãnh khi được vung lên, khi được chiến đấu vì một mục đích chân chính, chứ không phải vì khát vọng vô độ?”

Những lời của Tần Mặc, thay vì xoa dịu, lại như đổ thêm dầu vào lửa. Biển kiếm ý vốn đã hỗn loạn, nay bùng nổ thành một cơn bão tố thực sự. Không gian ý chí xung quanh Tần Mặc bỗng biến dạng, những luồng năng lượng màu xám bạc xoắn vào nhau, tạo thành những hình ảnh chói lòa, sắc lạnh và đầy ám ảnh.

Trước mắt Tần Mặc hiện lên vô số cảnh tượng tàn khốc: những chiến trường đẫm máu trải dài vô tận, tiếng kim loại va chạm chan chát đến nhức óc, những thân binh sĩ ngã xuống như rạ, và trên tất cả, là hình ảnh một thanh kiếm khổng lồ, rực rỡ ánh sáng vàng kim, vung lên xé toạc bầu trời, biến mọi thứ thành tro bụi. Nó không chỉ là sức mạnh, mà là sự thống trị tuyệt đối, sự bá đạo không dung thứ bất kỳ kẻ nào cản đường. Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý niệm khinh miệt sâu sắc, như thể Cổ Kiếm Hồn đang nhìn hắn, một con người phàm trần với những tư tưởng yếu đuối, bằng ánh mắt của một vị thần nhìn loài kiến.

*“Yếu đuối! Ngươi không hiểu!”* Tiếng vọng của Cổ Kiếm Hồn, giờ đây không còn mơ hồ mà trở nên rõ ràng, hùng vĩ như sấm sét, vang dội khắp tâm trí Tần Mặc. Nó mang theo sự kiêu ngạo tột cùng, sự phẫn nộ khi bị một kẻ tầm thường như Tần Mặc dám chất vấn. *“Chỉ có trở thành Thần Binh tối thượng, ta mới tồn tại! Ngươi cản đường ta! Ngươi là chướng ngại vật trên con đường hóa thần của ta! Kẻ phàm nhân nhỏ bé, ngươi có tư cách gì mà dám nói về bản chất, về kiêu hãnh khi ta đang đứng trước ngưỡng cửa vĩnh hằng? Ngươi không xứng!”*

Sóng tinh thần dồn dập ập đến, dữ dội hơn bất cứ điều gì Tần Mặc từng trải qua. Nó không chỉ là áp lực, mà là một cuộc tấn công trực diện vào linh hồn, cố gắng bẻ gãy ý chí của hắn. Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn lưỡi kiếm đang đâm xuyên qua tâm trí mình, mỗi nhát đâm đều mang theo sự khinh bỉ và uy áp của Cổ Kiếm Hồn. Hắn rên khẽ, nhưng vẫn giữ vững tư thế, đôi mắt nhắm nghiền, tập trung cao độ. Làn da hắn tái đi, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng ý chí của hắn vẫn không hề lung lay.

Tần Mặc biết, đây không phải là lúc để thỏa hiệp. Hắn phải giữ vững niềm tin của mình, giữ vững con đường mà hắn đã chọn. Hắn không thể để Cổ Kiếm Hồn kéo hắn vào vòng xoáy của khát vọng cực đoan, không thể để nó bóp méo nhận thức của hắn về giá trị của vạn vật.

“Con đường hóa thần mà ngươi theo đuổi, liệu có phải là con đường duy nhất để tồn tại?” Tần Mặc cố gắng truyền đi một ý niệm khác, yếu hơn một chút vì sự công kích liên tục, nhưng vẫn chứa đựng sự kiên định. Hắn cố gắng tìm một kẽ hở trong bức tường phòng thủ kiêu ngạo của Cổ Kiếm Hồn, một điểm yếu nơi nỗi sợ hãi có thể ẩn chứa. “Ngươi khao khát sức mạnh để làm gì? Để thống trị? Để không bị lãng quên? Hay chỉ là để che giấu một nỗi sợ hãi sâu thẳm hơn, nỗi sợ hãi bị coi là không đủ, bị bỏ rơi?”

Cổ Kiếm Hồn đáp lại bằng một tiếng gầm vang trời, lần này là một tiếng gầm tinh thần thuần túy, mang theo sự bùng nổ của năng lượng hủy diệt. Không gian ý chí của Tần Mặc rung chuyển dữ dội, những hình ảnh chiến trường tan biến, thay vào đó là một khối đen kịt khổng lồ, một lưỡi kiếm hư vô với năng lượng vô hạn, đang từ từ chém xuống. Đó là sự phô trương sức mạnh tuyệt đối, một lời tuyên chiến không khoan nhượng. Nó muốn nghiền nát Tần Mặc, nghiền nát mọi tư tưởng mà hắn đại diện.

