Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 354: Hồn Kiếm Khát Vọng: Sắc Bén và Mục Đích

Tàng Khí Các, một khối kiến trúc đá sừng sững, lạnh lẽo như một lăng mộ khổng lồ ẩn chứa vô vàn bí mật và linh hồn kiếm. Bên trong, mùi sắt gỉ hòa quyện với hương dầu bảo quản và linh khí nồng đậm từ những pháp bảo cổ xưa, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa mang nặng bi tráng. Từng chiếc giá treo vũ khí cao vút, từng tủ kính trưng bày những thanh kiếm im lìm, tất cả đều toát lên vẻ uy nghi của thời gian và lịch sử. Tiếng gió khẽ rít qua khe cửa, va vào những mảnh kim loại nhỏ đâu đó, tạo nên những âm thanh lanh canh rất khẽ, như lời thì thầm của những linh hồn kiếm đã ngủ vùi qua bao thế kỷ.

Tần Mặc đứng đó, trước tủ kính cũ kỹ chứa Cổ Kiếm Hồn, thân hình hắn không chút lay động dù luồng ý chí sắc bén, cuồng nhiệt từ linh hồn kiếm không ngừng va đập vào tâm trí hắn. Nó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một làn sóng áp lực tinh thần, một sự tuyên bố đầy kiêu hãnh và thách thức, như muốn xé toạc mọi thứ dám chống lại nó. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận cái lạnh buốt của không gian và sự nóng bỏng của ý chí đối phương. Đôi mắt Tần Mặc vẫn khép hờ, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, hắn đang đối diện với một cơn bão dữ dội. Hắn không chống cự lại sự mãnh liệt ấy, mà như một dòng sông rộng lớn, hắn đón nhận, bao dung, và dần dần bao bọc lấy nó bằng năng lực "ý chí tồn tại" của mình. Hắn không muốn đối kháng, mà muốn thấu hiểu, muốn cho Cổ Kiếm Hồn thấy rằng có một con đường khác, một sự lựa chọn khác.

Tô Lam đứng phía sau Tần Mặc một bước, ánh mắt nàng như chim ưng dõi theo từng biểu hiện nhỏ nhất trên khuôn mặt hắn. Nàng có thể cảm nhận được sự căng thẳng vô hình trong không khí, một thứ áp lực khiến Vô Danh Kiếm bên hông nàng khẽ rung lên bần bật, như đang cộng hưởng với cuộc đối đầu ý chí kia. Nàng siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng sắc sảo lộ rõ vẻ cảnh giác. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tủ kính. Một tiếng gầm gừ nhẹ, trầm đục thoát ra từ cổ họng nó, bộ lông trên lưng khẽ dựng đứng, biểu thị sự bất an và sẵn sàng bảo vệ chủ nhân bất cứ lúc nào. Nó cũng cảm nhận được sự nguy hiểm, không phải từ lưỡi kiếm, mà từ chính cái ý chí ẩn chứa bên trong.

Trong tâm trí Tần Mặc, tiếng vọng của Cổ Kiếm Hồn vang lên, mạnh mẽ và ngạo nghễ, mang theo sự tức giận khi ý chí của nó không thể nghiền nát kẻ phàm trần này. *“Kẻ phàm trần! Ngươi dám làm gì trước ý chí vĩ đại của ta? Ngươi nghĩ mình là ai mà dám chất vấn khát vọng của một linh hồn kiếm đã tồn tại qua hàng ngàn năm chiến trường? Ta sẽ vượt qua giới hạn của kiếm, thành thần binh vô thượng, vĩnh cửu bất diệt! Ngươi có hiểu thế nào là vĩnh cửu không, kẻ chỉ sống vài chục năm ngắn ngủi kia?”*

