Vạn vật không lên tiên - Chương 339: Thiết Giáp Thành: Pháo Đài Bất Khả Xâm Phạm Của Ý Chí
Tần Mặc đứng dậy, cảm nhận sự thanh thản trong tâm hồn và một nguồn sức mạnh mới đang trỗi dậy. Sự kiệt sức đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự minh mẫn và kiên định. Hắn nhìn về phía con đường mòn dẫn ra khỏi Vạn Kiếm Thành, nơi họ vừa rời đi vài canh giờ trước. Hành trình đến Thiết Giáp Thành còn dài, và những thử thách phía trước chắc chắn sẽ còn gian nan gấp bội. Thiết Giáp Thành Linh không phải là một thanh kiếm, mà là một tòa thành với khát vọng "thăng cấp" đã ăn sâu vào mọi ngóc ngách của nó. Nó đại diện cho một cấp độ phức tạp hơn, một thách thức lớn hơn.
Nhưng Tần Mặc không còn đơn độc. Hắn có Tô Lam kiên định, có Hắc Phong trung thành, và giờ đây, có Cổ Kiếm Hồn – một đồng minh mạnh mẽ, một biểu tượng sống động cho chân lý mà hắn đang mang đến cho Huyền Vực. Cổ Kiếm Hồn không chỉ là một thanh kiếm, nó còn là một phần của lịch sử, một lời nhắc nhở về những gì đã xảy ra khi vạn vật cố gắng thoát ly bản chất. Sự tái sinh của nó, không phải là một sự biến đổi thành thần binh vĩ đại, mà là một sự trở lại với bản chất thuần khiết nhất của một thanh kiếm độc nhất vô nhị. Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành của buổi sáng, và vững bước tiến về phía trước, mang theo chân lý cổ xưa và niềm hy vọng mới cho Huyền Vực. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình vĩ đại, một cuộc hành trình tìm lại sự hài hòa cho vạn vật, để lời cảnh báo "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không còn là một định mệnh nghiệt ngã, mà là một lời nhắc nhở để tìm về bản ngã nguyên sơ, nơi sự vĩnh cửu thực sự ngự trị.
***
Mấy ngày sau, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đã vượt qua hàng ngàn dặm đường, xuyên qua những thung lũng đá cằn cỗi và những khu rừng thông già cỗi. Con đường dần trở nên rộng lớn hơn, được lát bằng những phiến đá xám to bản, cho thấy dấu hiệu của một nền văn minh phát triển, khác xa với Vạn Kiếm Thành ẩn mình trong núi sâu. Mặc dù vẫn còn là buổi sáng muộn, nhưng không khí đã trở nên oi nồng, đặc quánh mùi kim loại và khói bụi. Hắc Phong, vốn dĩ luôn mạnh mẽ và bất khuất, giờ đây bước chân cũng trở nên thận trọng hơn, bộ lông đen tuyền khẽ dựng lên như cảm nhận được điều gì đó bất thường. Đôi mắt đỏ rực của nó quét ngang dọc, đầy vẻ cảnh giác.
