Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 360: Thép và Triết Lý: Cổ Kiếm Hồn Thức Tỉnh Hoàn Toàn

Màn đêm buông xuống Vạn Kiếm Thành, nhưng bình minh đã bắt đầu hé rạng trên con đường cổ đạo dẫn về phía đông, nơi Thiết Giáp Thành sừng sững chờ đợi. Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong đã rời khỏi những bức tường thành cổ kính, để lại sau lưng ánh sáng vàng mờ của Thạch Trụ Phân Thân như một lời chúc phúc vô ngôn. Giờ đây, họ đang sải bước trên Cổ Đạo Thương Gia, con đường bụi bặm nhưng đầy sinh khí, nơi những bánh xe kêu cót két và tiếng ngựa hí vang vọng trong làn gió sớm.

Con đường được lát đá dăm xen lẫn đất đỏ, hằn sâu những vết bánh xe của bao thế hệ thương nhân, binh lính đã qua lại. Hai bên đường, những rặng cây cổ thụ vươn mình đón ánh nắng ban mai, tạo nên những vệt sáng vệt tối nhảy múa trên mặt đất. Không khí se lạnh của buổi sớm dần tan đi, nhường chỗ cho sự ấm áp của mặt trời đang lên cao. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi của những người lữ hành và mùi da thuộc từ những gánh hàng hóa nặng trịch hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và mưu sinh. Tiếng nói chuyện ồn ào của các thương nhân trao đổi hàng hóa, tiếng la lối của người dẫn đường, tiếng vó ngựa dồn dập, tất cả đều là minh chứng cho một thế giới đang vận động không ngừng, một thế giới mà Tần Mặc đang cố gắng tìm lại sự cân bằng.

Tần Mặc bước đi trầm ổn, ánh mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh, thu vào từng chi tiết nhỏ nhất của cuộc sống thường nhật. Bên hông hắn, Vô Danh Kiếm nằm im lìm trong vỏ, nhưng mỗi khi Tần Mặc khẽ vuốt ve chuôi kiếm, hắn lại cảm nhận được một luồng ý chí kiên định, thuần khiết từ nó. Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã là Vô Danh Kiếm, không còn là một thực thể giằng xé giữa khát vọng thăng cấp và bản chất, mà là một ý chí đã tìm thấy sự an yên trong chính mình. Nó không còn tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, mà từ sự hòa hợp với ý chí của Tần Mặc, từ sự phụng sự mục đích cao cả hơn.

“Một thanh kiếm không cần phải là ‘thần’ mới sắc bén, Tô Lam,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không khí buổi sớm. Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi những đỉnh núi mờ ảo vươn mình lên bầu trời. “Sức mạnh của nó nằm ở bản chất thép, ở ý chí của nó, và ở sự trung thành với chủ nhân. Điều quan trọng không phải là nó đạt được cảnh giới nào, mà là nó là gì, và nó muốn làm gì.” Hắn khẽ rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh nắng ban mai, không hề chói chang mà mang một vẻ đẹp tĩnh lặng, sâu sắc. Hắn xoay nhẹ chuôi kiếm, cảm nhận sự cân bằng hoàn hảo của nó, một sự cân bằng không đến từ sự cưỡng ép mà từ sự thấu hiểu.

Tô Lam bước bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng dõi theo từng cử chỉ của hắn, ánh lên sự suy tư sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự biến đổi của Cổ Kiếm Hồn, nàng đã cảm nhận được sức mạnh từ sự cân bằng mà Tần Mặc đã mang lại cho nó. Tuy nhiên, tâm trí nàng vẫn còn những hoài nghi, những câu hỏi cần được giải đáp. “Lời của ngươi thật sâu sắc, Tần Mặc,” nàng đáp, giọng nói thanh thoát nhưng vẫn mang một chút nghi vấn. Nàng nhìn về phía trước, nơi Thiết Giáp Thành đang dần hiện rõ trong tầm mắt, một khối kiến trúc khổng lồ sừng sững như một ngọn núi thép. “Nhưng liệu triết lý này có thể áp dụng cho một thành trì, một ‘vật’ với ý chí tập thể của cả một cộng đồng không? Một thành trì không chỉ là một thanh kiếm, nó là vô số bức tường, vô số gạch đá, vô số linh hồn. Liệu một bức tường có thể ‘trung thành’ theo cách đó? Hay liệu nó có thể tìm thấy ‘bản chất’ của mình khi nó phải bảo vệ, phải che chở, phải chống đỡ trước bao nhiêu biến cố?”