Luồng ý niệm đó như một cơn sóng thần, nhưng Tần Mặc vẫn đứng vững. Hắn không trả lời bằng ngôn từ hùng hồn, mà bằng một ý chí tĩnh lặng, kiên định, như một tảng đá ngàn năm giữa dòng thác lũ. Hắn không tranh luận về sự "vĩ đại" hay "thần binh" mà Cổ Kiếm Hồn khao khát, mà hắn quay trở lại với câu hỏi cốt lõi về bản chất và mục đích. *“Ngươi khao khát sức mạnh, nhưng sức mạnh đó có còn là ngươi? Khi ngươi từ bỏ hình hài, từ bỏ bản chất kim loại, từ bỏ cái tên ‘kiếm’ mà ngươi đã mang theo qua bao nhiêu thăng trầm, thì ngươi sẽ là gì? Một thực thể không tên, không gốc rễ, liệu có còn là vĩnh cửu? Sắc bén tột cùng, nhưng để làm gì? Để hủy diệt chính bản chất của mình sao? Ngươi muốn vượt lên, nhưng ngươi có chắc là ngươi đang tiến lên, hay chỉ là đang chạy trốn khỏi chính mình?”*

Ý chí của Tần Mặc không mang theo sự phán xét hay đối kháng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một cái ôm vô hình đối với sự cuồng loạn của Cổ Kiếm Hồn. Dần dần, luồng ý chí hung hãn kia bắt đầu dịu xuống, không phải vì bị khuất phục, mà như một ngọn lửa dữ dội được bao bọc bởi một không gian rộng lớn và bình yên, nó bắt đầu bộc lộ những vết nứt, những nỗi sợ hãi ẩn giấu bên trong. Sự giằng xé nội tâm của Cổ Kiếm Hồn đã bắt đầu, một cuộc đối thoại không tiếng động, nhưng lại mãnh liệt hơn bất kỳ trận chiến nào. Tần Mặc đã thành công trong việc chuyển hóa một cuộc đối đầu ý chí thành một cuộc khám phá nội tâm sâu sắc, cả cho hắn và cho Cổ Kiếm Hồn.

***

Bầu không khí trong Tàng Khí Các vẫn đặc quánh mùi kim loại và linh khí, nhưng sự căng thẳng tột độ ban đầu đã dần dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác nặng nề, trầm mặc hơn. Tần Mặc vẫn đứng yên, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng luồng năng lượng từ hắn đã trở nên ôn hòa, bao dung hơn, như dòng nước len lỏi vào từng ngóc ngách sâu thẳm nhất của Cổ Kiếm Hồn. Dưới sự "thấu hiểu" không ngừng của Tần Mặc, Cổ Kiếm Hồn, vốn kiêu hãnh và bất khuất, bắt đầu bộc lộ những ký ức, những nỗi đau đã chôn giấu hàng ngàn năm. Đó là những hình ảnh vụt qua trong tâm trí Tần Mặc: từ thuở sơ khai, nó được rèn ra từ quặng sắt thô sơ, chịu đựng ngàn vạn lần tôi luyện trong lửa và nước, để rồi mang hình hài của một thanh kiếm. Nó nhớ những trận chiến đầu tiên, những vết nứt nhỏ trên lưỡi kiếm, những lần được mài giũa lại sau mỗi lần xung trận.

Nó nhớ những chủ nhân đã từng nắm giữ nó, từ những chiến binh dũng mãnh, những kiếm khách tài hoa, cho đến những vị tướng quân oai phong. Nó đã cùng họ trải qua vinh quang và cay đắng, chứng kiến họ chiến đấu, đổ máu, và cuối cùng gục ngã. Nó cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng khi bị bỏ rơi trên chiến trường hoang tàn, khi bị vùi lấp dưới đống đổ nát, khi bị lãng quên trong một góc tối, chờ đợi sự mục nát và tiêu vong. Nỗi khao khát được công nhận, được trở nên mạnh mẽ hơn mọi thanh kiếm khác, để không bao giờ bị bỏ quên, không bao giờ bị gãy vỡ, không bao giờ phải chịu đựng sự yếu đuối của kim loại, đã ăn sâu vào cốt tủy của nó, trở thành khát vọng "thăng cấp" mãnh liệt, bất diệt.

