Vạn vật không lên tiên - Chương 358: Chân Lý Dao Động: Kiếm Hồn Trong Mê Cung Ý Niệm
Tần Mặc khẽ nhắm nghiền hai mắt, thân hình gầy gò của hắn như một pho tượng tạc giữa không gian linh khí đang cuộn xoáy. Xung quanh hắn, Cổ Kiếm Hồn vẫn đang lơ lửng, nhưng không còn là hình ảnh vững chãi, thanh tịnh như khoảnh khắc cuối cùng của chương trước. Giờ đây, thân hình kiếm hồn ấy như một làn khói mờ ảo, lúc hiện rõ mồn một dáng vẻ uy nghi của một vị chiến tướng cổ xưa, lúc lại tan biến thành những hạt bụi linh quang li ti, rồi lại ngưng tụ thành một thanh kiếm cũ kỹ, rỉ sét, nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể đo lường. Kiếm khí của nó, vốn đã lắng đọng sau cuộc cảm hóa ban đầu, giờ đây lại bắt đầu dao động, không phải sự cuồng bạo của một linh vật bị giam cầm, mà là một sự giằng xé nội tại, một trận chiến giữa những ý niệm và niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy.
Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng chảy ý chí không ngừng tuôn trào, hòa quyện với ý niệm hỗn loạn của Cổ Kiếm Hồn. Hắn lắng nghe tiếng nói sâu thẳm nhất của nó, không phải bằng thính giác, mà bằng sự thấu cảm tuyệt đối của một người có thể nghe được “ý chí tồn tại” của vạn vật. Đó là một bản giao hưởng của khát vọng và sợ hãi, của vinh quang quá khứ và sự bất an về tương lai.
*“Ngươi không cần phải trở thành thần, cũng không cần phải quên đi sự sắc bén vốn có của mình,”* Tần Mặc truyền đi ý niệm, giọng nói tinh thần của hắn vang vọng trong tâm thức Cổ Kiếm Hồn, nhẹ nhàng nhưng kiên định như những làn sóng vỗ vào bờ đá. *“Sức mạnh chân chính của ngươi nằm ở sự kiên định, ở ý chí bảo vệ, ở sự trung thành với bản chất của một thanh kiếm. Một thanh kiếm không chỉ để chém, để hủy diệt, mà còn để giữ vững, để bảo hộ. Ngươi là kiếm, ngươi tồn tại để làm kiếm, để hoàn thành ý nghĩa của một thanh kiếm. Tại sao phải vứt bỏ điều đó để trở thành một thứ khác, một thứ mà ngay cả bản thân ngươi cũng không thể định nghĩa rõ ràng?”*
Trong khoảnh khắc ấy, Cổ Kiếm Hồn như bị một luồng chấn động vô hình xuyên qua. Những hình ảnh chớp nhoáng, sắc nét như lưỡi dao, hiện lên trong tâm trí Tần Mặc. Đó là ký ức về những trận chiến vang dội, khi nó còn là một thần binh tối thượng, chém rách bầu trời, xé toạc đại địa, vinh quang chói lọi đến mức làm lu mờ cả những ngôi sao. Rồi lại là hình ảnh của một thanh kiếm đơn thuần, nằm im lìm trên giá, nhưng lại toát lên vẻ vững chãi, thanh tịnh, như một ngọn núi cổ thụ đứng vững giữa bão tố, không lay chuyển. Hai hình ảnh ấy, hai con đường ấy, đang giằng xé nó.
*“Ta… ta là gì?”* Ý niệm của Cổ Kiếm Hồn vang lên, đầy sự bối rối, đầy nỗi sợ hãi. Nó không phải một lời nói, mà là một cảm xúc thuần túy, một câu hỏi khắc khoải xuất phát từ tận cùng bản nguyên. Nó đã từng là một thần binh, một biểu tượng của quyền năng và sự hủy diệt. Giờ đây, Tần Mặc lại nói về sự kiên định, về bản chất, về việc *không cần* phải thăng cấp thành thứ gì đó cao hơn. Điều đó có nghĩa là nó sẽ mãi mãi là một thanh kiếm? Một thanh kiếm cũ kỹ, rỉ sét, bị bỏ quên trong Tàng Khí Các này? Nỗi sợ hãi trở thành “vô tri”, trở thành một phế vật, một vật vô dụng nếu không “thăng cấp” đang gặm nhấm nó, mạnh mẽ hơn cả khát vọng vươn tới đỉnh cao mà nó từng ấp ủ.
