Vạn vật không lên tiên - Chương 335: Nghịch Lý Của Kiếm Hồn: Giữa Chân Lý và Định Kiến
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ mây, trải vàng trên những bức tường thành cao vút, vững chắc của Vạn Kiếm Thành. Đá xám cổ kính, được gia cố bằng vô số tháp canh sừng sững và trận pháp phòng ngự tinh vi, giờ đây lấp lánh như một khối ngọc khổng lồ ẩn mình giữa non xanh. Trong thành, những tòa nhà kiên cố, thô mộc nhưng uy nghi, trải dài hun hút trên những con đường lát đá rộng thênh thang, đủ để đoàn binh mã hùng hậu tuần tra. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ những lò rèn lớn nhỏ san sát nhau, như nhịp đập của trái tim thành phố. Xen lẫn vào đó là tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tiếng ngựa hí vang dội và tiếng gió rít qua các tháp canh cao ngất. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hùng tráng, một khúc quân hành bất tận của chiến tranh và rèn luyện.
Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy âm ỉ, mùi mồ hôi mằn mặn của binh lính và kiếm sĩ, cùng mùi da thuộc đặc trưng từ các cửa hàng áo giáp, tất cả tạo nên một tổ hợp hương vị mạnh mẽ, đặc trưng của một thành phố quân sự. Bầu không khí nơi đây luôn nhuốm màu nghiêm nghị, tráng kiện và đầy khí phách của những kiếm sĩ lẫy lừng, một tinh thần thượng võ không ngừng nghỉ và sẵn sàng chiến đấu. Dù ban ngày ồn ào đến mấy, khi màn đêm buông xuống, thành phố sẽ trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng bước chân tuần tra đều đặn của binh lính, như hơi thở trầm ổn của một mãnh thú đang say ngủ.
Trong cái không khí vừa trang nghiêm vừa ồn ào ấy, một cảnh tượng bất thường đang diễn ra. Tần Mặc, thân hình gầy gò của hắn nằm bất động trên nền đất lạnh, khuôn mặt thanh tú giờ đây nhợt nhạt và hằn rõ vẻ kiệt sức tột độ. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đang cẩn thận đỡ lấy hắn. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt tinh xảo, ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách. Ánh mắt nàng giờ đây tràn ngập sự lo lắng, xót xa, nhưng cũng không kém phần kiên quyết. Thanh kiếm cổ đeo bên hông nàng, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng của chủ nhân, khẽ run lên.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đứng chắn phía trước họ, thân hình uy dũng. Nó gầm gừ nhẹ, tiếng gầm tuy nhỏ nhưng lại mang theo một sự cảnh giác cao độ và hung hãn, như một lời cảnh báo không lời gửi đến những kẻ đang bao vây. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua đám đông tu sĩ đang siết chặt vòng vây, từng bước một, như thể đang cân nhắc xem nên ra tay với kẻ nào trước. Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ bi thương và nỗi sợ hãi, lơ lửng giữa không trung, phát ra thứ ánh sáng bạc thuần khiết và tĩnh lặng đến đáng sợ. Nó không còn là vẻ suy tàn, mà là sự vững chãi của một ý chí đã tìm thấy con đường.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị hằn rõ vết sẹo trên má, cùng bộ giáp trụ nặng nề, bước lên phía trước. Đằng sau y là hàng chục tu sĩ Vạn Kiếm Thành khác, tất cả đều mang trang phục đặc trưng và kiếm bên hông, ánh mắt dò xét, hoài nghi và không giấu được sự không hài lòng.
"Cô nương, Tần Mặc đã làm gì với Cổ Kiếm Hồn?" Giọng Long Hổ trầm đục, mang theo một sự tức giận và nghi ngờ rõ rệt. "Nó không còn là thanh kiếm mà chúng ta từng biết! Kiếm khí của nó tuy tĩnh lặng nhưng lại ẩn chứa một điều gì đó... xa lạ. Không có sự hung bạo của thần binh, cũng chẳng có vẻ oai nghiêm của một bảo kiếm. Hắn đã phá hoại nó rồi sao?" Y nhìn Tần Mặc nằm bất động, ánh mắt như muốn xuyên thủng cơ thể hắn.