Tần Mặc cảm thấy toàn thân đau nhức, không phải đau về thể xác, mà là đau từ sâu bên trong linh hồn. Hắn tựa như một con thuyền nhỏ bé giữa đại dương bão tố, chênh vênh trước từng đợt sóng thần hung hãn. Nhưng hắn không gục ngã. Hắn nhớ lại lời cảnh báo của chân lý thất lạc: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Hắn không thể để Cổ Kiếm Hồn, một đại diện tiêu biểu của khát vọng cực đoan này, tiếp tục con đường hủy diệt bản chất.

Hắn vững vàng như một ngọn núi, cố gắng hấp thụ và hóa giải áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên tâm trí. Hắn không dùng sức mạnh để đối kháng, mà dùng sự kiên định của ý chí, dùng niềm tin vào sự cân bằng bản chất để làm tấm khiên chắn. Hắn biết, đây là một cuộc chiến dai dẳng, một cuộc chiến mà kẻ yếu không phải là kẻ thua cuộc, mà là kẻ từ bỏ.

Bên ngoài không gian tinh thần, Lò Rèn Cự Lực đang trải qua một cuộc tàn phá khủng khiếp. Từng mảng tường đá dày đặc, vốn vững chãi như núi, giờ đây nứt toác, vỡ vụn thành từng mảnh lớn, bắn tung tóe khắp nơi. Bụi đá và vôi vữa rơi lả tả như một cơn mưa đen đục, hòa cùng làn khói nghi ngút từ những lò nung vẫn đang cháy. Âm thanh chát chúa của kim loại bị xé rách, tiếng đá vụn lả tả, và tiếng gầm rú của kiếm khí vang vọng khắp không gian, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hủy diệt.

Những luồng kiếm khí vô hình mà trước đó chỉ là áp lực tinh thần, giờ đây đã hiện hữu thành những lưỡi kiếm năng lượng sắc bén, mang màu xám bạc lạnh lẽo, gào thét bay lượn trong không trung. Chúng không còn là những đợt sóng xung kích ngẫu nhiên, mà như những mũi tên được bắn ra từ một cung thủ vô hình, có chủ đích, lao thẳng về phía Tần Mặc, nơi hắn đang bất động, đặt tay lên khối kim loại trung tâm.

Tô Lam, với thanh kiếm cổ trong tay, vẫn đứng vững như một pho tượng. Nàng đã liên tục duy trì kết giới bảo vệ cho Tần Mặc và bản thân, nhưng áp lực từ kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn đã tăng lên gấp bội, khiến ánh sáng xanh lam nhạt từ thanh kiếm của nàng không ngừng rung động, như một ngọn nến đứng trước gió lớn. Từng đợt kiếm khí sắc như dao cạo lao tới, nàng vung kiếm, tạo ra những lá chắn ánh sáng hình tròn, chặn đứng và làm chệch hướng chúng. Tiếng “choang! choang!” của kim loại va chạm với năng lượng vang lên liên hồi, chói tai.

Khuôn mặt thanh tú của Tô Lam giờ đây đẫm mồ hôi, mái tóc đen dài dính sát vào thái dương. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự cảnh giác cao độ và một nỗi lo lắng không thể che giấu cho Tần Mặc. Nàng biết, Tần Mặc đang đối mặt với một ý chí kinh hoàng, một bản ngã đã bị tha hóa đến tận cùng. Mỗi khi một lưỡi kiếm năng lượng bị đẩy lùi, nó lại để lại một vết rách nhỏ trên kết giới, buộc Tô Lam phải dồn toàn bộ linh lực để duy trì và vá lại. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực đang dâng lên, nhưng nàng không được phép gục ngã.

“Tần Mặc, ngươi phải trụ vững!” Tô Lam hét lên, giọng nàng đầy kiên quyết, át đi tiếng ồn ào hỗn loạn xung quanh. Nàng biết Tần Mặc không thể nghe thấy lời nàng bằng tai, nhưng nàng hy vọng ý chí của nàng có thể truyền đến hắn, như một lời động viên, một lời nhắc nhở rằng hắn không đơn độc. “Hắc Phong, bảo vệ hắn!”

