Vạn vật không lên tiên - Chương 361: Thành Trì Rung Động: Tiếng Vọng Của Kiếm Và Nghi Hoặc
Ánh dương đầu tiên của buổi ban mai vừa ló dạng, nhuộm vàng những vòm cổng đá xám xịt của Thiết Giáp Thành. Gió nhẹ lướt qua, mang theo cái lạnh se sắt của buổi sớm và mùi kim loại nồng nặc, như một lời chào hỏi từ chính linh hồn của thành trì. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đứng trước cổng thành sừng sững, một kiến trúc khổng lồ và đồ sộ, được xây dựng từ những khối đá tảng và thép tôi luyện, cao vút chạm tới những đám mây lững lờ trôi. Mỗi viên gạch, mỗi phiến đá nơi đây dường như đều được đúc kết từ ý chí kiên cường, từ hàng ngàn năm phong sương và chiến hỏa.
Tần Mặc bước điềm tĩnh, mỗi bước chân của hắn như đo lường, như cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của mặt đất. Đôi mắt đen láy của hắn không ngừng quét qua những bức tường thành dày đặc, những tháp canh vươn cao như những ngón tay gầy guộc chỉ lên bầu trời. Hắn cảm nhận được một ý chí khổng lồ, cứng rắn và đầy cảnh giác đang cuộn trào từ sâu thẳm lòng thành, một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy không gian, nặng nề đến mức khiến ngay cả Tô Lam cũng phải cau mày. Đó là ý chí tồn tại của Thiết Giáp Thành Linh, một thực thể đã trải qua quá nhiều biến cố, bị ám ảnh bởi việc bảo vệ đến mức cực đoan.
Vô Danh Kiếm, chính là Cổ Kiếm Hồn đã thức tỉnh hoàn toàn, trên lưng Tần Mặc khẽ rung lên. Không phải vì sợ hãi, mà là một sự cộng hưởng kỳ lạ, một tiếng ngân vang trầm đục như lời chào hỏi từ một chiến hữu cũ, hay một lời nhắc nhở về bản chất thép thuần túy. Kiếm ý thanh tịnh, vô hình, nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh Tần Mặc, như một lớp màn bảo vệ mềm mại, đồng thời cũng như một sứ giả thầm lặng, truyền đi thông điệp về sự cân bằng.
Khi họ tiến vào bên trong, hai bóng người cao lớn, khoác áo giáp nặng nề, chắn ngang cổng. Đó là Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt hằn sâu vết sẹo, cùng Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc giáp nhẹ hơn nhưng ánh mắt cũng không kém phần cảnh giác. Họ nhìn Tần Mặc và những người đi cùng bằng ánh mắt đầy đề phòng, như thể họ là những kẻ xâm nhập tiềm tàng, chứ không phải là lữ khách.
“Ngươi là ai? Đến Thiết Giáp Thành này có mục đích gì?” Thủ Vệ trưởng Long Hổ cất tiếng hỏi, giọng nói trầm đục như tiếng thép va vào đá, mang theo uy lực không thể nghi ngờ. Ông ta không chú ý nhiều đến Tần Mặc, mà ánh mắt sắc bén lướt qua Tô Lam, rồi dừng lại ở Hắc Phong, con sói khổng lồ đang điềm nhiên bước cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ cảnh giác.
Tô Lam bước lên một bước, thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ vang, như một lời khẳng định về thân phận. “Chúng ta là lữ khách, đi qua đây. Không có ý đồ gì khác.” Nàng nói, giọng thanh thoát nhưng đầy kiên định.
Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn tập trung vào Thủ Vệ trưởng Long Hổ. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt thường, mà còn cảm nhận được ý chí tồn tại của người lính già. Một ý chí sắt đá, được tôi luyện qua vô số trận mạc, gắn liền với sứ mệnh bảo vệ thành trì này, bất kể giá nào. Trong sâu thẳm, hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi mơ hồ ẩn giấu dưới lớp vỏ kiên cường, nỗi sợ hãi về một sự mất mát không thể kiểm soát.
