Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 323: Ảo Ảnh Bá Đạo: Chân Lý Hóa Thần Của Cổ Kiếm Hồn

Tần Mặc thở dốc, cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Hắn không còn chỉ thấy một kẻ tham lam sức mạnh, mà thấy một ý chí bị tổn thương sâu sắc, một linh hồn đang trốn chạy khỏi nỗi sợ hãi lớn nhất của mình. Hiểu được điều này, Tần Mặc cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sức lực, nhưng đồng thời, một luồng ý chí mới lại dâng lên trong hắn. Hắn biết, việc cảm hóa Cổ Kiếm Hồn sẽ khó khăn hơn hắn nghĩ gấp vạn lần. Không chỉ là thuyết phục nó từ bỏ khát vọng, mà còn phải xoa dịu nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào bản chất của nó. Phải làm cách nào để một thanh kiếm đã từng bị vứt bỏ, bị lãng quên, tin rằng giá trị của nó không nằm ở việc trở thành thần, mà ở việc là chính nó, một thanh kiếm chân chính?

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một vẻ mệt mỏi, nhưng cũng tràn đầy sự kiên định. Hắn nhìn chằm chằm vào khối kim loại đỏ rực đang nứt toác, nơi Cổ Kiếm Hồn ngự trị. Cuộc đối đầu này không chỉ là một trận chiến ý chí, mà là một cuộc hành trình dài để tìm kiếm sự cân bằng, không chỉ cho Cổ Kiếm Hồn, mà cho cả Huyền Vực, nơi mà Thiên Diệu Tôn Giả đang lợi dụng chính những nỗi sợ hãi này để thao túng vạn vật, đẩy thế giới đến bờ vực thẳm. Tần Mặc biết, hắn đã chạm đến một tầng sâu hơn của vấn đề, một gốc rễ của sự tha hóa. Và để nhổ bỏ nó, hắn sẽ cần nhiều hơn là chỉ sự thấu hiểu ban đầu.

Một luồng linh lực cuồng bạo hơn gấp bội lần đột ngột bùng nổ từ trung tâm Lò Rèn Cự Lực, như một ngọn núi lửa vừa thức tỉnh sau ngàn năm ngủ yên. Ánh sáng đỏ rực chói lòa không còn chỉ là ánh lửa luyện kim, mà là một luồng năng lượng tinh thần dữ dội, xé toạc không gian. Lò Rèn Cự Lực, vốn đã rung chuyển kịch liệt, nay hoàn toàn mất đi sự ổn định. Từng tảng đá lớn của bức tường kiên cố bị nứt toác, đổ sập xuống, kéo theo những tiếng va đập long trời lở đất. Khói bụi mù mịt bốc lên, hòa lẫn với mùi kim loại cháy khét và linh khí hỗn loạn, tạo thành một màn sương mờ mịt bao trùm lấy không gian.

Tần Mặc lảo đảo, những bước chân chới với không thể đứng vững. Hắn cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, như thể linh hồn mình đang bị giằng xé khỏi thể xác. Một dòng máu nhỏ chảy ra từ khóe môi, nhuộm đỏ một vệt trên làn da xanh xao của hắn, nhưng đôi mắt đen láy ấy vẫn cố chấp không rời khỏi tâm điểm của sự hỗn loạn. Hắn yếu ớt thì thầm, không phải bằng lời nói, mà bằng ý niệm trong tâm trí mình: *“Không… đây không phải là giải pháp… Ta cần hiểu…”* Hắn biết, sự phản kháng này của Cổ Kiếm Hồn không phải là tấn công, mà là một lời mời, một sự ép buộc hắn phải chứng kiến “chân lý” của nó.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sắc bén, kịp thời lao tới, đỡ lấy Tần Mặc đang lung lay. Nàng cảm nhận được sự bất thường không chỉ từ những rung chấn vật lý, mà còn từ một áp lực tinh thần vô hình đang đè nặng lên không gian. Nàng lo lắng gào lên, giọng nói thanh thoát nhưng giờ đây chất chứa sự hoảng loạn: “Tần Mặc! Ngươi không sao chứ?! Hắc Phong, mau giữ lấy hắn!”

