Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 334: Minh Triết Của Kiếm Tính: Con Đường Vĩnh Cửu

Mùi khói than nồng nặc và hơi nóng hầm hập của kim loại nung đỏ luẩn quẩn trong không khí đặc quánh của Lò Rèn Cự Lực, tạo nên một bản giao hưởng của lao động và ý chí. Tiếng búa đập thép, tiếng lò lửa gầm gừ, tiếng than cháy lép bép – tất cả những âm thanh quen thuộc ấy, giờ đây, dường như đều bị nuốt chửng bởi một khoảng lặng căng thẳng đến nghẹt thở. Trên nền của sự tĩnh mịch bất thường ấy, chỉ còn nghe rõ tiếng thở dốc khó nhọc của Tần Mặc, tựa như một sợi chỉ mỏng manh đang cố níu giữ sự sống.

Hắn, cái tên giản dị đến từ Vô Tính Thành, giờ đây lại là tâm điểm của mọi ánh nhìn, mọi suy tư. Thân hình vốn đã không quá vạm vỡ của hắn, nay lại càng thêm gầy guộc và yếu ớt, hoàn toàn tựa vào vòng tay của Tô Lam. Làn da hắn tái nhợt như tờ giấy, những đường gân xanh nổi rõ trên thái dương, và trán lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại vẫn ánh lên một tia sáng kiên định đến lạ thường. Đó không phải là ánh sáng của linh lực cuồn cuộn hay kiếm ý sắc bén, mà là sự phản chiếu của một ý chí bất khuất, một niềm tin sắt đá vào điều hắn vừa phơi bày, vào con đường hắn đã chọn. Từng thớ thịt, từng sợi gân của Tần Mặc đều đang rên xiết vì kiệt quệ, tựa như một ngọn đèn dầu đã cạn, chỉ còn chút bấc cuối cùng đang cố gắng tỏa sáng. Hắn đã dốc cạn tâm thần, vắt kiệt linh hồn để duy trì kết nối mong manh với Cổ Kiếm Hồn, để dẫn dắt nó đi qua vực thẳm của ký ức, đối mặt với nỗi sợ hãi nguyên thủy và bi kịch đã đeo bám nó suốt hàng ngàn năm.

Tô Lam, nàng kiếm khách cao ngạo và thanh tú, giờ đây chỉ còn là một người con gái đầy lo lắng. Nàng siết chặt vòng tay mảnh mai của mình quanh Tần Mặc, cảm nhận được sự run rẩy yếu ớt từ cơ thể hắn, như một lời nhắc nhở đau lòng về cái giá mà hắn đang phải trả. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng, vốn luôn sắc sảo và kiên nghị, giờ đây phủ một tầng xót xa không che giấu. Nàng, người đã dành cả đời để truy cầu cảnh giới cao nhất của kiếm đạo, đã chứng kiến không biết bao nhiêu trận chiến long trời lở đất, nhưng những gì Tần Mặc đã làm được, lại vượt xa mọi định nghĩa về tu luyện mà nàng từng biết. Đó không phải là sức mạnh của linh lực, mà là một loại sức mạnh của sự thấu hiểu, của lòng đồng cảm, của ý chí. Một sức mạnh đủ để khuấy động một linh hồn kiếm đã lạc lối hàng thiên niên kỷ.

Bên cạnh họ, Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền mượt mà, nằm phục xuống đất, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những tu sĩ Vạn Kiếm Thành đang đứng cách xa một khoảng. Một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng nó, không mang vẻ hung dữ tột độ như khi nó đối đầu với kẻ thù, mà là một sự cảnh giác âm thầm, một lời nhắc nhở cho bất kỳ kẻ nào có ý định làm hại chủ nhân của nó. Bản năng hoang dã của Hắc Phong mách bảo rằng những con người kia, dù không làm gì, vẫn mang trong mình một sự đối nghịch với Tần Mặc, một sự hoài nghi và ngờ vực có thể bùng phát thành hiểm nguy bất cứ lúc nào.