Tần Mặc mỉm cười nhẹ, ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn cẩn trọng cất Vô Danh Kiếm vào vỏ, cảm giác như đang cất giữ một phần linh hồn của mình. “Mỗi ‘vật’ đều có bản chất và khát khao riêng, Tô Lam. Dù là một thanh kiếm, một ngọn núi, hay một tòa thành. Quan trọng là tìm ra nó… và giúp nó nhận ra giá trị của chính mình, không phải là thứ mà người khác áp đặt.” Hắn dừng lại một chút, nhìn Tô Lam, ánh mắt hắn chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Kỷ Nguyên Hiền Giả này đã chứng kiến nhiều điều như vậy. Bao nhiêu ‘vật’ đã bị ép buộc phải thăng cấp, phải rời bỏ bản chất của mình, chỉ để rồi trở thành những phế vật, những thứ mất đi ý nghĩa tồn tại. Thiết Giáp Thành có thể là một thử thách khác, một bài học khác về sự cân bằng. Nó có thể là một minh chứng hùng hồn cho chân lý thất lạc, rằng khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, bước đi đều đặn bên cạnh họ. Đôi tai nó vểnh lên, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét qua hai bên đường, cảnh giác với mọi tiếng động dù là nhỏ nhất. Nó là người bảo vệ trung thành, là một phần không thể thiếu trong hành trình của Tần Mặc. Nó không nói được tiếng người, nhưng mọi hành động, mọi ánh mắt của nó đều thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc đối với chủ nhân, đối với mục đích mà Tần Mặc đang theo đuổi. Nó cũng cảm nhận được sự thay đổi tích cực từ Cổ Kiếm Hồn, một luồng năng lượng bình yên nhưng mạnh mẽ vừa được sinh ra, và điều đó khiến nó cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Hắc Phong khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Tần Mặc khẽ vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó, cảm nhận sự ấm áp và trung thành. Ba người, một con đường, và một mục đích chung, họ tiếp tục hành trình hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi ánh sáng vàng rực xuống vạn vật.

***

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, rải xuống những tia nắng vàng óng ả, đoàn người đến Suối Tinh Lộ. Đó là một dòng suối trong vắt, uốn lượn qua một thung lũng nhỏ, với những cây cổ thụ xanh tốt hai bên bờ. Tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng, như một bản hòa tấu êm đềm của thiên nhiên. Những cây cầu gỗ nhỏ bắc qua suối, bờ suối được kè đá đơn giản, mọc đầy rêu xanh và cỏ dại. Không khí nơi đây trong lành đến lạ, mang theo mùi của nước, của cây cỏ tươi tốt và đất ẩm, xua tan đi sự mệt mỏi của chặng đường dài.

Tần Mặc tìm một tảng đá phẳng bên bờ suối, ngồi xuống, đặt Vô Danh Kiếm lên đùi. Hắn không vội vã tu luyện linh lực, mà nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí, đi sâu vào kết nối với Cổ Kiếm Hồn. Đây không phải là một sự ép buộc hay ra lệnh, mà là một cuộc đối thoại thầm lặng giữa hai ý chí, một sự hòa hợp giữa bản chất và mục đích. Hắn cảm nhận được sự rung động từ thanh kiếm, một sự rung động không còn mang theo sự giằng xé hay khát vọng siêu phàm, mà là sự kiên định thuần túy của thép, sẵn sàng bảo vệ và phụng sự, như một phần mở rộng của ý chí Tần Mặc.

Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng ý niệm rõ ràng, mạnh mẽ truyền đến Cổ Kiếm Hồn. “Ngươi là thép, bản chất của ngươi là cứng rắn, là sắc bén, là bất khuất. Sức mạnh của ngươi không cần phải được ‘ban tặng’ từ bên ngoài, mà nằm ngay trong chính bản thân ngươi. Hãy nhớ, sắc bén nhất không phải là lưỡi kiếm, mà là ý chí kiên định. Ngươi không cần phải trở thành Thần Kiếm, không cần phải hút linh khí của vạn vật để thăng cấp. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, một thanh kiếm đủ mạnh mẽ để bảo vệ, đủ sắc bén để vạch ra con đường, đủ kiên định để không bị lung lay bởi hư danh.”

Vô Danh Kiếm khẽ rung lên trong tay Tần Mặc, một ánh sáng mờ ảo, ấm áp lan tỏa từ lưỡi kiếm. Ánh sáng ấy không chói chang, mà dịu dàng như ánh trăng, bao phủ lấy Tần Mặc trong một luồng khí bình yên. Đó là lời đáp lại của Cổ Kiếm Hồn. Một cảm giác an yên, kiên định lan tỏa, như một lời khẳng định về con đường đã chọn. Kiếm ý của nó trở nên vững chãi, uyển chuyển, không còn sự hung hăng, bạo ngược như khi còn bị ám ảnh bởi khát vọng thăng cấp, mà là sự sắc bén tinh thuần, sẵn sàng hòa nhập với Tần Mặc, không còn là sự phá hủy mà là sự bảo vệ, sự phụng sự mục đích cao cả hơn. Nó đã hoàn toàn chấp nhận bản chất của mình, chấp nhận rằng giá trị của nó không nằm ở việc nó có thể đạt đến cảnh giới nào, mà nằm ở việc nó là gì – một thanh kiếm, với tất cả sự kiên cường và sắc bén vốn có.

Tô Lam đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng mở lớn, nàng lặng lẽ chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ này. Nàng cảm nhận được luồng khí biến đổi từ thanh kiếm, một sự thay đổi sâu sắc mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ vật nào khác. Từ một ý chí cuồng loạn, khao khát quyền năng, giờ đây nó đã trở thành một ý chí tĩnh lặng, kiên định, tràn đầy sự hòa hợp. Nàng đã từng nghi ngờ, đã từng băn khoăn về con đường mà Tần Mặc vạch ra, nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự thức tỉnh hoàn toàn của Cổ Kiếm Hồn, mọi nghi ngờ trong nàng đều tan biến. Niềm tin vào Tần Mặc, vào triết lý của hắn, càng thêm sâu sắc, vững chắc. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là một phép lạ, mà là một chân lý, một con đường mà Huyền Vực này đã lãng quên từ rất lâu.

“Ngươi đã thực sự thay đổi nó,” Tô Lam khẽ thì thầm, giọng nói nàng khẽ run lên vì xúc động. Nàng bước đến gần Tần Mặc, ánh mắt đầy sự kinh ngạc và thán phục. “Nó… nó đã tìm thấy sự bình yên.”

Tần Mặc mở mắt, nhìn Tô Lam, ánh mắt hắn sáng lên một vẻ thấu hiểu. “Mọi vật đều có quyền được bình yên, Tô Lam. Không phải là sự yên tĩnh của cái chết, mà là sự bình yên của việc được là chính mình, được sống đúng với bản chất.” Hắn nhẹ nhàng đặt Vô Danh Kiếm trở lại vỏ, thanh kiếm khẽ rung lên như một lời đáp, một sự đồng thuận. Hắc Phong, nằm cuộn tròn dưới gốc cây cổ thụ, cũng khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tần Mặc và thanh kiếm, như thể cũng cảm nhận được sự hòa hợp ấy. Mọi thứ xung quanh dường như cũng trở nên tĩnh lặng hơn, lắng nghe bản giao hưởng của sự cân bằng đang lan tỏa. Tần Mặc biết, đây là một bước tiến quan trọng, không chỉ cho Cổ Kiếm Hồn, mà còn cho cả hành trình tìm lại chân lý cho Huyền Vực.