“Thành trì này... ý chí của nó thật mạnh mẽ, nhưng cũng đầy áp lực. Cảm giác như mỗi viên gạch đều đang cảnh giác.” Tô Lam khẽ thì thầm bên tai Tần Mặc, nàng cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một sự đề phòng đến mức gần như thù địch. Nàng hiểu rằng, đây không phải là ý chí của một hay hai người lính, mà là ý chí tập thể của cả Thiết Giáp Thành Linh.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn, như xuyên thấu qua lớp vỏ cứng rắn để nhìn vào tận cùng linh hồn của thành trì. “Nó đã chịu quá nhiều tổn thương, Tô Lam. Nỗi sợ hãi đã biến thành lớp giáp dày đặc, bao bọc lấy bản thân nó và tất cả những gì nó muốn bảo vệ. Mỗi viên gạch, mỗi mảnh thép nơi đây đều là một mảnh ký ức về chiến tranh và mất mát.” Giọng hắn trầm ấm, chỉ đủ cho Tô Lam nghe thấy, nhưng lại mang theo một sức nặng của sự thấu hiểu.
Long Hổ và Thiết Giáp Phụ Tá nhìn họ thêm một lúc, rồi khẽ tránh đường, cho phép họ đi vào. Dù sao đi nữa, những người này trông không giống kẻ gây rối, và ý chí của thành trì cũng không phát ra tín hiệu nguy hiểm trực tiếp. Tuy nhiên, sự cảnh giác trong ánh mắt họ không hề giảm bớt.
Khi Tần Mặc và đồng đội bước qua cổng, vào sâu bên trong thành, tiếng búa rèn vang vọng từ những xưởng rèn cách đó không xa, hòa cùng tiếng bước chân của những người lính tuần tra, tiếng nói chuyện rì rầm của người dân. Không khí bên trong thành có phần bận rộn hơn, nhưng vẫn không kém phần nghiêm nghị. Những con đường lát đá phẳng lì, những ngôi nhà được xây dựng vững chắc, tất cả đều toát lên một vẻ kiên cố, bất di bất dịch. Dường như, mọi thứ ở Thiết Giáp Thành này đều được tạo ra với một mục đích duy nhất: chống chịu.
Tần Mặc đi chậm rãi, để cho ý chí của mình hòa vào dòng chảy của thành trì. Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ Vô Danh Kiếm, thanh kiếm giờ đây đã hoàn toàn thanh tịnh, không còn mang theo khát vọng 'thăng cấp' mù quáng, mà chỉ còn là ý chí kiên định của thép. Kiếm ý đó như một làn gió mát lành, nhẹ nhàng lướt qua ý chí cứng rắn của thành trì, không đối kháng, không áp đặt, chỉ đơn thuần là hiện hữu, là một lựa chọn khác.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực quét qua những con hẻm, những mái nhà, cảnh giác nhưng vẫn không quên nhiệm vụ bảo vệ chủ nhân. Nó cảm nhận được sự phức tạp của nơi này, một thứ áp lực vô hình nhưng lại mạnh mẽ hơn bất kỳ sinh linh nào nó từng đối mặt.
Tần Mặc biết rằng, để cảm hóa một thực thể lớn lao và phức tạp như Thiết Giáp Thành Linh, hắn không thể dùng lời nói suông. Hắn cần phải chạm đến những ký ức sâu thẳm nhất, những nỗi đau đã hình thành nên bản chất của nó. Và mảnh giáp cũ kỹ mà hắn đang nắm giữ, Thiết Giáp Tàn Phiến, chính là chiếc chìa khóa đầu tiên. Hắn nhìn về phía những bức tường thành sừng sững, nơi nắng sớm đang nhảy múa trên những vết sẹo chiến tranh, và một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. Con đường phía trước còn dài, nhưng Tần Mặc tin rằng, ngay cả một thành trì cũng có thể tìm thấy sự bình yên, nếu nó chấp nhận bản chất thực sự của mình.
***
Khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng chói chang xuống lòng Thiết Giáp Thành, Tần Mặc tìm một nơi vắng vẻ, khuất sau một bức tường thành cũ kỹ, nơi ít người qua lại. Bức tường này, được làm từ những khối đá xám đã bạc màu theo năm tháng, hằn đầy những vết nứt và rêu phong, như một chứng nhân câm lặng cho vô số trận chiến. Gió nhẹ vẫn thổi, mang theo tiếng búa rèn đều đặn từ những xưởng rèn xa xa, hòa cùng tiếng chim chóc hót líu lo, tạo nên một bản giao hưởng kỳ lạ giữa sự khắc nghiệt của chiến tranh và vẻ đẹp của thiên nhiên.
Tần Mặc ngồi xuống cạnh bức tường, không chút vội vã. Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực nhắm nghiền, nhưng tai vẫn khẽ động, cảnh giác mọi động tĩnh xung quanh. Tô Lam đứng cách đó không xa, nàng không quấy rầy Tần Mặc, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt phượng của nàng cũng đang quét qua những vết tích thời gian trên bức tường, như thể đang cố gắng thấu hiểu những câu chuyện mà nó đã chứng kiến.