Bên ngoài kết giới ánh sáng cổ xưa, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tô Lam đứng vững như một ngọn tùng giữa phong ba, tay phải siết chặt chuôi kiếm của mình, ánh mắt phượng sắc bén quét qua từng gương mặt tu sĩ đang tụ tập. Nàng biết, những kẻ này không chỉ muốn phá vỡ kết giới mà còn muốn phá vỡ sự tập trung của Tần Mặc. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, gầm gừ nhẹ, tiếng gầm như một lời cảnh cáo trầm đục vang vọng trong Tàng Khí Các. Đôi mắt đỏ rực của nó nheo lại, hàm răng nanh trắng muốt lấp loáng dưới ánh sáng mờ ảo, luôn sẵn sàng lao vào bất cứ kẻ nào dám manh động.
Trần Trưởng Lão, với khuôn mặt đỏ bừng vì căm phẫn và thất vọng, bước tới sát kết giới, ánh mắt dán chặt vào Tần Mặc đang nhắm mắt và Cổ Kiếm Hồn đang chao đảo. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng này. Niềm tin, lý tưởng của cả Kỷ Nguyên Hiền Giả, của hàng ngàn năm tu luyện đang bị một thiếu niên yếu ớt, không linh căn này làm lung lay.
“Hắn đang làm gì với Cổ Kiếm Hồn? Hắn đang phá hoại một linh hồn quý giá!” Trần Trưởng Lão gào lên, giọng nói khàn đặc, mỗi lời như cố gắng xé toạc sự tĩnh lặng đang bao trùm. “Các ngươi không thể để hắn tiếp tục! Hắn là kẻ nghịch lý, hắn đang hủy hoại tương lai của Huyền Vực!” Hắn chỉ tay về phía Tần Mặc, vẻ mặt vặn vẹo vì phẫn nộ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt sắc sảo ấy lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ. Sợ hãi trước sự thay đổi, sợ hãi trước những điều nằm ngoài sự kiểm soát và lý giải của hắn. Mùi sắt, dầu bảo quản và linh khí nồng nặc trong Tàng Khí Các như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt.
***
Trần Trưởng Lão đứng sững sờ trước các tu sĩ khác, vẻ uy nghi thường ngày giờ đây đã bị thay thế bởi sự bối rối và căm phẫn tột độ. Ông ta nhìn chằm chằm vào Cổ Kiếm Hồn đang dao động bên trong kết giới, hình ảnh mờ ảo của nó như một thách thức trực diện đối với toàn bộ kiến thức và niềm tin mà ông ta đã dành cả đời để xây dựng. Trong mắt Trần Trưởng Lão, Cổ Kiếm Hồn không còn là linh vật quý giá, là biểu tượng của sức mạnh mà hắn từng muốn khai thác. Nó là một bí ẩn, một sự dị biệt mà hắn không thể nào hiểu được.
“Cái ác ma này đang thao túng kiếm hồn! Hắn đã làm gì để nó trở nên như vậy?” Trần Trưởng Lão nghiến răng, từng lời nói như siết chặt lấy cổ họng. Ông ta không thể chấp nhận được sự thật rằng một thứ mà ông ta coi là “phế vật” từ Vô Tính Thành lại có thể tác động đến một linh vật cấp cao như Cổ Kiếm Hồn. “Hắn muốn biến nó thành phế vật sao?! Hắn muốn tước đoạt khát vọng thăng tiến của nó!”
Các tu sĩ xung quanh, những người vốn đi theo Trần Trưởng Lão với niềm tin sắt đá vào con đường “thăng cấp”, giờ đây cũng bắt đầu hoang mang. Một tu sĩ trẻ tuổi, với khuôn mặt còn khá non nớt, khẽ nuốt nước bọt, ánh mắt không rời khỏi Cổ Kiếm Hồn. “Kiếm khí của nó… thật kỳ lạ, Trưởng lão,” y thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc không thể che giấu. “Không còn hung bạo, nhưng cũng không hẳn là yếu ớt. Nó… trong suốt hơn. Như thể… nó đang tẩy rửa chính mình.”