Tô Lam khẽ vuốt mái tóc đen nhánh của Tần Mặc, đặt hắn nằm nhẹ nhàng xuống đất. Nàng rút kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng về phía Long Hổ, không hề nao núng. "Hắn không phá hoại, mà là dẫn dắt nó tìm lại bản chất chân chính. Ngươi không hiểu đâu!" Giọng nàng kiên định, mỗi lời nói đều chứa đựng một sự bảo vệ không thể lay chuyển. Nàng tin Tần Mặc, tin vào con đường của hắn hơn bất cứ ai khác. Nàng đã chứng kiến những gì hắn làm, đã cảm nhận được sự thay đổi của Cổ Kiếm Hồn, một sự thay đổi từ nỗi đau và sự cố chấp sang sự bình yên và hoàn mỹ trong chính bản chất của nó.
Nàng nhớ lại lời Tần Mặc đã nói, về "vật tính", về "cân bằng bản chất", về việc "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới". Những lời đó đã từng nghe có vẻ viển vông, nhưng giờ đây, sau khi chứng kiến Cổ Kiếm Hồn thay đổi, nàng bắt đầu thấu hiểu. Nó không phải là sự yếu đuối, mà là một loại sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ sự thấu hiểu và chấp nhận.
Hắc Phong gầm gừ lần nữa, tiếng gầm vang vọng như sấm, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những tu sĩ đang siết chặt vòng vây. Vài tu sĩ yếu hơn đã không kìm được mà lùi lại một bước, cảm nhận được luồng khí tức hung hãn tỏa ra từ con sói khổng lồ. Chúng biết Hắc Phong là một linh thú mạnh mẽ, trung thành tuyệt đối với Tần Mặc.
"Bản chất chân chính?" Một tu sĩ trẻ tuổi trong đám đông cười khẩy, giọng điệu đầy chế giễu và hoài nghi. "Làm sao một thanh kiếm, biểu tượng của sức mạnh và ý chí chiến đấu, lại có bản chất là sự tĩnh lặng, là việc không muốn vươn cao? Đây rõ ràng là ma pháp, là tà thuật của kẻ đến từ Vô Tính Thành! Hắn đã làm suy yếu Cổ Kiếm Hồn, khiến nó từ bỏ khát vọng thăng cấp!"
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm. "Các ngươi chỉ nhìn thấy bề ngoài, chỉ thấy con đường 'thăng cấp' mà các ngươi đã bị ám ảnh. Các ngươi không thấy được sự hoàn mỹ trong sự dung dị, sự vĩ đại trong việc chấp nhận chính mình. Cổ Kiếm Hồn giờ đây không cần phải biến thành thần linh để khẳng định giá trị. Nó là một thanh kiếm, và nó đã trở thành thanh kiếm hoàn mỹ nhất trong 'kiếm tính' của nó!" Nàng nói, giọng điệu không còn sự kiên định mà chuyển sang sự giận dữ, một ngọn lửa bùng cháy trong đôi mắt phượng.
Long Hổ khẽ nhíu mày. Y đã cảm nhận được sự khác biệt trong kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn, nhưng những lời của Tô Lam lại khiến y càng thêm khó hiểu. Trong tâm trí của y, và của tất cả tu sĩ Vạn Kiếm Thành, con đường tu luyện là con đường không ngừng vươn lên, không ngừng 'thăng cấp', không ngừng biến đổi để mạnh mẽ hơn. Việc một "vật" như Cổ Kiếm Hồn, vốn mang khát vọng thăng cấp mãnh liệt, lại trở nên tĩnh lặng và "chấp nhận bản chất" là một điều trái với lẽ thường, thậm chí là một sự sỉ nhục đối với ý chí tu luyện.
"Dù ngươi nói gì đi chăng nữa, cô nương, chúng ta không thể chấp nhận việc Cổ Kiếm Hồn bị thay đổi như thế này!" Long Hổ gằn giọng. "Đây là linh hồn của Vạn Kiếm Thành, là biểu tượng của ý chí kiên cường và khát vọng vươn lên. Chúng ta phải 'thanh tẩy' nó khỏi sự ảnh hưởng của kẻ này, phải đánh thức lại khát vọng thăng cấp trong nó!"
