Vạn vật không lên tiên - Chương 336: Bản Ngã Thức Tỉnh: Tiếng Gọi Của Kiếm Tính Thuần Khiết
Những lời thì thầm của Lão Ngư Ông về ý chí tồn tại, về sự trân trọng bản chất vốn có, vẫn còn vương vấn trong không gian, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa sự hỗn loạn. Y nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió mát mơn man trên khuôn mặt, trong khi ở phía Vạn Kiếm Thành, cơn bão kiếm khí vẫn đang gào thét, dữ dội hơn bao giờ hết. Sự giằng xé nội tâm của Cổ Kiếm Hồn đã đạt đến đỉnh điểm, và nó đang phản ứng bằng một luồng năng lượng hoang dại, không còn là sự sắc bén thuần túy mà là một cơn thịnh nộ bản năng của một linh hồn bị bóp nghẹt.
**Cảnh 1:**
Kiếm khí từ Cổ Kiếm Hồn bùng nổ, không còn là những luồng sáng sắc lạnh thông thường mà là một vòng xoáy năng lượng khổng lồ, màu xám đục, mang theo sức mạnh hủy diệt và một nỗi thống khổ tột cùng. Nó gầm rít như một con thú bị thương, đẩy lùi mọi vật xung quanh với một áp lực kinh hoàng. Những khối đá kiên cố của Vạn Kiếm Thành bắt đầu nứt vỡ, những cây cột trụ cổ kính run rẩy. Mùi sắt nồng nặc hòa cùng mùi ozone khét lẹt, báo hiệu sự mất kiểm soát hoàn toàn. Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành, những người vẫn đang cố gắng tiếp cận để "trấn áp" Cổ Kiếm Hồn theo cách của họ, bị luồng kiếm khí này đẩy văng ra xa, nhiều người phun máu, binh khí trong tay rung lên bần bật như muốn thoát ly khỏi sự khống chế. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ vang lên khắp nơi, xen lẫn tiếng kim loại va chạm loảng xoảng khi giáp trụ rơi vãi.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt nghiêm nghị giờ đây đanh lại vì phẫn nộ. Y đứng vững vàng hơn những tu sĩ khác, nhưng đôi mắt hằn lên tia giận dữ khi chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn. Vết sẹo trên má y như giãn ra thêm vì căng thẳng. Y biết, nếu để Cổ Kiếm Hồn tiếp tục mất kiểm soát, toàn bộ khu vực này có thể bị phá hủy. Đối với y, đây là một sự phản bội, một sự phá hoại đối với "thần binh" mà y và các thế hệ tu sĩ Vạn Kiếm Thành đã tôn thờ.
"Không thể để nó tự hủy hoại! Trấn áp! Bằng mọi giá!" Giọng y gầm lên, vang vọng giữa tiếng kiếm khí gào thét, như một mệnh lệnh sắt đá không thể cãi lời. Y vung kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng về phía tâm bão năng lượng, ra hiệu cho các tu sĩ còn lại tiếp tục lao lên. Dù hoảng sợ, nhưng lòng trung thành và niềm tin mù quáng vào việc "thuần hóa" linh khí đã ăn sâu vào máu thịt khiến họ tuân lệnh. Từng nhóm tu sĩ lại triển khai trận hình, linh lực hùng hậu từ cơ thể họ hội tụ, tạo thành những luồng sáng rực rỡ, lao thẳng vào vòng xoáy kiếm khí. Họ tin rằng sức mạnh có thể khuất phục mọi ý chí, rằng bản chất của Cổ Kiếm Hồn chỉ là một công cụ cần được "kiểm soát" và "nâng cấp".
