Vạn vật không lên tiên - Chương 359: Kiếm Hồn Trở Mình: Bản Chất Thức Tỉnh
Gió chiều nơi Vạn Kiếm Thành vẫn hun hút, mang theo hơi lạnh từ những ngọn núi xa xăm và mùi sắt nồng nặc của những lò rèn không ngừng nghỉ. Những tiếng búa vang vọng, những âm thanh lanh canh của kiếm va chạm, cùng tiếng hô hào của binh sĩ tập luyện, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hùng tráng của một thành phố quân sự. Tuy nhiên, trong kết giới tâm linh thanh tịnh mà Tần Mặc đã tạo ra, mọi tạp âm dường như bị gột rửa, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, đủ để Tần Mặc lắng nghe từng rung động nhỏ nhất từ sâu thẳm Cổ Kiếm Hồn.
Tần Mặc vẫn giữ vững tư thế ngồi tĩnh tọa, đôi mắt khép hờ, toàn bộ ý thức của hắn tập trung vào luồng kiếm khí đang xoáy vần bên trong kết giới. Luồng kiếm khí ấy, từng là một khối hỗn loạn của khát vọng tham lam và nỗi sợ hãi tột cùng, giờ đây đã không còn cuồng bạo như trước, nhưng vẫn ẩn chứa một sự giằng xé dữ dội. Nó như một dòng sông đang cố gắng tìm lại dòng chảy nguyên bản của mình sau một trận lũ quét kinh hoàng, từng đợt sóng ngầm vẫn gầm gừ dưới mặt nước tưởng chừng đã yên ả. Tần Mặc cảm nhận được sự vật lộn cuối cùng của Cổ Kiếm Hồn, một linh hồn già cỗi đang đấu tranh với chính bản thân, giữa giấc mộng thần tiên đã ăn sâu vào tâm trí và chân lý giản dị mà hắn đang cố gắng gieo vào.
*“Ngươi là kiếm, bản chất ngươi là kiếm,”* ý niệm của Tần Mặc lại vang vọng, không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, thấm đẫm sự thấu hiểu. *“Đừng cố trở thành thứ không phải ngươi. Đá kiên cường không cần phải biến thành vàng ròng để chứng tỏ giá trị của mình. Nước sắc bén không cần phải hóa thành băng để trở nên mạnh mẽ hơn. Hãy là một thanh kiếm vĩ đại nhất, sắc bén nhất, trung thành nhất. Sức mạnh không đến từ việc lột xác, từ việc bỏ đi chính mình, mà từ việc thấu hiểu và kiên định với chính mình.”*
Tần Mặc kiên nhẫn dẫn dắt ý niệm của Cổ Kiếm Hồn qua những hình ảnh quen thuộc của Vô Tính Thành – nơi vạn vật sống cuộc đời trọn vẹn với bản chất của mình. Hắn gợi lên hình ảnh của một dòng suối trong vắt, không ngừng chảy, dù gặp ghềnh đá vẫn không ngừng uốn lượn, mài mòn, cuối cùng tạo nên những khe núi sâu thẳm. Đó là sự kiên trì, là sức mạnh của sự thích nghi mà không cần thay đổi cốt lõi. Hắn hình dung một tảng đá cổ thụ, trải qua hàng ngàn năm phong sương, vẫn đứng sừng sững, không lay chuyển, là chứng nhân cho bao thế sự đổi thay. Đó là sức mạnh của sự kiên định, của bản nguyên, của việc chấp nhận và phát huy những gì mình vốn có, không hề khao khát trở thành một cái cây cổ thụ hay một tòa tháp nguy nga.