Rồi, ở đường chân trời, một bóng hình khổng lồ hiện ra, sừng sững như một ngọn núi sắt thép vươn lên từ mặt đất. Đó chính là Thiết Giáp Thành. Những bức tường thành xám xịt, cao vút chạm tới tầng mây, được xây dựng từ những khối đá khổng lồ và hợp kim đen bóng, phản chiếu ánh sáng mặt trời chói chang một cách lạnh lẽo. Trên đỉnh tường thành, vô số tháp canh chi chít như những chiếc răng cưa của một con thú khổng lồ đang nằm ngủ, mỗi tháp đều có những lỗ châu mai nhỏ hẹp, ẩn chứa sự chết chóc và phòng bị tuyệt đối. Cả thành phố như một khối kiến trúc đồ sộ, được tạo nên từ ý chí sắt đá và không gì có thể lay chuyển.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, tiếng gầm ấy không mang vẻ hung hãn mà chất chứa sự bất an sâu sắc, như một lời cảnh báo vô hình. Nó chậm rãi rụt bước, đôi tai vểnh lên, cảm nhận được một áp lực vô hình nhưng cực kỳ nặng nề đang tỏa ra từ phía trước. Đó là một thứ áp lực không đến từ sức mạnh vật lý của một sinh linh hay một ngọn núi, mà đến từ một ý chí tập trung, kiên cố đến mức đáng sợ.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt phượng sắc bén nheo lại. Nàng cảm nhận được luồng khí tức ngưng trọng bao trùm lấy không gian, khiến từng thớ thịt trong người nàng căng cứng. "Thiết Giáp Thành... Quả nhiên không hổ danh pháo đài bất khả xâm phạm," nàng thì thầm, giọng nói trầm trọng, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. "Áp lực này còn nặng hơn cả Vạn Kiếm Thành gấp bội, dường như mọi ngóc ngách nơi đây đều ẩn chứa sát cơ." Nàng đã từng trải qua nhiều chiến trường, chứng kiến nhiều thành trì kiên cố, nhưng chưa bao giờ cảm thấy một nơi nào lại mang nặng ý chí phòng thủ đến mức đáng sợ như vậy. Không khí xung quanh đặc quánh sự cảnh giác, khiến ngay cả một tu sĩ kinh nghiệm như nàng cũng phải dè chừng.
Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chuôi của Cổ Kiếm Hồn đang đeo bên hông. Hắn không chỉ cảm nhận áp lực vật lý hay sát cơ, mà còn cảm nhận được một ý chí khổng lồ, một khối "vật tính" bao la đang bao trùm lấy toàn bộ Thiết Giáp Thành. Đó là một ý chí tập trung đến cực điểm vào việc phòng thủ, vào sự kiên cố, vào việc trở thành một thứ gì đó "bất khả xâm phạm" tuyệt đối. Trong tâm thức, hắn nghe thấy tiếng vọng của vô số khối đá, tấm thép, từng viên gạch, từng cánh cổng, tất cả đều hòa quyện vào một bản giao hưởng âm vang duy nhất: "Không thể bị phá hủy. Không thể bị xuyên thủng. Không thể bị chinh phục."
Cổ Kiếm Hồn trong người Tần Mặc khẽ rung động, phát ra một luồng kiếm khí thanh tịnh, như một lời đối đáp thầm lặng. Nó không còn là sự giằng xé hay khao khát thoát ly, mà là sự minh triết, là lời nhắc nhở về bài học từ Vạn Kiếm Thành: sức mạnh thực sự không nằm ở sự cứng cáp bên ngoài, mà ở bản chất thuần khiết bên trong. Tiếng kiếm ngân khẽ của Cổ Kiếm Hồn như một làn nước mát lành giữa dòng sông ý chí nóng bỏng của Thiết Giáp Thành, giúp Tần Mặc giữ vững tâm trí.
"Không phải chỉ là áp lực vật lý, cũng không phải chỉ là sát cơ," Tần Mặc cất tiếng thì thầm, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy suy tư, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Hắn đang chìm sâu vào dòng chảy ý chí của thành phố, cố gắng thấu hiểu gốc rễ của nó. "Ta cảm nhận được một ý chí... một nỗi sợ hãi sâu thẳm ẩn giấu đằng sau sự kiên cố này. Nó không chỉ muốn trở nên mạnh mẽ, mà còn muốn trở nên... không thể tổn thương. Nó muốn thành tiên, nhưng theo cách của một pháo đài, một sự bất khả xâm phạm tuyệt đối."
Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn xa xăm lướt qua những bức tường thép. Hắn thấy được sự cuồng vọng ẩn trong sự kiên cố, một khao khát được bảo vệ đến mức cực đoan, thậm chí là đánh mất bản chất. Nó giống như một sinh linh bị tổn thương sâu sắc, sau đó quyết định xây dựng một lớp vỏ bọc dày đến mức không ai có thể chạm vào. Đây chính là một biến thể khác của khát vọng "thăng cấp" cực đoan mà hắn đã từng chứng kiến, nhưng ở một quy mô lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Thiết Giáp Thành không chỉ là một cấu trúc vật lý, mà là một thực thể sống, một linh hồn bị ám ảnh bởi sự an toàn. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," lời cảnh báo cổ xưa lại vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, và hắn nhận ra rằng Thiết Giáp Thành chính là một ví dụ sống động cho sự lệch lạc đó. Nó không muốn trở thành một thành phố cân bằng, mà muốn trở thành một pháo đài thần thánh, không thể bị hủy diệt, từ bỏ mọi yếu tố mềm yếu, linh hoạt để đổi lấy sự cứng rắn tuyệt đối.