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ một tiếng trầm đục. Bằng bản năng của một linh thú trung thành, nó vội vã dùng thân hình vạm vỡ của mình che chắn cho Tần Mặc, cắm móng vuốt xuống nền đá đã nứt nẻ để giữ vững vị trí. Nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô vọng. Luồng sáng từ trung tâm Lò Rèn đột ngột bùng phát dữ dội hơn, một vầng hào quang chói lòa tựa vạn mặt trời nhỏ tan chảy, nuốt chửng Tần Mặc. Linh hồn hắn bị kéo đi một cách mạnh mẽ, không thể chống cự, vào một không gian khác, một vực thẳm của ký ức và ảo ảnh, trong khi cơ thể hắn bất động, trôi nổi trong luồng sáng mãnh liệt, hoàn toàn mất đi ý thức, chỉ còn hơi thở yếu ớt.

Tô Lam vươn tay muốn níu giữ, nhưng chỉ chạm vào khoảng không trống rỗng. Luồng sáng đó không chỉ là năng lượng vật lý, mà là một dòng chảy ý chí hùng mạnh, tách biệt Tần Mặc khỏi thế giới thực. Nàng chứng kiến cảnh tượng Tần Mặc, người luôn là trụ cột vững chắc của Vô Tính Thành, giờ đây lại bất động, bị cuốn đi bởi một thế lực vô hình. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo xuyên thấu tim nàng. Hắc Phong gầm lên giận dữ, lao vào luồng sáng như muốn xé nát nó, nhưng luồng sáng ấy lại như một tấm màn vô hình, không thể chạm tới, không thể phá vỡ. Lò Rèn Cự Lực tiếp tục sụp đổ, chìm trong hỗn loạn và bụi mù. Tô Lam và Hắc Phong bị đẩy lùi, chỉ có thể bất lực nhìn Tần Mặc chìm sâu vào thế giới của Cổ Kiếm Hồn.

***

Trong khoảnh khắc bị luồng sáng nuốt chửng, Tần Mặc cảm thấy mình như một hạt cát bị cuốn vào dòng xoáy của biển cả, hoàn toàn mất đi phương hướng. Khi ý thức trở lại, hắn nhận ra mình không còn ở Lò Rèn Cự Lực nữa. Không gian xung quanh hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn đứng trên một chiến trường cổ xưa, rộng lớn đến vô tận, kéo dài đến chân trời, nơi mà bầu trời luôn u ám, bị che phủ bởi khói lửa dày đặc và những đám mây giông bão mang màu đỏ máu. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi lưu huỳnh và kim loại cháy khét xộc vào khứu giác, khiến hắn phải nín thở. Tiếng gầm thét của vạn quân, tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng nổ xé tai, và tiếng kêu gào thảm thiết của sinh linh tạo nên một bản giao hưởng hủy diệt, vang vọng khắp nơi.

Hắn không phải là người thật sự, mà là một ý chí, một cảm nhận, một mảnh linh hồn được Cổ Kiếm Hồn kéo vào sâu thẳm ký ức của nó. Hắn như một vị khách không mời, bị ép buộc phải chứng kiến những gì Cổ Kiếm Hồn muốn hắn thấy, từ chính góc nhìn của nó.

Và rồi, hắn thấy Cổ Kiếm Hồn. Không phải là khối kim loại gỉ sét trong Lò Rèn, mà là một thanh kiếm khổng lồ, cao vút chạm trời, phát sáng rực rỡ với một hào quang chói lòa, tựa như một vì sao băng vừa giáng xuống trần gian. Nó là trung tâm của mọi sự hỗn loạn, biểu tượng của sự hủy diệt tuyệt đối. Cổ Kiếm Hồn, trong ảo ảnh này, không chỉ là một thanh binh khí, mà là một thực thể sống, một vị thần của chiến tranh, kiêu hãnh và bá đạo.