***

Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời khi đoàn người đến Cầu Đá Vọng Cảnh, một kiến trúc cổ kính bắc ngang qua một vực sâu hun hút. Cây cầu được chạm khắc hoa văn tinh xảo, những lan can đá đã phong hóa theo thời gian, phủ đầy rêu phong và những vết nứt. Gió lớn rít qua những khe đá, tạo nên âm thanh u uẩn như tiếng than khóc của vạn vật. Dưới vực sâu, tiếng nước chảy ào ạt như tiếng gầm gừ của một con quái v���t khổng lồ, càng tăng thêm vẻ hùng vĩ nhưng cũng đầy nguy hiểm cho nơi này. Những đám mây lững lờ trôi trên đỉnh núi, như những dải lụa trắng vắt ngang nền trời, trong khi ánh hoàng hôn dần nhuộm đỏ cả một vùng chân trời, tạo nên một bức tranh bi tráng.

Từ trên cầu, Tần Mặc có thể nhìn thấy Thiết Giáp Thành sừng sững ở phía xa. Nó không giống Vạn Kiếm Thành, một thành phố của kiếm và rèn luyện, mà là một pháo đài khổng lồ, được xây dựng từ những khối đá và thép vững chắc, vươn cao như một ngọn núi nhân tạo. Từng bức tường, từng tháp canh đều toát lên một ý chí mạnh mẽ, kiên cố đến mức khó tin, như thể nó được sinh ra chỉ để chống chịu mọi sự tấn công của thời gian và chiến tranh. Nhưng cùng với sự kiên cố ấy, Tần Mặc còn cảm nhận được một sự mệt mỏi, nặng nề ẩn sâu, như một linh hồn bị ám ảnh, bị giam cầm trong chính vẻ ngoài hùng vĩ của mình. Một nỗi buồn xa xăm, một sự khao khát bình yên, bị chôn vùi dưới lớp lớp thép và đá.

Đôi mắt Tần Mặc quét qua mặt cầu đá, và hắn chợt dừng lại ở một vật thể nhỏ bé, nằm khuất trong một kẽ nứt của lan can. Đó là một mảnh giáp sắt cũ kỹ, rỉ sét, bị bỏ quên từ bao giờ. Nó nhỏ bé đến mức gần như không đáng chú ý, nhưng lại phát ra một luồng khí bi thương, một sự rung động của nỗi buồn sâu thẳm. Tần Mặc khẽ khom người, nhặt mảnh giáp lên. Ngay khi bàn tay hắn chạm vào nó, một dòng ý niệm dữ dội ập thẳng vào tâm trí hắn, không phải là lời nói, mà là những hình ảnh, những cảm xúc.

Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng về chiến tranh, về những trận chiến tàn khốc, nơi thép va chạm thép, máu đổ thành sông. Hắn nghe thấy tiếng la hét của binh lính, tiếng gào thét của những sinh linh vô tội, tiếng gầm gừ của những con thú bị thương. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng, sự tuyệt vọng của những người bị mắc kẹt giữa vòng xoáy hủy diệt. Tất cả đều tập trung vào một khao khát duy nhất: sự bình yên. Mảnh giáp run rẩy nhẹ trong tay hắn, phát ra tiếng “kim loại va chạm buồn bã”, như một lời than thở về quá khứ, một tiếng nức nở không thành lời.