Trên bệ đá cổ xưa giữa lò rèn, Cổ Kiếm Hồn vẫn nằm im lìm, một thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng sự tĩnh lặng của nó thật đáng sợ. Đó không phải là sự tĩnh lặng của cái chết, mà là của một cơn bão đang cuộn trào bên trong, một sự giằng xé dữ dội của ý niệm. Kiếm khí quanh nó không còn cuồng bạo hay hỗn loạn như trước, nhưng cũng không hoàn toàn tan biến. Thay vào đó, nó âm ỉ, như một ngọn lửa sắp tắt nhưng vẫn còn đọng lại những tàn tro rực hồng, chờ đợi một ngọn gió mới thổi bùng. Đó là dấu hiệu của một linh hồn đang ở ngưỡng cửa của một sự lựa chọn vĩ đại, giữa việc tiếp tục con đường cũ kỹ đã được định sẵn bởi nỗi sợ hãi và một con đường mới mẻ, đầy thử thách nhưng hứa hẹn sự vĩnh cửu trong bản chất của chính nó.

Những tu sĩ Vạn Kiếm Thành đứng thành một vòng tròn lỏng lẻo, cách nhóm Tần Mặc một khoảng an toàn. Trên khuôn mặt họ là sự pha trộn của kinh ngạc, bối rối, và một chút sợ hãi khó hiểu. Họ là những con người đã dành cả đời để theo đuổi con đường 'thăng cấp', để biến binh khí của mình thành Thần Binh vô thượng, để đạt đến cảnh giới tiên nhân. Nhưng những gì họ vừa chứng kiến, một thanh kiếm từng có linh hồn cuồng bạo, giờ đây lại im lìm như đang 'suy ngẫm', và một thiếu niên không linh lực lại có thể làm được điều đó, đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của họ, làm vỡ vụn bức tường thành kiên cố của định kiến mà họ đã xây dựng suốt hàng ngàn năm. Họ đã thấy Cổ Kiếm Hồn không hề bị 'hủy hoại' như họ lo sợ, mà ngược lại, nó đang trải qua một sự chuyển hóa kỳ lạ mà họ không thể lý giải bằng bất cứ kinh điển nào.

Tần Mặc cố gắng hít thở sâu, từng hơi thở đều mang theo vị máu tanh nơi cổ họng, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã hoàn toàn. Hắn biết, thời khắc này là then chốt. Cổ Kiếm Hồn đang ở ngưỡng cửa của một sự lựa chọn sinh tử, không phải giữa sống và chết, mà giữa một con đường đã được định sẵn bởi nỗi sợ hãi và một con đường mới mẻ, đầy thử thách nhưng hứa hẹn sự vĩnh cửu trong bản chất của chính nó.

"Ngươi... không cần phải trở thành một Thần Binh vô tri... để thoát khỏi nỗi sợ bị lãng quên," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn yếu ớt đến mức gần như chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng trong không gian tĩnh mịch của lò rèn, nó vang vọng rõ ràng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh gõ vào tâm can. Mỗi từ của hắn đều được hắn dồn nén toàn bộ tâm ý, không phải là lời nói thông thường, mà là sự truyền đạt ý niệm trực tiếp, chân thành nhất vào tâm thức của linh hồn kiếm. Hắn không nói lớn, nhưng lời nói của hắn lại mang một sức nặng của ngàn cân, một sức mạnh của sự thấu hiểu tuyệt đối. "Sức mạnh chân chính của ngươi... nằm ở 'kiếm tính' nguyên bản."