Tuy nhiên, giữa làn sóng tấn công dữ dội đó, một bức tường vô hình đã được dựng lên. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú nhưng đôi mắt phượng sáng ngời sự kiên định, đứng chắn trước Tần Mặc đang nằm bất tỉnh. Nàng không hề nao núng trước sức ép kinh hoàng của kiếm khí hỗn loạn. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên, phản chiếu ánh sáng từ linh lực của nàng. Một lá chắn linh lực màu xanh lam nhạt, tinh xảo và vững chắc, bao bọc lấy Tần Mặc và khu vực nhỏ xung quanh. Mặc dù nó không thể chặn đứng hoàn toàn sự nhiễu loạn của kiếm khí, nhưng nó đủ sức để bảo vệ Tần Mặc khỏi những tác động trực tiếp.
"Lùi lại! Đừng can thiệp! Các ngươi sẽ chỉ làm hại nó thêm!" Giọng Tô Lam vang lên, không hề yếu ớt mà tràn đầy sự kiên quyết, sắc bén như chính lưỡi kiếm của nàng. Nàng hiểu rằng mỗi sự can thiệp thô bạo của các tu sĩ chỉ làm tăng thêm sự giằng xé trong Cổ Kiếm Hồn. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc làm việc như thế nào, đã cảm nhận được sự kết nối sâu sắc của hắn với linh hồn kiếm. Giờ đây, niềm tin của nàng vào Tần Mặc đã vững như bàn thạch.
Bên cạnh Tô Lam, Hắc Phong đứng sừng sững như một ngọn núi đen. Bộ lông đen tuyền của nó như hấp thụ ánh sáng, đôi mắt đỏ rực tóe lên tia hung dữ. Nó gầm gừ một tiếng trầm đục, tiếng gầm vang vọng như sấm sét, mang theo uy lực của một thần thú. Khi các tu sĩ Vạn Kiếm Thành cố gắng vượt qua lá chắn của Tô Lam, Hắc Phong lập tức xông lên. Nó không sử dụng chiêu thức hoa mỹ, chỉ đơn thuần dùng thân hình mạnh mẽ, uy dũng của mình. Những cú vồ, những cú táp của nó mang theo sức mạnh kinh người, dễ dàng đánh văng những tu sĩ đang lao tới. Tiếng xương cốt rắc rắc, tiếng la thất thanh vang lên khi một vài tu sĩ bị Hắc Phong đánh trúng, ngã lăn ra đất. Dù không muốn gây thương tích nặng nề, nhưng Hắc Phong đã tạo thành một bức tường vững chắc bằng xương thịt, ngăn cản mọi sự tiếp cận đến Tần Mặc.
Cảnh tượng trở nên hỗn loạn tột cùng. Một bên là cơn thịnh nộ của Cổ Kiếm Hồn, một bên là sự hung hăng của tu sĩ Vạn Kiếm Thành, và ở giữa là Tô Lam cùng Hắc Phong kiên cường bảo vệ một thiếu niên đang bất tỉnh. Mùi máu tanh nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí, hòa cùng mùi sắt và ozone. Ánh sáng từ các trận pháp linh lực và kiếm khí giao tranh nhau, tạo nên một vũ điệu hỗn loạn của màu sắc và sức mạnh. Trời vẫn âm u, u ám, như thể thiên địa cũng đang nín thở dõi theo cuộc chiến không cân sức này.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ cau mày, y không ngờ Tô Lam và con sói đen kia lại kiên cường đến vậy. Y nhìn thấy sự quyết tâm trong mắt Tô Lam, và sự hung tợn của Hắc Phong. Y cũng cảm nhận được sức mạnh ngày càng tăng của Cổ Kiếm Hồn khi nó mất kiểm soát. Y biết rằng, nếu không nhanh chóng "trấn áp" nó, hậu quả sẽ khôn lường. Nhưng y cũng không muốn đối đầu trực diện với Tô Lam và con thần thú kia, bởi điều đó sẽ gây ra tổn thất lớn cho lực lượng Vạn Kiếm Thành, và quan trọng hơn, sẽ làm mất mặt y trước thuộc hạ và các môn phái khác. Y đang đứng trước một lựa chọn khó khăn: tiếp tục ép buộc, hay tạm thời lùi lại?