Tần Mặc biết, đây sẽ là một thử thách khó khăn gấp bội so với Cổ Kiếm Hồn. Một thanh kiếm có thể tìm thấy bản ngã thuần khiết trong kiếm tính của nó. Nhưng một tòa thành, với hàng ngàn, hàng vạn khối vật chất cấu thành, với ý chí bảo vệ hàng triệu sinh linh bên trong, liệu nó có thể từ bỏ khao khát "bất khả xâm phạm" để tìm về một "thành tính" cân bằng hơn? Liệu nó có thể chấp nhận sự yếu mềm, sự tổn thương như một phần của bản chất, thay vì che giấu nó dưới lớp vỏ thép vĩnh cửu? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, tạo nên một áp lực vô hình nhưng cực kỳ nặng nề lên đôi vai gầy của hắn. Tô Lam nhìn Tần Mặc, nàng biết hắn đang cảm nhận những điều sâu sắc hơn nàng rất nhiều. Nàng chỉ có thể siết chặt kiếm, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào xảy ra. Hắc Phong khẽ dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một lời trấn an, hay cũng có thể là một lời nhắc nhở rằng nó luôn ở bên cạnh hắn. Tần Mặc khẽ vuốt ve đầu Hắc Phong, rồi lại nhìn về phía Thiết Giáp Thành, ánh mắt kiên định. Hắn phải tìm ra cách để thấu hiểu nó, thấu hiểu nỗi sợ hãi và khao khát sâu thẳm ẩn chứa bên dưới lớp vỏ thép lạnh lẽo kia.
***
Hành trình đến cổng thành là một đoạn đường dài, băng qua những thảo nguyên đã được khai khẩn và những cánh đồng khô cằn. Dọc hai bên đường, những ngọn đồi trọc trụi, đá lởm chởm, càng làm nổi bật vẻ hùng vĩ nhưng cũng cô độc của Thiết Giáp Thành. Nắng đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia lửa gay gắt xuống mặt đất, khiến không khí trở nên nóng bức và ngột ngạt. Những cơn gió mạnh thổi đến, mang theo mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy khét lẹt và một chút mùi dầu máy khó tả, phả vào mũi Tần Mặc. Đó là mùi của sự công nghiệp, của lao động cật lực, của một thế giới mà kim loại và hỏa lực ngự trị.
Khi Tần Mặc và đồng đội đến gần, cổng thành khổng lồ hiện ra một cách choáng ngợp. Nó không phải là một cánh cổng đơn thuần, mà là một tổ hợp kiến trúc phức tạp, được làm từ những tấm hợp kim đen bóng, dày cộp đến mức khó tin. Trên bề mặt hợp kim, những hoa văn cơ khí và phù văn phòng ngự được khắc họa tinh xảo, ẩn chứa sức mạnh và công nghệ vượt trội. Hai bên cổng, những khẩu pháo tinh xảo được đặt trên các bệ đỡ khổng lồ, hướng nòng súng đen ngòm ra bên ngoài, sẵn sàng khai hỏa bất cứ lúc nào. Phía trên cổng, một hệ thống lưới sắt khổng lồ và các cơ quan phòng ngự tinh vi khác được sắp đặt, tạo thành một lớp bảo vệ gần như tuyệt đối.
