Vạn vật không lên tiên - Chương 328: Vũ Điệu Hủy Diệt: Lời Thách Thức Của Kiếm Hồn
Đêm tối nuốt chửng ba thân ảnh cùng một linh thú, ẩn mình vào bóng tối của Vạn Kiếm Thành. Nguy hiểm vẫn còn đó, và cuộc đối đầu với Cổ Kiếm Hồn vẫn chưa kết thúc. Nhưng trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc biết, hắn đã mở ra một cánh cửa. Cánh cửa của sự lựa chọn, của sự tự vấn, và của một con đường khác cho vạn vật, không phải là con đường thăng tiên mù quáng. Hạt giống đã được gieo, và giờ đây, nó đang nảy mầm trong linh hồn của một thanh kiếm cổ xưa, giằng xé giữa khát vọng vĩ đại và bản chất nguyên thủy của chính mình.
Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong lách mình vào một con hẻm sâu hút, u tối và chật hẹp, nơi ánh sáng ban ngày hiếm khi chạm tới, chứ đừng nói là ánh trăng lờ mờ của đêm nay. Nơi đây là Hẻm Phố Đen, một khu vực rìa Vạn Kiếm Thành, nổi tiếng với những gian hàng tạm bợ, những ngôi nhà cũ kỹ nghiêng ngả như sắp đổ sập, và những bóng người lầm lũi ẩn hiện trong bóng tối. Mùi ẩm mốc hòa lẫn với mùi rác thải, mùi hương liệu lạ từ những món đồ cấm kỵ được giao dịch lén lút, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự bí ẩn và căng thẳng. Mỗi tiếng gió rít qua kẽ tường mục nát đều như tiếng thì thầm của những linh hồn bị lãng quên, và mỗi tiếng bước chân nhẹ nhàng đâu đó xa xa đều khiến người ta giật mình đề phòng. Nơi đây, sự nguy hiểm luôn rình rập, như một con thú săn mồi vô hình trong màn đêm.
Tần Mặc kiệt sức, hắn không chống đỡ được nữa, tựa lưng vào bức tường đá lạnh ngắt, cố gắng điều hòa hơi thở dồn dập. Khuôn mặt hắn thanh tú nhưng giờ đây tái nhợt, những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên vầng trán. Đôi mắt đen láy sâu thẳm khẽ nhắm lại, không phải vì muốn nghỉ ngơi, mà là để tập trung toàn bộ ý chí, tái lập kết nối với Cổ Kiếm Hồn đang hỗn loạn phía xa. Hắn biết, khoảnh khắc này là mấu chốt, không thể bỏ lỡ. Mỗi nhịp thở của hắn, mỗi ý niệm hắn truyền đi, đều mang theo hy vọng mong manh về một sự thay đổi.
Bên cạnh hắn, Tô Lam vẫn đứng thẳng tắp, dù nàng cũng không khá hơn là bao. Nhan sắc thanh tú của nàng giờ phủ một lớp bụi mờ, mái tóc đen dài có vài sợi lòa xòa trước trán. Nàng thở hổn hển, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời vẫn sắc bén, liên tục quét qua mọi ngóc ngách của con hẻm, cảnh giác cao độ. Thanh kiếm cổ bên hông nàng vẫn được nắm chặt, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo giờ đây trở nên lạnh buốt dưới lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Nàng kiểm tra nhanh những vết xước nhỏ trên cánh tay, nhưng không có thời gian để bận tâm. Từ xa, tiếng ồn ào và ánh lửa lập lòe từ Lò Rèn Cự Lực vẫn còn vọng tới, như một vết thương nhức nhối trên thân thể Vạn Kiếm Thành. Và quan trọng hơn, luồng kiếm khí hỗn loạn của Cổ Kiếm Hồn, dường như không hề lắng xuống, mà ngược lại, đang dần mạnh lên, mang theo một áp lực vô hình đè nặng lên vạn vật.
"Tần Mặc, ngươi có ổn không?" Tô Lam khẽ nói, giọng nàng khàn đặc vì căng thẳng, đầy vẻ lo lắng. "Kiếm Hồn... nó đang càng lúc càng trở nên bất ổn. Áp lực này... thật đáng sợ."
Tần Mặc khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. "Ta ổn." Giọng hắn yếu ớt, nhưng từng lời thốt ra đều mang theo sự kiên định không gì lay chuyển. "Nó đang giằng xé... và phẫn nộ. Đây là thời khắc quan trọng nhất. Ngươi hãy tin ta."