Ánh mắt của Tô Lam lạnh lẽo như băng. "Nếu các ngươi dám động vào hắn, hoặc vào Cổ Kiếm Hồn, ta sẽ không ngần ngại!" Nàng vung kiếm nhẹ, một luồng kiếm khí sắc bén xé gió, cảnh cáo đám đông. Hắc Phong cũng gầm gừ lớn hơn, nhe hàm răng sắc nhọn. Hai bên giằng co, căng thẳng đến tột độ, như sợi dây đàn sắp đứt. Cuộc đối đầu này không chỉ là giữa người với người, mà còn là giữa hai triết lý sống hoàn toàn đối lập, hai con đường tu luyện tưởng chừng không bao giờ có thể dung hòa.
***
Sáng muộn, nắng nhẹ trải vàng trên những mái ngói cổ kính của Vạn Kiếm Thành, nhưng gió mạnh thổi từng đợt, mang theo hơi lạnh của những ngọn núi xa xôi, càng làm tăng thêm sự căng thẳng tột độ đang bao trùm nơi đây. Không khí đặc quánh sự hỗn loạn, nguy hiểm. Tiếng búa rèn đã ngừng, tiếng hô hào tập luyện cũng im bặt. Giờ đây, chỉ còn tiếng kiếm khí va chạm vô hình, tiếng linh lực bùng nổ và tiếng hô hoán giận dữ của các tu sĩ.
Một nhóm tu sĩ Vạn Kiếm Thành, với ánh mắt đầy quyết tâm và sự cuồng tín, đã liều lĩnh phá vỡ vòng vây của Tô Lam và Hắc Phong, lao thẳng về phía Cổ Kiếm Hồn. Chúng giơ cao pháp quyết, linh lực cuồn cuộn tụ lại trong lòng bàn tay, phát ra những luồng sáng chói lòa.
"Đánh thức nó! Nó đang bị tà thuật của kẻ này mê hoặc!" Tu sĩ dẫn đầu, một lão già râu tóc bạc phơ, gương mặt hằn rõ sự khắc khổ, gằn giọng. Lời lẽ của y mang theo sự hằn học và niềm tin sắt đá rằng Tần Mặc đã làm điều gì đó sai trái với Cổ Kiếm Hồn, rằng hắn đã "phá hoại" chứ không phải "dẫn dắt".
Khi những luồng linh lực mạnh mẽ của họ chạm vào Cổ Kiếm Hồn, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra. Kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn, vốn dĩ tĩnh lặng và thuần khiết, bỗng bùng nổ dữ dội. Nó không còn giữ được sự bình yên mà Tần Mặc đã giúp nó tìm thấy. Ánh sáng bạc thuần khiết chớp nhoáng chuyển hóa thành một luồng khí đen kịt, hung bạo, rồi lại chớp mắt trở lại màu bạc, nhưng lần này lại mang theo một sự sắc bén đến lạnh người, như thể đang giằng xé giữa hai thái cực. Kiếm khí của nó liên tục dao động, lúc thì mang vẻ hung bạo nguyên thủy, lúc thì trở nên sắc bén thanh khiết, lúc lại ẩn chứa sự đau đớn tột cùng. Đây chính là biểu hiện của cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội trong Cổ Kiếm Hồn, giữa con đường "kiếm tính hoàn mỹ" mà Tần Mặc đã gợi mở và khát vọng "thăng cấp" đã ăn sâu vào bản năng của nó, được kích hoạt bởi sự can thiệp thô bạo của các tu sĩ.
Cổ Kiếm Hồn rung chuyển dữ dội, như một sinh linh đang quằn quại trong cơn đau. Kiếm khí bắn ra xung quanh, vô tình gây sát thương cho cả hai bên. Những tu sĩ cố gắng tiếp cận nó bị luồng kiếm khí hỗn loạn đánh bật ra, vài người phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái mét. Cổ Kiếm Hồn, trong sự hỗn loạn của nó, không phân biệt địch ta, chỉ tuân theo bản năng tự vệ và sự giằng xé bên trong.