Trong khoảnh khắc ấy, Cổ Kiếm Hồn như được chạm vào một chân lý đã bị lãng quên từ rất lâu, một chân lý nằm sâu thẳm trong ký ức bản nguyên của nó. Nó nhớ về ngày đầu tiên nó được rèn ra, không phải để thành thần, mà để thành một thanh kiếm. Một thanh kiếm trung thành, sắc bén, là cánh tay nối dài của chủ nhân, là vũ khí của công lý hoặc sự bảo vệ. Khát vọng “thăng cấp” đã che mờ đi mục đích ban đầu ấy, biến nó thành một nỗi ám ảnh, một gánh nặng, một sự đày đọa vô hình. Giờ đây, dưới dòng suối lời lẽ của Tần Mặc, những gông cùm tinh thần ấy dần được nới lỏng, những bức màn che phủ ký ức bản nguyên dần được vén lên.
*“Sắc bén… kiên định… bản nguyên…”* Một luồng ý chí mạnh mẽ nhưng không còn cuồng bạo, như một tiếng thở phào nhẹ nhõm, một sự chấp nhận hoàn toàn, vang lên trong tâm thức Tần Mặc. Đó không phải là một tiếng gầm gừ của sự phản kháng, mà là một lời đồng ý thầm lặng, một sự giải thoát. Cổ Kiếm Hồn như được gột rửa, được giải thoát khỏi gông cùm của những khát vọng không thuộc về nó. Những luồng kiếm khí hỗn loạn bắt đầu lắng xuống, cô đọng lại, trở nên trong suốt và vững chãi, như pha lê được tôi luyện qua ngàn năm băng giá. Không phải sự rực rỡ chói mắt của một thần binh, cũng không phải sự u ám của một phế vật, mà là một vẻ đẹp trầm tĩnh, sâu sắc, như một viên ngọc quý được mài giũa tinh xảo, để lộ ra bản chất thuần khiết nhất. Đó là một vẻ đẹp nội tại, không cần phô trương.
Tần Mặc nhẹ nhàng vươn tay, như thể chạm vào luồng kiếm khí đang ngưng đọng. Ngón tay hắn lướt qua không trung, nhưng ý niệm của hắn đã chạm đến tận cốt lõi của Cổ Kiếm Hồn. Một sự rung động dữ dội cuối cùng lan tỏa khắp luồng kiếm khí, như một tiếng than thở cuối cùng của quá khứ, một lời từ biệt với ảo ảnh của sự thăng tiên vô độ. Rồi, toàn bộ kiếm khí bắt đầu thu hút vào bên trong, ngưng tụ lại một cách nhanh chóng. Hình dáng mờ ảo của Cổ Kiếm Hồn, từng là một bóng ma kiếm với những đường nét bất định, dần dần định hình, không còn là một ý chí tách biệt mà là một thanh kiếm kim loại nguyên bản, cổ kính nhưng đầy nội lực, lấp lánh dưới ánh chiều tà đang dần buông.
Bên ngoài kết giới, Tô Lam và Hắc Phong vẫn đứng canh gác, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi bất kỳ chuyển động nào từ phía thành phố. Hoàng hôn Vạn Kiếm Thành buông xuống, nhuộm đỏ những bức tường đá xám và những mái nhà kiên cố. Mùi sắt thép từ các lò rèn vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi than cháy và mồ hôi của những người thợ. Gió mạnh vẫn rít qua những tháp canh, mang theo những tiếng búa rèn vọng lại từ xa, tạo nên một bản nhạc nền hùng vĩ nhưng cũng đầy khắc nghiệt. Tô Lam cảm nhận được sự thay đổi trong kết giới tâm linh, một luồng năng lượng thanh khiết và ổn định đang lan tỏa, hoàn toàn khác biệt với sự hỗn loạn trước đó. Nàng biết, Tần Mặc đã thành công, ít nhất là ở giai đoạn này.
Kết giới tâm linh của Tần Mặc dần tan biến, như một làn sương sớm được ánh mặt trời xua đi, trả lại không gian nguyên bản cho Vạn Kiếm Thành. Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã trở thành một thanh kiếm thực thể, lơ lửng giữa không trung. Nó không còn là một hình ảnh mơ hồ, mà là một thanh kiếm kim loại rắn chắc, cổ kính nhưng không gỉ sét, với lưỡi kiếm sáng bạc tinh khiết, không tì vết. Nó không phát ra hào quang chói lọi, không có vẻ ngoài hào nhoáng của một thần binh, nhưng lại tỏa ra một kiếm ý kiên định, nội liễm, có thể công thủ vẹn toàn. Đó là sự sắc bén thuần túy của một vũ khí sinh ra để bảo vệ, để trung thành, không còn là vẻ hung hãn của một kẻ khao khát thần binh vô độ.