Trong khoảnh khắc do dự đó, giữa tiếng gầm rít của kiếm khí, tiếng gầm gừ của Hắc Phong và tiếng hô hoán của tu sĩ, một sự thay đổi nhỏ bé nhưng định mệnh đã xảy ra.
**Cảnh 2:**
Giữa vòng xoáy hỗn loạn, nơi sự sống và cái chết như đang kề cận, Tần Mặc khẽ động. Đôi mắt hắn từ từ mở ra. Chúng đen láy, sâu thẳm, nhưng không hề có sự hoảng loạn hay bàng hoàng của một người vừa tỉnh giấc sau cơn kiệt sức. Thay vào đó, chúng ánh lên một sự thấu hiểu tinh tế, một quyết tâm sắt đá và một lòng đồng cảm vô hạn. Hắn vẫn còn mệt mỏi, cơ thể nặng trĩu, nhưng ý chí của hắn, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm bão tố, vẫn kiên định, không hề lung lay.
Hắn cảm nhận được. Hắn cảm nhận được Cổ Kiếm Hồn, không chỉ là sự giằng xé bề ngoài, mà là một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm, một sự mệt mỏi tột cùng của một linh hồn đã tồn tại hàng ngàn năm, mang trong mình gánh nặng của khát vọng "thăng cấp" và định kiến của thế nhân. Nó không chỉ đang giằng xé giữa hai con đường, mà còn đang tự hủy hoại chính mình trong nỗi đau không lối thoát. Tiếng gào thét của kiếm khí hỗn loạn không phải là sự tức giận đơn thuần, mà là tiếng kêu cứu của một linh hồn bị mắc kẹt, bị ép buộc phải trở thành thứ không phải nó. Tần Mặc nghe thấy tiếng nức nở trong từng luồng linh lực cuồng bạo, tiếng khóc than của một bản thể muốn được giải thoát.
Hắn khẽ nhấc tay, một động tác nhẹ nhàng nhưng chứa đựng cả một ý chí vĩ đại. Bàn tay hắn, vốn không có chút linh lực nào, vươn ra giữa làn kiếm khí đang gào thét, như muốn chạm vào trái tim của cơn bão. Tô Lam, đang căng thẳng đối phó với tu sĩ Vạn Kiếm Thành, chợt quay đầu nhìn về phía Tần Mặc. Nàng thấy ánh mắt hắn, và một sự nhẹ nhõm vô bờ bến dâng trào trong lòng. Nàng biết, hắn đã tỉnh. Hắn đã sẵn sàng.
Tần Mặc không cần hô hoán lớn tiếng. Giọng hắn trầm tĩnh, dịu dàng, nhưng mang theo một sức mạnh không thể lay chuyển, một sự thấu hiểu sâu sắc mà không một tu sĩ nào có thể có được. Tiếng nói của hắn xuyên qua lớp kiếm khí hỗn loạn, xuyên qua tiếng gầm gừ của Hắc Phong, xuyên qua tiếng hô hoán của các tu sĩ, trực tiếp đi vào sâu thẳm linh hồn Cổ Kiếm Hồn.
"Ngươi không cần phải là thần. Ngươi không cần phải biến chất để trở nên vĩ đại." Tần Mặc bắt đầu, từng lời như được khắc sâu vào không gian. "Ngươi là kiếm. Ý chí tồn tại của ngươi là để sắc bén, để bảo vệ, để cắt xé. Ngươi là một công cụ, một người bạn đồng hành trung thành. Nhưng không phải là một công cụ vô tri, mà là một linh thể có ý chí, có cảm xúc, có bản ngã."
Kiếm khí hỗn loạn dường như chùng xuống một chút, như thể Cổ Kiếm Hồn đang lắng nghe, dù chỉ là trong vô thức. Sự giằng xé vẫn còn đó, nhưng đã có một khe hở nhỏ, một tia hy vọng len lỏi.
