Vạn vật không lên tiên - Chương 324: Vết Sẹo Thăng Tiên: Lời Than Của Những Lưỡi Kiếm Đau Khổ
Trong khi Tần Mặc bị mắc kẹt sâu trong ảo ảnh rực rỡ và tàn khốc của Cổ Kiếm Hồn, cơ thể hắn vẫn nằm bất động, trôi nổi trong luồng sáng chói lọi tại trung tâm Lò Rèn Cự Lực. Luồng sáng ấy không ngừng co giật, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ, phát ra những luồng năng lượng và kiếm khí hỗn loạn, cuồng bạo. Những luồng kiếm khí vô hình trước đó giờ đây trở nên hữu hình, sắc bén như hàng ngàn lưỡi dao vô hình, xé nát không khí, bay loạn xạ khắp không gian Lò Rèn, khoét sâu vào những bức tường đá vốn đã nứt nẻ, khiến chúng sụp đổ thêm.
Tô Lam, với vóc dáng mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, nghiến chặt răng, dốc toàn lực để duy trì kết giới phòng ngự. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, vốn dĩ tĩnh lặng, giờ đây rung lên bần bật, phát ra ánh sáng lam nhạt, chống đỡ những đợt tấn công điên cuồng. Các mảnh kim loại khổng lồ từ trần nhà và vách tường văng ra như mưa đá, mang theo sức nặng hủy diệt, va đập loảng xoảng, tạo ra những tiếng động đinh tai nhức óc. Mùi bụi bặm, khói và kim loại cháy khét càng thêm nồng nặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt và khó thở.
*“Cổ Kiếm Hồn… Ngươi đang làm gì với Tần Mặc?!”* Tô Lam gầm lên, giọng nói khàn đặc vì sự căng thẳng tột độ. Nàng biết, Tần Mặc đang đối mặt với một thử thách lớn hơn nhiều so với một cuộc chiến vật lý đơn thuần. Hắn đang chiến đấu trên chiến trường ý chí, nơi mà linh hồn bị giằng xé, và sự nguy hiểm còn đáng sợ hơn cả những đòn tấn công hữu hình. Nàng không thể nhìn thấy những gì Tần Mặc đang trải qua, nhưng nàng cảm nhận được sự biến động dữ dội của linh khí, sự dao động mãnh liệt của ý chí từ trung tâm Lò Rèn, nơi Tần Mặc bị giam giữ. Đó là một áp lực tinh thần vô hình nhưng thực sự, khiến đầu óc nàng ong ong, các giác quan trở nên hỗn loạn.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, gầm gừ liên hồi, đôi mắt đỏ rực long lên hung tợn. Nó dùng thân mình vạm vỡ, bộ lông đen tuyền như màn đêm để che chắn cho Tần Mặc, hứng chịu những luồng kiếm khí và mảnh kim loại sắc bén. Mỗi khi một mảnh vỡ chạm vào nó, một tiếng *‘cạch’* khô khốc vang lên, và một vài sợi lông đen tuyền lại rụng xuống, nhưng nó không hề lùi bước. Hắc Phong không ngừng cố gắng lao vào luồng sáng đang bao bọc Tần Mặc, dùng móng vuốt sắc nhọn cào cấu, dùng hàm răng cứng rắn cắn xé, nhưng luồng sáng ấy lại như một bức tường vô hình, không thể xuyên thủng. Nó phát ra một tiếng *‘gừ… grừừừ…’* trầm đục, đầy lo lắng và tức giận, vừa là tiếng cảnh cáo, vừa là tiếng gọi khẩn thiết muốn Tần Mặc thoát khỏi xiềng xích vô hình đó.