Tô Lam nghe thấy lời hắn nói, trái tim nàng như ngừng đập. 'Kiếm tính nguyên bản'? Đó là một khái niệm mà các tu sĩ Vạn Kiếm Thành, kể cả nàng, vẫn luôn coi là nền tảng, là điểm khởi đầu, nhưng lại luôn tìm cách vượt qua nó để 'thăng cấp', để biến hóa thành một thứ gì đó cao hơn, mạnh hơn. Tần Mặc lại muốn Cổ Kiếm Hồn quay về với điều đó? Điều đó có nghĩa là từ bỏ sự truy cầu 'thăng tiên' vô độ mà mọi sinh linh trong Huyền Vực đều khao khát? Nàng không khỏi băn khoăn, liệu đây có phải là một sự lãng phí tài năng trời phú của một linh hồn kiếm cổ xưa?

"Hãy là một thanh kiếm hoàn mỹ," Tần Mặc tiếp tục, cố gắng gượng dậy một chút, nhưng cơ thể hắn lại mềm nhũn, vô lực. Tô Lam phải dùng thêm lực để giữ hắn, cảm giác như hắn có thể tan biến bất cứ lúc nào. Hắn không nhìn vào thanh kiếm bằng mắt thường, mà là bằng 'ý chí tồn tại' của chính mình, bằng toàn bộ sự thấu hiểu hắn dành cho nó, bằng tất cả sự chân thành từ tận đáy lòng. "Sắc bén đến mức không gì có thể cản, trung thành đến mức không bao giờ phản bội, thấu hiểu đến mức hòa làm một với ý chí của chủ nhân. Đó mới là vĩnh cửu, đó mới là giá trị của ngươi. Ngươi không cần phải trở thành thần linh hay tiên nhân. Ngươi đã là một thanh kiếm, và hãy trở thành một thanh kiếm vĩ đại nhất, một thanh kiếm hoàn mỹ nhất trong bản chất của chính mình."

Lời nói của Tần Mặc không chứa đựng bất kỳ linh lực hay áp chế nào, không có sự hùng hồn của một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng lại có một sức nặng khó tả, một sự thuyết phục sâu sắc. Nó trực tiếp chạm đến tận cốt lõi của Cổ Kiếm Hồn, nơi mà nỗi sợ hãi và khát vọng đã đan xen thành một mạng lưới phức tạp. Hắn không hứa hẹn sức mạnh vô biên, không vẽ ra viễn cảnh 'thăng tiên' hão huyền, mà chỉ gợi mở về một sự hoàn thiện nội tại, một sự trở về với bản chất thuần khiết nhất. Đó là một triết lý hoàn toàn khác biệt, đối lập với mọi điều mà Huyền Vực đã dạy dỗ hàng ngàn năm qua, đối lập với khát vọng 'thoát ly bản chất' đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh.

Tô Lam, mặc dù đang lo lắng tột độ cho Tần Mặc, không thể không suy ngẫm về những lời hắn nói. 'Sắc bén đến mức không gì có thể cản, trung thành đến mức không bao giờ phản bội, thấu hiểu đến mức hòa làm một với ý chí của chủ nhân.' Nàng là một kiếm khách, cả đời nàng đã tìm kiếm một thanh kiếm như vậy, một thanh kiếm có thể hoàn toàn hòa hợp với nàng, trở thành một phần của ý chí và linh hồn nàng. Nhưng nàng luôn nghĩ rằng đó là đỉnh cao của sự 'thăng cấp', chứ không phải là sự hoàn thiện của 'kiếm tính' nguyên bản. "Tần Mặc... chàng đã kiệt sức rồi," nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự đau xót và một chút van nài, mong hắn dừng lại. Hắn đã hy sinh quá nhiều, nàng không muốn hắn phải gánh thêm bất cứ gánh nặng nào.

Nhưng Tần Mặc lắc đầu nhẹ, một hành động nhỏ bé nhưng tràn đầy ý chí và kiên định. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Cổ Kiếm Hồn, không phải nhìn bằng thị giác, mà bằng toàn bộ tâm hồn. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đang nghe. Nó đang đối mặt với một sự lựa chọn sinh tử, không phải giữa sống và chết, mà giữa một con đường đã được định sẵn bởi nỗi sợ hãi và một con đường mới mẻ, đầy thử thách nhưng hứa hẹn sự vĩnh cửu trong bản chất của chính nó.

