Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 325: Phản Bác Của Linh Kiếm: Bản Chất và Khát Vọng Tối Thượng

Một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Cái mùi kim loại cháy khét lẹt, mùi bụi than nồng nặc và hơi ẩm lạnh lẽo của đêm đen dần dần xâm chiếm không khí, thay thế cho sự hỗn loạn và gào thét của những phút trước. Lò Rèn Cự Lực, từng là biểu tượng kiêu hãnh của Vạn Kiếm Thành, giờ đây chỉ còn là một đống hoang tàn, một vết sẹo khổng lồ trên nền đất đá. Từng phiến đá lớn nứt vỡ, từng thanh kim loại xoắn vặn như những con mãng xà bị thiêu rụi, nằm ngổn ngang dưới ánh trăng mờ nhạt vừa hé qua khe núi.

Trong bóng tối và bụi bặm dày đặc, một tiếng rên khẽ thoát ra. Tần Mặc từ từ hé mở mí mắt, cảm nhận được một cơn đau nhức dữ dội lan khắp toàn thân. Đầu hắn ong lên từng hồi, mọi thớ thịt như bị giằng xé, và một dòng máu ấm nóng chảy dài từ thái dương xuống gò má. Hắn cố gắng cựa quậy, nhưng một khối đá lớn đã đè chặt lên chân trái, khiến hắn không thể nhúc nhích. Xung quanh hắn, khung cảnh tan hoang đến mức không thể nhận ra. Những bức tường đá dày đã đổ sập, để lộ bầu trời đêm lấp lánh những vì sao xa xăm, nhưng dưới chân hắn, chỉ là một biển phế tích và đổ nát.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi bụi nồng nặc lấp đầy khoang mũi, cố gắng trấn tĩnh tâm trí đang hỗn loạn. Hắn không có linh căn, sức chịu đựng thể xác của hắn không thể sánh bằng các tu sĩ, nhưng ý chí tồn tại kiên cường của hắn chưa bao giờ tắt lịm. Hắn tập trung, cảm nhận từng thớ thịt, từng mạch máu, cố gắng dồn chút linh lực yếu ớt còn sót lại để nâng khối đá. Đó là một nỗ lực vô vọng. Khối đá quá nặng, và cơ thể hắn đã đến giới hạn.

"Tô Lam... Hắc Phong..." Hắn khẽ gọi, giọng nói khản đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua những khe đá. Hắn cố gắng vươn tay, dò dẫm trong bóng tối mịt mờ, nơi mà hắn cảm nhận được hai luồng sinh khí quen thuộc, nhưng cũng yếu ớt không kém.

Một tiếng ho khan vang lên từ phía bên phải. "Ta... không sao... Ngươi thì sao?" Giọng Tô Lam run rẩy, đầy vẻ yếu ớt nhưng vẫn giữ được chút kiên định. Tần Mặc cảm nhận được nàng cũng đang bị kẹt, có lẽ là dưới một đống đổ nát khác. Hắn ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, không rõ của ai, nhưng biết chắc nàng đã bị thương không nhẹ.

Từ phía xa hơn, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên, xen lẫn tiếng rên rỉ đầy đau đớn. Đó là Hắc Phong. Con sói trung thành cũng đã bị vùi lấp, nhưng tiếng gầm của nó vẫn mang theo sự hung tợn quen thuộc, như một lời thề bảo vệ không bao giờ lay chuyển.

Tần Mặc biết mình phải hành động. Hắn không thể chờ đợi. Dù đau đớn tột cùng, hắn vẫn cắn chặt răng, dồn hết sức lực vào cánh tay, dùng móng tay cào cấu vào mép khối đá, cố gắng tạo ra một khe hở nhỏ. Hắn không thể nâng, nhưng hắn có thể dịch chuyển. Từng chút một, hắn vận dụng mọi cơ bắp, mọi ý chí, đẩy nhẹ khối đá. Máu từ vết thương chảy ra, ướt đẫm tay áo, nhưng hắn không quan tâm. Hắn chỉ biết, hắn phải sống, và Tô Lam, Hắc Phong cũng phải sống. Đó là bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất, mạnh mẽ hơn bất cứ triết lý nào về sự thăng tiên hay bản chất.