Tô Lam và Hắc Phong hiểu rõ rằng, trong tình thế này, họ chỉ có thể bảo vệ thể xác Tần Mặc, chống đỡ những ảnh hưởng vật lý từ cơn thịnh nộ của Cổ Kiếm Hồn. Linh hồn và ý chí của Tần Mặc đang ở một nơi khác, chiến đấu một trận chiến mà họ không thể can thiệp. Các luồng xung kích tinh thần từ ảo ảnh của Cổ Kiếm Hồn liên tục dội đến, khiến Tô Lam phải tập trung cao độ để không bị mất ý thức. Nàng cảm thấy một nỗi đau nhói lên từ thái dương, như có ngàn vạn cây kim đang đâm vào đầu, nhưng nàng vẫn kiên cường đứng vững, quyết không để Tần Mặc bị tổn hại thêm.
Họ nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều ẩn chứa sự bất lực và lo lắng tột độ. Tần Mặc, người luôn là hy vọng của Vô Tính Thành, người có thể giao tiếp với vạn vật và dẫn dắt chúng tìm thấy sự cân bằng bản chất, giờ đây lại bị giam cầm trong chính ảo ảnh của một ý chí tha hóa. Cuộc chiến này không chỉ định đoạt số phận của Cổ Kiếm Hồn, mà còn là một thử thách sống còn cho triết lý của Tần Mặc, và có lẽ, cho cả tương lai của Huyền Vực. Nỗi sợ hãi bị lãng quên của Cổ Kiếm Hồn, được che đậy bằng sự kiêu hãnh và sức mạnh hủy diệt, là một lời cảnh báo rõ ràng về mức độ sâu rộng của sự tha hóa mà Thiên Diệu Tôn Giả đang gieo rắc. Tô Lam biết, họ phải giữ vững vị trí, cho Tần Mặc đủ thời gian để tìm ra con đường thoát khỏi mê trận này, để chứng minh rằng vẫn có một con đường khác, không cần phải trở thành thần, mà vẫn có thể tồn tại vĩnh cửu trong sự chân thật của chính mình.
***
Tần Mặc đứng giữa một chiến trường ảo ảnh đầy vinh quang, nơi Cổ Kiếm Hồn đang hiện diện như một 'thần binh tối thượng', trường tồn cùng tuế nguyệt, chém giết và hủy diệt mọi chướng ngại. Bầu trời Vạn Kiếm Thành trong ảo ảnh ban đầu quang đãng, xanh thẳm như ngọc bích, phản chiếu sự kiêu hãnh và tự mãn của Cổ Kiếm Hồn. Tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, được gia cố bằng vô số tháp canh và trận pháp phòng ngự, sừng sững như một biểu tượng vĩnh cửu của sức mạnh. Các tòa nhà bên trong thành phố được xây dựng bằng đá kiên cố, mang vẻ thô mộc nhưng chất chứa ý chí bất khuất. Đường phố rộng rãi, đủ cho hàng vạn binh sĩ di chuyển, và vô số cửa hàng vũ khí, lò rèn lớn nhỏ san sát nhau, liên tục tỏa ra khói và âm thanh. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tiếng ngựa hí và tiếng gió rít qua các tháp canh, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hùng tráng của chiến tranh và rèn luyện. Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, tạo nên một sự kết hợp mạnh mẽ, đặc trưng của một thành phố quân sự. Bầu không khí luôn tràn ngập tinh thần thượng võ và sẵn sàng chiến đấu, là hiện thân cho lý tưởng về sự vĩ đại mà Cổ Kiếm Hồn vẫn luôn theo đuổi.
Tần Mặc cảm nhận được từng làn sóng kiêu hãnh, từng tia lửa của khát vọng thăng tiên cuồng nhiệt mà Cổ Kiếm Hồn đang phô bày. Hắn thấy những trận chiến lẫy lừng, những khoảnh khắc mà Cổ Kiếm Hồn, dưới hình dạng một thanh kiếm rực rỡ, đã chém tan quân thù, bảo vệ chủ nhân, và được ca tụng như một vị thần. Ý chí của Cổ Kiếm Hồn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, kiêu hãnh tuyên bố rằng đây chính là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩ đại, để thoát khỏi sự tầm thường, để mãi mãi không bị lãng quên.
