Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 338: Hồi Ức Kiếm Hồn: Chân Lý Cổ Xưa Của Lưỡi Kiếm Độc Nhất

Gió đêm lướt qua những tháp canh sừng sững của Vạn Kiếm Thành, mang theo hơi lạnh mỏng mảnh của buổi giao thời giữa đêm và rạng sáng. Vạn vật chìm trong tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ đá và âm thanh xa xăm của những chiếc búa rèn vẫn miệt mài trong các xưởng đúc, như nhịp đập không ngừng của trái tim thành trì. Mùi sắt nồng, mùi than cháy và hơi đất ẩm ướt quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của vùng đất khắc nghiệt này.

Tần Mặc đang ngồi khoanh chân trên một phiến đá lớn giữa khoảng sân vắng, lưng tựa vào bức tường thành cổ kính. Thân hình hắn hơi gầy, nhưng lúc này lại tỏa ra một luồng khí chất kỳ lạ, tĩnh tại nhưng ẩn chứa sự chấn động. Luồng kiếm khí thanh tịnh mà Cổ Kiếm Hồn toát ra bao bọc lấy hắn, tạo thành một lớp màn mờ ảo, lung linh như sương khói dưới ánh trăng tàn. Thanh kiếm, không còn vẻ gỉ sét cũ kỹ, giờ đây ánh lên một vẻ trong trẻo, tinh khiết đến lạ thường, như vừa thoát thai từ ngàn năm u tối để tìm thấy ánh sáng chân nguyên. Thỉnh thoảng, Tần Mặc lại run rẩy nhẹ, những luồng sáng từ Cổ Kiếm Hồn nhấp nháy liên hồi, biểu thị một sự kết nối mãnh liệt, một cuộc giao tranh vô hình đang diễn ra trong tâm thức hắn.

Tô Lam đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng sáng ngời, chăm chú nhìn hắn. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, tóc đen dài buộc cao gọn gàng, thanh kiếm cổ vẫn nằm an vị bên hông. Vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng, nhưng cũng không kém phần tò mò. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc trải qua nhiều trạng thái kỳ lạ, nhưng lần này, nó dường như sâu sắc và khác biệt hơn hẳn. Một sự kiệt sức tinh thần không thể đo đếm bằng linh lực thông thường.

"Hắn ta... có sao không?" Tô Lam khẽ hỏi, giọng nàng trầm thấp, gần như là thì thầm, sợ làm kinh động đến Tần Mặc. "Trạng thái này còn hơn cả kiệt sức thông thường. Linh hồn hắn dường như đang bị kéo vào một vực thẳm nào đó."

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền óng mượt và đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, đứng sừng sững bên cạnh Tô Lam. Nó gầm gừ nhẹ, tiếng động vang lên như một tiếng vang từ sâu thẳm cổ họng, mang theo một sự trấn an thô mộc. "Gầm... (Ý nói: Hắn đang kết nối sâu sắc với thanh kiếm, sâu hơn bất kỳ ai từng làm.)"

Tô Lam gật đầu, sự lo lắng không hề vơi bớt. Nàng hiểu Hắc Phong muốn nói gì. Tần Mặc không chỉ "nghe" ý chí của vạn vật, hắn còn có khả năng "thâm nhập" vào bản chất của chúng, và đôi khi, những bản chất ấy chứa đựng cả một lịch sử dài đằng đẵng, một quá khứ bị lãng quên của Huyền Vực. Cái giá của sự thấu hiểu sâu sắc ấy, dường như, là không hề nhỏ. Tần Mặc vẫn run rẩy nhẹ, nhưng hơi thở của hắn dần trở nên đều đặn hơn, như thể hắn đang cố gắng thích nghi với một áp lực vô hình nào đó. Luồng kiếm khí quanh hắn không còn nhấp nháy hỗn loạn, mà dần trở nên ổn định, vững chắc hơn, như một dòng suối trong vắt đang chảy xiết. Tô Lam biết, hắn đang ở một nơi nào đó rất xa, trong một linh giác mà nàng không thể chạm tới, và nàng chỉ có thể đứng đây, chờ đợi, và tin tưởng.

