Vạn vật không lên tiên - Chương 332: Vết Nứt Của Khát Vọng: Hành Trình Vào Kiếm Hồn
Ánh mắt Tần Mặc mở ra, vẫn kiên định, vẫn tràn đầy sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn sẽ tìm ra câu trả lời, không phải chỉ bằng lời nói, mà bằng chính sự thật ẩn sâu trong ý chí của Cổ Kiếm Hồn. Hắn biết, để thuyết phục một thực thể đã trải qua hàng vạn năm đắm chìm trong con đường "thoát ly", không thể chỉ dùng những lý lẽ suông. Phải đi sâu vào vết nứt trong niềm tin của nó, phơi bày những nỗi đau thầm kín, những khoảng trống vô hình mà sức mạnh tuyệt đối không thể lấp đầy.
Hít một hơi thật sâu, Tần Mặc lại nhắm mắt. Xung quanh, gió chiều trên Vạn Kiếm Thành bắt đầu rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh từ những ngọn núi đá xa xăm. Những đám mây xám nặng trĩu trôi qua, hứa hẹn một đêm dài đầy bão tố. Trên những bức tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, những ngọn lửa tuần tra đã bắt đầu bập bùng, soi rọi lờ mờ những tháp canh sừng sững và các trận pháp phòng ngự khắc sâu trên đá. Tiếng búa rèn từ các lò rèn lớn nhỏ vẫn vang vọng không ngừng, dù đã vào chiều tà, hòa cùng tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập còn sót lại vài kiếm sĩ đang miệt mài luyện tập. Mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy, và cả mùi mồ hôi của những chiến binh vẫn len lỏi trong không khí, tạo nên một bản giao hưởng khô khốc của chiến tranh và rèn luyện. Tần Mặc cảm nhận được những "ý chí tồn tại" xung quanh mình: sự kiên cường của đá thành, sự sắc bén của từng thanh kiếm trong lò rèn, sự bền bỉ của những người thợ rèn. Nhưng giờ đây, tất cả những ý chí ấy dường như bị lu mờ trước áp lực vô hình từ Cổ Kiếm Hồn và sự kiệt quệ của chính hắn.
Tô Lam vẫn đứng sát bên, bàn tay nàng vẫn đặt nhẹ trên vai Tần Mặc, truyền đi một luồng linh lực ấm áp, tuy yếu ớt nhưng đầy kiên định. Nàng biết, Tần Mặc đang dốc toàn bộ tâm lực vào một cuộc chiến vô hình, một cuộc đối đầu không dùng vũ khí nhưng còn khốc liệt hơn vạn lần những trận chiến kiếm pháp. Ánh mắt nàng quét qua những tu sĩ Vạn Kiếm Thành vẫn đang đứng chôn chân cách đó không xa. Bọn họ vẫn giữ một khoảng cách an toàn, ánh mắt hoang mang xen lẫn tò mò, nhưng cũng không che giấu được sự cảnh giác thường trực. Bộ dạng của Tần Mặc, dù yếu ớt, lại toát ra một sự tập trung đáng sợ, khiến bọn họ không dám manh động.
Hắc Phong gầm gừ khe khẽ, tiếng gầm mang theo sự bất an và tức giận. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực không ngừng đảo qua lại giữa Tần Mặc, không gian vô hình của Cổ Kiếm Hồn và đám tu sĩ. Nó là một vệ thần trung thành, và mọi mối đe dọa đối với chủ nhân đều kích thích bản năng chiến đấu của nó. Hắc Phong biết Tần Mặc đang yếu, nhưng nó cũng biết, trong sâu thẳm, ý chí của Tần Mặc chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.
Trong tâm trí Tần Mặc, mọi thứ dần trở nên mờ ảo, chỉ còn lại luồng ý chí hỗn loạn của Cổ Kiếm Hồn. Hắn dồn toàn bộ năng lực thấu hiểu của mình, cố gắng xuyên phá lớp vỏ kiêu hãnh và phẫn nộ mà nó đã xây dựng. Giống như một dòng nước nhỏ len lỏi qua kẽ đá, hắn tìm kiếm những điểm yếu, những vết nứt trong thành trì tinh thần của Cổ Kiếm Hồn. Hắn cảm nhận được sự giằng xé nội tâm sâu sắc, một mâu thuẫn lớn giữa khao khát vĩ đại và nỗi sợ hãi ẩn sâu.