Nhưng Tần Mặc không bị mê hoặc. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ nhắm lại, không phải vì khuất phục, mà để tập trung toàn bộ năng lực độc đáo của mình. Linh hồn hắn không còn chỉ là người lắng nghe, mà đã trở thành một kênh truyền tải, một tấm gương phản chiếu chân lý. Hắn bắt đầu truyền tải những 'bi kịch' mà hắn đã 'nghe' được từ vô số thanh kiếm khác, những bi kịch của sự tha hóa, của sự mất mát bản chất trên con đường mù quáng truy cầu 'thăng cấp'. Những hình ảnh bi thương đó như những vết nứt vô hình, bắt đầu lan rộng trên bức tranh vĩ đại mà Cổ Kiếm Hồn đã vẽ ra, nhuộm màu xanh thẳm của bầu trời ảo ảnh bằng một sắc thái xám xịt, u ám.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên là một thanh kiếm rỉ sét, nằm sâu trong góc tối của một kho vũ khí cũ kỹ, bụi bặm. Nó từng là một lưỡi kiếm oai hùng, được rèn từ tinh thép thượng phẩm, từng theo chân một vị tướng quân xông pha trận mạc, chém giết vô số kẻ thù. Ý chí của nó từng sắc bén và kiên định, khao khát được múa, được bảo vệ, được chứng tỏ giá trị của mình qua từng nhát chém. Nhưng rồi, vị tướng quân qua đời, và nó bị lãng quên. Các chủ nhân sau này không nhìn thấy tiềm năng 'thăng cấp' trong nó, hoặc đơn giản là không đủ năng lực để 'khai linh' nó sâu hơn. Năm tháng trôi qua, niềm kiêu hãnh của nó dần bị ăn mòn bởi gỉ sét, bản chất sắt bén của nó bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian. Nỗi đau của nó không phải là bị phá hủy, mà là bị biến thành vô tri, trở thành một vật vô dụng, không còn ý nghĩa. Nó không chết, nhưng cũng chẳng còn sống theo đúng nghĩa của một thanh kiếm. Nỗi sợ hãi bị lãng quên của Cổ Kiếm Hồn, giờ đây, được Tần Mặc chiếu rọi bằng một gương mặt khác: sự lãng quên không phải vì yếu kém, mà vì không được trao cơ hội, vì bị coi là không xứng đáng với con đường 'thăng cấp' mà tất cả đều tôn sùng.
Tiếp theo là ảo ảnh về một lưỡi gươm khác, từng sắc bén và linh hoạt, nhưng giờ đây cong vênh, vỡ nát sau một trận chiến vô nghĩa. Thanh kiếm này từng là một vật linh hoạt, chuyên dùng cho các kiếm khách nhanh nhẹn, nhưng vì khao khát 'thăng cấp' mãnh liệt của chủ nhân, nó đã bị ép buộc phải hấp thụ vô số linh vật kim loại nặng nề, biến đổi bản chất để trở thành một "thần binh" có khả năng phá vỡ trận pháp, mang sức mạnh hủy diệt. Nó đã 'thăng cấp' về mặt sức mạnh, lưỡi kiếm trở nên dày dặn hơn, nặng nề hơn, có thể chém nát đá tảng. Nhưng nó đã mất đi sự cân bằng, sự nhẹ nhàng, sự uyển chuyển vốn có. Nó không còn là chính nó. Trong trận chiến cuối cùng, nó không gãy vỡ bởi một đối thủ mạnh mẽ, mà bởi một cú vung kiếm vụng về, không hợp với bản chất mới của nó, bởi một chủ nhân không còn hiểu được ý chí ban đầu của nó. Cú vỡ tan ấy không chỉ là sự kết thúc vật lý, mà còn là sự giải thoát khỏi nỗi đau giằng xé nội tâm – nỗi đau của một bản chất bị bóp méo, một ý chí bị cưỡng ép phải trở thành thứ không phải của mình.