Lời nói của y như đổ thêm dầu vào lửa sự phẫn nộ của Trần Trưởng Lão. “Trong suốt? Tẩy rửa? Ngươi nói gì vậy, ngu xuẩn!” Trần Trưởng Lão gắt lên, quay phắt lại nhìn tu sĩ trẻ, ánh mắt sắc như dao găm. “Đó là dấu hiệu của sự suy yếu! Hắn đang tước đoạt khát vọng thăng tiến của nó! Hắn đang làm ô uế nó bằng những lý thuyết dị đoan của hắn! Ta sẽ không để yên! Tuyệt đối không!”
Ông ta nắm chặt hai tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay run rẩy. Trong đầu Trần Trưởng Lão, Tần Mặc không phải là một người đang giúp đỡ Cổ Kiếm Hồn, mà là một kẻ phá hoại, một kẻ thù nguy hiểm hơn bất kỳ cường giả nào. Hắn không dùng vũ lực để đối đầu, mà dùng những lời lẽ nhẹ nhàng, những ý niệm mơ hồ để làm lung lay nền tảng của vạn vật. Điều đó càng khiến Trần Trưởng Lão cảm thấy bất an và căm phẫn. Sự sợ hãi bị mất đi quyền lực, mất đi niềm tin, mất đi con đường đã định hình cuộc đời ông ta, đang dần biến thành sự thù hận mù quáng.
Một số tu sĩ khác nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ bối rối. Họ đã từng chứng kiến sức mạnh hủy diệt của Cổ Kiếm Hồn khi nó bị kích động, nhưng giờ đây, dù không còn sự hung bạo ấy, họ vẫn cảm nhận được một thứ áp lực vô hình, một sự vững chãi lạ lùng từ khối kiếm khí trong suốt kia. Một vài người bắt đầu dao động, nhưng không ai dám lên tiếng phản đối Trần Trưởng Lão, người đang đứng đó như một bức tường thành của niềm tin cũ. Họ chỉ biết rằng, mọi thứ đang diễn ra nằm ngoài sự hiểu biết của họ, và sự thay đổi này, dù là tốt hay xấu, đều là một mối đe dọa. Mùi ẩm mốc của đá cũ từ những bức tường Tàng Khí Các như càng nhấn chìm họ vào sự ngờ vực và sợ hãi.
***
Trong không gian thiêng liêng được tạo ra bởi kết giới cổ xưa, Tần Mặc vẫn giữ nguyên tư thế nhập định, nhưng trán hắn đã lấm tấm mồ hôi. Hắn cảm nhận được sự giằng xé dữ dội trong Cổ Kiếm Hồn, như một linh hồn đang chiến đấu với chính mình, giữa ánh sáng và bóng tối của niềm tin. Đó không phải là một cuộc chiến của linh lực, mà là một trận chiến của ý chí, của bản nguyên.
Tần Mặc không thúc ép, không ra lệnh. Hắn chỉ nhẹ nhàng, kiên nhẫn truyền tải những ý niệm, những chân lý mà hắn đã lĩnh ngộ từ Vô Tính Thành, từ chính "ý chí tồn tại" của vạn vật.
*“Ngươi là kiếm, bản chất ngươi là kiếm,”* ý niệm của Tần Mặc lại vang vọng, như một làn gió mát xua đi những đám mây u ám trong tâm thức Cổ Kiếm Hồn. *“Đừng cố trở thành thứ không phải ngươi. Đá kiên cường không cần phải biến thành vàng ròng để chứng tỏ giá trị của mình. Nước sắc bén không cần phải hóa thành băng để trở nên mạnh mẽ hơn. Hãy là một thanh kiếm vĩ đại nhất, sắc bén nhất, trung thành nhất. Sức mạnh không đến từ việc lột xác, từ việc bỏ đi chính mình, mà từ việc thấu hiểu và kiên định với chính mình.”*
Tần Mặc gợi lên hình ảnh của một dòng suối trong vắt, không ngừng chảy, dù gặp ghềnh đá vẫn không ngừng uốn lượn, mài mòn, cuối cùng tạo nên những khe núi sâu thẳm. Hắn hình dung một tảng đá cổ thụ, trải qua hàng ngàn năm phong sương, vẫn đứng sừng sững, không lay chuyển, là chứng nhân cho bao thế sự đổi thay. Đó là sức mạnh của sự kiên định, của bản nguyên, của việc chấp nhận và phát huy những gì mình vốn có.
