Vạn vật không lên tiên - Chương 333: Quá Khứ Bi Thương: Nguồn Gốc Nỗi Sợ Hãi Của Cổ Kiếm Hồn
Hoàng hôn đã buông xuống trên Vạn Kiếm Thành, nhưng không khí vẫn đặc quánh một sự tĩnh lặng đáng sợ, tựa như cả không gian đang nín thở chờ đợi một điều gì đó. Tần Mặc đứng đó, thân hình lảo đảo tựa hồ ngọn nến trước gió, toàn thân kiệt quệ đến tận cùng. Tô Lam lo lắng siết chặt vòng tay đỡ lấy hắn, ánh mắt nàng như muốn xuyên thủng lớp màn vô hình, nhìn thấu sự đau đớn mà Tần Mặc đang gánh chịu. Hắc Phong đứng cạnh bên, bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong bóng tối chạng vạng, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét qua những tu sĩ Vạn Kiếm Thành đang đứng xa hơn, ánh mắt dò xét, hoài nghi nhưng không dám hành động. Chúng vẫn giữ khoảng cách, như sợ hãi một sức mạnh vô hình nào đó bùng nổ từ giữa Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn.
Cổ Kiếm Hồn, sau lời nói yếu ớt nhưng đầy sức nặng của Tần Mặc, đã trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Cái sự rung động bất ổn ban nãy, như một cơn bão tố đang tự vấn chính mình, giờ đây chỉ còn là những gợn sóng lăn tăn ẩn sâu, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng Tần Mặc lại cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn biết, lời nói của mình đã chạm đến tận cùng bản chất của Cổ Kiếm Hồn, đã phơi bày những vết nứt sâu thẳm mà nó cố che giấu dưới lớp vỏ kiêu hãnh và sức mạnh. Niềm tin sắt đá của một thần binh, được hun đúc qua hàng ngàn năm chiến trận và "thăng cấp" không ngừng, giờ đây đang lung lay dữ dội.
“Tần Mặc, ngươi đã quá giới hạn rồi!” Tô Lam khẽ thì thầm, giọng nàng run rẩy vì lo lắng. Nàng cảm nhận được luồng linh lực yếu ớt thoát ra từ cơ thể Tần Mặc, như một dòng sông cạn kiệt, chỉ còn lại những giọt nước cuối cùng cố gắng duy trì sự sống. Nàng không hiểu Tần Mặc đã làm gì, chỉ biết rằng mỗi khi hắn kết nối với một "vật" mạnh mẽ như Cổ Kiếm Hồn, cái giá phải trả luôn là sự kiệt quệ đến tận cùng. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của Tần Mặc, nàng vẫn thấy một ngọn lửa kiên định, một ý chí không thể lay chuyển.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, một động tác nhỏ nhoi nhưng tốn không ít sức lực. Giọng hắn thều thào, yếu ớt tựa gió thoảng, nhưng mỗi từ lại nặng trĩu một quyết tâm sắt đá: “Không... ta phải... hiểu nó.” Hắn không thể dừng lại. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đang ở một ngã ba đường. Sự hỗn loạn nội tâm của nó là cơ hội duy nhất để dẫn dắt nó trở về con đường cân bằng bản chất. Nếu hắn bỏ lỡ, linh hồn kiếm này sẽ mãi mãi chìm trong vòng xoáy của khát vọng "thăng cấp" vô độ, và có thể sẽ hủy diệt chính nó. Hơn nữa, Tần Mặc cảm nhận được một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một vết thương sâu sắc ẩn giấu dưới lớp vỏ mạnh mẽ của Cổ Kiếm Hồn. Nỗi sợ hãi ấy chính là nguồn cội của mọi sự truy cầu, mọi sự "thoát ly" mà nó đã trải qua. Chỉ khi hiểu được nỗi sợ hãi đó, hắn mới có thể giúp nó giải thoát.