Xung quanh Cổ Kiếm Hồn, luồng kiếm khí vốn âm ỉ bỗng bắt đầu xoay chuyển mạnh mẽ hơn, như một dòng chảy ngầm đang tìm lại hướng đi của mình. Không phải là sự bùng nổ, không phải là sự giằng xé, mà là một sự ngưng tụ, một sự thanh lọc. Những hạt bụi kim loại li ti trong không khí bị cuốn theo, tạo thành một vòng xoáy nhỏ bé nhưng đầy uy lực. Đó là dấu hiệu của một sự thay đổi, một sự giằng xé cuối cùng trước khi đưa ra quyết định. Nó đang cố gắng hiểu, cố gắng chấp nhận, cố gắng hòa nhập lời nói của Tần Mặc vào chính 'vật tính' đã bị nỗi sợ hãi bóp méo hàng ngàn năm. Đó là một trận chiến nội tâm không tiếng động, nhưng lại vô cùng khốc liệt, giữa ký ức bi thương và lời hứa về một tương lai cân bằng.

Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành nhìn nhau, không ai dám lên tiếng. Họ không hiểu Tần Mặc đã làm gì, chỉ biết rằng hắn đã chạm đến một điều gì đó thiêng liêng và căn bản nhất của Cổ Kiếm Hồn. Sự chuyển động của kiếm khí, dù nhẹ nhàng, cũng đủ khiến họ rùng mình. Nó không mang theo sức mạnh hủy diệt, nhưng lại có một sự tinh túy, một sự thâm sâu mà họ chưa từng cảm nhận được từ bất kỳ Thần Binh nào đã 'thăng cấp' thành công. Câu hỏi hiện lên trong tâm trí họ: liệu có thực sự tồn tại một con đường khác, một con đường mà họ đã bỏ qua trong cuộc truy cầu 'thăng tiên' vô độ, một con đường không cần phải biến chất hay tha hóa?

Tần Mặc thở dốc, cảm giác toàn thân như bị xé toạc, như có hàng ngàn lưỡi dao vô hình đang cắt vào da thịt hắn. Hắn biết, hắn đã nói đủ. Phần còn lại thuộc về Cổ Kiếm Hồn. Hắn đã gieo hạt giống, và giờ đây, hắn phải tin tưởng vào khả năng tự chữa lành và lựa chọn của linh hồn kiếm. Một cảm giác mãn nguyện yếu ớt lan tỏa trong lòng hắn, xen lẫn với sự kiệt quệ tột cùng.

***

Không gian trong Lò Rèn Cự Lực bỗng trở nên tĩnh lặng đến kỳ lạ, hoàn toàn không còn một âm thanh nào của sự sống, chỉ còn lại tiếng thở dốc yếu ớt của Tần Mặc và tiếng tim đập thình thịch của những người chứng kiến, vang vọng như tiếng trống trận trong không gian đặc quánh. Một sự chờ đợi căng thẳng bao trùm lấy tất cả, như thể cả thế giới đang nín thở chờ đợi một điều gì đó vĩ đại sắp xảy ra.