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân Tần Mặc, thân hình uy dũng của nó ẩn mình hoàn hảo trong bóng tối. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên những tia sáng cảnh giác, liên tục đánh hơi xung quanh, gầm gừ nhẹ một tiếng trầm thấp, như một lời cảnh báo cho bất kỳ kẻ nào dám tiếp cận. Nó là tấm lá chắn trung thành, sẵn sàng xả thân để bảo vệ chủ nhân và đồng đội. Hắc Điểu nhỏ bé, bộ lông đen tuyền, vẫn đậu trên vai Tần Mặc, đôi mắt tinh nhanh đảo qua lại, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến tất cả.
Tần Mặc cố gắng đẩy lui sự kiệt sức đang xâm chiếm, tập trung toàn bộ ý niệm vào Cổ Kiếm Hồn. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn tột độ trong linh hồn thanh kiếm, như một cơn bão tố đang gào thét bên trong một cái lồng chật hẹp. Giữa sự phẫn nộ và khát vọng hủy diệt, hắn cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ, một sự bàng hoàng trước những câu hỏi hắn đã gieo. Hắn không thể biết liệu Cổ Kiếm Hồn có nghe thấy hay không, nhưng hắn phải tiếp tục, phải gieo thêm những hạt giống, để ánh sáng của sự lựa chọn có thể len lỏi vào màn đêm của khát vọng mù quáng. Hắn không nói, hắn chỉ cảm nhận, và truyền đi những ý niệm sâu thẳm nhất từ tận đáy lòng mình: *“Sức mạnh... vĩ đại... nhưng không phải là tất cả. Mục đích của ngươi... là gì? Thần binh... hay bản chất? Ngươi đang tìm kiếm điều gì, Cổ Kiếm Hồn? Sự công nhận... hay sự trọn vẹn?”*
***
Đột nhiên, bầu trời đêm trên Vạn Kiếm Thành bị xé toạc. Không phải bởi tia chớp, mà bởi một luồng kiếm khí khổng lồ, đen đặc và hỗn loạn, bùng nổ từ phía Lò Rèn Cự Lực, xuyên thẳng lên tầng không. Nó không mang theo sự sắc bén của một lưỡi kiếm, mà là sự cuồng nộ của một cơn bão năng lượng nguyên thủy, mang theo ý chí phẫn nộ tột cùng và khát vọng hủy diệt không giới hạn. Tiếng gào thét của kiếm khí như tiếng rồng gầm, xé nát không gian, khiến cả Vạn Kiếm Thành rung chuyển.
Các công trình xung quanh Lò Rèn Cự Lực, vốn đã là một đống đổ nát hoang tàn sau cuộc chiến trước đó, giờ đây bị san phẳng hoàn toàn. Những bức tường còn sót lại sụp đổ, những cột đá vỡ vụn thành cát bụi, và những mảnh kim loại gỉ sét bị thổi tung lên không trung như những chiếc lá khô trong cơn lốc. Cơn bão kiếm khí không ngừng khuếch tán, như một vòng tròn tử thần mở rộng, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.
Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành, vừa mới tập hợp lại sau đợt tấn công bất ngờ của Cổ Kiếm Hồn ở chương trước, đang cố gắng chỉnh đốn đội hình, chuẩn bị cho một đợt truy kích mới. Nhưng họ hoàn toàn không kịp phản ứng trước màn phô diễn sức mạnh kinh hoàng này. Luồng kiếm khí hỗn loạn ập đến như một cơn sóng thần đen tối, cuốn phăng tất cả. Nhiều tu sĩ bị chấn động mạnh, ngũ tạng lộn tùng phèo, phun ra máu tươi, nằm rạp xuống đất, không còn sức phản kháng. Những người khác bị thổi bay đi xa hàng chục trượng, va vào những khối đá đổ nát, kêu la thảm thiết trong đau đớn và hoảng loạn. Đội hình chặt chẽ của họ lập tức tan vỡ, rơi vào cảnh hỗn loạn không thể kiểm soát.
"Kiếm Hồn! Nó điên rồi! Mau rút lui!" Một tu sĩ, với khuôn mặt tái mét vì kinh hoàng, vừa ho ra máu vừa thét lên. Hắn chưa từng chứng kiến một màn phô diễn sức mạnh nào đáng sợ đến vậy. Kiếm Hồn này, vốn là niềm kiêu hãnh của Vạn Kiếm Thành, giờ đây lại trở thành một cơn ác mộng hủy diệt.
"Nhanh lên! Tránh xa nó ra! Sức mạnh này... không phải là thứ chúng ta có thể đối đầu!" Một tu sĩ khác, cố gắng kéo lê thân mình bị thương, vừa bò vừa la hét. Sự kiêu ngạo của một kiếm sĩ, niềm tin vào kiếm đạo, tất cả đều tan vỡ trước cơn thịnh nộ nguyên thủy của Cổ Kiếm Hồn.