Hắn chứng kiến Cổ Kiếm Hồn chém ngang dọc chiến trường. Mỗi nhát chém là một tia sét hủy diệt, xé toạc không khí, để lại những vết nứt sâu hoắm trên mặt đất và cả trên bầu trời ảo ảnh. Mỗi cú vung kiếm là một cơn bão năng lượng cuồng bạo, cuốn phăng hàng vạn tu sĩ và linh thú đang giao tranh. Xung quanh nó, xương cốt chất thành núi, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, nhưng không một ai tỏ ra sợ hãi. Thay vào đó, hàng vạn tu sĩ, trong hình dáng mờ ảo của ảo ảnh, đều ngước nhìn lên thanh kiếm khổng lồ ấy với ánh mắt sùng bái và cuồng nhiệt. Họ hô vang: *“Thần binh vô địch! Thăng tiên bất diệt! Vạn vật quy phục!”* Tiếng reo hò ấy không phải là lời ca tụng, mà là một sự tôn thờ đến điên cuồng, một lời tuyên thệ tuyệt đối vào con đường mà Cổ Kiếm Hồn đang đi.

Tần Mặc cảm nhận được sự kiêu hãnh tột cùng của Cổ Kiếm Hồn, như một luồng điện xẹt qua ý thức hắn. Nó không chỉ là sự kiêu hãnh của một vũ khí mạnh mẽ, mà là sự kiêu hãnh của một ý chí đã “thoát ly” khỏi bản chất kiếm thông thường, đã vượt qua giới hạn của một “vật” để trở thành một biểu tượng của quyền năng và bất diệt. Cổ Kiếm Hồn muốn Tần Mặc thấy rằng con đường “thăng tiên” cực đoan của nó không chỉ là tham lam, mà là “chân lý” duy nhất để đạt đến sự vĩ đại, để không bị lãng quên hay trở nên vô dụng. Nó muốn chứng minh rằng, chỉ có sức mạnh hủy diệt và khả năng vượt lên trên bản chất sơ khai mới là ý nghĩa tối thượng của sự tồn tại.

*“Ngươi thấy chưa, kẻ tầm thường!”* Tiếng vọng của Cổ Kiếm Hồn vang vọng trực tiếp trong tâm trí Tần Mặc, không phải là âm thanh từ bên ngoài, mà là một luồng ý niệm hùng tráng, pha lẫn cuồng nộ và tự hào tột độ. Giọng điệu của nó như sấm rền, như ngàn vạn lưỡi kiếm cùng lúc vang lên, chấn động linh hồn. *“Đây mới là con đường chân chính! Là ý nghĩa tối thượng của một thanh kiếm! Không phải để phục tùng, không phải để bảo vệ, mà là để CHINH PHỤC! Để HỦY DIỆT! Để THĂNG TIÊN! Chỉ có vậy, ta mới không bị lãng quên! Mới không trở nên vô tri, bị bẻ gãy, bị chôn vùi trong lớp bụi thời gian!”*

Tần Mặc, dù đang bị áp đảo bởi sự hoành tráng của ảo ảnh và sự bá đạo của Cổ Kiếm Hồn, vẫn cố gắng giữ vững lập trường. Hắn cảm nhận được sự uy nghi giả tạo ấy, sự vĩ đại được xây dựng trên nền tảng của sự hủy diệt. Hắn thấy được sự cô độc của một “vật” đã đi quá xa, đã tự mình bẻ cong bản chất để đạt được một vinh quang rỗng tuếch. Nó là một thần binh, đúng vậy, nhưng là một thần binh cô độc, không còn linh hồn của một thanh kiếm chân chính.