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, dường như muốn gom góp từng chút khí lực cuối cùng trong lồng ngực. Hắn nhắm mắt lại, khuôn mặt thanh tú giờ đây tái nhợt và mệt mỏi, nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt, biểu lộ sự tập trung cao độ. Xung quanh hắn, không khí dường như trở nên đặc quánh, như có một lực vô hình đang kéo dãn không gian. Tô Lam cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy Tần Mặc, không phải là sự hung hãn, mà là một sự tập trung tinh thần đến cực điểm, một sự dồn nén toàn bộ ý chí và năng lực "thấu hiểu vạn vật" vào một điểm duy nhất. Nó tựa như một mũi kim siêu nhỏ, nhưng lại mang theo sức mạnh xuyên phá ngàn vạn tầng không gian, trực chỉ thẳng vào tâm thức sâu thẳm nhất của Cổ Kiếm Hồn.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc không còn cảm nhận được sự mệt mỏi thể xác. Hắn đã tách rời khỏi thân thể vật lý, toàn bộ tâm thức hắn hóa thành một luồng ánh sáng tinh khiết, lao vun vút vào một không gian vô định, nơi những ký ức và cảm xúc của Cổ Kiếm Hồn đang cuộn xoáy như một dòng sông thời gian. Hắn không còn là người quan sát, mà là một phần của dòng chảy ấy, một phần của linh hồn kiếm, cùng nó du hành ngược về quá khứ, đi tìm lời giải cho sự ám ảnh đã định hình nên một thần binh hùng mạnh nhưng đầy bi kịch. Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành đứng xa xa, họ không thể nhìn thấy những gì Tần Mặc đang trải qua, nhưng họ cảm nhận được sự tĩnh lặng lạ thường đang bao trùm lên khu vực này, một sự tĩnh lặng không phải vì không có âm thanh, mà là vì tất cả mọi ý chí, mọi sự sống dường như đang tập trung vào một điểm. Sự hoang mang và lo sợ ẩn hiện trong ánh mắt họ, bởi vì họ đã quen với sức mạnh của kiếm, nhưng chưa bao giờ chứng kiến sự cảm hóa của ý chí.
Chỉ có Hắc Phong, với đôi mắt đỏ rực của thần thú, dường như nhìn thấy được những gợn sóng vô hình đang lan tỏa từ Tần Mặc, như một sợi dây bạc lung linh đang kết nối hắn với Cổ Kiếm Hồn. Con sói khổng lồ gầm gừ nhẹ, ánh mắt cảnh giác quét nhìn xung quanh, sẵn sàng lao vào bảo vệ chủ nhân nếu có bất kỳ động thái nào dù là nhỏ nhất từ những kẻ tu sĩ đang đứng đó. Tô Lam thì chỉ biết siết chặt lấy Tần Mặc, tựa như sợ rằng hắn sẽ tan biến vào không trung, hoặc bị nuốt chửng bởi thứ năng lực vô hình đang cuộn trào quanh hắn. Nàng chỉ có thể đặt niềm tin vào Tần Mặc, tin vào con đường mà hắn đang theo đuổi, dù cho con đường ấy có vẻ mịt mờ và đầy hiểm nguy đến nhường nào. Hơi lạnh từ gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo mùi sắt nồng nặc và mùi than cháy từ những lò rèn đã tắt lửa, nhưng Tần Mặc không còn cảm nhận được những điều đó nữa. Hắn đã chìm sâu vào dòng sông thời gian của Cổ Kiếm Hồn, chuẩn bị đối mặt với những bí mật bị chôn vùi từ Kỷ Nguyên Hiền Giả.
***
Tâm thức Tần Mặc trôi nổi, rồi đột ngột hạ xuống, như một chiếc lá nhẹ nhàng đáp xuống mặt nước. Hắn thấy mình đang đứng bên bờ một hồ nước trong vắt, tĩnh lặng đến lạ thường. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đêm thăm thẳm, rải xuống mặt hồ một lớp bạc lung linh, huyền ảo. Đó chính là Hồ Nguyệt Ảnh, nhưng không phải Hồ Nguyệt Ảnh mà hắn từng biết, mà là một Hồ Nguyệt Ảnh cổ xưa, thuần khiết, chưa từng bị vấy bẩn bởi khói lửa chiến tranh hay những âm mưu tranh đoạt. Tiếng nước vỗ nhẹ bờ hồ, đều đặn và êm dịu, như một khúc ru ca cổ xưa. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả hòa cùng tiếng chim hót nhẹ từ sâu trong rừng cây rậm rạp ven hồ, và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình, một sự sống động tinh khôi.