Cuối cùng, sau một nỗ lực phi thường, hắn đã dịch chuyển được khối đá đủ để rút chân ra. Một cơn đau buốt thấu xương khiến hắn suýt ngất, nhưng hắn vẫn đứng vững, dựa vào một phiến đá lớn khác để giữ thăng bằng. Hắn tập trung ý niệm, lắng nghe "ý chí tồn tại" của những tảng đá xung quanh, tìm kiếm những điểm yếu, những khe hở để di chuyển. Đó là một vũ khí mà hắn không dùng linh lực, mà dùng sự thấu hiểu, sự đồng cảm với bản chất của vật chất.

Hắn tiến lại gần Tô Lam, cẩn thận gạt bỏ những mảnh vỡ nhỏ. Nàng đang nằm nghiêng, một cánh tay bị đè dưới một thanh xà ngang bằng kim loại, sắc mặt tái nhợt, môi nứt nẻ. Bộ y phục tu sĩ màu xanh lam nhạt đã rách nát, vấy bẩn bởi bụi và máu. Đôi mắt phượng của nàng vẫn mở, ánh lên vẻ kiên cường nhưng cũng đầy mệt mỏi.

"Cố gắng lên, Tô Lam," Tần Mặc khẽ nói, bắt đầu dùng tay không gạt bỏ những mảnh vỡ lớn hơn xung quanh nàng. "Chúng ta sẽ ra khỏi đây."

"Tần Mặc... cẩn thận..." Nàng thều thào, cố gắng vươn tay chạm vào hắn, nhưng không đủ sức.

Hắn dùng chút linh lực yếu ớt còn lại, truyền vào lòng bàn tay, đặt lên thanh xà ngang. Hắn cảm nhận được ý chí của kim loại, sự nặng nề và kiên cố của nó. Hắn không cố gắng phá hủy, mà chỉ nhẹ nhàng thuyết phục, tìm cách để nó "buông" ra. Dưới sự tác động dịu dàng của hắn, thanh xà ngang khẽ rung lên, và rồi, như có phép lạ, nó dịch chuyển một cách khó hiểu, đủ để Tô Lam rút cánh tay ra.

Nàng rên lên một tiếng đau đớn, nhưng đã được giải thoát. Cánh tay nàng sưng tấy, tím bầm, có lẽ đã bị gãy xương. Tần Mặc vội vàng giúp nàng ngồi dậy, rồi hướng về phía Hắc Phong. Con sói khổng lồ đang bị kẹt dưới một tảng đá núi lớn, đôi mắt đỏ rực nhìn hắn đầy biết ơn và trung thành. Việc giải cứu Hắc Phong khó khăn hơn nhiều, nhưng với sự phối hợp của Tần Mặc và Tô Lam, cả hai cùng dùng chút linh lực và ý niệm còn lại, cuối cùng cũng giải thoát được con sói.

Hắc Phong khập khiễng đứng dậy, bộ lông đen tuyền đã lấm lem bụi bẩn và máu khô. Nó khẽ dụi đầu vào Tần Mặc, sau đó gầm gừ một tiếng trầm đục, đầy vẻ bảo vệ. Cả ba kiệt sức, ngồi dựa vào nhau giữa đống đổ nát lạnh lẽo. Tần Mặc lấy ra vài viên đan dược dưỡng thương từ trong túi, chia cho Tô Lam và Hắc Phong, rồi tự mình nuốt một viên. Thuốc tan ra, mang theo chút hơi ấm và làm dịu đi cơn đau, nhưng vết thương vẫn còn đó, và sự mệt mỏi vẫn bao trùm.

Giữa cảnh hoang tàn đó, một luồng ánh sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng không thể nhầm lẫn, vẫn tỏa ra từ trung tâm Lò Rèn Cự Lực. Đó là Cổ Kiếm Hồn. Dù bị tổn thương nặng nề, dù toàn bộ niềm tin sắt đá của nó vừa bị lung lay tận gốc rễ, linh hồn thần binh vẫn kiên cường tồn tại. Ánh sáng của nó không còn rực rỡ như trước, mà lay lắt như một ngọn nến trước gió, nhưng vẫn giữ được vẻ kiêu hãnh và uy lực cố hữu. Tần Mặc biết, cuộc đối đầu thực sự, cuộc chiến của ý niệm, vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu.