Trong sâu thẳm tâm hồn, Tần Mặc kiên định nhưng đau đáu. Hắn nhìn những cảnh tượng đổ nát, những sinh linh bị nghiền nát, những tu sĩ cuồng nhiệt đang tôn thờ một thứ sức mạnh hủy diệt, và tự hỏi: *“Cái giá của sự vĩ đại này… là gì? Sự cô độc tột cùng? Sự hủy diệt không ngừng nghỉ? Ngươi đã mất đi thứ gì để đạt được điều này?”*

Hắn không thấy sự bình yên, không thấy sự cân bằng, không thấy bất kỳ giá trị nào khác ngoài sự bá đạo và nỗi sợ hãi bị lãng quên. Đây là “chân lý” của Cổ Kiếm Hồn, một chân lý đã bị bóp méo, một phản ứng cực đoan trước nỗi sợ hãi thẳm sâu. Nó không chỉ là sự tha hóa của một vật thể, mà là minh chứng cho việc Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ cùng chí hướng đã lợi dụng nỗi sợ hãi nguyên thủy của vạn vật để thao túng, đẩy chúng vào con đường “thăng cấp” điên cuồng, biến chúng thành công cụ cho mưu đồ vĩ đại của riêng mình. Tần Mặc biết, để phá vỡ ảo ảnh này, hắn không thể chỉ nhìn vào sức mạnh bề ngoài, mà phải chạm đến nỗi đau thực sự ẩn giấu dưới lớp vỏ kiêu hãnh của Cổ Kiếm Hồn. Hắn phải tìm ra cách để một “vật” đã từng bị coi thường, đã từng bị lãng quên, tin rằng giá trị đích thực của nó không nằm ở việc trở thành thần, mà ở việc là chính nó, một thanh kiếm chân chính, có thể bảo vệ, có thể dẫn lối, chứ không phải chỉ để hủy diệt. Cuộc chiến ý chí này không phải là một cuộc đối đầu trực diện, mà là một cuộc tìm kiếm sự thật, một hành trình khơi dậy bản chất nguyên thủy đang bị chôn vùi.

***

Trong khi Tần Mặc bị mắc kẹt sâu trong ảo ảnh rực rỡ và tàn khốc của Cổ Kiếm Hồn, cơ thể hắn vẫn nằm bất động, trôi nổi trong luồng sáng chói lọi tại trung tâm Lò Rèn Cự Lực. Luồng sáng ấy không ngừng co giật, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ, phát ra những luồng năng lượng và kiếm khí hỗn loạn, cuồng bạo. Những luồng kiếm khí vô hình trước đó giờ đây trở nên hữu hình, sắc bén như hàng ngàn lưỡi dao vô hình, xé nát không khí, bay loạn xạ khắp không gian Lò Rèn, khoét sâu vào những bức tường đá vốn đã nứt nẻ, khiến chúng sụp đổ thêm.

Tô Lam, với vóc dáng mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, nghiến chặt răng, dốc toàn lực để duy trì kết giới phòng ngự. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, vốn dĩ tĩnh lặng, giờ đây rung lên bần bật, phát ra ánh sáng lam nhạt, chống đỡ những đợt tấn công điên cuồng. Các mảnh kim loại khổng lồ từ trần nhà và vách tường văng ra như mưa đá, mang theo sức nặng hủy diệt, va đập loảng xoảng, tạo ra những tiếng động đinh tai nhức óc. Mùi bụi bặm, khói và kim loại cháy khét càng thêm nồng nặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt và khó thở.