"Dừng lại! Các ngươi sẽ hủy hoại nó!" Tô Lam hét lên, giọng nàng gấp gáp, đau đớn. Nàng vung kiếm trong tay, một thanh kiếm thanh thoát nhưng lại ẩn chứa sức mạnh kinh người, chặn đứng những đợt tấn công của các tu sĩ khác đang cố gắng tiếp cận Tần Mặc. Mỗi nhát kiếm của nàng đều chính xác, nhanh như chớp, không mang theo sát ý nhưng đủ để đẩy lùi đối thủ. Ánh mắt nàng nhìn Cổ Kiếm Hồn đang quằn quại, lòng nàng đau như cắt. Nàng cảm nhận được sự giằng xé của nó, như một đứa trẻ đang bị xé đôi giữa hai người cha.
Hắc Phong, với một tiếng gầm vang trời, lao vào đám đông tu sĩ đang bao vây Tần Mặc. Thân hình to lớn của nó húc đổ vài tu sĩ, chúng bay đi như những con rối đứt dây, đập mạnh vào tường thành. Đôi mắt đỏ rực của nó tràn ngập sự giận dữ, mỗi cử động đều mang theo một sức mạnh hủy diệt. Nó không chỉ bảo vệ Tần Mặc bằng thân thể, mà còn bằng cả ý chí và linh hồn của mình.
Trong khi đó, Tần Mặc vẫn nằm bất động trên nền đất, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt vẫn tái nhợt vì kiệt sức. Nhưng dù vậy, một luồng ý chí vô hình vẫn từ cơ thể hắn truyền sang Cổ Kiếm Hồn, như một sợi tơ mỏng manh cố gắng níu giữ nó lại khỏi vực thẳm của sự hỗn loạn. Ý chí của hắn, dù yếu ớt, vẫn kiên định, vẫn cố gắng truyền tải thông điệp về "cân bằng bản chất", về sự bình yên trong việc chấp nhận chính mình.
Sự đấu tranh nội tâm của Cổ Kiếm Hồn càng lúc càng dữ dội. Kiếm khí của nó lúc thì bùng lên rực rỡ, mang theo khát vọng "thăng cấp" cháy bỏng mà nó đã ôm ấp hàng ngàn năm. Lúc thì lại chìm xuống, mang theo sự tĩnh lặng và sắc bén thuần khiết của "kiếm tính hoàn mỹ", như thể đang cố gắng nhớ lại lời Tần Mặc đã chỉ dẫn. Sự dao động này khiến không gian xung quanh trở nên méo mó, những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên nền đá của Vạn Kiếm Thành.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, dù bị thương nhẹ bởi luồng kiếm khí hỗn loạn, vẫn cố gắng giữ vững lập trường. "Thấy chưa! Hắn đã làm gì với nó! Cổ Kiếm Hồn đang vùng vẫy trong cơn đau, nó đang chống cự lại thứ ma pháp quỷ dị của tên Vô Tính Thành này!" Y hô lớn, cố gắng củng cố niềm tin lung lay của các tu sĩ xung quanh. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, y cũng không khỏi hoài nghi. Kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn, dù hỗn loạn, vẫn mang một vẻ uy lực mà y chưa từng thấy trước đây, một sự kết hợp lạ lùng giữa sức mạnh và sự giằng xé.
Tô Lam cắn chặt môi, tay nàng run lên. Nàng biết Tần Mặc đang phải chịu đựng điều gì. Việc "dẫn dắt" một "vật" mạnh mẽ như Cổ Kiếm Hồn đã tiêu hao quá nhiều năng lượng của hắn, và giờ đây, với sự can thiệp thô bạo của các tu sĩ, gánh nặng đó càng trở nên khủng khiếp hơn. Nàng lo sợ rằng nếu Cổ Kiếm Hồn không thể vượt qua được sự giằng xé này, nó sẽ hoàn toàn tan biến, và Tần Mặc, người đã kết nối ý chí với nó, cũng sẽ phải chịu đựng hậu quả không thể lường trước.
"Các ngươi đang đẩy nó vào chỗ chết!" Tô Lam gầm lên, không còn giữ được vẻ thanh thoát thường ngày. Nàng đã hoàn toàn quên đi mọi phép tắc của một tu sĩ, chỉ còn lại sự kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối với Tần Mặc. Nàng không quan tâm đến "thăng cấp" hay "thần binh", nàng chỉ muốn bảo vệ người mà nàng tin tưởng, và cả Cổ Kiếm Hồn, thứ mà Tần Mặc đã cố gắng cứu vớt. Cuộc xung đột ngày càng leo thang, không chỉ là một trận chiến vật lý, mà còn là một cuộc chiến của ý chí và niềm tin, giữa một bên cố chấp bám víu vào con đường cũ và một bên đang cố gắng mở ra một con đường mới cho Huyền Vực.