***

Đêm dần buông xuống sâu hơn, mang theo cái lạnh thấu xương của Vạn Kiếm Thành. Giữa tâm điểm của sự hủy diệt, Cổ Kiếm Hồn hiện hữu như một mảnh linh hồn kiếm run rẩy, một thực thể mong manh nhưng vẫn đầy uy lực, đối diện với Tần Mặc. Nó không còn là hình ảnh một chiến thần bất bại, mà chỉ là một luồng sáng lập lòe, biểu trưng cho một ý chí đang bị giằng xé. Nỗi đau và sự trống rỗng từ việc chứng kiến những bi kịch của các thanh kiếm khác trong ảo ảnh đã khiến nó suy yếu đến cực điểm, nhưng không thể làm lung lay niềm tin cốt lõi mà nó đã giữ gìn qua hàng ngàn năm.

Cổ Kiếm Hồn vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận lời Tần Mặc. Nỗi sợ hãi bị lãng quên vì yếu kém, bị coi là vô tri, vẫn là một bóng ma ám ảnh trong tâm trí nó, và con đường "thăng cấp" cực đoan là giải pháp duy nhất mà nó từng biết đến. Giờ đây, những gì Tần Mặc đã "chiếu" vào tâm trí nó là một sự thật khủng khiếp, một con đường khác cũng dẫn đến sự vô tri, sự mất mát bản chất. Nhưng nó vẫn không thể từ bỏ. Niềm kiêu hãnh của một thần binh tối thượng không cho phép nó thừa nhận sự sai lầm của con đường mà nó đã theo đuổi qua Kỷ Nguyên Hiền Giả.

*“Ngươi cho ta thấy sự mục nát, sự vô tri... của những kẻ yếu đuối,”* Ý niệm của Cổ Kiếm Hồn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, sắc bén và lạnh lẽo như lưỡi kiếm, dù giờ đây nó đã suy yếu đi rất nhiều. *“Nhưng đó là cái giá của sự yếu đuối, Tần Mặc! Một thanh kiếm sinh ra để chém, để vươn tới đỉnh cao nhất! Sự hy sinh bản chất... sự 'thoát ly' đó là con đường duy nhất để trở thành tối thượng, để không bị lãng quên trong dòng chảy thời gian của Kỷ Nguyên Hiền Giả!”*

Tần Mặc lắng nghe, ánh mắt trầm tư. Hắn không vội phản bác, mà cố gắng thấu hiểu sâu hơn nỗi sợ hãi và khát vọng ẩn giấu đằng sau sự kiêu hãnh của linh kiếm. Hắn cảm nhận được sự cố chấp đến tột cùng trong từng ý niệm của nó, một sự cố chấp đến từ nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của một binh khí: nỗi sợ trở nên vô dụng, nỗi sợ bị vứt bỏ, nỗi sợ không còn được ai sử dụng. Đối với một thanh kiếm, không được chém, không được chiến đấu, chính là sự lãng quên tồi tệ nhất.

*“Ngươi nói về bản chất,”* Cổ Kiếm Hồn tiếp tục, ý niệm càng trở nên mạnh mẽ hơn, như muốn xua tan đi những nghi ngờ đang gặm nhấm nó. *“Nhưng bản chất của ta là gì nếu không phải là sự sắc bén tột cùng, là khả năng xuyên phá mọi giới hạn? Những thanh kiếm vô tri kia... chúng chỉ là những kẻ không đủ mạnh để đạt đến mục tiêu của mình! Chúng thất bại, và đó là lý do chúng trở nên vô tri, chứ không phải vì con đường thăng cấp là sai lầm! Chỉ có kẻ mạnh nhất mới xứng đáng được tồn tại, được khắc ghi tên tuổi. Những kẻ yếu đuối thì sao? Chúng sẽ bị chôn vùi trong cát bụi thời gian, dù có giữ được 'bản chất' đi chăng nữa!”*

Ý niệm của Cổ Kiếm Hồn mang theo một sự bi tráng đến lạ, một sự chấp nhận tàn khốc về quy luật sinh tồn. Nó tin rằng, để không bị lãng quên, để không trở thành một trong số những vật phẩm vô tri mà Tần Mặc đã cho nó thấy, nó phải trở nên mạnh mẽ hơn, mạnh mẽ đến mức vượt qua mọi giới hạn của bản chất, chấp nhận "hy sinh" một phần linh hồn để đạt tới sự "tối thượng" giả tạo. Điều này khiến Tần Mặc nhận ra, Thiên Diệu Tôn Giả và phe phái của hắn đã khai thác triệt để nỗi sợ hãi này, biến nó thành một công cụ để thúc đẩy các dự án "thăng cấp" quy mô lớn, biến vạn vật thành những công cụ sức mạnh vô tri, phục vụ cho mục đích riêng của họ.