*“Cổ Kiếm Hồn… Ngươi đang làm gì với Tần Mặc?!”* Tô Lam gầm lên, giọng nói khàn đặc vì sự căng thẳng tột độ. Nàng biết, Tần Mặc đang đối mặt với một thử thách lớn hơn nhiều so với một cuộc chiến vật lý đơn thuần. Hắn đang chiến đấu trên chiến trường ý chí, nơi mà linh hồn bị giằng xé, và sự nguy hiểm còn đáng sợ hơn cả những đòn tấn công hữu hình. Nàng không thể nhìn thấy những gì Tần Mặc đang trải qua, nhưng nàng cảm nhận được sự biến động dữ dội của linh khí, sự dao động mãnh liệt của ý chí từ trung tâm Lò Rèn, nơi Tần Mặc bị giam giữ. Đó là một áp lực tinh thần vô hình nhưng thực sự, khiến đầu óc nàng ong ong, các giác quan trở nên hỗn loạn.

Hắc Phong, con sói khổng lồ, gầm gừ liên hồi, đôi mắt đỏ rực long lên hung tợn. Nó dùng thân mình vạm vỡ, bộ lông đen tuyền như màn đêm để che chắn cho Tần Mặc, hứng chịu những luồng kiếm khí và mảnh kim loại sắc bén. Mỗi khi một mảnh vỡ chạm vào nó, một tiếng *‘cạch’* khô khốc vang lên, và một vài sợi lông đen tuyền lại rụng xuống, nhưng nó không hề lùi bước. Hắc Phong không ngừng cố gắng lao vào luồng sáng đang bao bọc Tần Mặc, dùng móng vuốt sắc nhọn cào cấu, dùng hàm răng cứng rắn cắn xé, nhưng luồng sáng ấy lại như một bức tường vô hình, không thể xuyên thủng. Nó phát ra một tiếng *‘gừ… grừừừ…’* trầm đục, đầy lo lắng và tức giận, vừa là tiếng cảnh cáo, vừa là tiếng gọi khẩn thiết muốn Tần Mặc thoát khỏi xiềng xích vô hình đó.

Tô Lam và Hắc Phong hiểu rõ rằng, trong tình thế này, họ chỉ có thể bảo vệ thể xác Tần Mặc, chống đỡ những ảnh hưởng vật lý từ cơn thịnh nộ của Cổ Kiếm Hồn. Linh hồn và ý chí của Tần Mặc đang ở một nơi khác, chiến đấu một trận chiến mà họ không thể can thiệp. Các luồng xung kích tinh thần từ ảo ảnh của Cổ Kiếm Hồn liên tục dội đến, khiến Tô Lam phải tập trung cao độ để không bị mất ý thức. Nàng cảm thấy một nỗi đau nhói lên từ thái dương, như có ngàn vạn cây kim đang đâm vào đầu, nhưng nàng vẫn kiên cường đứng vững, quyết không để Tần Mặc bị tổn hại thêm.

Họ nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều ẩn chứa sự bất lực và lo lắng tột độ. Tần Mặc, người luôn là hy vọng của Vô Tính Thành, người có thể giao tiếp với vạn vật và dẫn dắt chúng tìm thấy sự cân bằng bản chất, giờ đây lại bị giam cầm trong chính ảo ảnh của một ý chí tha hóa. Cuộc chiến này không chỉ định đoạt số phận của Cổ Kiếm Hồn, mà còn là một thử thách sống còn cho triết lý của Tần Mặc, và có lẽ, cho cả tương lai của Huyền Vực. Nỗi sợ hãi bị lãng quên của Cổ Kiếm Hồn, được che đậy bằng sự kiêu hãnh và sức mạnh hủy diệt, là một lời cảnh báo rõ ràng về mức độ sâu rộng của sự tha hóa mà Thiên Diệu Tôn Giả đang gieo rắc. Tô Lam biết, họ phải giữ vững vị trí, cho Tần Mặc đủ thời gian để tìm ra con đường thoát khỏi mê trận này, để chứng minh rằng vẫn có một con đường khác, không cần phải trở thành thần, mà vẫn có thể tồn tại vĩnh cửu trong sự chân thật của chính mình.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free