Trước cổng thành, hai hàng lính gác mặc giáp trụ nặng nề, thân hình cường tráng, đứng thẳng tắp như những pho tượng đồng. Giáp trụ của họ được làm từ thép xám bóng loáng, mỗi khớp nối đều được gia cố kỹ lưỡng, che kín gần như toàn bộ cơ thể, chỉ để lộ đôi mắt sắc lạnh và đầy vẻ cảnh giác. Tay họ cầm những cây trường thương dài và sắc bén, mũi thương ánh lên hàn quang dưới nắng gắt. Mỗi hơi thở của họ đều đều, mỗi cử động đều dứt khoát và có kỷ luật thép. Sự hiện diện của họ tạo thành một bức tường vững chắc, không cho phép bất kỳ sự lỏng lẻo hay yếu mềm nào tồn tại.
Khi Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong tiến đến, một trong số Phàm Nhân Thị Vệ, người có vẻ ngoài dũng mãnh nhất, bước lên một bước, cây trường thương trong tay khẽ hạ thấp xuống, tạo thành một hàng rào vô hình. Giọng hắn trầm và vang dội, đầy vẻ uy nghiêm nhưng cũng không giấu được một chút căng thẳng khi đối diện với Hắc Phong to lớn. "Người từ đâu đến? Vào thành có mục đích gì? Binh khí và linh thú phải được kiểm tra nghiêm ngặt." Hắn không hề chớp mắt, ánh mắt dò xét quét qua Tần Mặc và Tô Lam, đặc biệt dừng lại lâu hơn ở Hắc Phong và chuôi kiếm của Tô Lam. Hắn không thể nhìn thấy Cổ Kiếm Hồn ẩn sâu trong người Tần Mặc, nhưng dường như vẫn cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, thuần khiết đang tỏa ra từ hắn.
Từ trong đám lính gác, một người đàn ông mặc giáp trụ tinh xảo hơn, thân hình cao lớn, bước ra. Đó là Thủ Vệ trưởng. Vẻ mặt của hắn nghiêm nghị, đôi mắt hằn lên những nếp nhăn của năm tháng tuần tra và cảnh giác. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, ánh mắt sắc bén như dao cạo, quét một lượt từ đầu đến chân Tần Mặc và Tô Lam. Sau hắn là một người đàn ông khác, ăn mặc gọn gàng hơn, tay cầm một cuộn giấy da và một cây bút lông, ánh mắt lý trí và thực dụng, đó là Thiết Giáp Phụ Tá. Hắn dường như là người ghi chép và thực thi các quy tắc.
Tô Lam bước lên trước một bước, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng cũng ẩn chứa sự kiên định. Nàng biết, trong hoàn cảnh này, sự đối đầu trực diện là không khôn ngoan. "Chúng ta là lữ khách qua đường," nàng nói, giọng rõ ràng và mạch lạc, không nhanh không chậm. "Chúng ta đến Thiết Giáp Thành để tìm hiểu về nghệ thuật rèn đúc và các công nghệ phòng ngự tiên tiến. Nghe nói Thiết Giáp Thành là nơi hội tụ tinh hoa của sự kiên cố." Nàng cố tình dùng những lời lẽ phù hợp với bản chất của thành phố này, với hy vọng làm dịu đi sự cảnh giác.
Thủ Vệ trưởng gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không hề thay đổi. Hắn ra hiệu cho Thiết Giáp Phụ Tá. Người phụ tá nhanh chóng giở cuộn giấy da ra, ánh mắt sắc lạnh quét một lượt qua Tô Lam. "Quy định của Thiết Giáp Thành là bất khả xâm phạm. Mọi vật phẩm có thể gây nguy hiểm đều phải được niêm phong tạm thời tại kho vật phẩm. Linh thú không được phép vào thành. Chúng sẽ được bố trí tại khu vực chuồng trại đặc biệt, có lính gác canh giữ nghiêm ngặt. Người và vật sẽ bị tách rời." Giọng hắn đều đều, không một chút cảm xúc, như đang đọc một điều luật đã khắc sâu vào đá. Đây không phải là một đề nghị, mà là một mệnh lệnh.