Bỗng nhiên, Tần Mặc ngừng run rẩy. Một luồng sáng trong trẻo từ Cổ Kiếm Hồn bùng lên, bao trùm lấy hắn, rồi nhanh chóng co lại, hóa thành một ấn ký mờ nhạt trên trán hắn, như một con mắt thứ ba đang hé mở. Ấn ký đó không phải là biểu tượng của sức mạnh hay quyền năng, mà là một dấu hiệu của sự thấu hiểu, của một cánh cửa vừa được khai mở. Tô Lam siết chặt tay vào chuôi kiếm, một cảm giác vừa kinh ngạc vừa tò mò dâng lên trong lòng. Nàng biết, Tần Mặc đã thấy được một điều gì đó trọng đại, một bí mật mà thế giới này đã lãng quên từ rất lâu rồi.

***

Tần Mặc cảm thấy mình bị hút vào một xoáy ốc thời gian, xuyên qua vô số tầng không gian và ký ức. Khi ý thức trở lại, hắn thấy mình đang đứng giữa một di tích cổ xưa, rộng lớn đến vô tận, nằm sâu trong một sa mạc khô cằn. Nơi đây từng là một phần của Di Tích Cổ Tiên, một vùng đất huyền thoại được cho là tàn tích của một nền văn minh tiên nhân đã biến mất từ hàng vạn năm trước. Gió sa mạc rít qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, ai oán, như lời than khóc của thời gian. Cát vàng lạo xạo di chuyển dưới chân, cuốn theo mùi bụi khô khan và mùi đá cổ đã phong hóa, cùng với không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc, thiêu đốt mọi thứ dưới ánh mặt trời gay gắt.

Trước mặt Tần Mặc là một thanh kiếm khổng lồ, sừng sững như một ngọn núi nhỏ, cắm sâu vào lòng đất. Thanh kiếm này đã bị rỉ sét ăn mòn, nhưng vẫn tỏa ra một uy áp kinh người, một linh khí cổ xưa đến mức khiến không gian xung quanh như bị bóp méo. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của nó, mạnh mẽ và cuồng nhiệt, nhưng cũng đầy sự giằng xé. Đó chính là Cổ Kiếm Hồn, trong một hình thái khác, một ký ức xa xưa về bản chất nguyên thủy của nó.

Trong linh giác của Tần Mặc, kiếm hồn ấy không có hình thù cụ thể, chỉ là một luồng năng lượng hỗn loạn, cuộn xoáy không ngừng. Ý niệm của nó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, như tiếng gầm thét từ tận cùng vực sâu: "Ta muốn mạnh hơn! Ta muốn thoát ly! Không muốn mãi mãi bị giới hạn bởi thân kiếm này! Ta muốn trở thành thần binh, trở thành một thực thể siêu việt, vượt lên trên mọi vật chất! Ta không muốn là một thanh kiếm tầm thường, mãi mãi bị cầm giữ bởi con người, phải tuân theo ý chí của kẻ khác!"

Tần Mặc cảm nhận được khao khát cháy bỏng đó, nhưng ẩn sâu bên trong là nỗi sợ hãi tột cùng. Nỗi sợ hãi mất đi bản thân, sợ hãi sự trống rỗng vô tri nếu thực sự thoát ly hoàn toàn khỏi bản chất vật chất của mình. Nó là một sự giằng xé nội tâm đau đớn, một vòng luẩn quẩn của khát vọng và sợ hãi. Đây chính là gốc rễ của tư tưởng "thăng cấp" cực đoan, một niềm tin đã ăn sâu vào Huyền Vực, không phải mới xuất hiện mà đã có từ rất lâu, thậm chí từ Kỷ Nguyên Hiền Giả.