Trong khoảnh khắc ấy, Cổ Kiếm Hồn như được chạm vào một chân lý đã bị lãng quên từ rất lâu, một chân lý nằm sâu thẳm trong ký ức bản nguyên của nó. Nó nhớ về ngày đầu tiên nó được rèn ra, không phải để thành thần, mà để thành một thanh kiếm. Một thanh kiếm trung thành, sắc bén, là cánh tay nối dài của chủ nhân. Khát vọng “thăng cấp” đã che mờ đi mục đích ban đầu ấy, biến nó thành một nỗi ám ảnh, một gánh nặng.
Dần dần, hình ảnh Cổ Kiếm Hồn không còn mờ ảo hay dao động dữ dội nữa. Những luồng kiếm khí hỗn loạn bắt đầu lắng xuống, cô đọng lại, trở nên trong suốt và vững chãi. Không phải sự rực rỡ chói mắt của một thần binh, cũng không ph���i sự u ám của một phế vật, mà là một vẻ đẹp trầm tĩnh, sâu sắc, như một viên ngọc quý được mài giũa tinh xảo, để lộ ra bản chất thuần khiết nhất. Đó là một vẻ đẹp nội tại, không cần phô trương.
*“Sắc bén… kiên định… bản nguyên…”* Một luồng ý chí mạnh mẽ nhưng không còn cuồng bạo, như một tiếng thở phào nhẹ nhõm, một sự chấp nhận hoàn toàn, vang lên trong tâm thức Tần Mặc. Cổ Kiếm Hồn như được gột rửa, được giải thoát khỏi gông cùm của những khát vọng không thuộc về nó. Hình ảnh thanh kiếm trở nên rõ nét hơn, nhưng giờ đây nó không còn lấp lánh rực rỡ một cách giả tạo, mà là một vẻ đẹp trầm tĩnh, sâu sắc, tỏa ra một thứ linh khí thanh tịnh, vững chãi, như chính khối đá mà nó được đúc ra, như chính dòng nước đã mài giũa nó qua bao thăng trầm.
Tần Mặc khẽ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia sáng dịu nhẹ, một nụ cười mỉm nhẹ nhàng xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú. Hắn nhìn Cổ Kiếm Hồn đang lơ lửng, giờ đây đã hoàn toàn ổn định. Kiếm khí xung quanh nó cô đọng lại thành một luồng ánh sáng trắng trong, không chói mắt mà dịu nhẹ, như một vầng hào quang của sự thanh tịnh và kiên định. Tần Mặc biết, hắn đã thành công. Cổ Kiếm Hồn đã tìm thấy con đường của riêng mình, không phải là con đường “thăng tiên” mù quáng, mà là con đường “cân bằng bản chất”, trở thành phiên bản hoàn mỹ nhất của chính nó – một thanh kiếm.
Bên ngoài kết giới, Trần Trưởng Lão và các tu sĩ, dù không thể nghe được ý niệm, nhưng cũng cảm nhận được sự thay đổi triệt để này. Kiếm khí của Cổ Kiếm Hồn, giờ đây, không còn là thứ áp lực nặng nề, hung bạo, mà là một sự tĩnh lặng đầy uy lực, một sự vững chãi không thể lay chuyển. Nỗi sợ hãi và căm phẫn trong lòng Trần Trưởng Lão càng trở nên mãnh liệt. Hắn không hiểu, không thể chấp nhận được. Nhưng hắn cũng biết, sức mạnh của Cổ Kiếm Hồn, theo một cách nào đó, đã vượt ra ngoài tầm hiểu biết của hắn. Đây chính là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài.
Cuộc chiến tư tưởng, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.