“Nó… nó muốn bình yên… không phải chiến tranh…” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm tư, ánh mắt vẫn còn vương vấn những hình ảnh bi thương mà hắn vừa cảm nhận được. Hắn siết chặt mảnh giáp trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự ấm áp của nỗi buồn từ nó. Đây chính là Thiết Giáp Tàn Phiến, một minh chứng sống động cho những tổn thương mà Thiết Giáp Thành đã phải trải qua.

Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, cũng cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của hắn. Nàng nhìn về phía Thiết Giáp Thành sừng sững, ánh mắt nàng đầy sự cảnh giác. “Thiết Giáp Thành. Nơi đây khác Vạn Kiếm Thành rất nhiều. Ý chí bảo vệ của họ có thể biến thành sự tàn phá, sự cố chấp… Ý chí của một thành trì không chỉ là ý chí của một cá thể, nó là tổng hòa của hàng ngàn, hàng vạn ý chí, cả sống và chết. Liệu ngươi có thể thay đổi được một ‘vật’ lớn lao và phức tạp đến thế?”

Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam, ánh mắt hắn kiên định, không hề dao động. Hắn vẫn giữ Thiết Giáp Tàn Phiến trong tay, cảm nhận sự rung động yếu ớt của nó. “Đúng vậy. Một bức tường không thể bảo vệ nếu nó quá cứng nhắc đến mức tự vỡ vụn, Tô Lam. Một thành trì không thể mãi mãi chỉ biết chiến đấu mà không tìm thấy sự an nghỉ. Ta sẽ tìm cách giúp nó tìm lại sự bình yên, như ta đã làm với Cổ Kiếm Hồn. Dù cho bản chất của nó có lớn lao và cố chấp đến đâu, thì khao khát bình yên, khao khát được là chính mình, vẫn là chân lý cốt lõi của vạn vật.” Hắn nhìn về phía Thiết Giáp Thành sừng sững trong ánh hoàng hôn, một khối kiến trúc khổng lồ nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm.

Tần Mặc biết, thử thách này sẽ khó khăn hơn rất nhiều so với Vạn Kiếm Thành. Thiết Giáp Thành không chỉ là một thanh kiếm, mà là một thành trì, một biểu tượng của sự phòng thủ và chiến tranh, nơi đã chứng kiến vô vàn bi kịch. Nó mang trong mình những ký ức đau buồn, những nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào từng viên gạch, từng khối thép. Nhưng cũng chính vì vậy, đây lại là một cơ hội để Tần Mặc củng cố và chứng minh triết lý của mình. Vô Danh Kiếm bên hông hắn khẽ rung lên, như một lời nhắc nhở, một sự cổ vũ thầm lặng. Thanh kiếm đã tìm thấy sự cân bằng trong bản chất thép của mình, giờ đây, nó sẽ là minh chứng sống động, là đồng minh mạnh mẽ cho Tần Mặc trên con đường gieo rắc hạt giống cân bằng cho Huyền Vực.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Thiết Giáp Thành, như thể nó cũng cảm nhận được sự phức tạp và nguy hiểm của nơi này. Nó tiến lại gần Tần Mặc, thân hình khổng lồ che chắn cho hắn, sẵn sàng đối mặt với mọi mối đe dọa. Tần Mặc vuốt ve bộ lông của nó, lòng hắn tràn đầy quyết tâm. Kỷ Nguyên Hiền Giả này đang chờ đợi một sự thay đổi, một chân lý đã bị lãng quên từ rất lâu đang được đánh thức. Cuộc hành trình tìm lại sự cân bằng cho Huyền Vực, đối mặt với một thành trì mang trong mình nỗi đau của lịch sử, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Tần Mặc nhìn mảnh giáp cũ kỹ trong tay, rồi lại ngước nhìn Thiết Giáp Thành, ánh mắt hắn kiên định, mang theo cả niềm hy vọng và sự thấu hiểu cho linh hồn thành trì.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free