Bên cạnh thanh kiếm khổng lồ, một bóng người xuất hiện. Đó là một Hiền Giả Cổ Đại, Vô Danh Khách. Y có dáng vẻ thâm trầm, mái tóc bạc trắng như sương tuyết và đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Y khoác một bộ áo choàng cũ kỹ, màu sắc đã bạc phai theo thời gian, nhưng khí chất lại uyên bác và thanh thoát đến lạ thường. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát kiếm hồn đang giằng xé, dường như thấu hiểu mọi nỗi đau, mọi khát khao của nó.

Tần Mặc cảm thấy một luồng ý niệm trầm ấm, đầy trí tuệ truyền thẳng vào tâm trí mình, đó là giọng nói của Vô Danh Khách: "Sức mạnh thật sự không nằm ở việc thoát ly, mà ở sự thấu hiểu và hoàn thiện bản chất của chính mình. Sự vĩ đại không phải là trở thành thứ gì khác, mà là trở thành phiên bản hoàn mỹ nhất của chính mình. Ngươi có thấy những gì xảy ra khi vạn vật đều muốn thành tiên không? Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Sẽ không còn núi là núi, sông là sông, kiếm là kiếm. Mọi thứ sẽ bị biến dạng, bị ép buộc, bị đánh mất bản ngã chỉ vì một khát vọng hư ảo."

Kiếm Hồn, dường như bị lay động bởi lời nói của Vô Danh Khách, sự hỗn loạn trong nó có chút chững lại. Ý niệm của nó vang lên, yếu ớt hơn, mang theo sự bối rối: "Kiếm là kiếm...? Thần binh chỉ là một cái tên, một sự ảo tưởng...? Bản chất mới là vĩnh cửu...?"

Vô Danh Khách tiếp tục, giọng điệu của y chứa đựng sự bi tráng nhưng cũng đầy minh triết: "Thiên Đạo đã từng cảnh báo về điều này. Khát vọng vô độ sẽ dẫn đến sự hủy diệt. Một thanh kiếm, ý chí của nó là sắc bén, là kiên định, là công bằng, là trợ giúp người dùng. Khi ngươi cố gắng trở thành 'thần binh' theo một định nghĩa gượng ép, ngươi sẽ đánh mất chính mình. Sức mạnh của ngươi không nằm ở việc ngươi có thể bay lên trời, hay biến hóa vạn vật, mà nằm ở sự sắc bén tuyệt đối của lưỡi kiếm, ở sự kiên trung với bản ngã. Đó là kiếm tính thuần khiết."

Tần Mặc quan sát, và hắn thấy sự giằng xé trong kiếm hồn dần lắng xuống. Năng lượng hỗn loạn không còn cố gắng bứt phá ra ngoài, mà bắt đầu co cụm lại, quay vào bên trong. Nó không còn thét gào muốn thoát ly, mà bắt đầu tìm kiếm, bắt đầu lắng nghe bản chất sâu thẳm nhất của chính nó. Từng chút một, luồng năng lượng ấy được tinh lọc, được gột rửa khỏi những tạp niệm, những khao khát hư vọng. Từ một luồng khí hỗn loạn, nó dần biến thành một dòng sáng trong vắt, sắc bén nhưng lại vô cùng tĩnh lặng. Nó không trở thành thần binh, không trở thành thứ gì khác ngoài chính nó, nhưng lại trở nên mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn.

"Bản chất... của ta..." Kiếm Hồn thì thầm trong ý niệm cuối cùng, nhưng lần này không còn là sự bối rối, mà là một sự chấp nhận, một sự giác ngộ sâu sắc. Luồng sáng độc nhất ấy bùng lên một lần nữa, rồi dần tan biến vào thân kiếm khổng lồ. Thanh kiếm vẫn sừng sững đó, vẫn rỉ sét, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc trong nó. Nó không còn là một vật chất vô tri, mà là một biểu tượng của sự kiên định, của việc tìm thấy chân lý trong bản ngã.