***
Cách đó không xa, tách biệt khỏi sự hỗn loạn và ồn ào của Vạn Kiếm Thành, một hồ nước nhỏ nằm khuất sau những rặng cây cổ thụ. Nơi đây, tiếng gió nhẹ thổi qua tán lá xào xạc, tiếng nước vỗ bờ nhẹ nhàng, và tiếng chim hót líu lo từ xa, tất cả tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ lùng. Mùi nước trong lành, mùi cây cỏ dại nồng nàn và mùi đất ẩm ướt hòa quyện vào nhau, mang đến một cảm giác thư thái, tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với bầu không khí căng thẳng và nguy hiểm đang bao trùm Vạn Kiếm Thành.
Lão Ngư Ông, với thân hình gầy gò, làn da ngăm đen rám nắng vì dãi dầu sương gió, đội chiếc nón lá đã cũ kỹ, tay cầm cần câu tre giản dị, đang bình thản ngồi trên một phiến đá ven bờ hồ. Khuôn mặt y hiền lành, trầm tĩnh, đôi mắt hằn những vết chân chim nhưng lại ánh lên vẻ minh triết và điềm đạm lạ thường. Y ngồi đó, bất động như một phần của thiên nhiên, mặc cho cần câu chỉ khẽ đung đưa theo từng đợt gió.
Dù cách biệt một khoảng, y vẫn cảm nhận được sự hỗn loạn của kiếm khí đang bùng phát từ phía Vạn Kiếm Thành. Những luồng dao động mạnh mẽ, lúc hung bạo, lúc lại bi thương, cứ thế xé toạc không gian, vọng đến tận nơi bình yên này. Nhưng Lão Ngư Ông vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không chút dao động. Y không phải là tu sĩ, không có linh lực cường đại, nhưng lại có một sự thấu hiểu sâu sắc về "ý chí tồn tại" của vạn vật, một sự thấu hiểu đến từ cuộc đời giản dị, hòa mình với thiên nhiên.
Y khẽ giật cần câu, rồi lại buông lỏng. Lưỡi câu không dính cá, nhưng y cũng không hề tỏ vẻ thất vọng. Ánh mắt y lướt qua mặt hồ trong xanh, nơi một con cá nhỏ vừa quẫy nhẹ, tạo thành những gợn sóng lăn tăn, rồi lại biến mất hút vào làn nước sâu. Y khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư, rồi thì thầm, giọng nói trầm tĩnh như tiếng nước chảy:
"Cá cũng có linh hồn của nó. Chúng muốn bơi lội tự do, muốn lượn lờ trong dòng nước mát lành, kiếm ăn, sinh sôi nảy nở. Chúng muốn là cá, không muốn thành rồng bay lượn trên trời, cũng chẳng muốn hóa thành món ăn ngon cho kẻ khác." Lão Ngư Ông nhẹ nhàng vuốt chòm râu bạc phơ của mình, ánh mắt xa xăm hướng về phía Vạn Kiếm Thành, nơi những luồng kiếm khí vẫn đang giằng xé. "Khát vọng được 'thăng cấp', được 'biến chất' để trở nên mạnh mẽ hơn, cao quý hơn, đôi khi lại là sự từ bỏ chính bản ngã của mình. Một con cá, dù có tài ba đến mấy mà cứ cố chấp muốn thành rồng, cuối cùng cũng chỉ tự làm mình khổ, hoặc tan biến giữa lưng chừng trời mây."
Y thở dài một tiếng, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió. "Kiếm cũng vậy thôi. Một thanh kiếm, ý chí tồn tại của nó là để sắc bén, để bảo vệ, để cắt xé. Nó là một công cụ, một người bạn đồng hành trung thành. Nếu nó cứ cố chấp muốn 'thăng tiên', muốn biến thành thần linh, liệu nó còn giữ được 'kiếm tính' nguyên bản của mình không? Liệu nó còn nhớ mục đích ban đầu của mình là gì không? Hay chỉ là một khối linh lực vô tri, không còn cảm nhận được sự kết nối với chủ nhân, không còn biết mình vì ai mà tồn tại?"