Tần Mặc từ từ lấy Thiết Giáp Tàn Phiến ra khỏi túi, đặt nó lên lòng bàn tay. Mảnh giáp nhỏ bé, rỉ sét, nằm im lìm trong lòng bàn tay hắn, nhưng hắn cảm nhận được sự rung động yếu ớt của nó, một nỗi buồn chưa bao giờ tan biến. Vô Danh Kiếm, vốn yên vị trên lưng hắn, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, khẽ trượt xuống, nằm yên bên cạnh hắn, mũi kiếm chỉ thẳng về phía mảnh giáp vỡ. Một luồng kiếm ý thanh tịnh, vô cùng thuần khiết, nhẹ nhàng tỏa ra từ thanh kiếm, bao trùm lấy không gian nhỏ bé này.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, tâm trí hắn hoàn toàn tĩnh lặng. Hắn tập trung mọi ý niệm vào mảnh giáp vỡ, như thể nó là một cánh cửa, một cầu nối để hắn giao tiếp với linh hồn khổng lồ của Thiết Giáp Thành. Tần Mặc không dùng lời nói, mà dùng ý niệm, dùng cảm xúc, dùng những gì hắn đã học được từ Cổ Kiếm Hồn, từ Vô Tính Thành, để truyền tải.
"Ngươi là thành trì, bản chất của ngươi là bảo vệ. Bảo vệ những sinh linh yếu ớt, bảo vệ cuộc sống, bảo vệ bình yên," Tần Mặc gửi đi ý niệm, giọng nói trong tâm trí hắn trầm ấm và rõ ràng. "Nhưng bảo vệ không có nghĩa là phải trở thành vô tri, không cảm xúc. Không có nghĩa là phải từ bỏ chính mình, trở thành một cỗ máy chiến tranh vĩnh cửu. Sức mạnh thật sự không đến từ lớp giáp vô hồn, mà đến từ ý chí kiên định, từ sự sống mà ngươi che chở, từ lòng dũng cảm của những người tin tưởng vào ngươi."
Hắn tiếp tục truyền tải, gieo vào tâm trí của Thiết Giáp Thành Linh những hình ảnh về Cổ Kiếm Hồn, về cách nó đã từ bỏ khát vọng 'thăng cấp' cực đoan, để tìm lại sức mạnh đích thực trong bản chất thép thuần túy của mình. Hắn cho nó thấy một con đường khác, nơi sự kiên định không đồng nghĩa với sự cứng nhắc, nơi sự bảo vệ có thể đi đôi với sự bình yên, nơi sức mạnh không cần phải trả giá bằng sự mất mát bản chất.
Ngay lập tức, những "rung động" mạnh mẽ bắt đầu xuất hiện trong lòng thành. Không phải là những chấn động vật lý, mà là những dao động của ý chí, của linh lực, cảm nhận được rõ ràng trong tâm trí Tần Mặc. Những rung động đó không phải là sự tấn công, mà là sự bối rối, sự hoài nghi, những câu hỏi không lời vang vọng khắp không gian ý thức của Tần Mặc.
"Bình yên... Bản chất... Kiếm ý này... tại sao lại khác biệt? Tại sao nó không khao khát đỉnh cao?" Ý niệm của Thiết Giáp Thành Linh vang lên, như một tiếng vọng từ sâu thẳm, mạnh mẽ nhưng lại mang theo một sự giằng xé nội tâm. "Chúng ta đã học được rằng chỉ có thăng cấp, chỉ có trở nên mạnh mẽ hơn mới có thể bảo vệ. Chúng ta đã phải trải qua quá nhiều mất mát, quá nhiều bi kịch để hiểu rằng chỉ có sức mạnh mới có thể ngăn chặn sự hủy diệt. Ngươi đang nói về một con đường khác, một con đường mà chúng ta đã quên lãng."
Tần Mặc cảm nhận được những hình ảnh chớp nhoáng ùa về từ Thiết Giáp Thành Linh, những ký ức đau buồn về chiến tranh, về những bức tường thành bị phá hủy, về những sinh linh ��ã ngã xuống trong vòng tay bảo vệ của nó. Nỗi sợ hãi mất mát, nỗi ám ảnh về sự bất lực đã ăn sâu vào từng khối đá, từng mảnh thép của thành trì này. Nó đã phải trở nên cứng rắn, trở nên bất khả xâm phạm, bởi vì nó không muốn chứng kiến thêm bất kỳ bi kịch nào nữa.