Tần Mặc khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi buồn sâu sắc. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn không hề sai khi nói về khát vọng được mạnh mẽ, được vươn tới đỉnh cao. Đó là một khát khao chính đáng của mọi ý chí tồn tại. Nhưng nó đã bị bóp méo, bị dẫn dắt sai lệch.

*“Sự sắc bén của ngươi là không thể nghi ngờ, Cổ Kiếm Hồn,”* Tần Mặc đáp lại bằng ý niệm, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng sức nặng của sự thấu hiểu. *“Ta không phủ nhận khát vọng được mạnh mẽ của ngươi. Nhưng nếu ngươi trở nên tối thư���ng mà quên đi lý do vì sao ngươi chém, vì ai ngươi chiến đấu... liệu ngươi còn là chính ngươi? Hay chỉ là một cỗ máy hủy diệt vô tri, dù mạnh mẽ đến đâu?”*

Hắn dừng lại một chút, cảm nhận sự dao động trong ý niệm của Cổ Kiếm Hồn. Nó đang suy ngẫm, đang vật lộn với những lời hắn nói.

*“Cái 'tối thượng' mà ngươi theo đuổi... có phải là sự cô độc không có chủ, không có mục đích, chỉ còn lại sự trống rỗng của sức mạnh? Bản chất của một thanh kiếm không chỉ là sắc bén để chém. Nó còn là sự tin cậy của chủ nhân, là sự gắn kết với người sử dụng, là ý nghĩa mà nó mang lại trong mỗi trận chiến. Nếu ngươi mất đi những điều đó, trở thành một 'thần binh' vô tri, vậy thì ngươi còn khác gì một khối sắt lạnh lẽo, dù mạnh mẽ đến đâu, nhưng không còn linh hồn, không còn ý chí tồn tại?”*

Tần Mặc không dùng lời lẽ buộc tội, mà dùng những câu hỏi, những suy ngẫm để chạm vào sâu thẳm linh hồn của Cổ Kiếm Hồn. Hắn muốn nó tự mình nhìn nhận, tự mình thấu hiểu. Hắn không thể ép buộc nó thay đổi, mà chỉ có thể mở ra một con đường khác, một lựa chọn khác. Hắn cảm nhận được sự giằng co khủng khiếp trong tâm trí Cổ Kiếm Hồn – giữa niềm kiêu hãnh cố chấp và nỗi sợ hãi mới trỗi dậy, giữa khát vọng 'thăng tiên' mù quáng và sự hối tiếc về bản chất đã mất. Hắn biết rằng, cuộc tranh luận này không thể kết thúc trong một sớm một chiều. Niềm tin đã ăn sâu vào hàng ngàn năm không thể dễ dàng bị xóa bỏ. Nhưng ít nhất, hắn đã gieo một hạt giống nghi ngờ, một mầm mống của sự thức tỉnh trong linh hồn cứng cỏi của thần binh cổ xưa.

***

Trong khi Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn đang chìm đắm trong cuộc đối thoại ý niệm đầy căng thẳng, một chuyển động nhỏ nhoi đã phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm tối. Từ phía rìa đống đổ nát, nơi những phiến đá vỡ nằm ngổn ngang như những mảnh vỡ của một giấc mơ tan vỡ, một con chim nhỏ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt tinh nhanh như hai hạt thủy tinh đen, lặng lẽ bay đến. Nó không phát ra tiếng động nào, chỉ khẽ đáp xuống một phiến đá đổ gần nơi Tần Mặc đang ngồi, lặng lẽ quan sát. Đó chính là Hắc Điểu, người bạn đồng hành thầm lặng của Tần Mặc, thường xuất hiện vào những thời khắc quan trọng.