“Ngươi nói khao khát sức mạnh, khao khát sự bất diệt,” Tần Mặc thầm nhủ trong ý niệm, giọng nói chỉ vang vọng trong tâm thức hắn, "nhưng sức mạnh đó, sự bất diệt đó, đã mang lại điều gì cho ngươi, ngoài sự cô độc?" Câu hỏi này không phải để Cổ Kiếm Hồn trả lời bằng lời, mà là để hắn tự tìm thấy câu trả lời trong chính dòng chảy ký ức của nó, trong những tầng sâu của "ý chí tồn tại" mà nó đã che giấu. Hắn cần phải nhìn thấy, cảm nhận và hiểu được cái giá mà Cổ Kiếm Hồn đã phải trả cho con đường "thoát ly bản chất" của mình.
Như một lữ khách bước vào một mê cung ký ức, Tần Mặc bắt đầu "du hành" qua dòng chảy thời gian của Cổ Kiếm Hồn. Không gian xung quanh hắn biến đổi không ngừng, siêu hình và phi thời gian. Lúc đầu, hắn thấy mình đứng trên một chiến trường đẫm máu, nơi tiếng kim loại va chạm vang vọng như sấm dậy, tiếng la hét của hàng vạn sinh linh hòa cùng tiếng gầm gừ của những con thú khổng lồ. Cổ Kiếm Hồn, lúc đó còn là một thanh kiếm rực rỡ, đang vút qua không trung, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, xé toạc kẻ thù thành từng mảnh. Nó được tôn thờ, được ca ngợi, được khắc ghi vào sử sách như một thần binh vô địch.
Tần Mặc cảm nhận được sự kiêu hãnh tột độ của Cổ Kiếm Hồn trong khoảnh khắc đó, sự thỏa mãn khi đạt đến đỉnh cao sức mạnh. Nhưng ngay sau ánh hào quang ấy, hắn lại cảm nhận được một sự trống rỗng đến lạnh người. Giống như một cơn khát được dập tắt chỉ trong chốc lát, rồi lại bùng lên mãnh liệt hơn. Cổ Kiếm Hồn lại khao khát mạnh hơn, vĩ đại hơn, để lấp đầy cái khoảng trống vô hình đó.
Không gian lại chuyển dịch. Hắn thấy mình trong một lò rèn cổ kính, nơi mùi than và sắt nung nồng nặc đến nghẹt thở. Một người thợ rèn già nua, đôi tay chai sạn nhưng đầy khéo léo, đang miệt mài tôi luyện nó. Thanh kiếm khi đó còn là một phôi thép thô, nhưng đã mang trong mình một ý chí mãnh liệt: khao khát được trở thành một thanh kiếm hoàn hảo, sắc bén nhất. Tần Mặc cảm nhận được sự thuần khiết trong ý chí nguyên thủy đó, một sự giản dị nhưng đầy sức sống. Nhưng rồi, dưới ảnh hưởng của những lời thì thầm về "thăng tiên", về "thoát ly bản chất" để đạt đến sức mạnh vô biên, ý chí thuần khiết ấy bắt đầu bị bóp méo. Nó không còn muốn là một thanh kiếm hoàn hảo nữa, mà muốn trở thành "hơn cả một thanh kiếm".
Thời gian trôi qua, chủ nhân của nó thay đổi. Tần Mặc "nhìn thấy" những vị tướng quân hùng mạnh, những kiếm khách vô song đã từng nắm giữ Cổ Kiếm Hồn. Mỗi người lại truyền thêm vào nó những tham vọng mới, những khao khát "thăng cấp" không ngừng. Nó được "thoát ly" khỏi vật tính ban đầu, trở thành một thực thể mạnh mẽ hơn, phức tạp hơn, nhưng cũng đánh mất đi sự giản dị vốn có. Hắn cảm nhận được niềm vui ngắn ngủi của Cổ Kiếm Hồn mỗi khi nó đạt được một cấp độ sức mạnh mới, nhưng ngay sau đó là nỗi đau khi chủ nhân cũ qua đời, khi nó bị lãng quên trong một góc tối của Tàng Khí Các đợi chờ một chủ nhân mới. Những chủ nhân mới đến, cũng chỉ coi nó là một công cụ, một thứ để đạt được mục đích của họ, chứ không phải một thực thể có "ý chí tồn tại" riêng biệt. Sự thờ ơ, sự lợi dụng đó đã khắc sâu vào ý chí của Cổ Kiếm Hồn, tạo nên một nỗi sợ hãi thầm kín: nỗi sợ bị lãng quên, nỗi sợ bị thay thế, nỗi sợ bị coi là vô dụng.