Mùi hương nơi đây cũng khác biệt hoàn toàn. Không có mùi sắt tanh nồng hay mùi máu tanh nưởm. Chỉ có mùi nước trong lành, tinh khiết, thoang thoảng hương hoa sen nở trắng trên mặt hồ, mùi cỏ dại ven bờ và mùi đất ẩm. Một mùi hương tự nhiên, thanh khiết và dễ chịu đến mức Tần Mặc cảm thấy toàn bộ tâm hồn mình được gột rửa, được trở về với sự tĩnh lặng nguyên thủy. Bầu không khí thanh tịnh, yên bình, linh thiêng và tràn ngập sự sống. Ánh trăng không chỉ chiếu sáng mà còn mang theo một năng lượng dịu nhẹ, khiến mọi vật xung quanh dường như phát sáng từ bên trong.
Tần Mặc biết mình đang ở trong một dòng ký ức của Cổ Kiếm Hồn, một đoạn hồi ức từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Hắn nhìn thấy một ngôi miếu nhỏ cổ kính bên bờ hồ, được xây dựng từ gỗ và đá, hài hòa tuyệt đối với cảnh quan thiên nhiên. Cầu gỗ đơn giản bắc qua các nhánh sông nhỏ dẫn vào hồ, mọi thứ đều giữ nguyên vẻ tự nhiên, không một chút dấu vết của sự can thiệp thô bạo.
Trên một phiến đá phẳng lì ven hồ, dưới ánh trăng vằng vặc, một vị hiền giả tóc bạc đang ngồi tĩnh tọa. Dáng người ông uy nghi nhưng không kém phần thanh thoát, mái tóc trắng như sương vương trên đôi vai gầy gò, nhưng đôi mắt lại sáng rực ánh tinh quang, như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ. Trong tay ông là một thanh kiếm, nằm ngang trên đùi, được ông vuốt ve nhẹ nhàng như một bảo vật. Đó chính là Cổ Kiếm Hồn, nhưng trong hình dạng ban đầu của nó, một thanh kiếm thuần túy, chưa bị tha hóa, chưa bị ám ảnh bởi khát vọng "thăng cấp" vô độ.
Tần Mặc cảm nhận được sự bình yên tuyệt đối từ thanh kiếm ấy, một sự mãn nguyện giản dị khi được nằm trong tay chủ nhân, được cảm nhận hơi ấm và sự tin cậy. Thanh kiếm khi đó không hề có tham vọng, không hề khao khát sức mạnh phi thường. Nó chỉ đơn thuần muốn trở thành một thanh kiếm tốt nhất có thể, để phục vụ mục đích của mình, để trở thành một phần không thể thiếu của vị hiền giả.
Vị hiền giả khẽ mở mắt, ánh mắt thấu hiểu như có thể nhìn xuyên thấu vạn vật, ông nhìn vào thanh kiếm trong tay, rồi khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm và vang vọng, như tiếng chuông chùa cổ xưa: “Ngươi là kiếm, bản chất của ngươi là sắc bén. Sắc bén để bảo vệ, không phải để hủy diệt vô nghĩa.” Từng lời của ông như thấm sâu vào tâm thức Tần Mặc, và cả vào linh hồn non nớt của Cổ Kiếm Hồn trong ký ức. Ông không hề ép buộc kiếm phải "thăng cấp", không hề thổi vào nó những tham vọng vô độ. Thay vào đó, ông dạy nó về ý nghĩa của sự "sắc bén" trong việc bảo vệ, về sự hài hòa của vạn vật, về "chân lý thất lạc" mà thế giới sau này đã quên lãng.
“Sức mạnh thực sự không nằm ở việc ngươi có thể chém đứt bao nhiêu ngọn núi, mà nằm ở việc ngươi có thể bảo vệ được bao nhiêu sinh linh, bao nhiêu sự bình yên,” vị hiền giả tiếp lời, ánh mắt ông hướng về phía mặt hồ lấp lánh ánh trăng, “Mỗi vật đều có bản chất riêng, có ý nghĩa tồn tại riêng. Cố gắng thay đổi bản chất để đạt được sức mạnh, chẳng khác nào tự đoạn tuyệt với chính mình. Rồi sẽ có ngày, ngươi sẽ không còn là ngươi nữa.”