Hắc Điểu nghiêng đầu, đôi mắt nhỏ bé nhưng sắc sảo quét qua cảnh tượng hoang tàn, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi của Tần Mặc. Nó khẽ hót líu lo, một chuỗi âm thanh thanh thoát và du dương, nhưng không phải là một tiếng ca ngẫu hứng. Tần Mặc, với khả năng thấu hiểu ý chí của vạn vật, ngay lập tức cảm nhận được một ý niệm cấp bách và đầy cảnh báo truyền thẳng vào tâm trí hắn: *“Nguy hiểm... đến gần... kẻ săn mồi...”*

Cơ thể Tần Mặc lập tức căng cứng. Hắn trao đổi ánh mắt với Tô Lam, người cũng đã nghe thấy tiếng hót của Hắc Điểu và cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Nàng cố gắng đứng thẳng dậy, dù vết thương ở cánh tay vẫn hành hạ, và thần sắc tái nhợt của nàng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Hắc Phong, con sói khổng lồ, cũng gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông dựng ngược, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm về phía rìa đống đổ nát, nơi những bóng đen đang dần hiện rõ trong màn đêm. Bản năng hoang dã của nó đã nhận ra mối đe dọa từ rất xa.

"Chúng ta có khách không mời... hãy chuẩn bị." Tần Mặc nói nhỏ, giọng khàn đặc nhưng đầy kiên định. Hắn biết, vụ sụp đổ kinh hoàng của Lò Rèn Cự Lực chắc chắn sẽ không thể che giấu được lâu. Vạn Kiếm Thành là một trong những đại thế lực tu luyện hùng mạnh nhất Huyền Vực, và sự kiện này sẽ rung động toàn bộ khu vực. Các tu sĩ của họ, đặc biệt là những kiếm khách, luôn cảnh giác và không bao giờ bỏ qua bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.

Từ trong bóng tối, những luồng khí tức sắc bén, mạnh mẽ dần tiến lại gần. Đó là những tu sĩ Vạn Kiếm Thành, ánh mắt cảnh giác và nghi ngờ. Họ di chuyển nhẹ nhàng, nhưng không khí xung quanh họ lại nặng trĩu sát khí. Trang phục tu sĩ kiếm khách của họ, dù bị che khuất trong màn đêm, vẫn toát lên vẻ uy nghiêm và lạnh lùng. Ánh kiếm lấp lánh phản chiếu ánh trăng mờ, cho thấy họ đã sẵn sàng rút kiếm bất cứ lúc nào.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng trên những phiến đá vỡ, tiếng kim loại va chạm khẽ khàng từ chuôi kiếm, tất cả đều báo hiệu sự xuất hiện của những kẻ không hề thiện chí. Mùi sắt cháy, bụi bặm của Lò Rèn Cự Lực giờ đây hòa lẫn với mùi sát khí thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và căng thẳng đến nghẹt thở.

Hắc Điểu vẫn đậu trên phiến đá, đôi mắt tinh nhanh nhìn chằm chằm vào những bóng người đang tiến đến, như một người bảo vệ nhỏ bé nhưng không hề nao núng. Nó khẽ rung rinh bộ lông đen tuyền, chuẩn bị cho một chuyến bay cảnh báo khác nếu cần thiết.

Tần Mặc, Tô Lam, và Hắc Phong, dù bị thương nặng, vẫn không hề nao núng. Tô Lam rút ra thanh kiếm cổ bên hông, ánh mắt kiên định như một chiến binh thực thụ. Dù nàng không có khả năng chiến đấu đỉnh cao như trước, nhưng ý chí của nàng vẫn không hề suy giảm. Hắc Phong gầm gừ, thân hình to lớn của nó đứng chắn phía trước Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong đêm, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào.

Tần Mặc nhìn thẳng vào những bóng người đang tiến đến. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một rắc rối mới, một mối đe dọa không chỉ đến từ những tu sĩ Vạn Kiếm Thành mà còn từ những thế lực mạnh mẽ hơn đứng sau họ. Sự sụp đổ của Lò Rèn Cự Lực sẽ là một ngòi nổ, và hắn, cùng với triết lý "cân bằng bản chất" của mình, sẽ trở thành mục tiêu chính. Cuộc chiến không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý niệm, là sự sống còn của một con đường mà hắn tin là đúng đắn cho Huyền Vực. Hắn đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào Cổ Kiếm Hồn, nhưng liệu hạt giống đó có nảy mầm kịp thời để giúp hắn đối phó với cơn bão sắp ập đến? Câu trả lời vẫn còn lơ lửng trong không khí lạnh lẽo của đêm đen, nặng trĩu những suy tư và bi thương.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free