Những lời thì thầm của Lão Ngư Ông như một làn gió mát thổi qua, xua đi phần nào sự căng thẳng trong không gian. Y không biết Tần Mặc là ai, cũng không hiểu rõ triết lý "cân bằng bản chất" mà Tần Mặc đang theo đuổi. Nhưng qua những gì y chứng kiến và cảm nhận, qua cuộc đời bình dị hòa mình với vạn vật, y đã tự mình đúc kết nên một chân lý tương đồng. Một chân lý về việc trân trọng "vật tính", về việc chấp nhận và hoàn thiện bản thân trong chính bản chất nguyên sơ của mình, thay vì mù quáng chạy theo những khát vọng "thăng cấp" vô độ.
Lão Ngư Ông lại khẽ giật cần, rồi lại thả cần xuống. Ánh mắt y vẫn hướng về phía Vạn Kiếm Thành, nơi sự hỗn loạn vẫn tiếp diễn. Y không có ý định can thiệp, bởi y hiểu rằng mỗi "vật" đều phải tự mình tìm lấy con đường của mình, tự mình vượt qua sự giằng xé nội tâm. Y chỉ là một người quan sát, một người lắng nghe "ý chí tồn tại" của vạn vật, từ con cá dưới hồ cho đến thanh kiếm đang quằn quại trong thành. Và y tin rằng, dù con đường có gian nan đến mấy, chân lý về sự cân bằng và chấp nhận bản chất sẽ luôn tìm được lối đi của nó.
Y khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát mơn man trên khuôn mặt. Trong tâm trí y, hình ảnh con cá nhỏ tung tăng bơi lội, không cần biến thành rồng vẫn đủ sức sống mãnh liệt, vẫn đủ sức lan tỏa sự bình yên của chính nó. Và y tự hỏi, liệu Cổ Kiếm Hồn trong Vạn Kiếm Thành kia, sau cùng có thể tìm thấy sự bình yên tương tự, sự bình yên đến từ việc hoàn thiện "kiếm tính" của chính nó, thay vì truy cầu một con đường "thăng tiên" đầy biến động? Câu trả lời vẫn còn lẩn khuất trong làn kiếm khí hỗn loạn đang bao trùm Vạn Kiếm Thành, và trong tiềm thức giằng xé của một linh hồn kiếm cổ xưa.
Trong lúc đó, Tần Mặc vẫn nằm bất tỉnh, kiệt sức. Nhưng tiềm thức của hắn, như một ngọn đèn leo lét giữa bão tố, vẫn kiên định, vẫn cố gắng kết nối với Cổ Kiếm Hồn, như muốn truyền đi thông điệp cuối cùng: rằng sự mạnh mẽ thực sự không đến từ việc biến chất, mà đến từ việc thấu hiểu và chấp nhận bản chất của chính mình. Sự kiệt sức của hắn, sự giằng xé của Cổ Kiếm Hồn, và sự phản kháng của tu sĩ Vạn Kiếm Thành, tất cả đều báo hiệu rằng con đường "cân bằng bản chất" mà hắn đang theo đuổi sẽ còn đầy rẫy những thử thách cam go hơn nữa, khi hắn phải đối mặt với những "vật" còn mạnh mẽ hơn, và những thế lực còn cố chấp hơn trong cuộc truy cầu "thăng tiên" vô độ, đứng sau những dự án "thăng cấp" quy mô lớn mà Thiên Diệu Tôn Giả đang thúc đẩy. Nhưng ít nhất, một hạt giống của hy vọng đã được gieo, không chỉ trong tâm thức của Cổ Kiếm Hồn, mà còn trong tâm trí của những người chứng kiến, và cả trong những suy ngẫm trầm tĩnh của một Lão Ngư Ông giản dị. Con đường ấy, có lẽ, mới là con đường dẫn đến sự vĩnh cửu thực sự, không phải là sự thăng hoa nhất thời, mà là sự tồn tại chân thật và cân bằng, một sự tồn tại mà "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không còn là một lời nguyền, mà là một lời cảnh báo để tìm lại sự hài hòa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.