Hắc Phong khẽ gầm nhẹ, một tiếng gầm gừ trầm đục, hàm răng nanh sắc nhọn khẽ lộ ra. Ánh mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ bất mãn, nhưng nó vẫn giữ nguyên vị trí, không hề có ý định tấn công. Tần Mặc khẽ đặt tay lên đầu Hắc Phong, vuốt nhẹ bộ lông đen tuyền của nó, truyền đi một ý niệm trấn an. Hắc Phong hiểu ý, tiếng gầm gừ dần tắt, nhưng sự cảnh giác trong đôi mắt nó vẫn không hề giảm bớt. Tần Mặc biết, Hắc Phong đang cảm nhận được sự uy hiếp từ ý chí của thành phố, một thứ uy hiếp còn đáng sợ hơn cả một con thú dữ. Cổ Kiếm Hồn trong người Tần Mặc cũng khẽ rung động, truyền đến một cảm giác sắc bén nhưng tĩnh lặng. Nó như một lời nhắc nhở rằng ngay cả một thanh kiếm cũng cần sự cẩn trọng và kiên nhẫn.
Tần Mặc bước lên, nhìn thẳng vào mắt Thủ Vệ trưởng và Thiết Giáp Phụ Tá. "Chúng ta tuân thủ quy tắc của quý thành," hắn nói, giọng bình thản nhưng có sức nặng, không hề nao núng trước áp lực. Hắn hiểu rằng, sự cứng rắn này không phải là sự thù địch cá nhân, mà là bản chất của Thiết Giáp Thành, là ý chí của nó. Nó được xây dựng trên nỗi sợ hãi, và nỗi sợ hãi đó đã biến thành những quy tắc sắt đá. "Tuy nhiên, Cổ Kiếm này là vật bất ly thân của ta, nó không phải là binh khí thông thường." Tần Mặc khẽ chạm vào chuôi kiếm, không hề có ý định rút ra. "Còn Hắc Phong, nó là đồng bạn, không phải linh thú nuôi. Mong quý vị cân nhắc."
Thủ Vệ trưởng khẽ nhíu mày, ánh mắt quét lại chuôi kiếm của Tần Mặc. Hắn dường như cảm nhận được điều gì đó đặc biệt, nhưng vẫn lắc đầu kiên quyết. "Quy tắc là quy tắc. Thiết Giáp Thành không cho phép bất kỳ ngoại lệ nào. Nếu người không chấp thuận, có thể quay đầu. Nếu đã vào thành, phải tuân thủ." Hắn không hề nhượng bộ, ý chí kiên cố của hắn như một bức tường không thể xuyên thủng.
Tần Mặc không tranh cãi thêm. Hắn hiểu rằng, ở đây, lý lẽ không thể lay chuyển được ý chí sắt đá. Chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc mới có thể tìm thấy một khe hở. Hắn gật đầu, chấp thuận những điều kiện. Tô Lam cũng gật đầu, ánh mắt nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng nàng đã dấy lên sự lo lắng. Nàng biết Tần Mặc không sợ hãi, nhưng liệu hắn có thể làm gì trước một ý chí kiên cố đến mức này?
Hắc Phong được dẫn đi bởi một nhóm lính gác, nó quay đầu nhìn Tần Mặc một lần cuối, đôi mắt đỏ rực như muốn nói điều gì đó, rồi lặng lẽ bước theo. Cổ Kiếm Hồn trong người Tần Mặc cũng được niêm phong tạm thời theo quy định, nhưng Tần Mặc vẫn cảm nhận được sự hiện diện của nó, tĩnh lặng và sắc bén, như một phần không thể tách rời của bản thân. Tần Mặc hít một hơi sâu, cảm nhận mùi sắt và bụi bặm trong không khí. Bước qua cánh cổng khổng lồ, hắn bước vào một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới được định hình bởi ý chí bất khả xâm phạm của Thiết Giáp Thành.
***
Sau khi Hắc Phong được bố trí ở một khu vực riêng biệt dưới sự giám sát nghiêm ngặt của các Phàm Nhân Thị Vệ, Tần Mặc và Tô Lam được phép bước vào bên trong Thiết Giáp Thành. Cánh cổng hợp kim đen bóng khổng lồ nặng nề đóng lại phía sau lưng họ với một tiếng "ầm" vang dội, như một lời tuyên bố về sự tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Ngay lập tức, Tần Mặc cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Áp lực vô hình từ ý chí thành linh càng trở nên dày đặc hơn, bao trùm lấy mọi giác quan, khiến mỗi hơi thở cũng trở nên nặng nề.