"Nỗi sợ hãi của ngươi là có thật, nhưng sức mạnh không nhất thiết phải đến từ sự tàn phá của bản chất," Tần Mặc đáp lại, ý niệm của hắn vững vàng như ngọn núi. "Cổ Kiếm Hồn đã từng khao khát trở thành một thanh kiếm thần, một thanh kiếm có thể hủy diệt vạn vật. Nhưng nó đã nhận ra rằng, sức mạnh thật sự của thép nằm ở sự kiên định, ở khả năng chịu đựng, ở sự sắc bén khi cần thiết, và sự thanh tịnh khi không cần chiến đấu. Nó không cần phải 'thăng cấp' đến mức từ bỏ bản chất thép của mình để trở nên vĩ đại."
Vô Danh Kiếm bên cạnh hắn khẽ ngân lên một tiếng, như một lời khẳng định cho triết lý của Tần Mặc. Kiếm ý của nó không còn là sự sắc bén hủy diệt, mà là sự kiên định của ý chí, sự cân bằng giữa mục đích và bản chất. Ánh sáng nhẹ nhàng từ kiếm lan tỏa, chạm vào Thiết Giáp Tàn Phiến, và từ mảnh giáp vỡ, một luồng ý niệm mềm mại hơn, ít đau buồn hơn, bắt đầu lan tỏa vào tâm trí Thiết Giáp Thành Linh. Mảnh giáp, vốn mang đầy ký ức bi thương, giờ đây như một cầu nối, truyền tải sự thanh tịnh và hy vọng.
Tần Mặc duy trì kết nối, dùng năng lực thấu hiểu của mình để 'giải mã' những 'rung động' của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn nhận ra sự giằng xé nội tâm của nó, giữa khát vọng bảo vệ vô điều kiện và nỗi sợ hãi mất đi chính mình nếu đi theo con đường 'thăng cấp' cực đoan mà các tu sĩ đã dạy. Nó đã từng tin rằng, chỉ có biến mình thành một cỗ máy chiến tranh hoàn hảo, không cảm xúc, không yếu điểm, mới có thể hoàn thành sứ mệnh của mình. Nhưng giờ đây, trước kiếm ý thanh tịnh của Cổ Kiếm Hồn, trước những lời Tần Mặc truyền tải, một hạt giống nghi ngờ đã được gieo vào sâu thẳm linh hồn của nó.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu vàng cam lên những bức tường thành sừng sững, Tần Mặc rời khỏi góc khuất, bước vào một quán trà nhỏ trong Thiết Giáp Thành. Quán trà nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, nhưng vẫn tấp nập khách ra vào. Mùi trà ấm, mùi bánh nướng thơm lừng hòa quyện với mùi than cháy từ lò sưởi, tạo nên một không khí ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự khắc nghiệt bên ngoài.
Tô Lam đã ngồi sẵn ở một góc, nàng không gọi trà, chỉ lặng lẽ quan sát những người dân và binh lính đang trò chuyện rôm rả. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong bầu không khí của thành trì. Những 'rung động' từ lòng đất, từ chính những bức tường thành, trở nên rõ ràng hơn, không còn là áp lực thuần túy nữa, mà là một sự dao động liên tục, như thể cả thành phố đang 'thở' một cách bối rối, một cách chất vấn. Những âm thanh va chạm kim loại từ xa, tiếng gió rít qua khe cửa, tất cả dường như đều mang theo một giai điệu mới, một sự băn khoăn thầm lặng.
Nàng nhìn thấy Thủ Vệ trưởng Long Hổ đi ngang qua quán trà, dáng người cao lớn vạm vỡ của ông ta vẫn toát lên vẻ nghiêm nghị, nhưng ánh mắt ông ta lại lộ rõ vẻ suy tư, không còn vẻ cảnh giác cứng rắn như ban sáng. Ông ta lướt nhìn những người lính đang ngồi uống trà, rồi lại nhìn về phía những bức tường thành, như thể đang lắng nghe một điều gì đó vô hình, một tiếng vọng chỉ mình ông ta nghe thấy.