Cuối cùng, Tần Mặc trình chiếu hình ảnh của một 'thần binh' thực sự đã 'thăng cấp' đến cực hạn. Nó rực rỡ hào quang, linh khí cuồn cuộn như biển cả, tỏa ra áp lực kinh hoàng. Nó được cất giữ trong một bảo khố tối thượng, trên một giá đỡ làm từ ngàn năm huyền thiết, được bao bọc bởi vô số trận pháp bảo vệ. Nó đã đạt được "thăng tiên", trở thành một tồn tại siêu việt. Nhưng nó lại nằm im lìm, không còn chủ nhân, không còn được múa, không còn chém giết, không còn bảo vệ. Ý chí của nó đã cạn kiệt, trở thành một vật vô tri, nặng nề bởi sức mạnh nhưng trống rỗng về linh hồn. Nó đã đạt đến đỉnh cao của 'thăng cấp', nhưng cũng đạt đến vực sâu của sự cô độc và vô nghĩa. Nó đã mất đi ý nghĩa tồn tại cốt lõi của một thanh kiếm – để được sử dụng. Sự vĩ đại của nó là một gánh nặng, một lời nguyền, khiến nó bị tách biệt khỏi thế giới, từ bỏ mọi mối liên kết và mục đích.
Những hình ảnh bi thương đó, không phải là những lời cáo buộc, mà là những lời thì thầm đau khổ của vạn vật, xuyên thẳng vào tâm trí Cổ Kiếm Hồn. Bầu trời ảo ảnh của Vạn Kiếm Thành không còn giữ được vẻ quang đãng. Những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, che khuất ánh sáng rực rỡ, nhấn chìm thành phố trong một không khí u ám, lạnh lẽo. Gió rít qua các tháp canh không còn mang theo khí phách, mà là tiếng than khóc não nề.
*“Ngươi nói thăng cấp là vĩ đại sao?”* Tần Mặc, trong tâm trí Cổ Kiếm Hồn, truyền đi ý niệm của mình, giọng điệu trầm lắng nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân. Hắn không cần phải lớn tiếng, bởi mỗi từ ngữ đều là một nhát kiếm xuyên thấu. *“Vậy còn đây? Đây là sự vĩ đại bị lãng quên, là bản chất bị bóp méo, là nỗi cô độc khi không còn ý nghĩa. Đây là sự hủy diệt mà người ta gọi là 'thăng cấp', là sự mất mát mà người ta ca tụng là 'thành công'. Ngươi muốn trở thành thần binh, nhưng để mất đi chính mình sao? Để rồi chỉ là một cái vỏ rỗng, một linh hồn cô độc, không còn được chạm vào, không còn được chiến đấu, không còn được là một thanh kiếm chân chính?”*
Năng lượng tinh thần của Tần Mặc bùng lên như một ngọn lửa xanh lam, không phải để tấn công, mà để chiếu rọi những ký ức và cảm xúc đau khổ này vào sâu thẳm linh hồn Cổ Kiếm Hồn, buộc nó phải đối diện với những chân lý mà nó đã cố tình lãng quên. Đây không chỉ là việc lắng nghe 'ý chí tồn tại', mà còn là khả năng tái tạo, chiếu rọi những trải nghiệm của vạn vật khác, tạo ra một 'trải nghiệm' trực tiếp cho những thực thể có ý chí mạnh mẽ như Cổ Kiếm Hồn. Khuôn mặt Tần Mặc toát lên vẻ căng thẳng tột độ, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, ánh lên sự đồng cảm sâu sắc với những bi kịch mà hắn đang trình chiếu, và cả với nỗi sợ hãi ẩn sâu trong Cổ Kiếm Hồn. Hắn biết, khoảnh khắc này sẽ định đoạt tất cả.