Luồng kiếm khí này không chỉ là một đòn tấn công vật lý, nó còn là một lời tuyên chiến, một màn phô diễn sức mạnh tuyệt đối của Cổ Kiếm Hồn, chứng minh rằng nó có thể dễ dàng hủy diệt bất cứ thứ gì, bất cứ ai dám thách thức khát vọng của nó. Nó là lời đáp trả trực tiếp, dữ dội và tàn bạo nhất cho những lời vấn đạo của Tần Mặc, một sự khẳng định đanh thép về bản ngã và khát vọng của chính nó.
Ở nơi ẩn mình, Tần Mặc vẫn nhắm mắt, cố gắng duy trì kết nối ý niệm. Hắn cảm nhận rõ rệt sự cuồng nộ đang bùng nổ, sự hủy diệt đang lan tràn. Áp lực khổng lồ từ kiếm khí dội thẳng vào tâm trí hắn, như hàng ngàn lưỡi kiếm vô hình đang cố gắng xé nát linh hồn hắn. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, một cơn đau nhức nhối lan tỏa khắp cơ thể. Hắn biết, đây là Cổ Kiếm Hồn đang phô diễn sức mạnh, đang cố gắng áp đảo hắn, buộc hắn phải từ bỏ.
Nhưng Tần Mặc không nao núng. Ý chí hắn vẫn kiên định, không hề lay chuyển. Trong tâm trí hắn, một giọng nói trầm ổn, bình thản nhưng đầy sức nặng vẫn vang lên, không phải để chống đối, mà là để chất vấn, để thấu hiểu: *“Ngươi muốn hủy diệt... hay ngươi muốn được công nhận? Sức mạnh này... có phải là thứ ngươi thực sự khao khát? Hay nó chỉ là một lời giải thích cho nỗi sợ hãi bị lãng quên, bị coi thường? Sức mạnh không phải là mục đích, Cổ Kiếm Hồn. Nó là phương tiện. Phương tiện để làm gì? Để hủy diệt... hay để tồn tại một cách trọn vẹn?”*
Hắn không phủ nhận sức mạnh của Cổ Kiếm Hồn. Ngược lại, hắn công nhận sự vĩ đại của nó. Nhưng hắn đặt câu hỏi về mục đích cuối cùng của sự vĩ đại đó. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đang giằng xé. Sự bùng nổ này không chỉ là sự cuồng nộ, mà còn là sự hoang mang, sự phản kháng trước một chân lý mà nó đã cố gắng chối bỏ hàng ngàn năm qua. Hắn kiên trì, như một người thợ rèn kiên nhẫn nung một khối thép, biết rằng chỉ qua lửa và búa đập, bản chất của kim loại mới được bộc lộ.
***
Ngay cả trong con hẻm tối tăm và chật hẹp, Tần Mặc và Tô Lam cũng cảm nhận rõ rệt áp lực kinh hoàng từ luồng kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn. Cơn bão năng lượng hỗn loạn từ Lò Rèn Cự Lực đã lan tới đây, mang theo những mảnh vỡ vụn từ các tòa nhà bị phá hủy, bụi đá và khói đen đặc quánh. Gió mạnh rít lên như những tiếng gào thét ai oán, mang theo mùi khói, bụi, sắt nung, và một chút mùi máu tanh từ các tu sĩ bị thương ở phía xa. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.
Những mảnh vỡ từ các tòa nhà đổ nát, những viên đá sắc nhọn và những thanh sắt gỉ sét bay tới tấp như mưa. Tô Lam, dù kiệt sức, vẫn phản ứng cực nhanh. Nàng rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ, kiếm quang lam nhạt lóe lên, nhanh chóng dựng nên một kiếm trận phòng ngự vững chắc trước Tần Mặc và bản thân nàng. Mỗi đường kiếm của nàng đều mang theo sự cương nghị và quyết đoán, chặn đứng từng vật thể bay tới, phát ra những tiếng va chạm chói tai. Nàng thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng ánh mắt kiên định vẫn không rời khỏi Tần Mặc.
Hắc Phong gầm lên một tiếng trầm thấp, uy dũng, rồi nhanh nhẹn đứng dậy, dùng thân mình to lớn che chắn cho Tần Mặc, như một bức tường thịt thép. Bộ lông đen tuyền của nó dựng ngược lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hung dữ và bảo vệ. Nó liên tục vung móng vuốt sắc bén, gạt phăng những mảnh vỡ lớn hơn đang lao tới, tạo ra một không gian an toàn cho chủ nhân của mình.