Tần Mặc, thông qua kết nối với Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận được sự đáp lại yếu ớt từ thanh kiếm. Đó là một cảm xúc non nớt nhưng chân thành, một ý chí thuần túy, chưa bị vẩn đục. “Ta... là một phần của ngài. Ta muốn bảo vệ ngài,” âm thanh ấy vang lên trong tâm thức Tần Mặc, không phải là lời nói, mà là một cảm xúc mãnh liệt, một khao khát được gắn bó, được hữu dụng, được trở thành một cánh tay nối dài của chủ nhân. Đó là một sự thuần khiết khiến Tần Mặc phải rung động. Khi đó, Cổ Kiếm Hồn chưa hề biết đến nỗi sợ hãi, chưa hề biết đến sự bất lực. Nó chỉ biết đến sự tận hiến và tình yêu thương dành cho chủ nhân của mình. Nó chỉ muốn là một thanh kiếm tốt, một thanh kiếm đáng tin cậy.
Tần Mặc quan sát, hấp thụ từng chi tiết của ký ức này. Hắn cảm nhận được sự thuần khiết ban đầu của Cổ Kiếm Hồn, và mối liên kết sâu sắc mà nó đã có với chủ nhân đầu tiên của mình. Một sự kết nối không dựa trên sức mạnh hay danh vọng, mà dựa trên sự thấu hiểu và tin cậy lẫn nhau. Chính cái khoảnh khắc bình yên này đã làm nổi bật lên bi kịch sau này của Cổ Kiếm Hồn. Nó đã từng có một con đường, một mục đích rõ ràng và thuần túy. Nhưng điều gì đã khiến nó lạc lối, khiến nó từ bỏ bản chất để chạy theo khát vọng vô độ của "thăng cấp"? Câu trả lời hẳn nằm ở những ký ức tiếp theo, những ký ức mà Cổ Kiếm Hồn đã cố gắng chôn vùi, nhưng giờ đây, dưới sự dẫn dắt của Tần Mặc, nó buộc phải đối mặt. Tần Mặc thở dài trong tâm thức, một tiếng thở dài đầy tiếc nuối cho một quá khứ đã mất, và đầy quyết tâm cho một tương lai chưa được định hình.
***
Cảnh tượng Hồ Nguyệt Ảnh dần tan biến, như một bức tranh thủy mặc bị nhòe đi bởi dòng nước xiết. Tần Mặc bị cuốn vào một luồng xoáy hỗn loạn của màu sắc và âm thanh, rồi đột ngột bị quẳng vào một khung cảnh hoàn toàn đối lập. Bầu trời đỏ sẫm, đầy khói bụi và tro tàn, những tia chớp xé toạc không trung, giáng xuống mặt đất những vết nứt sâu hoắm. Không khí nóng rực, ngột ngạt, mang theo mùi máu tanh nồng, khói lửa và tà khí nồng nặc. Đây là một chiến trường tàn khốc, một ngày tàn của Kỷ Nguyên Hiền Giả.
Tần Mặc nhận ra mình đang đứng dưới chân một ngọn tháp cao vút, đồ sộ, được xây dựng bằng đá xám cổ kính. Vô số phù văn phong ấn được chạm khắc khắp nơi, từ chân tháp đến đỉnh tháp, phát ra ánh sáng xanh xám yếu ớt, cố gắng chống đỡ một điều gì đó đang sụp đổ. Cửa tháp kiên cố bằng sắt đen, với những xiềng xích và trận pháp bảo vệ, giờ đây đã bị phá tan tành, những mảnh vụn văng khắp nơi. Đó chính là Cổ Tháp Trấn Yêu, nhưng không còn vẻ uy nghiêm mà đã trở thành một phế tích hoang tàn, một minh chứng cho sự tàn khốc của chiến tranh.
Âm thanh nơi đây là một bản giao hưởng của sự hủy diệt: tiếng gió rít qua những khe hở của tháp, nghe như tiếng khóc than của oan hồn; tiếng xiềng xích va đập dữ dội, không phải của yêu ma mà là của những chiến binh đang tử chiến; tiếng gầm gừ giận dữ của ma vật, tiếng la hét của con người, tiếng kiếm va chạm chan chát, tiếng sấm chớp rền vang, tất cả hòa quyện thành một hỗn tạp đáng sợ. Bầu không khí u ám, áp lực, lạnh lẽo và ghê rợn, nặng nề bởi linh khí bị phong ấn và tà khí của ma vật tràn ngập. Ánh sáng yếu ớt, chỉ đủ để Tần Mặc nhìn thấy những bóng hình vật vờ, những trận chiến đang diễn ra khốc liệt xung quanh.