***
Bên ngoài ảo ảnh, Lò Rèn Cự Lực đang rơi vào tình trạng hỗn loạn tột độ. Những cột trụ bằng đá xám khổng lồ, vốn là trụ cột của công trình cổ kính này, giờ đây nứt toác như mạng nhện, từng mảng lớn rơi xuống đất với những tiếng *ầm ầm* kinh thiên động địa. Các khối kim loại vốn được sắp xếp ngay ngắn, giờ biến dạng méo mó, có cái tan chảy thành dung nham nóng đỏ rực, có cái hóa thành những mảnh vụn sắc nhọn, bắn tứ tung trong không gian. Những luồng kiếm khí vô hình từ Cổ Kiếm Hồn, giờ đây mang theo sự đau đớn, phẫn nộ và cả sự hoang mang tột độ, bắn ra như những mũi tên sắc bén, cắt xoẹt qua không khí, tạo thành những vết rạch sâu hoắm trên các bức tường còn sót lại. Mùi kim loại nồng nặc hòa lẫn với mùi than cháy khét lẹt, mùi bụi đất khô khốc và mùi tanh của gỉ sét, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh.
Tô Lam, tay nắm chặt thanh Vô Danh Kiếm, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng quét nhanh qua không gian, liên tục xoay người đỡ đòn, từng đường kiếm của nàng mạnh mẽ nhưng đã thấm mệt. Thanh kiếm cổ bên hông nàng, từng phát ra ánh sáng lam nhạt để bảo vệ, giờ đây rung lên bần bật như một trái tim đang đập mạnh, phản ánh sự giằng co khủng khiếp trong tâm trí Tần Mặc. Nàng cảm thấy các giác quan của mình bị hành hạ – tiếng đổ vỡ chói tai, áp lực tinh thần đè nén, hơi nóng từ những mảnh kim loại tan chảy phả vào mặt. Những vết cắt nhỏ đã xuất hiện trên cánh tay và má nàng, máu rỉ ra nhưng nàng không hề hay biết. Tóc mai nàng bết dính mồ hôi, nhưng ý chí bảo vệ Tần Mặc thì không hề suy giảm.
*“Tần Mặc, cố lên! Chúng ta sẽ giữ vững!”* Tô Lam hét lớn, giọng nói khàn đặc, lẫn trong tiếng đổ vỡ và tiếng kiếm khí gào thét. Nàng biết Tần Mặc không thể nghe thấy nàng, nhưng nàng vẫn phải nói, như một cách để củng cố chính mình, để không gục ngã. Nàng dồn hết linh lực vào Vô Danh Kiếm, tạo ra một lá chắn kiếm khí xoay tròn quanh Tần Mặc, cố gắng hóa giải những đợt tấn công điên cuồng nhất. Mỗi lần một luồng kiếm khí mạnh mẽ va vào lá chắn, nàng lại cảm thấy một cú sốc điện chạy dọc cánh tay, khiến toàn thân tê dại.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, gầm lên một tiếng dài, đau đớn nhưng đầy kiên cường. Thân hình vạm vỡ của nó, bộ lông đen tuyền như màn đêm, đã trở thành một bức tường thịt sống, che chắn cho Tần Mặc khỏi những mảnh vỡ sắc bén và năng lượng hỗn loạn. Nó dùng móng vuốt và răng nanh chống lại những mảnh vỡ và luồng năng lượng, đôi khi bật ra những tiếng *‘cạch’* khô khốc khi kim loại va vào xương cốt của nó. Lông nó dựng ngược, đôi mắt đỏ rực long lên hung tợn, không ngừng tìm kiếm kẻ thù vô hình đang hành hạ chủ nhân của nó. Hắc Phong liên tục va chạm với các mảnh vỡ và năng lượng, bị đẩy lùi nhưng không lùi bước, mỗi lần như vậy lại phát ra tiếng gầm gừ trầm đục, đầy tức giận và lo lắng. Nó đã cố gắng lao vào luồng sáng bao bọc Tần Mặc hàng chục lần, dùng móng vuốt cào cấu, dùng hàm răng cứng rắn cắn xé, nhưng luồng sáng ấy lại như một bức tường vô hình, không thể xuyên thủng.