"Sức mạnh của ngươi không nằm ở việc thoát ly bản chất của chính mình, không nằm ở việc cố gắng trở thành thứ mà ngươi không phải," Tần Mặc tiếp tục, giọng nói càng thêm đồng cảm. "Sức mạnh thực sự của ngươi nằm ở sự trung thành với bản ngã của chính mình, ở việc hoàn thiện 'kiếm tính' nguyên bản. Hãy là một thanh kiếm vĩ đại nhất, thuần khiết nhất. Hãy là chính ngươi, và chỉ là chính ngươi mà thôi."
Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ ý chí, toàn bộ sự thấu hiểu và lòng đồng cảm của hắn đều tập trung vào Cổ Kiếm Hồn. Hắn không truyền linh lực, không sử dụng pháp quyết. Hắn chỉ truyền đi một ý niệm thuần túy: sự chấp nhận. Chấp nhận bản chất. Chấp nhận sự tồn tại. Chấp nhận con đường mà nó vốn dĩ phải đi.
Trong sâu thẳm linh hồn Cổ Kiếm Hồn, những tiếng gào thét tuyệt vọng bắt đầu nhỏ dần. Nỗi sợ hãi về sự tan biến, nỗi ám ảnh về việc không đủ mạnh mẽ để "thăng cấp" vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó được bao bọc bởi một cảm giác ấm áp, một sự thấu hiểu chưa từng có. Những lời của Tần Mặc, không phải là mệnh lệnh, không phải là ép buộc, mà là một lời mời gọi, một lời giải thoát.
*Sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định.* Tiếng nói của Tần Mặc vang vọng trong tâm thức Cổ Kiếm Hồn. *Ý chí kiên định với bản chất của chính ngươi.*
Kiếm khí hỗn loạn màu xám đục bắt đầu thay đổi. Từ từ, chậm rãi, nó trở nên trong suốt hơn, ít cuồng bạo hơn. Tiếng gào thét giảm dần, thay vào đó là những tiếng rên rỉ yếu ớt, như một linh hồn đang trút bỏ gánh nặng ngàn năm. Mùi ozone khét lẹt dần nhạt đi, thay vào đó là một mùi hương thanh khiết, sắc bén nhưng không hề hung hãn.
Tần Mặc mở mắt. Hắn vẫn còn mệt mỏi, nhưng đôi mắt hắn tràn đầy ánh sáng của sự mãn nguyện. Hắn đã thành công. Hắn đã chạm đến được bản ngã sâu thẳm nhất của Cổ Kiếm Hồn. Hắn đã giúp nó nhìn thấy con đường của chính nó, không phải là con đường "thăng tiên" mù quáng mà là con đường trở thành một thanh kiếm hoàn mỹ, thuần khiết trong bản chất của nó. Cổ Kiếm Hồn đang ở ngưỡng cửa của sự giải thoát, sự thanh tẩy.
**Cảnh 3:**
Sau lời nói của Tần Mặc, sau khoảnh khắc tĩnh lặng đầy ý nghĩa đó, kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn hoàn toàn chuyển hóa. Vòng xoáy năng lượng khổng lồ không còn màu xám đục đáng sợ nữa. Nó trở thành một luồng sáng trong suốt, sắc bén đến tột cùng nhưng lại vô cùng tĩnh lặng, không hề mang theo chút hung bạo nào. Nó không còn gầm rít, mà thay vào đó, một tiếng kiếm minh trong trẻo vang lên, lảnh lót và ngân nga khắp Vạn Kiếm Thành. Đó là một âm thanh thuần khiết, như tiếng chuông chùa giữa rừng sâu, xua tan mọi tạp niệm, mọi hỗn loạn. Tiếng kiếm minh này không chỉ là âm thanh, mà nó còn mang theo một cảm giác bình yên lạ thường, một sự thanh tẩy từ sâu thẳm. Mùi sắt và ozone khét lẹt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một làn hương thanh khiết, như mùi băng tuyết trên đỉnh núi cao, hay mùi của một lưỡi kiếm vừa được tôi luyện đến cực điểm của sự hoàn mỹ.