Trong dòng ký ức hỗn loạn đó, tiếng vọng của Cổ Kiếm Hồn trở nên trầm hơn, không còn sự ngạo nghễ ban đầu, mà pha lẫn thống khổ và một niềm tự hào cố chấp. *“Ta đã chém xuyên vạn vật, xuyên qua giáp trụ dày đặc, xuyên qua cả những cấm chế kiên cố nhất! Ta đã cắt đứt sinh mệnh của vô số kẻ địch, đã bảo vệ vô số chủ nhân. Ta đã chứng kiến sự sụp đổ của các đế chế, sự ra đời của những kỷ nguyên mới. Ta đã đạt đến đỉnh cao của sự sắc bén, của sức mạnh mà một thanh kiếm có thể đạt được. Nhưng… nhưng ta vẫn chỉ là một thanh kiếm! Một công cụ! Một vật phẩm vô tri, phụ thuộc vào ý chí của kẻ cầm giữ! Ta không muốn vậy! Ta muốn vượt lên, trở thành Đạo! Một Đạo kiếm của riêng ta! Một tồn tại độc lập, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, vĩnh viễn không hư hoại, không bị lãng quên!”* Tiếng vọng đó mang theo sự tuyệt vọng sâu sắc, như tiếng rên của kim loại đang bị bẻ cong đến giới hạn.

Tần Mặc tiến thêm một bước, bàn tay hắn khẽ giơ lên, không chạm vào tủ kính, mà như đang chạm vào chính luồng ý chí của Cổ Kiếm Hồn. Một luồng linh lực ấm áp, nhẹ nhàng từ Tần Mặc lan tỏa, không phải để áp chế, mà như một sự an ủi, một lời đồng cảm thầm lặng. *“Ngươi muốn trở thành Đạo, vậy Đạo của ngươi là gì?”* Tần Mặc truyền ý chí, giọng điệu hắn nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sức nặng ngàn cân, như đang lay động tận sâu linh hồn của Cổ Kiếm Hồn. *“Là vứt bỏ bản chất kiếm của mình để trở thành thứ khác sao? Là từ bỏ đi những gì đã làm nên ngươi, những gì ngươi đã trải qua, những gì đã định hình nên khát vọng của ngươi, chỉ để trở thành một thực thể không tên, không hình, không gốc rễ? Hay là rèn giũa bản chất kiếm đến tận cùng, để nó trở thành Đạo? Biến sự sắc bén, sự kiên cường, sự trung thành, sự gắn kết mà một thanh kiếm có thể đạt được đến mức tối thượng, để chính những điều đó làm nên Đạo của ngươi? Đạo của một thanh kiếm không cần phải là Đạo của trời đất, mà là Đạo của chính kiếm, của sự tồn tại độc nhất vô nhị của ngươi.”*

Luồng ý chí của Cổ Kiếm Hồn đột nhiên trở nên hỗn loạn hơn, không còn sự cuồng nhiệt hay thống khổ mãnh liệt ban đầu, mà thay vào đó là một sự hoang mang sâu sắc. Nó như một dòng sông đang chảy xiết bỗng gặp phải một tảng đá lớn, bị chia cắt, xoáy tròn, không biết nên đi lối nào. *“...Bản chất kiếm... đến tận cùng? Ý chí chém phá, không ngừng vươn lên, há chẳng phải là bản chất đó sao? Vượt qua mọi giới hạn, vượt qua cả sinh tử, há chẳng phải là con đường để đạt đến tận cùng của Đạo kiếm sao? Chẳng lẽ... bấy lâu nay... ta đã hiểu sai về Đạo kiếm?”* Tiếng vọng đó giờ đây yếu ớt hơn nhiều, mang theo sự bối rối, như một đứa trẻ lạc lối giữa đêm đen.