Trên bệ đá cổ xưa, Cổ Kiếm Hồn vẫn nằm đó, một thanh kiếm cổ gỉ sét, nhưng xung quanh nó, điều kỳ diệu bắt đầu diễn ra một cách chậm rãi, nhưng không kém phần hùng vĩ. Luồng kiếm khí xoay chuyển nhẹ nhàng kia dần dần mạnh mẽ hơn, không phải theo hướng cuồng bạo hay phá hủy, mà là một sự ngưng tụ, một sự thanh lọc đến tận cùng bản nguyên. Từ sâu thẳm bên trong thân kiếm, một luồng ánh sáng dịu nhẹ màu bạc bắt đầu tỏa ra. Ban đầu nó mờ nhạt như ánh trăng non len lỏi qua khe lá, yếu ớt nhưng đầy sức sống, nhưng rồi dần dần rực rỡ hơn, lan tỏa khắp không gian. Ánh sáng này không chói lóa như ánh sáng của những Thần Binh 'thăng cấp' được cường hóa bằng linh lực, mà là một thứ ánh sáng thuần khiết, thanh thoát, mang theo sự sắc bén tột cùng của kim loại đã được tôi luyện đến mức hoàn mỹ. Nó không đốt cháy, không làm tổn thương, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như thể mọi vật cản, mọi giới hạn đều có thể bị xuyên thủng bởi sự tinh túy và kiên định của nó.

Vết gỉ sét trên thân kiếm, vốn đã hằn sâu qua hàng ngàn năm lịch sử, bắt đầu bong tróc từng mảng nhỏ li ti, rơi xuống bệ đá như những hạt bụi bạc lấp lánh, một cảnh tượng vừa bi tráng vừa đầy hy vọng. Lớp vỏ cũ nát, lớp áo của nỗi sợ hãi và bi thương, dần lột bỏ, để lộ ra một thân kiếm được rèn từ kim loại nguyên thủy, ánh lên màu thép cổ điển, không một chút tì vết, không một chút tạp chất. Chuôi kiếm, nơi từng bám đầy rêu phong và dấu vết thời gian, giờ đây sáng bóng một cách kỳ lạ, những hoa văn chạm khắc tinh xảo tưởng chừng đã biến mất nay lại hiện rõ mồn một, sống động như vừa được tạo tác, như thể nó đã tìm lại được ký ức về hình dạng ban đầu, về bản chất thuần khiết nhất của mình.

Kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn, giờ đây, không còn là những luồng năng lượng hỗn loạn, cuồng nộ hay u uất, mà là những tia sáng bạc mảnh dẻ, sắc lẹm, nhưng lại vô cùng vững chãi và ổn định. Nó không bùng nổ ra ngoài một cách vô phương hướng, mà ngưng tụ lại, tạo thành một vòng sáng mờ bao quanh thanh kiếm, như một lớp bảo vệ vô hình, một hào quang của sự hoàn mỹ nội tại. Linh khí tỏa ra từ nó không còn mang vẻ u uất hay cuồng nộ, mà là một sự thanh khiết, một sự bình yên sâu sắc, một sự tĩnh lặng tuyệt đối, như thể nó đã tìm thấy nơi thuộc về mình, tìm thấy bản chất chân chính của chính nó, chấp nhận định mệnh của một thanh kiếm, và hoàn thiện nó.

Những tu sĩ Vạn Kiếm Thành, những người đã quen với cảnh tượng binh khí 'thăng cấp' bùng nổ linh lực, hóa hình, hoặc thay đổi hình dạng kinh thiên động địa, giờ đây lại đứng chết lặng. Họ lùi lại từng bước, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc tột độ, rồi đến sững sờ, thậm chí là một chút sợ hãi trước sự chuyển hóa vượt quá mọi hiểu biết của họ. Họ nhìn thanh kiếm đang chuyển hóa, không thể tin vào những gì mình đang thấy. Đây không phải là 'thăng cấp' theo cách họ vẫn hình dung, không phải là sự biến hóa thành một thực thể mạnh mẽ hơn bằng cách từ bỏ bản chất. Đây là một thứ hoàn toàn khác, một con đường mà họ chưa từng tưởng tượng ra.