Thanh kiếm nhẹ nhàng xoay tròn một vòng quanh Tần Mặc, như một lời thề nguyện thầm lặng, một lời tri ân sâu sắc, rồi từ từ hạ xuống, nằm gọn trong tay hắn. Khi Tần Mặc chạm vào chuôi kiếm, một cảm giác ấm áp và kiên định lan truyền qua lòng bàn tay hắn, như một lời khẳng định về một mối liên kết mới mẻ, vững chắc. Tần Mặc khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia sáng dịu nhẹ, một nụ cười mỉm nhẹ nhàng xuất hiện trên khuôn mặt thanh tú. Hắn biết, hắn đã thành công. Cổ Kiếm Hồn đã tìm thấy con đường của riêng mình, không phải là con đường “thăng tiên” mù quáng, mà là con đường “cân bằng bản chất”, trở thành phiên bản hoàn mỹ nhất của chính nó – một thanh kiếm.
Tô Lam, nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự thấu hiểu và tin tưởng sâu sắc hơn bao giờ hết. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình, từ sự hỗn loạn điên cuồng của Cổ Kiếm Hồn đến sự thanh tịnh, vững chãi hiện tại. Nàng đã thấy Tần Mặc không dùng bất kỳ linh lực nào, không dùng bất kỳ phép thuật nào, mà chỉ bằng lời nói, bằng sự thấu hiểu, bằng lòng đồng cảm để dẫn dắt một kiếm hồn cổ xưa thoát khỏi mê vọng.
“Hắn đã làm được…” Tô Lam thì thầm, giọng nàng mang theo một chút ngỡ ngàng, nhưng tràn đầy sự kính phục. “Biến một kiếm hồn cuồng bạo thành một thanh kiếm của lẽ phải, của sự cân bằng. Triết lý của hắn… thực sự có thể thay đổi vạn vật.” Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy những suy nghĩ phức tạp. Lúc này, niềm tin của nàng vào con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi đã không còn là sự nghi ngờ hay thận trọng, mà là một sự tin tưởng tuyệt đối, một niềm hy vọng mãnh liệt vào một tương lai khác cho Huyền Vực.
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve chuôi kiếm, cảm nhận sự kiên định đang lan tỏa từ nó. Thanh kiếm trong tay hắn không có bất kỳ tên gọi nào, nhưng nó lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bất kỳ thần binh nào. Hắn nhìn thanh kiếm một cách trìu mến, như nhìn một người bạn cũ vừa tìm lại được chính mình. “Ngươi đã tìm thấy con đường của chính mình, Vô Danh Kiếm,” Tần Mặc nói, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng một sức nặng triết lý. “Không cần phải chạy theo hư danh, chỉ cần giữ vững bản chất.” Hắn quyết định đặt cho nó cái tên Vô Danh Kiếm, không phải vì nó không có giá trị, mà vì giá trị của nó nằm ở bản chất thuần khiết, không cần bất kỳ cái tên hoa mỹ nào để định nghĩa.
Vô Danh Kiếm khẽ rung lên trong tay Tần Mặc, như một lời đáp lại, một sự chấp thuận. Cảm giác ấm áp và kiên định từ nó truyền đến Tần Mặc, hòa quyện với ý chí của hắn. Hắn cẩn trọng cất thanh kiếm vào vỏ, cảm giác như đang cất giữ một phần linh hồn của mình. Hắc Phong, vẫn đứng cạnh Tô Lam, khẽ rên rỉ một tiếng, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tần Mặc và thanh kiếm, như thể cũng cảm nhận được sự thay đổi tích cực, một luồng năng lượng bình yên nhưng mạnh mẽ vừa được sinh ra. Nó dụi đầu vào tay Tô Lam, như muốn bày tỏ sự đồng tình và mừng rỡ.