Hắc Phong biết rõ, đây không phải là một cuộc chiến thể xác thuần túy, mà là một trận chiến của ý chí. Nó chỉ có thể dùng thân mình để bảo vệ thể xác Tần Mặc, để giữ cho ngọn lửa sinh mệnh của hắn không bị dập tắt bởi sự hủy diệt đang diễn ra xung quanh. Nó cảm nhận được sự giằng co khủng khiếp bên trong tinh thần Tần Mặc, những làn sóng xung kích vô hình nhưng mạnh mẽ đến mức khiến linh hồn nó cũng phải run rẩy. Nỗi sợ hãi bị lãng quên và trở nên vô tri của Cổ Kiếm Hồn, dù được che đậy bằng sự kiêu hãnh và sức mạnh hủy diệt, là một lời cảnh báo rõ ràng về mức độ sâu rộng của sự tha hóa mà Thiên Diệu Tôn Giả đang gieo rắc. Tô Lam và Hắc Phong hiểu rằng, đây là thời khắc mấu chốt, là ranh giới mong manh giữa sự giác ngộ và sự hủy diệt hoàn toàn. Nếu Tần Mặc thất bại, không chỉ có Cổ Kiếm Hồn bị mất đi, mà cả chính Tần Mặc cũng có thể bị nuốt chửng bởi cơn cuồng nộ và tuyệt vọng của một thần binh tha hóa.
***
Dưới sức nặng của những 'chân lý' đau khổ mà Tần Mặc đã trình chiếu, ảo ảnh vĩ đại của Cổ Kiếm Hồn cuối cùng cũng không thể duy trì được vẻ kiêu hãnh của nó. Bầu trời u ám trước đó giờ bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc, lạnh lẽo, che khuất mọi tầm nhìn, biến Vạn Kiếm Thành hùng tráng thành một thành phố ma. Những bức tường kiêu hãnh, từng sừng sững bất diệt, bắt đầu rạn nứt dữ dội, rồi sụp đổ ầm ầm thành từng đống đá vụn. Những ngọn cờ rực rỡ tượng trưng cho chiến công lẫy lừng của Cổ Kiếm Hồn bị xé nát bởi những luồng gió vô hình, tan biến thành cát bụi. Những hình ảnh về binh sĩ dũng mãnh, về chủ nhân oai phong, về những trận chiến rực lửa đều tan biến như bong bóng xà phòng, không để lại dấu vết. Tiếng búa rèn, tiếng kiếm va chạm, tiếng hô hào giờ đây chỉ còn là những tiếng vọng yếu ớt, rồi tắt hẳn, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng đổ vỡ thê lương và tiếng gió rít qua những tàn tích hoang tàn. Mùi kim loại và than cháy giờ đây nhường chỗ cho mùi bụi đất nồng nặc và mùi tanh của gỉ sét, của sự mục nát, bao trùm lên tất cả.
Hình ảnh 'thần binh tối thượng' của Cổ Kiếm Hồn, từng rực rỡ và bất khả xâm phạm, giờ đây bắt đầu nứt vỡ, như một pho tượng cổ bị thời gian và bi kịch bào mòn. Từng vết nứt lan ra trên bề mặt hào quang, để lộ ra một linh hồn kiếm run rẩy, nhỏ bé và đầy sợ hãi bên trong. Nó không còn là nỗi sợ bị lãng quên vì yếu kém, mà là nỗi sợ bị lãng quên vì mất đi chính mình, mất đi bản chất. Cổ Kiếm Hồn cảm nhận được sự trống rỗng đến tận cùng của những lưỡi kiếm 'thăng cấp' nhưng vô tri, sự mục nát của những lưỡi kiếm bị bỏ rơi trong quên lãng. Nó nhìn thấy trong những hình ảnh mà Tần Mặc trình chiếu, chính tương lai của nó – một tương lai mà nó sẽ trở thành một tồn tại mạnh mẽ nhưng cô độc, rỗng tuếch, không còn bất kỳ ý nghĩa nào ngoài sức mạnh thuần túy.