Vô Danh Khách khẽ gật đầu, một nụ cười mờ nhạt thoáng qua trên khuôn mặt y. Y quay lại nhìn Tần Mặc, ánh mắt giao nhau trong một khoảnh khắc vô tận. Tần Mặc cảm nhận được một luồng thông điệp cuối cùng từ y: "Ngươi đã thấy. Chân lý này không phải là mới, mà là cổ xưa như chính Huyền Vực. Hãy mang nó đi, và hãy cho vạn vật một sự lựa chọn. Không phải là ép buộc thăng tiên, mà là tìm về bản ngã."

Nói xong, thân ảnh của Vô Danh Khách dần mờ đi, tan biến vào hư không, như một cơn gió sa mạc. Tần Mặc đứng đó, giữa di tích hoang tàn, một mình, nhưng tâm hồn hắn không còn trống rỗng. Hắn đã thấy, đã hiểu, và đã cảm nhận được gánh nặng của một chân lý đã bị lãng quên.

***

Khi Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn của hắn đã sáng rõ và sâu thẳm hơn bao giờ hết, như thể đôi mắt ấy vừa nhìn thấu cả một dòng chảy lịch sử. Đêm đã qua, rạng sáng đã hé. Gió nhẹ vẫn thổi, nhưng không còn cái lạnh buốt của đêm khuya mà thay vào đó là hơi mát trong lành của buổi sớm. Trên nền trời phía đông, một vệt hồng nhạt đang dần xua tan bóng tối, hứa hẹn một ngày mới. Tiếng búa rèn từ các lò rèn trong thành đã bắt đầu rộn ràng hơn, không còn chỉ là âm thanh đơn lẻ mà đã hòa thành một bản giao hưởng lao động, một lời chào cho sự khởi đầu.

Luồng kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn quanh Tần Mặc đã hoàn toàn ổn định, không còn sự hỗn loạn hay nhấp nháy. Nó thanh tịnh đến mức gần như vô hình, nhưng lại mang một sự sắc bén tiềm tàng, một ý chí kiên định đến lạ thường. Cổ Kiếm Hồn không còn là một vũ khí với khát vọng mù quáng, mà là một thực thể đã tìm thấy sự cân bằng trong bản chất của chính mình.

Tô Lam và Hắc Phong đứng đó, vẫn giữ nguyên tư thế canh gác, nhưng ánh mắt của họ đã thay đổi. Họ cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt từ Tần Mặc, một sự trưởng thành, một sự thăng hoa không thể lý giải bằng linh lực.

Tần Mặc khẽ thở dài, nhưng đó không phải là tiếng thở của sự mệt mỏi, mà là của sự giải tỏa, của một gánh nặng vừa được thấu hiểu. Ánh mắt hắn nhìn Cổ Kiếm Hồn, rồi lại nhìn Tô Lam và Hắc Phong, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

"Ta hiểu rồi..." Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm ấm và vang vọng, mang theo sự uyên bác của ngàn năm trí tuệ. "Không phải là thần binh, mà là bản thân nó. Sức mạnh của một thanh kiếm, nằm ở kiếm tính thuần khiết của nó, không phải là thứ hào nhoáng bên ngoài."

Tô Lam bước lại gần hơn, ánh mắt nàng đầy vẻ ngạc nhiên. Nàng đã chứng kiến sự chuyển biến của Tần Mặc, nhưng những gì hắn nói ra vẫn khiến nàng không khỏi bàng hoàng. "Ngươi... đã thấy gì? Nó là gì mà khiến ngươi có thể thay đổi đến vậy?"

Tần Mặc quay đầu nhìn về phía chân trời đang dần hửng sáng, nơi những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua các đỉnh núi. "Một chân lý cổ xưa. Về một thanh kiếm, và về cả Huyền Vực này." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chuôi của Cổ Kiếm Hồn. "Khát vọng 'thăng cấp' cực đoan, không phải là một hiện tượng mới. Nó đã có từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, đã từng khiến vạn vật điên cuồng tìm cách thoát ly bản chất của mình. Nhưng cuối cùng, nó chỉ dẫn đến sự hủy diệt, sự đánh mất bản ngã. 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới' – lời cảnh báo đó không phải là một lời nguyền, mà là một sự thật đã được chứng minh qua thời gian."