Luồng sáng trong suốt ấy, sau khi phát ra tiếng kiếm minh, bắt đầu thu lại. Nó không còn khuếch tán rộng lớn mà tập trung lại, xoáy nhẹ nhàng quanh Tần Mặc. Nó không phải là một sự tấn công, mà là một cái ôm, một sự bao bọc nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh. Từng tia sáng nhỏ bé bay lượn quanh hắn, rồi tụ lại, tạo thành một vòng bảo vệ lấp lánh, như thể Cổ Kiếm Hồn đang tri ân và cam kết với con đường mà Tần Mặc đã chỉ ra. Nó đã tìm thấy bản ngã của chính mình, và Tần Mặc là người đã dẫn lối.
Các tu sĩ Vạn Kiếm Thành, bao gồm cả Thủ Vệ trưởng Long Hổ, đều đứng sững sờ. Tay họ vẫn còn giữ nguyên tư thế tấn công, nhưng ánh mắt họ trống rỗng, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Sự chuyển hóa này nằm ngoài mọi lý giải, mọi giáo điều mà họ đã được học. Một thanh kiếm, một linh hồn kiếm cổ xưa, không bị "trấn áp" bằng sức mạnh, không bị "nâng cấp" bằng linh lực, mà lại được "cảm hóa" bằng những lời nói, bằng sự thấu hiểu.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ hạ kiếm. Cơ thể vạm vỡ của y khẽ run lên. Y nhìn chằm chằm vào luồng sáng trong suốt đang bao bọc Tần Mặc, đôi mắt nghiêm nghị giờ đây đầy rẫy sự hoài nghi và bối rối. Y thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có thể nghe thấy trong sự tĩnh lặng đột ngột của không gian: "Đây... đây là kiếm tính... thuần khiết?" Y đã từng nghe về "kiếm tính" trong những truyền thuyết cổ xưa, nhưng chưa bao giờ y nghĩ nó có thể tồn tại theo cách này. Y đã luôn tin rằng sức mạnh tối thượng đến từ sự đột phá, từ sự "thăng cấp" vượt qua giới hạn của bản thân. Nhưng giờ đây, y đang chứng kiến một điều hoàn toàn khác: một sức mạnh đến từ sự hoàn mỹ trong chính bản chất, một sự thuần khiết mà y chưa từng nghĩ tới.
Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, cũng buông thanh kiếm của mình xuống. Nàng nhìn Tần Mặc, nhìn luồng sáng đang bao bọc hắn, và một nụ cười nhẹ nhõm, tràn đầy tin tưởng nở trên môi. "Tần Mặc... chàng đã làm được." Giọng nàng khẽ như tiếng gió thoảng, nhưng chứa đựng cả một sự mãn nguyện sâu sắc. Hắc Phong, từ một con sói hung dữ, giờ đây cũng dịu đi. Nó khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, rồi dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một lời trung thành và bảo vệ.
Đám tu sĩ còn lại thì thầm to nhỏ. Họ nhìn nhau, nhìn Cổ Kiếm Hồn, nhìn Tần Mặc. Sự phẫn nộ ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự sợ hãi, choáng váng và hoài nghi. Niềm tin của họ vào con đường tu luyện, vào khái niệm "thăng tiên" mà họ đã theo đuổi cả đời, giờ đây như đang lung lay tận gốc rễ. Họ đã từng chứng kiến những binh khí bị tha hóa, bị biến chất khi cố gắng "thăng cấp" một cách cực đoan, nhưng chưa bao giờ họ thấy một sự chuyển hóa nào lại mang đến sự thuần khiết và mạnh mẽ đến vậy.