"Kiếm khí này... thật kinh khủng!" Tô Lam hổn hển nói, giọng nàng đứt quãng vì phải dồn hết sức lực để duy trì kiếm trận. Nàng cảm thấy các mạch máu trong cơ thể như đang muốn nổ tung dưới áp lực. "Ngươi... ngươi thật sự có thể chịu đựng sao, Tần Mặc?" Nàng nhìn hắn, khuôn mặt tái nhợt của hắn vẫn đang nhắm nghiền, nhưng từ hắn lại tỏa ra một sự bình thản đến khó tin, như một tảng đá giữa dòng nước lũ.
Tần Mặc không trả lời bằng lời nói, bởi toàn bộ ý thức của hắn đang hòa làm một với Cổ Kiếm Hồn. Hắn cảm nhận được sự giận dữ, nỗi sợ hãi, và cả sự tuyệt vọng đang ẩn sâu trong linh hồn thanh kiếm cổ xưa. Nhưng hắn không nao núng. Ánh mắt hắn, dù nhắm nghiền, vẫn toát lên một sự kiên định không gì lay chuyển. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đang cố gắng ép buộc hắn, buộc hắn phải thừa nhận con đường thăng tiên mù quáng của nó là duy nhất. Nhưng hắn sẽ không.
Ý niệm của hắn vẫn bình tĩnh và sâu sắc, xuyên qua cơn bão kiếm khí dữ dội, chạm tới tận cùng linh hồn của Cổ Kiếm Hồn: *“Sức mạnh của ngươi thật vĩ đại, Kiếm Hồn. Ta không phủ nhận điều đó. Nhưng nó có phải là tất cả? Sức mạnh hủy diệt... có phải là mục đích cuối cùng của một lưỡi kiếm? Hay nó chỉ là một biểu hiện của sự bất an, của khát vọng được chứng minh? Một lưỡi kiếm vĩ đại không chỉ nằm ở khả năng hủy diệt, mà còn ở khả năng bảo vệ, khả năng định hình, khả năng tìm thấy sự cân bằng bản chất của chính nó. Ngươi có thể hủy diệt cả một tòa thành, nhưng ngươi có thể tạo ra một con đường cho những linh hồn kiếm khác không? Ngươi có thể vượt qua sự giằng xé trong chính mình không?”*
Tần Mặc không dùng sức mạnh để đối chọi với sức mạnh. Hắn dùng sự thấu hiểu, dùng những câu hỏi triết lý, để gieo rắc những hạt giống nghi ngờ vào sâu thẳm linh hồn Cổ Kiếm Hồn. Hắn muốn thanh kiếm này tự mình tìm ra câu trả lời, tự mình nhận thức được con đường mà nó thực sự muốn đi. Hắn biết, quá trình này đầy rủi ro, và bản thân hắn đang đứng trước bờ vực của sự sụp đổ về tinh thần và thể xác. Nhưng hắn không thể dừng lại. Đây là con đường của hắn, con đường của Vô Tính Thành, con đường của sự cân bằng bản chất.
Hắc Điểu, vẫn đậu trên vai Tần Mặc, đôi mắt nhỏ bé của nó tinh nhanh quan sát mọi thứ. Nó không hiểu được những ý niệm sâu sắc đang diễn ra giữa Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn, nhưng nó cảm nhận được sự căng thẳng tột độ, cảm nhận được sức mạnh hủy diệt đang gào thét xung quanh. Nó khẽ nghiêng đầu, kêu lên một tiếng líu lo rất nhỏ, như một lời động viên, hay có lẽ, chỉ là một sự tò mò vô hạn trước sự phức tạp của thế giới này.
Cuộc đối đầu không tiếng động giữa Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn, giữa triết lý cân bằng và khát vọng thăng thiên cực đoan, vẫn tiếp diễn. Luồng kiếm khí hủy diệt vẫn đang hoành hành, nhưng dường như, giữa những làn sóng cuồng bạo đó, có một sự dao động nhẹ, một sự ngập ngừng khó nhận ra. Cổ Kiếm Hồn vẫn đang phô diễn sức mạnh, nhưng những lời vấn đạo của Tần Mặc đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí nó, tạo nên một vết nứt nhỏ trong bức tường kiêu ngạo và khát vọng của nó. Tần Mặc vẫn kiên trì, không nao núng. Hắn biết, một khi hạt giống đã được gieo, nó sẽ tìm cách nảy mầm, dù cho cơn bão có lớn đến đâu. Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành vẫn đang truy đuổi, nhưng giờ đây, họ không chỉ đối mặt với Tần Mặc, mà còn phải đối mặt với chính cơn thịnh nộ của Cổ Kiếm Hồn, tạo nên một tình thế phức tạp và đầy biến động.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.