“Ngươi muốn trở thành thần binh, để không ai có thể lãng quên ngươi,” Tần Mặc thầm nhủ, ý niệm của hắn cố gắng chạm vào những vết nứt sâu thẳm trong Cổ Kiếm Hồn, "nhưng thần binh liệu có còn là kiếm? Ngươi khao khát được chém, để chứng tỏ sự tồn tại của mình, nhưng liệu có còn cảm nhận được ý nghĩa của mỗi nhát chém, sự kết nối giữa lưỡi kiếm và mục đích ban đầu của nó?" Hắn cảm nhận được sự trống rỗng ngày càng lớn trong Cổ Kiếm Hồn, một vòng lặp không hồi kết của khao khát "thăng cấp" để lấp đầy nỗi sợ hãi bị lãng quên, một nỗ lực tuyệt vọng để chứng tỏ giá trị bản thân thông qua sức mạnh ngoại lai. Nó đã đánh mất đi bản chất thuần túy của một thanh kiếm, chỉ còn lại khát vọng vô tận. Sự vĩ đại mà nó đạt được chỉ là một bức màn che giấu nỗi cô độc và sự lạc lối.
Tần Mặc cảm nhận được sự hỗn loạn trong ý chí của Cổ Kiếm Hồn. Những ký ức huy hoàng đan xen với những nỗi đau thầm kín, những lời tán dương đi kèm với sự thờ ơ lạnh lẽo. Hắn thấy một thanh kiếm cổ gỉ sét, bị bỏ quên trong một góc tối, linh khí hao mòn. Đó là khoảnh khắc mà Cổ Kiếm Hồn sợ hãi nhất, khoảnh khắc nó cảm thấy mình không còn giá trị, không còn ý nghĩa. Và từ nỗi sợ hãi đó, khát vọng "thăng cấp" đã bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một nỗ lực để thoát khỏi số phận nghiệt ngã, để vĩnh viễn không bao giờ phải chịu đựng sự lãng quên nữa.
Cảm giác kiệt sức dâng trào trong Tần Mặc, nhưng hắn không thể dừng lại. Hắn phải cho Cổ Kiếm Hồn thấy rằng con đường "thoát ly" không phải là giải pháp, mà chỉ là một vòng luẩn quẩn của nỗi đau và sự trống rỗng. Hắn phải giúp nó tìm lại được ý nghĩa thực sự của bản thân, không phải qua sức mạnh, mà qua sự thấu hiểu và chấp nhận.
Hắn lướt qua một ký ức khác, một khoảnh khắc Cổ Kiếm Hồn đã "thăng cấp" lên một cảnh giới mới, sức mạnh bùng nổ, dễ dàng xé nát một ngọn núi. Nhưng ngay sau đó, một tiếng rên rỉ vang lên trong tâm thức nó: tiếng của kim loại bị uốn cong quá mức, tiếng của linh hồn bị kéo căng đến cực hạn. Đó là cái giá của sự "thoát ly": bản chất ban đầu bị bào mòn, bị cưỡng ép thay đổi, dẫn đến những vết nứt vô hình trong chính "vật tính" của nó. Cổ Kiếm Hồn đã trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng nó cũng trở nên "không còn là nó" nữa.
“Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định,” Tần Mặc thầm nhắc lại câu nói mà Cổ Kiếm Hồn đã từng tự hào, nhưng giờ đây, hắn cảm nhận được sự mâu thuẫn sâu sắc trong chính câu nói ấy. Ý chí kiên định của Cổ Kiếm Hồn đã dẫn nó đến con đường "thăng cấp" vô độ, nhưng liệu ý chí đó có thực sự là của nó, hay chỉ là sự phản chiếu của khao khát từ những chủ nhân đã qua, từ một thế giới luôn tôn thờ sức mạnh tuyệt đối?
Tần Mặc cảm thấy toàn thân mình run rẩy dữ dội, không chỉ vì sự kiệt sức mà còn vì sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của Cổ Kiếm Hồn. Hắn đã "nhìn thấy" được sự cô độc, nỗi sợ hãi bị lãng quên, và cả những vết nứt trong "vật tính" của nó. Hắn đã hiểu, Cổ Kiếm Hồn không chỉ muốn sức mạnh, mà còn muốn một sự tồn tại có ý nghĩa, một sự công nhận vĩnh cửu. Và nó đã lầm tưởng rằng "thăng cấp" là con đường duy nhất để đạt được điều đó.
Trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc du hành ý niệm, Tần Mặc đã thấy một hình ảnh: Cổ Kiếm Hồn, trong hình dạng ban đầu của một thanh kiếm đơn thuần, nằm trong tay một thợ rèn, được tôi luyện với tất cả tình yêu và sự tỉ mỉ. Khi đó, nó chưa hề khao khát "thăng tiên", chỉ đơn thuần muốn trở thành một thanh kiếm tốt nhất có thể, để phục vụ mục đích của mình. Sự thuần khiết đó, cái "ý chí tồn tại" nguyên thủy đó, lại mang đến một cảm giác bình yên và mãn nguyện hơn bất kỳ chiến công hiển hách nào mà nó đã đạt được sau này.
Khi Tần Mặc mở mắt ra, hoàng hôn đã buông xuống trên Vạn Kiếm Thành. Bầu trời chuyển sang một màu tím sẫm, điểm xuyết những vệt cam đỏ cuối cùng của mặt trời sắp lặn. Gió v���n rít mạnh, nhưng không khí dường như đã trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tần Mặc thở dài một hơi, một tiếng thở dài mệt mỏi nhưng cũng mang theo sự nhẹ nhõm. Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng hiện rõ sự kiệt quệ. Một luồng linh lực yếu ớt thoát ra từ cơ thể hắn, khiến Tô Lam phải siết chặt tay hơn trên vai hắn, lo lắng nhìn vào đôi mắt của Tần Mặc.
Luồng kiếm khí từ Cổ Kiếm Hồn, thứ đã từng áp bức và hung hãn, giờ đây không còn dữ dội như trước. Thay vào đó, nó rung động bất ổn, như một thực thể đang tự vấn chính mình, đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Những tu sĩ Vạn Kiếm Thành, từ nãy đến giờ vẫn đứng im như tượng, cảm nhận được sự thay đổi này. Ánh mắt họ từ nghi ngờ, cảnh giác chuyển sang kinh ngạc, thậm chí là hoang mang. Họ không hiểu điều gì đã xảy ra, nhưng họ cảm nhận được một sự thay đổi lớn đang diễn ra trong Cổ Kiếm Hồn, một sự thay đổi mà họ chưa từng chứng kiến qua hàng ngàn năm.
Tần Mặc ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua không gian vô hình, hướng về nơi Cổ Kiếm Hồn đang tồn tại. Giọng hắn khẽ khàng, yếu ớt nhưng lại mang theo một sức nặng không tưởng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của hoàng hôn. Hắn không nói lớn, nhưng từng lời lại như chạm vào tận sâu thẳm ý chí của Cổ Kiếm Hồn, nơi mà hắn vừa chạm tới.
“Ngươi không cần phải trở thành thứ mà ngươi không phải, để chứng minh giá trị của mình,” Tần Mặc nói, đôi mắt hắn lấp lánh sự thấu hiểu, "Sức mạnh thật sự không nằm ở việc thoát ly bản chất, mà nằm ở việc ngươi là chính ngươi, và tìm thấy ý nghĩa trong đó. Sự vĩ đại không phải là sự bất diệt của một thần binh, mà là sự kiên định của một thanh kiếm, được sử dụng vì một mục đích chân chính, được trân trọng không phải vì sức mạnh, mà vì chính sự tồn tại của nó."
Lời nói của Tần Mặc không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một sự gợi nhắc về bản chất nguyên thủy, về cái giá của sự "thoát ly". Ngay lập tức, Cổ Kiếm Hồn chấn động mạnh. Kiếm khí của nó bùng nổ dữ dội trong một khoảnh khắc, như một tiếng gầm phẫn nộ cuối cùng của niềm kiêu hãnh bị lung lay. Những bức tường đá của Vạn Kiếm Thành khẽ rung lên, và những tu sĩ lùi lại một bước, kinh hãi. Nhưng sau đó, kiếm khí ấy lại nhanh chóng thu lại, không còn hung hãn hay áp bức, mà trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Đó là một sự tĩnh lặng đầy bối rối, đầy tự vấn, như một biển hồ sau cơn bão, nơi những con sóng dữ đã dịu đi, chỉ còn lại những gợn lăn tăn trên bề mặt, phản chiếu một sự hỗn loạn sâu thẳm bên trong. Cổ Kiếm Hồn đã nghe thấy, đã cảm nhận được sự thật trần trụi mà Tần Mặc vừa phơi bày, và nó đang bắt đầu tự hỏi, liệu con đường mà nó đã theo đuổi bấy lâu nay, có thực sự là con đường đúng đắn.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.