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, giờ đây đã biến thành một bức tường thép sống. Nó không ngừng gầm gừ, tiếng gầm vang vọng và đầy đe dọa, như một lời thách thức gửi đến Cổ Kiếm Hồn. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên ánh sáng hung dữ, những sợi lông trên khắp cơ thể dựng đứng như những mũi kim sắc nhọn, sẵn sàng nghênh chiến. Nó không chỉ dùng kết giới của Tô Lam để phòng thủ, mà còn lao vào giữa những lưỡi kiếm năng lượng, dùng thân mình vững chắc để chặn đứng chúng. Mỗi khi một lưỡi kiếm va vào, bộ lông của Hắc Phong lại tóe ra những tia lửa điện, và một tiếng “rắc” khẽ vang lên, như thể xương cốt của nó đang phải chịu đựng một áp lực khủng khiếp. Nhưng nó không lùi bước, bản năng bảo vệ chủ nhân đã ăn sâu vào huyết quản.

Một lưỡi kiếm năng lượng lớn hơn, sắc bén hơn, bất ngờ xuyên qua một kẽ hở trong kết giới của Tô Lam, lao thẳng về phía Tần Mặc. Hắc Phong phản ứng nhanh như chớp, gầm lên một tiếng giận dữ, nhảy vọt lên chắn trước Tần Mặc. Lưỡi kiếm đâm thẳng vào vai nó, tạo ra một tiếng va chạm trầm đục và một vết cắt sâu, từ đó một làn khói đen kịt bốc lên. Hắc Phong rên rỉ đau đớn, nhưng vẫn đứng vững, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào khối kim loại trung tâm, nơi nó cảm nhận được nguồn gốc của sự hung hãn này.

Cơn thịnh nộ của Cổ Kiếm Hồn không chỉ dừng lại ở việc phóng ra kiếm khí. Các lò nung khổng lồ trong xưởng rèn bắt đầu nổ tung, những dòng dung nham nóng chảy bắn tung tóe như pháo hoa địa ngục, nhuộm đỏ không gian. Những cây cột chống đỡ mái nhà, vốn là những thân gỗ cổ thụ to lớn, cũng bắt đầu nứt ra, cháy xém, và đổ sập xuống từng cái một, kéo theo những mảng mái nặng nề. Toàn bộ Lò Rèn Cự Lực đang dần biến thành một đống đổ nát, như thể một bàn tay vô hình khổng lồ đang bóp nát nó.

“Không được!” Tô Lam cắn chặt môi, linh lực trong cơ thể nàng gần như cạn kiệt. Nàng biết, nếu Tần Mặc không thể thoát ra khỏi cuộc chiến ý chí này, hoặc Cổ Kiếm Hồn không được trấn áp, thì cả ba sẽ bị chôn vùi tại đây. Nàng không sợ cái chết, nhưng nàng sợ rằng con đường của Tần Mặc, con đường mà nàng tin là đúng đắn cho Huyền Vực, sẽ bị cắt đứt. Nàng nhìn Tần Mặc, khuôn mặt hắn vẫn bình thản trong sự tập trung cao độ, nhưng đôi môi hắn đã trắng bệch. Nàng cảm thấy bất lực, khi sức mạnh của nàng chỉ có thể chống đỡ những tác động vật lý, mà không thể can thiệp vào cuộc chiến thầm lặng bên trong tâm thức.

Con linh khuyển nhỏ bé trong lòng Tô Lam, đã tỉnh lại sau cơn ngất, nhưng nó chỉ có thể run rẩy, rúc sâu vào áo nàng, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng kêu ư ử sợ hãi. Nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm nhận được một nỗi kinh hoàng vô hạn từ khắp nơi.

Trong không gian ý chí hỗn loạn của Cổ Kiếm Hồn, Tần Mặc vẫn kiên trì chống đỡ luồng ý niệm hủy diệt. Hắn không chỉ đối kháng, mà còn cố gắng lách qua, tìm kiếm những vết nứt, những điểm yếu trong lớp vỏ bọc kiêu ngạo và hung tàn của nó. Hắn biết, mọi sự hung bạo đều bắt nguồn từ một nỗi sợ hãi, một điểm yếu nào đó.

Và rồi, xuyên qua biển ý chí cuồng nộ, Tần Mặc thoáng thấy những hình ảnh rời rạc, như những tia chớp vụt qua trong màn đêm. Đó là những cảnh tượng bi thương, đau đớn. Hắn thấy những thanh kiếm cổ xưa, từng được trân trọng, từng là biểu tượng của sức mạnh và quyền uy, giờ đây bị bẻ gãy, vứt bỏ trong những đống sắt vụn hoen gỉ. Hắn thấy những thanh kiếm khác, vì không đủ sức mạnh, không đủ linh tính, đã bị lãng quên, bị chôn vùi dưới lớp đất cát của thời gian, không còn ai nhớ đến sự tồn tại của chúng.