Hoàng hôn dần chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên bầu trời trong vắt của Vạn Kiếm Thành. Gió đêm bắt đầu mang theo cái lạnh cắt da, len lỏi qua những kẽ đá, những bức tường thành cổ kính. Thành phố, từng ồn ào với những tiếng động của sự rèn luyện và chiến tranh, giờ đây chìm vào một sự yên tĩnh hơn, chỉ còn lại tiếng tuần tra đều đặn của binh lính và tiếng gió rít qua những tháp canh.
Thạch Trụ Phân Thân, vẫn đứng lặng lẽ như một bức tường thành cổ kính, đột nhiên phát ra một luồng sáng vàng mờ mạnh mẽ hơn rất nhiều so với trước đây. Ánh sáng này không chói chang, nhưng lại ấm áp và đầy uy lực, bao phủ lấy Tần Mặc, Tô Lam, và Hắc Phong trong chốc lát. Nó như một lời chúc phúc cổ xưa, một sự tán thành vô ngôn từ một thực thể đã chứng kiến bao thăng trầm của Huyền Vực, một lời khẳng định cho con đường mà Tần Mặc vừa vạch ra. Tần Mặc cảm nhận được ý niệm sâu lắng từ Thạch Trụ Phân Thân truyền thẳng vào tâm trí hắn, không qua lời nói, mà bằng sự rung động của bản nguyên.
*“Con đường… đã mở… Chân lý… được chấp nhận…”* Ý niệm ấy vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, sâu lắng như tiếng đá vọng từ ngàn xưa, mang theo sự uyên thâm của thời gian và sự vững chãi của đất trời. Hắn hiểu rằng, sự kiện này không chỉ là thành công cá nhân của mình trong việc cảm hóa Cổ Kiếm Hồn, mà còn là một dấu hiệu quan trọng, một hạt giống cân bằng được gieo rắc trong Kỷ Nguyên Hiền Giả này, một sự mở đầu cho một chân lý đã bị lãng quên từ rất lâu.
Tần Mặc quay lại nhìn Thạch Trụ Phân Thân, khẽ cúi đầu một cách kính cẩn, bày tỏ sự biết ơn. “Một khởi đầu mới… cho một chân lý cũ,” hắn nói, giọng điệu trầm tư, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong bóng đêm. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và những thách thức đang chờ đợi còn lớn hơn rất nhiều. Nhưng với Vô Danh Kiếm trong tay, và với một minh chứng sống động cho triết lý của mình, hắn cảm thấy tự tin hơn bao giờ hết.
Tô Lam bước đến gần Tần Mặc, ánh mắt đầy sự mong đợi. “Vậy chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, Tần Mặc?” Nàng hỏi, giọng nói nàng tuy nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự kiên định. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ điều gì, miễn là được đi cùng hắn, chứng kiến và bảo vệ con đường mà hắn đang theo đuổi.
Tần Mặc gật đầu với Tô Lam, rồi lại nhìn Thạch Trụ Phân Thân một lần cuối. Luồng sáng vàng mờ từ Thạch Trụ Phân Thân từ từ thu lại, trở về trạng thái trầm mặc như ban đầu, nhưng sự hiện diện của nó vẫn mang một ý nghĩa sâu sắc. Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong quay lưng lại với Vạn Kiếm Thành, bước đi trong ánh sao lấp lánh. Gió lạnh vẫn thổi, nhưng trong lòng mỗi người lại tràn đầy một niềm hy vọng ấm áp. Họ hướng về phía đông, nơi Thiết Giáp Thành đang chờ đợi, nơi một thử thách mới, một 'vật' khác cũng đang khao khát thoát ly bản chất, đang đợi Tần Mặc đến để gieo rắc hạt giống của sự cân bằng. Cuộc hành trình tìm lại chân lý cho Huyền Vực, giờ đây, mới thực sự bước sang một chương mới.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.