Tần Mặc bước vào quán, ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng Tô Lam vẫn nhận ra một chút mệt mỏi ẩn hiện trong đáy mắt. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Tô Lam, rồi ngồi xuống đối diện nàng. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới gầm bàn, đôi mắt khép hờ, nhưng vẫn giữ sự cảnh giác cố hữu của một linh thú. Vô Danh Kiếm vẫn nằm yên trên lưng Tần Mặc, nhưng Tô Lam cảm nhận được kiếm ý của nó giờ đây càng thêm thanh tịnh và kiên định.
"Thành trì... nó đang thay đổi. Ngươi đã làm gì vậy, Tần Mặc?" Tô Lam khẽ hỏi, giọng nàng không giấu được sự ngạc nhiên và một chút lo lắng. Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc cảm hóa Cổ Kiếm Hồn, nhưng Thiết Giáp Thành Linh là một thực thể hoàn toàn khác, lớn hơn, phức tạp hơn, và đã gánh chịu những vết sẹo chiến tranh sâu sắc.
Tần Mặc nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thoang thoảng lan tỏa trong khoang miệng. "Ta chỉ cho nó thấy một con đường khác, Tô Lam. Một con đường mà Cổ Kiếm Hồn đã lựa chọn. Một con đường nơi sức mạnh không phải là sự hủy diệt, mà là sự cân bằng giữa bản chất và mục đích." Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bức tường thành sừng sững trong ánh hoàng hôn, những vết sẹo chiến tranh giờ đây được nhuộm một màu vàng cam u tịch.
"Nhưng nỗi sợ hãi của nó quá lớn, Tô Lam. Nỗi sợ hãi mất đi những gì nó bảo vệ, nỗi ám ảnh về những bi kịch đã qua. Nó đã tin rằng chỉ có trở nên 'vô cảm' mới có thể chịu đựng được gánh nặng đó. Nó đã tin rằng chỉ có 'thăng cấp' đến mức tuyệt đối mới có thể ngăn chặn sự mất mát một lần nữa." Tần Mặc khẽ thở dài, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy suy tư. "Ý chí của nó mạnh mẽ như thép, nhưng cũng giam cầm nó trong một vòng lặp của sự cảnh giác và nỗi sợ hãi."
Tô Lam nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tần Mặc, truyền một luồng linh lực ấm áp. Nàng hiểu rằng Tần Mặc không chỉ dùng năng lực, mà còn dùng cả tâm trí và cảm xúc của mình để giao tiếp với những linh hồn vật chất này, và điều đó tiêu hao rất nhiều. "Nó đã lắng nghe ngươi. Đó là một khởi đầu." Nàng nói, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sự tin tưởng.
Tần Mặc khẽ gật đầu, hắn vẫn cảm nhận được sự dao động mãnh liệt từ Thiết Giáp Thành Linh. Những câu hỏi không lời từ thành trì vẫn vang vọng trong tâm trí hắn, nhưng giờ đây chúng không còn là những tiếng gầm gừ thách thức, mà là những lời chất vấn đầy bối rối: "Thật sự... có thể sao? Có thể bảo vệ mà không cần mất đi chính mình? Có thể kiên cường mà không cần trở nên vô tri? Liệu có một con đường khác, một con đường không dẫn đến sự cô độc của quyền năng tối thượng?"
Tần Mặc biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Thiết Giáp Thành Linh đã bắt đầu dao động, đã bắt đầu chất vấn con đường 'thăng cấp' bấy lâu nay của mình. Sự thanh tịnh của Cổ Kiếm Hồn, thông qua Vô Danh Kiếm, đã trở thành một minh chứng sống động, một ngọn hải đăng chỉ lối. Thiết Giáp Tàn Phiến, mảnh giáp nhỏ bé mang đầy ký ức đau buồn, đã trở thành một kênh giao tiếp quan trọng, một chiếc chìa khóa để mở khóa những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của thành trì. Đây là một hạt giống đã được gieo trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, một khởi đầu cho 'chân lý thất lạc' sẽ được tìm thấy.
Ánh hoàng hôn dần lặn, mang theo những tia nắng cuối cùng. Bóng tối bắt đầu bao trùm những bức tường thành kiên cố, nhưng trong lòng Thiết Giáp Thành, một sự rung động mới đã được khơi dậy, một tiếng vọng của nghi hoặc và hy vọng đang từ từ lan tỏa, hứa hẹn một sự chuyển mình lớn lao. Cuộc hành trình của Tần Mặc để tìm lại sự cân bằng cho Huyền Vực, đối mặt với một thành trì mang trong mình nỗi đau của lịch sử, giờ đây đã bước vào một giai đoạn mới, đầy thách thức nhưng cũng tràn đầy ý nghĩa.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.