Một cảm giác cô độc và tuyệt vọng sâu sắc ập đến Tần Mặc, không phải của hắn, mà là của Cổ Kiếm Hồn. Nó không chỉ là sự cô độc của một vật thể bị bỏ rơi, mà là sự cô độc của một ý chí khao khát được công nhận nhưng không thể tìm thấy con đường. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ khi không thể “tiến hóa”, không thể đạt đến đỉnh cao mà nó hằng mong muốn. Nỗi sợ hãi ấy không chỉ đến từ sự yếu kém của bản thân, mà còn đến từ sự tàn khốc của thế giới bên ngoài, nơi chỉ những vật thể “thăng cấp” mới được tôn thờ, mới được tồn tại vĩnh cửu.

Tần Mặc chợt hiểu ra. Khát vọng “hóa thần” của Cổ Kiếm Hồn không chỉ là tham vọng thuần túy. Nó còn là một nỗ lực tuyệt vọng để thoát khỏi số phận bị lãng quên, bị coi thường, bị bẻ gãy. Nó sợ hãi trở thành “một thanh kiếm vô dụng”, sợ hãi bị chìm vào hư vô như những thanh kiếm cổ xưa mà hắn vừa thoáng thấy. Đây chính là nỗi sợ hãi đã từng ám ảnh những “vật” trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, khi “chân lý thất lạc” bắt đầu bị bóp méo, khi sự truy cầu “thăng tiên” trở thành con đường duy nhất để tồn tại, để không bị đào thải.

*“Không bao giờ… ta sẽ không bao giờ chỉ là một thanh kiếm vô dụng!”* Tiếng vọng của Cổ Kiếm Hồn lại vang lên, nhưng lần này, nó không còn mang sự kiêu ngạo hay phẫn nộ đơn thuần. Giọng điệu của nó chứa đựng một nỗi đau đớn sâu thẳm, một sự kiên quyết đến mức tuyệt vọng. *“Ta sẽ là THẦN BINH! Ta sẽ vĩnh viễn tồn tại! Không ai có thể bẻ gãy ta, không ai có thể lãng quên ta!”*

Tần Mặc thở dốc, cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Hắn không còn chỉ thấy một kẻ tham lam sức mạnh, mà thấy một ý chí bị tổn thương sâu sắc, một linh hồn đang trốn chạy khỏi nỗi sợ hãi lớn nhất của mình.

“Nỗi sợ hãi này… không phải chỉ là tham vọng,” Tần Mặc tự nhủ, ý niệm của hắn trở nên rõ ràng hơn, sâu sắc hơn. Hắn nhận ra mình đã đánh giá thấp đối thủ này. Cổ Kiếm Hồn không phải là một kẻ đơn thuần chỉ muốn sức mạnh, nó là một nạn nhân của một triết lý sai lầm, một nạn nhân đang cố gắng tự cứu lấy mình bằng con đường cực đoan nhất.

Hiểu được điều này, Tần Mặc cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sức lực, nhưng đồng thời, một luồng ý chí mới lại dâng lên trong hắn. Hắn biết, việc cảm hóa Cổ Kiếm Hồn sẽ khó khăn hơn hắn nghĩ gấp vạn lần. Không chỉ là thuyết phục nó từ bỏ khát vọng, mà còn phải xoa dịu nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào bản chất của nó. Phải làm cách nào để một thanh kiếm đã từng bị vứt bỏ, bị lãng quên, tin rằng giá trị của nó không nằm ở việc trở thành thần, mà ở việc là chính nó, một thanh kiếm chân chính?

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ mệt mỏi, nhưng cũng tràn đầy sự kiên định. Hắn nhìn chằm chằm vào khối kim loại đỏ rực đang nứt toác, nơi Cổ Kiếm Hồn ngự trị. Cuộc đối đầu này không chỉ là một trận chiến ý chí, mà là một cuộc hành trình dài để tìm kiếm sự cân bằng, không chỉ cho Cổ Kiếm Hồn, mà cho cả Huyền Vực, nơi mà Thiên Diệu Tôn Giả đang lợi dụng chính những nỗi sợ hãi này để thao túng vạn vật, đẩy thế giới đến bờ vực thẳm. Tần Mặc biết, hắn đã chạm đến một tầng sâu hơn của vấn đề, một gốc rễ của sự tha hóa. Và để nhổ bỏ nó, hắn sẽ cần nhiều hơn là chỉ sự thấu hiểu ban đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free