Giữa biển lửa và máu tanh ấy, Tần Mặc thấy vị hiền giả tóc bạc năm xưa, nhưng giờ đây ông không còn vẻ thanh thoát, bình yên. Ông đang chiến đấu một cách tuyệt vọng, từng nhát kiếm vung ra đều mang theo sự uy lực và ý chí bảo vệ đến tột cùng. Trong tay ông, Cổ Kiếm Hồn khi đó đã trưởng thành hơn, nhưng vẫn giữ được sự thuần khiết trong bản chất, nó chém giết ma vật, đẩy lùi tu sĩ cuồng tín với sự sắc bén kinh người. Tần Mặc cảm nhận được sự quyết tâm và lòng trung thành mãnh liệt từ thanh kiếm, nó chiến đấu không phải vì sức mạnh hay danh vọng, mà vì muốn bảo vệ chủ nhân của mình, bảo vệ lý tưởng mà cả hai đã theo đuổi.
Nhưng kẻ địch quá đông đảo, quá mạnh mẽ. Làn sóng tu sĩ cuồng tín, với đôi mắt đỏ ngầu bởi sự ám ảnh "thăng tiên", và những ma vật bị kích động bởi ý niệm "thăng cấp cực đoan" từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, không ngừng tràn lên như thủy triều dâng. Chúng không chiến đấu vì lý trí, mà vì sự cuồng vọng, vì một niềm tin sai lầm rằng "thăng tiên" là con đường duy nhất để giải thoát, để đạt đến đỉnh cao.
Tần Mặc chứng kiến cảnh tượng bi tráng ấy. Vị hiền giả, dù đã dùng hết sức lực, dù Cổ Kiếm Hồn đã chiến đấu dũng mãnh đến mức lưỡi kiếm đỏ rực, vẫn không thể chống lại được làn sóng hung tàn của sự cuồng vọng. Từng chiến hữu của ông ngã xuống, từng lớp trận pháp bảo vệ bị phá vỡ. Rồi đến khoảnh khắc định mệnh, Tần Mặc cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng bùng lên trong tâm thức Cổ Kiếm Hồn: nỗi sợ hãi sự bất lực. Nó đã chiến đấu, đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn không thể bảo vệ được chủ nhân của mình. Nó bất lực nhìn vị hiền giả, người đã dạy nó về bản chất, về sự hài hòa, bị nuốt chửng bởi sức mạnh hỗn loạn của đám tu sĩ cuồng tín và ma vật.
“Thế giới... mất cân bằng... khi vạn vật... từ bỏ bản chất...” Lời cuối cùng của vị hiền giả vang vọng trong tâm thức Tần Mặc, yếu ớt nhưng đầy bi tráng, đầy cảnh báo. Đó là "Thiên Đạo Cảnh Báo" mà thế giới sau này đã bóp méo, đã hiểu sai. Nhưng với Cổ Kiếm Hồn, trong khoảnh khắc đó, nó chỉ còn cảm nhận được nỗi đau mất mát, nỗi ám ảnh về sự yếu kém của chính mình.
Trong tâm thức Tần Mặc, hắn nghe thấy một tiếng gào thét câm lặng, một lời thề bi thương từ linh hồn kiếm: “Không! Ta phải mạnh hơn! Ta sẽ không bao giờ để điều này xảy ra nữa!” Chính khoảnh khắc đó, nỗi sợ hãi sự bất lực, sự yếu kém không thể bảo vệ, đã ăn sâu vào "vật tính" của Cổ Kiếm Hồn. Nó không còn muốn là một thanh kiếm sắc bén để bảo vệ theo cách thuần túy nữa. Nó muốn trở thành một thứ gì đó vượt lên trên mọi giới hạn, một thứ có thể nghiền nát mọi kẻ thù, một thứ không bao giờ phải chịu đựng nỗi đau mất mát và bất lực thêm một lần nào nữa. Khát vọng "thăng cấp" điên cuồng của nó đã bắt đầu từ đây, từ một vết thương lòng không thể hàn gắn. Nó lầm tưởng rằng "thăng cấp" là cách duy nhất để trở nên mạnh mẽ, để không bao giờ bị lãng quên hay trở nên vô dụng.