Tô Lam, đứng cách đó không xa, cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí. Luồng áp lực vô hình bao trùm Tần Mặc đã dịu đi rất nhiều, nhưng thay vào đó là một sự dao động mạnh mẽ hơn, như có thứ gì đó đang được khuấy động từ sâu bên trong. Đôi mắt nàng không rời khỏi Tần Mặc, cố gắng nắm bắt từng ý niệm mà hắn đang truyền đi, từng lời nói không thành tiếng mà nàng chỉ có thể cảm nhận được qua sự lay động của linh khí. Nàng biết, Tần Mặc đang chạm đến một điểm cốt lõi, một sự thật đau đớn mà Cổ Kiếm Hồn đã cố chấp chối bỏ hàng ngàn năm. Đây không chỉ là một cuộc đối thoại, mà là một cuộc phẫu thuật linh hồn, một quá trình đầy rủi ro và cần sự thấu hiểu tột cùng.

***

Thời gian trôi qua, bầu trời bên ngoài Tàng Khí Các đã dần chuyển sang sắc chiều tà, ánh sáng cam đỏ yếu ớt len lỏi qua những ô cửa sổ đá, nhuộm lên những giá treo kiếm một màu vàng úa cổ kính. Không gian vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có sự giao thoa không ngừng của hai luồng ý chí vô hình đang khuấy động từng hạt bụi trong không khí. Tần Mặc vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt hắn dù nhắm nghiền nhưng toát lên một sự tập trung tuyệt đối, như thể toàn bộ thế giới của hắn giờ đây chỉ còn là cuộc đối thoại với Cổ Kiếm Hồn.

Hắn cảm nhận được sự giằng xé dữ dội trong linh hồn kiếm, như hai dòng nước chảy ngược đang va đập vào nhau. Một bên là khát vọng "thăng cấp", thoát ly khỏi bản chất kim loại, trở thành một thực thể siêu việt, vĩnh cửu. Một bên là những lời chất vấn của Tần Mặc, những câu hỏi về mục đích, về bản chất, về giá trị thực sự của một thanh kiếm. Hắn biết, đây là thời điểm quan trọng nhất, là lúc hắn phải trình bày rõ ràng triết lý của mình, không chỉ để thuyết phục Cổ Kiếm Hồn, mà còn để củng cố niềm tin vào con đường cân bằng mà hắn đang theo đuổi.

Tần Mặc truyền ý chí, giọng nói tinh thần của hắn trầm tĩnh và rõ ràng hơn bao giờ hết, như dòng suối mát lành gột rửa bụi trần, gieo vào tâm trí Cổ Kiếm Hồn những hạt mầm suy nghĩ mới. *“Một thanh kiếm vĩ đại, không cần phải là tiên, không cần phải là thần. Nó là kiếm. Là lưỡi đao chém tan mọi bất công, là lá chắn bảo vệ thiện lương. Nó là sự nối dài của ý chí, là biểu tượng của niềm tin, của sự gắn kết không thể tách rời giữa nó và người sử dụng. Sức mạnh của nó không nằm ở việc nó có thể trở thành thứ gì khác, mà ở việc nó là chính nó, một cách hoàn hảo nhất, tận cùng nhất.”*

Hắn tiếp tục, dẫn dắt Cổ Kiếm Hồn quay về với những giá trị cốt lõi đã bị lãng quên trong suốt hàng ngàn năm truy cầu sức mạnh. *“Ngươi đã chém phá vạn vật, vậy ngươi có bao giờ hỏi mình, ngươi chém vì điều gì? Vì mục đích gì? Một thanh kiếm chỉ biết sắc bén mà không có mục đích, không có sự gắn kết, chẳng qua chỉ là một khối sắt vô tri, dù có thể chém đứt cả núi sông. Nó có thể hủy diệt, nhưng nó không thể kiến tạo. Nó có thể mạnh mẽ, nhưng nó không có linh hồn. Sức mạnh của ngươi, Cổ Kiếm Hồn, không chỉ nằm ở độ sắc bén, mà còn ở việc ngươi đã từng là bạn đồng hành của những anh hùng, là hiện thân cho ý chí chiến đấu của họ, là một phần của lịch sử, của truyền thuyết. Đó mới là vĩnh cửu, là bất diệt, không phải là việc biến đổi thành một thứ khác xa lạ.”*