Bên trong, Thiết Giáp Thành không phải là một thành phố nhộn nhịp thông thường, mà là một mê cung khổng lồ của các công trình kiến trúc bằng kim loại và đá kiên cố. Không có những khu chợ ồn ào, những con phố rực rỡ sắc màu hay những khu vườn xanh tươi. Thay vào đó là những con đường lát đá phẳng lì, rộng lớn nhưng ít người qua lại, hai bên là những tòa nhà cao tầng vươn thẳng lên trời, được xây dựng từ những khối đá đen và xám, xen kẽ với các tấm hợp kim sáng bóng. Các cửa sổ của những tòa nhà này nhỏ hẹp và được gia cố bằng lưới sắt, trông giống hệt như những lỗ châu mai trên pháo đài thu nhỏ. Mỗi công trình đều mang một vẻ thực dụng, không chút hoa mỹ, hoàn toàn tập trung vào chức năng phòng thủ và sản xuất.
Tiếng động trong thành phố cũng hoàn toàn khác biệt. Không có tiếng cười đùa rộn rã hay tiếng rao hàng. Thay vào đó là một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của âm thanh công nghiệp và quân sự. Tiếng búa rèn "cắc... cắc... cắc" vang vọng từ những lò rèn ẩn sâu trong lòng đất, xen lẫn tiếng kiếm va chạm "leng keng" từ các trường tập luyện. Đâu đó, tiếng hô hào huấn luyện dứt khoát của lính tráng vang lên đều đều, cùng với tiếng bánh xe kim loại nghiến ken két trên đường khi những cỗ xe vận chuyển hàng hóa nặng nề di chuyển. Gió mạnh rít qua các khe hở của tường thành và kiến trúc, tạo ra những âm thanh u uẩn, như tiếng than khóc của một linh hồn bị giam cầm. Thỉnh thoảng, tiếng gọi tuần tra vang vọng, sắc lạnh và nghiêm nghị, nhắc nhở về sự hiện diện không ngừng của lực lượng phòng vệ. Từ các công xưởng khổng lồ, tiếng rầm rì của máy móc và lò luyện kim vang lên không ngừng, tạo thành một nhịp điệu đều đặn, không ngừng nghỉ của sự sản xuất và củng cố. Tần Mặc cũng ngửi thấy mùi khói bụi, mồ hôi từ những người thợ và binh lính, xen lẫn mùi da thuộc và nhựa đường, tất cả hòa quyện vào một hương vị của sự lao động và kỷ luật.
Người dân trong thành di chuyển nhanh chóng, ít giao tiếp với nhau. Họ mặc những bộ trang phục đơn giản, màu sắc tối, thân hình khỏe mạnh và dứt khoát. Ánh mắt họ luôn cảnh giác, quét ngang dọc xung quanh, không một chút lơ là. Họ không đi bộ nhàn tản, mà dường như luôn có mục đích, vội vã như những bánh răng trong một cỗ máy khổng lồ. Không có những gương mặt tươi cười, không có những ánh mắt tò mò. Tất cả đều chìm đắm trong một sự nghiêm nghị, một sự tự chủ đến mức đáng sợ.
Tần Mặc bước đi giữa những con phố đó, đôi mắt hắn không chỉ nhìn, mà còn cảm nhận. Hắn cảm nhận được ý chí của thành linh xuyên suốt mọi ngóc ngách, như một mạng lưới tinh thần khổng lồ đang bảo vệ và giám sát. Mỗi khối đá, mỗi tấm thép, mỗi bức tường đều là một phần của ý chí đó, hòa quyện thành một thực thể duy nhất. Nó không phải là một ý chí độc lập tách rời, mà là một ý chí được dệt nên từ hàng triệu mảnh ghép vật chất và tinh thần của thành phố. Ý chí ấy không hề ác độc, nhưng nó cứng rắn, lạnh lùng và tuyệt đối. Nó không cho phép sự yếu mềm, không chấp nhận sự thỏa hiệp.