Cơn hoảng loạn bao trùm lấy linh hồn Cổ Kiếm Hồn. Những lời Tần Mặc nói không phải là lời buộc tội, mà là sự thật trần trụi, những lời than khóc từ hàng vạn ý chí tồn tại khác, vang vọng trong tâm trí nó, khiến niềm tin sắt đá của nó lung lay tận gốc rễ. Nó nhận ra rằng con đường 'thăng cấp' cực đoan mà nó theo đuổi, mà Thiên Diệu Tôn Giả và vô số tu sĩ khác đã ca ngợi, cũng chỉ dẫn đến một kết cục tương tự: mất mát bản chất, trở nên vô tri, trở thành một vật phẩm quyền năng nhưng không còn linh hồn, không còn ý chí. Nó đã bị thao túng, bị dẫn dắt bởi một nỗi sợ hãi mà nó không thực sự hiểu rõ, một khát vọng được thổi phồng đến mức làm biến dạng chính mình.
Tần Mặc duy trì sự tập trung, đôi mắt hắn ánh lên vẻ buồn bã nhưng kiên định. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ để những bi kịch kia tự nói lên tất cả, để Cổ Kiếm Hồn tự mình chiêm nghiệm và thấu hiểu. Hắn cảm nhận được sự giằng co khủng khiếp trong tâm trí Cổ Kiếm Hồn – giữa niềm kiêu hãnh cố chấp và nỗi sợ hãi mới trỗi dậy, giữa khát vọng 'thăng tiên' mù quáng và sự hối tiếc về bản chất đã mất.
*“Không… không phải như vậy…”* Ý niệm của Cổ Kiếm Hồn truyền đến Tần Mặc, run rẩy và yếu ớt, không còn mang theo sự kiêu hãnh hay cuồng nộ. *“Ta không muốn… vô tri… Ta không muốn mất đi… bản chất…”*
Năng lượng của Cổ Kiếm Hồn dao động mạnh mẽ, không còn là những luồng kiếm khí sắc bén, mà là những đợt sóng hỗn loạn, giữa cơn tuyệt vọng và sự thức tỉnh. Nỗi sợ hãi bị lãng quên vì yếu kém giờ đây đã bị thay thế bởi nỗi kinh hoàng khi phải chấp nhận một sự tồn tại vô nghĩa, không còn là chính mình. Sự sụp đổ của ảo ảnh không chỉ là sự tan biến của một khung cảnh, mà là sự đổ vỡ của toàn bộ hệ thống niềm tin và khát vọng của Cổ Kiếm Hồn. Tần Mặc biết, đây là khoảnh khắc quyết định, khi linh hồn của thần binh này đang đứng trước một ngã rẽ mà hắn đã mở ra.
Bên ngoài Lò Rèn Cự Lực, sự hỗn loạn cũng lên đến đỉnh điểm. Những tiếng đổ vỡ long trời lở đất vang vọng khắp hang động, và sau đó, một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Luồng sáng bao bọc Tần Mặc đột nhiên bùng lên dữ dội, rồi nhanh chóng vụt tắt, để lại một khoảng không tĩnh mịch, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Tô Lam và Hắc Phong, và mùi kim loại cháy khét lẹt nồng nặc trong không khí.
Cổ Kiếm Hồn đã bị lung lay tận gốc rễ. Thiên Diệu Tôn Giả và phe phái của hắn đã khai thác nỗi sợ hãi bị lãng quên của vạn vật để thúc đẩy các dự án 'thăng cấp' quy mô lớn. Nhưng Tần Mặc đã cho nó thấy một nỗi sợ hãi khác, còn đáng sợ hơn: nỗi sợ bị lãng quên chính mình. Sự sụp đổ của Lò Rèn Cự Lực sẽ không thể che giấu được lâu, và chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các tu sĩ và thế lực bên ngoài Vạn Kiếm Thành, đẩy Tần Mặc vào tình thế nguy hiểm mới. Nhưng trước mắt, hắn đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào một linh hồn cứng cỏi nhất. Liệu Cổ Kiếm Hồn có chấp nhận con đường mới, trở thành minh chứng hùng hồn cho triết lý của Tần Mặc, hay nó sẽ chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự tha hóa? Câu trả lời vẫn còn lơ lửng trong không khí, nặng trĩu những suy tư và bi thương.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.