Tần Mặc không chỉ quan sát mà còn 'chạm' vào nỗi đau đó. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Cổ Kiếm Hồn, nhưng hắn cũng nhìn thấy sự thật đằng sau. Hắn dùng ý niệm yếu ớt của mình, nhẹ nhàng hướng dẫn Cổ Kiếm Hồn nhìn thẳng vào sự thật: không phải nó yếu kém, không phải nó bất lực. Mà là thế giới đã thay đổi. Chủ nhân của nó đã chọn con đường không thể chiến thắng sự cuồng vọng. Sự thật là, không có một sức mạnh nào có thể chiến thắng được sự điên rồ của cả một thế giới đã lạc lối. Cái giá của việc "thoát ly bản chất", của việc bóp méo "Thiên Đạo Cảnh Báo", đã dẫn đến thảm kịch này. Và Cổ Kiếm Hồn, dù là một thanh kiếm tuyệt vời, vẫn chỉ là một nạn nhân của sự hỗn loạn ấy. Việc nó truy cầu sức mạnh tối thượng chỉ là một cách để tự lừa dối bản thân, để trốn tránh nỗi đau, chứ không phải là con đường để thực sự bảo vệ những gì nó trân trọng. Tần Mặc cảm thấy toàn bộ tâm thức mình như bị xé toạc, cái giá của việc dẫn dắt một linh hồn kiếm đối mặt với nỗi sợ hãi nguyên thủy là quá lớn, nhưng hắn không thể dừng lại.
***
Khi Tần Mặc thoát ra khỏi dòng ký ức bi thương, bầu trời Vạn Kiếm Thành đã hoàn toàn chìm vào đêm tối. Sao thưa thớt, ẩn hiện sau màn sương mỏng, và không khí trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết, như để nhấn mạnh sự tĩnh lặng đáng sợ đang bao trùm. Tần Mặc lảo đảo lùi lại một bước, cơ thể hắn run rẩy dữ dội, không còn chút sức lực nào để đứng vững. Tô Lam vội vàng siết chặt lấy hắn, gần như đỡ trọn thân hình gầy gò của Tần Mặc vào lòng. Nàng cảm thấy sự lạnh lẽo lan tỏa từ cơ thể hắn, không phải cái lạnh của gió đêm, mà là sự cạn kiệt đến tận cùng của sinh lực. Hắc Phong gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ lo lắng, nó dùng đầu dụi vào tay Tần Mặc, như muốn truyền thêm hơi ấm và sức mạnh cho chủ nhân.
Cổ Kiếm Hồn, sau khi đối mặt với ký ức kinh hoàng, không còn dao động mạnh mẽ như một cơn bão nữa. Nó trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, một sự tĩnh lặng còn đáng sợ hơn cả sự cuồng bạo. Tần Mặc, dù kiệt sức đến mức suýt ngất đi, vẫn duy trì một kết nối mong manh với linh hồn kiếm. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn bên trong Cổ Kiếm Hồn đang dần lắng xuống, không phải vì nó đã tìm thấy câu trả lời, mà là vì nó đã quá mệt mỏi để phản kháng, để trốn tránh. Sự hỗn loạn ấy nhường chỗ cho một nỗi buồn sâu sắc, một sự trống rỗng đầy bi ai, và một sự tự vấn không ngừng.
Nỗi sợ hãi cốt lõi của Cổ Kiếm Hồn đã được phơi bày một cách trần trụi: không phải sợ yếu, mà sợ bị mất đi ý nghĩa tồn tại, sợ không thể bảo vệ những gì nó trân trọng, sợ bị lãng quên trong dòng chảy của thời gian. Khát vọng "thăng cấp" điên cuồng của nó chỉ là một lớp vỏ bọc, một cơ chế tự vệ để chống lại nỗi sợ hãi nguyên thủy ấy. Nó đã lầm tưởng rằng chỉ khi đạt đến sức mạnh tối thượng, nó mới có thể tránh được số phận bi thảm của chủ nhân đầu tiên. Nhưng sự thật Tần Mặc vừa chỉ ra, rằng không có sức mạnh nào có thể chống lại sự điên rồ của cả một thế giới, đã đập tan ảo tưởng ấy.
Tần Mặc ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn mờ đi vì kiệt sức, nhưng vẫn ánh lên một tia sáng kiên định. Giọng hắn yếu ớt, tựa như một sợi tơ mỏng manh sắp đứt, nhưng mỗi từ lại nặng trĩu sức nặng của sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn biết, đây là cơ hội cuối cùng để gieo vào tâm thức Cổ Kiếm Hồn một hạt giống của sự thật, của con đường cân bằng. Hắn không nói lớn, nhưng lời nói của hắn vang vọng rõ ràng trong tâm thức của linh hồn kiếm, như một lời thì thầm từ tận đáy lòng.