Giữa lúc đó, bầu trời âm u, u ám từ từ tan đi. Những đám mây đen nặng nề trôi dạt, nhường chỗ cho ánh nắng nhẹ nhàng rọi xuống. Những tia nắng vàng yếu ớt xuyên qua kẽ mây, chiếu rọi lên Vạn Kiếm Thành, lên luồng sáng trong suốt bao bọc Tần Mặc, và lên vẻ mặt đầy suy tư của các tu sĩ. Như thể thiên địa cũng đã tán thành, đã chứng giám cho khoảnh khắc chân lý được tái khẳng định này.
Từ xa, bên bờ hồ, Lão Ngư Ông khẽ mở mắt. Y không nhìn trực tiếp vào Vạn Kiếm Thành nữa, mà chỉ cảm nhận luồng kiếm khí thuần khiết đang lan tỏa trong không khí. Một nụ cười thâm thúy nở trên gương mặt hiền lành, trầm tĩnh của y. Y khẽ gật đầu, như đã chứng kiến một chân lý đã được y cảm nhận từ lâu, giờ đây được minh chứng một cách sống động. Con cá, cuối cùng đã chọn là cá, nhưng là một con cá hoàn mỹ nhất. Thanh kiếm, cuối cùng đã chọn là kiếm, nhưng là một thanh kiếm thuần khiết và sắc bén nhất trong bản chất của chính nó.
Sự kiện này gieo mầm hoài nghi sâu sắc vào tâm trí các tu sĩ Vạn Kiếm Thành. Họ đã chứng kiến một điều đi ngược lại mọi giáo điều của họ, một minh chứng sống cho thấy có một con đường khác, một con đường không cần đến sự biến chất hay thoát ly bản ngã. Cổ Kiếm Hồn, giờ đây, không chỉ là một thanh kiếm cổ, mà là một biểu tượng, một minh chứng sống cho triết lý "cân bằng bản chất" của Tần Mặc. Nó sẽ là một đồng minh mạnh mẽ, độc đáo, và là bằng chứng không thể chối cãi cho những gì hắn đang theo đuổi.
Tần Mặc, dù vẫn còn mệt mỏi, nhưng trong lòng hắn tràn ngập sự nhẹ nhõm và mãn nguyện. Hắn đã thành công. Hắn đã giúp Cổ Kiếm Hồn tìm thấy con đường của chính nó. Năng lực "dẫn dắt" các "vật" của hắn đã được tinh luyện lên một tầm cao mới, nhưng hắn cũng ý thức được cái giá phải trả cho sự kiệt sức của mình. Con đường "cân bằng bản chất" sẽ còn đầy rẫy những thử thách, những "vật" mạnh mẽ hơn, những thế lực cố chấp hơn, đặc biệt là những dự án "thăng cấp" quy mô lớn mà Thiên Diệu Tôn Giả đang thúc đẩy. Nhưng ít nhất, ngay tại Vạn Kiếm Thành này, một hạt giống của hy vọng đã được gieo, không chỉ trong tâm thức của Cổ Kiếm Hồn, mà còn trong tâm trí của những người chứng kiến, và cả trong những suy ngẫm trầm tĩnh của một Lão Ngư Ông giản dị. Chân lý về sự cân bằng và chấp nhận bản chất, có lẽ, đã tìm được một lối đi mới, một con đường dẫn đến sự vĩnh cửu thực sự, không phải là sự thăng hoa nhất thời, mà là sự tồn tại chân thật và hài hòa, một tồn tại mà "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không còn là một lời nguyền, mà là một lời cảnh báo để tìm lại sự hài hòa. Tần Mặc khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận luồng kiếm khí thuần khiết bao bọc mình, và chuẩn bị cho hành trình tiếp theo, mang theo bài học và minh chứng từ sự kiện này, đến Thiết Giáp Thành, nơi những thử thách mới đang chờ đợi.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.