Tần Mặc tạm dừng, cho phép những lời của hắn thấm sâu vào từng ngóc ngách của Cổ Kiếm Hồn. Hắn gợi ý rằng việc 'thoát ly' bản chất chỉ dẫn đến sự mất mát, một sự lạc lối trong mê cung của sự tồn tại, trong khi việc 'tinh luyện' bản chất, thấu hiểu và phát huy tối đa giá trị của chính mình, mới là con đường dẫn đến sự vĩ đại thực sự, một sự vĩ đại không cần phải vay mượn từ bất kỳ đâu. *“Khi một thanh kiếm từ bỏ bản chất của mình, nó sẽ mất đi cái tên, mất đi ý nghĩa, mất đi cả linh hồn mà nó đã bồi đắp qua bao thế kỷ. Nó sẽ trở thành một tồn tại không hình, không dáng, không còn là ‘kiếm’ nữa. Liệu một tồn tại như vậy có còn là vĩnh cửu? Hay chỉ là một hư vô, một sự lãng quên còn đáng sợ hơn cả cái chết?”*

Sự dao động trong luồng ý chí của Cổ Kiếm Hồn trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết, như một cơn địa chấn đang diễn ra trong tâm khảm nó. Luồng linh khí quanh thanh kiếm trong tủ kính lúc mạnh lúc yếu, lúc cuồng loạn lúc trầm lắng, biểu hiện cho sự giằng xé nội tâm đến tột cùng. Tiếng vọng của nó trong tâm trí Tần Mặc giờ đây yếu ớt hơn rất nhiều, không còn sự tự tin hay kiêu hãnh, chỉ còn lại sự băn khoăn và một nỗi hoang mang sâu sắc. *“...Mục đích... Gắn kết... Sắc bén... Linh hồn... Vĩnh cửu... Chẳng lẽ bấy lâu nay, ta đã đi sai đường? Chẳng lẽ khát vọng ‘thăng cấp’ của ta, được gieo mầm bởi những kẻ tự xưng là hiền giả, lại là con đường dẫn đến sự hủy diệt chính mình? Một khối sắt vô tri... một hư vô... đó có phải là cái kết mà ta đang tìm kiếm sao?”*

Tô Lam cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí. Luồng năng lượng xung quanh Tần Mặc không còn là áp lực đối kháng, mà là một sự bình yên sâu sắc, một sự kiên định không gì lay chuyển. Ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc đầy phức tạp, vừa ngưỡng mộ trước khả năng thấu hiểu và thuyết phục của hắn, vừa lo lắng cho sự tiêu hao tinh thần mà hắn đang gánh chịu. Hắc Phong, nằm phục dưới chân Tần Mặc, giờ đây đã hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ còn đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào thanh kiếm, như thể nó cũng đang lắng nghe, đang thấu hiểu cuộc đối thoại vô hình này. Cổ Kiếm Hồn, linh hồn kiếm đã từng khao khát thoát ly bản chất để vươn tới vĩnh cửu, giờ đây đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự lựa chọn mới, một con đường mà nó chưa bao giờ dám nghĩ tới, con đường trở về với chính mình, rèn luyện bản chất kiếm đến tận cùng để đạt được sự vĩ đại thực sự. Cuộc chiến tư tưởng đã kết thúc, nhưng một cuộc chiến nội tâm còn lớn hơn, sâu sắc hơn, mới chỉ thực sự bắt đầu trong linh hồn Cổ Kiếm Hồn.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free