“Sức mạnh... không chỉ là 'thăng cấp',” Tần Mặc khẽ nói, hơi thở hắn gấp gáp, “Sức mạnh thật sự nằm ở sự kiên định với bản chất của ngươi, và khả năng bảo vệ những gì ngươi trân trọng... theo cách của một thanh kiếm.” Hắn ngừng lại, lấy thêm hơi, rồi tiếp tục, “Ngươi không cần phải trở thành một thần linh vô tri để vĩ đại. Ngươi đã là một thanh kiếm vĩ đại, bởi vì ngươi đã từng có một ý chí bảo vệ thuần khiết. Hãy trở về với bản chất ấy, Cổ Kiếm Hồn. Sức mạnh chân chính không bao giờ đến từ sự tha hóa, mà đến từ sự trân trọng và phát huy cái cốt lõi của chính mình.”
Lời nói của Tần Mặc, một lần nữa, không phải là mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một sự gợi mở. Hắn buông lỏng kết nối, cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như bị rút cạn. Một cơn chóng mặt dữ dội ập đến, và Tần Mặc đổ gục hoàn toàn vào vòng tay của Tô Lam. Nàng vội vàng đỡ lấy hắn, ánh mắt đầy xót xa.
Trong khoảnh khắc Tần Mặc ngã xuống, Cổ Kiếm Hồn phát ra một rung động yếu ớt, không phải là sự phản kháng hay giận dữ, mà là một tiếng thở dài đau đớn, một sự chấp nhận bi thương. Tiếng thở dài ấy không thể nghe thấy bằng tai, nhưng Tần Mặc và Tô Lam, thậm chí cả Hắc Phong, đều cảm nhận được nó. Đó là tiếng thở dài của một linh hồn đã lạc lối hàng ngàn năm, giờ đây mới chợt nhận ra con đường mình đã đi là sai lầm. Cổ Kiếm Hồn đã nghe, đã cảm nhận, và đã chấp nhận sự thật trần trụi mà Tần Mặc đã phơi bày. Nó đang tự vấn, đang bắt đầu một quá trình tự chữa lành và tái định hình, một quá trình có thể sẽ kéo dài rất lâu, nhưng đã được bắt đầu bởi một thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, người đã cho nó quyền được là chính nó, không cần phải "lên tiên".
Những tu sĩ Vạn Kiếm Thành, họ không hiểu điều gì vừa xảy ra. Họ chỉ thấy Tần Mặc đổ gục, và Cổ Kiếm Hồn trở nên hoàn toàn tĩnh lặng. Sự kinh ngạc và hoang mang trong ánh mắt họ càng sâu sắc hơn. Họ đã chứng kiến một điều chưa từng có, một phép màu của ý chí, một sự cảm hóa mà không cần đến sức mạnh hay linh lực. Tần Mặc có thể đã thắng trong cuộc chiến của ý chí, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Và liệu Cổ Kiếm Hồn, sau khi đối mặt với nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của mình, có thực sự thay đổi? Hay những vết thương lòng từ Kỷ Nguyên Hiền Giả sẽ mãi mãi ám ảnh nó, khiến nó không thể rời bỏ con đường "thăng cấp" đã định? Đó là câu hỏi mà không ai có thể trả lời được, ít nhất là vào lúc này.
Sợi dây kết nối giữa Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn vẫn còn đó, mong manh nhưng kiên cố. Nó không phải là sự ràng buộc, mà là sự thấu hiểu. Giờ đây, sau khi phơi bày quá khứ bi thương và nỗi sợ hãi nguyên thủy của linh hồn kiếm, Tần Mặc đã gieo một hạt giống hy vọng. Hạt giống ấy sẽ nảy mầm ra sao, hay liệu nó có bị nghiền nát bởi áp lực của một thế giới luôn khao khát "thăng tiên" vô độ, vẫn còn là một ẩn số. Nhưng ít nhất, cho đến bây giờ, Tần Mặc đã làm được điều mà không ai nghĩ có thể làm được: khiến một thần binh cổ xưa phải đối mặt với chính bản thân nó, với nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của nó, và bắt đầu tự hỏi về con đường mà nó đã theo đuổi.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.