Thủ Vệ trưởng Long Hổ, người đàn ông vạm vỡ với vết sẹo trên má, khuôn mặt vốn luôn nghiêm nghị giờ đây lại hiện rõ vẻ ngỡ ngàng tột độ. Đôi mắt y mở to, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm đang tỏa sáng. Y đã chứng kiến không biết bao nhiêu binh khí 'thăng cấp', nhưng chưa bao giờ thấy một thanh kiếm nào lại thay đổi theo cách này, một cách vừa tinh tế lại vừa mạnh mẽ đến thế. "Kiếm khí này... không phải thăng cấp, mà là... hoàn mỹ hóa bản chất?" Giọng y thốt ra khô khốc, đầy hoài nghi và sửng sốt, như một câu hỏi y tự hỏi chính mình hơn là hỏi người khác. Khái niệm 'hoàn mỹ hóa bản chất' là một điều xa lạ, thậm chí là đối nghịch với triết lý 'thăng cấp' mà họ vẫn tôn thờ.

Một tu sĩ trẻ tuổi hơn, người có vẻ khao khát sức mạnh hơn cả, thì không kìm được sự phấn khích và bàng hoàng. Y đưa tay dụi mắt, như muốn xác nhận rằng mình không nhìn lầm. "Thanh kiếm đó... nó đã trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng theo một cách khác! Một cách thuần khiết hơn!" Y không thể phủ nhận cảm giác áp lực tinh thần mà kiếm khí thanh khiết kia mang lại, một áp lực không phải từ sự uy hiếp mà từ sự tinh túy, sự hoàn hảo, một cảm giác mà chỉ có thể đến từ một vật phẩm đã đạt đến cảnh giới cực điểm của bản chất mình.

Tần Mặc, dựa hoàn toàn vào Tô Lam, cũng đang chứng kiến sự chuyển hóa ấy. Một nụ cười nhẹ, yếu ớt nhưng đầy mãn nguyện, nở trên môi hắn. Hắn đã thành công. Hắn đã giúp Cổ Kiếm Hồn tìm thấy con đường của chính nó, không phải là con đường mà cả thế giới đã áp đặt, mà là con đường của sự cân bằng bản chất, con đường trở về với giá trị cốt lõi. Nụ cười ấy là sự giải thoát, là sự thanh thản sau khi đã dốc hết tâm sức, là minh chứng cho triết lý của Vô Tính Thành.

Ngay khi nụ cười ấy xuất hiện, toàn bộ sức lực trong Tần Mặc như bị rút cạn hoàn toàn. Cơ thể hắn mềm nhũn, đôi mắt khép lại một cách chậm rãi, và hắn ngã hoàn toàn vào lòng Tô Lam. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình, ít nhất là với Cổ Kiếm Hồn. Hắn đã kiệt sức, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên định.

"Tần Mặc!" Tô Lam khẽ kêu lên, nàng vội vàng ôm chặt lấy hắn, sợ hãi rằng hắn sẽ tan biến trong vòng tay mình. Nàng đã dự đoán được điều này, nhưng khi nó thực sự xảy ra, nỗi lo lắng vẫn dâng trào trong lòng nàng, như một cơn sóng dữ. Nàng vội vàng kiểm tra hơi thở của hắn, mạch đập của hắn. Hắn chỉ ngất đi vì kiệt sức, không phải vì thương tổn. Nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt nhìn Tần Mặc vẫn đầy xót xa, đầy sự ngưỡng mộ và một tình cảm sâu sắc không thể gọi tên. Song, trong sâu thẳm, nàng cũng không khỏi thán phục. Một sự thán phục dành cho ý chí kiên cường và khả năng phi thường của hắn, người đã làm được điều mà không một tu sĩ nào, dù mạnh đến đâu, có thể làm được.

Hắc Phong, con sói đen tuyền, nhìn Tần Mặc ngất đi, rồi lại nhìn về phía Cổ Kiếm Hồn đang tỏa ánh sáng bạc thuần khiết. Một tiếng gầm gừ nhẹ, lần này không phải là cảnh giác hay hung dữ, mà là một sự hài lòng ngầm, một sự chấp thuận sâu sắc. Nó đã chứng kiến toàn bộ quá trình, và nó hiểu rằng chủ nhân của nó đã chiến thắng, không phải bằng vũ lực, mà bằng một thứ sức mạnh sâu sắc hơn nhiều, một sức mạnh của sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Nó khẽ dụi đầu vào tay Tô Lam, như muốn an ủi nàng, và cũng như muốn khẳng định rằng mọi thứ đều ổn, rằng chủ nhân của chúng sẽ ổn.

Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ bi thương và nỗi sợ hãi, nằm đó, một thanh kiếm cổ điển, sắc bén đến mức không cần phải biến hóa thành thần linh để khẳng định giá trị của mình. Ánh sáng bạc thuần khiết vẫn bao quanh nó, nhưng không còn là sự dao động dữ dội, mà là sự tĩnh lặng tuyệt đối, sự vững chãi của một ý chí đã tìm thấy con đường, đã tìm thấy sự cân bằng. Nó không còn là một vật phẩm bị nỗi sợ hãi điều khiển, mà là một thực thể đã tự do, đã tìm lại được bản chất nguyên sơ, và thậm chí còn hoàn thiện nó theo một cách mà không ai ngờ tới, trở thành một thanh kiếm hoàn mỹ trong 'kiếm tính' của chính nó.

Sự kiện này đã để lại một vết hằn sâu trong tâm trí của những tu sĩ Vạn Kiếm Thành. Niềm tin của họ vào con đường 'thăng cấp' đã bị lung lay dữ dội. Họ đã chứng kiến một minh chứng sống động rằng sức mạnh không nhất thiết phải đến từ sự biến chất, từ sự tha hóa bản chất, mà có thể đến từ việc trân trọng và phát huy tối đa bản chất vốn có. Trong ánh mắt của họ, sự hoài nghi đã trộn lẫn với sự tò mò, và một vài người thậm chí còn bắt đầu suy ngẫm về những lời Tần Mặc đã nói, về triết lý 'cân bằng bản chất' mà hắn đã mang đến từ Vô Tính Thành.

Sợi dây kết nối giữa Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn, giờ đây, không còn là sự giằng co của ý chí, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự cộng hưởng của những linh hồn đã tìm thấy nhau. Cổ Kiếm Hồn đã chấp nhận con đường 'kiếm tính' hoàn mỹ, và điều đó hứa hẹn nó sẽ trở thành một đồng minh mạnh mẽ và độc đáo của Tần Mặc, một minh chứng sống động cho triết lý 'cân bằng bản chất' của hắn, một ngọn hải đăng soi đường cho những 'vật' khác đang lạc lối trong cuộc truy cầu 'thăng tiên' vô độ.

Tuy nhiên, Tần Mặc vẫn nằm ngất đi, kiệt sức. Cái giá phải trả cho việc 'dẫn dắt' một 'vật' mạnh mẽ như Cổ Kiếm Hồn là vô cùng lớn, là một sự tiêu hao không thể đong đếm bằng linh lực thông thường. Điều này cũng báo hiệu rằng con đường phía trước của hắn sẽ còn đầy rẫy những thử thách cam go hơn nữa, khi hắn phải đối mặt với những 'vật' còn mạnh mẽ hơn, và những thế lực còn cố chấp hơn trong cuộc truy cầu 'thăng tiên' vô độ, đứng sau những dự án 'thăng cấp' quy mô lớn mà Thiên Diệu Tôn Giả đang thúc đẩy. Nhưng ít nhất, vào lúc này, một hạt giống của hy vọng đã được gieo, không chỉ trong tâm thức của Cổ Kiếm Hồn, mà còn trong tâm trí của những người chứng kiến, về một con đường khác cho Huyền Vực. Con đường ấy, có lẽ, mới là con đường dẫn đến sự vĩnh cửu thực sự, không phải là sự thăng hoa nhất thời, mà là sự tồn tại chân thật và cân bằng, một sự tồn tại mà "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không còn là một lời nguyền, mà là một lời cảnh báo để tìm lại sự hài hòa.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free