Tô Lam đi bên cạnh Tần Mặc, nàng thì thầm, giọng nàng vang lên giữa không gian đầy áp lực. "Mọi thứ ở đây đều toát lên sự phòng thủ. Ngay cả con người cũng mang vẻ cảnh giác như một binh sĩ, như thể họ là một phần của những bức tường này." Nàng đã cảm nhận được sự khác biệt sâu sắc giữa Thiết Giáp Thành và Vạn Kiếm Thành. Vạn Kiếm Thành có sự linh hoạt, có sự tìm kiếm cái tôi của từng thanh kiếm. Còn Thiết Giáp Thành, dường như đã từ bỏ cái tôi cá nhân để hòa mình vào một ý chí tập thể, một ý chí phòng thủ không thể lay chuyển.
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua những bức tường thép để thấu hiểu tâm can của thành phố. "Đúng vậy, đó là phản chiếu của ý chí thành linh," hắn đáp, giọng trầm hơn. "Nỗi sợ bị tổn thương... đã biến thành nỗi ám ảnh về sự bất khả xâm phạm. Nó không chỉ muốn phòng thủ, mà còn muốn trở thành bản thân sự phòng thủ. Nó muốn hóa thành thần binh, trở thành một bức tường không bao giờ sụp đổ, một pháo đài không bao giờ bị phá hủy, một sự bất tử theo cách của riêng nó. Đây là một dạng 'thăng cấp' cực đoan khác, không phải là linh khí hay sức mạnh cá nhân, mà là sự kiên cố tuyệt đối."
Hắn cảm nhận được sâu thẳm bên dưới lớp vỏ cứng rắn ấy là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một ký ức đau thương nào đó đã in hằn vào "vật tính" của thành phố, khiến nó phải gồng mình lên để chống lại mọi mối đe dọa. Nỗi sợ hãi này không phải là của một cá nhân, mà là của một tập thể, của hàng ngàn năm tồn tại và bảo vệ. Nó có thể đã từng chứng kiến sự hủy diệt, sự sụp đổ, và từ đó, đã khắc sâu vào bản chất của mình một lời thề: "Không bao giờ nữa." Đây có lẽ là lý do Thiên Diệu Tôn Giả và các dự án "thăng cấp" quy mô lớn lại có thể bén rễ tại những nơi như thế này, lợi dụng nỗi sợ hãi và khao khát được bảo vệ để thúc đẩy con đường "thăng tiên" cực đoan.
Tần Mặc biết, để cảm hóa được Thiết Giáp Thành Linh, hắn không thể dùng cách đơn giản như với Cổ Kiếm Hồn. Thiết Giáp Thành Linh không chỉ là một ý chí, mà là một hệ thống phức tạp, một tập hợp của hàng triệu ý niệm phòng thủ. Hắn cần phải tìm ra "nỗi sợ hãi sâu thẳm" đó, tìm ra vết thương nguyên thủy đã định hình nên "vật tính" của nó. Chỉ khi đó, hắn mới có thể thuyết phục nó rằng sức mạnh thực sự không nằm ở lớp vỏ thép kiên cố, mà ở sự cân bằng, ở khả năng chấp nhận sự yếu mềm, sự thay đổi như một phần không thể thiếu của sự sống.
Cổ Kiếm Hồn trong người Tần Mặc khẽ lay động, như một lời nhắc nhở. Nó đã tìm thấy bản ngã của mình, không cần phải trở thành thần binh để chứng minh giá trị. Liệu Thiết Giáp Thành có thể làm được điều tương tự? Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự phức tạp của ý chí thành linh. Thử thách này không chỉ là một cuộc đối đầu về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về triết lý, về việc định nghĩa lại ý nghĩa của sự kiên cố và sự tồn tại. Hắn hít một hơi sâu, đôi mắt mở ra, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết. Con đường phía trước còn dài, nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt với nó, mang theo chân lý cổ xưa và niềm hy vọng về một Huyền Vực cân bằng.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.