Cổ Kiếm Hồn khẽ rung động, phát ra một tiếng kiếm minh trong trẻo, ngân vang trong không gian. Tiếng kiếm ấy không còn là sự giằng xé, mà là một sự khẳng định, một lời tri ân sâu sắc. Ý niệm của nó truyền vào tâm thức Tần Mặc: *"Tri ân... Chủ nhân. Ta đã tìm thấy... bản ngã của mình. Ta sẽ không bao giờ rời bỏ con đường này."*

Tần Mặc mỉm cười, vỗ nhẹ vào thân kiếm. Hắn cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa hắn và Cổ Kiếm Hồn, không phải là mối quan hệ chủ tớ, mà là sự đồng điệu của hai tâm hồn đã thấu hiểu lẫn nhau. Cổ Kiếm Hồn giờ đây không phải là một thần binh, cũng không phải là một thanh kiếm tầm thường. Nó là một minh chứng sống, một biểu tượng của sự cân bằng bản chất, một lời khẳng định cho con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi.

Hắc Phong dụi đầu vào Tần Mặc, tiếng gầm gừ nhẹ nhàng hơn, như một lời chúc mừng. Tô Lam gật đầu, ánh mắt hoàn toàn tin tưởng. Nàng biết, Tần Mặc đã vượt qua một ngưỡng cửa quan trọng. Năng lực của hắn không chỉ dừng lại ở việc nghe ý chí tồn tại, mà còn có thể thâm nhập vào sâu thẳm lịch sử và bản chất của vạn vật, giải mã những ký ức cổ xưa nhất. Điều này sẽ là một lợi thế vô cùng lớn, nhưng cũng là một gánh nặng không hề nhỏ.

Tần Mặc đứng dậy, cảm nhận sự thanh thản trong tâm hồn và một nguồn sức mạnh mới đang trỗi dậy. Sự kiệt sức đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự minh mẫn và kiên định. Hắn nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi Vạn Kiếm Thành, nơi họ vừa rời đi vài canh giờ trước. Hành trình đến Thiết Giáp Thành còn dài, và những thử thách phía trước chắc chắn sẽ còn gian nan gấp bội. Thiết Giáp Thành Linh không phải là một thanh kiếm, mà là một tòa thành với khát vọng "thăng cấp" đã ăn sâu vào mọi ngóc ngách của nó. Nó đại diện cho một cấp độ phức tạp hơn, một thách thức lớn hơn.

Nhưng Tần Mặc không còn đơn độc. Hắn có Tô Lam kiên định, có Hắc Phong trung thành, và giờ đây, có Cổ Kiếm Hồn – một đồng minh mạnh mẽ, một biểu tượng sống động cho chân lý mà hắn đang mang đến cho Huyền Vực. Cổ Kiếm Hồn không chỉ là một thanh kiếm, nó còn là một phần của lịch sử, một lời nhắc nhở về những gì đã xảy ra khi vạn vật cố gắng thoát ly bản chất. Sự tái sinh của nó, không phải là một sự biến đổi thành thần binh vĩ đại, mà là một sự trở lại với bản chất thuần khiết nhất của một thanh kiếm độc nhất vô nhị.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành của buổi sáng, và vững bước tiến về phía trước, mang theo chân lý cổ xưa và niềm hy vọng mới cho Huyền Vực. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại, một cuộc hành trình tìm lại sự hài hòa cho vạn vật, để lời cảnh báo "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không còn là một định mệnh nghiệt ngã, mà là một lời nhắc nhở để tìm về bản ngã nguyên sơ, nơi sự vĩnh cửu thực sự ngự trị.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free